"C-c-có chuyện lớn rồi. Chuyện không thể tin nổi đã xảy ra."
Mở mắt ra, Kẻ Đào Tẩu trong chiếc áo hoodie màu hồng lố bịch đang điên cuồng lay vai ông.
Ông vịn vào thành quan tài ngồi dậy.
"Nhìn kia đi."
Kẻ Đào Tẩu run rẩy chỉ tay về phía góc phòng. Kẻ Sửa Chữa cũng đang nhìn chằm chằm vào cùng một chỗ.
Bàn phẫu thuật bằng gỗ đặt trong quan tài.
Có một người đàn ông ở đó.
Mặt nạ máy thở che mũi và miệng. Kim truyền dịch cắm trên cánh tay. Hầu hết các bộ phận còn lại đều được quấn băng.
"Chuyện gì thế này?" Kẻ Đào Tẩu mấp máy môi. "Tại sao trong giấc mơ của chúng ta lại có một tên lạ hoắc?"
"Bình tĩnh đi"
Sakiyama thở ra một hơi, rồi bước lại gần người đàn ông trên bàn phẫu thuật. Tiếng thở *khò khè, khò khè* như của bệnh nhân vang lên.
"Chỉ có chúng ta mới có thể vào giấc mơ của chúng ta. Hắn cũng vậy thôi"
Ông tháo kẹp, gỡ băng trên mặt gã. Dù sao cũng là trong mơ, không ảnh hưởng đến thực tại. Khi lột miếng gạc cùng với băng dính, vùng da từ thái dương phải xuống má bị rách toạc, rỉ ra thứ dịch lờ lờ máu và mủ.
"Tệ thật đấy."
Ông lột dần những miếng gạc trên mặt gã. Tóc bị cháy sém, da ở nhiều chỗ viêm nhiễm sưng tấy, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra đó là Sakiyama Seita, giống như mình.
Kẻ Đào Tẩu ghé sát mặt vào nhìn. Sau khoảng mười giây im lặng, nói:
"Tức là thế này sao."
Gã trừng mắt nhìn Sakiyama.
"Kẻ Hạnh Phúc — cuối cùng thì mày cũng đã dùng liều Sisma thứ hai?"
Sakiyama lảng đi.
"Do có một số việc bất khả kháng thôi."
× × ×
Trở lại bốn ngày trước, ngày hai mươi ba tháng Ba, tám giờ năm mươi lăm phút tối.
Sau khi tan làm, Sakiyama đến Bất Tử Quán.
Lúc xuống xe đạp địa hình, mắt ông dừng lại ở chiếc gương chiếu hậu gắn trên tay lái. Trong bụi cây phản chiếu qua gương, có một thứ gì đó trông như tấm ván gỗ được giấu đi. Vạch đám cỏ lau ra, một tấm biển tự chế ghi dòng chữ "Coi chừng rơi xuống" đang dựng ở đó.
Đi sâu vào rừng sồi là Vách đá Chết Oan. Ông nhớ lại rằng trước khi bố ông bị thương nặng do rơi từ khinh khí cầu, khi vẫn còn định mời bọn trẻ đến biệt thự, ông đã làm một tấm biển để cảnh báo nguy hiểm. Chắc bố ông cũng không ngờ rằng chính mình sẽ rơi từ vách đá đó mà chết.
Ngay khi ông nhổ tấm biển ọp ẹp lên, tiếng xe chạy tới. Một chiếc Alto màu xanh lam sẫm đang leo lên con đường núi. Cản trước bị móp là do Sakiyama đã dùng nó để đâm gã bệnh nhân hoang tưởng Urashima. Chín giờ tối, đúng giờ Sakiyama đã chỉ định, chiếc Alto dừng lại trước cổng chính của Bất Tử Quán.
"Chào anh, tôi là Ikuta!"
Trái ngược với giọng nói vui vẻ, mặt Ikuta tái mét.
"Vừa hay. Cầm lấy cái này."
Ông đưa cho gã tấm biển dính đầy đất. Phủi bùn trên ngón tay cái, ông đưa tay qua cảm biến ở cửa.
Vừa vào sảnh chính, đã nghe thấy tiếng chân gián chạy lạo xạo. Ikuta lo lắng đảo mắt nhìn quanh.
"Tôi thực sự rất biết ơn cậu. Tôi có thể sống hạnh phúc thế này là nhờ có cậu cả."
Sakiyama đặt cặp lên chiếc ghế đẩu, lấy ra hộp thuốc lá King Bat. Ông rút một điếu châm lửa. Rất muốn làm một điếu cỏ, nhưng tiếc là bên trong chỉ có thuốc lá thông thường.
"Nhờ vả một người bạn như cậu việc này quả thật rất đau lòng..." Vừa nói ông vừa chìa một điếu cho Ikuta. "Hay là cậu chết đi cho được việc nhỉ"
Ikuta nắm lấy điếu thuốc, rồi lập tức đánh rơi. "Hả?"
"Nếu được, tôi muốn cậu tự mình chết. Cậu biết quá nhiều về tôi. Đối với tôi, cậu là một rủi ro. Vì vậy tôi muốn cậu chết"
Tấm biển "Coi chừng rơi xuống" trong tay Ikuta run lên. "C-chuyện đó, đột nhiên anh nói vậy thì.."
"Tôi đâu có nói cậu phải nhảy xuống vách đá. Cậu có thể tự quyết định cách làm. Giả dạng suy tim bằng kali clorua thì có khi còn nhận được tiền bảo hiểm đấy."
"Tôi không muốn". "Ha, ha", gã thở hổn hển như một con chó, "Tôi không muốn chết."
"Nhất định không chịu à."
"Nhất định không chịu."
"Vậy thì hết cách rồi."
Sakiyama dùng đầu mũi chân nghiền nát một con gián định chạy vụt qua.
"Thực sự thì tôi không muốn làm thế này đâu"
Ông bật máy tính bảng, mở một tài liệu và cho Ikuta xem.
"Đây là địa chỉ của các bà mẹ có con sơ sinh mà cậu đã bán cho "Eden" để trả nợ. Tôi đang định viết một lá thư để thông báo cho họ về những gì cậu đã làm."
Ông vừa nói vừa dùng ngón tay cuộn màn hình. Ikuta làm rơi tấm biển, rồi phịch một tiếng ngồi bệt xuống sàn.
"Cậu sẽ bị bắt, mặt mũi và tên tuổi sẽ bị đăng tải trên khắp các phương tiện truyền thông. Danh tiếng nhà Ikuta dĩ nhiên sẽ bị vùi xuống đất. Những người đã kỳ vọng vào cậu sẽ thất vọng đến mức nào chứ. Cậu sẽ bị coi là vết nhơ của gia tộc, cho đến muôn đời sau."
Ikuta vừa rên rỉ "ư, ư", vừa nhìn chằm chằm vào chữ "Tụt dốc" được viết trên tấm biển. Xem ra gã đàn ông này vẫn còn sợ ánh mắt của họ hàng.
"Tôi cho cậu thêm một tuần. Bôi tro trát trấu vào danh dự gia đình, hay dứt khoát hạ màn cuộc đời. Hãy suy nghĩ cho kỹ rồi quyết định."
Sakiyama đứng dậy, di nát nội tạng con gián xuống sàn.
×××
"Mày nghĩ rằng nếu ép người ta tự sát thì có thể giết người mà không vi phạm luật con tin hả?"
Kẻ Đào Tẩu bực bội chép miệng.
"Mày đúng là thứ chẳng ra gì."
"Tôi đang hối hận đây. Tôi sẽ không dùng cách này nữa. Nếu không thì tôi đã chẳng phơi bày mánh khóe của mình ra như thế này, phải không?"
"Tự dưng lại nói mấy lời biết điều thế," Kẻ Sửa Chữa liếc xéo Sakiyama một cái rồi đưa mắt nhìn xuống bàn phẫu thuật. "Chắc hẳn mày đã gặp phải chuyện kinh khủng lắm nhỉ?"
Sakiyama tua nhanh thời gian trong gương ba ngày.
"Đây là ký ức của ngày hôm qua, hai mươi sáu tháng Ba. Ngày hôm đó tôi có hẹn cùng gia đình đi ăn trưa ở Street Kitchen ELM. Mười một giờ tôi vừa ra khỏi nhà thì Ikuta đột nhiên từ trong garage lao ra."
Sắc mặt Ikuta biến đổi, hắn vừa gào lên "Chết đi, chết đi," vừa lao tới. Tiếng thét của Mafuyu. Ikuta vung con dao bếp Nhật chém về phía Sakiyama, rồi khi ông ngã xuống, hắn đè lên người và chém nát mặt ông, sau đó đâm nhát dao kết liễu vào ngực.
"Lưỡi dao xuyên qua kẽ sườn vào đến phổi. Khi đã xác định mình sẽ chết, mặc cho gia đình đang gọi 119, tôi chạy vào thư phòng, lấy Sisma từ trong két sắt ra. Rồi tôi dùng ống tiêm đã chuẩn bị sẵn để tiêm nó vào người, lúc tỉnh lại thì đã thấy mình đang nằm trên giường ngủ nhìn lên chiếc quạt trần."
Cảnh trong gương thay đổi. Sakiyama ngồi dậy và nhìn vào điện thoại. Đồng hồ chỉ sáu giờ sáng.
"Đúng là đồ mạng lớn."
Sakiyama cũng bất giác gật đầu. Thành công du hành thời gian hai lần liên tiếp, bản thân mình thật sự quá may mắn.
"Tôi đã theo dõi garage từ cửa sổ thư phòng, quay lại cảnh Ikuta lẻn vào rồi gọi cảnh sát. Ikuta bị tóm vì vi phạm Luật Kiểm soát Súng và Kiếm. Trong khi đó, phiên bản kém may mắn hơn của tôi được xe cấp cứu chở đi và may mắn giữ lại được mạng sống. Và giờ vẫn đang được điều trị trong bệnh viện. Đúng chứ?"
Khi Sakiyama thì thầm bên tai, Sakiyama trên bàn phẫu thuật khẽ mở mắt và nói nhỏ trong chiếc mặt nạ. "Chết đi."
"Vậy thì tên này... là Sakiyama số 3?"
"Nếu đánh số theo thứ tự phân nhánh, thì tôi, người đã du hành thời gian để tránh cuộc tấn công, là Sakiyama số 3. Còn anh ta đang điều trị là Sakiyama số 1."
Kẻ Sửa Chữa lấy bút chì và giấy từ chiếc hộp gỗ đựng đạo cụ ra, vẽ một sơ đồ phả hệ mới.
"Vậy là tất cả mọi người đều đã tiêm Sisma hai lần. Tất cả các phiên bản của ta có thể phân nhánh từ hai liều Sisma đều đã tập hợp đủ ở đây rồi nhỉ?"
“Biệt danh thì sao?”
“Thì chỉ có thể là ‘Thằng chết hụt/Kẻ Thoát Chết’ thôi chứ còn gì.”

"Mà quan trọng là mày đấy," Kẻ Đào Tẩu lườm Sakiyama. "Toàn làm mấy trò khốn nạn. Nếu thằng Kẻ Thoát Chết mà chết thật thì sẽ có hiệu ứng dây chuyền, cả bọn chúng ta cũng toi đời rồi đấy!”
"Ừ. Tôi xin lỗi."
"Vấn đề là làm sao để ngăn chặn kiểu gian lận này. Mất công tạo ra một bộ luật đơn giản, vậy mà vì những kẻ như mày lại phải thêm luật mới."
"Tôi đang kiểm điểm rồi."
"Vậy thì nghĩ cách đi. Làm thế nào để ngăn chặn một ai đó trong chúng ta không trực tiếp giết người, mà gián tiếp đẩy người khác đến cái chết?"
Chưa kịp để Sakiyama trả lời, Kẻ Sửa Chữa đã lên tiếng.
"Làm thế này đi. Điều luật thứ tư. Khi một người thân cận của chúng ta chết do hiệu ứng dây chuyền, phiên bản của tôi tại thời điểm gây ra nguyên nhân đó phải chứng minh rằng mình không đẩy người đó đến cái chết."
"Nguyên nhân gây ra cái đó... là sao cơ?"
"Nói theo trường hợp lần này, giả sử Ikuta chết vì tăng kali máu, thì chính Kẻ Hạnh Phúc phải chứng minh rằng cái chết đó không phải là kết quả từ lời nói và hành động của mình. Nếu không chứng minh được, thì cũng như trường hợp giết người, con tin sẽ bị giết."
Kẻ Sửa Chữa nhìn hai người còn lại. Kẻ Đào Tẩu khoanh tay, "Ra vậy."
Ông đã lường trước việc điều luật bổ sung này sẽ được đề xuất. Bản thân ông không có lựa chọn từ chối. Nếu không dùng điều luật bổ sung để trói buộc Kẻ Đào Tẩu hay Kẻ Sửa Chữa, gia đình ông có thể sẽ bị giết bằng chính cách thức đó.
"Nếu không ai có ý kiến gì, thì Điều luật thứ tư được thông qua nhé."
Kẻ Đào Tẩu ngồi xuống chiếc xô trước máy chém, và như thường lệ, ngậm một điếu thuốc lá cuốn. Kẻ Sửa Chữa cũng quay lại ghế điện, tựa người vào lưng ghế. Cử chỉ của họ có phần ngượng ngùng, có lẽ là do chưa biết phải đối xử thế nào với Sakiyama thứ tư vừa đột ngột xuất hiện – Kẻ Thoát Chết.
Sakiyama cũng ngồi xuống cỗ quan tài.
“Khò… khò…”
Tiếng thở khó nhọc của Kẻ Thoát Chết văng vẳng bên tai.
5.2
"Cái gã bác sĩ sản khoa tên Ikuta ấy. Rốt cuộc hắn ta đang nghĩ cái quái gì vậy?"
Tựa vào lan can sân thượng, Imokubo càu nhàu. Tiếng còi xe cứu thương từ đâu đó vọng lại.
"Tôi nghĩ cái gã đeo mặt nạ tấn công bạn trai của con gái lớn nhà ông cũng chính là hắn ta, nhưng mà gã đó giờ câm như hến. Nếu có thù oán thì cứ nói ra là được, đằng này lại chẳng hé nửa lời."
Chắc hẳn là hắn đang sợ sự trả thù của Sakiyama. Việc cho hắn xem danh sách các bà mẹ của những đứa trẻ sơ sinh xem ra đã có hiệu quả. Dù vậy, chuyện đó dù có bị bóp cổ ông cũng không thể nói ra.
"Tôi cũng không rõ. Chỉ là..."
Sakiyama rướn nửa người qua lan can, nhìn xuống con đường trước tòa nhà. Một chiếc xe cứu thương chạy thẳng đến trung tâm cấp cứu mà không giảm tốc độ.
"Vợ tôi là diễn viên, hoạt động ca hát của con gái lớn cũng đang trên đà phát triển. Tự nói ra thì cũng hơi kỳ, nhưng dù có bị ai ghen ghét tôi cũng không ngạc nhiên đâu."
Imokubo nhìn Sakiyama với vẻ mặt cau có hết sức, rồi viết nguệch ngoạc vào sổ tay "Gia đình, đố kỵ?". Sau khi dùng đầu bút gãi cổ, ông ngẩng mặt lên, "À mà này."
"Tôi nghe trên radio rồi. Cô ca sĩ nhà ông sẽ tổ chức live show ở thành phố Aoba, đúng không?"
Ông nói, môi trề ra thành hình chữ 'he' trong katakana, như thể muốn thể hiện mình chẳng quan tâm. Trong buổi lấy lời khai về vụ Haru bị tấn công, Mafuyu đã thú nhận với cảnh sát rằng mình chính là erimin của AKADAMA.
"Vâng, buổi diễn cuối cùng của tour diễn sẽ diễn ra ở đó. Tôi cũng dự định sẽ cùng con gái thứ hai đến xem."
Gió lay động những cành cây chinquapin, những vệt nắng dịu dàng chiếu xuống chân họ.
"Lạ thật. Tôi cũng cảm thấy mình sắp sửa cầm dao xông vào nhà thầy mất rồi."
Imokubo nhìn quanh quảng trường vắng bóng người,
"Đúng là Kẻ Hạnh Phúc."
Ông ta nói một câu nghe quen quen.
☆ ☆ ☆
Tour diễn Buttobi Trip của AKADAMA kéo dài qua năm mới tại bảy địa điểm trên toàn quốc đã đi đến buổi diễn cuối cùng vào ngày ba tháng Tư tại Acid Room, một live house lâu đời ở thành phố Aoba.
Ayaka hôm đó vô cùng bồn chồn. Bốn giờ ba mươi phút chiều, hai tiếng trước khi mở cửa, cô bé cùng bố xuống ga Aoba, rồi tại một quán cà phê hợp tác với tựa game mà cô bé hay chơi trên điện thoại – cái gì đó Palpal – cô bé đã chén sạch "mực nướng", "bánh xèo khổng lồ", "cơm oyakodon", "bánh tart thạch vani", uống hai ly "soda kem lựu", rồi định gọi "Coca-coca lime siêu ga" thì làm nhân viên khó xử, "Món đó có cồn ạ."
"Sắp được gặp Samehada Anho rồi mà con ăn uống nhiều thế có sao không?"
"Không sao đâu ạ. Sáng nay con đã uống Super Hyororin rồi."
Đến cả cuộc nói chuyện cũng chẳng đâu vào đâu.
Quả nhiên, lúc trên đường đến địa điểm biểu diễn, mặt cô bé trông như sắp khóc, liên tục lẩm bẩm "gay quá", "chết mất", khiến bố cô bé lo lắng không biết có phải trong ly soda kem có thứ gì đó không.
Bảy giờ mười phút tối. Mafuyu xuất hiện trên sân khấu của Acid Room cùng các thành viên ban nhạc, trong một bộ váy dạ hội màu đen như thể vừa đi đưa tang về, đội một chiếc mũ bảo hiểm có hình dạng như một quả cà chua lớn. Phần da thịt duy nhất lộ ra là quanh miệng. Trông cô như một người máy trong những bộ phim cũ.
Chắc là do tầm nhìn bị hạn chế, Mafuyu suýt ngã khỏi sân khấu vài lần, và trong lúc biểu diễn bài "Buttobi Syrup" còn va phải tay guitar terumo, nhưng dù vậy cô vẫn cất lên giọng hát trong trẻo cho đến cuối cùng. Trong phần encore, diễn viên Samehada Anho xuất hiện, và khi cả hai song ca bài hát chủ đề của bộ phim, "Nấm thần kỳ", một nghìn hai trăm "Aka-chan" đã gào thét "Erimin", "An-chan" đến mức tai Sakiyama như muốn nổ tung.
Sau buổi live kéo dài gần hai tiếng, Sakiyama và Ayaka được nhân viên dẫn đến phòng chờ. Mở cánh cửa có dán tấm biển STAFF ONLY, họ thấy Mafuyu và Samehada Anho đang thay đổi tư thế để chụp ảnh.
"Không được không được không được. Chết chết chết chết."
Mafuyu giới thiệu Ayaka, người đang như muốn bỏ chạy ngay lập tức, "Đây là em gái em ạ." Samehada Anho để lộ lúm đồng tiền trên má, cúi chào, "Rất vui được gặp em." Ayaka đỏ bừng tai, đưa ra chiếc bánh kem bơ chanh mua ở Bud's, "Đ-đ-đ-đ-đây là quà, nếu được thì mời anh dùng ạ."
Ngay khi Samehada Anho chắp tay nói "Cảm ơn em nhiều nhé," thì nhà sản xuất kiêm quản lý Mui bước vào phòng.
"Sakiyama-san, hôm nay anh đã có một buổi tối vui vẻ chứ ạ?"
"Nhờ ơn cậu," Sakiyama vừa nghĩ xem nên khen điều gì, vừa nhìn quanh phòng rồi cầm chiếc mũ của Mafuyu lên. "Không ngờ con gái tôi lại biến thành quả cà chua."
Nhìn từ xa, nó trông giống một chiếc mặt nạ cao su dùng trong các bữa tiệc, nhưng thực tế nó được làm bằng đất sét. Có vẻ như nó được sơn thủ công, nhìn kỹ vẫn còn thấy những vệt không đều màu. Dường như đây là sản phẩm tự làm của người quản lý khéo tay.
"Trông cũng được lắm chứ ạ. Tôi đã làm thử một chiếc mũ nấm, lấy cảm hứng từ 'Nấm thần kỳ' đấy ạ."
Vậy ra không phải cà chua.
"Nó rất hợp với thế giới quan của AKADAMA, nên cũng được những người trong ngành đánh giá cao lắm đấy ạ."
Mui mỉm cười, tự hào nhìn Mafuyu. Mafuyu đang mời Samehada Anho ăn bánh kem bơ chanh. Samehada Anho nếm thử một miếng bánh, "Ngon lắm ạ. Hai em cũng ăn đi." Ayaka với vẻ mặt như người mất hồn, "V-v-v-vâng ạ."
"Ba năm trước, khi tôi tìm đến Reich Promotion, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày như thế này."
Mui thì thầm, nheo mắt nhìn ba người đang vui vẻ.
"Những gì tôi đã làm không hề sai lầm. Qua tour diễn lần này, tôi cảm thấy mình đã có được niềm tin đó."
☆ ☆ ☆
Trên đường từ ga Oogui về nhà, cứ vài mét Ayaka lại lấy điện thoại ra xem lại tấm ảnh chụp chung với Samehada Anho rồi lại thở dài một tiếng kỳ lạ, "haaan".
"Con không nói điều gì kỳ cục với An-chan đâu nhỉ?"
Hơi thở của Ayaka hóa thành một làn khói trắng. Trong công viên tự nhiên đã hơn mười giờ rưỡi tối, một cơn gió lạnh lẽo không giống tháng Tư đang thổi qua.
"An-chan vừa ngầu, ban nhạc cũng chất, cái mũ nấm hơi kỳ một chút nhưng chị hát cũng hay nữa. Con lo mình sẽ bị trời phạt mất."
Trong khi đó, Mafuyu và những người khác đang bao trọn một quán bar ở Ichibancho để tổ chức tiệc mừng. Nghe nói ngày mai họ mới về.
"Từ năm ngoái đến giờ con cũng đã trải qua đủ chuyện vất vả rồi còn gì. Thậm chí có nhận thêm may mắn cũng không có gì lạ đâu."
"A, đúng là vậy thật."
Ayaka ngước nhìn bầu trời đêm.
"Nghĩ lại thì cũng ghê thật nhỉ? Mới tưởng bị một nhà báo tự do kỳ lạ theo dõi nhà mình, thì bạn trai của chị bị tấn công, rồi cuối cùng là một bác sĩ sản khoa lẻn vào nhà mình nữa chứ."
Ayaka vừa gập ngón tay vừa nói. Hoàn toàn đúng như vậy.
"Nhưng tất cả đã tan biến hết rồi. Giờ con không dám nằm ngủ mà gác chân về phía chị nữa."
Cô bé cười "ha ha", rồi đột nhiên có điều gì đó khiến ông khựng lại.
Dù đã nghĩ chắc là do mình tưởng tượng, nhưng càng nghĩ cảm giác kỳ lạ càng lớn dần. À, đúng rồi—.
"Bị một nhà báo tự do kỳ lạ theo dõi nhà mình?"
Lời nói bật ra khỏi miệng.
Ông dừng bước trên con đường nhỏ kẹp giữa hai hàng cây bách.
"Câu đó có nghĩa là gì?"
Ayaka cũng dừng lại. Gương mặt quay lại của cô bé co giật. Trên đôi môi đang mím chặt như viết hai chữ "chết rồi".
"À thì, con cảm thấy hình như cũng có chuyện như vậy..."
Việc nhà báo tự do Izumi Misaki – hay đúng hơn là Izumi Saki – theo dõi nhà Sakiyama là sự thật. Ngày hai mươi mốt tháng Tám năm ngoái, người phụ nữ đó đã đỗ chiếc xe Delica màu đen trước nhà và chờ gia đình ông trở về.
Nhưng Sakiyama chưa từng kể chuyện đó cho Ayaka. Ông đã nghe theo ý kiến của Mafuyu là không muốn làm gia đình lo lắng. Dĩ nhiên Mafuyu cũng chưa bao giờ nhắc đến chủ đề đó.
Tại sao Ayaka lại biết về Izumi Saki?
Điều đó có nghĩa là một trong ba người đã nhìn thấy chiếc xe đó – Sakiyama, Mafuyu, và Mui – đã nói cho cô bé biết.
Ban đầu, Sakiyama không biết thân phận của người phụ nữ đó. Ông chỉ biết cô ta là một nhà báo tự do sau khi mang giấy ủy quyền giả đến văn phòng đăng ký kiểm định xe để tra cứu biển số.
Nhưng Ayaka lại biết người phụ nữ đó là một nhà báo tự do. Người đã kể cho Ayaka về người phụ nữ đó, hẳn đã biết thân phận của cô ta.
Izumi là một nhà báo chuyên về các vấn đề trong giới giải trí. Gần đây cô ta đặc biệt tập trung điều tra các vấn đề liên quan đến Reich Promotion. Nếu là nhân viên của Reich Promotion, việc Mui nhận ra cô ta đang lảng vảng xung quanh cũng không có gì lạ.
Người đã nói cho Ayaka về người phụ nữ đó, chính là Mui.
"Bố ơi, mình đi nhanh lên đi..."
Một cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực.
Đối với Mui, Ayaka chỉ là em gái của tài năng mà cậu ta quản lý. Một người quản lý bình thường sẽ không tiết lộ cho em gái những điều mà tài năng của mình muốn giấu. Phải chăng Mui và Ayaka, từ lúc nào đó, đã xây dựng một mối quan hệ mà họ không thể cho Sakiyama biết?
"Con không biết bố đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn là bố nghĩ quá rồi đấy ạ."
Giọng Ayaka cao lên.
Có thật vậy không?
Chỉ vài giây trước, Ayaka đã nói thế này.
—An-chan vừa ngầu, ban nhạc cũng chất, cái mũ nấm hơi kỳ một chút nhưng chị hát cũng hay nữa.
Khi Mafuyu xuất hiện trên sân khấu với chiếc mũ đó, Sakiyama đã không hề nghĩ rằng nó có hình dạng của một cây nấm. Sau buổi diễn, khi Mui tiết lộ về mô-típ, Ayaka đang đứng trước mặt Samehada Anho và luống cuống đến mức dường như không thể nghe thấy câu chuyện của Mui.
Vậy thì tại sao Ayaka lại biết chiếc mũ đó có hình cây nấm?
Quả nhiên không phải ông nghĩ quá. Hai người đó đã xây dựng một mối quan hệ thân thiết nào đó mà Sakiyama không hề hay biết.
Reich Promotion từ trước đến nay đã gây ra không ít tai tiếng trong xã hội. Nhưng riêng về dự án của AKADAMA, nhờ có sự giám sát của một nhà sản xuất tài năng, những vấn đề như trong quá khứ đã không xảy ra – Sakiyama đã tin là như vậy.
Phải chăng mình đã lầm to?
—Reich Promotion từ trước đến nay đã gây ra nhiều vấn đề. Nhưng tôi nghĩ rằng, đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.
Chẳng phải Izumi cũng đã nói như vậy sao?
Nếu người mà cô ta đặc biệt để ý chính là Mui thì sao? Nếu ngày hôm đó, người cô ta muốn nói chuyện không phải là Mafuyu, mà là Ayaka thì sao—.
"Này, mình không về à?"
Ayaka dụi cái mũi đỏ ửng vì lạnh. Khi Sakiyama định mở miệng, cô bé liền lảng mắt đi một cách không tự nhiên. Có thể thấy rõ cô bé đang cố gắng kìm nén sự bối rối.
Nên tra hỏi về mối quan hệ với Mui hay không? Hay là tạm thời bỏ qua, rồi tìm cách điều tra từ bên ngoài? Thời gian trôi đi trong lúc ông còn đang do dự.
"Con về trước đây..."
Nói rồi cô bé quay lưng lại với Sakiyama. Đúng lúc một cơn gió thổi tung mái tóc của Ayaka.
Bụp, một tiếng vang lên, và Ayaka biến mất.
Một vật cứng đập vào mặt ông. Chất lỏng nóng hổi văng tung tóe. Mùi hôi nồng nặc đến buồn nôn.
Ông gỡ thứ gì đó dính chặt che mất mắt phải của mình. Đó là một khối mô màu đỏ tím được bọc trong một cái túi mỏng giống như túi truyền dịch. Là nội tạng người. Thứ sền sệt lẫn máu đang nhỏ giọt từ mặt ông là dịch tiêu hóa. Một miếng mực nướng cháy đen trượt nhão nhoẹt xuống má.
Nhìn nơi Ayaka vừa đứng, ông không tin vào mắt mình. Phổi bị xé rách, một mảnh ruột, vòng tay tình bạn, tâm nhĩ phải bị dập nát, xương đòn dính liền cơ delta, một phần não nào đó, xương ức còn dính xương sườn, một mảnh ruột, điện thoại thông minh, xương đùi bị gãy, xương cẳng chân dính liền cơ duỗi, thực quản bị nghiền nát, ngón cái, một mảnh vải bò, nhẫn, da má, lưỡi, răng nanh, một mảnh ruột, xương mác còn dính gân, buồng trứng với ống dẫn trứng bị xé đứt, ngón út, xương chậu với xương cùng bị vỡ nát—cùng vô số mảnh vỡ cơ thể người khác văng ra trong bán kính khoảng ba mét.
Cái gì thế này?
Ayaka, người mà chỉ vài giây trước còn đang mím đôi môi nhỏ bé, giờ đã tan thành từng mảnh, nhuộm đỏ đen con đường nhỏ trong công viên. Như thể cô bé đã phát nổ.
Nỗi sợ hãi đột ngột ập đến. Ông ném quả thận đi, chạy vào rừng bách đối diện. Khi băng qua nơi Ayaka đã đứng, máu bắn lên nghe một tiếng "nhão nhoẹt". Nấp sau một thân cây bách, ông rón rén nhìn quanh.
Có ai đó đã dùng súng bắn Ayaka ư? Nhưng ông không nghe thấy tiếng súng, cũng không ngửi thấy mùi thuốc súng. Vả lại, nếu một viên đạn được bắn từ đâu đó, thì thịt và máu cũng phải văng theo cùng một hướng. Nhưng các mảnh vỡ của Ayaka lại văng ra theo hình tròn. Chỉ có thể nghĩ rằng chính cô bé đã phát nổ.
Cơ thể con người không tự dưng phát nổ. Dù là trong sách giáo khoa hay cơ sở dữ liệu bệnh án, ông cũng chưa từng thấy chuyện như vậy.
Thầy bắt ma bị ma bắt, bác sĩ tâm thần bị bệnh tâm thần, những câu nói đó giờ đây mang một sự thật đáng sợ. Phải chăng mình đang bị ảo giác?
"Không phải."
Có một giả thuyết có thể giải thích một cách hợp lý cho tình huống kỳ quái này.
Ayaka đã chết ở một thời điểm khác, không phải thời điểm này.
Khi Sakiyama dùng dao mổ đâm chết Pepeko, các phiên bản Pepeko ở thời điểm khác cũng chết với những vết thương như bị dao mổ đâm. Điều tương tự có lẽ đã xảy ra với Ayaka.
Trong số những dụng cụ ảo thuật mà bố từng mang vào tầng hầm của Bất Tử Quán, có thuốc nổ dùng cho các buổi biểu diễn, cùng với kíp nổ và dây cháy chậm để kích hoạt chúng. Khi nhốt Pepeko, ông đã chuyển chúng sang một phòng khác, nhưng nếu tìm thì sẽ thấy ngay. Một Sakiyama ở dòng thời gian khác đã dùng thuốc nổ đó để cho nổ tung Ayaka, và hậu quả đã lan đến cả dòng thời gian này.
Đây là hành vi vi phạm luật con tin do chính các Sakiyama đặt ra—khi giết người phải có sự cho phép của những bản thể còn lại. Phải tìm ra thủ phạm và giết con tin của hắn. Hắn đã tự ý cướp đi mạng sống của Ayaka, đây là sự trừng phạt thích đáng.
Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó. Trước khi lo chuyện ở dòng thời gian khác, ông phải nghĩ cách thoát khỏi thực tại này đã.
Ông lau thứ chất lỏng dính trên má. Nếu bị ai nhìn thấy bộ dạng tắm trong máu và dịch tiêu hóa của con gái, ông sẽ không thể bào chữa được. Kể cả có kêu gào rằng con gái đột nhiên phát nổ, cũng sẽ chẳng ai tin. Sisma đã hết, nên ông cũng không thể quay ngược thời gian để ra tay trước.
May mắn là công viên tự nhiên không có ai. Bữa tiệc mừng của Mafuyu chắc sẽ kéo dài đến sáng, còn Kiki cũng từng than phiền rằng buổi họp lớp của "Multi na Multi" sẽ về rất muộn. Vẫn còn đủ thời gian.
Ông gom thịt và xương vào một chiếc túi ni lông. Xách nước đến, rửa sạch mặt đất. Gột sạch máu và dịch tiêu hóa khỏi cơ thể, rồi mang chiếc túi chứa thịt và xương về Bất Tử Quán.
Không sao. Từ trước đến nay, ông đã giết vô số người và phi tang không biết bao nhiêu xác chết. Chỉ vì đó là con gái ruột của mình, việc cần làm cũng không hề thay đổi.
Khi ông từ từ ló mặt ra từ sau bóng cây bách, một mùi ngọt chua xộc vào mũi. Một thứ sền sệt màu vàng đang vương vãi trên thân cây ngay trước mặt. Mùi này, đúng rồi—là bánh bơ chanh mà Ayaka đã mang đến cho ông.
Cùng với thứ sền sệt màu vàng đó, một quả thận nát bét dính chặt vào thân cây như một cây nấm.
5.3
Hơn năm giờ sáng, tiếng tàu điện bắt đầu vọng về từ ga Oogurai.
Sakiyama uống Myslee rồi nằm xuống giường, ép mình ghé thăm căn hầm.
Ayaka ở các dòng thời gian của những bản thể khác chắc cũng đã chết. Thủ phạm đã ra tự thú chưa? Hay chúng đang nhân lúc ông vắng mặt mà tiến hành một phiên tòa xét xử sau lưng?
Ông đã mường tượng ra đủ thứ, nhưng khi vừa ngồi dậy từ trong cỗ quan tài, căn phòng chỉ có duy nhất một người, là Kẻ Thoát Chết đang nằm trên bàn phẫu thuật.
Đã chín ngày trôi qua kể từ cuộc tấn công của Ikuta. Dù lớp gạc trên mặt đã giảm đi một nửa, nhưng cơn sốt do nhiễm trùng huyết dường như vẫn chưa thuyên giảm, và hắn vẫn phải đeo mặt nạ của máy thở.
Liệu có khả năng Kẻ Thoát Chết đã giết Ayaka không? Câu trả lời có lẽ là không.
Làm một người phát nổ không hề đơn giản. Cần phải có thuốc nổ và thiết bị kích nổ, sau đó phải dụ mục tiêu đến địa điểm đã định, hoặc khống chế mục tiêu rồi gắn bom lên người họ và kích hoạt nó. Kể từ khi phân nhánh khỏi ông, Kẻ Thoát Chết chưa một lần rời khỏi bệnh viện, không thể có cơ hội làm những việc như vậy.
"Cậu là... Kẻ Hạnh Phúc à," Kẻ Thoát Chết ngóc cổ dậy, thì thầm bằng một giọng khàn khàn. Miếng băng gạc bốc mùi như đồ lót của người già. "Tôi cứ nghĩ hôm nay sẽ không có ai đến. Có chuyện gì vậy?"
Giấu giếm cũng vô ích. Sakiyama kể lại chuyện Ayaka đã phát nổ trên đường từ buổi biểu diễn về.
"Hả, Ayaka...?"
Giọng hắn càng thêm khàn đặc. Xem ra hắn không hề biết gì, và đã ngủ trên giường bệnh từ hôm qua đến giờ.
"Ai lại cho nổ tung Ayaka chứ, và vì lý do gì? Nếu cậu đang đùa thì dừng lại đi."
"Tôi không đùa."
Kẻ Đào Tẩu xông vào một cách cục cằn. Dường như hắn vừa mới chìm vào giấc ngủ, đôi mắt sưng húp của hắn đảo quanh căn hầm,
"Là mày đã cho Ayaka nổ tung à?"
Hắn chĩa ngón tay dính máu về phía Sakiyama.
"Nói vớ vẩn. Không như các người, tôi sống hòa thuận với gia đình. Sao tôi có thể giết con gái mình được?"
"Bớt ngụy biện đi. Đưa ra bằng chứng."
Kẻ Đào Tẩu nói thẳng thừng.
Sakiyama lột tấm màn che khỏi gương và chiếu ký ức của khoảng sáu tiếng rưỡi trước, lúc ông đang đi bộ trong công viên tự nhiên vào ban đêm. Ngay khi Ayaka quay lưng về phía ông và nói "Con về trước đây", cơ thể cô bé biến mất như thể vừa giẫm phải mìn.
"Như các người thấy đấy, tôi không hề chạm một ngón tay vào Ayaka. Tôi cũng không bắn súng săn, hay gài bom lên người con bé."
Kẻ Đào Tẩu gật đầu, "Ừ nhỉ," rồi nhìn sang Kẻ Thoát Chết trên bàn phẫu thuật.
"Tên này thì chắc là không thể rồi."
Kẻ Thoát Chết vẫn nằm trên bàn, ngóc cổ dậy, nín thở trước cảnh tượng trong gương.
"Vậy còn cậu thì sao? Cậu có thể chứng minh mình không phải là thủ phạm không?"
Ông ném lại câu hỏi cho Kẻ Đào Tẩu. Hắn thoáng gồng cơ hàm, rồi đáp "Tất nhiên," và chiếu ký ức của mình lên gương.
"Như thường lệ, tao ở trong căn hộ của Urashima tại khu Toueisou. Lợi dụng lúc Urashima ra cửa hàng tiện lợi mua rượu, tao đã dùng điện thoại của gã để mở Snatch, một ứng dụng livestream. Đúng lúc đó, <ayakayaka> bắt đầu livestream chơi game."
Kẻ Đào Tẩu trong gương dùng hai ngón tay phóng to góc dưới bên trái màn hình điện thoại. Ayaka hiện ra rõ hơn, đeo tai nghe và nói, "Nào, bắt đầu thôi."
Ayaka ở dòng thời gian này có vẻ đã không được mời đến đêm diễn cuối cùng trong tour của AKADAMA. Mui ở dòng thời gian của Sakiyama mời họ có lẽ là để lấy lòng ông. Kẻ Đào Tẩu đang bị cảnh sát truy nã, mời một mình Ayaka cũng chẳng có ý nghĩa gì.
— Livestream hôm nay chỉ một lúc thôi nhé.
Ayaka trong màn hình nói bằng giọng mũi, rồi không hiểu sao lại nhấc chân lên.
— Em cứ lơ đễnh thế nào mà bị ngã cầu thang ở chung cư đấy ạ. Đây này.
Cô bé đưa chân lại gần camera. Miếng gạc dán bằng băng dính đã thấm đỏ máu.
— Hình như em bị sốt, nên em sẽ uống thuốc cảm.
Ayaka vừa dùng tay phải điều khiển Thám tử Vô hình, vừa dùng tay trái mở nắp lọ thuốc, rồi ném ba viên con nhộng vào miệng. Có lẽ việc điều khiển bằng một tay quá khó, bên phải màn hình hiện lên hàng loạt bình luận như "Phản ứng chậm quá", "Không phải bên đó", "Thế này thì hỏng rồi".
"Ayaka mà có không khí như thế này cũng hiếm đấy. Tao đã nghĩ trông cũng không tệ, nhưng vài phút sau thì có chuyện lạ xảy ra."
Ký ức trong gương tua nhanh. Vài phút sau, Kẻ Đào Tẩu tay trái cầm điện thoại, tay phải thì mân mê đũng quần.
— A, lại lơ đễnh rồi. Chắc hôm nay em không ổn thật.
Ngay sau khi Ayaka dụi mắt, một tiếng "bụp" quen thuộc vang lên. Ayaka biến mất khỏi màn hình. Ống kính camera nhuốm một màu đỏ đục, và một cái bóng trông như mảnh thịt trượt dần xuống. Thời gian là mười giờ ba mươi mốt phút tối. Cùng thời điểm Ayaka bên này phát nổ.
Khi Kẻ Đào Tẩu dùng ngón tay run rẩy thu nhỏ màn hình, Thám tử Vô hình đang bị một gã đàn ông mũi vẹo dùng chai rượu đánh gục. Dòng chữ "You Dead" hiện lên. Bên phải là các bình luận "Vừa có gì thế", "Chơi khăm à?", "Sợ quá sợ quá".
"Tao đợi Urashima về, rồi lấy xe máy của gã đến chung cư nơi Kiki và những người khác sống—tên là Shine Shougama. Tất nhiên đây là lần đầu tiên tao đến đó. Sau khi cạy khóa vào trong, tao thấy thịt và xương vương vãi khắp phòng Ayaka."
Cảnh trong gương thay đổi.
Khi Kẻ Đào Tẩu mở cửa, những mảnh thịt dính trên sàn bị đẩy đi, phát ra tiếng kêu nhão nhoét. Giống như ở công viên tự nhiên, máu và thịt văng ra thành một vòng tròn từ nơi Ayaka đã đứng. Chiếc ghế tựa lưng cao ngã ngửa ra sau, chiếc tai nghe vướng tóc và thịt lăn lóc trên sàn. Màn hình điện thoại vỡ nát cho thấy sức công phá của vụ nổ.
"Như mày thấy đấy. Lúc Ayaka phát nổ, tao đang ở khu Toueisou tại Kuso, cách đó mười cây số. Tao không thể giết Ayaka được."
"Nếu hiện trường ở trong nhà, thì không cần có mặt tại đó vẫn có cách mà. Ví dụ như gắn một thiết bị nổ hẹn giờ vào lưng ghế chẳng hạn."
Khi Sakiyama nói ra ý tưởng của mình,
"Nếu vậy thì Ayaka phải bị thổi bay từ sau lưng về phía cái bàn chứ. Như mày thấy đấy, máu của Ayaka văng ra thành hình tròn. Chỉ có thể nghĩ rằng chính Ayaka đã tự phát nổ."
Kẻ Đào Tẩu đáp ngay lập tức. Có lẽ hắn đã xem xét khả năng này rồi.
"Vốn dĩ nếu một quả bom phát nổ trong phòng, thì dù thiệt hại có lớn đến đâu cũng phải còn lại mảnh vỡ của dây cháy chậm hoặc kíp nổ. Tao đã lùng sục khắp nơi nhưng không tìm thấy thứ gì như vậy. Mày muốn xem lại bao nhiêu lần cũng được, nhưng căn phòng này không có dấu vết sử dụng bom."
Đúng như lời Kẻ Đào Tẩu nói, trong gương chỉ toàn là máu, thịt và xương của Ayaka. Gã đàn ông này không thể là thủ phạm. Vậy thì người còn lại chính là hung thủ, nhưng...
"Cũng không phải tôi đâu."
Kẻ Sửa Chữa, không biết đã ngồi vào ghế điện từ lúc nào, nói với vẻ phấn khích.
"Một trăm bước nhượng bộ, nếu là Mafuyu thì còn có thể, chứ tôi không đời nào giết Ayaka, người chưa bao giờ nghi ngờ tôi."
"Bớt ngụy biện đi. Đưa ra bằng chứng."
Kẻ Đào Tẩu nói lại câu y hệt lúc nãy.
Kẻ Sửa Chữa gật đầu, "Tôi biết rồi," và thay đổi ký ức trong gương.
"Lúc vụ nổ xảy ra, Ayaka ở dòng thời gian của tôi đang ở trên vỉa hè trước Bệnh viện Đại học Y Kagasei. Con bé có vẻ đã đến lấy đồ trong phòng nghỉ của Nhà ăn Yobukodori, nơi nó làm thêm ngắn hạn trong kỳ nghỉ xuân."
Ayaka bên này dường như cũng không được mời đến đêm diễn cuối cùng của AKADAMA. Mui đã liên hệ với Sakiyama vào đầu tháng Một. Lúc đó, Kẻ Sửa Chữa vẫn đang ly thân với gia đình. Không cần phải lấy lòng một người bố như vậy—Mui có lẽ đã phán đoán thế.
"Tôi đang chuẩn bị cho buổi hội thảo đầu tuần. Khi tôi mua một lon cà phê ở máy bán hàng tự động trên tầng chín và định quay lại phòng làm việc, tôi đã tình cờ gặp một trong những bệnh nhân nội trú dài hạn—Yumezawa Fumiya. Trong lúc nói chuyện với cô ta, tôi vô tình nhìn qua cửa sổ và thấy Ayaka đang rời khỏi bệnh viện."
Hành lang của Tòa nhà bệnh동 số 3 hiện ra trong gương. Phía bên kia cửa sổ, có thể thấy Ayaka trong bộ đồng phục. Cô bé dường như đang đợi tín hiệu đèn giao thông để qua đường.
"Thực ra hai đứa này đã trở nên khá thân thiết. Hồi Ayaka còn làm thêm ở Nhà ăn Yobukodori, Yumezawa Fumiya đã bắt chuyện với con bé. Chỉ mới vài ngày trước cô ấy còn ở trong khu bệnh nhân tâm thần, nhưng có vẻ cô ta rất muốn gặp Ayaka. Ngay khi nhận ra Ayaka, cô ta đã chạy đi mất."
Yumezawa trong bộ quần áo bệnh nhân gọi Ayaka lại khi cô bé vừa qua đường. Hai người nói chuyện với nhau qua con đường rồi vẫy tay chào nhau. Ngay khi một chiếc xe tải đi qua, bụp, Ayaka biến mất. Một chiếc xe đạp đi ngang qua đổ kềnh, và Fumiya hét lên.
"Như các người thấy đấy, từ hành lang nơi tôi đứng đến vỉa hè này, khoảng cách theo đường chim bay cũng phải năm mươi mét. Tôi không mang theo súng, và cũng không thể chôn mìn trên con đường đã được trải nhựa. Tôi không thể giết Ayaka được."
Căn hầm chìm trong im lặng.
Bốn cặp mắt nhìn nhau, nhưng không ai thốt nên lời.
"Thật không thể tin được."
Kẻ Sửa Chữa lấy bút chì và giấy từ hộp dụng cụ, nhanh chóng viết nguệch ngoạc. Tờ giấy được quay về phía này tóm tắt tình hình của cả bốn người.
"Con người thường không phát nổ. Rõ ràng là một trong chúng ta đã cho nổ tung Ayaka. Ấy vậy mà, không ai có khả năng làm được điều đó."
Cứ như thể một "bom vô hình" trong game đã được sử dụng.
"Chắc chắn phải có cách nào đó."
"Tất nhiên rồi. Thủ phạm đã tìm ra cách giết người mà chúng ta không hề hay biết. Tình hình này rất tệ. Điều đó có nghĩa là thủ phạm có thể giết người bất cứ lúc nào mà không bị ràng buộc bởi luật con tin."
Kẻ Sửa Chữa nói đúng. Để bảo vệ gia đình của hai người còn lại, không còn cách nào khác ngoài việc tìm ra thủ phạm và trừng phạt hắn theo luật.
Nhưng làm thế nào thủ phạm đã cho nổ tung Ayaka?

5.4
"Dậy đi. Em xin anh."
Mở mắt ra, Sakiyama thấy Kiki đang lay mạnh vai mình. Mười giờ bốn mươi phút sáng. Có lẽ do đã uống Myslee, đầu ông nặng trịch.
"Ayaka không có ở nhà. Gọi điện cũng không bắt máy. Anh đã đi xem buổi biểu diễn của Mafuyu cùng con bé mà, phải không? Anh có biết nó đi đâu không?"
Giọng Kiki lúc gần lúc xa. Ông nuốt nước bọt để thông tai, rồi từ từ ngồi dậy.
"Nó nói muốn đi chơi nên anh về trước. Vẫn chưa về à?"
Ông nói ra lời thoại đã chuẩn bị sẵn.
Dù không phải thủ phạm nhưng phải nói dối khiến ông cảm thấy tội lỗi, nhưng ông cũng không thể nói những điều như mơ ngủ rằng con gái đã phát nổ khi đang đi bộ trong công viên. Một khi đã tự mình xử lý xác chết, ông không còn con đường nào khác ngoài việc chối bay chối biến.
"Chắc là nó đến trung tâm game mở cửa 24 giờ rồi. Có lẽ nó sẽ ăn sáng ở quán cà phê hợp tác với Palpara gì đó rồi về thôi."
Vừa trấn an Kiki, ông vừa xuống cầu thang và khởi động máy làm nước có ga để tỉnh ngủ. Trong lúc ông ngắm nhìn Kiki đang tưởng tượng ra đủ thứ chuyện, "Biết đâu con bé bị bắt cóc", "Hay là bị rơi xuống cống thoát nước", "Cũng có thể bị một tôn giáo kỳ lạ nào đó tẩy não", thì Mafuyu từ phòng trên lầu hai đi xuống.
"Bố, hôm qua cảm ơn bố nhé."
Trái ngược với mẹ, con bé nói bằng một giọng điệu hết sức bình tĩnh. Dù đã tham gia tiệc tùng đến sáng, nhưng chỉ vài giờ ngủ dường như đã đủ để con bé hoàn toàn tỉnh táo.
"Con mượn xe được không? Con muốn luyện tập lái xe," con bé vừa làm động tác xoay vô lăng vừa nói, "cái xe không phải Jaguar ấy nhé."
Không có lý do gì để từ chối.
Sakiyama lên phòng làm việc trên lầu hai, nhập mật mã và mở két sắt. Đã lâu rồi ông không lái chiếc Corolla. Ông lấy chiếc chìa khóa điện tử có vẻ là của nó ra khỏi hàng móc treo bên trong, rồi quay lại phòng khách.
"Bố nghĩ chắc là cái này."
"Cảm ơn bố."
Mafuyu trang điểm qua loa, cho ô gấp và găng tay vào túi đeo vai rồi đi ra cửa. Trang phục đơn giản chỉ với áo thun và một sợi dây chuyền, trông con bé không hề giống người đã khiến một nghìn hai trăm người hâm mộ cuồng nhiệt chỉ nửa ngày trước.
"Có thể con sẽ về khá muộn. Con muốn tập lái xe trên đường cao tốc."
Ông nhớ lại Haru đã rủ Mafuyu đi suối nước nóng qua điện thoại không lâu sau khi gã ta xuất viện. Gần đây không thấy nhắc đến nữa, nhưng xem ra họ vẫn còn qua lại.
Mafuyu kẹp chiếc khăn quàng cổ có tai gấu vào nách, vừa vẫy tay có vẻ bối rối vừa mở cửa ra vào. Ông theo sau con bé ra ngoài, ánh nắng ấm áp chiếu xuống từ phía sau mái nhà. Ông nhấn nút trên tường nhà để xe và mở cửa cuốn lên.
"Được rồi!"
Mafuyu nhấn nút trên chìa khóa điện tử. Cửa xe Corolla kêu "bíp" một tiếng và mở khóa.
"Chắc khoảng một năm rồi không đi nên có lẽ con nên thay xăng. Lên cao tốc cũng đừng phóng nhanh nhé."
Mafuyu cười đáp, "Vâng, vâng," rồi ném túi đeo vai và khăn quàng cổ vào ghế phụ. Con bé ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn, rồi khởi động động cơ một cách thành thạo và gạt cần số về chế độ lái. Hạ cửa sổ điện xuống, con bé vẫy tay "Vậy nhé" rồi lái xe đi mất trên con đường phía trước công viên tự nhiên.
Khi ông trở về nhà, Kiki đang gọi điện cho bạn cùng lớp của Ayaka. "Xin lỗi nhé," cô cúi đầu và cúp máy. Sau khi lặp lại điều đó bốn, năm lần, cuối cùng cô ngồi bệt xuống sàn.
"Cả Seita-san và Mafuyu, tại sao hai người lại có thể bình thản như vậy?"
Nhìn Kiki với đôi mắt hoe đỏ, ông không khỏi cảm thấy tội lỗi. Mười một giờ sáng. Có lẽ nên thử liên lạc với Imokubo. Ngay khi Sakiyama cầm điện thoại lên,
"Em đi tìm con bé đây."
Kiki lảo đảo đứng dậy. Cô uống cạn ly nước đã hết ga một cách khó chịu, khoác áo trench coat và rời khỏi phòng khách. Sakiyama thở dài một tiếng mà ông cố không để ai nghe thấy, rồi đuổi theo sau lưng cô, "Anh cũng đi đây."
Vừa ra khỏi cửa, một người đàn ông tay to đang đánh giày ở mái hiên nhà bên cạnh.
"Anh... ạ. Anh có thấy Ayaka nhà tôi đâu không?"
Kiki cất tiếng hỏi. Người đàn ông tròn mắt, "Không," rồi dùng ngón tay đen nhẻm gãi trán.
"Xin lỗi anh," ông xen vào. "Con gái thứ hai nhà tôi mãi chưa về nên cô ấy hơi hoảng loạn một chút—"
Ánh nắng đột nhiên chao đảo.
Kiki ngã xuống.
Tay phải cô bịt miệng, tay trái ôm ngực, nhìn Sakiyama như thể đang cầu xin điều gì đó. Có phải là phản xạ thần kinh phế vị do kiệt sức không? Trên trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh.
"Em có sao không? Bình tĩnh lại và hít thở sâu xem nào."
Kiki gồng cứng cổ họng như đang cố nén lại.
"Có gì đó... lạ lắm—"
Ọeẹẹẹẹ, cô há miệng, nôn ra một cái túi lớn cùng với vô số máu. Bề mặt của nó ẩm ướt một màu hồng nhạt, một đường ống mỏng, uốn lượn nối dài lên cổ họng. Đó là dạ dày.
Ngay khi ánh mắt đục ngầu của cô nhìn chằm chằm vào Sakiyama, ọeẹẹẹẹ, cô nôn thốc một lần nữa, dữ dội hơn. Một đường ống dày, uốn lượn trườn ra ngoài. Ruột. Ọe. Một mảnh phổi rơi xuống. Ọeẹẹẹ. Gan và lá lách lăn ra. Ọeẹẹẹ. Cuối cùng, cả thận cũng văng ra. Phần dưới xương sườn của cô trở nên mỏng như tờ giấy.
"Nguy... nguy rồi—"
Người đàn ông nhà bên chạy ra đường và nói. Kiki mắt và miệng há hốc, co giật như một con cá bị mắc câu. Người đàn ông cúi người xuống, dùng cả hai tay nhặt dạ dày của Kiki lên, và định làm một điều không tưởng là nhét nó trở lại vào miệng cô. Cái dạ dày đầy máu trơn tuột và không thể nhét vào được. Dù vậy, khi anh ta cố ép nó vào miệng, răng nanh của cô đâm vào lớp màng, và póc, một thứ dịch tiêu hóa trong suốt rỉ ra.
Hết cách rồi. Kiki không thể cứu được nữa.
Không cần phải nói, con người bình thường không nôn ra nội tạng. Ai đó ở một dòng thời gian khác chắc đã lôi nội tạng của Kiki ra. Điều ông lo sợ nhất đã xảy ra.
"Cái này, là gì vậy ạ?"
Người đàn ông nói, máu nhỏ giọt từ hai tay. Từ lối ra của công viên tự nhiên cũng có tiếng xì xào của một cặp nam nữ. Chắc họ đã nhận ra có người bị ngã.
"Anh là bác sĩ mà, phải không? Rốt cuộc làm sao lại ra nông nỗi này ạ?"
Ông không biết phải làm gì. Tạm thời giết gã đàn ông này trước? Nhưng có người nhìn thấy thì cũng không thể làm được.
"..."
Sakiyama quay người và chạy về phía ngã tư.
◆
Cảm nhận một cái gì đó lạnh lẽo trên cánh tay phải, cô ngước nhìn lên trời. Lúc ra khỏi nhà trời còn nắng, vậy mà chẳng biết từ lúc nào, những đám mây nặng trĩu đã che kín bầu trời. Ước gì chỉ là mình tưởng tượng thôi, nhưng ngay lúc đó, một giọt nước chảy dài trên bề mặt gương chiếu hậu.
Cô đưa mắt trở lại con đường trải dài đến tận chân trời. Nhận ra mình đang đến quá gần thùng container của chiếc xe tải lớn phía trước, cô đạp nhẹ phanh. Một chiếc xe ngoại trông lạ lẫm lướt qua ở làn đường đối diện.
Hai tay siết chặt vô lăng, Sakiyama Mafuyu miên man nghĩ về tương lai của mình.
Mình rồi sẽ ra sao đây?
Đối với người khác, hẳn cuộc đời cô trông như một con đường thuận buồm xuôi gió. Vừa đi học đại học vừa thành công trong hoạt động âm nhạc, lại được trời phú cho gia đình, bạn bè, và cả một người bạn trai dù có hơi ích kỷ.
Thế nhưng Mafuyu, trong suốt hai năm qua, đã liên tục bị giam cầm bởi lời thì thầm của ác quỷ.
Chawat Kuradard. Đó là tên của con quỷ. Hắn thường được gọi bằng biệt danh Mui.
Mui là một gã đàn ông tựa như búp bê gốm sứ. Năng lực của hắn với tư cách một nhà sản xuất là không phải bàn cãi. Tài năng nắm bắt trái tim đại chúng của hắn thật sự phi thường. Nhưng ở đó không có linh hồn. Hắn chẳng mảy may có những suy nghĩ như muốn làm một công việc tốt, hay muốn giới thiệu tài năng xuất chúng đến với thế gian. Hắn đơn thuần chỉ đang hoàn thành vai trò được yêu cầu ở mình.
Thế nên Mui có thể thản nhiên lừa dối người khác. Hắn có thể bịa ra một lý lịch hoành tráng với vẻ mặt rất đáng tin, và biến một thành viên ban nhạc đã tự tử cùng người yêu thành một người mắc bệnh không thể hát được nữa. Vì không coi con người ra con người, hắn bắt những tài năng không ra tiền phải bán thân, và cũng chẳng ngần ngại ra tay với cả em gái của tài năng mà hắn đang phụ trách.
Ayaka nghĩ rằng không ai biết về mối quan hệ của nó với Mui. Có lẽ nó thấy lạ khi chị gái mình lại tỏ ra gay gắt, nhưng không hề liên kết điều đó với mối quan hệ của hai người.
Trong khi đó, về phần Mui, dường như hắn chẳng hề có ý định che giấu mối quan hệ với Ayaka một cách nghiêm túc. Bởi vì hắn thừa biết, không cần nói ra, rằng ai sẽ là người mất mát nhiều nhất nếu scandal bị phanh phui vào lúc này.
Cái gã đàn ông máu lạnh đó. Một khi sự nổi tiếng của AKADAMA suy giảm, hắn sẽ sẵn sàng vứt bỏ cô mà không cần nhấc một ngón tay.
Con đường trải dài đến tận cùng tầm mắt. Cảm giác như có thể đi đến bất cứ đâu, nhưng nơi đến đã được định sẵn. Giống hệt như cuộc đời của Mafuyu.
Những hạt mưa lạnh buốt làm ướt vai cô.
Ngay khi ngón tay vừa chạm vào cần gạt bên cạnh vô lăng, cô cảm nhận một cú va đập cực mạnh vào mặt.
Tầm nhìn méo mó trong một màu đỏ rực. Tiếng “rắc, rắc” như thể có tấm ván nào đó bị bẻ gãy. Không hiểu sao cô không thể thở được.
“──Hả?”
Nhìn vào gương chiếu hậu, cô không tin vào mắt mình.
Gương mặt đã biến dạng. Trán lõm vào, nhãn cầu lồi ra, má nứt toác, thịt từ cằm chảy xệ xuống. Máu nhỏ giọt lã chã từ hai lỗ mũi và khóe môi. Thứ tràn ra từ quanh tai là── não?
Cái gì thế này. Tại sao đầu mình lại vỡ tung ra?
Tiếng còi xe đâm thủng màng nhĩ.
Cô vội vàng nhìn về phía trước. Bánh xe sắp sửa quệt vào lan can bảo vệ. Cô cố gắng di chuyển vô lăng, nhưng cánh tay không còn chút sức lực. Bàn chân đặt trên bàn đạp cũng không nhúc nhích. Cứ như thể đây là cơ thể của người khác. Tiếng còi xe từ phía sau vang lên inh ỏi.
“A a.”
Hết rồi. Ngay khi cô định ngẩng lên nhìn bầu trời xám xịt, bánh xe đã chạm vào lan can. Chiếc xe xoay nửa vòng, rồi một chiếc xe tải từ phía sau đâm sầm vào. Cảm giác từ ghế ngồi biến mất.
Tiếng kim loại bị nghiền nát, tiếng kính vỡ tan.
Gương mặt của bố hiện lên trong tâm trí. Con xin lỗi. Hình như con làm hỏng chiếc xe yêu quý của cha mất rồi.
Vài giây sau, Mafuyu nằm lăn lóc trên mặt đường nhựa lạnh lẽo.
Mình sắp chết.
Chết mà chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra thật khó chịu, nhưng có lẽ đó là định mệnh. Tất cả những gì con quỷ đó đã làm với mình cũng sẽ bị chôn vùi trong bóng tối. Hắn rồi sẽ lợi dụng cả cái chết này cho việc kinh doanh. Thật tức tối nhưng chẳng thể làm gì được.
Khoảnh khắc ý thức lịm đi, một giọt nước mắt lăn trên khóe mi, nhưng chỉ vài giây sau, cơn mưa đã gột rửa nó đi mất.
5.5
“Cô Mafuyu đã qua đời.”
Tiếng thở gấp gáp vọng ra từ loa điện thoại. Sakiyama chỉ muốn hét lên thật to, nhưng ông siết chặt chiếc smartphone, cố gắng kìm nén cảm xúc của mình.
“Đội cảnh sát giao thông đã liên lạc với văn phòng. Có vẻ như cô ấy đã gặp tai nạn khi đang lái xe gần nút giao thông trên đường cao tốc Tohoku. Tôi cũng đang trên đường đến hiện trường, nhưng họ nói rằng do phần đầu bị tổn thương nghiêm trọng nên muốn người nhà đến xác nhận thi thể.”
Mui cố tình làm giọng mình nghẹn lại. Dường như hắn đang đi bộ bên ngoài, tiếng mưa rơi trên ô làm giọng nói của hắn trở nên không rõ.
“Chi tiết sẽ được điều tra sau, nhưng nghe nói có dấu vết cho thấy chiếc Corolla của cô Mafuyu đã va chạm với lan can bảo vệ, nên chắc chắn đã có sai sót nào đó trong lúc lái xe. Sắp tới công ty cũng sẽ đưa ra thông cáo, nội dung cụ thể tôi xin phép được trao đổi với bác.”
“Tùy các người.”
Mui im lặng trong vài giây.
“Thưa bác. Tôi hiểu bác đang bối rối, nhưng nếu trở nên tuyệt vọng thì...”
“Ngươi đã làm gì Ayaka?”
Một khoảng lặng dài hơn.
“Cậu không phải là người bình thường. Một nhà sản xuất tử tế sẽ không qua lại với em gái của tài năng mình phụ trách đâu. Tôi đã hoàn toàn bị bộ mặt người tốt của cậu lừa rồi.”
“Bác có bằng chứng không?”
Giọng nói trở nên dửng dưng như của một người khác. Có lẽ hắn đã vào trong một tòa nhà nào đó, tiếng mưa cũng đã dứt.
“Không. Vì Ayaka và Mafuyu đều đã chết rồi.”
Sakiyama ngắt cuộc gọi.
Dù tức giận vì con gái đã tự ý hành động, nhưng gã này chỉ là một tên khốn. Báo thù lúc nào cũng được.
Điều phải suy nghĩ trước tiên là làm thế nào để đối đầu với kẻ đã giết gia đình mình. Chính là nó.
Kẻ Đào Tẩu, Kẻ Sửa Chữa, Kẻ Thoát Chết. Chắc chắn hung thủ nằm trong ba người đó. Phải tìm ra hung thủ và khiến hắn phải hối hận vì những gì đã làm. Nếu không làm vậy, lòng ông không thể nguôi ngoai.
Tuy nhiên, để tìm ra hung thủ, trước hết cần phải biết tình hình các vụ án trong ba dòng thời gian. Cho đến khi tập trung ở tầng hầm tối nay, ông cũng chẳng thể nghĩ ra được kế sách gì.
Cảnh sát lúc này hẳn đang truy lùng Sakiyama, người đã bỏ lại Kiki và trốn thoát. Không thể quay về nhà được nữa. Nhưng nếu đi bộ đến Bất Tử Quán ở núi Moumei thì trời sẽ sáng mất trước khi đến nơi.
May mắn thay, Sakiyama có một tiền bối trong cuộc sống đào tẩu. Sakiyama số 0, hay Kẻ Đào Tẩu, đã lẩn trốn và qua mặt cảnh sát suốt hơn nửa năm nay. Nếu chọn một nơi ẩn náu từ những địa điểm hắn đã từng ở thì chắc sẽ không có nguy hiểm gì lớn.
Khoảng tháng mười một, trước khi đột nhập vào nhà của Urashima, kẻ vẫn còn mắc chứng hoang tưởng, Kẻ Đào Tẩu đã ẩn mình trong một ngôi nhà bỏ hoang dưới chân núi Kirigami. Sakiyama quyết định chọn nơi đó làm chỗ ngủ đêm nay.
Ông mua một chiếc áo mưa ở cửa hàng tiện lợi và kéo mũ trùm sụp xuống che kín mặt. Chọn những con hẻm không có đèn đường, ông rời khỏi khu dân cư Oogurai.
Sau khi đi bộ lên dốc khoảng một giờ, lối vào của một khu cắm trại hiện ra. Đó là khu cắm trại Kirigamiyama, nơi Kẻ Đào Tẩu thường vứt rác khi ẩn náu trong ngôi nhà hoang dưới chân núi. Trước lối vào, hai người phụ nữ mặc áo mưa màu xanh chanh đang phát mẫu thử Cocacocalime.
Cổ họng ông bất giác khô lại, nhưng đây không phải là lúc để uống rượu. Để không bị hai người phụ nữ phát hiện, ông rẽ vào một khu rừng sồi trước khu cắm trại.
Sau khi leo dốc khoảng mười phút, một cánh đồng bỏ hoang hiện ra. Vạch những bụi cỏ lau mọc thành cụm để tiến về phía trước, có một ngôi nhà trông như một túp lều tôn được phóng to.
Ông mở cánh cửa lùa ọp ẹp. Trên sàn đất tối tăm, một vật trang trí hình người── có lẽ vậy── được phủ một tấm vải. Một mùi ẩm mốc, pha trộn giữa mùi bụi và đất. Nơi này khác xa một chỗ ngủ thoải mái, nhưng ông không thể phàn nàn.
Ngay khi ông vừa kéo mũ áo mưa xuống, một tiếng vải sột soạt vang lên từ phía bên kia bức tường.
Có người ở đây.
Không thể nào có cảnh sát đang mai phục được. Chắc là một vị khách đến trước.
Ông rón rén nhìn vào căn phòng phía trong. Một người đàn ông vừa đứng dậy từ chỗ ngủ được xếp bằng nhiều lớp chăn. Dù đang ở trong nhà, gã ta vẫn đội một chiếc mũ lưỡi trai New Era và che mặt bằng khẩu trang urethane. Áo khoác phao dài và găng tay da. Dáng vẻ từ đôi mắt trông khá trẻ. Nhìn bộ dạng gọn gàng, có vẻ gã ta không phải đang bị chủ nợ truy đuổi, hay là đã động vào người phụ nữ của yakuza chăng?
“Xin lỗi đã làm phiền nhé.”
Yết hầu của người đàn ông chuyển động lên xuống. Gã ta không trả lời.
“Tôi cần một chỗ ngủ. Cho tôi mượn một căn phòng trống được không?”
Người đàn ông cúi mặt xuống. Theo ánh nhìn của ông, có một chiếc smartphone trên tấm chăn. Một người đàn ông mặc trang bị nặng nề như một chiến binh Hy Lạp cổ đại đang đối đầu với một chú hề nhỏ. Không, nhìn kỹ lại thì không phải chú hề nhỏ, mà là gã chiến binh Hy Lạp kia to như một tòa nhà. Ông đã từng thấy nó trên buổi phát sóng của Ayaka. Thám tử Khổng lồ.
Một câu hỏi chợt nảy ra. Từ đó, ông nhận ra một khả năng.
Sakiyama túm lấy cổ áo người đàn ông. Ông gạt tay gã ta đang cố đẩy ra, rồi kéo khóa chiếc áo khoác phao xuống. Một con trăn gấm quen thuộc đang ngóc đầu dậy.
“Ngươi ở đây à, Eden?”