Đêm Sông Hương

Lượt đọc: 2728 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- V -
tại vườn tĩnh-tâm một tối

XUỐNG xe ở đường Gia-long, đến chỗ hẹn, tôi đã thấy anh chàng có chiếc răng vàng ngồi đấy. Lần này,anh ta không bận âu-phục, chiếc áo «phô tuýt-so» sờn cổ đã nhường chỗ cho mảnh áo xuyến thâm dài.

Thấy cùng đúng hẹn, chúng tôi cùng bắt tay nhau cùng cười.

Gọi nhà hàng làm hai tách cà-phê rồi anh ta quay lại nói với tôi bằng một giọng rất thân ái:

– Dùng được chớ? Chúng ta phải tiêu cơm tối hôm nay.

Nghĩ uống thêm một tách cà-phê nữa cũng chẳng ráo hơn gì, tôi gật đầu ưng lời. Nhân thấy anh ta đã có vẻ chếnh choáng say, tôi cũng chẳng sợ mất lòng, cứ điềm nhiên hỏi:

– Tiếng Huế, chừng như ông đã bỏ đi nhiều thì phải. Tôi có ý nghe những câu ông nói, thường thấy có lắm tiếng Bắc ông đem vào thay.

Anh ta trừng mắt ra vẻ tự phụ, rồi lại dịu nét mặt, sẽ nhếch miệng cười:

– Nam-định, Ninh-bình, Phủ-lý, Hanoi, đã năm sáu năm nay, chỗ nào mà không có vết chân tôi. Tiếng người đàn ông Bắc-kỳ nghe rất sướng tai. Đàn bà Huế đây, họ thiệt ưng nghe mấy ông ở Bắc nói.

Uống cạn tách cà-phê, tôi dỡ đồng hồ xem, đã chín giờ rưỡi.

Kéo anh ta đứng dậy, tôi chi tiền cho nhà hàng rồi giắt anh ta ra ngoài.

– Tiên-sinh định đưa tôi đi đâu, tối nay?

– Ông cứ đi với tôi. Nói trước, ông có biết nơi mô; mà nói.

Hai chiếc xe-kéo từ đầu đường kia xăm-xăm chạy lại. Chúng tôi, mỗi người bước lên một chiếc xe.

– Bẫm, hai quan đi mô ?

Đáp lại câu hỏi của phu xe, tôi thấy người «hướng đạo» của tôi bảo kéo về Thượng-Tứ.

Từ đường Gia-long qua phố Paul Bert, xe chúng tôi rẽ vào con đường về mé tay phải trường Hậu-bổ cũ. Người thưa, phố vắng, trong ánh sáng mấy bóng đèn lửa điện, vài cửa hàng tạp hóa lơ thơ.

Qua một cổng thành tối như miệng hũ, chúng tôi lạc vào một khu đất rộng, cây cao bồn cỏ mịt mù. Mấy cây đèn điện lấp ló bên đường như không đủ sức sáng chiếu hết những lối đi ngang dọc như đường bàn cờ trong đó.

Loong-coong tiếng nhạc, xe tôi cứ theo vết xe chạy trước tiến đi. Hết chạy thẳng lại tạt ngang đến mười phút đồng hồ, chúng tôi lần vào một lối hẹp chỉ chạy vừa một chiếc xe, không thấy có đèn đóm gì cả.

Nhờ có vành trăng lưỡi liềm, tôi nhận thấy hai hàng rào cây sát ngay bên má.

Ngửng trông lên : mấy cây cau đứng xù đầu như những con quỉ dữ dưói bóng sáng trăng mờ.

Xe vừa dừng bánh, phía trước về bên tay trái, thấy có một tia đèn điện bấm tỏa ra. Ánh sáng chiếc đèn «pin» chĩa vào mặt chúng tôi không đầy nửa giây đồng hồ đã tắt ngấm hẳn đi, để chúng tôi đứng trước một hàng rào cây đã tối lại tối thêm hơn nữa.

Chúng tôi lần bước đến thẳng chỗ vừa chiếu ra tia điện đó. Đi được chừng năm thước, tôi thấy trong khe rào tối có một cái bóng đen lù.

Anh chàng có chiếc răng vàng — đến lúc đó tôi cũng chưa rõ tên họ là gì — cất tiếng hỏi một câu bâng quơ:

– Nhà mụ Nghè mô ? Trời ơi, tối quá mà !

Vừa lúc ấy, tia lửa điện lúc trước lại chiếu ra, rồi trong khe rào thấy có một tiếng đáp theo :

– Dả-aạ !

Ánh sáng đèn «pin» vung lên. Bấy giờ chúng tôi mới nhận biết chúng tôi đứng trước một cái cổng rào không có cửa.

– Dả-ạ. Bẩm các quan …

– Kia, mụ.

Tôi dí mắt vào cái bóng đen đó. Người tôi nhìn là một người béo lùn như cái vựa, đầu trọc lốc mà lại là …. một người đàn bà.

Tôi có cái cảm-giác một người viễn khách, đêm hôm lạc lối, đến xin ngủ đỗ ở một cảnh chùa. Nhưng không! Người mời chúng tôi vào nhà khách tối nay không phải một vị sư bà, vi theo lời nói nhỏ của thằng cha răng vàng thì mụ kia là một mụ đàn bà góa !

Qua cái bình phong kiểu cuốn thư xây bằng gạch ngay trước cổng, chúng tôi đến trước một cái bể cạn, trong có núi giả, trên có giàn hoa. Đứng đấy trông vào trong cách chừng bốn thước, thấy một gian nhà thờ, giữa có chao đèn ba giây thả lửng trên cái án thư, tỏa xuống một thứ bóng sáng mờ-mờ hung-hung đỏ.

Lớp nhà có hai chái ba gian, gian thờ là gian chính giữa. Hai chái ở hai đầu đứng nép trong bóng tối cả. Gian giữa chỉ cách sân có một bức rèm thưa.

Mụ Nghè — tên người ta đặt cho người đàn bà trọc đầu đó — trỏ mấy chiếc ghế bầy ở dưới giàn hoa, mời chúng tôi ngồi rồi gọi người nhà pha trà. Ngay lúc ấy, một đứa nhỏ bưng bộ khay chè ra. Hơi thơm trong chén đưa lên, tôi thoảng thấy mùi hương liên-tử.

Uống cạn chén nước, anh chàng răng vàng làm bộ bả lả đứng lên, xoa đầu mụ Nghè, lúc ấy cũng đứng tiếp nước chúng tôi ngay đó:

– Rồi mụ phát tài dữ ! Ngó người mập rứa. Tôi biết rồi, mụ giầu mà…

Mụ Nghè cất cái tiếng cười khanh khách của bọn Tú-Bà:

– Dả-aạ.

– Bữa ni, tôi có ông bạn ở Bắc mới vô, mụ cho cô Mai ra tiếp, hả?

– Dả-ạ.

Để mặc hai người nói chuyện, tôi đứng lên, đi tản bộ trong vườn hoa. Mụ Nghè đon đả bước theo :

– Mời quan vô chơi trong nhà.

…rồi dẫn tôi vào gian thờ chính giữa.

Cách bầy biện bên trong coi thanh nhã.

Trên mặt tường bên trái treo mấy cầy đàn nguyệt, độc huyền, thập lục… đối với bốn bức liễn Tầu ngay vách bên kia. Trên mặt án thư kê giữa, chiếc bình sứ đứng ôm một bó hoa. Mấy cánh hồng tàn, nhị đã rữa, hương đã phai, rơi dưới chân binh tơi tả…

Tôi bước sang chái nhà bên qua một khung cửa gỗ. Bức màn hoa vừa hé, một thiếu nữ tóc vấn trần, mình vận đồ lụa, khép nép bước ra.

– Dạ, bẩm quan mới vô?

Tôi ngoảnh lại nhìn, đã không thấy bóng mụ Nghè đâu nữa.

Chái nhà tôi bước vào là một căn phòng ngủ. Đồ đạc bên trong sơ sài nhưng sạch sẽ mà bày thứ tự. Có giường gỗ Tây phủ nệm trắng, có gương pha-lê gọt cạnh, có tủ áo đứng, có bàn rửa mặt trên xếp hàng mấy lọ nước hoa.

Người thiếu nữ mời tôi ngồi xuống một chiếc ghế cói xe.

Dưới cây đèn Tây, tỏa xuống mấy tia sáng lờ mờ, tôi ngồi nhận những nét thanh thanh vẽ trên cái khuôn hoa đó. Một mớ tóc đen vấn trần có chiếc lược nạm vàng giữ nếp, một cặp môi son tươi thắm, hai gò má thon thon như đỡ lấy cặp mắt bồ câu lơi lả, hai vành tai xinh xắn có hai nụ hoa nhỏ xíu, với một bộ răng trắng nõn mau ngà.

Người thiểu-nữ đưa cho tôi một lá quạt, mời tôi bỏ chiếc áo ngoài ra. Bây giờ, tôi chợt nhớ đến anh chàng có chiếc răng vàng, hỏi thì không thấy anh ta đâu nữa.

Với cây đàn Tầu treo ở cửa buồng, thiếu-nữ lựa giây dạo một bài Vọng-cổ. Đường tơ réo rắt càng làm tăng thêm vẻ tịch mịch canh khuya.

Tôi như người bị ru vào cảnh mộng, một đêm chung mộng với hoa.

Trong lúc hồn mộng mơ màng, còn như nhìn thấy mấy ngón tay búp măng với lên chiếc phao dầu khêu cho ngọn hoa đèn lụt nhỏ.

…..

Mười hai giờ khuya. Chiếc xe lúc chập tối đưa tôi vào xóm Tĩnh-Tâm, lúc ấy lại kéo tôi ra khỏi cửa Thượng-Tử.

– Xe, mi có biết tên mụ già đầu trọc ở đàng nớ ?

– Dả-ạ, bẩm mụ nớ là mụ Nghè Đ.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tam lang