Đêm Sông Hương

Lượt đọc: 2734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- VIII -
mệ x…

HẠN ở Huế của tôi chỉ còn có mười-sáu tiếng đồng-hồ nữa thì hết.

Trưa mai, tôi đã phải đáp chuyến xe tốc-hành ra Bắc để khỏi phải ngủ đỗ lại một tối ở Vinh.

Mấy người bạn thân cùng vào Huế, chiều hôm nay đã bỏ cả tôi, rủ nhau cùng vào chơi Cửa Hàn.

Trời đổ tối. Buồn. Tôi cũng bỏ tròng, lên bến.

Lửa đèn trên các ngả đường, giờ ấy, đã bật sáng. Hai bầu thủy-tinh xanh đỏ của hàng Bào-chế như hai con mắt, mắt đau mắt chột, nhìn thẳng ra đường cầu Trường-Tiền.

Rảo bước về cầu Gia-Hội, tôi cũng không rõ mình đi xuống hay đi lên. Đến trước nhà Trung-Hưng, tôi đứng sững giữa một đám đông người đang lõ mắt nhìn xem một người máy, luôn luôn bỏ tay xuống, giơ tay lên, làm quảng-cáo cho một hảng kèn nói.

Vừa lúc ấy, từ ngã đường Gia-Long, một người đàn bà, mắt sắc miệng xinh, quần áo sang trọng như một bà Hoàng thướt tha đi lại. Một người đàn ông trong đám, áo xuyến thâm, khăn lượt xếp, chợt nhìn thấy, cúi chào người kia một cách cung kính, để thõng trước ngực chiếc thẻ-bài. Người đàn bà dừng bước lại, không đáp lễ, chỉ sẽ nhếch miệng cười. Người đàn ông rón rén đến gần, khúm núm chắp hai tay, rõ ra một người bề dưới. Hai người nói với nhau chuyện gì, tiếng nhỏ quá, khôNg ai nghe thấy. Nhưng, chắc ai cũng đoán thằng cha kia đang hầu chuyện một nhà quý phái về tin tức một bà Chúa hay một ông Hoàng.

Hai phút sau, chừng đã hết chuyện, mỗi người đi một đưòng. Trước lúc gót ngọc người này sẽ đưa nhẹ trên thềm thì người kia cũng lại cúi chào, cái chào có đủ ngần ấy vẻ trang-nghiêm, cung-kính.

Tôi đánh bạo, bước theo thằng cha có chiếc bài ngà ở ngực.

– Đường vô cửa Nhà-Đồ đi ngả mô ? Ổng chỉ dùm cho biết.

Anh ta nhìn tôi, cười mà đáp :

– Muốn vô chỗ nớ, ông phải đi ngang qua Thành.

– Từ đây đến đó có còn xa không ?

– Có là bao, mà ông vô có chuyện chi trong nớ ?

Nhân câu hỏi ấy, tôi nghĩ ra một kế: gợi chuyện để dò cho biết tung tích người đàn bà vùa đứng nói chuyện với anh ta.

– Tôi ở Bắc mới đến Huế từ hôm kia. Nay buồn, nên muốn tìm đến đó chơi vì người ta nói ở Nhà-Đồ có nhiều cuộc chơi rất thú.

Quả nhiên anh ta trúng kế.

Làm ra mặt thông thạo, anh ta khuyên tôi không nên đến đó và giảng cho tôi biết: xóm tôi vừa nói chỉ là một xóm có vài nhà-chứa, chẳng có giá-trị gì.

Rồi anh ta nói : nếu tôi ưng đến xem chỗ có những bông «tươi tốt» anh ta sẽ làm «hướng đạo» cho. Tôi nhận lời. Ông «hướng đạo» của tôi gọi luôn xe bảo kéo về Diệu-Đế.

Xe đỗ trong một con đường tên là gì tôi cũng không rõ. Chỉ nhớ cái đường hôm ấy ở gần đường Đồng-Khánh, trông thẳng về bến Đông-Ba.

Chúng tôi bước vào một căn nhà tối như chiếc hũ, hẹp như buồng trò. Ông «hướng-đạo» ba lượt mời tôi ngồi, quả thật ba lần tôi cố nhìn mà không trông rõ chỗ nào bầy ghế.

Tôi lần bước, bước vào mấy bước nữa. Chân tôi cốp phải vật rắn như gỗ, tôi giơ tay lên..sờ..sờ.

Trong nhà có ánh sáng tỏa ra. Tôi thấy tôi đứng trước một ngăn buồng con kê vừa một cái giường, trên giường có một chiếc bàn đèn. Bên đèn, một người nằm nửa thức nửa ngủ. Ngọn đèn dầu lạc cũng «lơ-mơ» như người nằm ôm nó. Người ấy, tôi nhìn kỹ là một ông cụ già.

Cây đèn búp măng vừa thắp, đồ đạc đã từ trong bóng tối hiện ra. Một cái bục gỗ, một cái bàn mộc, hai chiếc ghế sơn với mấy chiếc rương nằm chồng lên nhau trong một xó. Trên bàn, một bộ đồ trà Nhật-bản «cộc kệch», tách chẳng «ăn» với dĩa. Trên bục, hai chiếc gối nan cũ, cái nọ cao hơn cái kia.

Ông «hướng-đạo» cầm ấm tích rót nước ra tách, mời tôi «thời trà». Thấy tôi cầm nhấp một ít lại đặt tách xuống khay, thằng cha cười:

– Dạ, bẩm trà Huế.

Tôi nghĩ bụng : những đóa hoa tươi đẹp mà sống được ở những chỗ nhơ nhớp này, cũng là một sự lạ. Nhưng tôi lại nghĩ «hoa sen tươi thắm há chẳng mọc ở bùn nhơ».

Chừng thấy tôi không nuốt nổi tách trà Huế, anh ta khẽ «bấm» tôi, ra hiệu mời vào trong nhà. Tôi đứng lên vào theo anh ta, hiển nhiên như người đi săn bước theo con chó săn, vừa đánh hơi được một «mồi thơm» về mách chủ.

Trỏ cho tôi một xó tối, xó tối ở gian nhà trong, anh ta bảo nhỏ vào tai tôi : thứ «bông tươi» của anh ta đã sẵn bầy trong đó. Tôi cúi nhìn trong bóng tối chỉ nhận thấy một tấm phản trên có một đống trắng lù lù.

Quay đầu lại toan hỏi, tôi đã thấy mất hút anh ta. Sờ túi lấy bao diêm, tôi quẹt một cây diêm, dí vào gần cái đống trắng đó.

Bóng trắng ấy là một người đàn bà bận quần áo lụa trắng, nằm ngoảnh mặt vào tường như đang say ngủ. Lửa tắt, tôi đánh luôn que diêm nữa rồi khẽ nhấc nghiêng đầu người ấy ra. Tôi nhận nhanh mấy nét mặt trái soan, môi mỏng, gò má cao, mũi dọc dừa. Thấy động — mà có lẽ thấy từ lúc tôi bước vào — mặt ấy sẽ hé dần cặp mắt ra, rồi hé đến cặp môi, để nở một «nụ hồng», trên hai hàm răng. . . cải mả.

Que diêm tắt lửa trên tay, tôi thấy cái lạnh gây người như thằng ốm rét đứng trong hầm đá. Ba bước — chỉ ba bước thôi — tôi đã nhẩy ra căn phòng đó, bỏ mặc người  cười với cả nụ cười.

Tôi chọi trán ông «hướng đạo» tôi.

– Ông coi ?

Tôi trả lời:

– Ông biểu đẹp chi, bông nớ.

Anh ta thất vọng, ra vẻ ngẫm nghĩ. Tôi cũng ngồi yên, nín lặng, ngẫm nghĩ như anh ta.

– Ông là chủ nhà ni ?

– Dả-ạ. . .

– Nguời đàn bà ấy là ai ?

– Dả-ạ, bẩm chị thị [1] Hai trong nớ.

– Còn người đàn bà đứng nói chuyện với ông ở đường Paul Berl hồi nãy, giờ ở mô ?

Anh ta, trước còn ngơ-ngác, sau như đã nghĩ ra :

– Dả-ạ, bẩm Mệ nớ là Mệ X… người hoàng-phái, ở Mang-Cá.

– Tôi muốn gặp Mệ ấy, nói chuyện một lát có được không ?

– Dả-ạ bẩm khó quá ạ

Tôi đứng dậy sửa lại chiếc nơ, làm ra bộ sắp sửa bước ra, không để ý đến câu tôi vừa hỏi đó. Anh ta thì lấm lét như một thẳng ăn cắp, nhấp-nhỏm trên chiếc ghế như không muốn cho tôi bước lọt khỏi nhà.

Sau cùng, anh ta bảo nhỏ tôi đưa cho anh ta một đồng bạc đi tìm Mệ kia.

Đưa tiền rồi, tôi ngồi chờ cũng chẳng buồn đáp lại câu mời:

– Ông thời vài điếu chơi, có sẵng mâm đèng nớ.

Nửa giờ sau, anh ta trở lại một mình, bảo tôi đưa thêm cho năm đồng nữa. Tôi hỏi, anh ta nói: Mệ kia, thua bạc phải giả chỗ tiền người ta cho mượn, mới tiện về.

Lần thứ hai tôi rút tiền ở túi áo ra. Đưa tiền rồi, tôi lại ngồi chờ, nhưng lần nầy không thấy anh ta mời tôi hút thuốc phiện nữa.

Một lát sau, ngoài cửa có tiếng xe đỗ. Cánh cửa mở, Mệ X, người đàn bà có vẻ đài các cao quí tôi gặp trước tiệm Trung-Hưng ba tiếng đồng hồ trước đó, đã chững chạc bước vào. Người ấy, thấy tôi, sẽ cúi đầu chào. Nụ hoa đeo thõng ở tai lấp lánh như một ngôi sao bên nửa vòng kiềng vàng vành nguyệt.

Theo bước chủ nhà, người ấy đi thẳng vào nhà trong, dịu dàng, khép nép. Sau đấy một lát, anh «hướng đạo» nọ trở ra bảo nhỏ tôi đưa một chục đồng thêm.

Tôi thất vọng, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh như thường.

Điềm tĩnh, tôi đẩy ghế đứng lên, bước thẳng ra ngoài, để mặc thằng cha đứng ngơ ngác nhìn như thằng ăn cắp chợ.

Việc thứ nhất của tôi là nắn lại túi áo sờ xem chiếc ví tuy tôi vẫn thấy ở ngực kềnh kềnh có miếng da.

Chú thích:

[1] Nếu người ta bảo không sai thì ở Huế, những đàn ông được thị-độc, thị-giảng. Người ta thường gọi ông thị, bà thị tức là vợ những ông thị kia.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tam lang