Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1015 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
tao đoạn ii
occido lumen:
sự tích chúa tể

CÓ NHÂN VẬT THỨ BA.

Mỗi cuốn sách thánh - Kinh Torah, Kinh Thánh hay Kinh Koran - đều kể về sự tích hai thành phố Sodom và Gomorrah bị hủy diệt. Bởi vậy, theo một cách nào đó, cuốn Lumen cũng kể sự tích này.

Trong Sáng Thế ký 18, ba tổng lãnh thiên thần xuất hiện trước Abraham trong hình dạng con người. Hai vị được cho là từ đó đi tiếp tới những thành phố bị nguyền rủa của vùng đồng bằng, tới đó họ ở nhà Lot, hưởng bữa ăn thịnh soạn rồi bị đám đàn ông thành Sodom bao vây, sau đó họ làm mù mắt đám này trước khi hủy diệt thành phố.

Vị tổng lãnh thiên thần thứ ba đã bị cố tình bỏ qua. Bị giấu kín. Lạc mất.

Đây là câu chuyện của vị thứ ba.

Năm thành phố cùng chung đồng bằng sông Yarden mênh mông, um tùm cây trái, gần nơi ngày nay là Biển Chết. Trong đó, Sodom là tươi đẹp, đáng tự hào nhất. Từ vùng phụ cận trù phú, thành phố vươn mình trở thành một cột mốc, một tượng đài biểu trưng cho sự giàu có và phồn thịnh.

Nhờ hệ thống kênh rạch chằng chịt tưới tiêu, thành phố cứ thế lớn mạnh qua nhiều thế kỷ, từ hệ thống đường thủy tỏa lan ra phía ngoài và cuối cùng thành hình dáng hơi giống một con chim bồ câu đang bay. Đường ranh giới cỡ bốn héc ta hiện lên rõ nét thành hình dáng chim bồ câu bay khi những bức tường bao quanh được dựng lên vào khoảng năm 2024 trước Công nguyên. Những bức tường ấy cao trên mười hai mét, dày gần hai mét, được xây bằng gạch bùn nung và trát vữa thạch cao để tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Bên trong chúng, những tòa nhà gạch bùn được xây san sát nhau, cái này suýt soát chồng lên cái kia, cao nhất trong số đó là một ngôi đền thờ thần Moloch của người Canaan. Dân số Sodom dao động chừng hai ngàn người. Hoa quả, gia vị và ngũ cốc dồi dào, lèo lái nền thịnh vượng của thành phố. Có thể thấy ngay mặt kính và mái ngói đồng đỏ mạ vàng trên cả tá cung điện, lấp lánh dưới ánh mặt trời đang tắt.

Sự giàu có ấy được bảo vệ bởi những cánh cổng khổng lồ dẫn vào thành phố. Sáu tảng đá dị thường có sức nặng và kích thước khổng lồ tạo thành một lối đi có mái vòm đồ sộ với hai cánh cổng được tạo tác từ sắt và gỗ Cling chịu được lửa hay những cú nện tơi bời.

Lot, con trai của Haran, cháu của Abram, đang ở bên những cánh cửa này thì ba sinh vật ánh sáng xuất hiện.

Họ nhợt nhạt, sáng chói và xa vời. Một phần tinh túy của Chúa và, bởi vậy, không chút nhơ bẩn. Từ sau lưng mỗi vị, bốn bộ phận phụ dài thượt hiện lên, tràn trề ánh sáng mượt tựa lông tơ, dễ khiến người ta nhầm với những đôi cánh tỏa hào quang. Tứ chi lồi ra hợp nhất lại đằng lưng các sinh vật và đập nhè nhẹ theo từng bước đi của họ, tự nhiên như thể người ta cân bằng lực di chuyển tiến lên trước bằng cách đu đưa hai cánh tay. Họ định hình định khối theo từng bước di chuyển, cho đến khi họ đứng đó, trần trụi và dường như không biết mình đang ở đâu. Làn da họ tỏa sáng như lớp thạch cao tuyết hoa tinh khiết nhất và vẻ đẹp của họ chính là sự nhắc nhớ đau lòng tới vẻ bất toàn trần tục của Lot.

Họ được cử tới đó để trừng phạt tính ngạo mạn, sự suy đồi và hung tàn đã sinh sôi nảy nở bên trong những bức tường thịnh vượng của thành phố. Gabriel, Michael và Ozryel là các sứ giả của Chúa - những tạo vật tín cẩn nhất, dấu yêu nhất của Người, cũng là các chiến binh tàn nhẫn nhất của Người.

Trong số họ, Ozryel được Người thiên vị nhất. Đêm ấy, ngài toan đến thăm khu quảng trường thành phố, nơi ba vị đã được lệnh phải đến - nhưng Lot đã khẩn khoản mời họ ở lại nhà ông. Gabriel và Michael đồng ý, còn Ozryel, vị thứ ba, vị thần quan tâm nhất tới những lề thói quỷ quyệt của các thành phố này, cũng buộc lòng thuận theo mong muốn của hai người anh em. Trong số ba vị, chính Ozryel là thiên thần mang giọng nói của Chúa, thứ quyền năng hủy diệt rồi sẽ xóa sổ hai thành phố tội lỗi khỏi trái đất. Và như được kể trong mọi câu chuyện, ngài là sứ giả Chúa yêu thích nhất: tạo vật xinh đẹp nhất, được bảo bọc nhất của Người.

Lot được trời phú cho đất đai, gia súc dồi dào và một bà vợ sùng đạo. Bởi vậy, yến tiệc ở nhà ông thừa mứa và đủ của ngon vật lạ. Ba vị tổng lãnh thiên thần ăn tiệc như con người, còn hai cô con gái trinh nguyên của Lot rửa chân cho họ. Những xúc cảm thể xác này đối với cả ba vị thiên thần đều hoàn toàn mới mẻ, nhưng với Ozryel, chúng hoàn toàn choáng ngợp, sâu sắc đến một mức độ mà hai thiên thần còn lại không hề cảm thấy. Đây đại diện cho lần đầu thiên thần Ozryel trải nghiệm phẩm tính cá nhân, sự ly khai khỏi năng lượng thần thánh. Chúa là một năng lượng, không phải là một sinh thể hình người, và ngôn ngữ của Chúa là sinh học. Những tế bào máu đỏ, nguyên lý sức hút nam châm, các khớp thần kinh: mỗi khái niệm đều là một điều kỳ diệu, và chính trong mỗi khái niệm ấy đều có sự hiện diện và dòng chảy của Chúa. Khi vợ Lot cắt phải tay trong lúc chuẩn bị thảo mộc và dầu tắm, Ozryel nhìn giọt máu của thị với nỗi tò mò tột độ; mùi của máu khích động ngài. Quyến rũ ngài. Màu đỏ của nó thật đáng quý, tươi tốt... như những viên hồng ngọc lỏng lấp lánh dưới ánh nến. Người đàn bà - thị đã phản đối sự hiện diện của những người đàn ông này ngay từ đầu - lùi lại khi phát hiện ra vị tổng lãnh thiên thần đang chằm chằm nhìn vết thương của thị, đầy vẻ mê mẩn.

Ozryel từng xuống trái đất nhiều lần. Ngài đã ở đấy hồi Adam chết ở tuổi chín trăm ba mươi và cũng ở đấy khi lũ người từng cười vào mặt Noah bị chết đuối trong làn nước đen giận dữ của trận Đại Hồng Thủy. Nhưng ngài lúc nào cũng lướt qua hành tinh này trong dạng linh hồn, tinh túy của ngài vẫn kết nối với Chúa chứ chưa bao giờ thành hình hài xương thịt.

Bởi vậy, Ozryel trước nay chưa từng trải nghiệm cái đói. Trước nay chưa từng trải nghiệm nỗi đau. Vậy mà bây giờ, thác lũ xúc cảm này vây bủa lấy ngài. Giờ đây đã cảm nhận lớp vỏ trái đất dưới chân... cảm nhận khí lạnh ban đêm mơn trớn đôi tay... nếm vị thức ăn mọc lên từ đất lẫn xẻo từ những loài động vật có vú thấp kém hơn, những thứ ngài tưởng có thể cứ ở xa xa mà thưởng thức, với tinh thần không ràng buộc của một du khách, thì lạ thay ngài thấy chúng đang kéo ngài lại gần loài người hơn, lại gần mặt đất hơn. Lại gần giống loài động vật này hơn. Nước mát xối trên chân ngài. Thức ăn đang nát ra bên trong miệng và cổ họng ngài. Những trải nghiệm thể xác này mỗi lúc một gây nghiện và nỗi tò mò trong Ozryel đã thắng thế.

Khi đám đàn ông trong thành phố tụ tập lại nhà Lot vì nghe được rằng ông đang chứa chấp nhiều người lạ bí ẩn, tiếng la thét của bọn họ mê hoặc Ozryel. Những người đàn ông ấy khua đuốc và vũ khí, yêu cầu được gặp các vị khách để có thể làm quen với họ. Họ bị sắc đẹp đồn thổi của những vị du khách khích động, thành thử bị nỗi khao khát chiếm hữu thể xác. Nhục dục điên cuồng của đám đông thôi miên Ozryel, gọi ngài nhớ tới ham muốn của chính mình, nên khi Lot bắt đầu thương lượng với bọn họ - đề nghị dâng hai cô con gái đồng trinh của ông để thế vào đó, chỉ để rồi bị từ chối - Ozryel đã dùng quyền năng của mình để chuồn ra ngoài ngôi nhà mà không ai nhìn thấy.

Ngài mau chóng phủ bóng tối lên đám đông. Ngài ở cách đó vài bước chân, ẩn mình trong một ngõ nhỏ, cảm nhận nguồn năng lượng cuồng loạn khi đám đông di chuyển - thứ năng lượng rất khác năng lượng của Chúa. Dẫu vậy, bọn họ vẫn ngập tràn trong cùng một thứ hào quang và vẻ đẹp do thánh thần ban tặng. Những túi thịt nhấp nhô này - khuôn mặt bọn họ không bao giờ yên ả - hòa lại làm một mà nổi giận, tìm kiếm sự nối kết với những người vô danh kia theo cách thú tính nhất có thể. Sự thèm khát của bọn họ quá đỗi thuần khiết - khiến người ta phải say mê.

Nhiều người đã biết đến những thói xấu xa ở Sodom và Gomorrah nhưng Ozryel chẳng thấy gì trong lúc dạo bước trên những con phố của thành phố, được thắp sáng bởi một hệ thống đèn dầu bằng đồng tinh vi và lát thạch cao tuyết hoa thô. Những khung cửa vàng và bạc tô điểm cho các cổng vòm trên mọi cánh cửa bên trong ba quảng trường đồng tâm.

Một cổng vòm vàng đại diện cho thú vui xác thịt và một cổng vòm bạc cho những khoái cảm đen tối hơn. Những ai đi qua cửa bạc thường tìm kiếm những cảm giác độc ác hay bạo lực. Chúa không thể tha thứ cho sự độc ác này. Không phải sự giàu có, cũng không phải thói phóng túng, mà là trò bạo dâm trắng trợn mà các công dân thành Sodom và thành Gomorrah trưng ra trước các du khách và nô lệ. Đó là những thành phố vừa không hiếu khách, vừa không có lòng trắc ẩn. Nô lệ và kẻ thù bị cầm giữ đều được mua lại từ các đoàn lữ hành để mua vui cho các ông chủ cổng vòm bạc này.

Và, dù vô tình hay hữu ý, Ozryel đã bước qua một ngưỡng cửa bạc. Nữ nhân tiếp đón ngài là một người đàn bà vâm váp, có làn da màu ô liu nhạt. Không tao nhã, cũng chẳng chải chuốt - vợ một tay lái xe nô lệ và chỉ quan tâm đến mại dâm. Nhưng đêm ấy, khi ả từ chỗ ngồi ngước lên nhìn tiền sảnh nhà thổ, nhờ ánh sáng vàng của dầu thắp mà ả thấy sinh vật mang dáng dấp con người dịu dàng và đẹp tuyệt trần kia đang đứng trước mình. Các tổng lãnh thiên thần là những sinh thể hoàn hảo, phi giới tính. Không chút lông tóc trên cơ thể hay mặt, làn da tinh khiết trắng sữa, đôi mắt óng ánh như ngọc trai. Nướu nhợt nhạt hệt như lớp ngà răng và vẻ duyên dáng của tay chân thuôn dài xuất phát từ những tỷ lệ toàn hảo. Họ không có dấu vết của cơ quan sinh dục: một chi tiết sinh học sẽ bị người ta gián tiếp xầm xì trong nỗi kinh hoàng sắp tới.

Chính sắc đẹp ấy - vẻ lộng lẫy nhu thuận - của Ozryel khiến người đàn bà cảm thấy muốn khóc và cầu xin tha thứ. Nhưng những năm tháng trong nghề đã cho ả sức chịu đựng ngoan cường để tiếp tục rao sắc bán hương. Trong khi Ozryel chứng kiến cảnh bạo lực tinh vi bên trong những bức tường nhà chứa, vị tổng lãnh thiên thần cảm thấy đức hạnh ban sơ của mình suy đồi dần - nó từ bỏ ngài trong lúc dục vọng dâng trào - và cho dù ngài không biết chính xác mình đang tìm kiếm điều gì, ngài vẫn tìm thấy nó.

Trong cơn thôi thúc, Ozryel ghì lấy cổ người đàn bà, dìu ả lùi ra sau dựa vào bức tường đá thấp, quan sát biểu cảm của ả chuyển sang kinh hãi. Ozryel cảm nhận những sợi dây chằng mạnh mẽ mà mỏng manh quanh cổ họng người đàn bà, ngài bèn hôn chúng, liếm chúng, nếm vị mồ hôi gay nồng mằn mặn của ả. Và rồi, trong một cơn thôi thúc nữa, ngài cắn sâu và mạnh, xé toang thịt ả, dùng răng giật ruột ả như những sợi dây đàn hạc - tưng tưng - và điên cuồng uống tinh chất máu phun trào. Ozryel xả thịt ả không phải để làm vật tế dâng lên Chúa toàn năng mà đơn giản để hiểu Người. Để hiểu. Để chiếm hữu. Để lấn át và chế ngự.

Vị của máu, cái chết của người đàn bà vâm váp và sự trôi chảy của việc trao đổi sức mạnh là một trải nghiệm đê mê vô cùng. Được uống máu tạo nên từ tinh túy và hào quang của thần thánh - và trong khi làm thế cũng đồng thời chặn đúng dòng chảy vốn là sự hiện diện của Chúa - Ozryel bị đưa vào một cơn cuồng. Ngài muốn thêm nữa. Tại sao bấy lâu nay Chúa lại ngăn trở ngài, sứ giả yêu thích nhất của Người, biết đến thứ này? Thứ mỹ vị ẩn trong những sinh vật bất toàn này.

Vẫn có câu rượu ủ từ những trái mọng kém ngon nhất sẽ cho vị ngọt nhất.

Nhưng giờ Ozryel tự hỏi: thế còn rượu từ những quả mọng đậm đà nhất trong tất thảy thì sao?

Với cái xác mềm nhũn dưới chân, máu rớt lấp lánh ánh bạc dưới ánh trăng cao xa, Ozryel chỉ còn duy nhất một ý nghĩ:

Các thiên thần có máu không?

« Lùi
Tiến »