Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1016 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
thư viện tưởng niệm low đại học comlumbia

Quinlan đóng những trang Lumen lại, ngước lên đã thấy Fet và Gus vũ trang chu đáo, sẵn sàng lên đường, vẫn còn nhiều điều cần tìm hiểu về nguồn gốc của Chúa Tể, nhưng đầu óc gã đã ong ong với những thông tin mà cuốn sách lưu giữ. Gã ghi chú vài dòng, khoanh tròn một vài đoạn, rồi đứng dậy. Fet cầm lấy cuốn sách, bọc nó lại, bỏ vào trong ba lô, rồi trao cả cho Quinlan.

"Ta sẽ không đem nó theo cùng," anh bảo Quinlan. "Và nếu bọn ta không qua được, ngươi nên là người biết cuốn sách được giấu ở đâu. Nếu chúng tóm được bọn ta và cố moi tin từ bọn ta... thì, kể cả phải mất máu, ta cũng đâu nói được chuyện mình không hề biết... nhỉ?"

Quinlan khẽ gật đầu, nhận lấy vinh dự này.

"Thật mừng khi thoát được nó, thật tình..."

Được, nếu ngươi thật sự muốn vậy.

"Ta thật sự muốn vậy. Còn bây giờ - nếu bọn ta không thành công..." Fet nói. "Ngươi có thứ công cụ cần thiết nhất rồi đấy. Hãy kết thúc trận đánh. Giết Chúa Tể."

---❊ ❖ ❊---

New Jersey

ALFONSO CREEM NGỒI TRONG CHIẾC GHẾ dựa vải nhung trắng ngà hiệu La-Z-Boy, đôi giày Puma đã được tháo dây đặt trên chỗ để chân, tay cầm một món đồ chơi cho chó bằng cao su cứng. Đại Sứ và Tài Lanh, hai con chó lai sói của cậu ta, nằm trên sàn phòng ăn, bị xích vào hai cái chân gỗ của chiếc bàn nặng trịch, cặp mắt ánh bạc dõi theo quả bóng sọc đỏ trắng.

Creem bóp món đồ chơi khiến hai con chó gầm gừ. Không hiểu sao, cậu ta lấy thế làm vui, nên cứ lặp đi lặp lại hành động đó.

Royal, tay sai đầu tiên của Creem - trong băng Jersey Sapphire tàn tạ vì chiến tranh - ngồi trên bậc thang cuối cùng, khạc cà phê vào một cái ca. Nicotine, cần sa và những thứ tương tự càng lúc càng khó kiếm, vậy nên Royal đã tạm nghĩ ra cách truyền món hàng cấm duy nhất chắc chắn còn sẵn ở thế giới mới: caffeine. Cậu ta xé bỏ một góc nhỏ giấy lọc cà phê, làm thành một cái bao để rắc cà phê xay vào, rồi nhét vào lợi như mồi thuốc lá nhai. Cà phê đắng, nhưng giúp cậu ta lên máu.

Malvo ngồi cạnh cửa sổ đằng trước, cảnh giới con phố, theo dõi các đoàn xe tải hộ tống. Băng Sapphire đã phải viện đến cách chặn cướp các xe hàng để sống qua ngày. Bầy hút máu thay đổi tuyến đường liên tục, nhưng Creem đã tận mắt chứng kiến một chuyến hàng thực phẩm đi qua vài ngày trước và nghĩ là chúng lại sắp xuất hiện.

Lo ăn cho bản thân và cả băng là ưu tiên số một của Creem. Còn lạ gì câu "có thực mới vực được đạo". Lo ăn cho Đại Sứ và Tài Lanh là ưu tiên số hai của Creem. Hai cái mũi thính nhạy và khả năng sinh tồn bẩm sinh của đôi chó săn lai sói đã hơn một lần báo động cho băng Sapphire biết ngay trước thềm một vụ tấn công đêm. Lo ăn cho những người phụ nữ của cả bọn là ưu tiên số ba. Những phụ nữ ấy không có gì đặc biệt, chỉ là vài ả bò lạc tuyệt vọng cả đám nhặt được dọc đường - nhưng họ là đàn bà, họ ấm áp và còn sống. Dạo này, "còn sống" là hai tiếng cực kỳ gọi tình. Thức ăn giữ cho họ yên lặng, biết ơn và loanh quanh ở gần, và thế thì tốt cho băng của cậu ta. Vả lại, Creem không ưa mấy ả đàn bà gầy gò ốm yếu. Cậu ta thích người phụ nữ của mình đầy đặn.

Đã vài tháng nay, cậu ta choảng nhau với bọn hút máu trên địa bàn cũ của mình, đánh đấm tranh giành cơ hội sống và tự do. Không thể có chuyện con người giành được chỗ đứng trong nền kinh tế máu mới này. Tiền mặt và bất động sản không có ý nghĩa gì; ngay cả vàng cũng vô giá trị. Bạc là món hàng chợ đen duy nhất đáng buôn lậu, bên cạnh thực phẩm. Người của tập đoàn Stoneheart vẫn liên tục thu gom tất cả số bạc mà đôi tay bẩn thỉu của họ có thể chạm đến, giấu kín chúng trong những kho tiền ngân hàng bỏ hoang. Bạc đe dọa được bọn hút máu, tuy nhiên đầu tiên ta phải rèn nó thành một món vũ khí, mà thời buổi này chẳng đào đâu ra nhiều thợ rèn bạc.

Bởi vậy, thực phẩm là loại tiền tệ mới. (Nước vẫn còn vô khối, miễn đun sôi và lọc kỹ.) Tập đoàn Stoneheart, sau khi chuyển đổi những lò mổ sản xuất thịt hộp của chúng thành trại máu, đã bỏ nguyên tại chỗ những trang thiết bị cơ bản chuyên chở thực phẩm. Bọn hút máu, bằng việc chiếm toàn bộ cơ sở, hiện kiểm soát khóa nước. Thực phẩm được nuôi trồng bởi những con người làm nô lệ trong các trại máu. Bên cạnh hai, ba tiếng đồng hồ chóng vánh hưởng ánh mặt trời nhợt nhạt mỗi ngày, họ phải làm thêm tại những trang trại khổng lồ với hệ thống đèn cực tím trong nhà: những nhà kính trái cây và rau củ sáng rực; những nhà kho mênh mông toàn gà, lợn và gia súc. Các ngọn đèn UV này có thể giết chết bọn hút máu, vậy nên trong toàn khu trại, đây là khu vực duy nhất chỉ có con người.

Toàn bộ thông tin này Creem có được từ đám tài xế lái những chiếc xe tải bị cướp của tập đoàn Stoneheart.

Bên ngoài trại, có thể lấy thực phẩm bằng những thẻ khẩu phần có được nhờ lao động. Phải là nhân công có tên trong sổ sách mới có được một tấm thẻ khẩu phần: tức là phải làm theo lệnh của bọn hút máu để được ăn. Phải tuân phục.

Bọn hút máu về cơ bản là những cảnh sát siêu linh. Jersey là một bang theo chế độ dùi cui, mỗi một cái vòi chích đều đang giám sát tất tật, báo cáo tự động, nên ta không tài nào biết được đã bị tố cáo cho đến khi quá muộn. Bọn hút máu chỉ làm việc, hút máu và, trong vài giờ đồng hồ có nắng mỗi ngày, nằm im trong đống đất của chúng. Nhìn chung, lũ tay sai này rất kỷ luật, và - hệt như nô lệ người - việc chúng ăn gì và khi nào đều theo lệnh: thường là những gói máu từ trại đưa ra. Tuy nhiên Creem từng thấy vài con phá luật. Ta có thể đi dạo trên phố vào ban đêm giữa đám hút máu nếu ta trông có vẻ như đang làm việc, nhưng chúng muốn những con người này chiều theo ý chúng như những công dân hạng hai. Song đó không phải là phong cách của Creem. Không phải ở Jersey này, thưa quý ngài.

Cậu ta nghe thấy tiếng chuông khe khẽ bèn gấp cái ghế dựa lại và đứng dậy. Chuông reng nghĩa là có tin từ New York. Từ Gus.

Bên trên nơi ẩn náu của mình, Gus, thằng nhóc Mexico, đã làm một cái lồng nhỏ cho lũ bồ câu và mấy con gà. Nhờ đám gà ấy, thỉnh thoảng cậu lại được một quả trứng tươi đầy đạm, chất béo, vitamin và khoáng chất - giá trị như một viên ngọc trai của con sò. Nhờ lũ bồ câu, cậu có được cách liên lạc với thế giới bên ngoài Manhattan. An toàn, không ràng buộc và không bị bầy hút máu dò ra. Có những hôm Gus còn dùng lũ bồ câu để lên lịch giao hàng với Creem: vũ khí, đạn dược, thêm ít sách báo đồi trụy. Hầu như thứ gì Creem cũng kiếm ra, miễn là được giá.

Hôm nay là một ngày như vậy. Con bồ câu - con Harry, "Tàu tốc hành New Jersey", như Gus vẫn gọi - vừa đậu xuống một cái sào bé bé bên cửa sổ và đang mổ vào quả chuông, biết rằng Creem sẽ cho nó chút thức ăn.

Creem cởi sợi dây thun buộc quanh chân nó và tháo cái hộp nhựa hình nang nhỏ xíu, lấy ra cuộn giấy bé tí. Harry khe khẽ gù.

"Giỏi lắm, ranh con," Creem khen, cậy một hộp nhựa nhỏ hiệu Tupperware đựng thứ thức ăn bằng ngô quý giá, thả một ít vào cốc để thưởng cho con bồ câu, rồi thảy một tẹo vào mồm mình rồi đóng nắp lại.

Creem đọc yêu cầu của Gus. "Một kíp nổ?" Cậu ta cười thầm. "Chắc mày đùa tao..."

Malvo đánh lưỡi vào răng thành tiếng tặc tặc. "Xe trinh sát đang đến," cậu ta báo.

Hai con chó săn lai sói chồm lên, nhưng Creem phẩy tay bảo chúng im. Cậu ta tháo dây xích chúng ra khỏi chân bàn, giật ngược vòng xích ở cổ để bắt chúng im và giữ chúng ở sát gót mình. "Ra hiệu cho mấy đứa kia đi."

Royal dẫn đường đến gara liền kề. Creem vẫn như một người khổng lồ, dù đã tụt ngót ba chục cân. Cánh tay ngắn khỏe mạnh của cậu ta vẫn còn quá rộng, không thể bắt trọn qua phần bụng gần như vuông chành chạnh. Ở nhà, cậu ta diện tất cả đồ bạc của mình lên, như tay gấu lấp lánh và miếng bọc răng. Creem vẫn mê bạc từ hồi bạc chỉ là một thứ lấp lánh vớ vẩn, trước khi bạc trở thành dấu hiệu của một chiến binh và một kẻ ngoài vòng pháp luật.

Creem theo dõi mấy đứa kia cầm vũ khí chui vào chiếc Tahoe. Xe chở hàng thường đi thành một đoàn ba xe quân sự, bọn hút máu đi xe đầu và xe cuối, còn xe hàng do người lái thì ở giữa. Lần này, Creem muốn thấy một ít sản phẩm từ lúa mì: ngũ cốc, bánh mì, bánh bơ. Cacbonhydrat giúp họ no bụng trong vài ngày, đôi khi vài tuần. Protein là món quà hiếm hoi, thịt thậm chí còn hiếm hơn, nhưng khó giữ cho tươi. Bơ đậu phộng là thứ thực phẩm hữu cơ với lớp dầu nổi trên bề mặt - bởi thức ăn không bao giờ được chế biến sẵn nữa - chuyện mà Creem không chịu nổi, nhưng cả Royal lẫn hai con chó săn lai sói thì thích ra mặt.

Đám ma cà rồng tỏ ra không sợ chó săn lai sói, nhưng mấy người lái xe thì chắc chắn có. Bọn họ thấy tia sáng bạc trong những đôi mắt chó-lai-sói kia và lúc nào cũng đái cả ra quần.

Creem đã huấn luyện kỹ hai con chó tới mức cậu ta mong muốn, tức là chúng luôn nghe lời cậu ta, kẻ cho chúng ăn. Nhưng chúng không phải những sinh vật sinh ra để bị thuần hóa hay nuôi trong nhà, và đó là lý do Creem đồng cảm với chúng và giữ chúng ở sát bên mình.

Đại Sứ ghì căng dây cổ; móng chân của Tài Lanh cào xuống sàn gara. Chúng biết thứ gì đang đến. Chúng sắp giành được bữa ăn. Chúng thậm chí còn nhiệt tình giành ăn hơn cả những tên còn lại trong băng Sapphire, bởi với một con chó săn lai sói, nền kinh tế chưa bao giờ thay đổi. Chỉ có thức ăn, thức ăn và thức ăn mà thôi.

Cửa gara kéo lên. Creem nghe tiếng những chiếc xe tải ầm ầm quành qua góc, ngon trớn và rõ to, bởi không phải cạnh tranh với âm thanh xe cộ nào khác. Đây sẽ là một cuộc chặn xe điển hình. Băng Sapphire có một chiếc xe tải kéo đang nằm chờ giữa hai ngôi nhà bên kia con phố, sẵn sàng nghiền nát chiếc xe dẫn đầu. Các xe tiếp ứng sẽ chặn bọn hút máu trong xe sau cùng, thắt nút cổ chai đoàn xe trên con phố khu dân cư này.

Giữ cho mấy chiếc xe của cả bọn chạy ngon lành là một ưu tiên nữa của Creem. Cậu ta có những tay cừ khôi để làm chuyện đó. Xăng vô cùng hiếm, ắc quy xe cũng vậy. Băng Sapphire sử dụng hai cái gara ở Jersey để xẻ nhỏ những xe thực phẩm lấy phụ tùng và nhiên liệu.

Chiếc xe tải dẫn đầu quành gấp ở góc đường. Creem phát hiện có một chiếc xe nữa trong đoàn xe, chiếc thứ tư, nhưng cậu ta không lấy làm phiền. Đúng giờ đã định, chiếc xe tải kéo ken két lao ra từ bên kia con phố, cày nát khoảng sân trước đầy bùn lầy và nảy xuống khỏi lề đường - đâm sầm vào góc sau chiếc xe dẫn đầu, khiến nó xoay ngược mạnh đến độ khi dừng lại thì nó đã quay đầu ngược hướng. Những xe tiếp ứng nhanh chóng xáp lại, móc vào thanh chắn bảo vệ chiếc xe tải đi sau. Hai chiếc xe đi giữa trong đoàn xe phanh gấp, đánh lái sang bên lề. Hai xe chở hàng phủ bạt mềm bên sườn - khối lượng hàng hình như gấp đôi bình thường.

Royal lái chiếc Tahoe tiến thẳng về phía xe thực phẩm, dừng khựng cách lưới sắt phía trước chỉ vài phân. Creem thả Đại Sứ và Tài Lanh, để chúng phóng qua khoảng sân bùn lầy về phía trận chiến. Royal và Malvo nhảy ra, mỗi đứa cầm một thanh kiếm bạc dài cùng một con dao bạc. Chúng đi thẳng đến bọn hút máu đang chạy ra khỏi chiếc xe dẫn đầu. Royal đặc biệt dữ dội. Cậu ta đã cài thêm những cái đinh bạc vào mũi giày. Vụ cướp có vẻ sẽ kết thúc trong vòng chưa đầy một phút.

Điều không ổn đầu tiên Creem để ý thấy là chiếc xe chở thực phẩm. Mấy người điều khiển xe vẫn ở trong buồng lái, thay vì nhảy ra và chạy mất dạng. Đại Sứ nhảy lên cửa bên tài xế, răng đớp vào ô cửa sổ đóng chặt, người đàn ông bên trong nhìn xuống cái mõm giận dữ và bộ răng nhe ra của con chó săn lai sói.

Rồi hai bên sườn phủ vải bạt mềm của hai chiếc xe quân sự giống hệt nhau được vén lên như kéo rèm. Thay vì thức ăn, chừng hai mươi, ba mươi ma cà rồng hút máu xé bạt xông ra, vẻ hung dữ, tốc độ và sức mạnh của chúng ngang ngửa đôi chó săn lai sói. Malvo chém mạnh đẩy ba tên lùi ra trước khi bị một con khác chồm lên mặt. Malvo xoay người ngã ra - và bọn chúng xông lên cậu ta.

Royal lùi lại, rút lui như một đứa nhóc tay cầm xô cát rút lui trước con sóng thủy triều đang đến. Cậu ta va phải xe của chính mình, không thể tháo chạy ngay.

Creem không tài nào thấy được chuyện gì đang xảy ra ở đằng sau... nhưng cậu ta nghe thấy tiếng la hét. Và nếu cậu ta có học được điều gì thì ấy chính là...

Ma cà rồng không la hét.

Creem chạy - với vận tốc tối đa của một người mang tầm vóc như cậu ta - về phía thằng bạn Royal đang bị một băng sáu tên hút máu dồn vào đầu chiếc Tahoe. Royal chỉ còn nước chết, nhưng Creem không thể để thằng nhóc ra đi như thế. Creem lăm lăm khẩu Magnum .44 bên hông và dù đạn không làm bằng bạc, nhưng cậu ta vẫn thấy ưng món vũ khí. Cậu ta rút súng, bắn vỡ đầu hai ma cà rồng, pằng, pằng, máu ma cà rồng trắng như axit văng đầy mặt Royal, che hết tầm nhìn của cậu ta.

Đằng sau Royal, Creem thấy Tài Lanh ngoạm vào khuỷu tay một trong những tên cướp hút máu. Tên hút máu không biết đau, dùng móng tay cứng như móng vuốt ở ngón giữa chém cái cổ họng xù lông của Tài Lanh, rạch toang cổ con chó săn lai sói, tạo thành một đống bùi nhùi toàn lông xám bạc với máu đỏ lênh láng.

Creem bắn tên hút máu, đục hai lỗ trên cổ họng nó. Tên hút máu gục xuống ngay cạnh Tài Lanh đang rên ư ử giữa cảnh chém giết hỗn loạn.

Một cặp hút máu nữa lao bổ lên Đại Sứ, sức mạnh ma cà rồng của chúng áp đảo con thú dữ. Creem nổ súng, trúng đầu, vai và cánh tay chúng, nhưng những viên đạn thiếu bạc không cản được hai kẻ hút máu xé xác con chó săn lai sói.

Kết quả của việc sử dụng hỏa lực là nó đã thu hút mọi sự chú ý về phía Creem. Royal đã chết, hai tên hút máu đang cắm vòi chích vào cổ cậu ta, chén ngay giữa phố. Những con người vẫn khóa trái cửa và ở bên trong cabin chiếc xe tải ngụy trang, tròn mắt quan sát, không phải vì sợ mà vì kích động. Creem nã hai loạt đạn về hướng bọn chúng và nghe có tiếng kính vỡ nhưng không buồn chậm bước để xem liệu đã bắn trúng bọn chúng hay chưa.

Cậu ta len người qua cánh cửa đang mở bên phía tài xế của chiếc Tahoe, thân hình đồ sộ nhào lên tay lái. Cậu ta chuyển xe vào số lùi, động cơ vẫn đang chạy, chiếc xe cày bùn trên sân trong lúc lùi ra xa. Cậu ta đạp mạnh chân phanh, làm nát tươm một đoạn sân nữa, rồi bẻ lái sang trái. Hai tên hút máu nhảy vào chặn đường, Creem bèn nhấn mạnh chân ga, chiếc Tahoe chạy lồng lên trước, nghiến qua chúng, các bánh xe dí chúng vào vỉa hè. Creem lạng xuống lòng đường, rồ máy mà quên khuấy là đã lâu rồi cậu ta không chạy xe.

Creem lạng sang bên, nghiến kèn kẹt lên lề đường đối diện, khiến một chiếc lốp văng khỏi vành. Cậu ta đánh quá tay lái sang hướng ngược lại. Creem đạp nghiến chân ga xuống tận sàn, khiến chiếc Tahoe vọt lên - nhưng rồi động cơ khục khặc và tắt ngấm.

Creem kiểm tra bảng đồng hồ. Kim nhiên liệu sáng rực ở vạch "E". Băng Sapphire chỉ nạp vừa đủ xăng để hoàn thành nhiệm vụ. Chiếc xe tải đào thoát - chiếc xe còn nửa bình nhiên liệu - đang ở sau.

Creem đẩy cửa xe bật mở. Giữ chặt khung cửa, cậu ta nhoài người ra khỏi xe, trông thấy đám hút máu chạy về phía mình. Tái nhợt bẩn thỉu, chân không giày dép, trần truồng và khát máu. Creem nạp cho khẩu .44 băng đạn duy nhất còn giắt thắt lưng, bắn thủng người lũ khốn kiếp, nhưng chúng vẫn liên tiếp xông lên như ác mộng. Khi súng kêu cạch một tiếng báo hết đạn, Creem quẳng nó sang bên và lao vào lũ hút máu với hai nắm đấm phủ bạc, những cú giáng đòn lấp lánh của cậu ta như được bồi thêm mãnh lực và sức sát thương. Cậu ta kéo mạnh một sợi dây xích, bắt đầu thắt cổ một tên hút máu, lôi thân hình sinh vật này quay vòng quanh để ngăn những bàn tay túm bắt, đánh đập của các ma cà rồng khác.

Song, vì thiếu ăn nên cậu ta quá yếu, và dù to xác nhưng cậu ta rất mau thấm mệt. Chúng vồ lấy cậu ta, nhưng thay vì xông tới cổ họng, chúng lấy tay khóa hai cánh tay to lớn của cậu ta, dùng sức mạnh siêu nhiên lôi tên thủ lĩnh băng đảng đang vã mồ hôi như tắm ra khỏi lòng đường. Chúng lôi cậu ta lên hai bậc thang, vào một cửa hàng tiện lợi đã bị khoắng sạch, trói cậu ta ngồi dưới sàn nhà. Dù hết cả hơi, Creem vẫn xổ ra một tràng chửi rủa cho tới khi mệt đến choáng váng và lịm đi. Trong khi cả cái cửa hàng quay mòng trong tầm nhìn, cậu ta thầm nghĩ không hiểu bọn chúng đang chờ đợi cái quái gì. Cậu ta muốn chúng uống máu mình đến chết sặc luôn. Cậu ta không lo sẽ bị biến thành ma cà rồng; ấy chính là một trong các lợi thế rõ ràng của việc có một mồm đầy bạc để chống lại bọn chúng.

Hai con người bước vào, là nhân viên Stoneheart trong trang phục veston đen gọn gàng như người của nhà tang lễ. Creem tưởng bọn này vào để lột bạc khỏi người cậu ta nên cố gắng trấn tĩnh, vận hết sức vật lộn. Lũ hút máu quỳ lên hai cánh tay cậu ta, vặn chúng lại khiến cậu ta đau đớn. Nhưng hai tên Stoneheart chỉ đứng trên nhìn xuống, trong lúc cậu ta khụy xuống sàn, há hốc mồm đớp không khí.

Thế rồi, bầu không khí trong cửa hàng bỗng thay đổi. Chẳng biết mô tả thế nào cho đúng, nhưng nó giống như sự tĩnh lặng cao độ ngay trước con bão. Tóc gáy Creem dựng đứng. Chuyện gì đó sắp xảy ra. Nó giống y cái thời khắc xoa hai bàn tay vào nhau, ngay trước khi vỗ tay.

Một tiếng o o đi vào não bộ Creem như tiếng máy khoan nha khoa đinh tai nhức óc, có điều không rung bằng. Giống tiếng gầm của một chiếc trực thăng đang tới giữa trời lặng gió. Giống tiếng tụng kinh đều đều của hàng nghìn nhà sư - chỉ có điều không có bài kinh.

Bọn hút máu cứng người lại như lính chờ duyệt đội hình. Hai tên Stoneheart bước sang bên, ngả người vào giá để hàng trống trơn dọc lối đi. Đám hút máu ở hai bên Creem buông tay ra, lủi đi mất, bỏ mặc cậu ta ngồi một mình giữa sàn nhà lót vải sơn đúng lúc một bóng đen bước vào cửa hàng.

« Lùi
Tiến »