Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1018 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
trại tự do

CHIẾC XE JEEP VẬN TẢI là một xe quân sự đã qua chuyển đổi mục đích sử dụng, thùng xe được nới rộng, mui xe bị bỏ đi. Quinlan lái xe lao như bay xuyên qua làn mưa quất vun vút và màn đêm đen như mực; với tầm nhìn ma cà rồng của gã thì chẳng cần đèn pha. Eph và những người còn lại ướt sũng, xóc nảy theo xe trên ghế sau trong lúc họ phóng rầm rập trong đêm. Eph nhắm mắt chịu đựng cơn mưa và chặng đường xóc, cảm thấy mình như con thuyền nhỏ gặp cơn bão lớn, tuy bị dập vùi nhưng vẫn quyết tâm vượt qua bằng được.

Họ cuối cùng cũng dừng lại, Eph ngẩng đầu nhìn lên cánh cổng khổng lồ, tối đen sừng sững trên nền trời tối đen. Không cần ánh sáng làm gì. Quinlan tắt động cơ xe Jeep và không còn tiếng động hay giọng nói gì nữa, chỉ có cơn mưa và tiếng ầm ì của một chiếc máy phát điện nào đó tít sâu bên trong.

Khu trại thật khổng lồ và khắp xung quanh nó là một bức tường bê tông không có gì nổi bật. Ít nhất cũng cao hơn sáu mét, bên trên có đội xây dựng làm việc cả ngày lẫn đêm, nâng các thanh cốt thép, đổ bê tông dưới ánh sáng đèn thạch anh thường dùng ở sân vận động. Tường sẽ xong sớm thôi, còn ở hiện tại, một cái cổng giằng xích có ván gỗ đỡ chính là đường vào trại.

Chẳng hiểu sao, Eph cứ tưởng sắp nghe thấy tiếng trẻ con khóc, tiếng người lớn gào, hay một hình thức thống khổ nào đó có thể nghe thấy rõ, khi anh đang ở gần bao nhiêu đau đớn của con người . Mặt ngoài yên lặng tăm tối của khu trại gây ấn tượng ngột ngạt trĩu nặng đến độ gần như choáng váng.

Hiển nhiên họ đang bị Strigoi giấu mặt nào đó theo dõi. Cơ thể Quinlan sáng và ấm nóng dưới tầm nhìn nhạy nhiệt của bọn ma cà rồng, trong khi năm sinh thể ở phía sau chiếc xe Jeep được ghi nhận là những con người với thân nhiệt mát hơn.

Quinlan nhấc một chiếc túi đựng dụng cụ chơi bóng chày từ ghế sau lên, vừa khoác túi chéo vai vừa bước ra khỏi xe Jeep. Eph đứng nghiêm túc, cổ tay, eo và mắt cá chân buộc dây nylon. Cả năm người họ được buộc vào với nhau, cách nhau chỉ chừng vài phân, như một đoàn tù bị xích chân tay. Eph ở giữa, Gus trước mặt anh, Fet ở đằng sau. Đi đầu và cuối là Bruno và Joaquin. Họ lần lượt nhảy từ sau xe xuống bãi lầy.

Eph có thể ngửi thấy mùi Strigoi, hương đất nồng và mùi khai chất thải của chúng. Quinlan bước cạnh Eph, hộ tống đoàn tù vào trại.

Eph cảm thấy như thể anh đang bước vào trong miệng một con cá voi và rất sợ sẽ bị nuốt chửng. Anh biết một khi đã đi vào cái lò sát sinh này, rất có khả năng anh sẽ không bao giờ ra nổi nữa.

Mọi trao đổi liên lạc đều không cần đến lời nói. Về khả năng ngoại cảm, Quinlan không hẳn là cùng bước sóng với những ma cà rồng khác, nhưng sự tồn tại của tín hiệu tâm linh nơi gã cũng đủ để họ qua được chốt kiểm tra đầu tiên. Về thể chất, trông gã đỡ hốc hác hơn các ma cà rồng lính quèn kia, da thịt nhợt nhạt của gã mịn giống cánh hoa huệ tây chứ không thiếu sinh khí như nhựa cứng, mắt gã đỏ tươi hơn với ánh sáng lóe đầy vẻ độc lập. Họ lê chân xuống một đường hầm hẹp bằng vải bạt bên dưới một cái mái làm từ lưới sắt quây chuồng gà. Eph ngước nhìn qua lưới lên cơn mưa đang rơi và màn đêm đen tuyền của bầu trời không trăng sao.

Họ đến một trạm cách ly. Vài ngọn đèn chạy pin đang soi sáng cả căn phòng, bởi khu vực này do con người điều vận. Giữa ánh đèn tiết kiệm điện hắt bóng lên mấy bức tường, cơn mưa không ngớt bên ngoài và cái cảm giác rõ ràng là có hàng trăm sinh vật độc địa đang vây xung quanh , trạm cách ly giống hệt một túp lều nhỏ đầy kinh sợ giữa đại ngàn mênh mông.

Tất cả nhân viên ở đây đều cạo trọc đầu. Mắt bọn họ khô rốc mệt mỏi và họ mặc những bộ áo liền quần màu xám của tù nhân, chân đi dép sục cao su.

Năm người bị yêu cầu khai tên và tất cả đều nói dối. Eph dùng cây bút chì cùn ký nguệch ngoạc ngay bên cạnh tên giả của mình. Quinlan đứng đằng sau, trước một bức tường vải bạt đang bị mưa gõ lộp bộp, trong khi bốn Strigoi trực gác chia thành hai cặp, đứng như tượng Golem ở hai bên cửa lật.

Câu chuyện của Quinlan là gã đã bắt được năm kẻ tách nhóm này đang ngồi chồm hổm trong một tầng hầm bên dưới khu chợ Hàn trên phố 129. Gã bị đánh vào đầu lúc chiến đấu với món hàng của mình nên khả năng ngoại cảm bị nhiễu -

trong khi thực ra, Quinlan đang chủ động chặn, không cho các ma cà rồng khác thâm nhập vào suy nghĩ thực của gã. Gã đã bỏ cái túi quá khổ xuống, đặt nó nằm trên sàn vải bạt ẩm ướt gần ủng của mình.

Ban đầu, mấy con người cố gắng gỡ các nút trói, hy vọng giữ được nguyên dây để tái sử dụng. Nhưng đoạn nylon ẩm không chịu nhúc nhích, phải cắt mới được. Dưới ánh mắt giám sát của lũ ma cà rồng gác cửa, Eph vẫn cụp mắt đứng nguyên, chà xát hai cổ tay thô ráp. Anh không thể giấu nổi căm hận nếu nhìn thẳng vào mắt một tên ma cà rồng. Hơn nữa, anh cũng lo mình sẽ bị thứ tâm trí tập thể của Strigoi nhận ra.

Anh nhận thấy sự bất an đang dâng lên trong lều. Không khí im lặng này thật kỳ quặc, bọn lính gác đang chú mục cả vào Quinlan. Đám strigoi đã để ý điều gì đó khác lạ ở gã.

Fet cũng nhận ra điều này, vì anh đột nhiên lên tiếng, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý ra khỏi Quinlan. "Khi nào bọn tôi được ăn?" anh hỏi.

Tên con người dừng ghi chép vào tập tài liệu, ngước mắt lên nhìn. "Bao giờ bọn chúng cho thì ăn."

"Hy vọng không quá béo," anh nói tiếp. "Tôi không chịu được đồ béo."

Mấy con người ngừng việc đang làm, nhìn Fet chằm chằm như thể anh không bình thường. Tay chỉ huy nói, "Tôi thì sẽ không lo lắng chuyện đó đâu."

"Tốt quá," Fet đáp.

Một strigoi để ý thấy cái túi của Quinlan vẫn còn ở trên sàn chỗ góc phòng. Tên ma cà rồng với lấy cái túi vừa dài vừa nặng.

Fet đờ người cạnh Eph. Một nhân viên con người chộp lấy cằm Eph, dùng đèn pin kiểm tra khoang miệng anh. Người này có bọng mắt màu trà đen. Eph hỏi, "Anh là bác sĩ à?"

"Đại loại vậy," người đàn ông đáp, chăm chú nhìn răng Eph.

" 'Đại loại vậy' là sao?"

"À thì, tôi là bác sĩ thú y," ông ta trả lời.

Eph ngậm miệng lại. Người đàn ông hết chiếu luồng sáng đèn thẳng mắt Eph rồi lại hơ ra ngoài, bị kích thích trước những gì ông ta thấy.

"Anh đang dùng thuốc gì hả?" tay bác sĩ thú y hỏi.

Eph không ưa giọng tay bác sĩ thú y này. "Đại loại vậy," anh bật lại.

"Tình trạng anh tệ lắm. Đại loại là hỏng rồi," tay bác sĩ thú y nói. Eph thấy tên ma cà rồng kéo khóa túi của Quinlan. Lớp vỏ nylon đã được lót chì lấy từ áo choàng chắn tia X của một phòng khám nha khoa trong thành phố. Ngay khi cảm nhận thấy tính chất hủy diệt của những lưỡi gươm bạc, con Strigoi thả ngay cái túi xuống như đỉa phải vôi.

Quinlan xồ đến cái túi. Eph đẩy tên bác sĩ thú y, đấm gã văng qua tít đầu kia lều. Quinlan xô tên Strigoi ra, nhanh chóng rút thanh gươm trong túi, xoay người, chĩa gươm lăm lăm. Lũ ma cà rồng thoạt tiên quá choáng váng không kịp cử động, chùn chân trước sự xuất hiện bất ngờ của bạc, dưới dạng những món vũ khí. Quinlan tiến lên từ từ, nhằm câu thời gian cho Fet, Gus và những người khác chộp lấy vũ khí. Eph thấy thoải mái hơn hẳn khi đã cầm được thanh gươm trong tay. Thực ra lưỡi gươm Quinlan đang khua khoắng mới là của Eph, nhưng không còn thời gian cãi vã nữa.

Ma cà rồng không phản ứng như con người. Không tên nào trong số chúng vọt ra cửa để chạy trốn hay cảnh báo đồng bọn. Báo động vang lên qua tâm trí chúng. Đợt tấn công của chúng, sau cú sốc ban đầu, đến nhanh như vũ bão.

Quinlan hạ ngay một tên bằng cú đấm vào cổ. Gus lao lên trước, đụng phải một tên ma cà rồng cũng đang xông tới, bèn đâm lưỡi gươm xuyên cổ họng nó. Khó có thể dùng đòn chém đầu khi cận chiến bởi muốn chặt đứt cổ thì phải quạt gươm thật rộng, mà như vậy rất dễ gây sát thương cho những người xung quanh và máu phụt ra có thể ăn mòn da, do trong máu ấy nhung nhúc các con giun ký sinh nhiễm bệnh. Cận chiến với Strigoi luôn là phương án ít được hoan nghênh nhất, bởi vậy, năm người cố gắng hết sức gấp rút đánh mở đường thoát ra khỏi phòng tiếp nhận cách ly.

Eph, người cầm vũ khí lên cuối cùng, không phải bị ma cà rồng mà là con người tấn công. Tay bác sĩ thú y và một tên nữa. Bị giật mình, anh phản ứng như thể bọn họ là Strigoi và đâm xuyên cuống cổ tên bác sĩ. Luồng máu đỏ tươi từ động mạch phụt lên trụ đỡ bằng gỗ ở chính giữa căn phòng trong khi cả Eph lẫn tên bác sĩ mở to mắt trừng trừng nhìn nhau. "Anh làm cái chó gì vậy!" Eph ré lên. Tay bác sĩ thú y khuỵu gối và gã đàn ông kia bèn chuyển sự chú ý sang kẻ đồng bọn bị thương.

Eph chậm chạp bước lùi lại tránh xa gã đàn ông đang hấp hối. Anh run rẩy; anh đã giết một con người.

Họ bước ra khỏi lều tiến vào không gian lộ thiên bên trong khu trại. Cơn mưa đã ngớt, giờ chuyển thành màn mưa bụi mịt mùng. Một lối đi căng vải bạt phía trên nằm ngay trước mặt họ, nhưng màn đêm không cho Eph nhìn bao quát toàn thể khu trại. Chưa thấy Strigoi nào, nhưng họ biết báo động đã lan ra. Phải mất vài giây mắt họ mới quen với bóng tối - lũ ma cà rồng đang chạy đến từ trong bóng đêm.

Năm người họ tản ra thành hình vòng cung, đón chờ những kẻ đang xông lại. Không gian ở đây đủ rộng để họ khua gươm thoải mái, để họ trụ vững chân sau và vung tay đủ lực đặng bứng đầu kẻ thù ra khỏi vai. Eph bổ gươm thật lực, vừa di chuyển vừa chém, liên tục kiểm tra sau lưng.

Cứ thế, họ đẩy lui làn sóng đầu tiên. Họ tiếp tục tiến lên, dù mù tịt về sơ đồ tổ chức của trại. Họ tìm chỉ dẫn đến nơi bố trí toàn thể cư dân. Một cặp ma cà rồng nữa từ bên trái lao vào họ, Quinlan bảo vệ bên sườn, chém gục bọn chúng và dẫn những người còn lại theo hướng ấy.

Phía trước, in bóng rõ nét trong đêm tối, là một cấu trúc vừa cao vừa hẹp: một bốt gác ở chính giữa một vòng tròn đá. Thêm nhiều ma cà rồng nữa guồng chân lao đến, nên năm con người xốc lại tinh thần, di chuyển thành một đội, năm lưỡi gươm bạc cùng chém, gần như tạo thành một thanh gươm bản rộng duy nhất.

Họ cần giết thật nhanh. Strigoi có tiếng là sẵn sàng hy sinh vài đồng bọn để cố gắng tăng cơ may bắt gọn và biến đổi một kẻ gây hấn. Chiến thuật của chúng là chỉ cần tiêu diệt được một người diệt ma thì dẫu phải hy sinh một, ba hay thậm chí mười ma cà rồng cũng đáng.

Eph lom khom đằng sau bọc lót, bước lùi trong khi cả bọn tạo thành một hình ô van chuyển động, một vòng tròn bạc khiến lũ ma cà rồng phải tránh xa. Khi mắt đã dần quen với bóng tối, Eph nhận thấy các Strigoi khác đang chùn bước ở đằng xa, họp quân, nấn ná, dò dẫm đi theo mà không tấn công, ủ mưu thêm đợt tấn công hiệp đồng nữa.

"Chúng đang tập hợp," anh bảo cả nhóm. "Tôi nghĩ chúng ta đang bị dồn về hướng này."

Anh nghe tiếng gươm chém sũng nước, tiếp đến là giọng Fet. "Đằng trước có một tòa nhà. Hy vọng duy nhất của ta là đi từ khu này sang khu khác."

Chúng ta đột nhập vào trại sớm quá, Quinlan truyền đạt.

Trời chưa tỏ dấu hiệu sáng. Mọi sự đều phụ thuộc vào ô cửa sổ chiếu nắng không đáng tin kia. Chiến lược bây giờ là cố gắng sống sót bên trong địa hạt của quân thù, chờ một rạng đông chưa chắc đã lên.

Gus chửi thề và đốn hạ một sinh vật nữa. "Bám sát nhau nhé," Fet nhắc.

Eph tiếp tục từ từ đi giật lùi. Anh có thể nhìn rõ khuôn mặt lũ ma cà rồng ở hàng đầu đang vừa bám theo họ vừa nhìn chằm chằm. Nhìn chằm chằm - có vẻ vậy - vào anh.

Có phải anh chỉ tưởng tượng ra thôi? Eph bước chậm lại, sau đó dừng hẳn, kệ những người kia đi trước anh vài mét.

Đám ma cà rồng bám theo cũng dừng lại.

"A, mẹ kiếp," Eph chửi thề.

Chúng đã nhận ra anh. Cái thứ lệnh truy nã trong mạng lưới ngoại cảm ma cà rồng thật là đỉnh. Cái tổ ong đó đã được cảnh báo về hiện diện của anh, và điều đó chỉ có một ý nghĩa.

Chúa Tể biết Eph đang ở đây. Quan sát chuyện này qua đám tay sai.

"Này!" Fet gọi, chạy ngược lại chỗ Eph. "Anh dừng lại làm cái quái gì...?" Anh thấy bọn Strigoi, có lẽ phải hơn hai chục đứa, đang nhìn chằm chằm. "Lạy Chúa. Chúng sao vậy, gặp người nổi tiếng hả?"

Đợi lệnh.

"Chúa ơi, ta cứ..."

Còi khu trại vang lên - họ giật nảy người - một tiếng còi hơi hú lanh lảnh, rồi bốn tiếng nữa dồn dập theo sau. Rồi lại im lặng.

Eph hiểu mục đích của tiếng còi này: để đánh động không chỉ ma cà rồng mà cả con người. Hiệu lệnh trú ẩn, có lẽ vậy.

Fet nhìn về phía tòa nhà gần nhất. Anh kiểm tra lại xem trời sắp sáng chưa. "Nếu anh có thể dụ bọn chúng rời khỏi đây, rời khỏi bọn tôi - thì bọn tôi có thể vào rồi ra khỏi chốn này nhanh hơn nhiều."

Eph không hề mong muốn bị biến thành một món đồ chơi mài răng màu đỏ nảy tung tưng giữa bầy hút máu này, nhưng anh thấy kế hoạch của Fet cũng có lý. "Thế thì hộ tôi một việc," anh nói. "Tiến hành nhanh vào nhé."

Fet gọi với ra sau, "Gus! Ở lại với Eph nhé."

"Không đời nào," Gus làu bàu. "Tôi vào trại. Bruno, cậu ở lại với anh ấy."

Eph mỉm cười trước thái độ khinh khi rõ ràng Gus dành cho mình. Anh tóm lấy cánh tay Quinlan kéo gã ra sau, đổi kiếm của mình lấy thanh kiếm gã đang mang.

Tôi sẽ xử lý đám lính gác con người, Quinlan nói, vụt biến đi.

Eph nắm chắc chuôi kiếm da quen thuộc, đợi Bruno tiến tới bên cạnh. "Sắp xếp thế này ổn chứ?"

"Còn hơn cả ổn ấy chứ," Bruno đáp, có phần hụt hơi nhưng tươi rói, như một đứa trẻ. Hàm răng trắng lóa của cậu nổi bật trên nền da nâu sáng.

Eph hạ kiếm, bước sang trái, tránh xa tòa nhà. Lũ ma cà rồng ngập ngừng giây lát rồi bám theo. Eph và Bruno quành vào góc một tòa nhà phụ tối om và dài như nhà kho. Đằng sau nó, ánh sáng hắt ra từ bên trong một cái cửa sổ.

Ánh sáng đồng nghĩa với con người.

"Lối này!" Eph bảo, bắt đầu guồng chân chạy. Bruno bám theo, thở hồng hộc. Eph ngoái nhìn ra sau và, dĩ nhiên rồi, lũ ma cà rồng cũng đang rẽ đuổi theo họ. Eph chạy về phía ánh sáng, thấy một ma cà rồng đang đứng gần cánh cửa dẫn vào tòa nhà.

Nó là một con ma cà rồng đực, to lớn, ánh sáng nhạt nhòa của ô cửa sổ rọi vào lưng. Trên vồng ngực lớn và cả hai bên cái cổ như thân cây của nó, Eph thấy vết mực xăm đã nhạt, màu đã chuyển xanh lá do máu trắng của ma cà rồng và cơ man những vết rạn.

Lập tức, như một vùng ký ức khốn khổ trồi trở về ý thức, giọng nói của Chúa Tể văng vẳng trong đầu Eph.

Ngươi làm gì ở đây vậy, Goodweather?

Eph dừng khựng, chĩa mũi kiếm về phía tên ma cà rồng to lớn. Bruno xoay người lại bên cạnh anh, để mắt đến những tên tay sai đằng sau họ.

Ngươi đến đây để giành lại thứ gì vậy?

Bruno gầm gừ bên cạnh Eph, chém gục hai tên ma cà rồng đang xông tới. Eph quay người, lãng đi trong giây lát, thấy những tên còn lại túm tụm cách đó chỉ vài mét, và rồi, nhận ra mình vừa cho phép bản thân sao lãng, anh vội quay lại giơ kiếm lên.

Mũi kiếm của anh chọc trúng ngực phải tên ma cà rồng đang xông tới, đâm vào da và cơ nhưng không xọc xuyên người nó. Eph rút ngay kiếm ra, đâm thẳng vào họng tên ma cà rồng, vừa lúc hàm của nó bắt đầu hạ xuống, phơi trần vòi chích. Tên ma cà rồng xăm trổ run rẩy, ngã sụm xuống nền đất.

"Mẹ chúng mày!" Bruno kêu.

Bọn chúng giờ đồng loạt xông vào. Eph khua kiếm vòng vòng, sẵn sàng chờ đón. Nhưng chúng quá đông, lại nhất tề xung phong. Anh bắt đầu rút lui...

Ngươi đến đây tìm ai đó, Goodweather.

... và cảm thấy đá lổn nhổn dưới chân khi lùi gần đến tòa nhà. Bruno tiếp tục chém giết trong khi Eph lùi ba bước, sờ tìm tay nắm cửa, tháo chốt, cánh cửa bật mở.

Giờ ngươi thuộc về ta, Goodweather.

Giọng nói oang oang, khiến anh mất phương hướng. Eph kéo vai Bruno, ra hiệu cho cậu theo anh vào trong. Họ chạy qua những cái chuồng tạm bợ ở hai bên lối đi hẹp, bên trong nhốt những con người đang ở trong đủ mọi trạng thái thống khổ. Một dạng nhà thương điên. Đám người hú gọi Eph và Bruno đang chạy qua.

Cụt đường rồi, Goodweather.

Eph lắc mạnh đầu, cố xua giọng nói của Chúa Tể ra khỏi tâm can. Sự hiện diện của giọng nói ấy khiến người ta quẫn trí, giống như giọng nói của chính con điên loạn. Thêm vào đó là cảnh những con người đang cào cấu lồng khi anh chạy qua, khiến Eph hoảng kinh bối rối.

Con đầu tiên trong số những ma cà rồng đang đuổi theo tiến vào từ đầu kia tòa nhà. Eph thử một cánh cửa, dẫn sang một chỗ giống như văn phòng, với một chiếc ghế kiểu phòng khám nha khoa có cái tựa đầu, sàn nhà đóng máu người đã khô đỏ sẫm. Một cánh cửa khác dẫn ra ngoài, Eph nhảy xuống ba bậc. Thêm nhiều ma cà rồng nữa đã đợi sẵn, chúng đi vòng thay vì chạy xuyên qua tòa nhà, và Eph vung kiếm chém mạnh, xoay người bắt trúng một con cái đang từ trên mái nhảy về phía anh.

Sao ngươi đến đây, Goodweather?

Eph nhảy lui khỏi con ma cà rồng cái vừa bị chém chết. Anh và Bruno lùi ra xa, vai sát vai, tiến tới một tòa nhà không cửa sổ hay đèn đuốc được bao quanh bởi một hàng rào cao. Có lẽ là tổng hành dinh của lũ ma cà rồng? Tổ của đám Strigoi trong trại chăng?

Eph và Bruno di chuyển chéo góc nhau, nhưng rồi nhận thấy hàng rào đột nhiên rẽ ngang và kết thúc ở một tòa nhà tối om khác.

Đường chết. Ta đã bảo mà.

Eph đứng đối mặt với lũ ma cà rồng đang tiến về phía họ trong bóng tối.

"Đường biến thành xác sống," Eph lầm bầm. "Đồ khốn."

Bruno liếc sang anh. "Đồ khốn? Chính anh dắt chúng ta vào cái bẫy này mà!"

Một khi đã bắt được và biến đổi ngươi, ta sẽ biết được mọi bí mật của ngươi.

Eph lạnh người. "Chúng đến rồi," anh bảo Bruno - và chuẩn bị chờ đón chúng.

« Lùi
Tiến »