Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1019 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

Nora đã đến văn phòng của Barnes bên trong tòa nhà quản trị, sẵn sàng đồng ý bất cứ điều gì, bao gồm cả đầu hàng Barnes, miễn có thể cứu mẹ và tiếp cận lão. Cô coi khinh sếp cũ của mình thậm chí còn hơn cả bè lũ ma cà rồng đàn áp. Sự đồi bại của lão khiến cô phát bệnh - nhưng chính việc lão tin cô yếu đuối đến nỗi sẽ cứ thế tuân phục theo ý lão mới khiến cô buồn nôn.

Rồi lão sẽ nhận ra điều đó một khi đã bị cô giết. Nếu lão vẫn ảo tưởng rằng cô sẽ tuân phục, vậy thì kế hoạch của cô sẽ là đâm ngập cán dao vào tim lão. Chết vì con dao xắt bơ: thích hợp làm sao!

Cô sẽ đâm khi lão nằm trên giường hoặc đang giữa con ba hoa bữa tối. Lão còn xấu xa hơn cả lũ strigoii sự thối nát của lão không phải căn bệnh, cũng không phải cái gì đó tự nhiên giáng xuống. Sự thối nát của lão xuất phát từ chủ nghĩa cơ hội. Một lựa chọn.

Tệ nhất là lão cứ coi cô như nạn nhân tiềm năng. Lão đã phạm sai lầm chết người khi đánh giá nhầm Nora, và cô chỉ việc cho lão thấy điều đó. Bằng thép.

Lão bắt cô đợi ngoài hành lang không ghế, không nhà vệ sinh suốt ba giờ đồng hồ. Lão rời văn phòng hai lần, chói lọi trong trang phục đô đốc màu trắng chỉnh tề, mang giấy tờ gì đó đi qua Nora mà chẳng hề tỏ vẻ nhận ra cô, cứ thế lẳng lặng lướt qua rồi biến mất sau một cánh cửa khác. Và vậy là cô cứ đợi, bối rối không yên, cả khi tiếng còi trại duy nhất vang lên báo hiệu giờ chia khẩu phần, một tay xoa xoa cái bụng đang sôi lên - dứt khoát tập trung tâm trí vào mẹ và âm mưu giết lão.

Cuối cùng, trợ lý của Barnes - một phụ nữ trẻ tóc nâu vàng dài chấm vai, gọn gàng, vận bộ áo liền quần màu xám đã giặt ủi đâu ra đấy - mở cửa, cho Nora vào, không nói một lời. Cô trợ lý đứng nguyên ở cửa trong khi Nora bước qua. Làn da thơm mùi nước hoa và hơi thở thơm mùi bạc hà. Nora đáp trả cái nhìn chê bai của cô trợ lý, tưởng tượng ra cách người phụ nữ này có được vị trí béo bở như vậy trong thế giới của Barnes.

Cô trợ lý ngồi sau bàn, mặc Nora loay hoay với cánh cửa tiếp theo. Cửa khóa. Nora quay lui về một trong hai chiếc ghế gấp Cling dựa sát tường đối diện cô trợ lý. Cô ta khua chân khua tay ầm ĩ tưởng như bận rộn, cố tảng lờ Nora, vẻ trịch thượng. Điện thoại đổ chuông và cô ta nhấc ống nghe, trả lời khẽ khàng. Căn phòng, ngoại trừ những mảng tường ốp gỗ chưa hoàn thiện cùng chiếc laptop, giống hệt một văn phòng công nghệ thấp hồi thập niên bốn mươi của thế kỷ trước: điện thoại nối dây, bút và sổ, giấy thấm mực. Trên góc bàn gần cô ta, ngay cạnh tờ giấy thấm mực, một chiếc bánh sô cô la dày được đặt trên chiếc đĩa giấy nhỏ. Cô trợ lý gác máy sau khi thì thào vài lời, rồi để ý thấy Nora đang nhìn món bánh chằm chằm. Cô ta với đến cái đĩa, nhấm nhấm một mẩu bánh tráng miệng, vài vụn bánh rơi xuống lòng.

Nora nghe nắm đấm cửa kêu tách một tiếng, tiếp theo đó là giọng Barnes.

[1]

Cô trợ lý gạt đĩa bánh sang phía bên kia bàn, ngoài tầm với của Nora, rồi vẫy tay ra hiệu cho cô đi qua. Nora một lần nữa bước tới cánh cửa, xoay nắm đấm, lần này cửa bật mở.

Barnes đang đứng sau bàn làm việc, nhét hồ sơ vào cặp tài liệu, chuẩn bị rời đi, kết thúc ngày làm việc. "Chào buổi sáng, Carly. Xe sẵn sàng chưa?"

"Rồi, thưa bác sĩ Barnes," cô trợ lý thánh thót. "Họ vừa gọi từ dưới cổng lên."

"Gọi xuống kiểm tra xem lò sưởi ở ghế sau đã bật chưa."

"Vâng, thưa ngài."

"Nora à?" Barnes hỏi, vẫn nhét tài liệu, không buồn nhìn lên. Thái độ lão đã thay đổi nhiều so với lần gặp trước tại tư dinh của lão. "Cô muốn bàn chuyện gì à?"

"Ông thắng rồi."

"Tôi thắng? Tuyệt. Nói xem nào, tôi đã thắng gì thế?"

"Kế hoạch của ông. Với tôi."

Lão ngập ngừng một khắc trước khi đóng cặp táp lại, cài khóa. Lão nhìn cô và thoáng gật gù, như thể không nhớ nổi đề nghị ban đầu của bản thân. "Rất tốt," lão nói, rồi lục lọi ngăn kéo tìm món đồ nào đó lão suýt quên khuấy mất.

Nora chờ. "Thế nên là?" cô hỏi.

"Thế nên là," lão đáp.

"Giờ sao đây?"

"Giờ tôi đang vội lắm. Nhưng tôi sẽ cho cô biết sau."

"Tôi tưởng... giờ tôi không quay lại nhà ông à?"

"Sớm thôi. Lúc khác. Hôm nay bận rộn quá."

"Nhưng - tôi sẵn sàng rồi."

"Phải. Tôi đã tưởng cô sẽ hào hứng hơn nữa cơ. Đời sống trại tập trung không thuận với cô hả? Không, tôi không nghĩ thế đâu." Lão nhấc quai cặp. "Tôi sẽ sớm gọi cô."

Nora hiểu: lão cố tình bắt cô đợi. Kéo dài nỗi thống khổ của cô để trả thù việc cô đã không chịu trèo ngay lên giường với lão cái hôm ở tư dinh của lão. Lão già bẩn thỉu lộng quyền.

"Và sau này xin hãy lưu ý là tôi không phải người cần chờ đợi ai. Tôi tin rằng giờ cô đã rõ. Carly?"

Cô trợ lý xuất hiện ở ngưỡng cửa để ngỏ. "Vâng, bác sĩ Barnes?"

"Carly, tôi không tìm thấy sổ cái. Cô tìm quanh rồi mang về nhà cho tôi sau nhé."

"Vâng, thưa bác sĩ Barnes."

"Xem nào, khoảng chín giờ ba mươi nhé?"

Nora thấy cô trợ lý Carly không có vẻ mặt vênh váo thỏa mãn như cô tưởng mà thay vào đó là thoáng kinh tởm.

Bọn họ thì thầm bước ra phòng ngoài. Thật nực cười, như thể Nora là vợ của Barnes vậy.

Nora tận dụng cơ hội chạy tới bàn Barnes tìm kiếm xem xét bất cứ gì có thể giúp cho mục đích của mình, bất cứ mẩu thông tin nào cô không được phép thấy. Nhưng lão đã mang hầu như mọi thứ đi. Mở ngăn kéo ở giữa ra, cô thấy một tấm bản đồ khu trại vẽ bằng máy tính, mỗi khu một màu. Quá khu sản mà cô đã ghé qua, và cùng hướng với nơi theo cô hiểu là khu "nghỉ hưu" của trại, có một khu tên "Để Yên". Trong khu này có một khu vực được tô bóng và dán nhãn "Ánh nắng". Nora cố giật tấm bản đồ ra để mang theo người, nhưng nó bị dính chặt xuống đáy ngăn kéo. Cô nhìn kỹ lại một lượt, nhanh chóng ghi nhớ, rồi sập ngăn kéo lại vừa lúc Barnes quay về.

Nora cố gắng hết sức che giấu vẻ tức giận để mỉm cười chào đón lão. "Thế còn mẹ tôi? Ông đã hứa với tôi..."

"Nếu cô thực sự giữ lời, tôi tất nhiên cũng sẽ giữ lời. Thề trên danh dự hướng đạo sinh."

Rõ ràng lão muốn cô van xin, nhưng cô không thể buộc mình làm thế.

"Tôi muốn biết bà ấy có an toàn không."

Barnes gật đầu, khẽ nhếch miệng cười. "Cô muốn đòi hỏi thì đó là chuyện của cô. Chỉ tôi mới có quyền quyết định bao giờ là thời điểm thích hợp cho việc đó cũng như mọi việc khác phát sinh bên trong những bức tường trại này."

Nora gật đầu, nhưng giờ cô còn mải nghĩ đến chuyện khác, cô vặn cổ tay sau lưng, đẩy chuôi dao ra trước.

"Nếu mẹ cô cần bị xử lý, bà ấy sẽ bị xử lý. Cô không có quyền ý kiến trong vấn đề này. Có khi chúng đã đến đón và đang chuẩn bị chén sạch bà ấy rồi. Tuy vậy, mạng sống của cô vẫn là một lợi điểm để thương lượng. Hy vọng cô sẽ đem nó ra trao đổi."

Giờ cô đã nắm chuôi dao trong tay. Cô siết chặt nó.

"Đã hiểu chưa?" lão hỏi.

"Hiểu," cô nói qua hàm răng nghiến chặt.

"Một khi được tôi gọi tới thì cô sẽ cần tỏ thái độ dễ chịu hơn nhiều đấy, nên hãy sẵn sàng đi. Và nhớ mỉm cười."

Cô muốn giết lão ngay tại chỗ.

Từ văn phòng bên ngoài, giọng hốt hoảng của cô trợ lý phá hỏng bầu không khí. "Thưa ngài?"

Barnes bước đi, một mình trở ra phòng ngoài, trước khi Nora kịp hành động.

Nora nghe thấy tiếng bước chân đang chạy lên cầu thang. Bành bạch trên nền nhà: chân trần.

Chân ma cà rồng.

Một nhóm bốn con ma cà rồng từng là những người đàn ông to lớn xông vào văn phòng. Những tên tay sai xác sống ấy mang trên lớp thịt bèo nhèo những hình xăm thổ dân theo phong cách nhà tù. Cô trợ lý thở hổn hển, lùi thụt vào trong góc văn phòng khi thấy cả bốn tên đi vào ngay sau Barnes.

"Gì đây?" lão hỏi.

Chúng trả lời lão, bằng thần giao cách cảm - và rất nhanh. Barnes chưa kịp phản ứng gì thì chúng đã tóm lấy cánh tay lão và gần như nhấc bổng lão lên, vác lão chạy vút ra ngoài cửa, xuôi theo hành lang. Rồi tiếng còi trại rú lên lanh lảnh.

Tiếng la hét ở bên ngoài. Đang có chuyện gì đó. Nora nghe ngóng, cảm nhận được chấn động do những cánh cửa dưới lầu đóng sầm lại.

Cô trợ lý ở nguyên trong góc, đằng sau bàn làm việc, điện thoại áp tai. Nora nghe tiếng bước chân nặng nề lao rầm rập lên cầu thang, ủng có nghĩa là người. Cô trợ lý rúm cả người lại trong khi Nora tiến ra cửa - đúng lúc thấy Fet lao vào trong.

Nora kinh ngạc không nói nên lời. Anh mang kiếm nhưng không còn vũ khí nào khác. Khuôn mặt toát lên vẻ dữ tợn của kẻ đi săn. Cô cười toe rạng rỡ.

Fet liếc Nora rồi đến nữ trợ lý trong góc, sau đó quay người bỏ đi. Anh trở ra cửa, định rẽ vào góc hành lang, sắp khuất khỏi tầm nhìn thì dừng bước, vươn thẳng người ngoái lại.

"Nora?" anh hỏi.

Cái đầu trọc của cô. Bộ áo liền quần của cô. Anh đã không nhận ra cô ngay.

Cô đáp.

Anh ôm chặt cô. Cô bấu lấy lưng anh, vùi mặt vào bờ vai nồng mùi do chưa tắm rửa của anh. Anh kéo cô ra ngắm lần nữa, vừa hân hoan với vận may lớn đã giúp anh tìm thấy cô, vừa cố hiểu nguyên do mái đầu cạo trọc kia.

"Là em thật rồi," anh nói, sờ da đầu cô. Rồi anh nhìn cô từ trên xuống dưới. "Em..."

"Anh," cô nói, khóe mắt ứa lệ. Là không phải Eph. Không phải Eph. Là anh.

Anh lại ôm cô. Có người theo sau anh. Gus và một cậu người Mexico nữa. Thấy Fet đang ôm một thành viên trọc đầu của trại, Gus bước chậm lại. Mãi một lúc lâu sau, cậu mới lên tiếng, "Bác sĩ Martinez?"

"Tôi đây, Gus. Là cậu thật đấy à?"

"Nhảm nhí! Tôi chứ ai," cậu đáp.

"Tòa nhà này là gì thế?" Fet hỏi. "Văn phòng hay gì? Mà em đang làm gì ở đây?"

Trong một thoáng, cô không tài nào nhớ nổi. "Barnes!" cô nói. "Từ CDC. Lão điều hành trại - điều hành tất cả các trại!"

"Lão ở đâu?"

"Bốn ma cà rồng đô con vừa vào đưa lão đi rồi. Toán bảo vệ riêng của lão. Đi theo lối kia."

Fet bước ra ngoài hành lang vắng hoe. "Lối này?"

"Lão có xe đợi ở cổng." Nora bước ra hành lang. "Eph có đi với anh không?"

Con ghen nhói lên. "Anh ta đang ở ngoài cầm chân chúng. Anh sẽ đuổi theo gã Barnes này cho em, nhưng ta phải quay lại chỗ Eph đã."

"Và mẹ em nữa." Nora nắm chặt áo Fet. "Mẹ em. Em sẽ không đi mà không có mẹ."

"Mẹ em?" Fet hỏi. "Bà ấy vẫn ở đây à?"

"Em nghĩ vậy." Cô ôm mặt Fet. "Em không tin nổi anh đang ở đây. Vì em."

Suýt nữa anh đã hôn cô. Suýt nữa anh đã hôn. Giữa đống hỗn loạn, bạo động và hiểm nguy này - anh suýt nữa đã hôn. Thế giới quanh họ đã biến mất. Chỉ còn cô - chỉ cô trước mặt anh.

"Vì cô?" Gus hỏi. "Mẹ kiếp, chúng tôi thích trò giết chóc chó chết này, thế thôi. Phải không, Fet?" Cậu dừng lời, nhếch mép cười. "Ta phải quay lại chỗ thằng Bruno."

Nora theo họ ra cửa, rồi đột nhiên dừng khựng. Cô quay lại chỗ Carly, nữ trợ lý vẫn đang đứng sau bàn trong góc bên kia căn phòng ngoài, bàn tay cầm điện thoại buông thõng bên người. Nora bước nhanh về phía cô ta, Carly mở to mắt sợ hãi. Nora nhoài người qua bàn, bốc miếng bánh sô cô la còn lại trên đĩa giấy. Cô cắn một miếng rất to, rồi ném chỗ thừa lên tường cạnh đầu nữ trợ lý.

Nhưng trong giây phút chiến thắng, Nora chỉ cảm thấy tiếc thay cho người phụ nữ trẻ kia. Miếng bánh sô cô la cũng chẳng ngon như Nora tưởng tượng.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] "Vào đi!"

« Lùi
Tiến »