Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1021 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

Ngoài sân, Eph đang chém và chặt, cố hết sức dọn quang khoảng không gian quanh mình. Hai mét là giới hạn ngoại biên cho vòi chích của ma cà rồng; tổng cộng cả cánh tay lẫn kiếm của anh dài khoảng chừng ấy. Vậy nên anh liên tục phạt kiếm, tạc nên một đường tròn bạc, bán kính hai mét.

Nhưng Bruno không theo chiến lược của Eph. Thay vì thế, cậu xử lý từng mối hiểm họa khi chúng xuất hiện, và bởi cậu là một sát thủ hiệu quả đến tàn nhẫn nên cho đến giờ, cách của cậu vẫn ổn cả. Nhưng cậu cũng mệt lắm rồi. Cậu đuổi theo một cặp ma cà rồng đang định tấn công cậu từ góc khuất, nhưng hóa ra đó chỉ là mẹo bịp. Thấy cậu đã dính bả lừa, đám Strigoi liền tách cậu khỏi Eph rồi chạy vào khoảng trống giữa hai người. Eph cố gắng chém bọn sinh vật kia hòng mở đường sang chỗ Bruno, nhưng lũ ma cà rồng vẫn giữ vững chiến lược: chia rẽ và tiêu diệt.

Eph cảm thấy tòa nhà ở sau lưng. Vòng tròn bạc giờ đã thành một hình bán nguyệt, kiếm của anh giống như ngọn đuốc rực cháy giữ cho bóng tối ma cà rồng không lại gần. Vài con chúi xuống bò trên cả tứ chi, cố luồn bên dưới tầm với của anh, kéo chân cho anh ngã, nhưng anh đạp mạnh chúng, bùn dưới chân anh chuyển sang màu trắng. Nhưng đống xác càng chất cao, bán kính an toàn của Eph càng nhỏ lại.

Anh nghe tiếng Bruno gầm gừ, tiếp đó là hú. Bruno bị đẩy đến sát hàng rào cao vòng ngoài. Eph thấy cậu dùng gươm chém đứt một vòi chích, nhưng đã quá muộn. Bruno đã bị châm. Chỉ một khắc tiếp xúc, thâm nhập, nhưng thiệt hại đã rõ: bọn giun đã được gieo sang, mầm bệnh ma cà rồng đã đi vào máu cậu. Nhưng Bruno chưa bị hút kiệt hết máu và cậu tiếp tục chiến đấu, thậm chí còn sung sức hơn. Cậu tiếp tục đánh trả, dẫu biết nếu có sống sót sau cuộc công kích này, đời cậu cũng toi rồi. Cả tá giun máu quẫy lộn dưới da mặt và cổ cậu.

Các Strigoi xung quanh Eph được thông báo về thành công này qua ngoại cảm, cảm nhận được chiến thắng nên cứ thế tùy tiện tràn về phía Eph. Một vài tên rời khỏi chỗ Bruno để nhập vào bọn ma cà rồng đang xông lên từ đằng sau, thu hẹp vùng an toàn của Eph. Khuỷu tay khép chặt hai bên sườn, anh vung kiếm cắt thẳng vào những khuôn mặt man dại của chúng, những yếm thịt tím lịm đung đưa cùng khuôn miệng há hốc của chúng. Một vòi chích vọt về phía anh, trúng bức tường gần tai anh, kêu đánh bụp như mũi tên. Anh chém đứt nó, nhưng vẫn còn nhiều vòi chích nữa. Eph cố duy trì một bức tường bạc, hai cánh tay và vai anh như hét lên đau đớn. Chỉ cần một vòi chích len qua nữa thôi. Anh cảm thấy quân đoàn ma cà rồng đông nghịt đang áp sát anh. Quinlan bỗng đáp xuống giữa trận loạn đả, tham chiến tức thì. Gã làm nên khác biệt, nhưng họ đều biết họ chỉ đang trì hoãn con sóng triều kia. Eph sắp bị đè bẹp.

Mọi chuyện sẽ sớm kết thúc.

Một ánh lửa sáng lóe lên giữa bầu trời trên đầu họ. Eph tin đó là pháo sáng hay thiết bị pháo hoa gì đó được bọn ma cà rồng bắn lên để làm tín hiệu báo động hay thậm chí là một cách chủ tâm đánh lạc hướng. Chỉ một giây mất tập trung là Eph tiêu đời.

Nhưng ánh lửa kia cứ sáng mãi, mãnh liệt hơn và lan rộng ra trên đầu. Nó đang di chuyển, lên cao hơn anh nghĩ.

Quan trọng hơn hết là cuộc tấn công của ma cà rồng đã chậm lại. Cơ thể chúng cứng đờ trong khi những mái đầu đang há hốc mồm ngửa về phía bầu trời đen đặc.

Eph không thể tin nổi vận may của mình. Anh đã sẵn sàng đâm kiếm xuyên lũ Strigoi, nỗ lực dùng chút hơi tàn để chém giết, mở đường thoát thân...

Nhưng ngay cả anh cũng không cưỡng lại được. Ngọn lửa trời kia quá thu hút. Anh cũng phải liều mình liếc nhìn lên khung trời ô nhiễm.

Ngang lớp tro tàn bao phủ hành tinh như một tấm áo tang đen, một ngọn lửa rừng rực đang rơi, gay gắt như ánh lửa từ một cây đuốc axetylen. Ngọn lửa cháy xuyên bóng tối như một ngôi sao chổi, một cái đầu lửa tinh nguyên dẫn theo một cái đuôi hẹp. Ngọn lửa đỏ cam như giọt nước mắt khô héo kéo mở màn đêm dối trá.

Chỉ có thể là vệ tinh - hay cái gì đó đồ sộ hơn - lao thẳng xuống từ ngoài quỹ đạo, tái nhập trở vào bầu khí quyển trái đất như một quả đạn đại bác bừng cháy phóng đi từ mặt trời thất trận.

Các ma cà rồng lùi ra xa. Những cặp mắt đỏ dán chặt vào vệt lửa, chúng ngã dúi dụi vào nhau trong sự thiếu phối hợp hiếm hoi. Đây chính là sợ hãi, Eph nghĩ - hoặc cái gì đó tương tự. Dấu hiệu trên trời chạm đến tâm can chúng và chúng chẳng có cơ chế nào diễn tả nỗi kinh hoảng này rõ rệt hơn một tiếng hú và cảnh rút quân vụng về.

Ngay đến Quinlan cũng hơi lùi lại. Bị choáng ngợp trước luồng ánh sáng và cảnh tượng này.

Cháy rừng rực trên trời, cái vệ tinh rơi như ngón tay của Chúa rẽ đám mây tro dày đặc, giúp cho tia sáng ban ngày tàn bạo xuyên qua không khí, thiêu đốt tất cả, chiếu khắp bán kính ba dặm bao gồm cả các khu rìa ngoài nông trại.

Lũ ma cà rồng bị thiêu đốt kêu la, còn Fet, Gus và Joaquin đón lỏng chúng ở đầu bên kia. Ba người họ chạy vào đám đông hoảng loạn, chém hạ vòng ngoài trước khi cuộc tấn công của họ kịp châm ngòi cho một cuộc bạo động dữ dội. Lũ ma cà rồng chạy tán loạn khắp nơi.

Suốt một lúc, cột sáng đồ sộ chiếu rọi khu trại xung quanh họ. Tường cao, những tòa nhà gớm ghiếc, khoảng sân nhếch nhác. Đơn điệu đến mức xấu xí, nhưng chính cái vẻ bình thường lại đầy đe dọa. Đây giống như khu hậu cần đằng sau một phòng trưng bày hay một gian bếp nhà hàng bẩn thỉu: nơi không dùng đến kỹ xảo, nơi công việc thực sự được tiến hành.

Eph nhìn dải cháy ngang trời càng lúc càng rừng rực, phần đầu cháy mỗi lúc một to và sáng hơn rồi cuối cùng tự rụi đi, cái đuôi lửa giận dữ nhỏ dần cho tới lúc chỉ còn một cọng lửa liu riu - rồi chẳng còn gì hết.

Đằng sau dải cháy ấy, ánh sáng ban ngày đang được mong ngóng cuối cùng cũng đã bắt đầu bừng sáng cả bầu trời, như thể được vệt lửa đúng lúc kia báo trước, vầng mặt trời mờ mờ tỏ tỏ sau đám mây tro, vài tia nắng lọt xuống qua những đường phân giới và qua mấy điểm mỏng yếu trên cái kén ô nhiễm. Không đủ ánh sáng so với một bình minh sớm đúng kiểu thế giới cũ - nhưng thế đã là quá đủ. Đủ để đuổi những sinh vật kia tháo chạy xuống dưới lòng đất một vài tiếng đồng hồ.

Eph thấy một tù nhân của trại đi theo Fet và Gus, và anh nhận ra ngay là Nora, bất chấp cái đầu trọc cùng bộ áo liền quần không ra hình thù gì của cô. Những cảm giác lẫn lộn trái ngược nhau ập đến trong anh. Dường như họ đã không gặp nhau tận vài năm chứ không phải chỉ vài tuần. Nhưng giờ còn có những vấn đề cấp bách hơn nhiều.

Quinlan lui vào trong bóng tối. Khả năng chịu đựng tia UV của gã đã bị thử thách tới giới hạn.

Ta sẽ gặp các ngươi... khi trở lại Columbia... chúc tất cả các ngươi may mắn.

Nói xong, gã nhẹ nhàng nhảy bật qua tường, vọt ra ngoài trại. Trong nháy mắt, gã đã biến mất.

Gus để ý thấy Bruno đang giữ chặt cổ, liền tiến lại. " Qué pasó, vato? [1] "

"Thứ chết mẹ đó đang trong người tao," Bruno nói. Tay anh nhăn nhó, liếm đôi môi khô, rồi nhổ xuống nền đất. Tư thế của cậu thẳng đuỗn và kỳ lạ, như thể cậu cảm nhận được lũ giun đang bò trong người mình. "Tôi toi rồi, mọi người."

Tất cả những người còn lại im bặt. Quá sốc, Gus sờ lên mặt Bruno, kiểm tra cổ họng cậu. Rồi kéo cậu vào, ôm ghì. "Bruno," Gus kêu.

"Lũ man mọi chết mẹ," Bruno lầm bầm. "Cú ăn may khốn nạn."

"Mẹ kiếp!" Gus ré lên, lùi khỏi Bruno. Cậu chẳng biết phải làm gì. Chẳng ai biết. Gus bước ra xa, hú lên cuồng nộ.

Joaquin tiến lại gần Bruno, mắt ầng ậc nước. "Chỗ này," cậu nói, thọc mạnh mũi kiếm xuống nền đất. "Chỗ này đúng là địa ngục trần gian." Rồi cậu giơ thanh kiếm hướng lên trời, gầm lên, "Con sẽ giết đến thằng hút máu cuối cùng nhân danh Người!"

Gus nhanh chóng quay lại. Cậu chỉ vào Eph. "Nhưng anh thì ổn cả. Hả? Sao lại thế? Đáng lẽ hai người phải ở cùng nhau. Chuyện gì đã xảy ra với thằng nhỏ của tôi?"

Fet bước vào giữa hai người. "Không phải lỗi của anh ấy."

"Sao anh biết được?" Gus hỏi, nỗi đau cháy rực trong mắt. "Lúc ấy anh ở với tôi cơ mà!" Gus quay phắt người, trở lại chỗ Bruno. "Mày nói đây là lỗi của thằng chó này đi, Bruno, tao sẽ giết nó ngay lập tức. Nói đi!"

Nhưng Bruno, ngay cả có nghe được Gus nói, cũng không đáp gì. Cậu đang xem xét bàn tay và cánh tay mình, như thể tìm lũ giun đang tràn vào trong người cậu.

Fet nói, "Lũ ma cà rồng mới là bọn phải chịu trách nhiệm, Gus ạ. Hãy tập trung vào trọng điểm."

"Ôi, tôi đang tập trung đây còn gì," Gus vặc lại. Cậu hằm hè di chuyển về phía Fet, nhưng Fet mặc kệ cậu tiến lại, biết rõ cậu cần phải xả hết cơn tuyệt vọng này. "Như một luồng laser chết mẹ. Tôi là Ninja Bạc ." Gus chỉ vào Eph. "Tôi đang tập trung đây."

[2]

Eph định phản bác nhưng đã kìm lại, nhận ra Gus không quan tâm thực sự đã có chuyện gì. Giận dữ là lối thể hiện nỗi đau duy nhất tay anh chị trẻ tuổi biết được.

Fet quay lại Eph. "Cái gì trên trời kia?"

Eph nhún vai. "Không biết. Tôi cũng sắp toi đến nơi, như Bruno. Chúng tràn đến tôi - xong đời rồi. Thế rồi thứ đó vạch ngang trời. Có cái gì đó đang rơi xuống trái đất. Khiến bọn Strigoi kinh hoảng. May mắn không tưởng."

"Không phải may mắn đâu," Nora nói. "Nó là cái gì đó khác."

Eph nhìn chăm chăm, bối rối vì cái đầu trọc lốc của Nora. "Cái gì khác là cái gì?"

"Anh có thể phủ nhận," Nora nói, "hay có khi anh không muốn biết. Có khi anh còn không bận tâm. Nhưng nó không tự nhiên xảy ra, Ephraim ạ. Nó đã xảy ra vì anh. Vì chúng ta." Cô nhìn Fet và nói rõ. "Vì tất cả chúng ta..."

Eph bối rối. Vì họ nên thứ gì đó mới cháy rụi trên khí quyển?

"Cứ đưa em ra khỏi đây đã," anh nói. "Cả Bruno nữa. Trước khi có thêm người bị thương."

"Không đời nào," Gus nói. "Tôi sẽ đánh sập chỗ này. Tôi muốn tìm ra tên khốn đã làm thế với thằng nhỏ của tôi."

"Không được," Nora nói, bước lên trước, người nhỏ bé nhất trong số họ. "Chúng ta phải cứu mẹ tôi trước đã."

Eph kinh ngạc. "Nhưng, Nora... em không nghĩ bà ấy vẫn còn ở đây đấy chứ?"

"Bà vẫn còn sống. Và hơn ai hết, anh sẽ không tin ai đã nói cho em biết đâu."

Nora kể cho Eph nghe về Everett Barnes. Eph thoạt tiên hoang mang, không hiểu sao cô lại đùa một chuyện như thế. Rồi anh kinh ngạc đến sững người. "Everett Barnes, điều hành trại máu?"

"Điều hành tất cả các trại máu," Nora chỉnh lại.

Eph muốn phủ nhận, chỉ để rồi nhận ra chuyện này là thật. Điều tồi tệ nhất ở tin tức này là nó vô cùng có lý. "Lão khốn đó."

"Bà ấy ở đây," Nora tiếp. "Lão nói mẹ em đang ở đây. Và có lẽ em biết bà ở chỗ nào."

"Được," Eph đáp, mệt rã rời, băn khoăn không biết anh có thể đẩy vấn đề tế nhị này xa đến đâu. "Nhưng em vẫn nhớ trước đây lão Barnes đã định làm gì chúng ta chứ?"

"Chuyện đó không quan trọng."

"Nora," Eph không muốn tốn thêm thời gian không cần thiết trong cái bẫy chết người này. "Em không nghĩ lão Barnes sẽ nói cho em biết bất cứ điều gì..."

"Chúng ta phải đi cứu bà ấy," Nora nói, quay nghiêng người tránh mặt anh.

Fet đến bênh cô. "Chúng ta có thời gian mặt trời chiếu," anh nói. "Cho đến khi đám mây tro kia khép lại. Chúng ta sẽ đi tìm."

Eph nhìn chuyên gia diệt chuột bọ đô con, rồi nhìn lại Nora. Họ đang cùng nhau đưa ra quyết định. Eph bị áp đảo số phiếu.

"Được rồi," Eph nói. "Nhanh chân lên thôi."

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] 1

[2] 1: Chuyện gì thế, anh bạn? (tiếng Tây Ban Nha)

« Lùi
Tiến »