Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1034 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
một giờ trước

HỌ ĐÃ ĐI XUỐNG TÀU ĐIỆN ngầm ở phố 116 trọn một giờ trước khi ánh sáng ban ngày xuất hiện, để bản thân có nhiều thời gian. Gus chỉ cho họ thấy chỗ đứng chờ, gần một lưới chắn vỉa hè có thể nghe thấy tiếng chuyến tàu số 1 tiến lại, giảm thiểu lượng thời gian họ phải ở ga tàu bên dưới.

Eph đứng dựa vào tòa nhà gần nhất, mắt nhắm nghiền, ngủ đứng trong con mưa nặng hạt. Và ngay cả trong những quãng nghỉ ngắn ngủi ấy, anh vẫn mơ thấy ánh sáng và lửa.

Fet và Nora thỉnh thoảng lại thầm thì, trong khi Gus đi tới đi lui, chẳng nói chẳng rằng. Joaquin từ chối đồng hành cùng họ, cảm thấy cần xả nỗi bức bối vì Bruno chết bằng cách tiếp tục chương trình phá hoại. Gus đã cố thuyết phục cậu không đi vào thành phố với cái đầu gối đau ấy, nhưng Joaquin đã quyết tâm.

Eph bừng tỉnh khi nghe tiếng rít dưới lòng đất của con tàu đang tiến lại và họ chạy ùa xuống các bậc thang nhà ga hệt những người đi làm bằng phương tiện công cộng đang vội vã chạy khỏi các con phố trước giờ giới nghiêm ánh sáng mặt trời kia. Họ lên một khoang tàu điện ngầm màu bạc, giũ nước mưa khỏi áo khoác. Cánh cửa đóng sập và Eph liếc nhanh khắp toa tàu, thấy không có ma cà rồng nào. Anh thư giãn đôi chút, nhắm mắt để con tàu đưa họ đi ngầm bên dưới thành phố qua năm mươi lăm dãy nhà về phía Nam.

Tại phố 59 và bùng binh Columbus, họ rời tàu, leo cầu thang dẫn lên phố. Họ nhào vào một trong những tòa chung cư lớn, thấy một chỗ để đợi đằng sau sảnh chính, cho đến khi tấm màn đêm đen được vén lên vừa đủ và bầu trời chỉ còn hơi u ám.

Khi phố xá không còn người, họ bước ra ánh sáng ban ngày nhàn nhạt. Xuyên qua lớp mây đen, quầng mặt trời nom như ánh đèn pin ép sát vào lớp mền màu xám than. Những ô cửa sổ sát mặt đường của vài quán cà phê lẫn cửa hiệu vẫn còn nguyên cảnh đổ vỡ từ những ngày hoảng loạn cướp phá đầu tiên, trong khi kính cửa sổ các tầng trên phần lớn không suy suyển. Họ bước vòng khúc quanh phía Nam của bùng binh khổng lồ đã lâu không còn những chiếc ô tô bỏ hoang, đài nước trung tâm cứ hai ba lần phụt lại mửa ra nước đen. Thành phố trong giờ giới nghiêm cho cảm giác một buổi sớm Chủ nhật vĩnh viễn, như thể phần lớn dân cư đang ngủ vùi, để ngày bắt đầu một cách chậm chạp. Theo nghĩa ấy, Eph cố nhấm nháp một cảm giác hy vọng, dẫu biết nó không thể đúng.

Thế rồi một tiếng xèo xèo khuấy động làn không khí trên đầu.

"Cái mẹ...?"

Theo sau là tiếng lạch cạch, hẳn là một phát súng, âm thanh truyền đến tai họ chậm hơn viên đạn. Tốc độ chậm này cho thấy phát đạn được bắn ra từ một khoảng xa, có lẽ đâu đó bên trong những lùm cây của công viên Trung tâm.

"Bắn tỉa!" Fet kêu lên. Họ chạy băng qua đại lộ số 8, khẩn trương nhưng không hốt hoảng. Những phát súng vào lúc sáng ngày có nghĩa là con người. Đã có quá nhiều sự điên loạn trong những tháng sau cuộc chiếm đoạt thành phố. Con người bị đẩy đến chỗ phát điên bởi giống loài của mình thất thủ và một trật tự mới trỗi dậy. Những vụ tự tử bạo liệt. Giết người hàng loạt. Sau khi những chuyện đó lắng đi, Eph vẫn nhìn thấy con người ở ngoài, nhất là lúc giữa trưa, chửi rủa và lang thang phố xá. Song dạo này, anh ít thấy ai ra ngoài vào giờ giới nghiêm. Những kẻ điên cuồng đã bị giết chết hoặc tống đi, số ở lại toàn là đám biết cư xử.

Ba phát đạn nữa bắn ra, tạch, tạch, tạch...

Hai viên trong số đó trúng một hòm thư, nhưng viên thứ ba trúng vai trái Vasiliy Fet. Nó khiến anh xoay vòng, bỏ lại sau cả một dải máu. Viên đạn bay gọn gàng xuyên cơ thể anh, xé rách cơ thịt nhưng kỳ diệu sao không trúng phổi và tim.

Eph và Nora đỡ lấy Fet lúc anh ngã và, được Quinlan giúp đỡ, họ kéo anh đi.

Nora gỡ tay Fet đang giữ chặt vai, khẩn trương kiểm tra vết thương. Mất không quá nhiều máu, xương không gãy.

Fet vuốt lưng cô. "Tiếp tục di chuyển đi. Ở đây dễ bị tấn công lắm."

Họ cắt ngang phố 56, hướng tới ga tàu điện ngầm tuyến F. Không có tiếng súng nữa, không ai đuổi theo họ. Họ đi vào ga mà không gặp một ai, sân ga dưới lòng đất cũng trống không. Tuyến F chạy từ đây về hướng Bắc, đường ray lượn bên dưới công viên theo phía Đông tới khu Queens. Họ nhảy xuống đường ray, lại chờ để đảm bảo mình không bị bám đuôi.

Chỉ thêm một đoạn nữa thôi. Chịu được chứ? Sẽ có chỗ có thể chăm sóc y tế cho ngươi tốt hơn.

Vasiliy gật đầu với Quinlan. "Tôi từng bị nặng hơn cơ." Quả thật vậy. Trong hai năm qua, anh đã bị bắn ba lần, hai lần ở châu Âu, một lần ở khu Thượng Đông sau giờ giới nghiêm.

Họ lần theo đường ray nhờ kính nhìn đêm. Các toa tàu thường ngừng chạy trong khoảng giữa trưa, bọn ma cà rồng cũng nghỉ, dù nếu cần, chúng có thể cho tàu chạy vì đã được bảo vệ khỏi ánh mặt trời khi ở dưới lòng đất này. Thành thử Eph vẫn cảnh giác và tỉnh táo.

Trần đường hầm nghiêng nghiêng, dốc lên phía bên phải, bức tường xi măng cao biến thành bức bích họa cho các nghệ sĩ graffiti, bức tường thấp hơn ở bên trái họ đỡ các đường ống và một gờ tường hẹp. Một hình thù đợi họ ở chỗ quanh đằng trước. Quinlan đi trước họ và đã xuống hẳn dưới lòng đất trước bình minh.

Đợi ở đây, gã bảo họ, rồi vội chạy về hướng họ vừa đến, kiểm tra xem có kẻ nào bám đuôi không. Gã trở lại, hài lòng ra mặt và không buồn kiểu cách hay mào đầu, mở ngay một tấm ván bên trong một khung cửa khóa. Một cái đòn bẩy bên trong nhả cánh cửa ra, đẩy nó mở vào trong.

Hành lang ngắn bên trong khô ráo kỳ lạ. Sau khi ngoặt trái, nó dẫn đến một cánh cửa khác. Nhưng thay vì mở cánh cửa đó, Quinlan lại cạy một cửa hầm hoàn toàn không thể nhìn thấy trên sàn nhà, mở ra một cầu thang dốc.

Gus đi xuống trước. Eph đi áp chót, Quinlan cài chặt cửa hầm đằng sau. Cầu thang thông xuống một lối đi hẹp được xây nên bởi những bàn tay khác hẳn những bàn tay xây dựng bất kỳ đường hầm tàu điện ngầm nào Eph từng thấy trong cả một năm sống lẩn trốn vừa rồi.

Các ngươi có thể an toàn đi qua khu liên hợp này cùng với ta, nhưng ta cực lực khuyên các ngươi không nên cố quay trở lại đây một mình. Rất nhiều chốt an toàn đã được đặt ở đây suốt nhiều thế kỷ, chủ yếu để ngăn chặn bất cứ ai - từ đám vô gia cư tò mò tới nhóm ma cà rồng sát thủ - xâm nhập. Ta hiện giờ đã vô hiệu hóa các cạm bẫy, nhưng trong tương lai, cứ xem như tất cả các ngươi đã được báo trước.

Eph nhìn quanh tìm dấu hiệu các bẫy treo, song chẳng thấy gì. Tuy nhiên, anh chưa kiểm tra cái cửa hầm đã đưa họ vào đây.

Ở cuối lối đi, bức tường trượt sang bên dưới bàn tay nhợt nhạt của Quinlan. Căn phòng lộ ra, tròn và rộng mênh mông, thoạt nhìn giống một trạm tàu hỏa nội thị. Nhưng nó rõ ràng là một nơi nửa giống viện bảo tàng, nửa giống nhà quốc hội. Kiểu nơi công cộng mà Socrates có thể đã lui tới trau dồi bản thân, giả sử ông là một ma cà rồng bị đày xuống địa ngục. Trong kính nhìn đêm của Eph, những bức tường gờn gợn sắc xanh, nhưng trên thực tế lại trắng như thạch cao và trơn nhẵn phi thường, cách nhau bởi các cột lớn vươn đến tận trần phòng cao vút. Các bức tường trống không đến mức đáng ngờ, như thể những kiệt tác từng được treo trên đó đã bị dỡ xuống và đem cất trong kho tự bao giờ. Eph không thể nhìn được đến tận đầu bên kia vì căn phòng quá lớn, tầm quan sát của kính nhìn đêm dừng lại ở giữa bóng tối.

Họ nhanh chóng chăm sóc vết thương của Fet. Trong ba lô, anh luôn mang theo một bộ dụng cụ khẩn cấp nho nhỏ. Anh gần như không chảy máu nữa, đồng nghĩa với việc viên đạn đã không trúng động mạch chủ nào. Cả Nora lẫn Eph đều có thể rửa vết thương bằng Betadine rồi bôi thuốc mỡ, đặt miếng gạc và một lớp băng thấm lên trên. Fet cử động ngón tay và cánh tay, và dù rất đau đớn, anh tỏ ra vẫn ổn.

Anh nhìn quanh một lượt. "Chỗ này là chỗ nào?"

Các Chúa Tể cổ Đại đã xây dựng căn phòng này ngay sau khi đến Tân Thế giới, sau khi họ quyết chí rằng New York, chứ không phải Boston, sẽ là thành phố cảng gánh vai trò trụ sở chính cho nền kinh tế của con người. Đây là nơi trú ẩn an toàn, bảo mật và thiêng liêng, nơi bọn họ có thể tọa thiền lâu dài. Nhiều quyết định vĩ đại và có giá trị bền vững về cách chăn dắt giống loài các ngươi hiệu quả nhất đã được đưa ra trong căn phòng này.

[1]

"Vậy ra tất cả chuyện này là một âm mưu," Eph nói. "Ảo ảnh của tự do. Chúng định hình hành tinh này thông qua bọn ta, thúc đẩy bọn ta phát triển nhiên liệu hóa thạch, hướng tới năng lượng hạt nhân. Toàn bộ cái thứ khí nhà kính. Bất cứ thứ gì có lợi cho chúng. Chuẩn bị cho bước tiếp quản, tức chuyển lên trên mặt đất. Gì thì gì, chuyện này rồi sẽ xảy ra."

Nhưng không phải thế này. Các ngươi phải hiểu, có những bậc chăn dắt tốt, quan tâm đến bầy chiên của họ, và cũng có những kẻ chăn dắt tồi. Có nhiều cách để bảo tồn lòng tự tôn của bầy gia súc.

"Dù tất cả có là dối trá."

Xét cho cùng, tất cả các hệ thống tín ngưỡng đều được thêu dệt nên một cách công phu.

"Lạy Chúa lòng lành," Eph lầm bầm thật khẽ - nhưng căn phòng giống một cái buồng nói thầm. Ai nấy đều nghe thấy anh, nên quay lại nhìn. "Độc tài thì vẫn là độc tài, tốt hay xấu cũng vậy cả. Vỗ về anh hay lấy máu anh, đều như nhau hết."

Các ngươi thật lòng tin mình tuyệt đối tự do ngay từ đầu à?

"Ta tin," Eph nói. "Và dù tất cả chỉ là giả dối, ta vẫn muốn một nền kinh tế dựa trên đồng tiền được đúc từ kim loại hơn là đồng tiền có được nhờ máu người."

Đừng nhầm lẫn, mọi thứ tiền tệ đều là máu cả.

"Ta thà sống trong một thế giới mộng mơ toàn ánh sáng hơn là một thế giới thực toàn bóng tối."

Góc nhìn của ngươi vẫn là góc nhìn của một người đã mất đi điều gì đó. Nhưng đây vẫn luôn là thế giới của bọn họ.

"Đã luôn là thế giới của chúng," Fet nói, chỉnh lời Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. "Hóa ra chúng là cái bọn còn dễ bị bịp hơn cả chúng ta."

Quinlan tỏ ra kiên nhẫn với Fet trong hoàn cảnh hiện tại.

Họ bị phá từ bên trong. Họ ý thức được mối đe dọa nhưng tin mình có thể ngăn chặn nó. Vốn dĩ rất dễ bỏ qua mối bất đồng trong chính hàng ngũ của ta.

Quinlan liếc nhanh qua Eph trước khi tiếp tục.

Về Chúa Tể, tốt nhất là xem toàn thể lịch sử loài người trong sử sách như một loạt lần chạy thử. Một tập hợp các thí nghiệm được tiến hành theo thời gian, để chuẩn bị cho công cuộc cuối cùng. Chúa Tể đã có mặt trong mọi thăng trầm của Đế chế La Mã. Hắn đã học hỏi từ Cách mạng Pháp, các cuộc chiến tranh của Napoleon. Hắn đã náu mình trong các trại tập trung. Hắn sống giữa các ngươi như một nhà xã hội học lệch lạc, học hỏi mọi thứ hắn có thể học từ các ngươi và về các ngươi, để có thể sắp đặt cho sự sụp đổ của các ngươi. Những hình mẫu qua thời gian. Chúa Tể học cách đứng chung hàng với những kẻ môi giới quyền lực có tầm ảnh hưởng, như Eldritch Palmer, rồi khiến bọn họ suy đồi. Hắn nghĩ ra công thức toán học cho quyền lực. Sự cân bằng hoàn hảo giữa ma cà rồng, gia súc và người giám sát.

Những người kia cố tiêu hóa câu chuyện. Fet lên tiếng, "Vậy là dòng giống của ngươi, các Chúa Tể Cổ Đại, đã suy tàn. Dòng giống của bọn ta cũng vậy. Câu hỏi là, ta có thể làm gì?"

Quinlan đi tới một chỗ dạng như bệ thờ, một cái bàn đá hoa cương, trên để sáu hộp gỗ tròn không lớn hơn lon soda là bao. Mỗi hộp gỗ đều tỏa sáng yếu ớt qua thấu kính trên thiết bị nhìn đêm của Eph, như thể bên trong có nguồn nhiệt hay nguồn ánh sáng nào đó.

Những hộp này. Chúng ta phải mang theo. Ta đã mất gần hai năm vừa qua sắp xếp đường lối và đi đi về về Cựu Thế giới để thu thập di hài của tất cả các Chúa Tể cổ Đại. Ta đã bảo quản họ ở đây bằng gỗ sồi trắng, đúng theo truyền thuyết.

Nora nói, "Ngươi đã đi vòng quanh thế giới sao? Tới châu Âu, vùng Viễn Đông nữa?"

Quinlan gật đầu.

"Có phải... CÓ phải cũng hệt như ở đây? Tất cả các nơi khác ấy?"

Về cơ bản. Vùng nào càng phát triển, cơ sở hạ tầng hiện tại càng tốt, thì quá trình chuyển giao càng hiệu quả.

Eph di chuyển đến gần các bình tro bằng gỗ. "Ngươi bảo quản chúng làm gì?"

Truyền thuyết cho ta biết phải làm gì. Nó không cho ta biết mục đích của việc đó.

Eph nhìn quanh để xem có ai khác thắc mắc điểm này không. "Vậy ngươi đã đi vòng quanh thế giới, chịu mọi hiểm nguy để gom quét tro tàn của chúng, và ngươi không quan tâm nguyên nhân hay mục đích sao?"

Quinlan nhìn Eph với cặp mắt rực đỏ.

Cho đến giờ.

Eph muốn ép Quinlan giải thích thêm về đống tro cốt kia nhưng lại ngậm miệng. Anh chưa rõ khả năng ngoại cảm của ma cà rồng có thể mở rộng tới đâu nên hơi lo sẽ bị đọc thấu và phát hiện ra rằng mình đang nghi hoặc toàn bộ những nỗ lực này. Bởi anh vẫn đang vật lộn cưỡng lại sức quyến rũ của lời đề nghị từ Chúa Tể. Eph cảm thấy mình như một tên gián điệp, cứ kệ Quinlan tiết lộ vị trí bí mật này cho mình. Eph không muốn biết nhiều hơn những gì anh đã biết. Anh sợ anh có thể phản bội tất cả bọn họ. Sợ anh sẽ đổi cả họ lẫn thế giới lấy cậu con trai của anh rồi bán linh hồn đi mà trả giá. Chỉ nghĩ đến đây thôi anh đã toát mồ hôi, đứng ngồi không yên.

Anh nhìn những người còn lại đứng đó bên trong căn phòng rộng mênh mông dưới lòng đất. Sẽ ra sao nếu một trong số họ đã biến chất, như Chúa Tể nói? Hay đây chỉ là một lời nói dối nữa của hắn, để xoa dịu ý chí kháng cự của chính Eph? Eph lần lượt quan sát kỹ từng người, như thể kính nhìn đêm của anh có thể nhận biết dấu vết sự phản trắc nơi họ, giống một vệt đen hiểm ác lan ra từ lồng ngực.

Fet hỏi Quinlan, "Vậy sao ngươi đưa chúng ta đến đây?"

Giờ đây ta đã gom đủ tro cốt và đọc được Lumen, ta đã sẵn sàng hành động. Chúng ta còn rất ít thời gian để tiêu diệt Chúa Tể, nhưng hang ổ này cho phép chúng ta theo dõi hắn. Ở gần nơi ẩn náu của hắn.

"Đợi chút..." Fet lên tiếng, giọng tò mò. "Không phải tiêu diệt Chúa Tể cũng là tiêu diệt ngươi sao?"

Không còn cách nào khác.

"Ngươi muốn chết? Tại sao?"

Câu trả lời đơn giản và chân thành nhất là ta mệt rồi. Sự bất tử đã không còn quyến rũ được ta nhiều thế kỷ nay. Thật ra, nó khiến mọi thứ không còn đẹp đẽ nữa. Vĩnh hằng chán ngắt. Thời gian là đại dương, còn ta muốn lên bờ. Điểm sáng duy nhất ta để lại được trên thế gian này - hy vọng duy nhất - là khả năng tiêu diệt kẻ tạo ra ta. Là báo thù.

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] The Master's plan

« Lùi
Tiến »