Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1037 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
khu spanish harlem

TRÊN CẦU QUEENSBORO bắc ngang sông Đông, đoàn xe vận tải đang tiến vào Manhattan từ phía Queens di chuyển trên làn đường quang đãng ở giữa, sẽ rẽ về phía Nam lên đại lộ 2 hoặc về phía Bắc lên đại lộ 3.

Quinlan đứng trên vỉa hè bên ngoài khu nhà tập thể George Washington nằm giữa phố 97 và phố 98, cách cầu bốn mươi dãy nhà về phía Bắc. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đợi trong làn mưa phùn, mũ trùm che kín đầu, theo dõi xe cộ thảng hoặc đi qua. Xe hộ tống được cho qua. Xe tải hoặc các phương tiện khác của Stoneheart cũng vậy. Điều Quinlan lo nhất là Chúa Tể sẽ bị đánh động bằng bất kỳ cách nào.

Fet và Eph đứng trong bóng râm một khung cửa ở tòa đầu tiên của khu nhà. Bốn mươi lăm phút vừa qua, cứ chừng mười phút, họ lại thấy một xe. Những ánh đèn pha nhen lên hy vọng trong họ; vẻ thờ ơ của Quinlan lại khiến họ ỉu xìu. Và cứ vậy, họ ở nguyên giữa khung cửa tối mịt, yên tâm không bị ướt mưa, song không tránh được cảm giác khó xử mới mẻ về mối quan hệ của họ.

Fet đang lướt lại kế hoạch mới đầy táo bạo của họ trong đầu, cố thuyết phục bản thân là chuyện này có thể thành công. Khả năng thành công có vẻ thấp đến không tin nổi - song nghĩ lại thì họ đâu có vẻ như đang có cả vài tá triển vọng khác xếp hàng chờ đến lượt.

Giết Chúa Tể. Họ đã từng thử một lần, bằng cách phơi lộ sinh vật ấy dưới mặt trời, song vô dụng. Khi ông già hấp hối Setrakian rõ ràng đã hạ độc vào máu hắn bằng thuốc diệt chuột chống đông của Fet, Chúa Tể đơn thuần chỉ tróc bỏ vật chủ con người của hắn và chiếm lấy hình dạng một sinh thể khỏe mạnh khác. Dường như không ai có thể đánh bại sinh vật ấy.

Song, họ đã làm hắn bị thương. Cả hai lần. Bất kể hình dạng ban đầu của sinh vật ấy là gì, rõ ràng hắn cần chiếm đoạt một cơ thể người để tồn tại. Mà con người thì có thể bị hủy diệt.

Fet lên tiếng, "Ta không được bỏ lỡ lần này. Ta sẽ không bao giờ có được một cơ may tốt hơn."

Eph gật đầu, nhìn ra ngoài phố. Đợi tín hiệu của Quinlan.

Anh có vẻ thận trọng. Có thể anh đang nghĩ lại về kế hoạch, hoặc cũng có thể là chuyện gì khác. Thái độ không dứt khoát của Eph đã khiến mối quan hệ của họ rạn nứt - nhưng chính tình huống của Nora mới thực sự là mũi dao chí tử.

Mối bận tâm chính của Fet hiện giờ là làm sao cho tình trạng cáu kỉnh của Eph với Fet không ảnh hưởng xấu đến nỗ lực chung.

"Chẳng có chuyện gì xảy ra," Fet lên tiếng, "giữa tôi và Nora."

"Tôi biết," Eph nói. "Nhưng đủ thứ chuyện đã xảy ra giữa cô ấy và tôi. Kết thúc rồi. Tôi hiểu chứ. Rồi sẽ có lúc tôi và anh nói chuyện với nhau, có khi còn dùng nắm đấm. Nhưng giờ không phải lúc. Giờ thì đây mới là trọng tâm của ta. Mọi cảm xúc cá nhân gạt sang bên... Nghe này, Fet, chúng ta là một cặp. Anh và tôi, hoặc Gus và tôi. Tôi thà chọn anh."

"Rất vui là ta lại cùng suy nghĩ," Fet đáp.

Eph định đối đáp tiếp nhưng ánh đèn pha đã hiện ra lần nữa. Lần này, Quinlan di chuyển xuống lòng đường. Chiếc xe tải còn quá xa, không người nào có thể nhìn ra người lái, nhưng Quinlan thì biết. Gã đứng ngay giữa phần đường chiếc xe tải đang lao tới, đèn pha chiếu người gã sáng rực.

Một trong các quy tắc đường bộ là bất kể ma cà rồng nào cũng có thể trưng dụng phương tiện do con người điều khiển, tương tự cách một người lính hay cảnh sát có thể trưng dụng xe dân sự ở nước Mỹ khi xưa. Quinlan giơ tay, ngón giữa dài ngoằng của gã trông rất rõ ràng, đôi mắt vằn đỏ cũng vậy. Chiếc xe tải dừng lại và tài xế, một thành viên Stoneheart vận bộ vét đen bên dưới áo khoác ấm, mở cửa xe phía người lái trong khi động cơ vẫn chạy.

Quinlan tiến lại người tài xế đang được ghế hành khách che khuất khỏi tầm quan sát của Fet. Fet chăm chú theo dõi người tài xế đột nhiên giật đùng đùng trong khoang lái. Quinlan chồm lên cửa xe. Qua những ô cửa sổ nhòe nhoẹt nước mưa, họ nom như đang ôm ghì lấy nhau.

"Đi thôi," Fet nói, rồi anh và Eph cùng chạy khỏi chỗ ẩn nấp ra ngoài, vào trong con mưa. Họ đạp nước mưa bắn tóe lên lề đường rồi vòng sang phía bên ghế tài xế chiếc xe tải. Fet suýt đâm sầm vào Quinlan, chỉ kịp lùi lại vào giây cuối cùng khi thấy không phải Quinlan đang vùng vẫy. Mà chỉ có tay tài xế.

Vòi chích của Quinlan phồng ứ máu, thò ra ngoài từ cuống họng chỗ xương hàm trật khớp , thon dần về cái đầu vòi đang cắm chắc vào cổ tay tài xế con người.

Fet lùi vội ra xa. Eph vòng sang và cũng trông thấy, rồi một thời khắc giao cảm xuất hiện giữa họ, cùng chia sẻ một mối kinh tởm . Quinlan ăn vội vã, đôi mắt gã khóa chặt đôi mắt người tài xế kia, khuôn mặt anh ta là một lớp mặt nạ tê liệt lẫn kinh hoàng.

Với Fet, cảnh tượng trước mắt như một lời nhắc nhở rằng Quinlan có thể biến đổi họ dễ dàng - bất kể ai trong bọn họ - chỉ trong tích tắc.

Fet không quay lại nhìn cho đến khi chắc chắn việc ăn uống đã xong. Anh thoáng nhìn thấy cái vòi đang thu về của Quinlan, đầu hẹp của nó thò ra ngoài mồm gã như cái đuôi trụi lông của con vật nào đó gã vừa nuốt. Đầy năng lượng, Quinlan bê tên tài xế Stoneheart mềm rũ ra ngoài xe tải rồi vác anh ta đi khỏi con phố, dễ dàng như vác một bọc quần áo. Nửa người khuất trong bóng tối ở khung cửa, với một cử chỉ nhân từ lẫn khoan khoái, Quinlan bẻ cổ người đàn ông bằng một cú xoay chắc gọn.

Quinlan bỏ lại cái thi thể bị hủy hoại giữa lối đi trước khi nhập bọn trở lại với họ trên phố. Họ cần di chuyển trước khi có xe khác tình cờ đi qua. Fet và Eph gặp gã ở phía sau xe tải, và tại đó, Fet tháo cái móc khóa , nâng cánh cửa trượt lên.

Một chiếc xe đông lạnh. "May thật," Fet nói. Họ còn hẳn một giờ lái xe phía trước, có khi là hai, và với Fet và Eph, đây sẽ là một chặng xe lạnh lẽo bởi họ không được để ai trông thấy họ đang ngồi đằng trước. "Đồ ăn tử tế cũng không," Fet làu bàu, leo vào trong, loạt xoạt lục đống giấy bìa các tông.

Quinlan kéo đai cao su cho cánh cửa hạ xuống, nhốt Fet và Eph trong bóng tối. Fet đoán chắc có các lỗ thông khí đâu đây và quả có thật. Họ nghe tiếng cửa phía tài xế đóng lại và chiếc xe tải vào số, lao về phía trước khiến họ giật nảy .

Fet tìm thấy một chiếc áo nỉ lông cừu trong ba lô, bèn mặc vào, cài kỹ áo khoác bên ngoài. Anh trải vài tấm bìa và để phần mềm mại của ba lô áp vào sau gáy, cố sao cho thoải mái. Nghe từ âm thanh phát ra thì hẳn Eph đang làm tương tự. Chiếc xe tải kêu và rung lắc rầm rập, ngăn cản cuộc chuyện trò, kể ra thế cũng tốt.

Fet khoanh tay, cố thả trôi tâm trí. Anh tập trung vào Nora. Anh biết mình rất có thể sẽ chẳng bao giờ quyến rũ nổi một người phụ nữ tầm cỡ như cô trong hoàn cảnh bình thường. Thời chiến kéo đàn ông và đàn bà lại gần nhau hơn , đôi khi vì nhu cầu, đôi khi vì tiện thể, nhưng thỉnh thoảng là vì định mệnh. Fet tự tin rằng họ hấp dẫn nhau bởi cái sau chót. Thời chiến cũng là khi con người tìm thấy chính họ. Fet đã khám phá ra cái tôi tốt đẹp nhất của anh trong tình huống tồi tệ nhất này, trong khi Eph, mặt khác, lại thỉnh thoảng có vẻ như đã hoàn toàn đánh mất bản thân.

Nora đã muốn đi cùng họ, nhưng Fet thuyết phục cô rằng cô cần ở lại với Gus, không chỉ để giữ sức mà còn bởi anh biết cô sẽ không thể cưỡng lại việc tấn công Barnes nếu nhìn thấy lão lần nữa, và như thế sẽ đe dọa đến kế hoạch của họ. Bên cạnh đó, Gus cần người phụ giúp những công việc lặt vặt mà quan trọng của riêng cậu.

"Anh nghĩ sao?" cô đã hỏi Fet, xoa mái đầu trọc lốc trong một khoảnh khắc im lặng.

Fet nhớ mái tóc dài của cô, nhưng khuôn mặt không trang điểm của cô có gì đó rất xinh đẹp và giản dị. Anh thích phần nghiêng tinh tế sau đầu cô, đường nét duyên dáng băng ngang cần cổ tới chỏm vai cô.

"Em trông như được tái sinh vậy," anh nói.

Cô cau mày. "Không quái đản à?"

"Có chăng là hơi mong manh hơn . Dễ tổn thương hơn."

Lông mày cô nhướng lên kinh ngạc. "Anh muốn em trông dễ tổn thương hơn ?"

"À - chỉ khi với anh thôi," anh đáp thật lòng.

Câu trả lời khiến cô mỉm cười, cả anh cũng vậy. Chuyện hiếm hoi, mỉm cười. Hiếm như thực phẩm trong những ngày tăm tối này.

"Anh thích kế hoạch này," Fet nói, "ở việc nó khả thi. Nhưng anh cũng rất lo."

"Về Eph," Nora nói, hiểu và đồng tình với anh. "Đây là thời điểm được ăn cả ngã về không. Hoặc anh ấy suy sụp, và chúng ta hứng hậu quả, hoặc anh ấy tận dụng cơ hội."

"Anh nghĩ anh ấy sẽ tận dụng được. Anh ấy phải làm được. Nhất định là phải được."

Nora ngưỡng mộ niềm tin của Fet vào Eph, ngay cả khi cô không thấy thuyết phục.

"Bao giờ tóc bắt đầu mọc trở lại," cô nói, lại xoa da đầu man mát. "Em sẽ để kiểu húi cua nam tính một thời gian."

Anh nhún vai, tưởng tượng cô như thế. "Anh có thể quen được."

"Hoặc có thể em sẽ cạo đi, để trọc thế này. Em đằng nào cũng đội mũ suốt."

"Tất cả hoặc không gì cả," Fet bảo. "Đúng là kiểu của em."

Cô tìm thấy cái mũ len, kéo sụp nó xuống sát sọ. "Anh không phiền chứ?"

Điều duy nhất Fet để tâm là cô có hỏi ý kiến anh. Và anh là một phần trong các kế hoạch của cô.

Bên trong chiếc xe tải lạnh lẽo, rung động ầm ầm, Fet thiếp đi, tay khoanh chặt trước ngực như thể đang ôm ghì lấy cô.

« Lùi
Tiến »