CỬA CUỘN MỞ VÀ QUINLAN ĐỨNG ĐÓ, quan sát họ lục tục đứng dậy. Fet nhảy xuống, đầu gối cứng đờ, hai chân lạnh ngắt, phải lê bước loanh quanh cho máu lưu thông. Eph trèo xuống và đứng đó, vai đeo ba lô, như một tay xin đi nhờ xe còn cả đoạn đường dài trước mắt.
Chiếc xe tải đỗ trên một làn đường dừng khẩn cấp bẩn thỉu, hoặc cũng có thể bên lề một đường nội bộ dài, từ đường chính vào đủ xa để bị các thân cây trơ trụi che khuất. Cơn mưa đã tạnh, nền đất ẩm chứ không lầy lội. Quinlan đột nhiên chạy đâu mất không buồn giải thích. Fet tự hỏi không biết họ có phải đi theo gã hay không, song quyết định phải làm ấm người trước đã.
Ngay cạnh anh, Eph trông tỉnh queo. Gần như hưng phấn. Fet lập tức tự hỏi phải chăng nhiệt huyết lộ rõ này bắt nguồn từ việc sử dụng loại thuốc nào đó. Nhưng không, mắt Eph trông rất tỉnh.
"Trông anh có vẻ sẵn sàng đấy," Fet lên tiếng.
"Lúc nào cũng sẵn sàng," Eph đáp.
Quinlan trở lại vài giây sau, vẫn là một vẻ kỳ quái: hơi nước bốc mù mịt từ cái đầu trọc và bên trong mũ trùm của gã, nhưng không thấy gì từ miệng.
Một vài tên gác cổng, nhiều nữa ở các cửa ra vào. Ta không thấy có cách nào ngăn chúng báo động cho Chúa Tể biết. Nhưng có lẽ, theo kế hoạch, thế không phải không hay.
"Ngươi nghĩ sao?" Fet hỏi. "Về kế hoạch của ta? Thẳng thắn ấy. Ta có cơ may nào không?"
Quinlan ngước nhìn lên bầu trời đen qua những cành cây trụi lá. Đó là bước thí quân mở đường đáng thực hiện. Kéo Chúa Tể ra được đã là một nửa trận đánh.
"Nửa kia là đánh bại được hắn ta," Fet nói. Anh đưa mắt nhìn khuôn mặt tên ma cà rồng với biệt danh Ma Cà Rồng Bẩm Sinh, vẫn đang ngẩng lên trời, không sao đoán được suy nghĩ. "Thế còn ngươi? Ngươi có cơ may nào chống lại Chúa Tể?"
Lịch sử đã cho thấy ta luôn thất bại. Ta đã không thể tiêu diệt Chúa Tể và Chúa Tể cũng đã không tiêu diệt được ta. Chúa Tể muốn ta chết, y như hắn muốn Goodweather chết. Đây là điểm chúng ta giống nhau. Dĩ nhiên, con chim mồi nào ta thả ra để thay thế cho bản thân cũng sẽ rành rành là một thủ đoạn.
"Con người không giết được ngươi. Nhưng Chúa Tể thì có. Có thế vì thế mà con quái vật ấy yếu thế trước ngươi."
Ta chỉ có thể nói chắc chắn rằng ta chưa bao giờ cố giết hắn bằng vũ khí hạt nhân.
Eph đã sửa kính nhìn đêm trên đầu, sốt ruột muốn đi luôn. "Tôi xong rồi," anh nói. "Ta hãy tiến hành ngay trước khi tôi tự thuyết phục mình rút lui."
Fet gật đầu, thắt chặt dây đai, xốc ba lô trên lưng. Họ đi theo Quinlan băng qua giữa các thân cây, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đi về hướng nào đó theo trực giác. Fet không tự mình phân biệt được đường đi, mà tin Quinlan thì thật dễ dàng - quá dễ dàng. Fet lại không tin anh có thể bớt cảnh giác khi ở gần một tên ma cà rồng, dù Bẩm Sinh hay không.
Anh nghe tiếng o o đâu đó trên đầu. Mật độ cây bắt đầu thưa đi, họ đến rìa một trảng rừng quang. Âm thanh o o kia là từ một - có lẽ là hai - chiếc máy phát điện đang phát điện cho điền sản mà Barnes rõ ràng đang chiếm hữu. Ngôi nhà to kềnh càng, đất đai cũng tương đối. Họ đang ở ngay đằng sau khu điền sản, đối diện một hàng rào chuồng ngựa rộng quây lấy sân sau và một đường đua ngựa bên trong.
Hai máy phát điện nuốt chửng phần lớn tiếng động họ gây ra, nhưng thị lực nhìn đêm tầm nhiệt của ma cà rồng thì không thể nào tránh được. Quinlan ra dấu tay ngăn Fet và Eph ở nguyên đằng sau trong khi gã luồn qua cây cối, phóng nhẹ nhàng như nước chảy từ thân cây này tới thân cây kia trong bán kính khu điền sản. Chẳng mấy chốc, Fet không thấy gã đâu nữa, rồi đột nhiên, Quinlan lại ló ra từ đám cây cối cách đó một phần tư quãng đường quanh bãi trống rộng. Gã sải bước vội vã và tự tin nhưng không chạy. Các bảo vệ gần đó bỏ vị trí của mình ở cửa hông, nhìn thấy Quinlan liền chạy ra gặp.
Fet nhìn ra ngay một tình huống đánh lạc hướng. "Bây giờ hoặc không bao giờ," anh thì thào với Eph.
Họ lom khom chui ra khỏi những vòm cây, bước vào bóng tối óng ánh của bãi đất trống. Anh chưa dám rút kiếm ra, sợ ma cà rồng có thể nhận thấy hơi bạc đang đến gần. Quinlan rõ ràng đang nói chuyện gì đó với hai tên lính gác, lừa chúng quay lưng về phía Fet và Eph trong khi họ chạy lên qua lớp cỏ xám mềm héo quắt.
Bọn lính gác cảm thấy mối đe dọa từ sau lưng khi Fet cách chúng chừng sáu mét. Chúng quay lại và Fet rút kiếm từ ba lô ra - cầm ở bên tay còn khỏe - nhưng Quinlan đã chế ngự chúng, hai cánh tay mạnh khỏe của gã như vệt mờ ập đến ghì tắt thở và tức thì nghiền nát cơ lẫn xương cổ hai tên lính gác ma cà rồng.
Không chần chừ, Fet xáp lại giơ kiếm kết liễu cả hai sinh vật. Quinlan biết chúng chưa kịp báo động bằng ngoại cảm, nhưng không còn thì giờ để mất nữa.
Quinlan bắt đầu đi tìm những tên gác khác. Fet bám sát đằng sau, bỏ Eph một mình đi tới cánh cửa hông không khóa.
---❊ ❖ ❊---
Barnes thích phòng khách ở tầng hai nhất. Bốn bức tường xếp sách thành hàng, một lò sưởi lát gạch với bệ rộng bằng gỗ sồi, một chiếc ghế bành thoải mái, một chiếc đèn cây có chụp đèn màu hổ phách, một bàn sát tường, bên trên để chiếc ly uống rượu y hệt một bong bóng thủy tinh.
Lão cởi ba nút trên cùng chiếc áo lễ phục, tớp hớp cuối cùng của ly brandy Alexander thứ ba. Kem tươi, mà giờ quả thực xa xỉ, chính là bí kíp cho độ ngậy ngọt dày dặn của món pha chế điêu tàn này.
Barnes thở ra thật sâu trước khi đứng dậy khỏi ghế. Lão mất một giây để đứng vững, nắm lấy tay ghế. Lão bị chiếm hữu bởi đống rượu lão vừa uống. Lúc này, cả thế giới là một bong bóng thủy tinh mong manh và Barnes trôi quanh bong bóng đó trên chiếc giường brandy đang cuộn xoáy dịu dàng.
Ngôi nhà này từng thuộc về Bolivar, ngôi sao nhạc rock. Nơi trốn đời trưởng giả ở vùng quê của hắn. Tám con số, căn biệt thự này từng rất có giá. Barnes mang máng nhớ lại truyền thông đã tỏ ra khó ưa ra sao khi Bolivar mua nó từ một gia tộc danh giá đã lụi bại sau khoảng thời gian khó khăn. Sự kiện ấy thực sự gây tò mò bởi nó dường như quá khác kiểu tính cách thường thấy ở ngôi sao trình diễn theo phong cách Goth này. Nhưng đó là cách thế giới vận hành trước khi tất cả cùng sa xuống địa ngục: các ngôi sao nhạc rock giờ là những tay golf lão luyện, ca sĩ nhạc rap chơi polo, còn các diễn viên hài sưu tập nghệ thuật đương [1] đại.
Barnes di chuyển đến những giá trên cao, lắc lư nhẹ nhàng trước bộ sưu tập sách khiêu dâm cũ của Bolivar. Barnes chọn một cuốn tạp chí The Pearl mỏng, khổ rộng, bìa bọc đẹp đẽ và mở nó trên khung đọc sách gần đấy. A, các nhân vật thời Victoria. Quá ư xuất sắc. Lão lấy tiếp một tập sách khâu tay, trông giống một tập sổ tự dán ảnh hơn là một cuốn sách được xuất bản đàng hoàng, bên trong là các phụ bản ảnh in thời kỳ đầu đính vào những trang giấy dày. Các tấm ảnh in vẫn còn lưu được chút nhũ tương bạc, thành thử Barnes phải cẩn thận không chạm ngón tay vào. Lão là một kẻ theo chủ nghĩa truyền thống, khoái các tư thế và cách sắp đặt kiểu nam giới thống trị của thời xưa. Lão khoái kiểu đàn bà quỵ lụy.
Rồi đến ly brandy thứ tư và cũng là cuối cùng của lão. Lão với cái điện thoại nhà và quay số bếp. Đêm nay, kẻ hầu hấp dẫn nào sẽ mang cho lão ly brandy Alexander thứ tư khét tiếng đây? Là chủ nhân của ngôi nhà, lão có phương tiện - và, khi đã say bí tỉ, còn có cả quyết tâm - để biến các mộng tưởng của lão thành sự thực.
Điện thoại reo nhưng không kẻ nào trả lời. Láo xược! Barnes cau mày, rồi gác máy và quay lần nữa, e rằng có lẽ lão đã ấn nhầm số. Điện thoại reo lần thứ hai, lão nghe một tiếng thịch rõ to ở đâu đó trong nhà. Có lẽ, lão tưởng tượng, họ đã đoán ra yêu cầu của lão và lúc này đang xinh đẹp tới chỗ lão để thực thi nhiệm vụ. Lão toe toét nở nụ cười nồng vị brandy và đặt ống nghe trở vào cái giá cổ lỗ rồi băng qua tấm thảm dày tới chỗ cánh cửa lớn.
Hành lang rộng trống không. Barnes bước ra ngoài, đôi giày trắng bóng láng hơi cót két.
Có giọng nói dưới nhà. Mơ hồ và nghèn nghẹt, truyền đến tai lão như những vọng âm.
Không trả lời điện thoại lão gọi và làm ồn dưới nhà rõ ràng là những nguyên cớ đủ cho Barnes phải đích thân xuống điều tra đám giúp việc và chọn kẻ phải mang brandy cho lão.
Lão rảo bước chính giữa lối hành lang, tự thấy ấn tượng trước khả năng bước đi theo đường thẳng của mình. Ở đầu chiếu nghỉ dẫn xuống tầng dưới, lão bấm nút gọi thang máy. Từ sảnh chạy lên chỗ lão là chiếc lồng thang máy mạ vàng, và lão mở cửa, trượt cổng lồng sang bên, bước vào, đóng lồng lại, rồi kéo cần điều khiển xuống. Cái lồng đi xuống, chở lão xuống tầng một như thần Zeus ngự trên mây.
Lão từ thang máy bước ra, dừng chân để ngắm mình trong chiếc gương mạ vàng. Nửa trên áo lễ phục của lão bị kéo cả xuống, những mề đay giấu kín lủng lẳng trĩu nặng. Lão liếm môi, sửa lại tóc sao cho trông như tóc phủ kín đầu, vuốt chòm râu dê vểnh ra ngoài, nhìn chung khoác lên mình vẻ tự trọng của một kẻ say trước khi bước vào gian bếp.
Căn phòng rộng hình chữ L cũng trống không. Một mẻ bánh quy đang để nguội ở giá trên bàn bếp dài chính giữa phòng, một đôi găng tay bắc lò màu đỏ nằm bên cạnh. Trước tủ rượu, một chai cognac và một bình kem đã mở nắp đứng cạnh những chiếc cốc đo cùng một hũ nhục đậu khấu mở nắp.
[2] Barnes gọi.
Thoạt tiên vọng đến một tiếng loạt xoạt, như tiếng một cái giá bị đổ.
Rồi đến hai giọng nữ đồng thanh: [3]
Kinh ngạc, Barnes tiếp tục bước dọc bàn bếp chính giữa tới góc phòng. Quành qua góc, lão thấy năm trong số các nhân viên giúp việc nữ của lão - cả thảy đều được nuôi béo tốt, xinh đẹp, đầu dày tóc - bị trói bằng các sợi dây rút dẻo vào những chân giá đựng dụng cụ nấu nướng.
Đầu óc lão bệnh hoạn đến mức cảm giác đầu tiên của lão là mãn nguyện khi nhìn thấy cổ tay họ bị trói và mắt họ cầu khẩn tuyệt vọng. Tâm trí đẫm rượu mạnh của lão xem cảnh tượng trước mắt như một hoạt cảnh kích dục.
Thực tại chậm chạp tách lớp sương mờ. Phải mất một giây dài bối rối lão mới nhận ra rõ ràng kẻ nào đó đã đột nhập và trói giữ người hầu của lão.
Rằng có kẻ nào đó đang ở trong nhà.
Barnes quay đầu chạy. Tiếng đàn bà gọi đuổi theo lão, khiến lão va mạnh hông vào cái bàn bếp, cơn đau làm lão cúi gập người xuống giữa lúc dò dẫm dọc theo bàn bếp ra đến cửa. Lão chạy vụt ra ngoài, không buồn nhìn đường, băng qua chiếu nghỉ tầng một rồi quành một góc khác, hướng tới cửa trước, tâm trí rối bời chỉ còn nghĩ được, Tẩu thoát! Rồi lão thấy, qua ô kính nhuộm màu tím của cánh cửa đôi, một cuộc vật lộn bên ngoài, kết thúc bằng cảnh một trong các lính gác ma cà rồng bị một hình thù tối thui tàn bạo hạ gục. Một hình thù khác xáp tới, chém mạnh lưỡi kiếm bạc. Barnes lùi lại, ngã sụp xuống chân, thấy thêm nhiều tên gác nữa từ các chốt gác khác quanh đấy chạy tới tham gia bữa tiệc chém giết.
Lão chạy nhanh nhất có thể về chiếu nghỉ. Lão kinh hoảng trước ý nghĩ sẽ bị kẹt trong lồng thang máy nên trèo lên lối thang bộ ngoằn ngoèo, tay nọ tiếp tay kia bám dọc thành cầu thang rộng. Adrenalin đã trung hòa một phần rượu trong máu lão.
Thư phòng. Đó là nơi trưng khẩu súng lục. Lão lao người chạy dọc hành lang dài về phía căn phòng - đúng lúc một đôi bàn tay tóm lấy sườn lão, kéo lão vào trong cánh cửa để ngỏ của phòng khách.
Barnes theo bản năng che lấy đầu, chờ đợi một cú táng sọ. Lão ngã bò lê bò càng sau khi bị ném vào một chiếc ghế, rồi lão ở nguyên đấy, rúm lại, sợ hãi và bối rối. Lão không muốn nhìn khuôn mặt kẻ tấn công. Phần nào nỗi sợ đến cuồng loạn của lão bắt nguồn từ một giọng nói trong đầu, nghe giống kinh khủng giọng nói người mẹ thân yêu đã qua đời của lão. Nhân nào quả ấy con ạ.
[4]
Giọng nói đó. Giọng nói giận dữ đó. Barnes nới lỏng bàn tay ôm đầu. Lão biết giọng nói ấy nhưng không xác định được nó là của ai. Có gì đó không đúng lắm. Giọng nói dần trở nên khàn và trầm hơn.
Tò mò thắng sợ hãi. Barnes bỏ cánh tay run rẩy ra khỏi đầu, nhướng mắt nhìn.
Ephraim Goodweather. Hay nói đúng hơn, kẻ nào đó giống anh, người anh em sinh đôi độc ác của Ephraim Goodweather. Đây không phải người đàn ông lão từng biết, bác sĩ dịch tễ học danh tiếng. Quầng thâm khiến đôi mắt của kẻ trốn chạy hệt như mắt gấu trúc Bắc Mỹ. Cơn đói đã vắt kiệt khỏi khuôn mặt ấy mọi nét tươi vui và biến đôi má thành hai vách núi, như thể tất cả thịt đã bị luộc tróc khỏi xương. Râu ria bám chằng lấy làn da xám nhưng không đủ để phủ đầy hai cái má hõm. Anh đeo đôi găng hở ngón, mặc áo khoác dài cáu bẩn và đi đôi bốt đã phai màu bên dưới gấu quần ướt, buộc bằng dây thép chứ không phải dây vải. Chiếc mũ len màu đen trên đầu anh như phản chiếu sự tăm tối của tâm trí bên dưới. Cán kiếm nhô ra từ ba lô sau lưng. Anh trông như một kẻ vô gia cư đầy thù hận.
[5] Eph lên tiếng, giọng khàn như bị quỷ ám.
"Đừng," Barnes thất kinh nói.
Eph nhặt ly rượu lên, đáy ly vẫn còn lớp cặn trông như sô cô la. Anh đưa miệng ly lên mũi, hít mùi hương. "Chén trước khi đi ngủ hả? Brandy Alexander? Chảnh chết mẹ, Barnes ạ." Anh đặt cái ly lớn vào tay sếp cũ. Rồi anh làm chính xác những gì Barnes đã sợ rằng anh sẽ làm: anh lấy tay mình bọc lấy tay Barnes, bóp nát ly rượu giữa những ngón tay của sếp cũ. Khép chặt nắm tay trên vô số mảnh thủy tinh đang cắt vào gân thịt lão, cứa vào tận xương lão.
Barnes rú lên, ngã khuỵu gối, máu chảy và nước mắt rơi. Lão co rúm lại. "Xin hãy làm ơn," lão bảo.
"Tôi muốn chọc con mắt ông," Eph nói.
"Xin hãy làm ơn."
"Cứ câm họng từ giờ đến lúc chết. Rồi tôi sẽ hỏa táng ông trong cái lỗ gạch bé tí trong tường kia."
"Tôi đã định cứu cô ấy... Tôi muốn đưa Nora ra khỏi trại."
"Giống cách ông đưa mấy ả hầu xinh đẹp kia xuống tầng dưới hả? Nora đã đúng về ông. Ông có biết cô ấy tính làm gì ông nếu cô ấy ở đây không?"
Vậy là cô không ở đây. Tạ ơn Chúa. "Cô ấy sẽ nghe lẽ phải," Barnes đáp. "Cô ấy sẽ thấy tôi có gì cho các anh. Tôi có thể giúp các anh như thế nào."
"Quỷ tha ma bắt ông đi," Eph nói, "Quỷ tha ma bắt linh hồn đen tối của ông đi."
Eph đấm Barnes. Các cú đánh của anh đã được tính toán sao cho thật tàn khốc.
"Không," Barnes thút thít. "Đừng mà... xin hãy làm ơn..."
"Vậy ra mục nát tột độ là thế này đây," Eph tiếp. Anh đánh lão thêm vài cái nữa. "Sếp Barnes! Ông đúng là đồ rác rưởi chết tiệt, sếp ạ - ông biết chứ? Sao ông có thể phản bội chính giống loài của mình thế này? Ông là một bác sĩ - ông là lãnh đạo của CDC nữa chứ, lạy Chúa. Ông không có lòng trắc ẩn à?"
"Không, xin đừng." Barnes ngoi ngồi dậy, máu chảy khắp nền nhà, cố khiến cuộc nói chuyện trở nên hữu ích và tích cực hơn. Nhưng mấy kỹ năng PR của lão bị cản trở bởi mồm lão mỗi lúc một nóng rực lên và răng thì không còn nữa. "Đây là thế giới mới, Ephraim. Nhìn xem nó đã làm gì anh kìa."
"Ông cứ việc đội cái bộ đồng phục đô đốc đó lên cái đầu chết tiệt của ông." Eph vói tay túm lấy phần tóc mái mỏng dính của Barnes, giật lão ngửa mặt lên, phơi trần cổ họng lão. Barnes ngửi thấy sự suy nhược của cơ thể Eph. "Tôi nên giết ông ngay tại đây," anh nói. "Ngay tại đây." Eph rút kiếm, chĩa vào Barnes.
"Anh... anh không phải kẻ giết người," Barnes hổn hển.
"Ô, nhưng tôi đúng là thế đấy. Tôi đã thành ra như thế. Và không giống ông, tôi không giết bằng cách bấm nút hay ký lệnh. Tôi giết như thế này. Xáp tới. Một chọi một."
Lưỡi bạc chạm vào cổ họng Barnes, ngay khí quản. Barnes thụt cổ tránh ra.
"Tuy nhiên," Eph dằn giọng, thu thanh kiếm lại vài phân, "may cho ông, ông vẫn còn hữu dụng cho tôi. Tôi cần ông giúp một việc, và ông sẽ phải làm. Gật đầu đồng ý nào."
Eph ấn đầu Barnes gật xuống thay cho lão.
"Tốt. Nghe kỹ đây. Có người đang đợi tôi ngoài kia. Ông hiểu không? Ông đủ tỉnh táo để nhớ chứ, chàng trai brandy Alexander?"
Barnes gật đầu, lần này là tự gật. Dĩ nhiên, ở thời điểm ấy, lão sẵn sàng đồng ý bất cứ điều gì.
"Lý do tôi vào đây là để đưa ra đề nghị với ông. Đề nghị này thực sự sẽ khiến ông có vẻ tốt đẹp. Tôi đến đây để yêu cầu ông đến chỗ Chúa Tể và bảo hắn tôi đã đồng ý trao đổi cuốn Occido Lumen lấy con trai tôi. Chứng tỏ cho tôi là ông hiểu đi."
"Tôi luôn hiểu cách chơi trò hai mang, Eph," Barnes đáp.
"Ông còn có thể trở thành người hùng của câu chuyện này. Ông có thể bảo hắn tôi đã đến đây định giết ông, nhưng giờ tôi đang chơi trò hai mang với chính người của mình bằng cách đề nghị ông vụ này. Ông có thể bảo hắn ông đã thuyết phục tôi nhận lời đề nghị và còn tình nguyện chuyển câu trả lời của tôi tới Chúa Tể."
"Những người kia có biết chuyện này không...?"
Cảm xúc dâng trào. Nước mắt dâng lên mắt Eph. "Họ tin tôi luôn sát cánh với họ, và tôi luôn vậy... nhưng chuyện này liên quan đến con trai tôi."
Cảm xúc cuộn dâng trong tim Ephraim Goodweather. Anh choáng váng, lạc lối...
"Tất cả những gì ông cần làm là nói với Chúa Tể rằng tôi đồng ý. Rằng đây không phải trò bịp."
"Anh sẽ giao quyển sách."
"Đổi lấy con trai tôi..."
"Phải, phải... dĩ nhiên rồi. Hoàn toàn thông cảm..."
Eph lại nắm lấy tóc Barnes và thụi. Hai cú vào mồm. Một chiếc răng nữa gãy.
"Tôi không muốn nhận sự thông cảm của ông, đồ ác quỷ. Chỉ cần chuyển lời tôi thôi. Hiểu chứ? Tôi sẽ tìm cách có được cuốn Lumen thật và nhắn cho Chúa Tể, có thể là lại qua ông, khi nào tôi sẵn sàng giao sách."
Nắm tay Eph đang siết trên tóc Barnes nới lỏng dần. Barnes nhận ra lão không muốn bị giết hay bị tổn hại thêm nữa. "Tôi... tôi nghe nói Chúa Tể có một cậu bé ở cùng... một cậu bé con người. Nhưng tôi không biết lý do vì sao..."
Đôi mắt Eph sáng rực. "Thằng bé tên là Zachary. Nó bị bắt cóc hai năm trước."
"Kelly, vợ anh bắt?" Barnes hỏi. "Tôi đã thấy cô ta. Cùng với Chúa Tể. Cô ta là... mà thôi, cô ta đâu còn là chính mình nữa. Nhưng ai trong chúng ta chẳng thế."
Eph lên tiếng, "Vài người trong chúng ta thậm chí không bị cái gì đốt cắn mà cũng trở thành ma cà rồng..." Đôi mắt Eph trở nên long lanh ngấn nước. "Ông là một kẻ đầu hàng, một thằng hèn, và chuyện gia nhập hàng ngũ của ông cào xé lòng tôi như một thứ dịch bệnh chết người, nhưng tôi không thấy còn cách nào khác, tôi phải cứu con trai. Tôi phải cứu nó." Gọng kìm của anh lại siết chặt trên tóc Barnes. "Đây là lựa chọn đúng đắn, lựa chọn duy nhất. Cho một người bố. Con trai tôi đã bị bắt cóc và khoản chuộc chính là linh hồn tôi cùng số phận của cả thế giới, và tôi sẽ trả khoản chuộc ấy. Tôi sẽ trả cái giá ấy. Quỷ tha ma bắt Chúa Tể, quỷ tha ma bắt ông đi."
Ngay cả Barnes, một kẻ đã chuyển lòng trung thành sang phe ma cà rồng, cũng băn khoăn tự hỏi mình khôn ngoan đến đâu khi ràng buộc vào một khế ước với Chúa Tể, sinh vật không bị khống chế bởi đức hạnh hay quy chuẩn nào. Một con virus, hơn nữa lại là một con virus đói ngấu.
Nhưng dĩ nhiên, Barnes không nói gì với Eph. Con người đang gí thanh kiếm sát cổ họng Barnes này là một sinh vật đã bị bào mòn tới tận cốt tủy, như một cục tẩy bút chì chỉ còn lại phần cao su hồng đủ để thực hiện nhát chỉnh sửa cuối cùng.
"Ông sẽ làm việc tôi bảo," Eph khẳng định, không còn đề nghị nữa.
Barnes gật đầu. "Anh có thể tin tôi." Lão cố nặn ra một nụ cười nhưng miệng và nướu đã sưng đến biến dạng.
Eph trừng mắt nhìn lão thêm một lúc lâu, cái nhìn đầy kinh tởm đâm thẳng vào khuôn mặt hốc hác của lão. Giờ đây ta đang giao dịch với loại người này. Anh đẩy mạnh đầu Barnes ra, quay người mang theo lưỡi kiếm bước ra cửa.
Barnes giữ chặt cái cổ vừa thoát chết của lão nhưng không kìm được cái miệng đang chảy máu ròng ròng. "Vậy mà tôi hiểu đấy, Ephraim, có lẽ còn hơn cả anh." Eph ngừng bước, quay lại ngay dưới đường gờ đúc đẹp đẽ ở khung cửa. "Ai cũng có cái giá phải trả. Anh tin hoàn cảnh khốn cùng của anh cao quý hơn tôi bởi vì cái giá của anh là con trai anh được bình an. Nhưng với Chúa Tể, Zack không hơn gì một đồng xu trong túi. Tôi rất tiếc vì anh mất quá nhiều thời gian mới hiểu ra. Rất tiếc vì anh đã phải chịu đựng mọi cực nhọc này một cách vô ích đến vậy."
Eph đứng gầm gừ ngay cửa, thanh kiếm trĩu nặng trong tay.
"Tôi thì chỉ tiếc ông chưa chịu đựng nhiều hơn..."
---❊ ❖ ❊---
CHÚ THÍCH
[1] đương[2] Này?
[3] Trong này.
[4] Nhìn tôi đây.
[5] Everett,