Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1043 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
gara sửa xe, đại học columbia

KHI MẶT TRỜI CHIẾU SÁNG đằng sau lớp màng xám xịt trên bầu trời - thứ giờ đây được coi là ánh sáng ban ngày - thành phố trở nên yên tĩnh kỳ lạ. Mọi hoạt động ma cà rồng được tạm ngừng, phố xá và các tòa nhà rực lên ánh sáng vô tuyến chớp nháy liên tục. Những bộ phim chiếu lại và mưa; quy chuẩn là thế. Mưa axit đen nhỏ xuống từ bầu trời biến dạng thành những giọt béo ú nhờn dầu. Chu kỳ sinh thái là "xả và lặp lại", nhưng nước bẩn chẳng bao giờ rửa sạch được gì. Sẽ mất hàng thế kỷ, nếu có bao giờ nước bẩn tự rửa sạch được chính nó. Còn bây giờ, chạng vạng của thành phố như một bình minh không bao giờ chuyển tiếp.

Gus đợi bên ngoài khung cửa để ngỏ của gara sửa xe. Creem là một đồng minh tiện lợi và cậu ta lúc nào cũng là một tên khốn nhanh như sóc. Nghe như cậu ta đến một mình, mà như vậy thì chẳng hợp lý, thế nên Gus không tin lắm. Gus đã tự mình tiến hành thêm vài biện pháp đề phòng. Trong số ấy là khẩu Glock bóng loáng nhét sau thắt lưng, khẩu súng ngắn cậu cướp được trong một sào huyệt ma túy cũ ngay từ những ngày đầu loạn lạc. Một biện pháp khác là bố trí cuộc gặp tại đây và không chỉ dẫn cho Creem biết hang ổ ngầm dưới đất của Gus ở ngay gần đó.

Creem lái một chiếc Hummer màu vàng đi lên. Bỏ qua màu sắc nổi bật, đây chính là kiểu hành động vụng về của cậu ta mà Gus không lấy làm lạ: lái một chiếc xe có tiếng ngốn xăng vào thời buổi hầu như không còn sẵn nhiên liệu này. Nhưng Gus nhún vai gạt suy nghĩ này đi, bởi con người Creem là vậy. Và đối thủ dễ đoán lại là điều hay cho ta.

Creem cần chiếc xe to để nhét vừa thân hình của mình vào sau vô lăng. Ngay cả trong điều kiện thiếu thốn mọi thứ, cậu ta cũng vẫn duy trì được phần lớn kích cỡ người mình - chỉ có điều bây giờ không còn một chút mỡ thừa nào trên người. Dù sao thì cậu ta vẫn đang ăn. Cậu ta vẫn đang ăn uống bằng cách nào đó. Cậu ta vẫn đang cầm cự. Vậy là Gus biết các cuộc đột kích của băng Sapphire vào trụ sở ma cà rồng đang thành công.

Có điều bây giờ không có tên nào trong băng Sapphire đi cùng cậu ta. Theo Gus quan sát thì đúng là không.

Creem cho chiếc Hummer lăn bánh vào gara, tránh con mưa. Cậu ta tắt máy và lách ra khỏi ghế lái xe. Cậu ta ngậm một mảnh khô bò trong mồm, nhấm nháp nhai như nhai một cây tăm dày. Bọc răng bạc sáng lóa khi cậu ta cười. "Chào, thằng Mễ."

"Vào được đây ổn cả nhỉ?"

Creem quơ hai cánh tay ngắn ngủn trong không khí. "Hòn đảo này của mày sẽ cứt lắm đây."

Gus nhất trí. "Chủ đất cặn bã chết mẹ."

"Loại hút máu đích thực hả?"

Bỏ qua mọi rào trước đón sau, họ trao đổi một cái bắt tay siết chặt đơn giản, bỏ luôn mấy thủ tục băng nhóm - trong khi mắt không hề rời nhau. "Chạy một mình à?" Gus hỏi.

"Chuyến này thôi," Creem đáp, kéo quần lên. "Phải để mắt đến công chuyện ở Jersey. Tao không cho là mày chỉ có một mình."

"Không hề," Gus đáp.

Creem nhìn quanh, vừa gật đầu, song không thấy ai. "Trốn rồi hả? Tao vô hại mà," cậu ta bảo.

"Còn tao lại cẩn thận."

Câu trả lời khiến Creem mỉm cười. Rồi cậu ta cắn đứt phần đầu thanh khô bò. "Muốn một ít không?"

"Giờ tao không đói." Tốt hơn hết là để cho Creem tưởng Gus vẫn thường xuyên đủ ăn.

Creem dứt thanh khô bò ra. "Thức ăn cho chó đấy. Bọn tao tìm thấy một nhà kho còn nguyên cả đống thức ăn cho thú nuôi chưa được vận chuyển. Tao không biết trong thứ này là gì, nhưng thức ăn cả mà, nhỉ? Sẽ giúp da căng bóng, sạch răng và các thứ." Creem húng hắng mấy bận, rồi cười khẩy. "Thức ăn cho mèo giữ được rất lâu. Thức ăn xách tay. Vị y như patê mới khốn."

"Thức ăn là thức ăn thôi," Gus nói.

"Thở cũng là thở thôi. Nhìn chúng ta đây. Hai tay giang hồ từ khu ổ chuột, vẫn ngon ăn, vẫn nắm trùm. Còn mọi kẻ khác, những kẻ tưởng thành phố này là của bọn họ, những linh hồn mong manh - bọn họ không có thể diện thực sự, không nguyên tắc, không đòi hỏi; bọn họ giờ đâu rồi? Bọn xác chết biết đi đấy."

"Bọn xác sống."

"Đúng như tao vẫn nói, 'Creem vươn lên đỉnh'." Cậu ta lại cười, có phần hơi quá. "Xe đi thích chứ?"

"Mày đổ xăng thế nào?"

"Có vài điểm bơm vẫn còn xăng ở Jersey. Thấy lưới tản nhiệt chưa? Y như răng tao. Bạc đấy."

Gus nhìn. Lưới tản nhiệt trước của xe quả thật được mạ bạc. "Ái chà, tao thích thứ đó đấy," Gus đáp.

"Vành bánh xe bằng bạc là món tiếp theo trong danh sách những món tao muốn," Creem tiếp. "Thế mày có muốn đưa đám tiếp viện ra đây ngay để tao không cảm thấy như mình bị lừa không? Tao đến trong thiện chí đấy."

Gus huýt sáo và Nora đi ra từ sau một chiếc xe cút kít đựng dụng cụ, tay ôm một khẩu Steyr bán tự động. Cô hạ vũ khí, dừng lại cách một khoảng an toàn chừng chín mét.

Joaquin xuất hiện sau một cánh cửa, súng lục bên hông. Cậu không thể giấu nổi cái chân của mình; đầu gối cậu vẫn đang đau nhức.

Creem dang rộng cánh tay mập mạp, chào đón họ tham gia buổi gặp mặt. "Vào việc thôi nhỉ? Tao phải qua được cây cầu chết tiệt đó trước khi lũ quái dị mò ra."

"Cho xem và giải thích đi," Gus nói.

Creem vòng ra sau mở cửa hậu. Bốn hộp các tông chuyển nhà để ngỏ vừa mới lấy được từ một cửa hàng U-Haul, bên trong nhồi nhét đầy bạc. Gus kéo một hộp ra kiểm tra, cái hộp nặng trĩu với các chân nến, đồ dùng gia đình, bình vại trang trí, đồng xu, thậm chí là vài thanh bạc sứt mẻ có dấu của sở đúc tiền.

Creem lên tiếng, "Nguyên chất cả đấy, Mễ. Không phải hợp kim cứt gì đâu. Không phải hợp kim đồng. Nếu có bộ thử đâu đó trong kia, tao sẽ quẳng vào miễn phí cho mày."

"Sao mày gom được cả đống này?"

"Nhặt từng mảnh một suốt nhiều tháng trời, như một thằng cha đồng nát, rồi cất đi. Bọn tao có tất cả số kim loại chúng ta cần. Tao biết mày muốn thứ chết tiệt diệt được ma cà rồng này. Tao ấy à, tao chỉ thích súng." Cậu ta nhìn thứ trong tay Nora. "Súng bự."

Gus lựa qua các món đồ bạc. Họ sẽ phải nấu chảy và rèn chúng cật lực. Không ai trong số họ là thợ rèn. Nhưng những thanh kiếm họ đang có sẽ không dùng được mãi.

"Tao sẵn sàng lấy tất cả số này," Gus nói. "Mày muốn hỏa lực hả?"

"Mày chỉ bán có thế thôi à?"

Creem không chỉ nhìn vào vũ khí của Nora mà còn nhìn cả cô nữa.

"Tao có ít pin, những thứ như thế. Nhưng chỉ thế thôi," Gus nói.

Creem vẫn không rời mắt khỏi Nora. "Đầu cô ấy nhẵn như đầu đám công nhân trại máu vậy."

Nora lên tiếng, "Sao cậu lại nói về tôi như thể tôi không ở đây vậy?"

Creem nở nụ cười ánh bạc. "Tôi có thể xem món đó không?"

Nora chìa khẩu súng ra trước, đưa cho cậu ta. Creem cười khoái chí nhận lấy, rồi chuyển sự chú ý sang khẩu Steyr. Cậu ta tháo chốt và ổ đạn, kiểm tra đạn đã nạp, rồi sập trở lại báng súng. Cậu ta nhìn thấy một chiếc đèn trần và giả đò bắn.

"Còn nhiều khẩu như này không?" cậu ta hỏi.

"Gần giống," Gus khẳng định. "Y hệt thì không. Nhưng tao sẽ cần ít nhất một ngày. Tao đã giấu chúng quanh thành phố."

"Cả đạn nữa. Nhiều vào." Cậu ta đóng mở chốt an toàn. "Tao lấy khẩu này coi như khoản đặt cọc."

"Bạc hiệu quả hơn nhiều," Nora nói.

Creem mỉm cười nhìn cô - hào hứng, trịch thượng. "Không phải nhờ hiệu quả mà tôi sống được đến giờ, cô trọc ạ. Tôi thích gây vài tiếng ồn chết tiệt khi tiêu diệt mấy tên hút máu kia. Vui là ở chỗ ấy."

Cậu ta vươn tay chạm vào vai Nora. Nora gạt tay Creem đi, song chỉ khiến cậu ta cười lớn.

Cô nhìn Gus. "Đuổi đồ ngớ ngẩn ăn thức ăn chó này ra khỏi đây đi."

"Chưa được," Gus nói, quay sang Creem. "Thế còn kíp nổ?"

Creem mở cửa trước xe, đặt khẩu Steyr xuống ngang ghế trước, rồi đóng cửa lại. "Kíp nổ thì sao?"

"Thôi giỡn đi. Mày có kiếm được cho tao không?"

Creem trông như đang suy tính. "Có thể. Tao có đầu mối - nhưng tao cần biết thêm về thứ của nợ mày định cho nổ tung đã. Mày biết tao sống ngay bên kia con sông mà."

"Mày không cần biết chuyện gì hết. Cứ ra giá đi."

"Kíp nổ loại dùng cho quân đội?" Creem hỏi. "Tao có để mắt tới một nơi ở phía Bắc Jersey. Kho vũ khí quân sự. Bây giờ tao sẽ không nói nhiều hơn. Nhưng mày phải nói thật hết."

Gus nhìn Nora, không phải để tham khảo ý kiến cô mà để cau mày vì bị đặt vào tình huống này. "Đơn giản lắm," cậu nói. "Là một quả bom nguyên tử."

Creem cười lớn. "Sao mày có được nó?"

"Cửa hàng ở góc phố. Phiếu giảm giá."

Creem liếc nhìn Nora. "Lớn cỡ nào?"

"Đủ lớn để phá hủy tất cả trong bán kính nửa dặm. Sóng xung kích, kim loại bị bẻ cong - muốn gì có nấy."

Creem khoái chí. "Nhưng rốt cuộc mày lại chỉ có mẫu trưng bày. Có sao mua vậy."

"Phải. Bọn tao cần kíp nổ."

"Tao không biết mày nghĩ tao ngu đến thế nào, nhưng tao không có thói quen giúp vũ trang cho hàng xóm ngay sát vách nguyên một quả bom nguyên tử đang chờ nổ mà không đề ra vài nguyên tắc cơ bản chết tiệt."

"Thế cơ đấy," Gus nói. "Ví dụ như gì?"

"Chỉ là tao không muốn mày làm hỏng phần thưởng của tao."

"Là gì?"

"Mày giúp tao, tao giúp mày. Vậy nên thứ nhất, tao cần được bảo đảm rằng thứ này sẽ bay cách chỗ của tao ít nhất vài cây số. Không phải ở Jersey hay Manhattan, chốt hạ thế."

"Mày sẽ được thông báo trước."

"Chưa đủ đảm bảo. Vì tao nghĩ tao biết mày đang tính dùng thằng lỏi hư hỏng này vào việc quái gì. Trên đời này chỉ có một thứ duy nhất đáng cho nổ tung. Và Chúa Tể mà nổ tung thì sẽ giải phóng được một cơ số bất động sản tầm cỡ. Đấy là cái giá của tao."

"Bất động sản?" Gus hỏi.

"Thành phố này. Tao sẽ sở hữu toàn bộ Manhattan, sau khi mọi việc xong xuôi. Đồng ý thì làm, không thì thôi, thằng Mễ."

Gus bắt tay Creem. "Tao tính thêm lãi cho mày một cây cầu được không?"

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang