Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1045 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
chi nhánh chính thư viện công cộng new york

TRÁI ĐẤT QUAY THÊM VÒNG NỮA và họ lại về bên nhau, năm người, Fet, Nora, Gus, Joaquin và Eph, trong khi Quinlan đi trước trong màn đêm. Họ ra khỏi Ga Lớn Trung tâm rồi đi theo phố 42 tới đại lộ 5. Không có mưa nhưng gió thổi bất thường, đủ mạnh để khiến rác rưởi dồn lại ở các ngưỡng cửa bay tứ tán. Vỏ bọc thức ăn nhanh, túi ni lông và những mẩu rác lưu cữu bị cuốn đi dưới phố như những hồn ma đang nhảy nhót xuyên nghĩa địa.

Họ bước lên những bậc tam cấp của chi nhánh chính Thư viện Công cộng New York, giữa hai con sư tử đá giống hệt nhau, con Nhẫn Nại và con Kiên Cường. Công trình cột mốc mỹ thuật này đứng sừng sững như một lăng mộ vĩ đại. Họ qua cổng, vào cửa, băng qua sảnh Astor. Phòng đọc mênh mông chỉ bị hư hại nhẹ: những kẻ cướp bóc, trong giai đoạn vô chính phủ ngắn ngủi sau sự kiện Tận thế, không mấy quan tâm đến sách. Một trong những bộ đèn chùm vô cùng lớn đã rơi xuống một bàn đọc bên dưới, nhưng trần lại cao quá nên đó rất có thể chỉ là một sai lệch ngẫu nhiên về kết cấu. Vài cuốn sách vẫn ở trên bàn, vài chiếc ba lô và các thứ bên trong đã bị sục sạo và văng vãi khắp sàn gạch lát. Ghế đổ chỏng chơ, một số đèn bàn bị gãy cổ. Sự trống rỗng im lặng của căn phòng công cộng mênh mông này thật lạnh gáy.

Những ô cửa tò vò cao tít trên mỗi mặt tường hứng tối đa ánh sáng trời. Mùi amoniac từ chất thải ma cà rồng ở khắp mọi nơi đến độ Eph hầu như không còn ngửi thấy nữa, nhưng giờ anh lại nhận ra nó ở đây. Nó như tuyên ngôn rằng mọi kiến thức và nghệ thuật tổng hợp của một nền văn minh có thể bị một lực lượng cướp bóc của tự nhiên làm cho tiêu tán một cách cẩu thả đến vậy.

"Ta phải đi xuống à?" Gus hỏi. "Thế còn một trong những cuốn sách ở đây thì sao?" Ở mỗi bên, hai tầng kệ sách chạy dọc hết chiều dài bức tường của căn phòng bên dưới và bên trên lối đi có tay vịn, đầy chặt những gáy sách màu sắc.

"Chúng ta cần một cuốn sách cổ có tranh minh họa để thế cho cuốn Lumen. Thứ này phải thuyết phục được Chúa Tể, nhớ đấy. Tôi đã vào đây rất nhiều lần. Chuột lớn chuột nhỏ bị giấy mục nát thu hút. Các văn bản cổ được giữ ở dưới."

Họ đến cầu thang, bật đèn pin và chuẩn bị sẵn sàng thiết bị nhìn đêm. Chi nhánh chính này được xây dựng trên khu hồ chứa nước Croton, một cái hồ nhân tạo cung cấp nước cho toàn đảo, bỏ không từ đầu thế kỷ hai mươi. Có bảy tầng ngầm bên dưới mặt đường và một tòa nhà được cải tạo gần đây dưới công viên Bryant ở mặt Tây, đằng sau thư viện thì đã bổ sung nhiều chồng sách nữa.

Fet lần mò trong bóng tối. Hình thù đang chờ họ ở chiếu nghỉ tầng ba là Quinlan. Đèn pin của Gus chớp nháy chiếu sáng khuôn mặt Ma Cà Rồng Bẩm Sinh, một màu trắng lân quang, đôi mắt như quả cầu Giáng sinh đỏ rực. Gã và Gus vừa có một trao đổi.

Gus rút kiếm. "Bọn hút máu trong kho sách," cậu nói. "Chúng ta phải dọn dẹp kha khá đây."

Nora bảo, "Nếu phát hiện ra Eph, chúng sẽ báo ngay về cho Chúa Tể, và ta sẽ bị kẹt dưới lòng đất."

Giọng nói không cần dùng miệng của Quinlan đi vào đầu họ.

Bác sĩ Goodweather và ta sẽ đợi bên trong. Ta có thể cản trở chúng thâm nhập bằng ngoại cảm.

"Tốt," Nora đáp, chuẩn bị sẵn sàng đèn Luma.

Gus đã di chuyển theo cầu thang xuống tầng kế tiếp, kiếm sẵn sàng trong tay, Joaquin khập khiễng đằng sau. "Vui vẻ cái nào."

Nora và Fet thành một đội, đi theo họ, trong khi Quinlan qua cánh cửa gần nhất, đi vào tầng ngầm thứ ba. Eph chần chừ đi theo gã. Bên trong là những chiếc tủ rộng lưu trữ các tạp chí xuất bản định kỳ hồi xưa và các hộc xếp sát nhau đựng những bản thu âm bỏ không. Quinlan mở cánh cửa dẫn sang một phòng nghe sách nói và Eph buộc phải theo vào trong.

Quinlan đóng cửa cách âm. Eph gỡ kính nhìn đêm, dựa người vào một cái bàn gần đó, đứng cùng Ma Cà Rồng Bẩm Sinh trong bóng tối và im lặng.

Eph e rằng Ma Cà Rồng Bẩm Sinh có thể đọc được suy nghĩ của mình nên anh kích tạp âm trắng trong đầu lên thật lớn bằng cách tích cực tưởng tượng và rồi đặt tên cho các vật xung quanh mình.

Eph không muốn kẻ đi săn phát hiện ra mưu gian tiềm tàng của bản thân. Eph đang bước đi trên một lằn ranh mong manh, chơi cùng một trò chơi với cả hai bên. Kể cho mỗi bên nghe anh đang cật lực để lừa được bên kia. Xét cho cùng, Eph chỉ trung thành với Zack. Anh cũng khổ sở không kém mỗi khi nghĩ mình có thể sẽ quay lưng lại với bạn bè - hoặc vĩnh viễn sống trong một thế giới kinh hoàng.

Ta từng có một gia đình.

Giọng Ma Cà Rồng Bẩm Sinh khiến Eph lo lắng run rẩy, nhưng anh nhanh chóng bình tâm.

Chúa Tể đã biến đổi tất cả bọn họ, để lại cho ta phần việc tiêu diệt họ. Ấy là một điều nữa chúng ta giống nhau.

Eph gật đầu. "Nhưng hắn có lý do để bám theo ngươi. Một mối liên hệ. Chúa Tể và ta không có quá khứ. Không có điểm tương đồng. Ta ngáng đường hắn thuần túy do tai nạn nghề nghiệp với tư cách một bác sĩ dịch tễ học."

Có lý do chứ. Chỉ là chúng ta không biết lý do đó là gì.

Eph đã dành không biết bao nhiêu giờ suy nghĩ chính điểm này. "Ta sợ lý do đó có liên quan đến con của ta, Zack."

Ma Cà Rồng Bẩm Sinh im lặng giây lát.

Chắc ngươi biết một điểm tương đồng giữa ta và con trai ngươi. Ta bị biến đổi từ trong bụng mẹ. Và bởi thế, Chúa Tể trở thành người bố thay thế, hất cẳng người bố con người của ta. Bằng cách vấy bẩn tâm trí con trai ngươi trong những năm hình thành nhân cách của nó, Chúa Tể muốn hất cẳng ngươi lẫn ảnh hưởng của ngươi ra khỏi quá trình trưởng thành của thằng bé.

"Ý ngươi đây là mô hình quen thuộc của Chúa Tể." Eph đáng lẽ phải chán nản lắm, nhưng thay vì thế, anh tìm thấy lý do để vui lên. "Vậy là còn hy vọng," anh nói. "Ngươi quay lưng lại với Chúa Tể. Ngươi chối bỏ hắn. Thế rồi hắn còn có ảnh hưởng lớn hơn nhiều lên ngươi." Eph đứng lên khỏi cái bàn, phấn khích trước giả thuyết này. "Có thể Zack cũng thế. Nếu ta kịp đến với thằng bé, như cách các Chúa Tể cổ Đại đến với ngươi. Có lẽ sẽ không quá muộn. Thằng bé là đứa trẻ ngoan - ta biết mà..."

Chừng nào thằng bé còn chưa bị biến đổi về sinh học thì còn cơ hội.

"Ta phải mang thằng bé tránh xa Chúa Tể. Hay nói chính xác hơn, mang Chúa Tể tránh xa thằng bé. Chúng ta có thực sự tiêu diệt được hắn không? Ý ta là, nếu Chúa đã thất bại từ ngày xửa ngày xưa."

Chúa đã thành công. Ozryel đã bị tiêu diệt. Máu của hắn mới là thứ trỗi dậy.

"Vậy là, theo một nghĩa nào đó, chúng ta phải sửa chữa sai lầm của Chúa."

Chúa không sai lầm. Xét cho cùng, mọi dòng sông đều đi ra biển...

"Không sai lầm. Ngươi nghĩ vệt lửa trên trời đó đã cố tình xuất hiện. Nhắn gửi cho ta?"

Cho ta nữa. Để ta biết mà bảo vệ ngươi. Bảo vệ ngươi khỏi lầm lạc. Các nguyên tố đang khớp vào đúng chỗ. Tro cốt đã thu thập xong. Fet có vũ khí. Lửa từ trên trời tuôn xuống. Các dấu hiệu và điềm triệu - ngôn ngữ của Chúa. Tất thảy sẽ trỗi dậy và tàn lụi cùng với sức mạnh liên minh của chúng ta.

Một lần nữa, lại một quãng ngừng lời mà Eph không lý giải nổi. Liệu có phải Ma Cà Rồng Bẩm Sinh bấy giờ đang ở trong đầu anh? Có phải gã đã xoa dịu tâm trí Eph bằng cuộc nói chuyện ấy để tranh thủ đọc được những ý định thực sự của anh?

Anh Tet và cô Martinez đã dọn xong tầng sáu. Cậu Elizalde và cậu Soto vẫn đang ở tầng năm.

Eph nói, "Ta muốn đến tầng sáu."

Họ đi xuống cầu thang, bước qua một vũng máu trắng nổi bật của ma cà rồng. Qua cửa ra vào dẫn xuống tầng năm, Eph có thể nghe thấy tiếng Gus đang chửi ầm ầm, có vẻ sung sướng.

Tầng sáu bắt đầu với một phòng bản đồ. Qua cửa kính nặng trịch, Eph đi vào một căn phòng dài từng được điều hòa không khí cẩn thận. Những tấm bảng treo các bộ điều nhiệt và ẩm kế nằm rải rác trên tường, còn trên trần, cứ cách một quãng lại có một lỗ thông gió, cửa lỗ buông thõng.

Các chồng sách ở đây dài hút. Quinlan đi chậm lại đằng sau và Eph biết ngay mình hiện đang ở đâu đó rất sâu bên dưới công viên Bryant. Anh lặng lẽ tiến lên, lắng nghe tiếng Fet và Nora, không muốn làm họ giật mình, hay bị họ làm cho giật mình. Anh nghe có những giọng nói cách đó vài chồng sách, bèn di chuyển qua một chỗ trống giữa các kệ sách.

Họ đang dùng một cây đèn pin. Ánh đèn cho phép Eph tắt kính nhìn đêm đi. Anh đến đủ gần để nhìn thấy họ qua một chồng sách. Họ đang đứng bên một cái bàn kính, xoay lưng về phía anh. Trên bàn, bên trong một cái tủ tài liệu, là thứ nom như món quý giá nhất của thư viện.

Fet giật mở khóa, bày những văn bản cổ khác ra trước mặt. Anh tập trung vào một cuốn: Kinh thánh Gutenberg. Nó là ứng cử viên tiềm năng nhất để làm cuốn sách giả. Mạ bạc các rìa trang sách không có gì khó, và anh có thể dính nhẹ vào đấy vài trang minh họa từ các tập sách khác. Nếu lật đổ được Chúa Tể và đám bè lũ của hắn thì làm mất kho báu của thư viện là cái giá quá nhỏ.

"Cuốn này," Fet lên tiếng. "Kinh Thánh Gutenberg. Chỉ có chưa đầy năm mươi bản trên toàn thế giới... Còn bây giờ? Chắc đây là bản cuối cùng." Anh kiểm tra kỹ càng hơn, lật lật cuốn sách. "Đây là một bản chưa đầy đủ, in trên giấy thường, không phải giấy da, và bìa này không phải nguyên bản."

Nora nhìn anh. "Anh đã tìm hiểu rất nhiều về các văn bản cổ."

Bất giác, Fet đỏ mặt trước lời khen. Anh quay lại với lấy một thẻ thông tin trong một ống nhựa Cling và chìa cho cô thấy anh vẫn đang đọc thông tin này. Cô đánh yêu lên cánh tay anh.

"Anh sẽ mang theo luôn, cùng với một ít các cuốn khác để phục vụ việc làm giả."

Fet kéo xuống vài văn bản có minh họa khác, cẩn thận nhét chúng vào một ba lô.

"Đợi đã!" Nora nói. "Anh đang chảy máu..."

Quả vậy. Fet đang chảy rất nhiều máu. Nora mở toang áo anh, bật mở một chai oxy già nhỏ trong bộ sơ cứu.

Cô đổ oxy già lên lớp vải thấm máu. Máu sùi bọt xèo xèo. Như thế sẽ loại bỏ thứ mùi chiêu dẫn Strigoi.

"Anh phải nghỉ," Nora nói. "Em yêu cầu anh với tư cách bác sĩ đấy."

"Ôi, bác sĩ của anh," Fet nói. "Có phải em là bác sĩ của anh không?"

"Vâng," Nora nói và mỉm cười. "Em cần lấy cho anh ít thuốc kháng sinh. Eph và em có thể tìm được. Anh quay về với Quinlan đi..."

Khéo léo, cô rửa sạch vết thương của Fet và đổ oxy già lên lần nữa. Chất lỏng chảy xuống đám lông trên vòm ngực đồ sộ của anh. "Em muốn biến anh thành tóc vàng hoe đấy hả?" Vasiliy đùa. Và dù câu đùa đó dở tệ, Nora vẫn cười lớn để thưởng cho thiện ý của anh.

Vasiliy gỡ mũ lưỡi trai của cô xuống. "Này, trả lại em!" cô nói, chống trả lại cánh tay lành lặn của Vasiliy hòng lấy lại chiếc mũ. Vasiliy trả lại mũ cho cô nhưng lại khóa cô trong vòng tay.

"Anh vẫn đang chảy máu."

Anh xoa tay lên mái đầu trọc của cô. "Anh rất vui vì đã có lại em..."

Và rồi, lần đầu tiên, Fet thổ lộ cho cô biết, theo cách riêng của anh, về tình cảm mình dành cho cô. "Nếu không có em, anh không biết giờ anh đang ở đâu nữa."

Trong hoàn cảnh khác, lời thú nhận của chuyên gia diệt chuột bọ lực lưỡng đích thị sẽ là khá mơ hồ và thiếu chân thành. Nora hẳn sẽ mong đợi hơn thế. Nhưng lúc này - ngay tại đây, ngay lúc này - thế là đủ. Cô dịu dàng hôn lên môi anh và cảm thấy cánh tay đồ sộ của anh vòng qua lưng cô, nhấn chìm cô, kéo cô vào ngực anh. Cả hai đều cảm thấy nỗi sợ hãi bay biến và thời gian ngừng lại. Chỉ có họ bên nhau tại đây, lúc này. Thực thế, có cảm giác như họ đã luôn bên nhau ở đây. Không ký ức đau đớn hay mất mát nào.

Trong khi họ ôm siết nhau, luồng sáng từ đèn pin trong tay Nora lăn ra cạnh các chồng sách, vụt chiếu phải Eph đang trốn bên trong, trước khi anh kịp thu mình vào sau những chồng sách ấy.

« Lùi
Tiến »