LẦN NÀY, bác sĩ Everett Barnes có thể đợi đến khi ra khỏi trực thăng mới nôn thốc tháo. Khi tống xong hết bữa sáng, lão lấy mùi xoa lau mồm và cằm rồi ngượng nghịu nhìn quanh. Nhưng bọn ma cà rồng không phản ứng gì trước sự tình lão đột nhiên cảm bệnh. Biểu cảm khuôn mặt chúng, đúng hơn là khuôn mặt không có biểu cảm của chúng, tuyệt nhiên không thay đổi, không quan tâm. Barnes mà đẻ nguyên một quả trứng khổng lồ ra đấy, giữa lối đi bộ lép nhép bùn gần vườn Shakespeare trên đường cắt ngang phố 79 hay có cánh tay thứ ba mọc ra từ ngực thì cũng không cảm thấy ngại ngùng gì trước những cặp mắt của bọn tay sai kia. Trông lão thật kinh khủng, mặt sưng phù và bầm tím, môi vều lên vì tụ máu, riêng vết thương ở tay đã được băng bó và cố định. Nhưng chúng không mảy may chú ý.
Barnes lấy hơi và đi thẳng vài mét ra khỏi phạm vi cánh quạt trực thăng đang quay, sẵn sàng tiếp tục tiến lên. Chiếc trực thăng bay bổng lên, quạt mưa vào lưng lão, và khi nó đã bay đi khuất, lão mở chiếc ô đen to rộng ra. Mấy tên vệ sĩ xác sống phi giới tính của lão chẳng buồn để ý cơn mưa hay bãi nôn của lão, cứ sải bước hai bên sườn lão như lũ người máy nhựa nhợt nhạt.
Rẽ những ngọn cây trần trụi đã chết ra, Lâu đài Belvedere sẽ lọt vào tầm mắt, nằm cao trên đỉnh đồi Vista Rock, sừng sững trên nền trời nhiễm bẩn.
Bên dưới, đứng dày đặc thành một vòng tròn xung quanh nền đá, là một quân đoàn ma cà rồng, vẻ bất động của chúng thật khó chịu, sự hiện diện như tượng của chúng giống một tác phẩm nghệ thuật sắp đặt kỳ quặc và tham vọng đến kinh ngạc nào đó. Và rồi, lúc Barnes và hai vệ sĩ đến gần rìa ngoài của vòng tròn ma cà rồng, các sinh vật ấy rẽ ra - không thở, không biểu cảm - cho bọn họ lại gần. Barnes đi qua mười hàng thì dừng lại, tức là đã qua được chừng nửa đường, nhìn vòng tròn ma cà rồng này. Lão hơi run, chiếc ô rung rung khiến cho nước mưa bẩn rơi khỏi các đầu gọng ô. Tại đây, lão trải nghiệm một cách sâu sắc nhất cảm giác về sự kỳ quái: ở giữa tất cả những con thú săn người này, những kẻ xét về mọi lẽ đáng lẽ phải hút máu hay xé lão thành muôn mảnh - nhưng thay vì thế lại chỉ đứng ơ hờ cho lão đi qua, không phải bởi kính sợ lão thì cũng bởi bị cưỡng ép phải thờ ơ như vậy. Như thể lão vào vườn thú và đang bước qua nào là sư tử, hổ, gấu mà chúng không phản ứng hay quan tâm gì đến lão. Điều này hoàn toàn ngược lại với bản tính tự nhiên của chúng. Ấy chính là tận cùng kiếp nô dịch cho Chúa Tể.
Barnes đụng mặt cựu Kelly Goodweather ở cửa lâu đài. Cô đứng ngoài cửa, chạm mắt lão, không giống lũ tay sai kia. Lão bước chậm lại, định nói gì đó, như "Xin chào," một chút tàn dư phép lịch sự từ thế giới cũ. Song thay vì chào, lão cứ vậy đi qua và đôi mắt cô dõi theo lão vào hẳn bên trong.
Chúa tể thị tộc ma cà rồng xuất hiện trong chiếc áo choàng đen, những con giun máu ngọ nguậy bên dưới lớp da che phủ mặt hắn khi hắn nhìn thấy Barnes.
Goodweather đã chấp nhận.
"Vâng," Barnes đáp, nghĩ, Nếu ngài biết thế, vậy tại sao tôi phải lên một cái trực thăng đến tận lâu đài lạnh lẽo này để gặp ngài?
Barnes cố gắng giải thích vụ hai mang, song chính lão lại lẫn lộn các tình tiết vào nhau. Chúa Tể không có vẻ quan tâm lắm.
"Anh ta chơi trò hai mang với đồng bọn," Barnes tổng kết. "Anh ta có vẻ chân thành. Nhưng tôi cũng không biết mình có nên tin anh ta hay không."
Ta tin hắn nhất định phải gặp con trai.
"Vâng, tôi hiểu ý ngài. Và anh ta tin ngài cần cuốn sách."
Một khi nắm được Goodweather, ta sẽ nắm được đồng bọn của hắn. Một khi có được cuốn sách, ta sẽ có mọi đáp án.
"Điều tôi không hiểu là làm thế nào kẻ đó có thể vượt mặt hệ thống an ninh ở nhà tôi. Tại sao những thành viên khác trong thị tộc của ngài không trông thấy."
Là Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. Nó do ta tạo ra nhưng không mang dòng máu của ta.
"Tại sao hắn không cùng dải sóng với ngài?"
Ta không kiểm soát được nó như những kẻ khác.
"Vậy giờ hắn ở phe Goodweather? Như một điệp viên hai mang? Một kẻ phản bội?" Chúa Tể không trả lời. "Một sinh vật như vậy có thể vô cùng nguy hiểm."
Nguy hiểm cho ngươi? Đúng vậy. Cho ta? Cũng không nguy hiểm lắm. Chỉ khó nắm bắt thôi. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đã liên thủ với tay giang hồ được các Chúa Tể cổ Đại tuyển chọn cho sứ mệnh săn tìm vào ban ngày và đám chuột bọ còn lại cùng hoạt động với hắn. Ta biết phải đi đâu để tìm thông tin về bọn chúng...
Nếu Goodweather đầu hàng... thì ngài sẽ có mọi thông tin cần có để tìm ra hắn. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh.
Phải. Hai người bố đoàn tụ với hai đứa con trai. Kế hoạch của Chúa luôn có tính đối xứng. Nếu hắn nộp mình cho ta...
Sự náo động đằng sau Barnes khiến lão giật mình quay lại. Một thiếu niên với mái tóc rối che rợp mắt đang lao sầm sập xuống cầu thang xoáy ốc. Một con người, tay đang ôm chặt cổ họng. Thằng bé hất một phần tóc ra sau, đủ để Barnes nhận ra nét Ephraim Goodweather trên khuôn mặt nó. Vẫn đôi mắt ấy, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc đó - dù giờ đây đang hiển hiện nỗi sợ hãi.
Zachary Goodweather. Thằng bé rõ ràng có vấn đề về đường hô hấp, hơi thở khò khè, mặt mũi chuyển tím tái.
Barnes đứng dậy, tự động bước về phía thằng bé. Mãi sau Barnes mới ngớ người ra là lão đã hành động theo bản năng bác sĩ. Lão chặn thằng bé lại, giữ chặt lấy vai nó. "Ta là bác sĩ," lão bảo.
Thằng bé đẩy Barnes ra, vung cánh tay, lao thẳng đến Chúa Tể. Barnes loạng choạng lùi về sau mấy bước, vô cùng kinh ngạc. Thằng bé tóc mềm khụy gối trước mặt Chúa Tể, kẻ đang nhìn xuống khuôn mặt đau đớn của nó. Chúa Tể để mặc thằng bé vật vã thêm vài giây, rồi giơ tay ra, tay áo choàng lùng nhùng quệt ra sau. Ngón cái và ngón giữa dài bật thật nhanh vào nhau, tước lớp da. Chúa Tể giơ ngón cái lên mặt thằng bé, một giọt máu rung rinh nơi đầu ngón tay. Chầm chậm, giọt máu dài ra, rơi tự do, đậu xuống cuống họng trong cái miệng há hốc của Zack.
Barnes cũng tự động nuốt khan, cảm giác ghê tởm. Sáng nay lão đã nôn thốc một lần rồi.
Thằng bé ngậm miệng như thể vừa nuốt một giọt thuốc. Nó nhăn mặt - có thể do vị, mà cũng có thể do đau khi nuốt - và chỉ vài giây sau, tay nó đã bỏ ra khỏi cổ họng. Đầu cúi gục, nó lấy lại nhịp thở bình thường, khí đạo mở, phổi thông một cách thần kỳ. Gần như ngay lập tức, sắc da tái xanh tái xám của nó trở lại bình thường - song là sắc bình thường mới, có nghĩa vàng bủng và cần thêm thật nhiều ánh nắng.
Thằng bé chớp mắt nhìn quanh, quan sát căn phòng lần đầu tiên kể từ lúc lao vào trong cơn ngộp thở. Mẹ nó - hay những gì còn lại của cô - từ cửa đi vào, có lẽ bị cơn ngộp thở của Người Thân thúc gọi. Song khuôn mặt trống rỗng của cô không cho thấy vẻ lo âu hay nhẹ nhõm. Barnes tự hỏi, nghi lễ trị bệnh này diễn ra thường xuyên đến mức nào? Mỗi tuần một lần? Mỗi ngày một lần?
Thằng bé nhìn Barnes như thể lần đầu tiên thấy người đàn ông râu dê bạc vừa bị nó xua đi mấy giây trước.
[1] Zack Goodweather hỏi.
Vẻ khinh khỉnh của thằng bé khiến Barnes kinh ngạc, vì lão nhớ thằng nhóc nhà Goodweather là một đứa trẻ biết cư xử, ham học hỏi, suy nghĩ chín chắn. Barnes lùa tay vào tóc, gom chút tự trọng còn lại.
[2]
Đôi môi thằng bé cong lên như thể nó bực bội vì bị buộc phải nhìn kỹ khuôn mặt Barnes. "Láng máng," thằng bé nói, giọng thô lỗ, thái độ trịch thượng.
[3]
Một lần nữa, Barnes thấy hình ảnh người bố nơi đứa con trai - song giờ đã bớt rất nhiều. Y như việc Eph, kẻ mới đến gặp lão, đã thay đổi, con trai anh cũng vậy. Đôi mắt non trẻ của nó lạnh nhạt, ngờ vực. Nó có cái vẻ của một thằng nhóc tưởng mình rất chúa.
[4]
Barnes định nói, song lại khôn ngoan ngậm miệng. Lão liếc nhìn Chúa Tể và không thấy có thay đổi nào trên vẻ mặt nhăn nhúm của sinh vật ấy - nhưng Barnes vẫn tự hiểu rằng không nên trái ý hắn. Trong lúc nhìn bức tranh tổng thể và thấy rõ vai trò cùng vị trí của từng người trong vở bi hài kịch này, lão cảm thấy xót xa cho Eph. Con trai của anh... Song, Barnes vẫn là Barnes, cảm giác thương xót ấy không kéo dài được bao lâu thì lão đã bắt đầu nghĩ ra một cách hòng trục lợi.
---❊ ❖ ❊---
CHÚ THÍCH
[1] Tại sao lại có con người nữa ở đây?[2] Zachary, cháu không nhớ ta sao?
[3] Ta là sếp của bố cháu. Ở thế giới cũ.
[4] Bố tôi chết rồi.