Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1049 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
thư viện low, đại học columbia

Hãy lưu ý đến điểm này ở cuốn Lumen.

Mắt Quinlan sáng rực bất thường khi nói câu này.

Có hai từ trong cuốn sách ám chỉ Điểm Đen của Chúa Tể: "obscura" và "aeterna". "Tối" và "vĩnh cửu". Không có tọa độ chính xác.

"Mọi địa điểm đều có hai từ ấy," Fet nói. "Ngoại trừ địa điểm đó."

Anh đang tích cực xử lý cuốn Kinh Thánh, cố gắng để làm nó giống hết sức với cuốn Lumen. Anh đã chất đống một chồng sách bị anh săm soi và tháo tung để lấy vài trang hay vài bản in khắc.

Tại sao? Và tại sao lại chỉ có hai từ ấy?

"Ngươi có nghĩ đó là chìa khóa không?"

Ta tin như thế. Ta đã luôn nghĩ chìa khóa để tìm thấy địa điểm khởi nguồn nằm trong nội dung cuốn sách - nhưng, hóa ra, chìa khóa ấy lại ở phần nội dung cuốn sách không đề cập. Chúa Tể là kẻ cuối cùng được sinh ra. Nhỏ tuổi nhất trong cả bọn. Hắn mất mấy trăm năm mới bắt nối lại được với Cựu Thế giới và còn mất nhiều thời gian hơn để đạt đến uy thế cho phép hắn tiêu diệt địa điểm khởi nguồn của các Chúa Tể Cổ Đại. Nhưng giờ - giờ hắn đã quay lại Tân Thế giới, quay lại Manhattan. Tại sao?

"Bởi vì hắn muốn bảo vệ địa điểm khởi nguồn của chính hắn."

Vệt lửa trên trời đã phần nhiều khẳng định điều đó. Nhưng nó ở đâu?

Dù câu chuyện đang đến hồi thu hút, Fet có vẻ xa cách, phân tâm.

Có chuyện gì?

"Xin lỗi. Ta đang nghĩ đến Eph," Fet nói. "Anh ấy đang ở ngoài. Cùng với Nora."

Ở ngoài nào?

"Đi lấy ít thuốc. Cho ta."

Bác sĩ Goodweather phải được bảo vệ an toàn. Anh ấy rất dễ bị tấn công.

"Ta tin chắc họ sẽ ổn thôi," Fet nói, nhưng giờ lại đến lượt anh lo lắng.

---❊ ❖ ❊---

Trung tâm Macy ở quảng trường Herald

Eph và Nora ra khỏi tàu điện ngầm ở đoạn phố 34 và ga Pennsylvania. Chính ở ga tàu này, gần hai năm trước, Eph đã bỏ lại Nora, Zack và mẹ Nora trong nỗ lực cuối cùng hòng đưa họ ra khỏi thành phố an toàn trước khi New York lâm vào đại dịch ma cà rồng. Một bầy sinh vật làm trật đường ray tàu bên trong đường hầm sông Bắc, chặn mất đường thoát của họ, và vậy là Kelly bắt mất Zack, mang thằng bé đến chỗ Chúa Tể.

Họ đang xem xét một hiệu thuốc nhỏ cửa đóng then cài chiếm cứ góc trung tâm Macy. Nora dõi nhìn những người đi làm lướt qua họ, những con người bị chà đạp đang trên đường đi làm hoặc đi làm về, không thì cũng trên đường đến trạm khẩu phần chỗ Tòa nhà Empire State để đổi phiếu công việc lấy quần áo hay thực phẩm.

"Giờ sao?" Eph hỏi.

Nora nhìn chéo sang đại lộ 7, thấy trung tâm Macy cách đó một dãy nhà, lối vào ở mặt tiền bị đóng ván kín mít. "Ta sẽ đi qua trung tâm mua sắm rồi vào hiệu thuốc. Theo em."

Những cánh cửa xoay đã bao lâu nay bị khóa cứng, lớp kính vỡ cũng được nẹp chặt bằng ván gỗ. Việc mua sắm, vì nhu cầu hay để tiêu khiển, đã không còn tồn tại nữa. Giờ chỉ còn các phiếu và thẻ khẩu phần.

Eph cạy một mảnh gỗ dán ở lối vào phố 34. Bên trong, "Trung tâm thương mại lớn nhất thế giới" chỉ còn là một đống hỗn độn. Những kệ hàng bị lật nhào, quần áo bị xé rách. Không giống bị cướp bóc, mà giống hiện trường một vụ ẩu đả, hay hàng loạt những vụ ẩu đả. Cuộc hoành hành của cả ma cà rồng lẫn con người.

Họ vào quầy thuốc của trung tâm. Các giá kệ hầu như trống trơn. Nora lượm lên vài món, gồm ít kháng sinh loại nhẹ và vài ống tiêm. Lựa lúc Nora không để ý, Eph bỏ túi một chai Vicodin, nhét hẳn vào trong một cái bao nhỏ.

Chừng năm phút sau, họ đã có những thứ cần thiết. Nora nhìn Eph. "Em cần ít quần áo ấm và một đôi giày chắc chắn. Đôi dép lê của trại máu mòn rồi."

Eph chợt nghĩ đến một câu đùa về phụ nữ và chuyện mua sắm nhưng rồi chỉ im lặng gật đầu. Đi sâu nữa vào trong, tình hình không quá tệ. Họ bước lên những thang cuốn bằng gỗ nổi tiếng - lượt cầu thang tự hành đầu tiên từng được lắp đặt bên trong một tòa nhà.

Ánh đèn pin của họ loang loáng khắp tầng trưng bày trống không, chưa hề thay đổi kể từ lúc thế giới không còn tồn tại việc mua sắm nữa. Lũ ma nơ canh khiến Eph giật mình, những cái đầu trọc lốc cùng vẻ mặt không biểu cảm khiến chúng - trong một loáng ánh sáng đèn - có vẻ ngoài nom giống hệt Strigoi.

"Cùng một kiểu tóc," Nora nhận xét, cười nhạt. "Thành mốt thịnh hành rồi..."

Họ đi hết cả tầng, xem xét mọi ngóc ngách, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nguy hiểm hay lỗ hổng dễ tấn công nào. "Anh hơi sợ, Nora," Eph lên tiếng, khiến cô kinh ngạc. "Kế hoạch này... anh hơi sợ, và anh không ngại thừa nhận điều đó."

"Cuộc trao đổi sẽ rất khó khăn," cô nói, giọng trầm trầm trong lúc kéo những hộp giày trong kho xuống, tìm cỡ vừa chân. "Bí quyết nằm ở chỗ đó. Em nghĩ anh nên nói cho hắn biết chúng ta đang lấy cuốn sách cho Quinlan đọc. Chúa Tể chắc chắn biết về Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. Hãy cho hắn biết anh đã lên kế hoạch lấy quyển sách ấy ngay khi có thể. Chúng ta sẽ có một vị trí để đặt bom - và anh sẽ lừa hắn vào đó. Hắn muốn đem theo bao nhiêu tiếp viện thì đem. Nhưng bom thì vẫn là bom..."

Eph gật đầu. Anh nhìn khuôn mặt cô tìm dấu hiệu phản trắc nào đó. Lúc này chỉ có hai người họ; nếu cô định tiết lộ cho anh biết mình đã về phe đối lập thì đây là thời điểm lý tưởng.

Cô bỏ qua một đôi bốt da trông thời thượng, tiếp tục tìm thứ gì đó bền chắc và không cao gót. "Cuốn sách giả trông phải ổn," Eph nói. "Nó phải có vẻ chính là nó cái đã. Anh nghĩ mọi chuyện sẽ tiến triển rất nhanh, ta chỉ cần qua được bài kiểm tra cái nhìn đầu tiên."

"Fet đang lo chuyện đó," Nora nói, vẻ chắc chắn tuyệt đối. Gần như tự hào. "Anh có thể tin anh ấy..." Nói xong, cô nhận ra mình đang nói chuyện với ai. "Nghe này, Eph. về Fet..."

"Em không cần nói gì cả. Anh hiểu. Thế giới này tiêu tùng rồi và hơn hết thảy mọi thứ trên đời, chúng ta đáng được ở bên những người quan tâm đến ta. Hơi kỳ quặc... nhưng đúng là nếu có ai đó khiến anh cảm thấy ổn thì đó chính là Fet. Vì anh ấy thà bỏ mạng chứ không để kẻ nào làm hại tới em. Setrakian biết thế nên đã chọn anh ấy thay vì anh, và em cũng biết thế. Anh ấy có thể làm những gì anh không bao giờ làm được - là ở bên em."

Lúc này, Nora cảm thấy mâu thuẫn. Đây là Eph phiên bản hoàn hảo: rộng lượng, thông minh và đầy quan tâm. Cô gần như muốn anh cứ là đồ khốn hơn. Giờ thì cô đã thấy anh đúng như con người thực của anh: người đàn ông cô từng phải lòng. Trái tim cô vẫn còn cảm thấy mối rung động ấy.

"Nếu Chúa Tể muốn anh mang cuốn sách đến cho hắn thì sao?" Eph hỏi.

"Hay anh cứ bảo hắn rằng bọn em đang đuổi theo anh. Rằng anh cần Chúa Tể đến cứu anh. Hoặc anh có thể cứ khăng khăng yêu cầu hắn mang Zack đến cho anh."

Khuôn mặt Eph tối sầm trong giây lát, nhớ lại thái độ đê hèn của Chúa Tể khi từ chối chính yêu cầu ấy. "Thế sẽ gây ra một vấn đề lớn," anh nói. "Làm sao anh có thể kích hoạt thứ này rồi chạy thoát?"

"Em cũng không biết. Hiện tại còn quá nhiều biến số. Toàn bộ chuyện này sẽ cần rất nhiều may mắn. Và lòng dũng cảm. Em sẽ không trách anh nếu anh nghĩ lại."

Cô ngắm anh. Tìm điểm bất nhất trong cử chỉ của anh... hay một điểm còn bỏ ngỏ để cô có thể tiết lộ tội đồng lõa của mình? "Nghĩ lại?" anh hỏi, cố kéo cô về hiện tại. "Về việc tiến hành kế hoạch ư?"

Anh thấy nét lo lắng trên mặt cô khi cô lắc đầu. Không có dấu hiệu hai mặt. Và anh thấy mừng. Anh thở phào nhẹ nhõm. Chuyện giữa hai người họ đã thay đổi quá nhiều - nhưng tận trong thâm tâm, cô vẫn là người phụ nữ đấu tranh cho tự do như trước. Chính điểm đó đã giúp Eph tin rằng anh cũng vẫn như xưa.

"Chuyện gì thế?" cô hỏi.

"Chuyện gì?"

"Trông như anh đang mỉm cười."

Eph lắc đầu. "Chỉ là anh đang nghĩ tới kết cục cuối cùng là Zack sẽ tự do. Để đạt được kết cục đó, gì anh cũng sẽ làm."

"Em cũng nghĩ kết cục đó thật kỳ diệu, Eph. Thật đấy."

"Em không nghĩ Chúa Tể sẽ nhìn ra ngay sao?" anh hỏi.

"Em có nghĩ hắn sẽ tin anh có thể làm thế? Có thể phản bội mọi người như thế?"

"Em tin," cô nói. "Em nghĩ nó khớp với cách tư duy của Chúa Tể. Anh không thấy thế sao?"

Eph gật đầu, mừng là ngay lúc ấy cô đã không nhìn anh. Nếu không phải Nora, thì ai là kẻ đã quay sang phía kẻ thù? Không phải Fet, chắc chắn rồi. Có thể là Gus không? Có thể toàn bộ cơn thịnh nộ cậu dành cho Eph chỉ là lớp vỏ bọc? Hay Joaquin cũng là một đối tượng tình nghi nữa. Toàn bộ những suy nghĩ xoắn xuýt này khiến anh càng phát điên hơn.

... không bao giờ tuột trôi / không bao giờ tuột trôi xuống cống.

Anh nghe có tiếng gì đó từ khu trưng bày chính. Những tiếng sục sạo, ngày trước sẽ bị quy cho chuột, giờ chỉ mang một ý nghĩa.

Nora cũng nghe thấy. Họ tắt đèn pin.

"Đợi ở đây," Eph bảo cô. Nora hiểu rằng để lẩn tránh thành công, Eph phải đi một mình. "Và cẩn thận đấy."

"Em luôn cẩn thận," Nora đáp, lôi lưỡi bạc ra.

Anh lẻn ra ngoài qua cửa chính, cẩn thận để không va đập chuôi kiếm đang chìa ra khỏi ba lô. Anh đeo kính nhìn đêm một tròng lên và đợi cho hình ảnh ổn định trong tầm nhìn.

Mọi thứ trông hết sức tĩnh lặng. Tất cả lũ ma nơ canh đều có đôi bàn tay kích cỡ bình thường, không có ngón giữa dài như móng vuốt. Eph vòng sang phải, luôn đi ở sát mép phòng, cho đến khi nhìn thấy một cái móc đong đưa nhè nhẹ trên một giá tròn gần thang cuốn dẫn xuống dưới.

Eph rút kiếm và lẹ làng đi đến bậc thang gỗ trên cùng. Cái thang cuốn không còn hoạt động nằm dọc một khoảng không hẹp sát tường. Anh đi xuống nhanh và êm nhất có thể, rồi đứng trên chiếu nghỉ quan sát tầng tiếp theo. Có gì đó mách bảo anh cứ tiếp tục đi xuống, vậy nên anh đi.

Anh chậm lại ở chân thang, ngửi thấy mùi gì đó. Một ma cà rồng vừa ở đây; anh ở ngay sau nó. Ma cà rồng đi ra ngoài một mình là chuyện lạ, nếu không phải đang cần mẫn làm việc gì đó được giao. Trừ phi tuần tiễu quanh trung tâm thương mại này là bổn phận được giao cho nó. Eph đánh bạo bước ra khỏi thang cuốn, phát hiện nền sàn màu xanh. Không có thứ gì chuyển động. Anh định dợm bước về phía một khu trưng bày lớn thì nghe có tiếng bật đèn ở hướng đối diện.

Một lần nữa, anh không thấy gì. Khom người thật thấp, anh len lỏi quanh các giá quần áo về hướng tiếng động. Biển hiệu bên trên lối đi để ngỏ chỉ hướng đến các phòng vệ sinh, khu hành chính quản trị và một thang máy. Eph bò qua các văn phòng trước, nhìn vào từng cánh cửa ngỏ. Anh có thể quay lại và thử những cánh cửa đóng sau khi đã kiểm tra hết phần còn lại của khu này. Anh đi đến khu vệ sinh, khe khẽ hích mở vài phân cánh cửa dẫn vào nhà vệ sinh nữ để xem nó có gây ra nhiều tiếng động không. Gần như lặng tờ. Anh bước vào và rà mắt nhìn các buồng vệ sinh, ẩy mở từng cánh cửa, kiếm lăm lăm trong tay.

Anh quay trở ra hành lang, đứng lắng nghe, cảm thấy như đã mất bất cứ dấu vết mong manh nào anh đang lần theo. Anh kéo mở cửa nhà vệ sinh nam, luồn người vào trong. Anh đi qua mấy bồn tiểu và lấy mũi kiếm chọt mở từng cánh cửa buồng vệ sinh, rồi thất vọng bỏ đi.

Đột nhiên, giữa một đám giấy vệ sinh và rác, con ma cà rồng nhảy ra khỏi thùng rác không nắp trong góc khuất gần cửa, đáp xuống mép một bồn rửa tay phía đầu kia phòng. Thoạt tiên, Eph bật lùi ra sau, vừa chửi rủa vừa chém kiếm lia lịa vào không khí để gạt những cú tấn công của vòi chích. Anh nhanh chóng giữ vị trí, lợi dụng bạc để dấn lên, không muốn bị dồn vào một buồng vệ sinh. Anh khua vũ khí vào con ma cà rồng đang rít xì xì và xoay tròn quanh nó, tiến gần đến cái thùng rác nó vừa nhảy ra, giấy vệ sinh lào xào dưới chân anh.

Nó ngồi xổm ở đó, nắm chặt mép bồn trơn trượt, đầu gối quá tai, nhìn anh chằm chằm. Eph cuối cùng cũng nhìn được nó cho tử tế bằng ánh sáng xanh của kính nhìn đêm. Là một thằng bé. Một thằng bé chừng mười, mười hai tuổi, người Mỹ gốc Phi, mắt trông như thủy tinh tinh khiết.

Một thằng bé mù. Một trong những cảm nhân.

Môi trên thằng bé cảm nhân cuộn cong lên đến độ, qua kính nhìn đêm, nó trông như một nụ cười dò xét. Ngón tay và ngón chân nó bấu chặt lấy mép trước bệ bồn rửa như thể đang chực nhảy. Eph để nguyên mũi kiếm chỉ vào bụng nó.

"Ngươi được cử đến đây tìm ta phải không?" Eph hỏi.

Phải.

Eph chùng xuống mất hết tinh thần. Không phải vì câu trả lời, mà vì giọng nói.

Là giọng Kelly. Nói ra những lời của Chúa Tể.

Eph tự hỏi liệu có phải Kelly bằng cách nào đó đang chịu trách nhiệm về bọn cảm nhân. Có thể gọi là kẻ chăn dắt chúng. Kẻ sai chúng đi. Và nếu vậy, nếu quả thực những đứa trẻ ma cà rồng ngoại cảm, mù lòa này đã được đặt dưới quyền kiểm soát không chính thức của cô, thì mới vừa vặn và đồng thời cũng mỉa mai đáng buồn làm sao. Kelly Goodweather, ngay cả khi chết rồi, vẫn là một mẹ gà.

"Lần này sao lại dễ dàng vậy nhỉ?"

Ngươi muốn ta tìm thấy ngươi.

Con cảm nhân vồ xuống, nhưng không phải vào Eph. Thằng bé nhảy từ mặt bệ rửa sang tường ở đầu kia phòng vệ sinh, rồi tuột xuống nền sàn lát gạch trên cả tứ chi.

Eph đưa mũi kiếm theo sát nó. Con cảm nhân lom khom đằng xa, nhìn anh.

Ngươi sẽ giết ta ư, Ephraim?

Giọng nói chế nhạo của Kelly. Có phải cử một thằng bé tầm tuổi Zack đến tìm anh là ý tưởng của cô?

"Sao ngươi lại hành hạ ta như thế này?"

Ta có thể gọi một trăm ma cà rồng khát máu ngoài kia đến bao vây ngươi trong tích tắc. Cho ta biết vì sao ta không nên sai chúng đến ngay lúc này.

"Bởi vì cuốn sách không có ở đây. Và - quan trọng hơn - nếu ngươi phá bỏ thỏa thuận, ta sẽ tự rạch họng mình chứ không để ngươi thâm nhập được vào tâm trí ta."

Ngươi đang bịp bợm.

Eph tấn công thằng bé. Nó loạng choạng lùi ra sau, va sầm vào một cánh cửa buồng vệ sinh và dừng lại bên trong. "Ngươi thích như thế nào?" Eph nói. "Những lời đe dọa này không cho ta chút niềm tin nào là ngươi sẽ làm theo hứa hẹn."

Cầu nguyện là ta sẽ giữ lời đi.

"Lựa chọn từ thật thú vị, 'cầu nguyện'." Eph lúc này đứng giữa cửa ra vào buồng vệ sinh; góc nhà vệ sinh bốc mùi vì bị bỏ bê. "Ozryel. Phải, ta đang đọc cuốn sách mà ngươi khao khát muốn có. Và chuyện trò với Quinlan, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh."

Vậy hẳn ngươi phải biết ta thực ra không phải Ozryel.

"Không, ngươi là lũ sâu bọ bò ra từ mạch máu của thiên thần sát nhân. Sau khi Chúa cho xé xác thiên thần ấy ra như người ta phanh thây một con gà."

Chúng ta có cùng bản chất nổi loạn như nhau. Rất giống con trai ngươi, ta mường tượng thế.

Eph tống khứ câu nói đó ra khỏi đầu, kiên quyết không trở thành mục tiêu dễ dàng cho trò sỉ nhục của Chúa Tể nữa. "Con trai ta không có gì giống ngươi."

Đừng có chắc chắn thế. Quyển sách ở đâu?

"Nó được giấu giữa những chồng sách ở sâu bên dưới Thư viện Cộng đồng New York suốt thời gian qua. Ta có nhiệm vụ kéo thêm chút thời gian cho họ đây."

Ta đồ chừng Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đang gấp rút đọc nó.

"Chính xác. Thế ngươi không lo à?"

Con mắt của kẻ tỉ mỉ phải mất nhiều năm trời mới giải mã được nó.

"Tốt thôi. Vậy là ngươi không vội. Thế thì chắc ta nên rút lui. Đợi ngươi đưa ra đề nghị hời hơn."

Còn ta có lẽ nên moi ruột phanh thây con trai ngươi.

Eph muốn vung kiếm rạch cổ họng thằng bé xác sống kia. Cứ mặc cho Chúa Tể thèm muốn thêm ít lâu nữa. Nhưng đồng thời, anh không muốn đẩy sinh vật này đi quá xa. Nhất là khi sinh mệnh của Zack đang bị đặt trên bàn cân. "Giờ thì ngươi lại đang bịp bợm. Ngươi lo lắng và đang giả đò không lo lắng. Ngươi muốn có cuốn sách này và ngươi muốn nó đến chết đi được. Tại sao lại gấp gáp vậy?"

Hắn không trả lời.

"Không có kẻ phản bội nào khác. Các ngươi rặt một lũ dối trá."

Thằng bé cảm nhân vẫn giữ nguyên tư thế thu mình, lưng dựa vào tường.

"Được rồi," Eph nói. "Cứ thế đi."

Bố tôi chết rồi.

Trái tim Eph hẫng một nhịp, chết trong lồng ngực suốt một lúc. Anh choáng váng khi nghe thấy giọng Zack, con trai anh, rõ ràng như thể thằng bé cũng ở trong phòng này với anh.

Anh run bần bật. Anh cố hết sức kiềm chế tiếng thét phẫn nộ đang dâng lên trong cổ họng.

"Khốn nạn..."

Chúa Tể trở về giọng Kelly. Ngươi sẽ mang cuốn sách đến ngay khi có thể.

Thoạt tiên, Eph sợ là Zack đã bị biến đổi. Nhưng không: Chúa Tể chỉ ném giọng của Zack ra, chuyển nó đến tai Eph qua con cảm nhân.

Eph nói, "Đồ trời đánh thánh vật."

Chúa cũng đã cố rồi đấy. Nhưng giờ Ngài ở đâu rồi?

"Không phải ở đây," Eph nói, hơi hạ lưỡi kiếm xuống. "Không ở đây."

Không. Không ở trong phòng vệ sinh nam của trung tâm thương mại Macy bỏ hoang. Tại sao ngươi không giải thoát cho đứa trẻ tội nghiệp này, Ephraim? Nhìn đôi mắt mù lòa của nó xem. Chẳng phải ngươi sẽ mãn nguyện lắm nếu tiêu diệt nó sao?

Anh nhìn vào mắt nó. Trong veo, không chớp. Eph nhìn con ma cà rồng... nhưng cũng nhìn thấy hình ảnh của chính mình hồi bé.

Ta có hàng nghìn đứa con trai. Tất cả đều tuyệt đối trung thành.

"Ngươi chỉ có một đứa con đích thực. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. Và mong muốn duy nhất của gã là tiêu diệt ngươi."

Con cảm nhân khuỵu gối, ngẩng cằm lên, phơi trần cổ trước Eph, hai cánh tay buông thõng bên sườn.

Giết nó đi, Ephraim, cho nó xong đi.

Đôi mắt mù của con cảm nhân nhìn trân trối vào hư không, như một kẻ van xin đang đợi lệnh từ Chúa Tể. Chúa Tể muốn anh xử tử đứa trẻ. Tại sao?

Eph chĩa mũi kiếm vào cái cổ phơi trần của nó. "Đây," anh nói. "Cứ đẩy nó vào mũi kiếm của ta nếu ngươi muốn giải thoát nó."

Ngươi không muốn giết nó?

"Ta rất muốn giết nó. Nhưng không có lý do chính đáng."

Thấy thằng bé vẫn không nhúc nhích, Eph lùi bước, kéo thanh kiếm ra xa. Tình hình có gì đó không đúng.

Ngươi không thể giết thằng bé. Ngươi trốn đằng sau sự yếu đuối bằng cách gọi đấy là sức mạnh.

Eph đáp, "Yếu đuối là lùi bước trước cám dỗ. Sức mạnh là cưỡng lại được cám dỗ ấy." Anh nhìn thằng bé cảm nhân, giọng nói của Kelly vẫn văng vẳng trong đầu anh. Con cảm nhân không có quan hệ gì với Eph, nếu không có Kelly. Và giọng cô đang phát ra lời Chúa Tể, hòng gây xao nhãng và đánh gục anh, nhưng ngay lúc này ma cà rồng Kelly có thể ở bất kỳ đâu. Bất kỳ đâu.

Eph lùi ra khỏi buồng vệ sinh và bắt đầu cuống cuồng lên thang cuốn chạy về nơi anh đã bỏ lại Nora.

Kelly đứng sát tường, áp bàn chân trần vào giá quần áo. Mùi của người phụ nữ ấy còn vương trong căn phòng sau chỗ trưng bày giày... nhưng nhịp máu của cô thì đập khe khẽ khắp tầng trưng bày. Kelly tiến đến gần ô cửa phòng thay đồ. Nora Martinez đang cầm thanh kiếm bạc đợi ở đó.

"Này, đồ khốn," Nora lên tiếng chào.

Kelly kích động, tâm trí vươn tới bọn cảm nhân, gọi chúng về gần. Cô ta không có góc trống để tấn công. Món vũ khí bạc lấp lánh nóng bỏng trong tầm nhìn khi người phụ nữ trọc đầu dấn bước lại.

"Ngươi thực sự không thể kìm lòng nhỉ," Nora nói, đi vòng quanh một quầy tính tiền. "Nhân thể, mỹ phẩm ở tầng một đấy. Và có thể thêm một cái áo cao cổ để che cái cổ gà tây kinh tởm kia."

Con nhóc cảm nhân từ trên cầu thang nhảy đến, dừng ngay cạnh Kelly.

"Ngày mua sắm của mẹ và con gái," Nora nhận xét. "Ngọt ngào làm sao. Ta có ít trang sức bạc rất muốn hai người thử xem sao đây."

Nora giả vờ đâm một nhát; Kelly và con nhóc cảm nhân chỉ nhìn cô chằm chằm.

"Ta từng rất sợ đấy," Nora tiếp. "Trong đường hầm tàu điện, ta đã sợ ngươi lắm. Nhưng bây giờ thì không."

Nora gỡ cây đèn Luma đang treo lủng lẳng sau ba lô, bật chiếc đèn cực tím dùng năng lượng pin. Tia cực tím đẩy lui hai con ma cà rồng, con cảm nhân gầm gừ, lồm cồm bò lùi ra xa. Kelly đứng nguyên, chỉ quay đi lúc Nora quành tránh bọn chúng, lui ra chỗ cầu thang. Dùng gương kiểm tra đằng sau, cô thấy một hình thù mờ mờ lao vọt lên từ chỗ tay vịn cầu thang.

Nora xoay người, ấn lưỡi kiếm vào sâu trong họng thằng bé cảm nhân, chất bạc nóng rẫy giải thoát nó gần như ngay lập tức. Cô giật lưỡi bạc ra và xoay lại, sẵn sàng chờ đợt tấn công.

Kelly và đứa con gái cảm nhân đã bỏ đi. Biến mất hút - như thể bọn họ chưa từng có mặt ở đó.

"Nora!"

Eph gọi cô từ tầng dưới. "Đang xuống đây!" cô đáp lại, bước xuống cầu thang gỗ.

Anh gặp cô ở đó, lo lắng, đã sợ đến điều tồi tệ nhất. Anh thấy máu trắng loang trên lưỡi bạc của cô.

"Em ổn chứ?"

Cô gật đầu, giật cái khăn quàng cổ trên một giá hàng gần đó để lau lưỡi kiếm. "Chạm mặt Kelly trên gác. Cô ta nói chào."

Eph nhìn chằm chằm thanh kiếm. "Vậy em...?"

"Không, tiếc thật. Chỉ là một trong những con quỷ con cô ta nuôi thôi."

"Ra khỏi đây đi," Eph giục.

Bên ngoài, cô phần nào tưởng tượng cảnh một bầy ma cà rồng xông đến chào đón họ. Nhưng không. Chỉ toàn những con người bình thường đang di chuyển giữa chỗ làm và nhà, so vai lại trước cơn mưa.

"Chuyện thế nào rồi?" Nora hỏi.

"Hắn là đồ khốn," Eph trả lời. "Đồ khốn đích thực."

"Nhưng anh có nghĩ hắn tin không?"

Eph không dám nhìn thẳng vào mắt cô. "Có," anh nói. "Hắn tin."

Eph cảnh giác xem có ma cà rồng không, vừa đi vừa rà mắt quan sát hai bên vỉa hè.

"Chúng ta đi đâu vậy?" cô hỏi.

"Cứ di chuyển liên tục đã," anh đáp. Qua phố 36, anh dừng lại bên đường, nấp dưới mái hiên một siêu thị đóng cửa. Anh nhìn lên qua màn mưa, hướng về mấy nóc nhà.

Ở đó, tít cao bên kia đường, một cảm nhân nhảy từ rìa tòa nhà này sang rìa tòa nhà bên cạnh. Nó lần theo họ.

"Chúng đang theo ta," Eph nói. "Đi thôi." Họ bước tiếp, cố hòa mình vào đám đông. "Chúng ta phải đợi đến giữa trưa cho chúng bỏ đi."

« Lùi
Tiến »