EPH VÀ NORA trở về khuôn viên vắng tanh của trường đại học ngay sau khi ánh ngày đầu tiên xuất hiện, tự tin rằng họ không bị bám đuôi. Eph đoán rằng Quinlan chắc chắn đang ở dưới tầng hầm, có lẽ đang xem xét cuốn Lumen . Anh đang định đi về hướng đó thì Gus chặn họ lại – chính xác là chặn Nora lại, trong khi Eph vẫn đang đi cùng cô.
"Cô có thuốc chưa?" cậu hỏi.
Nora chìa ra một bao chất đầy đồ họ vơ vét được.
"Joaquin đấy," Gus nói.
Nora dừng khựng lại, nghĩ chuyện này hẳn phải liên quan đến ma cà rồng. "Có chuyện gì vậy?"
"Tôi cần cô xem cho cậu ta. Tệ lắm."
Họ theo cậu tới một phòng học, thấy Joaquin đã được đỡ lên mặt bàn, ống quần cuộn lên. Đầu gối cậu phồng hai chỗ, sưng to tướng. Cậu ta đang cực kỳ đau đớn. Gus đứng ở đầu kia bàn, đợi câu trả lời.
"Bị thế này bao lâu rồi?" Nora hỏi Joaquin.
"Tôi không biết. Một lúc rồi," Joaquin trả lời, khuôn mặt nhăn nhó đầm đìa mồ hôi.
"Tôi chạm vào đây nhé."
Joaquin gồng người. Nora kiểm tra hai vùng sưng quanh gối. Cô thấy một vết thương nhỏ bên dưới xương bánh chè, dài chưa đầy ba xen-ti-mét, phần rìa đã chuyển màu vàng và lên vảy cứng. "Bị rách thế này khi nào?"
"Không biết," Joaquin đáp. "Chắc tôi đụng vào đâu đó ở trại máu. Mãi sau mới để ý thấy."
Eph xen vào. "Thỉnh thoảng cậu vẫn đi ra ngoài một mình. Có tình cờ gặp bệnh viện hay nhà thương nào không?"
" Ừm ... có khi có. Bệnh viện Saint Luke , đúng rồi."
Eph nhìn Nora, sự im lặng của họ cho thấy mức độ nghiêm trọng của tình trạng nhiễm trùng. "Penicillin hả?" Nora hỏi.
"Cũng được," Eph đáp. "Cân nhắc chút đã." Quay sang Joaquin, anh nói, "Nằm xuống đi. Chúng tôi sẽ trở lại ngay."
"Gượm đã, bác sĩ. Thế có vẻ không ổn đâu."
Eph đáp, "Rõ ràng là nhiễm trùng. Theo đúng quy trình là phải xử lý trong bệnh viện. Vấn đề là, không còn bệnh viện nào nữa. Người ốm đơn giản sẽ bị vứt bỏ. Vậy nên chúng tôi cần trao đổi xem nên chăm sóc vết thương thế nào."
Joaquin gật đầu, vẻ hoài nghi, nằm trở xuống mặt bàn. Gus không nói không rằng đi theo Eph và Nora ra ngoài hành lang.
Gus nói luôn, chủ yếu nhìn Nora, "Khỏi cần vòng vo."
Nora lắc đầu. "Vi khuẩn, đa kháng thuốc. Cậu ta có thể bị thương ở trại thật, nhưng hẳn phải nhiễm khuẩn ở một cơ sở y tế. Vi khuẩn có thể sống rất dai trên các bề mặt, các dụng cụ y tế. Rất dai dẳng và nguy hiểm."
"Được rồi. Cô cần gì?" Gus hỏi.
"Thứ chúng tôi cần thì không kiếm đâu được nữa. Chúng tôi cứ thử tìm thôi – vancomycin ."
Trong những ngày cuối cùng của tai họa, đã có nguyên một cuộc truy lùng thuốc vancomycin . Các chuyên gia y tế hoang mang – những kẻ chuyên nghiệp đáng lẽ phải hiểu rõ là không được gây hoang mang – đã lên truyền hình gợi ý rằng thứ thuốc này chính là phương pháp điều trị khả dĩ cho giống virus chưa được nhận dạng đang lan khắp nước với tốc độ không tưởng.
"Và cho dù chúng tôi có tìm thấy vancomycin ," Nora tiếp, "thì cũng cần kháng sinh và nhiều thuốc điều trị khác mới chữa dứt điểm được tình trạng nhiễm trùng ấy. Đây không phải vết châm của ma cà rồng, nhưng xét về triển vọng sống thì nó cũng trầm trọng tương tự."
Eph thêm vào, "Cho dù chúng tôi có truyền được một ít huyết thanh vào tĩnh mạch cậu ta thì cũng không ích gì, chỉ có tác dụng trì hoãn kết cục không tránh khỏi."
Gus nhìn sang Eph như thể cậu sắp tống cho anh một quả. "Chắc chắn phải có cách nào khác. Các người là bác sĩ cơ mà..."
"Về y học mà nói, chúng ta hiện giờ đang giật lùi về thời Trung cổ rồi," Nora đáp. "Không sản xuất thêm thuốc mới, mọi căn bệnh cứ tưởng đã bị chúng ta đánh bại thì lại đang trở lại, nhanh chóng hạ gục chúng ta. Chúng tôi có thể đi loanh quanh tìm thứ gì đó giúp cậu ta dễ chịu hơn..."
Cô nhìn Eph. Gus cũng nhìn. Eph không bận tâm nữa; anh lôi cái ba lô – nơi anh giấu Vicodin – ra, đoạn mở cái túi zip lôi ra một gói đầy thuốc. Cả đống thuốc vỉ và thuốc viên đủ hình dạng, màu sắc và kích cỡ. Anh chọn lấy hai viên Lorcet liều thấp, mấy viên Percodan và bốn viên nhộng Dilaudid loại hai miligam.
"Cậu ta có thể bắt đầu với mấy viên này," anh nói, chỉ mấy viên Lorcet . "Mấy viên Dilaudid để sau cùng." Anh chuyển hết số thuốc còn lại trong túi cho Nora. "Cầm hết đi. Anh không cần chúng nữa."
Gus nhìn những viên thuốc trong tay anh. "Chúng không chữa khỏi cho cậu ta à?"
"Không," Nora đáp. "Chỉ kiểm soát cơn đau thôi."
"Thế còn, hai người biết đấy, loại bỏ thì sao? cắt cái chân ấy đi. Tôi có thể tự làm."
"Vấn đề không chỉ là đầu gối, Gus." Nora chạm vào cánh tay cậu. "Tôi rất tiếc. Với tình hình hiện giờ thì chúng ta chẳng giúp được gì đâu."
Gus trừng trừng nhìn số thuốc trong tay, điếng cả người, như thể đang cầm những mảnh thân xác Joaquin.
Fet đi vào, vai áo khoác ướt mưa. Anh bước chậm lại, kinh ngạc trước khung cảnh kỳ quặc - Eph, Gus và Nora đang đứng cùng nhau, rung rung xúc động.
"Cậu ta tới rồi," Fet lên tiếng. "Creem đã quay lại. Đang ở trong gara."
Gus khép tay nắm số thuốc. "Anh đi đi. Xử lý đống rác rưởi ấy đi. Tôi sẽ ra ngay."
Cậu trở vào trong, vuốt vầng trán đẫm mồ hôi và giúp Joaquin uống thuốc. Gus biết cậu sắp phải từ biệt người cuối cùng trên cõi đời này cậu còn nặng lòng quan tâm. Người cuối cùng cậu thực lòng yêu thương. Em trai cậu, mẹ cậu, những compa [1] thân cận nhất của cậu: giờ tất cả đều đã ra đi. Giờ cậu đã trắng tay.
Trở ra ngoài, Fet nhìn Nora, "Mọi chuyện ổn chứ? Em đi khá lâu đấy."
"Chúng em bị theo dõi," cô đáp.
Eph nhìn họ ôm nhau. Anh phải giả vờ chẳng buồn quan tâm.
"Quinlan có tiến triển gì với cuốn Lumen không?" Eph hỏi lúc hai người đã rời nhau ra.
"Không," Fet đáp. "Có vẻ không khả quan."
Ba người họ băng qua quảng trường Low có hình thù như sân khấu tròn kiểu Hy Lạp, qua thư viện, lên đến rìa khuôn viên trường nơi sừng sững tòa nhà bảo dưỡng. Chiếc Hummer vàng của Creem đỗ trong gara. Tay thủ lĩnh sáng loáng trang sức bạc của băng Jersey Sapphire đặt bàn tay mập mạp lên trên một chiếc xe đẩy hàng chất đầy vũ khí bán tự động mà Gus đã hứa cho cậu ta. Tay thủ lĩnh băng đảng cười ngoác miệng, hàm răng mạ bạc sáng loáng trong khuôn miệng rộng của cậu ta, y như hàm răng của con mèo Cheshire.
"Mấy khẩu súng đồ chơi này chắc cũng gây được chút thiệt hại đấy," cậu ta nói, liếc ra cánh cửa gara mở toang. Cậu ta nhìn Fet, Eph và Nora. "Thằng Mễ đâu?"
"Cậu ấy sẽ đến sau," Fet nói.
Nổi mối nghi ngờ theo đúng bản năng nhà nghề, Creem suy nghĩ khá lâu rồi mới rút ra kết luận rằng tình hình ổn cả. "Anh được ủy quyền nói thay nó hả? Tôi đã chào giá... kha khá cho thằng Mễ rồi đấy."
Fet bảo, "Chúng tôi nắm rõ tình hình rồi."
"Thế rồi sao?"
"Gì thì gì," Fet đáp. "Chúng tôi cũng phải thấy kíp nổ trước." "Ờm, dĩ nhiên rồi. Chúng ta có thể sắp xếp chuyện đó." "Sắp xếp?" Nora hỏi. Cô nhìn chiếc xe tải màu vàng xấu xí của cậu ta. "Tôi tưởng cậu mang nó theo."
"Mang theo? Tôi còn không biết trông nó ra cái mẹ gì. Tôi là ai, MacGyver chắc? Tôi sẽ chỉ cho mấy người nơi cần đến. Kho vũ khí quân sự. Nếu nơi này không có, tôi không còn biết nơi nào khác cả."
Nora nhìn Fet. Rõ ràng cô không tin tưởng Creem. "Thế thì, tức là, cậu sẽ lái xe đưa chúng tôi đến kho? Sự đóng góp to lớn của cậu là như thế hả?"
Creem mỉm cười với cô. "Thông tin tình báo và cách thâm nhập. Đấy là những thứ tôi đưa lên bàn thương lượng."
"Nếu chưa có gì... vậy sao cậu còn đến đây?"
Creem khua khẩu súng chưa lên đạn. "Tôi đến vì súng của tôi và vì câu trả lời của thằng Mễ. Và một vấn đề nho nhỏ nữa là đạn để nạp cho mấy cục cưng này." Cậu ta mở cửa xe phía tài xế, với lấy gì đó giữa hai ghế trước: một tấm bản đồ Jersey, kẹp chung với một bản đồ vẽ tay.
Nora chìa bản đồ cho Fet, rồi đến Eph. "Cậu đưa cho chúng tôi cái này đây. Nguyên đảo Manhattan." Cô nhìn Fet. "Đến thổ dân Mỹ còn đạt được thỏa thuận khá hơn chúng tôi."
Creem phấn khích. "Đó là bản đồ kho vũ khí Picatinny. Các vị thấy đấy, nó ở một khu lạ hoắc, phía Bắc New Jersey, nên từ đây chỉ mất ba, bốn mươi dặm về phía Tây. Một kho vũ khí quân sự khổng lồ giờ bị bọn hút máu kiểm soát. Nhưng tôi có lối vào riêng. Hàng mấy tháng trời nay, tôi vẫn đang cướp đạn ở đấy. Đã vét gần như kiệt đạn của chúng - nên tôi mới cần đạn ở đây." Cậu ta vỗ vỗ chỗ vũ khí, chất chúng lên phía sau chiếc Hummer. "Từ thời Chiến tranh Lạnh, đó là nơi quân đội cất giữ thuốc súng. Sau đó là nơi nghiên cứu và sản xuất khí tài quân sự trước khi bọn ma cà rồng tiếp quản."
Fet ngước lên khỏi tấm bản đồ. "Bọn họ có kíp nổ chứ?"
"Nếu họ không có, chẳng đâu có," Creem đáp. "Tôi đã thấy mồi nổ và thiết bị bấm giờ rồi. Các vị phải biết mình cần loại nào cơ. Còn cho quả bom nguyên tử của các vị? Tôi chẳng biết mình phải tìm gì nữa."
Fet không trả lời. "Nó khoảng một nhân một phẩy năm mét. Mang đi được, nhưng không nhỏ bằng cái vali đâu. Nặng. Cỡ một thùng phuy nhỏ, hoặc thùng rác."
"Các vị sẽ tìm thấy món gì đó phù hợp. Hoặc là không. Tôi không có gì đảm bảo, ngoại trừ việc sẽ đưa được các vị vào đó. Rồi các vị mang đồ chơi của mình đi thật xa và xem nó hoạt động ra sao. Không có chuyện tôi sẽ trả lại tiền đâu. Nổ hay không là việc của các vị, không phải của tôi."
"Cậu gần như chẳng cho chúng tôi được gì," Nora lên tiếng.
"Các vị muốn shopping loanh quanh thêm vài năm nữa hả? Xin cứ tự nhiên."
"Mừng là cậu thấy chuyện này buồn cười," Nora đáp.
"Tôi thấy toàn bộ chuyện này cực buồn cười, thưa cô," Creem nói. "Cả thế giới giờ là một trò cười. Tôi cười cả ngày lẫn đêm. Cô muốn tôi làm gì khác nữa, khóc bù lu bù loa hả? Cái thứ ma cà rồng này là một trò đùa tổ chảng, và theo như tôi thấy thì cô hoặc hùa vào trò đùa đó, hoặc biến đi chỗ khác."
"Vậy cậu hùa vào rồi à?" Nora hỏi.
"Để tôi thưa với cô thế này, mỹ nhân trọc," Creem răng bạc đáp trả. "Mục đích của tôi là trở thành người cười cuối cùng. Vậy nên mấy kẻ phản trắc và bạo loạn các người hãy đảm bảo rằng các người châm ngòi thứ chết mẹ này xa khỏi hòn đảo của tôi. Cứ cho nổ tung một góc... Connecticut chết tiệt hay đâu đó. Miễn là tránh xa bãi cỏ của tôi ra. Một phần thỏa thuận đấy nhé."
Giờ thì Fet mỉm cười. "Thế nếu được sở hữu thành phố này thì cậu định làm gì với nó?"
"Tôi cũng chưa biết nữa. Ai nghĩ được xa thế chứ? Tôi đã bao giờ là chủ đất đâu. Thành phố này cần được sửa chữa kha khá, nhưng nó độc nhất vô nhị. Biết đâu có thể biến chỗ khốn nạn này thành sòng bạc. Hay một khu trượt băng - với các người thì thế nào chẳng như nhau."
Lúc này, Gus đi vào. Cậu thọc tay sâu vào túi, mặt lạnh tanh. Cậu đeo kính đen nhưng nếu nhìn thật kỹ - như Nora đang nhìn - có thể thấy mắt cậu ngầu đỏ.
"Chú em đây rồi," Creem nói. "Có vẻ ta thỏa thuận xong rồi, thằng Mễ."
Gus gật đầu. "Thỏa thuận xong."
Nora lên tiếng, "Khoan đã nào. Cậu ta đâu có gì ngoài mấy bản đồ này."
Gus lại gật đầu, tâm trí vẫn chưa thực sự ở trong phòng. "Sớm nhất là khi nào ta có thể đi lấy?"
"Mai thì sao?" Creem đề nghị.
"Vậy thì mai đi," Gus nói. "Với một điều kiện. Mày đợi ở đây đêm nay. Cùng bọn tao. Dẫn bọn tao đến đó trước khi trời sáng."
"Muốn trông chừng tao à, Mễ?"
"Bọn tao sẽ cho mày ăn," Gus đáp.
Creem bị thuyết phục. "Nghe cũng được đấy. Tôi thích bít tết chín kỹ, nhớ nhé." Cậu ta đóng sập cửa thùng xe. "Kế hoạch vĩ đại của mày là gì nào?"
"Mày không cần biết," Gus nói.
"Các vị không thể mai phục đồ chó đẻ ấy đâu." Creem nhìn tất cả bọn họ. "Hy vọng các vị biết thế."
Gus đáp, "Có thể đấy, nếu mày có thứ hắn muốn. Thứ hắn cần. Thế nên tao mới phải để mắt trông chừng mày..."
---❊ ❖ ❊---