Eph đã bỏ qua bữa ăn Gus hứa để thảo lá thư gửi Zack trong một phòng học trống cách nơi Joaquin nằm một hành lang. Khi viết thư, Eph cảm thấy căm ghét Chúa Tể hơn bất cứ lúc nào khác trong suốt cái thử thách kinh khủng, dài dằng dặc này.
Giờ anh xem lại những gì vừa viết. Anh đọc kỹ lá thư, cố cảm nhận như Zack sẽ cảm nhận. Eph trước giờ chưa từng thử nhìn nhận chuyện này từ góc độ của Zack. Con trai anh sẽ nghĩ gì?
Bố yêu mình - đúng thế.
Bố là kẻ phản bội bạn bè và loài người - đúng thế.
Eph nhận ra, trong khi đọc những dòng này, Zack sẽ cảm thấy trĩu nặng vì tội lỗi ra sao. Phải gánh sức nặng của thế giới đã mất trên đôi vai. Bố nó đã chọn kiếp nô dịch cho tất cả đổi lấy tự do cho một người.
Liệu đó có thực sự là một hành động vì tình yêu? Hay là gì đó khác?
Đó là một sự lừa dối. Là chọn lựa giải thoát dễ dàng. Zack sẽ được sống như một nô lệ con người - nếu Chúa Tể giữ lời theo đúng cam kết - và hành tinh này sẽ trở thành một cái tổ ma cà rồng vĩnh viễn.
Eph chợt có cảm giác bừng tỉnh, như thể vừa ra khỏi một
giấc mơ khó hiểu. Sao anh lại có thể cân nhắc một chuyện như vậy? Khi cho phép giọng nói của Chúa Tể đi vào đầu mình, anh gần như cũng đã cho phép một phần con người mình trở nên thối nát và mất trí. Như thể sự hiện diện hiểm ác của Chúa Tể đã lẩn lút bên trong tâm trí Eph và bắt đầu bành trướng. Nghĩ đến đây, anh thực sự càng lo cho Zack hơn bao giờ hết: anh lo Zack đang sống bên cạnh con quỷ dữ đó.
Eph nghe tiếng ai đó từ hành lang tiến vào, bèn vội gập cuốn nhật ký, tuồn xuống dưới ba lô - đúng lúc cánh cửa bật mở.
Là Creem, thân hình đồ sộ gần như lấp kín khung cửa. Eph đã hy vọng là Quinlan, nên sự hiện diện của Creem khiến anh hụt hẫng. Song đồng thời, Eph cũng thở phào: anh cảm thấy Quinlan hẳn sẽ nhìn thấu tâm trạng rối bời của anh.
"Này, bác sĩ. Tôi đang tìm anh. Muốn ở một mình hả?" "Sắp xếp lại suy nghĩ cho rành mạch thôi."
"Tôi đang tìm cô bác sĩ Martinez kia, nhưng cô ấy bận rồi." "Tôi không biết cô ấy ở đâu."
"Đi đâu đó với gã to con rồi, gã diệt chuột ấy." Creem bước vào và đóng cửa lại, duỗi cánh tay, tay áo cuốn lên tận cùi chỏ to mập. Một miếng băng vết thương hình vuông dính chặt nơi cẳng tay. "Tôi có vết cắt cần anh xem hộ. Tôi đã thấy thằng nhóc Joaquin của thằng Mễ ngoài kia. Nó xem như toi rồi. Tôi muốn kiểm tra vết này."
"ừ, tất nhiên rồi." Eph cố gắng giữ cho đầu óc sáng suốt. "Để tôi xem nào."
Creem tiến về phía trước, Eph lục lọi ba lô lôi ra một cái đèn pin, nắm lấy cẳng tay to dày của cậu ta.
Màu da cậu ta trông khỏe mạnh dưới luồng sáng.
"Cởi băng cho tôi xem," Eph nói.
Creem làm theo, những ngón tay dày như xúc xích của cậu ta cũng lấp lánh ánh bạc. Cái băng y tế kéo theo mấy sợi lông đen thô, nhưng cậu ta không mảy may để ý.
Eph chiếu đèn pin xuống ngay trên chỗ thịt bị hở ra. Không có vết cắt hay trầy nào.
"Tôi không thấy gì hết," Eph nhận xét.
"Là bởi vì không có gì để thấy cả," Creem nói.
Cậu ta kéo cánh tay về, đúng đó nhìn Eph. Đợi Eph hiểu ra.
Creem nói tiếp, "Chúa Tể nói tôi phải tìm cách gặp riêng anh."
Eph suýt nhảy dụng về phía sau. Đèn pin rơi ra, lăn tới chân anh. Eph nhặt nó lên, lập cập tắt ánh sáng.
Tay thủ lĩnh băng đảng mỉm nụ cười ánh bạc.
"Là cậu à?" Eph hỏi.
"Và anh?" Creem đáp. "Chẳng hợp lý gì cả." Creem ngoái nhìn cánh cửa đóng chặt trước khi tiếp tục. "Nghe đây, chiến hữu. Anh phải thể hiện nhiều hơn, biết không? Phải có ý kiến nhiều lên, thực hiện vai trò của mình. Anh chưa cố gắng đúng mức."
Eph hầu như không nghe cậu ta nói gì nữa. "Đã bao lâu...?"
"Chúa Tể đến tìm tôi cũng chưa được bao lâu. Đốn hết mẹ bọn còn lại trong băng tôi. Nhưng tôi có thể hiểu hành động đó. Bây giờ, đây là khu vực của Chúa Tể, anh biết chứ?" Cậu ta búng hai ngón tay lấp lánh bạc. "Nhưng lại tha mạng cho tôi. Vì Chúa Tể có những kế hoạch khác. Cho tôi một đề nghị - cùng đề nghị tôi đã đưa ra cho mấy người các anh."
"Giao nộp chúng tôi... đổi lấy Manhattan?"
"À, lấy một phần thôi. Một khu chợ đen be bé, ít công chuyện buôn hương bán phấn, bài bạc. Bảo là nó sẽ giúp người ta phân tâm và đi vào khuôn khổ."
"Vậy là cái này... vụ kíp nổ này... nó chỉ là một trò lừa."
"Không, là thật đấy. Tôi chỉ có nhiệm vụ thâm nhập vào nhóm các anh. Chính Gus đã đến tìm tôi mang theo lời đề nghị."
"Thế còn quyển sách?"
"Quyển sách bạc các anh cứ thì thào nhắc đến suốt ấy hả? Chúa Tể không nói gì. Đấy là thứ anh sẽ giao cho hắn hả?"
Eph buộc phải hùa theo. Bởi vậy, anh gật đầu.
"Tôi không hề nghĩ anh sẽ làm vậy. Nhưng này - những người kia rồi sẽ sớm ước gì họ đã giao kèo trước ta."
Creem lại nở nụ cười bạc. Khuôn mặt ánh kim của cậu ta khiến Eph phát bệnh.
"Cậu thực lòng nghĩ hắn sẽ tôn trọng giao kèo với cậu à?" Eph hỏi.
Creem nhăn mặt. "Sao lại không? Anh cũng nghĩ hắn sẽ tôn trọng giao kèo với anh hả?"
"Tôi chẳng biết nữa."
"Anh nghĩ hắn sẽ lừa ta à?" Creem nổi giận. "Tại sao chứ? Anh sẽ được gì từ vụ này? Đừng nói là thành phố này đấy."
"Con trai tôi."
"Và?"
"Thế thôi."
"Chỉ có thế? Con trai anh. Đổi lấy quyển sách thiêng này và bạn bè anh."
"Thằng bé là tất cả những gì tôi cần."
Creem lùi lại, làm như thể cực kỳ kinh ngạc, nhưng - Eph dám nói - cậu ta đang nghĩ Eph là thằng khờ. "Anh biết không, tôi buộc phải suy nghĩ khi biết chuyện của anh. Sao lại phải có hai kế hoạch? Chúa Tể đang nghĩ gì? Hắn sẽ thực hiện cả hai giao kèo chứ?"
"Có khi là không cái nào cả," Eph đáp.
Creem không thích ý này. "Dù sao thì, tôi thấy thế này - một trong hai chúng ta là kế hoạch dự phòng. Bởi vì anh thực hiện giao kèo trước, vậy thì hắn còn cần tôi làm gì? Tôi thế là tiêu đời, anh nhận hết vinh quang."
"Vinh quang phản bội bạn bè."
Creem gật đầu. Eph đáng lẽ nên để ý hơn đến phản ứng của Creem, nhưng lúc này anh đã quá rối trí. Quá giằng xé. Anh thấy hình ảnh chính mình phản chiếu trong tên hám lọi khốn nạn này.
"Tôi nghĩ Chúa Tể đang cố chơi tôi. Tôi nghĩ lập thỏa thuận thứ hai thì cũng ngang bằng chẳng lập thỏa thuận nào. Thế nên tôi mới bảo cho những người kia biết về địa điểm kho vũ khí. Bởi vì bọn họ sẽ không bao giờ đến được đó. Bởi vì bây giờ, thằng Creem này sẽ ra tay."
Đến lúc đó, Eph mới nhận ra tay cậu ta đang ở quá sát. Anh liếc nhìn tay cậu ta, thấy chúng không mang vũ khí - nhưng đã siết lại thành nắm đấm.
"Đợi đã," Eph nói, ý thức được Creem định làm gì. "Gượm đã. Nghe này. Tôi... tôi sẽ không thực hiện thỏa thuận. Thật điên rồ khi cân nhắc đề nghị của hắn. Tôi không bán rẻ những con người này - và cậu cũng đừng làm thế. Cậu biết kíp nổ ở đâu. Chúng ta sẽ lấy được nó, móc vào quả bom của Fet, rồi ta sẽ lần ra Điểm Đen của Chúa Tể. Theo cách ấy, tất cả chúng ta đều sẽ có thứ mình muốn. Tôi sẽ lại có con trai. Cậu có thể có phần bất động sản. Chúng ta sẽ tóm cổ tên đốn mạt đó một lần cho xong."
Creem gật gù, có vẻ đang đong đếm lời đề nghị này. "Buồn cười thật," cậu ta đáp. "Tôi sẽ nói y như thế nếu tình huống xoay chuyển và anh định chơi trò hai mặt với tôi. Tạm biệt, bác sĩ."
Creem túm cổ áo Eph và anh không kịp tự vệ. Nắm đấm to bự cùng những khớp ngón tay bọc bạc đã vung đến thái dương Eph. Thoạt tiên, Eph không cảm thấy cú đấm, chỉ nhận ra căn phòng đột nhiên lộn nhào, rồi ghế văng tứ tán dưới sức nặng từ thân thể đang rơi của anh. Sọ anh đập mạnh xuống sàn, còn căn phòng trở nên trắng lóa và rồi rất, rất tối.