Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1060 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
ảo mộng

NHƯ THƯỜNG LỆ, từ ngọn lửa hiện ra những dáng hình ánh sáng. Eph đứng đó, bất động - choáng ngợp lúc họ tiến đến anh. Mớ tóc rối của anh bị đánh trúng bởi nguồn năng lượng của một trong số họ khi họ tấn công phủ đầu anh. Eph cưỡng lại, vật lộn dường như mãi mãi không ngừng. Hình thù thứ hai cũng tham gia trận đấu - nhưng Ephraim Goodweather không bỏ cuộc. Anh đánh trả can trường, tuyệt vọng, cho đến khi lại thấy khuôn mặt Zack, giữa ánh sáng chói lòa.

"BỐ..." Zack gọi, rồi một ánh đèn pin lại xuất hiện.

Nhưng lần này, Eph không tỉnh dậy. Hình ảnh Zack dẫn tới một phong cảnh mới cỏ xanh ngăn ngắt dưới mặt trời vàng ấm áp, lăn tăn làn gió nhẹ khiêm nhường.

Một cánh đồng. Trong một trang trại.

Bầu trời trong xanh. Mây cuộn bay. Cây tươi tốt.

Eph giơ tay che cho ánh mặt trời khỏi chiếu thẳng vào mắt để có thể nhìn rõ hơn.

Một khu nhà trang trại giản đơn. Nhỏ nhắn, xây bằng gạch đỏ tươi, mái lợp ván đen. Ngôi nhà cách anh phải năm mươi mét - nhưng anh chỉ bước ba bước đã đến nơi.

Từ ống khói, khói cuộn lên với hình dạng lặp đi lặp lại hoàn hảo. Gió đổi hướng, khiến dòng khói lướt theo chiều ngang, tạo thành những chữ trong bảng chữ cái như thể được viết bằng một bàn tay khéo léo.

... LEYRZOLEYRZOLEYRZOLEYRZO...

Những chữ cái khói tan biến, trở thành tro nhẹ trôi tới cỏ. Anh cúi gập eo làm cả người thành hình con dao xếp, phạt các ngón tay thành những lưỡi dao và thấy các đầu ngón tay của mình rách toạc, máu đỏ rỉ ra.

Một cửa sổ bốn ô nằm đơn côi trên tường. Eph áp mặt vào đó và khi anh thở lên kính, hơi thở của anh lau sạch ô cửa sổ mờ xỉn.

Một người phụ nữ ngồi bên chiếc bàn cũ trong bếp. Tóc cô vàng rơm và cô đang viết vào một cuốn sách dày cộp bằng chiếc bút làm từ một sợi lông bạc lấp lánh, ngoại cỡ, xinh đẹp, vừa viết vừa nhúng bút vào một lọ mực đầy máu đỏ.

Kelly quay đầu, không quay hẳn về phía cửa sổ, chỉ vừa đủ để Eph biết cô cảm nhận được anh ở đó. Kính lại mờ đi và khi anh thở ra cho kính trong trở lại, Kelly đã biến mất.

Eph đi vòng quanh ngôi nhà trang trại, tìm một cửa sổ khác hoặc một cửa ra vào. Nhưng ngôi nhà là một khối gạch đặc chắc và sau khi đi trọn một vòng, anh thậm chí không thể tìm lại được bức tường có chiếc cửa sổ ban đầu. Gạch đã sẫm dần thành màu đen và trong lúc anh lùi khỏi cấu trúc ấy, nó biến thành một lâu đài. Tro đã nhuộm đen cỏ dưới chân anh, mài sắc những lưỡi cỏ như chém vào bàn chân trần theo mỗi bước anh đi.

Một cái bóng băng qua mặt trời. Nó có cánh như một con chim săn mồi lớn, nghiêng cánh lướt nhanh rồi bay biến mất, nhạt dần vào lớp cỏ tối sẫm.

Trên nóc lâu đài, ống khói to cỡ nhà máy bình bịch hộc tro đen lên trời, biến một ngày đẹp trời thành đêm hung dữ. Kelly xuất hiện trên một trong những thành lũy và Eph thét gọi cô.

"Cô ta không nghe thấy đâu," Fet bảo anh.

Fet mặc bộ đồ áo liền quần của chuyên gia diệt chuột bọ và tỏa ra một vầng hào quang, nhưng đầu anh lại là đầu chuột, đôi mắt nhỏ và đỏ rực.

Eph lại nhìn lên lâu đài, mái tóc vàng của Kelly bay tung như khói. Lúc này, cô lại là Nora trọc đầu, biến mất vào trong khu vực trên cao của lâu đài.

"Chúng ta phải chia ra," Fet nói, kéo điếu xì gà ra khỏi mồm bằng bàn tay con người, thổi khói xám bạc cuộn vòng giữa những sợi ria chuột đen mảnh. "Chúng ta không có nhiều thời gian."

Fet chuột chạy về phía tòa lâu đài, ép đầu vào một khe hở dưới nền đất, không hiểu sao vẫn uốn éo luồn được thân thể to lớn vào giữa hai tảng đá đen.

Trên nóc, một người đàn ông đang đứng trong tháp canh, mặc áo lao động có huy hiệu của tập đoàn Sears. Ấy là Matt, bạn trai từng sống cùng nhà Kelly, kẻ đầu tiên thay thế Eph làm bố của Zack và cũng là ma cà rồng đầu tiên Eph hạ gục. Trong khi Eph đang nhìn, Matt bị một cơn co giật, giơ tay cào cấu cổ họng. Anh ta co giật, gập người, giấu mặt, uốn éo... cho đến khi đôi bàn tay không chạm lên đầu nữa. Hai ngón tay giữa của anh ta dài thành móng vuốt dày và sinh vật ấy đứng thẳng dậy, giờ cao thêm mười lăm xen ti mét nữa. Chúa Tể.

Bầu trời đen khi đó mở ra, mưa trút xuống từ trên cao, nhưng khi những hạt mưa đáp xuống đất, thay vì tiếng vỗ lộp độp thông thường, chúng lại tạo thành một âm thanh nghe như "Bố ơi."

Eph loạng choạng, quay đầu chạy. Anh cố chạy nhanh hơn con mưa, xuyên qua đám cỏ đang ran rát lay động, nhưng những hạt mưa lại tạt anh túi bụi theo từng bước chân, hét vào tai anh, "Bố ơi! Bố ơi! Bố ơi!"

Cho đến khi mọi thứ quang hẳn. Mưa ngừng rơi, bầu trời chuyển thành một cái vỏ ốc tím đỏ. Cỏ biến mất và nền đất phản chiếu màu đỏ trên trời hệt như cách đại dương phản chiếu bầu trời.

Đằng xa, một hình dáng tiến lại gần. Nó xuất hiện không quá xa, song khi nó lại gần hơn, Eph mới có thể ước lượng kích cỡ của nó. Nó giống một người đàn ông, nhưng ít nhất cũng cao gấp ba lần Eph. Nó dừng cách Eph một quãng, dù kích thước của nó khiến nó có vẻ ở gần hơn.

Nó quả thực là một người khổng lồ, nhưng tỷ lệ cực kỳ chuẩn xác. Nó phủ người, hay đắm mình, trong một quầng ánh sáng lấp lánh.

Eph cố nói. Anh không cảm thấy sợ sinh vật kia. Anh chỉ cảm thấy choáng ngợp.

Có gì đó xào xạc sau lưng người khổng lồ. Lập tức, đôi cánh bạc rộng quạt phần phật, chiều dài cánh còn lớn hơn cả chiều cao người khổng lồ. Luồng gió mạnh phụt ra đẩy Eph lùi lại một bước. Cánh tay buông hai bên sườn, vị tổng lãnh thiên thần - chỉ có thể là như vậy - đập cánh thêm hai lần nữa, quất không khí vun vút và cất cánh.

Vị tổng lãnh thiên thần vút lên cao, đôi cánh vĩ đại đảm nhiệm mọi phần việc, tay và chân tạm nghỉ ngơi trong khi thiên thần bay về phía Eph với vẻ duyên dáng và tự tại siêu phàm. Thiên thần đáp xuống trước mặt anh, khiến Eph như nhỏ lại ba lần. Một vài cái lông bạc tuột khỏi bộ lông, rồi cắm ống lông xuống trước và bắt chặt vào trái đất đỏ rực. Một sợi bay bập bềnh về phía Eph, và anh bắt được sợi lông trong tay. Ống lông trở thành một cái chuôi ngà, còn phần lông vũ biến thành lưỡi kiếm bạc.

Vị tổng lãnh thiên thần to lớn cúi xuống phía Eph. Khuôn mặt bị chính quầng sáng lóa của thiên thần tỏa ra che khuất. Ánh sáng ấy mát rượi kỳ lạ, gần tỏa sương khói.

Vị tổng lãnh thiên thần nhìn không rời thứ gì đó đằng sau Eph, nên Eph ngập ngừng quay lại.

Bên một chiếc bàn ăn nhỏ đặt trên rìa một vách đá, Eldritch Palmer, cựu lãnh đạo Tập đoàn Stoneheart, ngồi đó, vận bộ com lê tối màu quen thuộc và đeo băng tay có chữ thập ngoặc màu đỏ quanh tay áo bên phải, sử dụng dĩa và dao để ăn một con chuột chết bày trên một đĩa sứ. Một vệt mờ tiến lại gần từ phía bên phải, là một con sói trắng cực lớn đang lao về phía bàn. Palmer không hề ngẩng đầu lên. Con sói trắng vồ lấy họng Palmer, quật ông ta ngã khỏi ghế, xé rách cổ ông ta.

Con sói trắng dừng lại và nhìn lên Eph - rồi lao vụt về phía anh.

Eph không chạy hay giơ kiếm lên. Con sói đến gần anh thì chậm lại, móng vuốt cày tung cát bụi. Máu của Palmer nhuốm ố lớp lông trắng như tuyết quanh mõm nó.

Eph nhận ra đôi mắt con sói. Chúng thuộc về Abraham Setrakian, giọng nói của nó cũng vậy.

"Ahsudagu-ĩvah."

Eph lắc đầu không hiểu, rồi một bàn tay khổng lồ túm lấy anh. Anh cảm thấy nhịp đập của đôi cánh tổng lãnh thiên thần trong lúc anh được nhấc bổng lên khỏi mặt đất đỏ rực, nền đất bên dưới co lại và thay đổi. Họ đến gần một vùng nước lớn, rồi chao nghiêng về bên phải, bay trên một quần đảo dày đặc. Vị tổng lãnh thiên thần hạ thấp xuống, nhào thẳng về phía một trong một nghìn hòn đảo.

Họ đáp lên một vùng đất hoang hình lòng chảo toàn sắt méo mó và thép bốc khói. Quần áo rách bươm và giấy cháy sém rải rác tứ tán khắp tàn tích cháy đen này; hòn đảo nhỏ này là tâm chấn của một tai họa nào đó. Eph quay sang vị tổng lãnh thiên thần, nhưng thiên thần đã biến mất - chỗ ngài vừa đứng giờ là một cánh cửa. Một cánh cửa đơn sơ, đứng cô độc trong cái khung của nó. Một tấm biển bắt chặt trên cánh cửa, được minh họa những bia mộ, bộ xương và thập giá bởi một bàn tay non nớt, viết bằng bút lông đen:

VƯỢT QUÁ ĐIỂM NÀY LÀ NGƯƠI SẼ CHẾT.

Eph biết cánh cửa này. Và chữ viết tay này. Anh vói lấy nắm cửa và xoay mở, bước qua.

Giường của Zack. Nhật ký của Eph để trên đó, nhưng thay vì cái bìa tơi tả, cuốn nhật ký được phủ bạc, cả mặt trước lẫn mặt sau.

Eph ngồi xuống giường, cảm nhận độ đàn hồi quen thuộc của chiếc nệm, nghe tiếng nó cót két. Anh mở nhật ký, những trang giấy da trong đó là của cuốn Occido Lumen, được viết tay kèm các hình minh họa.

Bất thường hơn nữa, Eph có thể đọc và hiểu những chữ Latin này. Anh lĩnh hội những dấu in chìm tinh tế, nhìn ra lớp văn bản thứ hai bên dưới lớp đầu tiên này.

Anh hiểu văn bản ấy. Trong thời khắc ấy, anh hiểu tất cả.

[1]

Như thể bị triệu hồi bởi âm thanh khi từ này được nói ra, Chúa Tể bước qua cánh cửa không tường. Hắn hất mũ trùm che mặt ra sau và quần áo hắn rơi tuột đi; ánh sáng mặt trời thiêu đốt da hắn, khiến nó đen giòn. Đám giun bò lổm ngổm bên dưới lớp da thịt đắp trên mặt hắn.

Chúa Tể muốn cuốn sách. Eph đứng dậy, sợi lông chim trong tay anh một lần nữa hóa thành thanh kiếm bạc. Nhưng thay vì tấn công, anh xoay nắm tay trên chuôi kiếm, ghìm mũi kiếm chúc xuống - như cuốn Lumen đã dạy.

Khi Chúa Tể vụt chạy về phía anh, Eph ấn lưỡi bạc xuống nền đất đen.

Đợt sóng xung kích đầu tiên lăn tăn lan như nước khắp mặt đất. Đợt bùng nổ theo sau do sức mạnh thần thánh gây ra, một quả cầu lửa toàn ánh sáng rực rỡ tiêu diệt cả Chúa Tể lẫn vạn vật xung quanh - chỉ để lại mỗi mình Eph, đang trừng trừng nhìn tay mình, đôi bàn tay vừa làm được điều này. Đôi bàn tay non nớt - không phải tay anh.

Anh vói lên sờ mặt mình. Anh không còn là Eph.

Anh là Zack.

img

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] "Ahsudagu-wah."

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »