Dậy đi, Goodweather.
Giọng Ma Cà Rồng Bẩm Sinh gọi Eph dậy. Anh mở mắt. Anh đang nằm dưới sàn nhà, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đứng bên trên anh.
Có chuyện gì vậy?
Rời ảo mộng về với thực tại quả là một cú sốc. Chuyển từ quá tải cảm giác tới mất hẳn cảm giác. Giấc mơ ấy cho cảm giác như đang ở trong một trong những trang minh họa của cuốn Lumen. Cảm giác thật hơn cả thật.
Anh ngồi dậy, giờ đã cảm thấy rõ cơn đau đầu. Thái dương anh đau buốt. Bên trên anh, khuôn mặt Quinlan vẫn nhợt nhạt như thường.
Eph chớp mắt vài lần, cố rũ bỏ hiệu ứng thôi miên còn vương vấn của ảo mộng đang bám dính lấy anh như nhau thai. "Ta đã thấy nó," anh nói.
Thấy cái gì?
Khi đó, Eph nghe thấy một tiếng đập, càng lúc càng to hơn, di chuyển vút qua trên đầu, khiến tòa nhà rung chuyển. Một chiếc trực thăng.
Chúng ta bị tấn công.
Quinlan giúp anh đứng dậy. "Creem," Eph lên tiếng, "Cậu ta đã báo cho Chúa Tể biết ta ở đâu." Eph ôm đầu. "Chúa Tể biết chúng ta có cuốn Lumen."
Quinlan quay lại đối diện cánh cửa. Gã đứng yên, như thể đang lắng nghe.
Chúng đã bắt Joaquin.
Eph nghe có tiếng bước chân, nhẹ và xa xăm. Chân trần. Ma cà rồng.
Quinlan túm lấy cánh tay Eph, nhấc bổng anh lên. Eph nhìn vào đôi mắt đỏ rực của Quinlan, nhớ lại phần cuối giấc mơ - rồi nhanh chóng gạt nó ra khỏi tâm trí, tập trung vào mối nguy hiểm hiện thời.
Đưa ta thanh kiếm thừa của ngươi.
Eph làm theo và sau khi nhặt cuốn nhật ký ném vào ba lô, anh đi theo Quinlan ra hành lang. Họ rẽ phải, tìm thấy cầu thang dẫn xuống tầng hầm, rồi vào những hành lang ngầm dưới đất. Lũ ma cà rồng đã ở sẵn trong những lối đi ấy. Những tiếng động vẳng đến như dẫn điện. Tiếng người hét và tiếng kiếm va vào nhau.
Eph rút kiếm, bật đèn pin. Quinlan di chuyển với tốc độ cực nhanh nên Eph phải cố bắt kịp. Trong nháy mắt, Quinlan đã vọt lên trước và tới lúc Eph quanh góc hành lang, ánh đèn pin của anh đã soi tỏ hai ma cà rồng bị chặt đầu.
Phía sau ngươi.
Một con khác từ căn phòng bên hông đi ra, Eph xoay người, xuyên lưỡi kiếm qua ngực nó. Lưỡi bạc khiến nó suy yếu, rồi Eph rút lưỡi kiếm ra và nhanh chóng cắt cổ sinh vật.
Quinlan tiến lên trước, xông thẳng vào trận chiến, giết lũ ma cà rồng trước khi chúng có cơ hội tấn công. Bằng cách này, họ tiếp tục tiến được qua hành lang nhà thương điên dưới lòng đất. Một cầu thang được Gus đánh dấu bằng sơn huỳnh quang đưa họ tới một lối đi thông sang một cầu thang khác dẫn ngược lên tầng hầm một tòa nhà trong khuôn viên trường.
Họ ra khỏi tòa nhà khoa toán gần trung tâm khu học xá, ngay đằng sau thư viện. Sự hiện diện của họ ngay lập tức thu hút sự chú ý của lũ ma cà rồng đang xâm nhập, rồi chúng từ tứ phía chạy theo họ, không buồn để ý tới những vũ khí bạc đối diện chúng. Quinlan, với tốc độ cực nhanh và khả năng miễn dịch tự nhiên trước lũ giun nhiễm bệnh trong thứ máu trắng ăn da của chúng, đốn hạ Strigoi nhiều gấp ba lần Eph.
Một chiếc trực thăng quân đội từ vùng nước tiến lại, sà xuống từ trên đầu, đảo qua đảo lại kịch liệt trên các tòa nhà khu học xá. Eph thấy giá súng, mặc dù thoạt tiên tâm trí anh chối bỏ hình ảnh ấy. Anh trông thấy cái đầu ma cà rồng hói trọc đằng sau cái thùng dài, rồi nghe tiếng súng nổ, song vẫn không thể luận ra tình hình cho đến khi thấy băng đạn găm mạnh vào đường đá gần chân anh đứng - hỏa lực oanh tạc nhắm thẳng về phía anh và Quinlan. Eph cùng với Quinlan quay người, nhào tìm chỗ náu, chạy vào dưới phần mái chìa ra của tòa nhà gần nhất trong lúc chiếc trực thăng ngoặt đi để quay đầu lại.
Họ chạy tới cửa ra vào, khom khuất người trong giây lát nhưng không đi vào trong tòa nhà - bởi quá dễ để bị đánh bẫy. Eph lục lọi lấy kính nhìn đêm, giữ nó trên mắt đủ lâu để nhìn thấy cả tá ma cà rồng lấp loáng xanh đang đi vào khu sân trong giống sân khấu tròn, như những đấu sĩ xác sống được gọi ra trận tiền.
Quinlan vẫn ở cạnh anh, im lặng hơn thường lệ. Gã trân trối nhìn phía trước như đang nhìn gì đó ở đâu đó khác.
Chúa Tể đang ở đây.
"Gì?" Eph nhìn quanh. "Hắn hẳn ở đây vì cuốn sách."
Chúa Tể ở đây vì mọi thứ.
"Cuốn sách ở đâu?"
Fet mới biết.
"Ngươi thì không?"
Lần cuối cùng ta thấy thì nó ở trong thư viện. Trong tay Fet khi anh ta tìm một bản sao để làm giả...
"Đi thôi," Eph nói.
Quinlan không chần chừ. Thư viện mái vòm khổng lồ gần như đã ở ngay trước mặt họ, ngay trước bể nước sân trong. Gã chạy ra khỏi chỗ cửa và phần mái chìa, rồi xỉa chết một tên ma cà rồng đang chạy tới. Eph theo sát, nhìn chiếc trực thăng đang cua một vòng rộng để quay lại từ bên phải anh. Anh chạy bỏ quãng bậc cầu thang, rồi lại leo lên, khẩu súng giờ đang bắn bán tự động, những mẩu đá granit cứa vào cẳng chân anh.
Chiếc trực thăng chậm lại, chờn vờn trên sân trong, để tay súng được chắc tư thế hơn. Eph núp giữa hai cột trụ dày nâng mái cổng thư viện, phần nào che thân mình khỏi hỏa lực. Phía trước anh, một ma cà rồng xáp đến gần Quinlan và nhận được phần thưởng là cái đầu lìa khỏi thân mình. Quinlan giữ cánh cửa mở cho Eph chạy vào trong.
Được nửa đường tới nhà tròn thì anh dừng lại. Eph có thể cảm thấy sự hiện diện của Chúa Tể ở đâu đó trong thư viện. Đó không phải là một mùi hương hay một xung động; mà là cách không khí di chuyển theo gót Chúa Tể, cuộn quanh hắn, tạo ra những dòng khí cắt ngang nhau kỳ quặc.
Quinlan chạy qua anh, vào trong phòng đọc chính.
"Fet!" Eph gọi, nghe có tiếng sách rơi đằng xa. "Nora!"
Không có tiếng trả lời. Anh vội chạy theo Quinlan, kiếm lăm lăm, quơ qua quơ lại, cảnh giác Chúa Tể. Anh đã mất dấu Quinlan được một lúc nên lôi đèn pin ra bật lên.
Sau gần một năm không sử dụng, thư viện đã đóng bụi dày cả tấc. Eph thấy bụi lơ lửng trong không khí dưới luồng sáng hình nón của đèn pin. Trong lúc hạ ánh sáng xuống dọc các chồng sách tới một chỗ trống ở đầu kia căn phòng, anh để ý thấy sự xáo trộn trong luồng bụi, như được gây ra bởi thứ gì đó di chuyển nhanh hơn khả năng mắt thường nhìn được. Sự xáo trộn này, sự sắp xếp lại nhẹ như hơi thở của các phân tử này, di chuyển thẳng về phía Eph với tốc độ không tưởng.
Eph bị đánh mạnh từ đằng sau và gục xuống. Anh chỉ kịp nhìn lên trên, thấy Quinlan chém kiếm vào làn không khí đang xộc tới. Kiếm của gã không đâm trúng gì cả, nhưng trên đà đâm, gã thủ thế hòng gạt đi mối nguy đang lao đến. Cú va chạm rất mạnh, dù Quinlan có ưu thế là giữ được thăng bằng.
Một chồng các kệ sách đổ sụp xuống cạnh Eph với lực mạnh ghê gớm, món nội thất bằng thép sập xuống sàn phòng trải thảm. Mất đà, Chúa Tể lộ mình, lăn ra khỏi những kệ sách bị đổ. Eph thấy khuôn mặt Chúa Tể bóng tối - chỉ một tích tắc, nhưng đủ để thấy những con giun bò hối hả điên cuồng dưới lớp da hắn - và cứ thế nhìn chằm chằm cho đến lúc sinh vật ấy lấy lại được thăng bằng.
Chiến thuật kinh điển nhử đối thủ mất sức. Quinlan đã tránh mặt, kéo thẳng Chúa Tể tới Eph khi anh chưa kịp phòng vệ gì, định đột kích hắn nhân lúc hắn mải tấn công. Chúa Tể nhận ra mưu đồ này cùng lúc với Eph, bởi không quen bị bịp.
KHỐN NẠN.
Chúa Tể tức giận. Hắn đứng dậy, xông về phía Quinlan, không thể gây ra vết thương nào đáng kể bởi Quinlan có thanh kiếm, song vẫn hạ người xáp đến và đẩy Ma Cà Rồng Bẩm Sinh vào chồng sách đối diện.
Thế rồi hắn vụt đi, như một vệt đen mờ, ngược ra nhà tròn mái vòm.
Quinlan nhanh chóng lấy lại thăng bằng và kéo Eph dậy. Họ chạy theo Chúa Tể qua nhà tròn, ngó tìm Fet.
Eph nghe có một tiếng thét, xác định đó là tiếng thét của Nora, bèn chạy vội qua một căn phòng bên hông. Anh chiếu đèn pin thấy cô. Các ma cà rồng khác đã từ đầu đằng kia chạy vào, một trong số chúng đe dọa Nora từ tít trên đỉnh một dãy các chồng sách, một cặp khác ném loạn xạ sách vào Fet. Quinlan từ một chiếc ghế phóng thẳng vào tên ma cà rồng trên đỉnh các chồng sách kia, dùng bàn tay còn rảnh tóm cổ nó trong khi tay kia xuyên lưỡi kiếm qua người sinh vật, rồi lăn tròn cùng nó xuống dãy sách kế bên. Nora vậy là rảnh tay đuổi theo các ma cà rồng đang ném sách. Eph có thể cảm thấy Chúa Tể nhưng không tài nào tìm ra hắn bằng ánh sáng đèn pin. Những kẻ cướp phá này là những kẻ đánh lạc hướng có chủ ý, Eph biết, nhưng chúng cũng là những mối họa thực sự. Anh phóng xuống một lối đi song song với lối của Nora và Fet, gặp thêm hai tên xâm nhập nữa đang vào qua cánh cửa đằng xa.
Eph khua kiếm, nhưng chúng không dừng lại. Chúng chạy tới anh và anh cũng chạy thẳng tới chúng. Anh tiêu diệt chúng dễ dàng - quá dễ dàng. Mục đích của chúng chỉ là buộc anh phải bận rộn. Eph đụng một tên nữa đang chạy vào, nhưng trước khi tấn công nó, thoạt tiên anh mạo hiểm ngoái nhìn lại cuối hàng sách chỗ Fet.
Fet đang chặt chém, che chắn mặt và mắt khỏi những quyển sách đang bị ném tới.
Eph quay người bước né sang bên tránh con ma cà rồng đã gần lao sập vào anh, đâm kiếm xuyên họng nó. Hai con khác xuất hiện ở cửa. Eph đã sẵn sàng đánh trả thì đột nhiên bị đánh mạnh một cú ngang tai trái. Anh quay người lia luồng sáng đèn pin và thấy một ma cà rồng nữa đang đứng giạng chân giữa những chồng sách, ném các cuốn sách về phía anh. Đến đây thì Eph biết anh phải ra khỏi chỗ ấy.
Trong lúc đốn hạ cặp Strigoi cảm tử đang lao tới, Eph thấy Quinlan vụt ngang phía sau phòng. Quinlan vác bổng mối phiền toái đang dùng sách làm vũ khí kia khỏi chồng sách, ném con ma cà rồng ngang phòng - rồi dừng khựng. Gã quay về phía Fet và thấy cảnh này, Eph cũng vậy.
Gã nhìn lưỡi kiếm bản rộng của Fet chém vào một con ma cà rồng điên loạn nữa - đúng lúc Chúa Tể từ chồng sách bên trên nhảy xuống sau lưng Fet. Bằng cách nào đó, Fet ý thức được sự hiện diện của Chúa Tể và cố quay người chém hắn. Song Chúa Tể đã nắm được ba lô sau lưng Fet, kéo mạnh xuống. Cái ba lô tuột xuống khuỷu tay Fet, ghim chặt hai cánh tay anh ra sau.
Fet có thể giật tay ra, nhưng thế có nghĩa là mất cái ba lô. Quinlan nhảy xuống khỏi chồng sách, lao vào Chúa Tể. Chúa Tể dùng cái móng sắc dày của ngón giữa như vuốt chim cắt rồi dây vai có đệm, cắt cái ba lô khỏi người Fet trong lúc Fet quyết giữ bằng được. Fet quay người vồ lấy Chúa Tể, cũng là vồ lấy ba lô của anh, không màng tới thân mình nữa. Chúa Tể chỉ một tay cũng tóm gọn được anh và quăng đi - dễ dàng như quăng một cuốn sách - thẳng hướng Quinlan.
Cú va chạm của họ cực mạnh và gây tiếng động lớn.
Eph thấy Chúa Tể cầm cái ba lô có cuốn sách. Nora giờ đối diện hắn, từ cuối dãy sách, đứng ngay trước hắn, kiếm giơ ra trước. Điều Nora không thể thấy - nhưng Chúa Tể và Eph thì thấy - là hai ma cà rồng nữ đang guồng chân chạy trên đỉnh các chồng sách sau lưng cô.
Eph rú lên gọi Nora, song cô đã đứng sững. Chúa Tể thì thầm. Eph lại rú gọi, thậm chí anh còn chạy tới, xỉa thanh kiếm về phía Chúa Tể.
Chúa Tể quay người, tài tình dự đoán được đòn tấn công của Eph - nhưng hắn không phải mục tiêu của Eph. Eph không chém thân thể Chúa Tể, mà vào cái dây bị cắt tướp của chính chiếc ba lô, ngay bên dưới nắm tay Chúa Tể. Anh muốn cuốn Lumen. Anh xén sợi dây lủng lẳng và chiếc ba lô rơi xuống sàn thư viện. Đà chạy giúp Eph vượt qua Chúa Tể, hiện đang né - và hành động của anh đủ để phá vỡ trạng thái như bị thôi miên của Nora. Cô quay lại thấy Strigoi bên trên mình, đang chực tấn công. Vòi chích của chúng đã thò ra, nhưng kiếm bạc của Nora giữ cho chúng ở cách xa một khoảng.
Chúa Tể nhìn lại Eph với vẻ kinh tởm dữ dội. Eph đang lảo đảo và dễ bị tấn công - nhưng Quinlan lại đang đứng dậy. Chúa Tể bốc cái túi sách lên trước khi Eph kịp làm tương tự và chạy vụt ra cửa sau.
Quinlan đứng dậy. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh ngoái nhìn Eph, chỉ một giây, rồi quay người chạy vụt ra cửa theo sát gót Chúa Tể. Gã không có lựa chọn. Họ phải có cuốn sách ấy.