Gus chém tên hút máu đang chạy xuyên qua tầng hầm xông vào cậu, bồi cho nó một cú nữa trước khi nó gục hẳn. Cậu chạy lên cầu thang tới phòng học có Joaquin, thấy cậu ta vẫn đang nằm trên bàn, đầu gối lên một chiếc chăn gấp. Cậu đáng lẽ đã chìm sâu vào giấc ngủ mê man do thuốc, nhưng không hiểu sao mắt vẫn mở nhìn trần phòng học chằm chằm.
Gus biết. Không có các triệu chứng rõ rệt - vẫn còn quá sớm - nhưng cậu dám nói Quinlan hoàn toàn đúng. Sự kết hợp của nhiễm khuẩn, ma túy lẫn nốt châm của ma cà rồng đã khiến Joaquin đờ đẫn như vậy.
"Vĩnh biệt."
Gus kết liễu Joaquin. Một nhát kiếm nhanh gọn và rồi cậu đứng đó nhìn đống lộn xộn khủng khiếp mình vừa gây ra cho đến khi những tiếng động từ trong tòa nhà nhắc cậu quay lại hành động.
Chiếc trực thăng đã quay lại bên ngoài. Cậu nghe có tiếng súng nổ và muốn ra ngoài đó. Nhưng trước tiên, cậu quay trở vào những lối hành lang tầng hầm. Cậu tấn công và chém chết hai tên ma cà rồng không may gặp phải cậu trên đường tới phòng phát điện. Cậu lấy tất cả pin ra khỏi bộ sạc, ném chúng vào một cái túi cùng với đèn và kính nhìn đêm của cậu.
Cậu giờ có một mình - đích thực cô đơn. Và nơi ẩn náu của cậu đã bị nổ tung.
Cậu cột một cây đèn Luma vào bên tay còn rảnh, tuốt kiếm sẵn sàng, bắt đầu hành trình chém chết mẹ vài tên hút máu.
---❊ ❖ ❊---
Eph lần đường tới chỗ cầu thang, tìm lối ra. Anh phải ra được bên ngoài.
Một cánh cửa mở ra khu vực dỡ hàng và bầu không khí ban đêm mát ẩm. Eph tắt đèn pin, cố gắng tự định hướng. Không có ma cà rồng, ít nhất là trong lúc này. Chiếc trực thăng ở đâu đó phía bên kia thư viện, bên trên sân trong. Eph bắt đầu đi về phía gara bảo dưỡng, nơi Gus cất giữ những món vũ khí lớn hơn của cậu. Họ thua quá nhiều về quân số, và chiến đấu kiểu tay không chống kiếm này là sở trường của Chúa Tể. Họ cần thêm hỏa lực.
Trong khi Eph chạy từ tòa nhà này sang tòa nhà khác, nơm nớp chờ những đợt tấn công từ bất cứ hướng nào, anh dần ý thức thấy một sự hiện diện đang chạy vun vút trên nóc các tòa nhà khu học xá. Một sinh vật đang theo anh. Eph chỉ thoáng thấy một hình dáng không trọn vẹn, nhưng anh chỉ cần có thế. Anh chắc chắn anh biết đó là ai.
Khi đến gần gara, anh để ý thấy ánh sáng bên trong. Có nghĩa là một ngọn đèn và một ngọn đèn có nghĩa là một con người. Eph chạy lên lối vào, đủ gần để thấy cửa gara đang mở. Anh thấy tấm lưới bạc bắt mắt của một chiếc xe. Chiếc Hummer vàng của Creem đã được đánh vào trong.
Eph đã tin chắc Creem đi lâu rồi. Anh quanh góc thì thấy cái bóng như thùng phuy không lẫn đi đâu được của Creem đang chất dụng cụ và pin vào sau xe.
Eph di chuyển thật nhanh và lặng lẽ, hy vọng lén đến gần được cái gã to con hơn mình nhiều kia. Nhưng Creem đang hết sức cảnh giác và không hiểu sao cậu ta quay lại, giáp mặt Eph. Cậu ta bắt lấy cổ tay Eph, khóa cánh tay cầm kiếm của anh, rồi đẩy Eph ngã sõng soài lên chiếc Hummer.
Creem áp sát mặt Eph, gần đến độ Eph có thể ngửi được cả mùi thức ăn chó trong hơi thở cậu ta, có thể thấy vụn thức ăn vẫn mắc trong kẽ răng bạc. "Anh nghĩ tôi sẽ để cho cái loại bánh mì trắng cả ổ mang thẻ thư viện như anh chơi trên cơ tôi sao?"
Creem thu lại bàn tay to tướng, nắm thành một nắm đấm toàn khớp bạc. Trong lúc cậu ta giơ nắm đấm ra trước mặt Eph, một thân hình gầy guộc từ phía đầu xe lao thẳng về phía cậu ta, húc kẻ to con hơn mình bật lùi ra sau gara.
Eph rời khỏi chiếc Hummer, hổn hển ho lấy hơi. Creem đang đánh trả kẻ đột nhập trong bóng tối phía sau. Eph tìm thấy đèn pin, bật lên.
Đó là một con ma cà rồng, đang gầm gừ và cào cấu Creem - bấy giờ cầm cự được chỉ nhờ món đồ bạc lấp lánh chống ma cà rồng gắn trên những ngón tay và mấy sợi xích bạc dày cộp trên cổ. Con ma cà rồng rít xì xì và vờn xung quanh, dùng ngón tay vuốt dài chém vào đùi Creem, cắt cậu ta đau điếng. Cơn đau khiến Creem ngực to lưng dày sụp xuống dưới sức nặng của chính mình.
Eph chiếu luồng sáng đèn pin lên mặt con ma cà rồng. Kelly. Cô đã cứu anh khỏi Creem bởi cô muốn giành anh cho riêng mình. Đèn pin nhắc cô nhớ điều này, nên cô gầm gừ vào vùng ánh sáng, bỏ Creem bị thương ở đấy và bắt đầu di chuyển về phía Eph.
Eph tìm thanh kiếm quanh nền xi măng của gara nhưng không thấy. Anh vói vào trong ba lô tìm thanh kiếm dự trữ nhưng nhớ ra Quinlan đã cầm nó đi rồi.
Anh chẳng còn gì cả. Anh lùi lại, hy vọng có thể hích trúng gót chân vào thanh kiếm bị rơi, nhưng không kết quả.
Kelly tiến đến gần, cúi thấp, nụ cười nhếch mép như phê thuốc lướt ngang khuôn mặt ma cà rồng. Cuối cùng cô cũng sắp có được Người Thân của mình.
Thế rồi vẻ mặt đó biến mất, thay vào đó là biểu cảm giật mình hoảng sợ khi cô nheo mắt nhìn qua vai Eph.
Quinlan đã đến. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh bước đến cạnh Eph, thanh kiếm bạc trong tay nhỏ máu trắng.
Kelly rít lên hết cỡ, toàn thân căng ra, sẵn sàng nhảy trốn. Eph không biết Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đang truyền thông điệp hay âm thanh gì vào đầu cô. Anh nhìn bàn tay kia của Quinlan song không thấy túi của Fet. Quyển sách đã biến mất.
Eph lúc này đang ở cạnh cửa trước chiếc Hummer, thấy các thứ vũ khí tự động Gus đã giao cho Creem ở trong xe. Trong khi Ma Cà Rồng Bẩm Sinh bắt Kelly tuân phục, Eph vào xe tải, cầm lấy món vũ khí gần nhất, quàng dây súng quanh cẳng tay. Anh bước ra, bắn qua Quinlan thẳng vào Kelly, khẩu súng máy đột nhiên sống dậy trong tay anh.
Anh bắn trượt cô trong loạt đạn đầu tiên. Giờ cô đang di chuyển, vọt lên trước, qua nóc chiếc Hummer để tránh phát đạn của anh. Eph nhanh chóng di chuyển quanh đuôi chiếc xe tải, bắn bừa, đuổi Kelly đang nhảy chồm chồm ra khỏi gara, nã súng trong khi cô vọt lên hông tòa nhà, tới tận mái và biến mất.
Eph lập tức trở vào trong, tới phía sau gara, nơi Creem đã đứng dậy và đang cố tới chiếc Hummer. Eph bước thẳng tới cậu ta, gí khẩu súng còn đang bốc khói vào lồng ngực rộng của tên thủ lĩnh băng đảng.
"Cái mẹ gì thế?" Creem ré lên, nhìn máu vấy đỏ ống quần bị chém. "Có bao nhiêu tên hút máu đang tranh giành anh vậy?"
Eph quay sang Quinlan. "Có chuyện gì?"
Chúa Tể. Hắn đi rồi. Rất xa.
"Cùng với cuốn Lumen."
Fet và Nora chạy vào trong, cúi gập người, thở dốc.
"Trông chừng cậu ta," Eph bảo Quinlan trước khi phóng ra ngoài hòng tiêu diệt những kẻ đuổi theo. Nhưng anh không thấy kẻ nào.
Trở vào trong, Fet đang kiểm tra Nora xem có giun máu không. Họ vẫn đang thở dốc, mệt rũ người vì hoảng sợ, chiến đấu và tháo chạy.
"Chúng ta phải ra khỏi nơi này," Fet nói giữa hơi thở dồn dập.
"Chúa Tể đã có cuốn Lumen," Eph thông báo.
"Mọi người không sao cả chứ?" Nora hỏi, nhìn Creem đang trở vào cùng Quinlan. "Gus đâu?"
Eph nói, "Không nghe anh nói à? Chúa Tể đã có cuốn sách. Cuốn sách biến mất rồi. Chúng ta tiêu đời rồi."
Nora nhìn Fet mỉm cười. Fet giơ ngón tay làm động tác xoay, cô bèn xoay người để Fet có thể mở khóa chiếc ba lô trên lưng cô. Anh lôi ra một bọc giấy báo cũ và mở nó ra.
Bên trong là cuốn Lumen không khảm bạc.
"Chúa Tể đã lấy cuốn Kinh Thánh Gutenberg tôi chuẩn bị cho hắn," Fet nói, mỉm cười ngưỡng mộ đầu óc thông minh của mình hơn là kết quả tốt đẹp kia.
Eph phải sờ tận tay mới dám tin đó là cuốn sách thật. Anh nhìn sang Quinlan để xác nhận thêm.
"Chúa Tể sẽ thốn lắm đây," Nora nói.
Fet bảo, "Không. Cuốn giả rất giống thật. Anh nghĩ hắn sẽ hài lòng..."
"Khốn thật," Eph nói. Anh nhìn sang Quinlan. "Chúng ta nên rời đi. Ngay."
Quinlan thô bạo túm cổ to dày của Creem.
"Sao vậy?" Nora thắc mắc hành động thô bạo của Quinlan với Creem.
"Creem là kẻ đưa Chúa Tể đến đây," Eph nói. Anh thoáng chĩa vũ khí về phía gã đàn ông to con. "Nhưng cậu ta đã thay lòng rồi. Giờ cậu ta sẽ giúp ta. Cậu ta sẽ dẫn ta đến kho vũ khí để lấy kíp nổ. Nhưng trước tiên, ta cần quả bom."
Fet đang bọc cuốn Lumen lại và trả nó vào ba lô của Nora. "Tôi có thể dẫn mọi người đến đó."
Eph trèo vào ghế tài xế, để khẩu súng máy trên bảng điều khiển rộng. "Dẫn đường đi."
"Đợi đã," Fet nói, nhảy vào ghế hành khách. "Trước tiên đi tìm Gus đã."
Những người còn lại nhảy lên xe, Eph khởi động xe. Đèn pha bật, chiếu sáng hai tên ma cà rồng đang đi về phía họ. "Bám chắc vào!"
Anh dấn chân ga, lăn bánh về phía hai Strigoi đang kinh ngạc. Eph đâm thẳng vào chúng, hai sinh vật chết do va chạm với lớp lưới bạc. Anh ngoặt sang phải, rời khỏi đường lên thảm cỏ bẩn thỉu, đâm sầm sập hai bậc tam cấp lên lối đi bộ của sân trường. Fet tóm lấy súng máy, ấn mở cửa sổ, nhoài nửa người ra ngoài. Anh xả đạn xuống bất cứ cặp hay nhóm Strigoi nào tiến về phía họ.
Eph ngoặt lái ở một giảng đường lớn của trường, nghiền qua một giá để xe đạp. Anh nhìn phía sau thư viện, lao về phía đó, tránh một đài phun nước cạn ráo và nghiền lên hai tên ma cà rồng đi lạc nữa. Anh lái vòng ra mặt tiền thư viện, thấy chiếc trực thăng đang lượn vòng bên trên sân trong khu học xá.
Anh tập trung cao độ vào chiếc trực thăng nên mãi đến phút chót mới nhìn thấy những bậc thang đá rộng chạy dài xuống dưới ở phía trước. "Bám chắc vào!" anh hét lên, cả với Fet đang nhoài người ra ngoài cửa sổ lẫn với Nora đang chuyển vũ khí đằng sau.
Chiếc Hummer chúc đầu nảy tưng tưng dọc cầu thang như một con rùa vàng đâm sầm sập xuống ván giặt để nghiêng 45 độ. Trong xe, họ lắc dữ dội, Eph dộng đầu lên nóc xe. Họ xuống đến bậc cuối cùng, Eph ngoặt trái về phía bức tượng Người suy tưởng bên ngoài nhà triết học, gần nơi chiếc trực thăng đang vần vũ.
"Kia!" Fet kêu lên, phát hiện Gus và cây đèn Luma màu tím của cậu đang nhô ra từ sau bức tượng, nơi cậu ẩn náu tránh hỏa lực từ trực thăng. Chiếc trực thăng giờ đang quay về phía xe tải. Fet nâng vũ khí, cố dùng một tay bắn về phía máy bay, trong khi tay kia bám chặt cái giá trên nóc chiếc Hummer. Eph phi về phía pho tượng, cán một con ma cà rồng khác trong lúc dừng xe ở chỗ Gus.
Súng của Fet mắc kẹt. Những loạt đạn từ chiếc trực thăng bắn trượt chiếc xe tải, đẩy lùi anh vào trong. Gus chạy đến, thấy Eph sau vô lăng rồi nhanh chóng với vào sau anh, nài Nora, "Đưa tôi một khẩu!"
Cô đưa, và Gus đặt khẩu súng máy lên vai, bắn lên chiếc trực thăng trên đầu - ban đầu bắn mỗi lần một phát, nhắm thẳng mục tiêu, sau đó nã liên hồi.
Những loạt đạn đáp trả ngưng bặt và Eph thấy chiếc trực thăng lui ra, vội vã quay đầu, chúc mũi bay đi. Nhưng đã quá muộn. Gus vừa bắn trúng tay phi công Stoneheart, làm gã sụm xuống, tay vẫn để trên cần điều khiển.
Chiếc trực thăng lảo đảo rồi nghiêng sang một bên, lao thẳng xuống góc khu sân trong, nghiền nát một ma cà rồng nữa bên dưới.
"Mẹ kiếp, thế chứ," Gus nhìn máy bay rơi, cảm thán.
Chiếc trực thăng sau đó bùng lên thành ngọn lửa. Kỳ lạ thay, một con ma cà rồng bò được ra khỏi đống mảnh vụn máy bay, cả người chìm trong lửa song vẫn toan bò về phía họ.
Gus hạ gục tên này với phát súng duy nhất vào đầu.
"Vào xe!" Eph quát át những tiếng lùng bùng trong tai.
Gus nhìn vào trong xe, sẵn sàng thách thức Eph, không muốn bị sai bảo. Gus muốn nán lại, giết hết từng tên hút máu dám xâm phạm khoảnh đất của cậu.
Nhưng rồi Gus thấy Nora gí mũi súng vào cổ Creem. Cảnh đó khiến cậu ngạc nhiên.
"Chuyện gì đây?" Gus nói.
Nora đá mở cửa. "Cứ vào đi đã!"