Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1067 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

Fet chỉ Eph đi hướng Đông băng ngang Manhattan, rồi về phía Nam xuống dọc phố 90 đến 94, rồi lại theo phía Đông ra ven sông. Không trực thăng, cũng không có bóng dáng ai theo họ. Chiếc Hummer vàng chói có hơi lộ liễu quá, nhưng họ không còn thì giờ đổi phương tiện. Fet chỉ cho Eph thấy nơi đỗ xe ẩn bên trong một công trường xây dựng bỏ hoang.

Họ vội vã đến bến phà. Fet đã luôn để mắt đến một tàu kéo được neo ở đấy, phòng trường hợp khẩn cấp. "Chắc là nó đấy," anh nói, bước đến sau các cần điều khiển trong khi cả bọn lên boong, đẩy con tàu ra dòng sông Đông cuồn cuộn.

Eph đã lãnh nhiệm vụ canh Creem thay cho Nora. Gus nói, "Tốt hơn hết là ai đó giải thích chuyện này cho rõ đi."

Nora lên tiếng, "Creem hợp tác với Chúa Tể. Cậu ta tiết lộ vị trí của chúng ta. Cậu ta mang Chúa Tể đến chỗ chúng ta."

Gus bước đến bên Creem, giữ một bên dây neo lắc lư. "Đúng thế không?"

Creem nhe hàm răng bạc. Cậu ta tự hào hơn là sợ. "Tao đã thương lượng được một vụ, Mễ ạ. Một vụ quá ổn."

[1] Gus ngẩng đầu, bước tới dí sát mặt Creem. Cậu có vẻ sắp nổi điên. "Người ta treo cổ bọn phản bội đấy, đồ rác rưởi ạ. Không thì cũng bắt xếp hàng trước đội hành quyết."

[2]

Creem cười khẩy, quay sang Eph. Gus nhìn theo hướng cậu ta, tất cả những người khác cũng vậy. "Còn chuyện gì khác chúng tôi chưa biết sao?" Gus hỏi.

Eph lên tiếng, "Chúa Tể tìm đến tôi qua mẹ cậu. Hắn đề nghị trao đổi con trai tôi. Lúc ấy tôi đã phát điên và yếu đuối, mọi người muốn gọi là gì cũng được. Nhưng tôi đã cân nhắc đề nghị đó. Tôi... tôi đã để ngỏ các phương án trả lời. Giờ thì tôi biết lời đề nghị đó chỉ mang lại kết cục xấu, nhưng..."

[3] Gus nói. "Anh khổ sở nghĩ ra cách dâng quyển sách cho Chúa Tể làm một cái bẫy. Hóa ra lại không có cái bẫy nào."

[4] Eph nói. "Nếu mọi thứ đúng như kế hoạch. Tôi chỉ là đang chơi cả hai bên. Tôi tuyệt vọng rồi."

[5] Gus bật lại. "Nhưng đâu có ai phản thùng cả bọn."

"Tôi đang rất chân thành đây. Tôi biết thế là đáng bị chỉ trích. Nhưng lúc đó tôi vẫn cân nhắc."

Lập tức, Gus lao vào Eph với con dao bạc trong tay. Quinlan, nhanh như cắt, ập ngay đến trước mặt Gus vừa kịp lúc, áp lòng bàn tay lên ngực ngăn cậu lại.

[6] Gus nói với Quinlan.

Goodweather còn có điều cần nói.

Eph cố đứng thăng bằng, cưỡng lại chuyển động của con thuyền, hải đăng đảo Roosevelt dần hiện ra. "Tôi biết Điểm Đen ở đâu," Eph nói.

Gus trừng mắt lườm anh qua Quinlan. "Vớ vẩn," cậu nói.

[7] Eph khẳng định. "Creem đánh ngất tôi, thế là tôi thấy ảo mộng."

[8] Gus hỏi. "Anh ta cuối cùng cũng hóa điên rồi! Thằng cha này điên mẹ nó rồi!"

Eph phải thừa nhận điều anh nói nghe còn hơn cả điên rồ. Anh không chắc sẽ phải thuyết phục họ ra sao. "Ảo cảnh đó... tiết lộ một chuyện."

[9] Gus chửi, lại cố gây hấn với Eph.

[10] Eph đáp. "Tôi biết là nghe rất nực cười. Nhưng tôi đã thấy mọi chi tiết. Một tổng lãnh thiên thần đã đến với tôi..."

[11] Gus rít lên.

"... với đôi cánh bạc lớn."

Gus lại cố nhào vào Eph, làm Quinlan phải can thiệp - chỉ có điều, lần này, Gus cố chống lại Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. Quinlan tước con dao từ tay Gus, bóp muốn vỡ xương cậu, sau đó bẻ con dao làm đôi, ném hai mảnh gãy lên boong tàu.

Gus nắm chặt bàn tay đau, lùi xa khỏi Quinlan như con chó vừa bị đá. "Tiên sư nó, nói cái chuyện vớ vẩn như thế!"

Anh ta đã vật lộn với bản thân mình, như Jacob... như mọi thủ lĩnh từng đặt chân xuống trái đất này. Các thủ lĩnh đích thực khác biệt không phải ở đức tin. Mà ở sự hoài nghi. Khả năng vượt qua sự hoài nghi của họ.

[12] Eph nói tiếp. "Ngài dẫn tôi đến đó."

[13] Nora hỏi. "Địa điểm đó? Nó ở đâu?"

Eph sợ ảo mộng đã bắt đầu nhạt phai trong tâm trí, như một giấc mơ. Nhưng nó còn nguyên đó trong tâm thức anh, mặc dù Eph không cho là kể lại tất cả chi tiết ngay lúc này là một ý khôn ngoan. "Nó ở trên một hòn đảo. Một trong nhiều hòn đảo."

"Hòn đảo? Ở chỗ nào?"

"Gần thôi... nhưng tôi cần có quyển sách để xác nhận lại. Giờ tôi có thể đọc được nó, tôi chắc chắn. Tôi có thể giải mã nó."

"Phải rồi!" Gus nói. "Cứ mang cho anh ta quyển sách! Chính cái quyển anh ta định giao cho Chúa Tể ấy! Cứ giao cho anh ta. Có khi Quinlan cũng đồng hội đồng thuyền luôn rồi."

Quinlan tảng lờ lời buộc tội của Gus.

Nora phẩy tay bảo Gus trật tự. "Sao anh biết anh có thể đọc được nó?"

Eph không cách nào giải thích nổi. "Chỉ là anh biết thôi."

"Đó là một hòn đảo. Anh nói thế." Nora bước về phía anh. "Nhưng tại sao? Tại sao anh lại được chỉ cho thông tin này?"

Eph đáp, "Số phận của mỗi chúng ta - kể cả các thiên thần - đều được tiết lộ dần từng chút một. Cuốn Occido Lumen tiết lộ những điều mà phần lớn chúng ta đã bỏ qua - thông qua lời một nhà tiên tri, bằng ảo mộng, rồi được lưu giữ trên một số tấm bia đất sét thất truyền. Lúc nào cũng thế thôi: các đầu mối, những mảnh thông tin họp thành trí tuệ của Chúa đến với chúng ta qua các phương cách khó tin: ảo mộng, giấc mơ và điềm triệu. Anh thấy có vẻ như Chúa sẽ gửi thông điệp, song tùy ở chúng ta có giải mã được hay không."

"Anh CÓ nhận ra là anh đang đòi hỏi bọn em tin một ảo mộng của anh không?" Nora nói với Eph. "Ngay sau khi thú nhận rằng anh định lừa bọn em."

"Tôi có thể chỉ cho mọi người," Eph nói. "Tôi biết mọi người không nghĩ có thể tin tôi nữa, nhưng thật sự là có thể. Mọi người phải tin tôi. Tôi không biết tại sao... nhưng tôi nghĩ tôi có thể cứu chúng ta. Tôi có thể cứu tất cả chúng ta. Bao gồm cả Zack. Bằng cách tiêu diệt vĩnh viễn Chúa Tể."

"Anh điên mẹ nó rồi," Gus nói. "Ban đầu anh chỉ là một thằng khốn ngu xuẩn, nhưng giờ anh còn là một thằng khốn tâm thần nữa! Tôi cá anh ta đã uống mấy viên thuốc anh ta đưa cho Joaquin. Anh ta kể cho chúng ta nghe về một giấc mơ phê thuốc khốn nạn! Tay bác sĩ này là tên nghiện và anh ta đang mất kiểm soát. Nếu không thì là anh ta đang sốc thuốc. Chẳng lẽ chúng ta định làm những gì anh ta bảo hay sao? Sau một giấc mơ về mấy thiên thần nào đó?" Gus giơ tay lên trời. "Các vị mà tin lời anh ta thì các vị cũng điên mẹ nó như anh ta luôn rồi."

Anh ta đang nói sự thật. Hay những gì anh ta biết là sự thật.

Gus nhìn trân trân Quinlan. "Như thế có nghĩa là anh ta nói đúng hả?"

Fet lên tiếng, "Tôi nghĩ tôi tin anh ấy." Eph xúc động trước tinh thần trượng nghĩa của Vasiliy. "Tôi dám nói, lúc ở trại máu, dấu hiệu trên trời đó là để cho anh ấy thấy. Phải có lý do anh ấy mới thấy ảo mộng đó."

Bây giờ đến lượt Nora nhìn Eph như thể cô chưa từng biết anh. Mọi sự thân thuộc còn sót lại mà cô cảm thấy nơi anh giờ đã không còn nữa; anh cũng thấy điều đó. Anh giờ là một đối tượng, như cuốn Lumen . "Tôi nghĩ chúng ta phải lắng nghe anh ấy nói."

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] Mày đưa mấy thằng hút máu vào nhà tao? Tới chỗ Joaquin?

[2] À thì, hombre, mày cũng nên biết tao không phải người duy nhất.

[3] Vậy ra kế hoạch lớn của anh,

[4] Vẫn có,

[5] Tất cả chúng ta đều tuyệt vọng con mẹ nó rồi,

[6] Để tôi xử hắn. Để tôi giết hắn luôn cho rồi,

[7] Tôi đã thấy nó,

[8] Ra là anh nằm mớ?

[9] Phút trước là kẻ phản bội, phút sau thành nhà tiên tri!

[10] Nghe này,

[11] Ôi quỷ tha ma bắt!

[12] Tổng lãnh thiên thần... ngài chỉ cho tôi...

[13] Dẫn anh đến đâu?

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »