EPH VÀ NORA đợi trên con thuyền neo bên mạn Queens của đảo Roosevelt, quanh Mũi Bắc công viên Hải đăng. Creem ngồi quan sát họ từ phía sau, trông chừng súng ống. Ở bờ bên kia sông Đông, Eph thấy ánh đèn của chiếc trực thăng đang lởn vởn giữa các tòa nhà sát công viên Trung tâm.
"Chuyện gì sẽ xảy ra đây?" Nora hỏi anh, mũ áo khoác giúp cô tránh mưa. "Anh có biết không?"
"Anh không biết," anh thừa nhận.
"Chúng ta sẽ làm được, phải không?"
"Chuyện đó anh cũng không biết," Eph đáp.
Nora bảo, "Đáng lẽ anh phải nói là được chứ. Em sẽ thấy tự tin. Tin rằng chúng ta làm được chuyện này."
"Anh nghĩ chúng ta làm được."
Nora nguôi ngoai nhờ giọng nói bình thản của anh. "Vậy làm gì cậu ta bây giờ?" cô hỏi, ám chỉ Creem.
"Creem sẽ hợp tác thôi. Cậu ta sẽ dẫn ta tới kho vũ khí."
Nghe vậy, Creem bực bội.
"Bởi vì cậu ta đâu còn gì nữa?" Eph nói.
"Chúng ta cũng đâu còn gì?" Nora nói vọng lại. "Chỗ trốn của Gus đã bị cho nổ tung. Chỗ của anh ở văn phòng pháp y cũng thế. Giờ thì Creem cũng biết chỗ ẩn náu của Fet ở đây rồi."
"Chúng ta hết lựa chọn rồi," Eph nói. "Mặc dù thật sự thì từ đầu đến cuối ta chỉ có hai lựa chọn."
"Là gì?" Nora hỏi.
"Bỏ cuộc hay tiêu diệt."
"Hoặc là chết trong khi cố tiêu diệt hắn," cô thêm.
Eph nhìn chiếc trực thăng lại bay đi, vọt về phía Bắc bên trên Manhattan. Bóng tối sẽ không che chắn cho họ khỏi những đôi mắt ma cà rồng nữa. Vượt sông quay về sẽ rất nguy hiểm.
Những giọng nói. Gus và Fet. Eph nhận ra Quinlan đi cùng họ, đang ôm gì đó trong tay, như một thùng bia bọc trong vải dầu.
Gus trèo vào đầu tiên. "Bọn họ có định làm gì không đấy?" cậu hỏi Nora.
Nora lắc đầu. Khi đó Eph mới nhận ra cô được phân công ở lại để canh chừng cả hai người họ, như thể anh và Creem có thể cố dong thuyền đi mất, bỏ những người khác kẹt lại trên hòn đảo này. Nora có vẻ xấu hổ vì Gus để cho Eph biết điều này.
Quinlan lên boong, con thuyền chìm xuống dưới sức nặng của gã và thiết bị kia. Gã nhẹ nhàng đặt nó xuống boong, chứng tỏ sức mạnh phi thường của mình.
"Xem cậu bé hư này nào," Gus lên tiếng.
"Khi nào chúng ta đến nơi đã," Fet bảo, vội chạy đến các cần điều khiển. "Tôi không muốn mở thứ đó dưới con mưa này. Hơn nữa, nếu định vào kho vũ khí quân đội, chúng ta phải vào đó trước khi mặt trời mọc."
Gus ngồi trên sàn, dựa người vào mạn thuyền. Sàn ướt có vẻ không khiến cậu thấy phiền toái. Cậu ổn định vị trí của mình lẫn khẩu súng để có thể để mắt tới cả Creem lẫn Eph.
---❊ ❖ ❊---
Họ trở về bến tàu, Quinlan mang thiết bị kia vào chiếc Hummer màu vàng của Creem. Những bình đựng bằng gỗ sồi đã được đặt lên xe từ trước.
Fet cầm tay lái, chạy hướng Bắc băng ngang thành phố, thẳng tới cầu George Washington. Eph tự hỏi liệu họ có đụng phải chốt kiểm soát nào trên đường không nhưng rồi nhận ra Chúa Tể vẫn chưa biết hướng đi hay đích đến của họ. Trừ phi...
Eph quay sang Creem, hiện bị ép chặt ở ghế sau. "Cậu có nói với Chúa Tể về quả bom chưa?"
Creem trừng trừng nhìn anh, cân nhắc thiệt hơn của việc trả lời đúng sự thực.
Cậu ta chưa nói.
Creem nhìn Quinlan với vẻ khó chịu tột độ, chứng tỏ gã ma cà rồng đã đọc đúng suy nghĩ của cậu ta.
Không có chướng ngại vật nào trên đường. Họ lái xe xuống cầu vào New Jersey, đi theo các biển báo cao tốc liên bang 80 Tây. Eph đã làm mẻ tấm lưới tản nhiệt bằng bạc của Creem sau khi đẩy mấy chiếc xe ra khỏi đường đi để dọn lối, nhưng họ chẳng gặp trở ngại nào đáng kể. Trong khi họ dừng ở một ngã tư, cố tìm hiểu xem nên rẽ lối nào thì Creem định tận dụng thời cơ giật lấy vũ khí của Nora. Song thân hình đồ sộ khiến cậu ta không di chuyển được nhanh, thành thử ăn luôn cùi chỏ của Quinlan, làm miếng bạc bọc răng cậu ta cũng mẻ y như tấm lưới bạc của chiếc Hummer.
Giả sử nãy giờ xe họ cứ xuôi đường, Chúa Tể hẳn đã lập tức dò ra vị trí. Nhưng dòng sông, và việc ma cà rồng không được tự ý băng qua những vùng nước chảy, hẳn đã làm chậm bước lũ nô lệ của Chúa Tể - ấy là nếu không phải chính Chúa Tể - đang đuổi theo họ. Vậy nên, lúc này họ chỉ phải quan tâm đến lũ ma cà rồng Jersey.
Chiếc Hummer là loại xe tốn xăng và kim đo nhiên liệu đang dần chỉ về vạch E. Họ cũng đang chạy đua với thời gian, bởi họ cần đến được kho vũ khí lúc bình minh trong khi lũ ma cà rồng đang ngủ. Quinlan bắt Creem khai ra và chỉ đường cho họ.
Họ rời đường cao tốc và chạy tới Picatinny. Cả kho vũ khí quân đội rộng hơn hai mươi sáu kilômét vuông được quây rào kín. Cách vào mà Creem biết chính là đỗ xe trong rừng và đi bộ hơn tám trăm mét qua một đầm lầy.
"Không còn thời giờ cho chuyện đó đâu," Fet nói, chiếc Hummer vẫn đang chạy chế độ ít nhiên liệu. "Cổng chính ở đâu?"
"Ánh sáng ban ngày thì sao?" Nora hỏi.
"Sắp rồi. Chúng ta không đợi được nữa." Anh cuộn cửa sổ phía Eph xuống và chỉ vào khẩu súng máy. "Sẵn sàng thôi."
Anh tấp xe vào, hướng thẳng tới cổng, nơi có tấm biển đề: KHO VŨ KHÍ PICATINNY TRUNG TÂM QUÂN TRANG VÀ ĐẠN DƯỢC HÀNG ĐẦU, bỏ qua một tòa nhà gắn biển quản lý khách tham quan. Các ma cà rồng túa ra từ chốt canh, Fet làm mù mắt chúng bằng các luồng sáng cao áp và đèn trên nóc xe, trước khi đâm chúng bằng lưới tản nhiệt bạc. Chúng ngã xuống như bầy bù nhìn ngậm sữa. Những tên tránh được đường chạy chết chóc của chiếc Hummer thì nhảy múa ở cuối khẩu súng máy đang được Eph bắn ở tư thế ngồi nhoài người ra ngoài cửa sổ ghế hành khách.
Chúng sẽ truyền vị trí của Eph tới Chúa Tể, nhưng bình minh sắp hé rạng - vừa bắt đầu chiếu sáng những đám mây đen cuồn cuộn trên đầu - đang cho họ sự khởi đầu thuận lợi kéo dài chừng đôi giờ.
Ấy là chưa tính đến những lính gác con người, một vài trong số đó từ quầy hỗ trợ khách tham quan chạy đến sau khi chiếc Hummer vụt qua. Bọn họ đang vội vã lao đến những chiếc xe an ninh thì Fet quành vào góc, đánh lái qua một chỗ trông như thị trấn nhỏ. Creem chỉ lối đi về phía khu vực nghiên cứu, nơi cậu ta tin có kíp nổ và mồi nổ. "Đây," cậu ta nói khi họ tiến lại gần một khu toàn những dãy nhà thấp tè, không gắn biển hiệu gì. Chiếc Hummer nhả từng tiếng khùng khục và lắc lư, Fet bèn rẽ sang một lô đất phụ, để chiếc xe chầm chậm dừng lại. Họ nhảy ra, Quinlan lôi Creem đồ sộ ra khỏi xe như một đống đồ giặt, đoạn đẩy chiếc Hummer vào một nhà để xe từ đường nhìn vào chỉ thấy nửa kín nửa hở. Gã mở cốp xe và nhấc bổng thiết bị hạt nhân lên như nhấc một chiếc vali, trong khi mọi người khác, trừ Creem, cầm chặt súng.
Bên trong cánh cửa không khóa là một công xưởng nghiên cứu và phát triển rõ ràng đã lâu không có hoạt động gì. Đèn còn sáng và nơi này trông như đã bị khoắng sạch, hệt một cửa hàng đang hạ giá để bán tống hàng hóa, bán luôn cả kệ bày hàng. Mọi món vũ khí giết người đều đã bị lấy đi, nhưng những thiết bị và linh kiện không giết được ai thì còn lại, trên cả bàn thiết kế lẫn bàn tác nghiệp.
"Chúng ta đang tìm gì đây?" Eph hỏi.
Quinlan đặt bao thiết bị xuống. Fet cởi lớp vải dầu. Thiết bị này trông như một cái thùng nhỏ: một xi lanh màu đen có dây cài quấn quanh thân và trên nắp. Các dây cài này có ghi chữ tiếng Nga. Một đầu dây thò ra trên đầu thiết bị.
"Có thế thôi à?" Gus hỏi.
Eph kiểm tra đống dây dày xoắn xuýt vào nhau chạy từ bên dưới cái nắp. "Anh có chắc về thứ này không?" anh hỏi Fet.
"Chả ai tuyệt đối đoan chắc cho đến khi thấy cây nấm lớn trên trời," Fet đáp. "Đương lượng nổ của nó là một nghìn tấn, nhỏ theo tiêu chuẩn vũ khí nguyên tử, nhưng lớn so với nhu cầu của ta. Nó là một quả bom phân hạch, hiệu quả nổ thấp. Các mảnh pluton là cò nổ. Thứ này sẽ san phẳng mọi thứ trong bán kính nửa dặm."
"Nếu anh có thể kích nổ nó," Gus nói. "Làm sao chúng ta ghép các linh kiện của Nga và Mỹ với nhau được?"
"Nó gây nổ vào trong. Các mảnh pluton sẽ bị kéo vào trong lõi như những viên đạn. Tất cả đều đặt trong ấy rồi. Cái chúng ta cần là thứ gì đó để kích hoạt sóng xung kích."
Nora nói, "Thứ gì đó nổ chậm."
"Chính xác," Fet đáp.
"Và ta phải làm thật nhanh. Ta không có nhiều thời gian." Cô nhìn Gus. "Cậu có thể tìm một xe nữa cho chúng ta không? Hay là hai đi?"
Gus gật đầu. "Mấy người kích hoạt quả bom hạt nhân này, tôi sẽ đi khởi động mấy cái xe."
"Vậy chỉ còn một việc duy nhất," Nora nói.
Cô bước tới bên Eph và cởi ba lô ra.
Cô trao nó cho anh. Bên trong là cuốn Lumen .
"Phải rồi," Eph nói, giờ đang lo lắng vì thời khắc hành động đã đến. Fet đang bới tìm một lượt mấy thiết bị bị vứt bỏ. Quinlan đứng gần Creem. Eph thấy cánh cửa dẫn tới một hành lang dọc các văn phòng, liền chọn một phòng không có đồ dùng cá nhân nào. Một bàn làm việc, một ghế, một tủ tài liệu và một bảng trắng trống trơn, to bằng nguyên mảng tường.
Anh lôi cuốn Lumen trong túi của Nora ra, đặt lên cái bàn mẻ. Eph thở một hơi sâu, cố dọn sạch tâm trí, rồi mở những trang đầu tiên. Cuốn sách dường như hết sức bình thường trong tay, không hề giống cái vật diệu kỳ trong giấc mơ của anh. Anh chậm chạp lật trang, giữ bình tĩnh khi thoạt tiên chẳng có gì xuất hiện, không có chút cảm hứng hay phát hiện nào lóe lên. Lớp bạc xuyên suốt các trang minh họa trông mờ xỉn dưới ánh đèn huỳnh quang trên trần, cuốn sách toàn chữ và bất động. Anh kiểm tra các biểu tượng, cảm nhận trang giấy bằng các đầu ngón tay.
Vẫn không thấy gì. Sao có thể thế này? Có khi anh quá lo lắng, quá kích động. Nora xuất hiện ở cửa, Quinlan đi sau cô. Anh lấy tay che mắt để chặn họ bên ngoài tầm nhìn – cố chặn mọi thứ lại, nhất là mọi nghi ngờ của bản thân. Anh gập quyển sách, nhắm mắt, cố ép mình thư giãn. Mặc những người kia muốn nghĩ gì thì nghĩ. Anh chìm vào suy tưởng. Anh tìm tới những suy nghĩ về Zack. Về việc giải thoát con trai anh khỏi ách kìm kẹp của Chúa Tể. Tìm tới cách kết thúc bóng tối trên trái đất. Tới các thiên thần trên cao đang bay lượn trong đầu anh.
Anh mở mắt và ngồi thẳng dậy. Anh tự tin mở quyển sách. Anh ung dung nhìn văn bản. Nghiên cứu những hình vẽ anh đã nhìn cả trăm lần. Đó không chỉ là một giấc mơ, anh tự dặn lòng. Anh tin điều này. Nhưng vẫn chẳng có gì xảy ra. Có gì đó không đúng, có gì đó chưa xuất hiện. Cuốn Lumen đang giữ lại mọi bí mật của nó.
"Hay anh thử đi ngủ xem sao," Nora gợi ý. "Đi vào qua tiềm thức."
Eph mỉm cười, cảm kích câu động viên của cô, trong khi những tưởng sẽ phải nhận một lời chế nhạo. Những người còn lại muốn anh thành công. Họ cần anh thành công. Anh không thể làm họ thất vọng.
Eph nhìn sang Quinlan, hy vọng Ma Cà Rồng Bẩm Sinh sẽ gợi ý hay cho ý kiến thấu suốt nào đó.
Sẽ xuất hiện thôi.
Những lời này khiến Eph nghi ngờ bản thân hơn lúc nào hết. Quinlan không có kiến giải gì, ngoài niềm tin, tin vào Eph, trong khi niềm tin của chính bản thân Eph lại đang phai nhạt. "Mình đã làm gì thế này?" anh nghĩ. "Chúng ta sẽ phải làm sao bây giờ?"
"Bọn em sẽ để anh một mình," Nora nói, lùi đi, đóng cửa lại.
Eph rũ bỏ cảm giác thất vọng. Anh ngồi lại xuống ghế, đặt hai bàn tay lên quyển sách và nhắm mắt, đợi điều gì đó xảy ra.