Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1072 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53

Đôi lúc anh thiếp đi, nhưng cứ liên tục tỉnh lại, không gặp may trong việc điều khiển những giấc mơ của mình. Chẳng có gì đến với anh. Anh cố đọc văn bản thêm hai lần nữa trước khi bỏ cuộc, đóng sập quyển sách lại và sợ hãi nghĩ đến việc trở ra với những người kia.

Mấy cái đầu cùng quay lại, Fet và Nora đọc biểu cảm cùng dáng bộ của anh, kỳ vọng bay biến. Eph không còn lời nào. Anh biết họ rất hiểu cho cảm giác căng thẳng và phẫn nộ nơi anh, nhưng thế cũng không khiến thất bại dễ chấp nhận hơn chút nào.

Gus đi vào, giũ nước mưa trên áo khoác. Cậu đi qua Creem đang ngồi bệt trên sàn gần Quinlan và thiết bị hạt nhân.

"Tôi lấy được hai chiếc," Gus nói. "Một chiếc xe Jeep quân sự to tướng, che kín, và một chiếc Explorer." Cậu nhìn Quinlan. "Chúng ta có thể đặt lưới tản nhiệt bạc lên xe Jeep, nếu anh muốn giúp tôi. Chúng chạy được, nhưng không đảm bảo. Trên đường đi, ta sẽ phải truyền thêm nhiên liệu, không thì tìm một trạm xăng còn hoạt động." Cậu nhìn sang Fet.

Fet giơ thiết bị của anh lên. "Tôi chỉ biết thứ này là một kíp nổ chống chịu được thời tiết mà ta có thể kích hoạt bằng tay. Chế độ tức thời hoặc hẹn giờ. Chỉ cần bật công tắc này."

"Hẹn giờ được bao lâu?" Gus hỏi.

"Không chắc lắm. Về điểm này thì được thế nào ta phải chấp nhận thế thôi. Kết nối dây trông có vẻ khớp." Fet nhún vai, ám chỉ rằng anh đã làm hết sức có thể. "Tất cả những gì ta cần bây giờ là một đích đến."

Eph lên tiếng, "Chắc tôi đang làm gì đó sai. Hoặc là ta đã quên gì đó, hoặc là... có chuyện gì đó tôi không biết."

"Chúng ta đã tốn phần lớn thời gian ánh sáng ban ngày rồi. Một khi đêm xuống, chúng sẽ bắt đầu tìm đến ta. Chúng ta phải di chuyển khỏi đây, bất luận có chuyện gì," Fet giục.

Eph gật đầu vội, nắm lấy cuốn sách. "Tôi không biết. Tôi không biết phải nói gì với mọi người nữa."

Gus góp giọng, "Chúng ta tiêu rồi. Anh muốn nói với chúng tôi chuyện đó chứ gì."

"Anh không tìm được gì từ cuốn sách sao? Thậm chí cả..." Nora hỏi Eph.

Eph lắc đầu.

"Thế còn ảo mộng? Anh nói đó là một hòn đảo."

"Một trong cả tá hòn đảo. Hơn mười hai đảo ở riêng Bronx, tầm tám đảo ở Manhattan, nửa tá ở đảo Staten... Như ở một miệng hồ khổng lồ." Eph lục lọi tâm trí mệt mỏi của mình. "Anh chỉ biết được vậy."

"Biết đâu ta có thể tìm được vài bản đồ quân sự. Đâu đó quanh đây," Nora gợi ý.

Gus cười lớn. "Tôi đúng là điên mới đâm lao theo vụ này, mới đi tin kẻ phản trắc hèn nhát điên rồ này. Mới không giết anh đi và cứu bản thân khỏi chuyện khốn nạn này."

Eph để ý thấy Quinlan đang giữ sự im lặng quen thuộc. Khoanh tay đứng đó, kiên nhẫn đợi chuyện gì đó xảy ra. Eph muốn đến bên gã, bảo Ma Cà Rồng Bẩm Sinh rằng niềm tin của gã vào Eph đã đặt nhầm chỗ rồi.

Fet xen vào trước khi Eph kịp nói gì. "Nghe này," anh nói. "Sau mọi chuyện chúng ta đã trải qua - mọi chuyện chúng ta đang trải qua - không có gì tôi nói mà chính anh lại chưa biết. Tôi chỉ muốn anh nhớ đến ông già một chút. Ông ấy đã chết vì thứ trong tay anh, nhớ chứ? Ông ấy đã hy sinh bản thân để chúng ta có cuốn sách. Tôi không định nói điều này để gây thêm áp lực cho anh. Tôi nói để gạt bỏ hộ anh áp lực đó. Áp lực đó không còn nữa rồi, theo như tôi thấy là vậy. Chúng ta đang ở đoạn kết. Chúng ta không còn gì nữa. Anh chính là đoạn kết đó. Chúng tôi ở phe anh, dù thích hay không. Tôi biết anh đang nghĩ về con trai anh; tôi biết suy nghĩ ấy gặm nhấm anh. Nhưng hãy nghĩ về ông già một chút mà xem. Hãy lần xuống thật sâu. Và nếu có gì đó dưới đấy, anh sẽ thấy nó - anh sẽ tìm thấy nó ngay bây giờ thôi."

Eph cố tưởng tượng ra giáo sư Setrakian ở đó cùng anh ngay lúc này, mặc bộ vét vải tuýt, chống cây gậy đầu sói quá khổ giấu thanh kiếm bạc. Vị học giả kiêm sát thủ ma cà rồng. Eph mở quyển sách. Anh nhớ lại lần Setrakian được chạm vào và đọc những trang sách mà ông đã đấu tranh nhiều thập kỷ mới có được này, ngay sau cuộc đấu giá. Eph lật tới hình minh họa Setrakian đã cho họ xem, một bức tranh căng hai trang sách thể hiện một hình mandala phức tạp màu bạc, đen và đỏ. Trên hình minh họa đó, Setrakian đã đồ lên giấy can đường nét một tổng lãnh thiên thần có sáu chi.

Occido Lumen là một cuốn sách về ma cà rồng - không phải, Eph nhận ra, cuốn sách cho ma cà rồng. Bề mặt và mép sách đều được mạ bạc để tránh bàn tay của gã strigoi gớm ghiếc. Sách cũng được thiết kế tỉ mỉ để chống ma cà rồng.

Eph nghĩ lại về đoạn ảo mộng của mình... tìm thấy cuốn sách trên chiếc giường ngoài trời...

Đang có ánh sáng ban ngày...

Eph bước tới cửa. Anh mở cửa, bước ra bãi đỗ xe, nhìn lên những đám mây đen cuồn cuộn đang bắt đầu che khuất quầng sáng nhợt nhạt của mặt trời.

Những người khác theo anh ra ngoài, bước vào vùng sáng, chỉ có Quinlan, Creem và Gus ở lại nơi ngưỡng cửa.

Eph không để ý tới họ, chăm chú nhìn quyển sách trong tay. Ánh sáng mặt trời. Ngay cả nếu ma cà rồng có thể bằng cách nào đó tránh né được lớp bạc bảo vệ của cuốn Lumen, chúng cũng không thể đọc được sách dưới ánh sáng tự nhiên, do những đặc tính diệt virus của vùng tử ngoại C.

Anh mở cuốn sách, nghiêng các trang sách lên phía vầng mặt trời đang dần tắt như một khuôn mặt đang cố sưởi trong chút ấm áp cuối cùng của ngày. Văn bản tiếp nhận sinh mạng mới, thoát khỏi trang giấy cổ. Eph lật lướt tới hình minh họa đầu tiên, những dải bạc khảm lấp lánh, hình ảnh sáng rỡ cùng diện mạo mới.

Anh vội tìm văn bản. Các từ nối tiếp nhau xuất hiện, như thể được viết bằng thứ mực vô hình. Hình chìm thay đổi trạng thái ban đầu của các tranh minh họa và các thiết kế chi tiết dần hiện lên đằng sau những trang giấy bình thường chỉ trơ khấc toàn văn bản. Một lớp mực mới phản ứng lại với tia tử ngoại...

Hình mandala hai trang, khi được xem dưới ánh mặt trời chiếu trực tiếp trên trang giấy cổ, lộ rõ hình ảnh tổng lãnh thiên thần trong một bàn tay thanh tú, hình như dát bạc.

Văn bản Latin không tự chuyển ngữ một cách kỳ diệu như trong giấc mơ của anh, nhưng nghĩa của nó dần trở nên rõ ràng. Sáng tỏ nhất là một biểu đồ lộ ra trong hình dạng một biểu tượng hiểm họa sinh học, với các mũi nhọn bên trong bông hoa được sắp xếp y như các mũi nhọn trên một bức bản đồ.

Trên một trang khác, vài chữ cái được trình bày đậm nét, khi sắp xếp lại với nhau tạo thành một từ tuy kỳ lạ song quen thuộc:

AHSDAG-WAH.

Eph đọc lướt, những nhận định thấu suốt bật loạn xạ vào trong não bộ anh thông qua đôi mắt. Ánh sáng mặt trời nhợt nhạt về cuối tắt càng nhanh, những điều thú vị nổi bật từ cuốn sách cũng vậy. Vẫn còn nhiều thứ nữa cần đọc và tìm hiểu. Nhưng lúc này, Eph đã thấy đủ. Tay anh bắt đầu run. Cuốn Lumen đã chỉ lối cho anh.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »