Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1075 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54

Eph vượt qua Fet và Nora trở vào trong. Anh không cảm thấy nhẹ nhõm hay hớn hở, chỉ run rẩy như một âm thoa.

Eph nhìn Quinlan, gã chỉ nhìn mặt anh đã hiểu ra mọi chuyện.

Ánh mặt trời. Dĩ nhiên rồi.

Những người khác biết đã xảy ra chuyện gì đấy. Chỉ Gus vẫn giữ vẻ nghi ngờ.

"Thế nào?" Nora hỏi.

"Giờ anh đã sẵn sàng," Eph đáp.

"Sẵn sàng làm gì?" Fet hỏi. "Sẵn sàng đi à?"

Eph nhìn sang Nora. "Anh cần một tấm bản đồ."

Cô chạy vào khu văn phòng. Họ nghe tiếng ngăn kéo bàn đóng mở rầm rập.

Eph cứ đứng đó, như một người đang hồi tỉnh sau cú điện giật. "Là ánh sáng mặt trời," anh giải thích. "Đọc cuốn Lumen bằng ánh mặt trời tự nhiên. Giống như các trang sách tự mở ra cho tôi xem. Tôi đã thấy tất cả... không thì cũng đã suýt thấy được tất cả, giá có thêm chút thời gian. Tên gốc nơi này theo cách gọi của thổ dân Mỹ là "Đất Cháy". Nhưng từ 'cháy' ấy cũng có nghĩa là 'đen'."

Oscura. Tối.

"Chernobyl, nỗ lực không thành - một trò mô phỏng," Fet nói. "Nỗ lực ấy khiến các Chúa Tể Cổ Đại khuây khỏa bởi vì 'Chernobyl' nghĩa là 'Đất Đen'. Và tôi đã thấy một đội Stoneheart khai quật các khu quanh một vùng suối nước nóng còn hoạt động ở bên ngoài Reykjavik, thường vẫn được gọi là Vũng Đen."

"Nhưng không có tọa độ trong cuốn sách," Nora nói.

"Bởi vì địa điểm là ở dưới nước," Eph đáp. "Ở thời điểm những phần thi thể của Ozryel bị quẳng đi, khu này vẫn chìm dưới nước. Hàng trăm năm sau Chúa Tể mới hiện lên."

Trẻ nhất trong tất cả. Chúa Tể cuối cùng.

Một tiếng thét hân hoan vang lên và rồi Nora chạy trở lại với một bó bản đồ địa hình ngoại cỡ vùng Đông Bắc nước Mỹ, với những atlas địa hình và bản đồ phố bằng giấy bóng kính chồng bên trên.

Eph lật các trang atlas tới bang New York. Phần trên tấm bản đồ bao quát cả khu vực phía Nam của Ontario, Canada.

"Hồ Ontario," anh nói. "Về phía Đông chỗ này." Ngay cửa sông Saint Lawrence, phía Đông đảo Wolfe, một cụm các hòn đảo không tên bé tí được nhóm lại với nhau, gọi là "Nghìn Đảo". "Nó ở đó. Một trong những hòn đảo đó. Ngay ngoài khơi bờ biển New York."

"Điểm chôn?"

"Tôi không biết ngày nay tên nó là gì. Tên gốc của hòn đảo theo thổ dân Mỹ gọi là 'Ahs dag - wah'. Dịch thô từ tiếng Onondaga là 'Nơi Tối' hay 'Điểm Đen'."

Fet vuốt các trang atlas đường sá dưới tay Eph, lật ngược trở về New Jersey.

"Làm thế nào chúng ta tìm được hòn đảo?" Nora hỏi.

Eph nói, "Hòn đảo có hình dáng khá giống biểu tượng thảm họa sinh học, như hình một bông hoa ba cánh."

Fet nhanh chóng vạch lộ trình chạy xuyên New Jersey vào Pennsylvania, rồi về phía Bắc lên tận đầu bang New York. Anh xé mấy tờ atlas. "Cao tốc liên bang 80 Tây tới cao tốc liên bang 81 Bắc. Sẽ đưa chúng ta thẳng tới sông Saint Lawrence."

"Bao xa?" Nora hỏi.

"Gần năm trăm cây. Ta có thể đi trong năm đến sáu giờ."

"Có thể, nếu đi thẳng một mạch," Nora nói. "Em có cảm giác sẽ không đơn giản như thế."

"Hắn sẽ cố tìm hiểu xem chúng ta đi hướng nào và cố chặn đường ta," Fet nói.

"Chúng ta phải đi ngay," Nora tiếp. "Chúng ta hầu như không hề có một khởi đầu thuận lợi đúng nghĩa." Cô nhìn sang Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. "Người có thể cho quả bom vào..."

Nghe giọng cô ngưng bặt, những người khác hốt hoảng quay lại. Quinlan đứng cạnh thiết bị hạt nhân đã được tháo khỏi bao. Song Creem đã biến mất.

Gus chạy ra cửa. "Chuyện quái gì...?" Cậu chạy lại chỗ Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. "Anh thả cậu ta đi? Tôi lôi cậu ta vào chuyện này - tôi đang định kết liễu cậu ta."

Chúng ta không cần cậu ta nữa. Nhưng cậu ta còn có thể có ích cho ta.

Gus trừng mắt. "Có ích như thế nào? Loại chuột bọ hèn hạ đó không đáng sống."

"Nếu chúng bắt được cậu ta thì sao? Cậu ta biết quá nhiều," Nora hỏi.

Cậu ta biết vừa đủ. Hãy tin ta.

"Vừa đủ?"

Để Chúa Tể biết mà sợ.

Giờ thì Eph hiểu. Anh thấy rõ ràng như thấy hệ ký hiệu trong cuốn Lumen. "Chúa Tể sẽ lên đường đến đây; chuyện đó là chắc chắn. Chúng ta phải khiêu khích hắn. Dọa cho hắn sợ. Chúa Tể làm như hắn vượt lên trên mọi cảm xúc, nhưng tôi đã thấy hắn tức giận. Hắn, trở ngược về thời xa xưa, chính là một sinh vật đầy thù hận. Bản tính thù hận ấy chưa hề thay đổi. Khi hắn bình thản cai quản vương quốc của hắn thì mọi chuyện hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát. Hiệu quả, không thiên kiến, thấu đáo mọi bề. Nhưng khi bị thách thức trực diện, hắn sẽ phạm lỗi. Hắn hành xử hấp tấp. Hãy nhớ là hắn bị ám ảnh bởi nỗi si mê chém giết sau khi vây hãm thành Sodom và Gomorrah. Hắn đã giết tổng lãnh thiên thần đồng môn trong cơn cuồng sát. Hắn đã mất kiểm soát."

"Anh muốn Chúa Tể tìm thấy tên khốn ấy?"

"Chúng ta muốn Chúa Tể biết chúng ta có vũ khí hạt nhân và định cho nổ nó. Và rằng chúng ta biết vị trí của Điểm Đen. Chúng ta phải khiến hắn hoàn toàn tin thế. Hiện giờ chúng ta đang chiếm ưu thế. Đến lượt Chúa Tể phải tuyệt vọng."

Phải sợ.

Lúc này, Gus bước tới Eph. Đứng thật gần, cố gắng đọc hiểu Eph như cách Eph đọc hiểu cuốn sách. Đánh giá anh. Gus giữ trong tay một hộp các-tông nhỏ đựng lựu đạn khói và vài món vũ khí không gây chết người mà đám ma cà rồng để lại.

"Vậy bây giờ chúng ta phải bảo vệ kẻ đã lên kế hoạch đâm sau lưng tất cả chúng ta," Gus nói. "Tôi không hiểu anh. Và tôi cũng không hiểu chuyện này - tất cả mọi chuyện, nhưng nhất là chuyện anh đọc được cuốn sách. Tại sao lại là anh? Trong số tất cả chúng ta."

Phản ứng của Eph thẳng thắn và chân thành. "Tôi không biết, Gus. Nhưng tôi nghĩ tôi sẽ tìm hiểu phần nào lý do đó."

Gus không ngờ sẽ nhận được câu trả lời chân thật như vậy. Nhìn vào mắt Eph, cậu thấy hình ảnh một gã đàn ông đang sợ hãi và cũng đang chấp nhận. Một gã đàn ông lui bước trước số phận, mặc số phận đó dẫn dắt đi bất cứ đâu.

Gus chưa sẵn sàng đâm đầu vào chỗ chết, nhưng cậu đã sẵn sàng cam kết sẽ đi tới chặng cuối của cuộc hành trình. "Tôi nghĩ tất cả chúng ta sẽ tìm ra thôi," cậu nói.

"Nhất là Chúa Tể," Fet đề thêm.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »