Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1077 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55
điểm đen

Cái cổ họng bị vùi sâu trong đất bên dưới Đại Tây Dương lạnh giá. Bùn xung quanh đen kịt lại vì tiếp xúc với nó và không có gì mọc lên hay sống nổi gần nó cả.

Chuyện tương tự cũng xảy ra ở từng địa điểm vùi chôn các phần thi thể Ozryel. Da thịt thiên thần không bị thối rữa hay biến đổi, nhưng máu thì ngấm vào trong đất và từ từ lan tỏa ra. Thứ máu ấy có ý chí riêng của nó, mỗi dòng cứ thế chảy, theo bản năng lần lên trên, vượt qua mặt đất, ẩn tránh mặt trời, tìm kiếm vật chủ. Giun máu đã được sinh ra theo chính cách ấy. Bên trong chúng có tàn dư của máu người, thứ đó nhuộm đỏ mô chúng, dẫn chúng di chuyển theo hướng có mùi hương của vật chủ tiềm năng. Nhưng chúng cũng mang trong mình ý chí của xác thịt nguyên thủy. Ý chí của cánh tay, của đôi cánh, của cổ họng...

Thân thể mảnh dẻ của chúng luồn lách trong mù lòa, đi được những khoảng đường rất xa. Nhiều con giun máu đã chết, những sứ thần cằn cỗi bị nhiệt lượng vô tình của trái đất nướng cháy hoặc bị các trở ngại địa lý không tài nào vượt qua được cản bước tiến. Tất thảy đều rời khỏi các địa điểm sinh, vài con thậm chí còn bị đem đi cùng với đất cát trên mình các động vật hoặc sâu bọ vô ý mang mầm bệnh. Cuối cùng, chúng tìm thấy một vật chủ - và chúng đào bới thật sâu vào lớp thịt, như một ký sinh trùng cần mẫn. Thoạt đầu, mầm bệnh mất nhiều tuần mới chiếm chỗ được, mới cướp lấy được ý chí lẫn mô của nạn nhân nhiễm bệnh. Thậm chí các ký sinh trùng và virus cũng phải rút kinh nghiệm qua thử thách và sai lầm - và chúng thực sự đã làm thế. Đến thân thể vật chủ người thứ năm, các Chúa Tể Cổ Đại bắt đầu nắm vững nghệ thuật sống sót và chiếm chỗ. Chúng mở rộng phạm vi sinh tồn thông qua lây nhiễm và học cách chơi theo những quy tắc mới của trái đất.

Và chúng trở thành những bậc thầy.

Trẻ nhất trong số chúng, kẻ cuối cùng được sinh ra, chính là Chúa Tể, cái cổ họng. Những động từ thất thường của Chúa làm dịch chuyển chính lớp đất kia và biển cả, khiến chúng va vào nhau và đẩy nhô lên phần đất liền tạo thành địa điểm sinh của Chúa Tể. Đó từng là một bán đảo và rồi, hàng trăm năm sau, trở thành một hòn đảo.

Các con giun mao mạch tỏa ra từ cái cổ họng bị tách khỏi địa điểm khởi nguồn và lang thang đi xa nhất, bởi ở miền đất mới lập này, con người chưa đặt chân đến bao giờ. Còn cố nuôi dưỡng hay chiếm cứ một dạng sống hạ đẳng hơn, như sói hay gấu, thì đúng là chuyện vừa vô dụng vừa đau đớn; khả năng kiểm soát của chúng bất toàn và hạn hẹp, các khớp thần kinh của chúng xa lạ và tồn tại không lâu. Mỗi cuộc xâm chiếm đều không cho kết quả, song những gì một ký sinh trùng học được sẽ tức thì được truyền tới tâm trí của cả bầy. Chẳng mấy chốc, quân số của chúng bị giảm chỉ còn một nhúm, rải rác xa khỏi địa điểm sinh: mù lòa, mất phương hướng và yếu nhược.

Dưới ánh trăng thu lạnh lẽo, một chàng trai Iroquois trẻ can trường dựng trại trên một rẻo đất cách địa điểm sinh của cái cổ họng mấy chục dặm. Anh ta thuộc dân tộc Onondaga - một người giữ lửa - và khi nằm xuống mặt đất, anh ta bị một con giun mao mạch chiếm lấy, thân nó vùi kỹ vào cổ anh ta.

Cơn đau đánh thức chàng trai và anh ta lập tức sờ vùng da bị thương. Con giun vẫn chưa vùi hẳn vào trong thịt nên anh ta có thể túm lấy chóp đuôi nó. Anh ta vận hết sức bình sinh mà kéo, nhưng thứ đó ngọ nguậy và quằn quại chống lại nỗ lực của anh ta, cuối cùng tuột đi, chui sâu vào đám cơ cổ anh ta. Cơn đau không tài nào chịu nổi, như một cú đâm chậm nhức nhối, trong lúc nó ngọ nguậy tuột xuống họng và ngực anh ta, rồi cuối cùng biến mất dưới cánh tay trái khi sinh vật ấy dò dẫm khám phá hệ tuần hoàn của anh ta.

Trong lúc ký sinh trùng chiếm cơ thể, một cơn sốt phát lên, kéo dài suốt gần hai tuần lễ và khiến cơ thể vật chủ của nó mất nước. Nhưng ngay khi quá trình chiếm chỗ hoàn tất, Chúa Tể tìm được chỗ trú ẩn trong các hang tối và đống rác rưởi êm đềm lạnh lẽo ở những nơi ấy. Hắn nhận thấy rằng, vì những nguyên do vượt quá tầm hiểu biết của hắn, đất ở nơi hắn chiếm lấy cơ thể vật chủ cho hắn cảm giác dễ chịu hơn cả, vậy nên bất kể đi đâu hắn cũng đem theo một hòn đất. Cho đến bấy giờ, các con giun đã xâm chiếm và lấy dưỡng chất từ hầu như mọi bộ phận trong cơ thể vật chủ, rồi nhân quân số lên trong dòng máu ấy. Da vật chủ trở nên nhợt nhạt và nhão ra, tương phản rõ ràng với các hình xăm bộ lạc và đôi mắt đói khát bị lớp màng mắt che phủ, sáng lóe rực rỡ dưới ánh trăng. Một vài tuần trôi qua mà không có dưỡng chất gì, nhưng cuối cùng, khi gần sáng, anh ta rơi vào một ổ thợ săn người Mohawk.

Sự kiểm soát của Chúa Tể lên cơ thể hắn chiếm làm phương tiện hãy còn yếu, nhưng cơn khát có thể bù chỗ cho độ chính xác và khả năng chiến đấu. Tốc độ di chuyển vào cơ thể sẽ nhanh hơn ở lần tới - rất nhiều giun sẽ đi vào cơ thể nạn nhân qua vòi chích ẩm ướt. Ngay cả khi các lần tấn công đều vụng về và hầu như chẳng dứt khoát, chúng vẫn hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hai trong số các thợ săn đã chiến đấu dũng cảm, rìu ném của họ gây thương tích cho cơ thể bị chiếm của chiến binh Onondaga kia. Nhưng chung cuộc, ngay cả khi cơ thể đó dần chảy máu xuống đất, các ký sinh trùng vẫn chiếm được cơ thể những kẻ tấn công và nhanh chóng sinh sôi cả bầy. Giờ Chúa Tể đã nhân ba.

Qua nhiều năm, Chúa Tể học cách sử dụng các kỹ năng và chiến thuật cho hợp với nhu cầu ẩn thân và hành tung lén lút. Các chiến binh dũng mãnh sống ở vùng đất ấy và những chốn hắn có thể ẩn thân bị giới hạn ở các hang động và khe đá mà vốn dĩ các thợ săn và những người chuyên đặt bẫy đã nằm lòng. Chúa Tể hiếm khi truyền ý chí của hắn vào cơ thể mới và chỉ làm thế nếu vóc người hay sức mạnh của vật chủ mới đáng khao khát ở mức vượt trội. Qua năm tháng, huyền thoại và tên tuổi hắn dày dặn thêm, đến độ những người Algonquian bản địa gọi hắn là wendigo.

Hắn nóng lòng được đàm luận với các Chúa Tể cổ Đại mà hắn vốn luôn hiểu và cảm nhận được tín hiệu giao cảm của chúng dù qua biển rộng. Nhưng mỗi lần hắn thử vượt qua vùng nước chảy, cơ thể người của hắn lại thất bại và lên cơn co giật, bất kể cơ thể bị chiếm kia khỏe mạnh đến đâu. Chuyện này có liên hệ gì với nơi hắn bị phân cắt chi thể không? Mắc kẹt bên trong những nhánh sông Yarden? Hay là do thuật giả kim bí mật, một chất ức chế gì đó mà ngón tay của Chúa đã viết lên trán hắn? Hắn sẽ tìm hiểu điều này cùng với nhiều quy tắc khác trong suốt quãng đời của mình.

Hắn di chuyển về hướng Tây và Bắc tìm kiếm một tuyến đường dẫn tới "miền đất khác" - lục địa nơi các Chúa Tể cổ Đại đang sống thịnh vượng. Hắn cảm thấy tiếng gọi của chúng - và sự thúc giục bên trong mỗi lúc một lớn, giúp Chúa Tể chịu đựng qua chặng đường mệt nhoài từ rìa lục địa này sang rìa lục địa kia.

Hắn đến đại dương cấm trong miền đất băng giá ở cực Tây Bắc, săn mồi và xơi tái các cư dân của vùng đất hoang lạnh giá ở đó, vùng Unangam. Họ là những con người mắt hẹp, rám nắng, mặc da động vật cho ấm. Đi vào tâm trí các nạn nhân, Chúa Tể biết về một chỗ giao cắt dẫn tới vùng đất lớn ở phía bên kia biển cả, tại một nơi các bờ biển gần như nối liền với nhau, cứ vươn xa tiếp như những bàn tay duỗi căng. Hắn lùng bờ biển lạnh giá, tìm điểm bắt đầu này.

Một đêm định mệnh nọ, Chúa Tể thấy một đám tàu đánh cá thô sơ, dáng hẹp gần một vách đá, đang dỡ số cá và hải cẩu họ câu được. Chúa Tể biết hắn có thể băng qua đại dương nếu được họ trợ giúp. Hắn đã học cách vượt qua các vùng nước nhỏ hơn với sự giúp đỡ của con người, vậy tại sao không vượt một vùng nước lớn hẳn? Chúa Tể biết làm sao để bóp méo và dọa dẫm đến cả con người cứng rắn nhất. Hắn biết làm sao để giành lấy và sống trên nỗi sợ từ các đối tượng của mình. Chúa Tể sẵn sàng giết nửa nhóm người rồi tuyên bố hắn là một vị thần, là cơn thịnh nộ của rừng, là thế lực cơ bản của một sức mạnh to lớn hơn sức mạnh vốn đã kỳ diệu của hắn. Hắn sẵn sàng bóp nghẹt bất cứ mối bất đồng nào và giành lấy mọi mối liên minh nhờ đặc ân hoặc ơn huệ... và rồi sẽ vượt qua các vùng nước.

Trốn dưới một lớp da thú trĩu nặng, thân nằm trên một đệm đất nhỏ, Chúa Tể quyết thử chuyến vượt bể sẽ giúp hắn đoàn tụ với những kẻ gần gũi nhất với bản chất của hắn.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »