Creem trốn trong một tòa nhà khác mất một lúc, sợ chết khiếp cái gã Quinlan và tầm bao quát của gã. Mồm Creem vẫn đau vì đòn cùi chỏ ban nãy và giờ bộ răng bạc của cậu ta vẫn đang bị lệch. Cậu ta thấy bực với chính mình vì đã quay lại lấy mấy khẩu súng ở gara bảo dưỡng tại trường đại học, vì đã tham lam. Lúc nào cũng thèm khát được hơn nữa, hơn nữa, hơn nữa...
Sau một lúc, cậu ta nghe tiếng một chiếc xe chạy qua, nhưng không quá nhanh, và lặng tiếng. Nghe như một chiếc xe điện, một chiếc xe gia đình chạy bằng điện.
Creem tiến ra ngoài về phía một nơi cậu ta từng tránh, cổng trước kho vũ khí Picatinny. Bóng tối lại buông và cậu ta bước về phía một quầng sáng, ẩm ướt và đói bụng, ghì chặt chỗ đau bên sườn. Cậu ta quanh góc, thấy cái cổng nát nơi họ đã vào và những kẻ đang tụ tập gần tòa nhà quản lý khách tham quan. Creem giơ tay lên và tiến bước cho đến khi bọn họ thấy cậu ta.
Cậu ta biện minh cho bản thân trước đám người, nhưng họ vẫn tống cậu ta vào một phòng tắm khóa kỹ, trong khi tất cả những gì Creem muốn là cái gì đó để ăn. Cậu ta đá cửa vài bận, nhưng cửa chắc đến kinh ngạc; cậu ta nhận ra phòng vệ sinh đã được gia cố gấp đôi để thành một phòng giam bí mật dành cho các khách tham quan gây chuyện ở kho vũ khí. Vậy nên cậu ta lùi lại ngồi lên bệ bồn cầu và đợi.
Một tiếng va chạm khủng khiếp, gần như một vụ nổ, khiến tường rung chuyển. Tòa nhà vừa bị giáng cho một đòn và ý nghĩ đầu tiên của Creem là lũ khốn ấy hẳn đã chạy quá nhanh trên đường ra và lỡ làm nổ bom hạt nhân tan tành mất nửa cái Jersey này rồi. Thế rồi cánh cửa bật mở và Chúa Tể mặc áo choàng đứng đó. Hắn cầm cây gậy đầu sói. Hai trong số những sinh vật nhỏ bé của hắn, những đứa trẻ mù lòa, chạy nhốn nháo quanh chân hắn như lũ chó cưng bắng nhắng.
Chúng đâu?
Creem ngồi dựa lưng vào bể nước bồn cầu, không hiểu sao lại cảm thấy thư giãn trước sự hiện diện của tên vua hút máu.
"Bọn họ đi rồi. Họ đã lên đường. Một lúc trước."
Là bao lâu?
"Tôi không biết. Hai xe. Ít nhất là hai."
Hướng nào?
"Tôi bị khóa trong cái phòng tắm chết tiệt này, làm sao tôi biết được? Tay ma cà rồng ở phe họ ấy, tay thợ săn, Quinlan - hắn là đồ khốn. Làm mẻ miếng bạc của tôi." Creem chạm vào chỗ bạc xô lệch trong mồm. "Vậy nên là, này, giúp tôi một việc được không? Khi nào ông định tóm bọn chúng? Cho hắn và thằng Mexico thêm một đá vào đầu giùm tôi."
Chúng có quyển sách?
"Họ có quyển sách ấy. Họ có một quả bom hạt nhân nữa. Và họ biết họ chuẩn bị đi đâu. Điểm Đen hay gì đấy."
Chúa Tể đứng đó, không nói gì. Creem chờ đợi. Ngay cả lũ cảm nhận cũng cảm thấy sự im lặng của Chúa Tể.
"Tôi nói là họ định đi đến..."
Chúng có nói ở đâu không?
Cách nói chuyện của Chúa Tể bỗng khác đi. Các từ nhả ra chậm hơn.
Creem bảo, "Ông biết thứ gì có thể giúp tôi kích lại trí nhớ không? Một ít thức ăn. Tôi đang mệt muốn lả đây..."
Lập tức, Chúa Tể nhào đến, tay nắm lấy Creem, nhấc cậu ta lên khỏi sàn nhà.
À phải, Chúa Tể nói, cái vòi chích của hắn trượt ra khỏi mồm. Dưỡng chất. Biết đâu một nhát cắn sẽ giúp được cả hai ta.
Creem cảm thấy cái vòi chích ấn vào cổ cậu ta.
Ta hỏi ngươi chúng đi đâu.
"Tôi... tôi không biết. Tay bác sĩ, anh bạn của ông đấy - anh ta đọc thấy nó trong cuốn sách. Tôi chỉ biết có vậy."
Còn có nhiều cách khác để đảm bảo ngươi hoàn toàn tuân lệnh.
Creem cảm thấy một lực ép nhẹ như pit tông vào cổ cậu ta. Rồi một cú chích và một cảm giác âm ấm nhẹ nhàng. Cậu ta thét lên, tưởng như sắp bị hút rỗng thân.
Nhưng Chúa Tể chỉ giữ vòi chích ở đó và ép hai bên vai Creem vào nhau, khiến Creem cảm thấy một lực lớn ép xuống hai bên xương vai và xương đòn, như thể Chúa Tể sắp bóp nát cậu ta như một cái lon thiếc.
Ngươi biết đường chứ?
"Tôi có biết đường không ư? Đương nhiên rồi, tôi biết đường chứ."
Bằng một cú xoay không tốn chút sức nào, Chúa Tể ném Creem ra ngoài qua cửa nhà vệ sinh, vào tòa nhà quản lý khách tham quan đồ sộ, để tay thủ lĩnh băng đảng lồm cồm trên sàn nhà.
Lái xe.
Creem đứng dậy và gật đầu... không hay biết một giọt máu nhỏ đang rỉ ra ở cần cổ cậu ta, chỗ vòi chích vừa chạm vào.
---❊ ❖ ❊---
Các vệ sĩ của Barnes bước vào văn phòng lão, bên trong Trại
Tự do, mà không buồn gõ cửa. Tiếng hắng giọng từ trợ lý của Barnes đánh động cho lão nhét quyển sách trinh thám đang đọc vào một ngăn kéo và giả vờ như đang xem xét giấy tờ trên bàn. Bọn chúng vào, cổ xăm đen sì, giữ cho cửa mở.
Lại đây.
Barnes gật đầu sau giây lát, nhét một số giấy tờ vào trong cặp tài liệu. "Chuyện gì đây?"
Không tên nào trả lời. Lão đi cùng chúng xuống cầu thang và tới chỗ tên gác ở cổng, rồi tên này để bọn lão qua. Bên ngoài có màn sương mù nhẹ tối mịt, nhưng chưa đủ để biện minh cho việc dùng ô. Không có vẻ lão sẽ gặp rắc rối gì, nhưng dù sao cũng không tài nào tìm hiểu được gì từ những tên vệ sĩ mặt đá.
Xe của lão phóng đi, chúng lái trong khi ngồi cạnh lão.
Barnes giữ vẻ bình thản, lục lọi trí nhớ xem liệu có phải lão đã mắc phải lỗi lầm hay khinh suất vô ý nào chăng. Lão tự tin một cách hữu lý rằng không lỗi lầm hay khinh suất gì sất, nhưng trước nay lão lại chưa từng bị triệu đến bất cứ chỗ nào như thế này.
Xe đang tiến về nhà lão, tức theo lão là tín hiệu lành. Lão không thấy có xe nào khác trên lối vào. Cả bọn bước vào trong và không thấy ai đang chờ lão, đặc biệt là Chúa Tể. Barnes thông báo cho các vệ sĩ rằng lão sắp vào phòng vệ sinh và dành một ít thời gian riêng tư trong đó để xả nước và hợp sức với cái bóng của lão trong gương hòng tìm hiểu chuyện này. Lão đã quá già cho mức độ căng thẳng đến nhường này.
Lão đi vào bếp chuẩn bị bữa nhẹ. Vừa mở cánh cửa tủ lạnh ra thì lão nghe có tiếng cánh quạt trực thăng đang lại gần. Hai tên vệ sĩ xáp ngay đến bên lão.
Lão bước ra mở cửa trước và nhìn chiếc trực thăng bay vòng trên đầu rồi từ từ hạ cánh. Càng máy bay nhẹ nhàng hạ xuống những phiến đá từng một thời trắng bóng, lát đường xe rộng vòng quanh nhà lão. Phi công là con người, một tay Stoneheart; Barnes đã nhận ra ngay nhờ chiếc áo vét đen và cái nơ bướm. Có một hành khách, nhưng không mặc áo choàng, nên không phải Chúa Tể. Barnes khẽ thở phào nhẹ nhõm, đợi cho động cơ tắt hẳn và các cánh quạt quay chậm lại để vị khách kia có thể xuống. Nhưng, thay vì thế, hai tên vệ sĩ của Barnes, mỗi tên giữ một bên cánh tay lão, dắt lão xuống các bậc tam cấp và ra hẳn bên ngoài qua những tấm đá lát, đi về phía chiếc trực thăng đang chờ. Cả bọn lom khom bên dưới các cánh quạt gầm rú và mở cửa.
Hành khách, đang ngồi với hai lớp dây đai an toàn vắt chéo qua ngực, chính là cậu nhóc Zachary Goodweather.
Hai tên vệ sĩ của Barnes nhấc bổng lão vào trong, như thể sợ lão chạy trốn. Lão ngồi lên ghế cạnh Zack, trong khi hai tên kia chọn hai ghế đối diện. Barnes đeo dây an toàn vào; vệ sĩ của lão thì không.
"Xin chào lần nữa," lão lên tiếng.
Thằng bé nhìn lão nhưng không trả lời. Lại thêm vẻ ngạo mạn của tuổi trẻ - và có lẽ là có thêm gì đó nữa.
"Chuyện này là gì đây?" Barnes tiếp. "Chúng ta đi đâu?"
Thằng bé, theo như Barnes thấy, biết lão đang sợ. Zack nhìn lảng đi nơi khác, mặt toát lên xúc cảm pha trộn giữa kinh tởm và xua đuổi.
"Chúa Tể cần tôi," Zack nói, nhìn ra ngoài cửa sổ trong lúc chiếc trực thăng bắt đầu bay lên. "Tôi không biết tại sao ông lại ở đây."