Họ chạy xe dọc Cao tốc Liên bang 80, về phía tây bang New Jersey. Fet lái xe, một chân để trên sàn xe, đèn pha rọi suốt dọc đường. Thảng hoặc, rác rưởi, không thì một chiếc xe hơi hoặc xe buýt bỏ không, khiến anh chậm lại. Vài bận họ đi qua con hươu gầy trơ xương nào đó. Nhưng không có ma cà rồng, không có trên Cao tốc Liên bang - ít nhất thì cũng là họ không nhìn thấy. Eph ngồi ghế sau chiếc xe Jeep, cạnh Quinlan đã chỉnh về tần số não ma cà rồng. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh giống một bộ tách sóng ma cà rồng: chừng nào gã vẫn lặng yên, họ vẫn còn ổn thỏa.
Gus và Nora đi theo sau trong chiếc Explorer, chiếc xe dự phòng để nhỡ đâu xe kia gặp trục trặc.
Các cung đường cao tốc vắng tanh. Con người đã sơ tán ngay từ khi bệnh dịch bắt đầu cho đến các giai đoạn hoảng loạn đích thực (phản ứng mặc định của con người trước tình trạng bùng phát dịch bệnh lây lan - trốn chạy - mặc dù không có vùng nào sạch vững để chạy tới), và các cung đường cao tốc trên khắp cả nước đều tắc nghẽn. Tuy nhiên, không mấy người bị biến đổi ngay trong xe, ít nhất không phải ngay trên đường cao tốc họ đi. Phần lớn bị tóm khi rời khỏi các tuyến đường lớn, thường là để tìm chỗ ngủ.
"Scranton," Fet nói, lái vụt qua một tấm bảng chỉ Cao tốc Liên bang 81 Bắc. "Tôi không nghĩ sẽ dễ dàng thế này."
"Đường đi còn dài," Eph lên tiếng, nhìn bóng tối đang vùn vụt chạy qua bên ngoài cửa sổ. "Nhiên liệu của ta thế nào?"
"Giờ thì ổn. Tôi không muốn dừng ở chỗ nào gần thành phố."
"Tất nhiên là không rồi," Eph đồng ý.
"Tôi muốn vượt qua ranh giới vào bang New York trước."
Eph nhìn ra hướng Scranton trong khi họ lái qua các cầu chui mỗi lúc một bừa bộn dẫn về phía bắc. Anh để ý thấy góc một khu nhà đang cháy đằng xa và tự hỏi liệu có phải cũng có những kẻ nổi loạn khác như họ, những chiến binh thuộc quy mô nhỏ hơn, ở các vùng trung tâm đô thị nhỏ hơn hay không. Những ngọn đèn điện đây đó sáng lên trong những ô cửa thu hút ánh mắt anh, khiến anh tự hỏi liệu có hay không những hành động liều lĩnh tuyệt vọng ở Scranton và ở các đô thị nhỏ tương tự trên khắp cả nước cùng toàn thế giới. Anh cũng tự hỏi trại máu gần nhất là ở đâu.
"Hẳn phải có một danh sách các nhà máy thịt hộp của Tập đoàn Stoneheart ở đâu đó, một danh sách tổng có thể cho chúng ta đầu mối dẫn tới vị trí các trại máu," Eph cho ý kiến. "Một khi ta làm xong việc này, sẽ còn rất nhiều nhiệm vụ giải thoát khác cần làm."
"Bằng cách nào chứ," Fet nói. "Nếu giống như chuyện đã từng xảy ra cho các Chúa Tể Cổ Đại thì chủng tộc của Chúa Tể sẽ chết hết cùng hắn."
Biến mất. Mọi người trong các trại sẽ không biết cái gì tấn công họ.
"Quan trọng là phải lan truyền thông tin. Mà không có truyền thông, ý tôi là vậy. Ta sẽ khiến tất cả những dạng lãnh địa và thái ấp nhỏ trên khắp cả nước vùng lên. Con người cố gắng giành quyền kiểm soát. Tôi không dám chắc nền dân chủ sẽ tự động phát triển."
"Không," Fet lại nói. "Sẽ rất cam go đấy. Nhiều việc cần làm. Nhưng thôi, ta đừng cầm đèn chạy trước ô tô nữa."
Eph nhìn Quinlan đang ngồi cạnh anh. Anh để ý thấy cái túi da giữa hai bên ủng gã. "Nếu Chúa Tể bị giết, ngươi có chết cùng tất cả những kẻ kia không?"
Nếu Chúa Tể bị xóa sổ, hậu duệ của hắn cũng không tồn tại.
Eph gật đầu, cảm thấy nhiệt lượng từ sự tăng nạp trao đổi chất của con ma cà rồng lai. "Không có gì trong bản chất của ngươi ngăn ngươi làm những việc cuối cùng sẽ dẫn đến sự hủy diệt chính mình sao?"
Các ngươi chưa từng làm tất cả vì điều gì đó đi ngược lại lợi ích của chính mình sao?
"Không, ta không nghĩ vậy. Không làm chuyện diệt thân, chắc chắn thế," Eph đáp.
Những điều tốt đẹp hơn đang lâm nguy. Và báo thù là một động cơ đặc biệt thôi thúc. Báo thù chính là hộ thân.
"Ngươi mang gì trong cái túi da kia thế?"
Ta tin ngươi đã biết rồi.
Eph nhớ lại căn phòng của các Chúa Tể Cổ Đại bên dưới Công viên Trung tâm, tro cốt của chúng được đặt trong các bình gỗ sồi trắng. "Tại sao ngươi mang tro cốt các Chúa Tể Cổ Đại theo?"
Ngươi chưa đọc phần đó trong cuốn Lumen sao?
Eph quả chưa đọc. "Ngươi... định đưa chúng trở lại. Hồi sinh chúng bằng cách nào đó?"
Không. Chuyện đã rồi thì không thể vãn hồi.
"Vậy thì tại sao?"
Bởi vì lời tiên tri đã nói vậy.
Câu trả lời này khiến Eph bối rối. "Có phải sẽ có chuyện gì đó không?"
Ngươi không lo về những nhánh rẽ của thành công sao? Ngươi tự nhủ rằng ngươi không chắc nền dân chủ sẽ tự phát triển. Con người chưa bao giờ thực sự biết tự quản. Chuyện đã luôn thế nhiều thế kỷ rồi. Ngươi nghĩ ngươi kiểm soát nổi bản thân chứ?
Eph không có câu trả lời cho câu hỏi của gã. Anh biết Ma Cà Rồng Bẩm Sinh nói đúng. Các Chúa Tể cổ Đại đã luôn giật dây gần như kể từ thuở hồng hoang của lịch sử loài người. Thế giới sẽ ra sao nếu không có sự can thiệp của chúng?
Eph nhìn ra ngoài cửa sổ lúc ánh sáng rực rỡ đằng xa, thứ ánh sáng quan trọng ấy, nhạt nhòa khỏi tầm nhìn. Làm thế nào tập hợp được tất cả lại cùng nhau? Phục hồi dường như là một sứ mệnh bất khả thi, đáng nản. Thế giới đã vỡ vụn không ghép lại được nữa. Suốt một lúc lâu, anh thậm chí còn tự hỏi tất cả liệu có đáng không.
Dĩ nhiên, đó chỉ là phản ứng do mệt mỏi. Nhưng cái tưởng như sẽ kết thúc mọi vấn đề của họ - tiêu diệt Chúa Tể và chiếm lại quyền kiểm soát hành tinh - trên thực tế chỉ là sự khởi đầu của một cuộc đấu tranh hoàn toàn mới.