Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1085 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
zachary và chúa tể

NGƯƠI CÓ TRUNG THÀNH KHÔNG? Chúa Tể hỏi. Ngươi có biết ơn tất cả những thứ ta đã ban, tất cả những điều ta đã chỉ dạy cho ngươi không?

"Tôi có," Zachary Goodweather đáp, không một giây nghi hoặc. Dáng hình nghều ngào của Kelly Goodweather ngồi xổm trên một gờ tường gần đó, dõi theo con trai cô.

Tàn cuộc của thời đại này đã đến gần. Khi ấy, chúng ta sẽ cùng nhau định đoạt trái đất này. Tất cả những gì ngươi biết - tất cả những gì từng gần gũi với ngươi - sẽ biến mất. Cả khi ấy ngươi cũng sẽ trung thành với ta chứ?

"Tôi sẽ trung thành," Zack trả lời.

Ta đã bị phản bội nhiều lần trong quá khứ. Ngươi nên biết rằng ta đã quá quen đường đi nước bước của những mưu đồ như thế. Một phần ý chí của ta lưu trú trong ngươi. Ngươi có thể nghe được giọng ta vô cùng rõ và ngược lại, ta biết những suy nghĩ sâu kín nhất của ngươi.

Chúa Tể đứng dậy, kiểm tra thằng bé. Không thấy có chút lưỡng lự nào. Thằng bé kính sợ Chúa Tể và lòng biết ơn nó thể hiện là hết mực chân thành.

Ta từng bị phản bội bởi những kẻ gần gũi mình nhất. Những kẻ ta chia sẻ chính bản chất của mình - đám Chúa Tể cổ Đại. Bọn họ không có niềm kiêu hãnh - không có khao khát thật sự. Bọn họ hài lòng được sống cuộc đời trong bóng tối. Bọn họ đổ lỗi cho ta về tình trạng của bọn ta và tìm chỗ trú ẩn ở những nơi con người bỏ lại. Bọn họ tưởng mình mạnh, nhưng kỳ thực lại hoàn toàn yếu. Nên bọn họ đi tìm đồng minh. Còn ta đi tìm sự thống trị. Ngươi hiểu chứ, hả?

"Con báo tuyết," Zack nói.

Chính xác. Mọi mối quan hệ đều dựa trên quyền lực. Thống trị và bị trị. Không có đường nào khác. Không công bằng, không hòa hợp, không khoảng chung cùng chia sẻ. Trong một vương quốc, chỉ có một vị vua.

Đến đây, Chúa Tể nhìn Zack với biểu cảm chính xác như được tính toán - trưng ra cái hắn tin là bộ dạng tử tế của con người - trước khi nói thêm: Một vị vua và một chàng hoàng tử. Ngươi cũng hiểu điều đó chứ? Con trai ta.

Zack gật đầu. Và bằng cái gật đầu ấy, thằng bé coi như chấp nhận cả ý niệm lẫn danh hiệu kia. Chúa Tể soi xét kỹ mọi cử chỉ, mọi sắc thái trên khuôn mặt nó. Hắn lắng nghe cẩn thận nhịp đập trái tim thằng bé, nhìn từng sợi mạch nổi động mạch cảnh của thằng bé. Zack đang xúc động - kích động trước mối quan hệ giả tạo này.

Con báo bị nhốt trong lồng là một ảo ảnh. Mà ngươi cần tiêu diệt. Song sắt và chuồng nhốt là biểu tượng của sự yếu hèn. Những biện pháp kiểm soát bất toàn. Một kẻ có quyền chọn tin rằng lồng với song sắt tồn tại ở đó là để chinh phục sinh vật bên trong - để hạ nhục sinh vật ấy - nhưng sẽ đến lúc kẻ kia nhận ra chúng là để giữ con thú thật xa ta. Chúng tượng trưng cho nỗi sợ nơi ngươi. Chúng giới hạn luôn cả ngươi như giới hạn con thú bên trong. Cái lồng của ngươi lớn hơn và sự tự do của con báo nằm trong những ranh giới đó.

"Nhưng nếu ngài tiêu diệt nó," Zack lên tiếng, tự mình phát triển suy nghĩ, "nếu ngài tiêu diệt nó... sẽ không còn nghi ngờ gì nữa."

Tiêu diệt là loại kiểm soát tối thượng. Phải. Và giờ hai ta đứng bên nhau ngay bờ của sự kiểm soát ấy. Thống trị tuyệt đối cả trái đất này. Vậy nên - ta muốn đảm bảo rằng không còn bất cứ rào chắn nào giữa ta và ngươi.

"Không có rào chắn nào cả," Zack đáp, tuyệt đối tin chắc.

Chúa Tể gật đầu, vẻ nghĩ ngợi, nhưng trên thực tế đang thực hiện một quãng nghỉ có tính toán sẵn để tạo hiệu quả tối đa. Điều hắn sắp tiết lộ cần sự căn thời điểm cẩn thận ấy.

Nếu ta nói bố ngươi chưa chết thì sao?

Và rồi Chúa Tể cảm thấy rõ thứ đó - một dòng thác cảm xúc cuộn xoáy bên trong Zack. Tình trạng rối bời mà Chúa Tể đã lường trước nhưng vẫn khiến hắn say lừ lừ. Hắn mới yêu làm sao vị của những hy vọng đổ vỡ.

"Bố tôi chết rồi," Zack nói. "Ông ấy chết cùng giáo sư Setrakian và..."

Hắn ta còn sống. Cho tới mãi gần đây ta mới được biết. Vậy nên về câu hỏi tại sao hắn ta không bao giờ thử cứu ngươi hay liên hệ với ngươi, ta e là ta không thể giúp gì được cả. Dù hắn ta quả còn sống và luôn tìm cách tiêu diệt ta.

"Tôi sẽ không để ông ấy hại ngài," Zack nói, và thằng bé chân thành nghĩ thế. Vậy nên, dù bản thân không hề muốn, Chúa Tể vẫn cảm thấy thỏa mãn lạ lùng trước thứ tình cảm thuần khiết chàng trai trẻ này dành cho hắn. Mối đồng cảm tự nhiên của con người - hiện tượng được biết đến như "hội chứng Stockholm", theo đó người bị bắt cóc dần dà gắn bó và bảo vệ kẻ bắt cóc mình - là một giai điệu khá đơn giản Chúa Tể có thể chơi theo. Hắn là nghệ sĩ bậc thầy về cách hành xử con người cơ mà. Nhưng đây còn là cái gì đó hơn thế nữa. Đây là lòng trung thành đích thực. Đây, Chúa Tể tin, chính là tình yêu.

Lúc này ngươi đang lựa chọn, Zachary. Có lẽ là lựa chọn trưởng thành đầu tiên của ngươi, và cái mà ngươi chọn bây giờ sẽ định nghĩa con người ngươi cùng thế giới xung quanh ngươi. Ngươi cần phải hoàn toàn chắc chắn.

Zack cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Nó cảm thấy oán giận. Cả mấy năm trời thương khóc giờ chuyển thành xúc cảm bị bỏ rơi. Bố đã ở đâu chứ? Sao bố lại bỏ nó lại? Nó nhìn Kelly đang đứng gần bên, một con ma cà rồng dơ dáy kinh khủng - thứ quái vật khùng điên. Cô cũng thế, cũng bị bỏ rơi. Chẳng phải tất cả là lỗi của Eph sao? Không phải bố đã hy sinh họ - mẹ, Matt và chính Zack - để đuổi theo Chúa Tể? Nó còn cảm nhận được từ cái thứ bù nhìn méo mó là mẹ nó bây giờ nhiều lòng thủy chung hơn cả từ người bố vẫn là người kia. Luôn luôn muộn, luôn luôn ở rất xa, luôn luôn không có mặt.

"Tôi chọn ngài," Zack nói với Chúa Tể. "Bố tôi chết rồi. Cứ để ông ấy như thế."

Và một lần nữa, nó nói suy nghĩ thực sự trong lòng.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »