Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1088 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60

Chúa Tể vươn tâm trí ra. Mặc dù có vẻ phản trực giác khi quá nhiều góc nhìn khác nhau cùng lúc được sử dụng để tập trung vào suy nghĩ của Chúa Tể lẫn xoa dịu tâm trạng của hắn.

Qua đôi mắt của một tay sai, Chúa Tể quan sát chiếc xe màu xanh do bác sĩ Ephraim Goodweather lái lăn bánh xuyên giao lộ không đèn đóm ở vùng nông thôn phía Bắc bang New York, chiếc xe Jeep quá khổ đi theo vạch vàng chính giữa đường. Liên tục di chuyển lên phía Bắc.

Hắn nhìn chiếc Explorer do bác sĩ Nora Martinez lái băng qua nhà thờ ở một quảng trường nhỏ. Tên tội phạm Augustine Elizalde nhoài ra ngoài cửa xe phía trước, thế rồi một ánh lóe nhòe nhoẹt lóe lên và quang cảnh Chúa Tể nhìn thấy biến mất. Họ cũng đang di chuyển về phía Bắc, dọc phía bên kia đường cao tốc mà họ đã chọn khởi hành - tức cao tốc liên bang mà Chúa Tể giờ cũng đang đi ở tốc độ cao.

Hắn nhìn thấy thằng bé, Zachary Goodweather, ngồi trên chiếc trực thăng đang bay băng ngang tiểu bang, di chuyển chếch hẳn về hướng Tây Bắc. Thằng bé nhìn ra ngoài cửa sổ cỗ máy biết bay, tảng lờ lão tiến sĩ Everett Barnes say máy bay đang ngồi bên cạnh, khuôn mặt lão già xám xanh. Thằng bé, và có lẽ cả Barnes, sẽ là công cụ cho Chúa Tể đánh lạc hướng hoặc thuyết phục Goodweather.

Chúa Tể cũng thấy qua cả tri giác của Kelly Goodweather. Du hành trong một phương tiện đang di chuyển khiến xung lực truyền tin của cô chậm đi đôi chút, nhưng Chúa Tể vẫn cảm nhận được mức độ gần gũi của cô với bác sĩ Goodweather, người bạn đời trước đây của cô. Sự nhạy cảm của cô cho Chúa Tể một góc nhìn nữa để tạo thành tam giác trọng tâm tập trung vào bác sĩ Goodweather.

Tắt máy ở đây.

Chiếc limo quẹo rồi vọt lên con dốc ở lối ra, tay thủ lĩnh băng đảng Creem đang cầm lái với một bên chân nặng trịch.

"Khốn kiếp," Creem làu bàu khi nhìn thấy trạm xăng vẫn đang cháy ngùn ngụt ngay bên đường phía trước. Mùi nhiên liệu cháy đi vào hệ thống thông gió của xe.

Bên trái.

Creem đi theo chỉ dẫn, rẽ tránh khu cháy khói mù mịt, không tốn thêm thời gian. Bọn hắn đi qua tấm biển rạp chiếu bóng phục vụ khách ngồi trong ô tô và tên ma cà rồng đang đứng canh ở đó. Chúa Tể lại nhìn qua cảnh thấu thị và thấy chính hắn bên trong chiếc limo đen đang gầm rú ầm ĩ trên đường.

Bọn hắn đang đuổi sát sạt Goodweather.

Eph rồ xe chạy trên những con đường nông thôn, lượn uốn khúc lên phía Bắc. Anh liên tục đổi tuyến để bọn đuổi theo phải đoán mò. Đám lính gác ma cà rồng đứng canh chừng ở mọi chỗ rẽ. Mỗi khi bọn chúng tạo chướng ngại vật, cố ghìm anh chậm lại hoặc khiến anh va chạm: bằng các xe khác, bằng một chiếc xe cút kít hoặc các chậu cây từ một cửa hàng cây cảnh, là Eph biết ngay anh đã đi quá lâu trên một tuyến đường. Lái xe với tốc độ năm mươi dặm một giờ trên một con đường tối đen như mực, những thứ này thường xuất hiện cực nhanh trước ánh đèn pha của anh và rất nguy hiểm khi vòng tránh.

Một vài lần, bọn ma cà rồng cố đâm hoặc truy đuổi xe họ. Những lần ấy chính là tín hiệu nhắc Eph đứng thò đầu lên cửa mái với khẩu súng máy trong tay.

Eph tránh luôn thành phố Syracuse, di chuyển về phía Đông vòng quanh vành đai ngoại ô. Chúa Tể đã biết họ ở đâu - nhưng hắn vẫn không biết họ đang đi đâu. Giờ đây chỉ còn điều đó cứu họ. Bằng không, hắn sẽ tập trung quân nô lệ của hắn ở bờ sông Saint Lawrence, không cho Eph và mọi người qua.

Nếu được, Eph chẳng thà cứ lái xe mãi đến sáng. Nhưng xăng là một vấn đề, và việc dừng nạp thêm nhiên liệu quá nguy hiểm. Họ sẽ phải liều mạng đợi đến sáng ở bên sông, luôn bị nguy hiểm rình rập như lũ vịt co ro.

Về mặt tích cực, càng lái xe về phía Bắc, họ càng bớt thấy lũ Strigoi bên vệ đường. Cư dân nông thôn vùng thấp hơn mới là lựa chọn yêu thích của chúng.

---❊ ❖ ❊---

Nora vẫn ở sau tay lái. Đọc bản đồ không phải thế mạnh của Gus. Nora tự tin họ đang di chuyển nhìn chung là về phía Bắc, nhưng cũng biết thỉnh thoảng xe chạy lạc hướng về mạn cực Đông hay cực Tây. Họ đang đi qua Syracuse, vậy mà thình lình, Watertown - thành phố cuối cùng, bất kể quy mô lớn nhỏ, trước khi đến biên giới Canada - trở nên quá xa xôi.

Bộ đàm bên hông cô lạch tạch kêu vài bận, nhưng mỗi lần cô thử giơ lên dò sóng Eph thì chỉ nhận lại sự im lặng. Sau một hồi, cô không muốn mạo hiểm dùng cạn pin nữa.

Bãi Thuyền Cá. Eph nói đấy là chỗ họ hẹn gặp nhau. Nora không biết tính từ lúc mặt trời lặn đến giờ là mấy tiếng rồi, và còn bao nhiêu tiếng nữa là đến bình minh - tất cả những gì cô biết là chúng quá dài. Cô vô cùng chờ mong ánh sáng ban ngày để còn liều mạng tin vào đánh giá theo bản năng của cô.

Cứ đến đó, cô nghĩ. Đến đó rồi tính tiếp.

"Chúng đến kìa, bác sĩ!" Gus thông báo.

Nora nhìn khắp xung quanh con phố trước mặt. Cô chẳng thấy gì, chỉ biết tập trung lái xe xuyên màn đêm. Thế rồi cô chợt thấy: một vệt ánh sáng chiếu qua những ngọn cây.

Ánh sáng di chuyển. Một chiếc trực thăng.

"Chúng đang tìm ta," Gus nói. "Chứ chưa phát hiện ra ta, tôi nghĩ vậy."

Nora một mắt quan sát ánh sáng, mắt kia dõi nhìn con đường. Họ đi qua một đoạn đường cao tốc và nhận ra họ đã dạt trở lại gần cao tốc liên bang. Không hay rồi.

Chiếc trực thăng lượn vòng về phía họ. "Tôi sẽ tắt đèn pha," cô thông báo, cũng có nghĩa là đi chậm lại.

Họ cho xe trôi dọc con đường tối, chăm chú theo dõi chiếc trực thăng lượn vòng, tiến lại mỗi lúc một gần. Ánh sáng trở nên sáng rỡ hơn lúc bắt đầu hạ cánh, có lẽ cách họ khoảng vài trăm mét về phía Bắc.

"Hượm đã, hượm đã," Gus nói. "Nó hạ cánh kìa."

Cô thấy ánh sáng dịu dần. "Đấy chắc là đường cao tốc."

"Tôi không nghĩ chúng thấy ta đâu," Gus nói.

Cô tiếp tục lăn bánh trên đường, đoán đâu là lề nhờ những ngọn cây đen sì sừng sững trên nền trời đỡ đen hơn. Cô quyết định xem nên làm gì.

"Ta có nên phóng vọt đi không?" cô hỏi. "Mạo hiểm không nhỉ?"

Gus cố nhìn qua kính chắn gió lên đường cao tốc. "Cô biết gì không? Tôi không nghĩ chúng đang tìm ta đâu."

Nora vẫn không rời mắt khỏi con đường đang đi. "Thế nghĩa là gì?"

"Tôi không biết. Vấn đề là - ta có dám tìm hiểu xem thế nghĩa là gì không?"

Nora đã ở bên Gus đủ lâu để biết đây thực ra không phải là một câu hỏi. "Thôi thôi," cô vội đáp. "Ta cần phải đi. Phải tiếp tục đi."

"Có thể là chuyện gì đó."

"Như là chuyện gì?"

"Sao tôi biết? Chúng ta phải xem xem chứ. Dù sao tôi cũng không thấy bọn hút máu bên vệ đường suốt mấy dặm rồi. Tôi nghĩ ta ngó qua một chuyến cũng tốt."

"Ngó qua một chuyến," Nora lặp lại như thể ghi nhớ rằng chính cậu nói thế.

"Thôi nào," cậu tiếp tục. "Cô cũng tò mò mà. Vả lại, chúng đang sử dụng đèn, phải không? Thế có nghĩa là con người."

Cô đỗ xe vào vệ đường bên trái và tắt động cơ. Họ ra khỏi xe, quên mất là đèn trong xe sẽ bật lên khi cửa mở. Họ vội đóng cửa lại mà không gây ra tiếng động, đoạn đứng lắng nghe.

Cánh quạt trực thăng vẫn đang quay phạch phạch nhưng đã chậm lại. Động cơ cũng đã tắt. Gus giữ khẩu súng máy sẵn sàng trong khi trèo lên bờ đường lổn nhổn đá và um tùm cỏ dại, Nora theo sát đằng sau, phía bên trái cậu.

Lên đến đỉnh, họ bò chậm lại, nhô mặt ra bên dưới lan can phòng hộ. Chiếc trực thăng ở ngay trên đường cao tốc, cách đấy chừng trăm mét. Không thấy có xe ô tô ở trong tầm nhìn. Các cánh quạt ngừng quay, dù đèn trực thăng vẫn chiếu sáng rực cả bên kia con đường. Nora đếm có bốn hình thù, một trong số chúng thấp hơn mấy tên còn lại. Và tuy không dám chắc nhưng cô tin là tên phi công - mà dựa theo ánh sáng thì có lẽ là người - vẫn còn chờ ở trong buồng lái. Mà chờ gì chứ? Lại cất cánh ngay chăng?

Họ lại vội chúi đầu xuống. "Một điểm hẹn?" Nora hỏi.

"Đại loại thế. Cô không nghĩ là Chúa Tể đấy chứ?"

"Sao phân biệt được," cô đáp.

"Một trong số chúng nhỏ lắm. Trông như một đứa trẻ."

"Phải," Nora đáp, gật đầu... và rồi cô thôi gật. Đầu cô vụt nhô lên, và lần này thì cô nhìn qua đỉnh lan can phòng hộ. Gus kéo đai lưng cho đầu cô thấp xuống, nhưng cô không chịu cho đến khi đã tự thuyết phục được bản thân mình về danh tính thằng bé tóc tai rối bời kia. "Ôi trời ơi."

"Gì?" Gus hỏi. "Cô bị cái quái gì nhập vậy?"

Cô rút kiếm. "Ta phải qua đó."

"Chà, đương nhiên rồi, giờ là cô nói đấy nhé. Nhưng chuyện quái gì...?"

"Hãy bắn bọn người lớn đó, chừa đứa bé ra. Chỉ cần đừng để chúng bỏ chạy."

Nora đứng dậy trèo qua lan can trước khi Gus kịp nhổm dậy. Cô chạy thẳng về phía chúng, Gus phải cuống cuồng chạy theo cho kịp. Cô nhìn hai hình thù to lớn hơn quay về phía cô trước khi cô kịp gây ra tiếng động. Lũ ma cà rồng đã nhận thấy nhiệt lượng của cô, đánh hơi thấy bạc trên thanh kiếm cô. Chúng ngừng nói chuyện và quay về phía hai con người. Một tên tóm lấy thằng bé, cố gắng nhấc bổng nó vào trong trực thăng. Chúng định cất cánh. Động cơ máy bay đã bật trở lại, cánh quạt bắt đầu quay, tạo ra âm thanh thủy lực.

Gus khai hỏa, thoạt tiên nhằm vào cái đuôi dài của chiếc trực thăng, sau đó găm liên tục lên thân máy bay về phía khoang hành khách. Thế là đủ khiến cho tên ma cà rồng ôm thằng bé dạt khỏi chiếc trực thăng. Nora đã đi quá nửa đường đến chỗ chúng. Gus cách cô một khoảng rộng về phía bên trái, nhằm bắn cửa kính buồng lái. Tấm kính không vỡ, đạn xuyên gọn qua cho đến khi một tia đỏ bay ra phía bên kia.

Thân hình tên phi công sập xuống. Cánh quạt tiếp tục quay tít hơn nhưng máy bay không nhúc nhích.

Một tên ma cà rồng rời con người hắn đang canh chừng, chạy về phía Nora. Cô thấy thứ mực đen trang trí trên cổ hắn, ngay lập tức xác định hắn là một trong những tên gác nhà tù - một trong những vệ sĩ của Barnes. Nghĩ đến Barnes, mọi sợ hãi tan biến, Nora giơ cao kiếm và hét lớn, lao vào tên ma cà rồng. Tên ma cà rồng to xác thụp xuống vào phút cuối cùng, khiến cô bất ngờ, nhưng vẫn kịp bước sang bên né hắn như một võ sĩ đấu bò tót, giáng thanh kiếm xuống lưng hắn. Hắn trượt thân trước trên lớp nhựa đường, tước cả mảng thịt, song vẫn chồm dậy ngay được. Lớp da tái nhợt nơi đùi, ngực và một bên má hắn nhão ra. Thế cũng không khiến hắn chùn bước. Chính vết thương do bạc ở lưng mới là thứ cản hắn.

Khẩu súng của Gus kêu tạch tạch và tên ma cà rồng to lớn tức thì co giật. Mấy phát đạn khiến hắn giật mình nhưng không hạ được hắn. Nora không cho tên Strigoi mạnh như vũ bão kia thời gian chuẩn bị đợt tấn công mới. Cô nhắm đến những hình xăm trên cổ hắn và chém phăng đầu hắn.

Cô quay lại phía chiếc trực thăng, nheo mắt nhìn lớp thép tráng cánh quạt. Tên ma cà rồng xăm trổ còn lại đang tránh xa mấy con người, lượn vòng quanh Gus. Nó hiểu và kính sợ quyền năng của bạc - chứ quyền năng của một khẩu súng máy thì không. Gus bước xáp tới trong tầm phóng vòi chích của tên strigoi đang rít rống và bắn một chùm đạn vào đầu nó. Tên ma cà rồng ngã ra sau, Gus bước tới bắn bồi vào cổ, giải thoát cho sinh vật đó.

Tên đàn ông đang quỳ gối, bám chặt vào cánh cửa máy bay chưa đóng. Thằng bé nhìn cả hai tên ma cà rồng bị hạ. Rồi nó quay người chạy về phía vệ đường, thẳng hướng ánh sáng từ trực thăng chiếu tới. Nora thấy thứ gì đó trong tay thằng bé, thứ gì đó được nó ôm trước ngực.

Nora kêu lên, "Gus, bắt nó!" vì Gus đang ở gần nhất. Gus bay theo đứa trẻ. Đứa trẻ gầy gò chạy khá nhanh nhưng không ổn định tốc độ được bao lâu. Nó nhảy qua lan can phòng hộ và đáp xuống gọn gàng, nhưng đến nền đất âm u phía trước thì nó tính nhầm một hai bước thành thử bị vấp chân.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »