Nora đứng gần Barnes bên dưới tán cánh quạt trực thăng đang quay. Lão vẫn còn đang say máy bay nên quỳ dưới đất. Khi ngẩng đầu lên và nhận ra khuôn mặt Nora, lão thậm chí còn tái nhợt hơn.
Nora giơ thanh kiếm và đang chực tấn công thì nghe có bốn tiếng tạch tạch đanh gọn, dù không thể nghe rõ lắm dưới tiếng trực thăng ầm ầm như vậy. Đó là một khẩu súng trường và thằng bé đang bắn họ trong cơn hoảng loạn. Nora không bị bắn trúng nhưng đạn nổ gần kinh khiếp. Cô lùi xa khỏi Barnes, chui vào dưới tầng cây thấp. Cô thấy Gus lao tới thằng bé và kịp chặn trước khi nó lại bắn. Cậu túm áo thằng bé nhấc lên, xoay nó về phía ánh đèn, muốn xác nhận cho chắc mình không phải đang dây dưa với một con ma cà rồng. Gus kéo khẩu súng trường hết đạn khỏi tay nó, quăng vào bụi cây. Thằng bé giãy giụa, Gus đành lắc nó một trận thật lực, đủ mạnh để cho nó biết nếu cứ cố tình chống cự thì sẽ gặp chuyện gì. Tuy nhiên, đứa trẻ chỉ nheo mắt vì luồng sáng, cố lùi ra xa, có vẻ thực sự sợ Gus.
"Lạy Chúa, thoải mái đi, nhóc."
Cậu kéo thằng nhóc vẫn đang vùng vẫy trở lại qua lan can phòng hộ.
"Ổn không, Gus?" Nora hỏi.
Gus vật lộn với đứa trẻ, "Thằng bé này bắn trượt, nên là có, tôi ổn."
Nora quay lại nhìn trực thăng. Barnes đã biến mất. Cô nheo mắt nhìn qua ánh sáng máy bay, cố tìm lão, nhưng vô ích. Nora rủa thầm.
Gus ngó mặt thằng nhóc đằng đó lần nữa và để ý thấy gì đó, đôi mắt nó, cấu trúc xương mặt nó, trông nó quen lắm. Rất quen là khác.
Gus nhìn Nora. "Ôi, không phải chứ," Gus nói.
Đứa trẻ đá Gus bằng gót giày thể thao. Gus đá lại nó, có điều đau hơn.
"Lạy Chúa, y như bố nó," Gus nói.
Câu nói khiến thằng bé ngưng lại. Nó nhìn Gus, dù vẫn tiếp tục cố nhoài người thoát ra. "Anh thì biết gì?"
Nhìn Zack, Nora vừa nhận ra thằng bé ngay, vừa không thể nhận ra: đôi mắt thằng bé không hề giống như cô vẫn nhớ. Đường nét thì đã trưởng thành như mọi thằng bé đều sẽ thế sau hai năm đằng đẵng - nhưng đôi mắt nó thiếu thứ ánh sáng từng lấp lánh như ngày xưa. Lòng hiếu kỳ, nếu vẫn còn ở đó, thì giờ đã tăm tối đi và sâu kín hơn nhiều. Như thể tính cách nó đã rút lui vào trong tâm trí, muốn tìm hiểu, song lại không mong bị tìm hiểu. Hoặc cũng có thể thằng bé chỉ đang sốc quá. Suy cho cùng, nó mới chỉ mười ba tuổi.
Nó trống rỗng. Nó không hiện diện trong thân thể đó.
"Zachary," cô gọi, không biết phải làm gì nữa.
Thằng bé nhìn cô vài giây trước khi vẻ nhận biết từ từ bò vào đôi mắt nó. "Cô Nora," nó nói, phát âm từng từ chậm chạp, như thể gần như đã quên hẳn.
---❊ ❖ ❊---
Bất chấp thực tế là càng ngày càng ít các tên tay sai kiểm soát những tuyến đường ô tô tiềm tàng ở Bắc New York, con đường của Chúa Tể vẫn phát triển chắc chắn hơn bao giờ hết. Chúa Tể đã nhìn thấy cuộc mai phục của bác sĩ Martinez qua đôi mắt đội an ninh của Barnes, cho đến lúc họ bộc phát bạo lực. Vừa rồi, Chúa Tể thấy chiếc trực thăng trên đường cao tốc, cánh quạt vẫn đang quay, xem qua mắt nhìn của Kelly Goodweather thì là vậy.
Chúa Tể theo dõi lúc Kelly hướng cho xe chạy xuống bờ dốc dẫn sang một con đường phụ, rồi chạy xe nhanh lên, đi theo lộ trình của chiếc Explorer. Sợi dây ràng buộc Kelly với Zachary sâu sắc hơn mối ràng buộc giữa cô và chồng cũ, bác sĩ Ephraim Goodweather. Khao khát của cô được thể hiện rõ hơn - và, trong lúc này, rõ là đem lại hiệu quả tốt đẹp.
Giờ đây, Chúa Tể có được thông tin đầy đủ hơn nhiều về hành trình của những kẻ phản bội. Họ đã mắc phải cái bẫy mà Chúa Tể biết sẽ khó lòng tránh nổi. Chúa Tể nhìn qua đôi mắt thằng bé Zachary giờ đang ngồi ở ghế sau chiếc xe do Augustin Elizalde lái. Chúa Tể không khác gì đang ở đó cùng họ, trong chiếc xe ấy, giữa lúc họ chạy đến điểm hẹn với bác sĩ Goodweather, người đang có cuốn Lumen và những hiểu biết chắc chắn liên quan đến vị trí Điểm Đen.
"Tôi đang theo họ," Barnes báo, giọng lão đứt quãng trên bộ đàm. "Tôi sẽ báo tin cho ngài đầy đủ. Ngài thấy tôi trên GPS rồi đấy."
Quả vậy, một dấu chấm rõ ràng trên GPS. Hình ảnh cơ học, nhạt nhẽo và bất toàn, mô tả mối ràng buộc của Chúa Tể, tức mối quan hệ hắn có thể chia sẻ với kẻ phản bội Barnes.
"Tôi có mang súng theo," Barnes nói. "Tôi sẵn sàng đợi lệnh ngài."
Chúa Tể mỉm cười. Khúm núm làm sao.
Họ đang ở gần lắm, có lẽ chỉ còn cách đích đến vài dặm. Lộ trình lên phía Bắc buộc họ đi trên con đường dẫn đến hồ Ontario hoặc sông Saint Lawrence. Và nếu nhất thiết phải qua sông, thì cũng không vấn đề. Chúa Tể đã có Creem cho hắn lên phà qua sông, nếu cần, vì tên thủ lĩnh băng đảng, trên danh nghĩa, vẫn là con người nhưng đã toàn tâm toàn ý nghe lệnh hắn.
Chúa Tể ra lệnh cho các trực thăng bay hết tốc lực về hướng Bắc.
---❊ ❖ ❊---
Miệng Creem đau nhức. Nướu cậu ta như bốc cháy chỗ gắn những chiếc răng bạc mẻ. Thoạt tiên, cậu ta nghĩ cơn đau là di chứng dai dẳng của cú cùi chỏ lĩnh từ Quinlan. Nhưng giờ các ngón tay cậu ta bắt đầu càng lúc càng đau nhức, đến độ cậu ta đã phải bứt món đeo tay lấp lánh khỏi các khớp để cho tay được nghỉ, thành thử món trang sức bạc giờ lổn nhổn trên giá để cốc.
Cậu ta cảm thấy không ổn lắm. Cậu ta thấy chóng mặt và người hâm hấp nóng. Thoạt tiên, cậu ta sợ đã nhiễm một loại vi khuẩn nào đó giống như thằng bạn của Gus. Nhưng càng nhìn sâu vào gương chiếu hậu và thấy khuôn mặt tăm tối lúc nhúc giun của Chúa Tể, cậu ta càng đâm lo, tự hỏi có phải Chúa Tể đã truyền virus cho cậu ta hay không. Mất một lúc, cậu ta cảm thấy có gì đó bò qua cẳng tay, vào sâu trong bắp tay mình. Thứ gì đó không chỉ đơn giản là nhồn nhột ngứa. Thứ gì đó xông thẳng vào tim cậu ta.
---❊ ❖ ❊---
Chiếc xe của Eph đến Bãi Thuyền Cá trước nhất. Con đường cực Bắc chạy dọc theo mép sông Saint Lawrence. Quinlan không phát hiện được ma cà rồng nào trong vùng lân cận. Họ thấy một biển đề CẮM TRẠI VEN SÔNG chỉ tới một chỗ nơi con đường rời mép sông. Họ rẽ xuống con đường đất, lái tới mũi đất rộng nhô ra sông. Có các cabin, một nhà hàng và một cửa hàng đồ ngọt ngay bên cạnh, cùng một bãi biển đầy cát kết thúc ở một vũng tàu đủ dài rộng để có thể thoáng thấy trên mặt nước.
Eph dừng đột ngột trong khu đỗ xe cuối con đường, để đèn pha bật nguyên, chiếu thẳng về phía mép nước. Anh muốn xuống vũng tàu này. Họ cần một con thuyền.
Anh vừa đóng cửa thì một ánh sáng mạnh tràn ngập tầm nhìn, khiến anh lóa mắt không trông thấy gì. Giơ hai cánh tay lên, anh có thể mơ hồ nhận ra được nhiều nguồn chiếu sáng, một gần nhà hàng, một gần cái giá vắt khăn. Anh phát hoảng mất vài giây song định thần nhận ra đây là những nguồn sáng nhân tạo - một thứ lũ ma cà rồng không cần hay không dùng tới.
Một tiếng gọi vang lên, "Dừng ngay đó! Không được nhúc nhích!"
Một giọng người thật, không phải giọng ma cà rồng truyền vào đầu anh.
"Được rồi, được rồi!" Eph đáp, cố che mắt. "Tôi là con người!" "Chúng tôi thấy rồi," một giọng nữ cất lên.
Một giọng đàn ông từ bên kia chêm vào, "Tên này có vũ khí!"
Eph nhìn qua Fet ở phía bên kia chiếc xe Jeep. "Các người cũng có vũ khí hả?" Fet hỏi.
"Cứ tin thế đi!" giọng đàn ông trả lời.
"Chúng ta cùng bỏ vũ khí xuống nói chuyện được không?" Fet gợi ý.
"Không," giọng nữ đáp. "Chúng tôi rất vui khi thấy các anh không có vòi chích, song như thế không có nghĩa các anh không phải giặc cướp. Hay bọn Stoneheart trá hình."
"Chúng tôi không phải cả hai loại ấy," Eph nói, che ánh sáng bằng bên tay còn rảnh. "Chúng tôi đến đây vì một... một thứ kiểu như nhiệm vụ. Nhưng không còn nhiều thì giờ nữa."
"Còn người ở ghế sau!" giọng đàn ông kia ré lên. "Ra đây xem!"
Ôi, mẹ kiếp, Eph nghĩ. Giải thích sao bây giờ? "Nghe này," anh hắng giọng. "Chúng tôi từ tận New York đến đây."
"Tôi tin chúng sẽ chào đón các vị quay trở lại."
"Các anh... các anh hình như là quân chiến đấu. Chống lại bọn ma cà rồng. Chúng tôi cũng chiến đấu. Một phần của phong trào kháng chiến."
"Chúng tôi đủ người ở đây rồi, anh bạn."
"Chúng tôi cần xuống thuyền đến một trong các hòn đảo kia."
"Cứ tự nhiên. Các anh cứ đi từ một bến khác dọc Saint Lawrence này thôi. Chúng tôi không muốn rắc rối gì hết, nhưng chúng tôi chấp mọi rắc rối."
"Cho tôi mười phút giải thích thôi..."
"Các anh có mười giây để đi. Tôi nhìn thấy mắt anh và mắt bạn anh đấy. Chúng không gặp vấn đề gì dưới ánh sáng. Nhưng nếu người bạn kia của anh không chịu ra khỏi xe, chúng tôi sẽ phải bắn."
"Trước tiên, chúng tôi có hàng nhạy cảm và dễ cháy nổ trên xe, nên vì quyền lợi của chính các anh, xin đừng bắn. Thứ hai, các anh sẽ không thích điều các anh thấy ở người bạn kia của tôi đâu."
Fet chen vào. "Anh ta có biểu hiện như ma cà rồng. Con người anh ta sẽ phản chiếu dưới ánh sáng. Vì phần nào anh ta là giống có vòi chích."
Giọng đàn ông kia lại nói, "Làm gì có thứ như thế."
"Có thứ như thế," Eph nói. "Anh ta ở phe chúng tôi, và tôi có thể giải thích - không thì cũng cố giải thích - nếu các anh cho tôi cơ hội."
Eph cảm thấy nguồn sáng đang chuyển động. Tiến về phía anh. Anh cứng người, chờ một cuộc tấn công.
Giọng đàn ông từ nguồn sáng kia nói, "Cẩn thận, Ann!"
Người đàn bà sau nguồn sáng dừng lại cách Eph chừng chục mét, đủ gần để anh có thể cảm nhận hơi nóng tỏa ra từ chiếc đèn. Anh thấy đôi ủng cao su và một khuỷu tay sau luồng sáng.
"William!" giọng nữ gọi to.
William, người cầm luồng sáng kia, chạy về phía Fet. "Chuyện gì?"
"Nhìn kỹ mặt anh ta đi," người đàn bà nói.
Suốt một hồi lâu, Eph bị cả hai luồng ánh sáng chiếu thẳng vào mặt.
"Sao?" William hỏi. "Anh ta không phải ma cà rồng."
"Không, khùng ạ. Trên bản tin. Người bị truy nã. Anh Goodweather phải không?"
"Phải. Ephraim là tên tôi."
"Goodweather, bác sĩ đào tẩu. Người giết Eldritch Palmer."
"Thật ra," Eph giải thích. "Tôi bị buộc tội sai. Tôi không giết đồ khốn đó. Mặc dù đã cố."
"Chúng truy nã anh phát gớm, nhỉ? Lũ khốn nạn đó."
Eph gật đầu. "Vẫn đang truy nã."
"Tôi không biết nữa, Ann," William nói.
"Anh có mười phút, đồ khốn. Những kẻ gọi là bạn anh ở trong xe kia, nếu anh ta cố bỏ trốn, tất cả các anh sẽ thành mồi cho cá."