Fet đứng trước đuôi chiếc xe Jeep, chỉ cho bọn họ thấy thiết bị hạt nhân và đồng hồ hẹn giờ mà anh đã gắn bằng đèn pin.
"Thấy rồi. Một quả bom nguyên tử chết tiệt," Ann nói, lộ diện là một phụ nữ trạc năm mươi tuổi với búi tóc dài xơ xác màu xám, đi ủng bên dưới tấm áo mưa đánh cá dài thượt.
"Các vị chắc nghĩ thứ này phải to hơn," Fet nói.
"Tôi không biết mình nên nghĩ gì." Bà lại nhìn Eph và Fet. William - một người đàn ông trạc bốn mươi, mặc áo len dài tay bờm xờm có nút kéo với quần bò xanh nhũn nhão - vẫn tránh dạt về một bên, cả hai tay để trên khẩu súng trường. Những chiếc đèn nằm dưới chân anh ta, một trong số chúng đang sáng. Ánh sáng gián tiếp hắt lên Quinlan lúc này đang đứng bên ngoài xe, trong chiếc áo choàng đen đáng sợ. "Ngoài việc câu chuyện của các vị đây quá kỳ quái để coi là không đúng sự thật."
"Chúng tôi không muốn gì từ anh chị, ngoại trừ một tấm bản đồ các hòn đảo ở đây và một phương tiện gì đó để ra kia," Fet nói.
"Các vị định cho nổ thứ khốn kiếp bé tí này."
Eph đáp, "Quả là chúng tôi định vậy. Các vị có khi sẽ phải rời nơi này, dẫu hòn đảo có cách bờ hơn nửa dặm hay là không."
"Chúng tôi không sống ở đây," William giải thích.
Thoạt tiên, Ann liếc nhìn anh ta như muốn nói anh ta đã quá nhiều chuyện. Nhưng rồi bà dịu lại, tự cho phép mình cởi mở với Eph và Fet bởi họ cũng đã cởi mở với bà.
"Chúng tôi sống ngoài đảo," bà ta nói. "Nơi lũ có vòi chích khốn kiếp không thể tới. Ngoài đó có các pháo đài cũ từ thời Cách mạng Mỹ. Chúng tôi ở trong đấy."
"Bao nhiêu người?"
"Tất cả có bốn mươi hai người. Từng là năm mươi sáu; chúng tôi đã mất mát nhiều. Chúng tôi đang chia thành ba nhóm, vì kể cả sau khi thế giới tiêu tùng, có một vài đồ khốn vẫn không sao hòa nhập được. Chúng tôi giờ hầu hết là hàng xóm láng giềng trong khi hồi xưa, trước khi toàn bộ chuyện chết tiệt này xảy ra, thì chả biết gì nhau. Chúng tôi liên tục quay vào đất liền để tìm quân trang, dụng cụ và thức ăn, kiểu như Robinson Crusoe ấy, nếu anh coi đất liền là một cái xác tàu nát."
"Vậy là các vị có thuyền," Eph nói.
"Chúng tôi có thuyền chứ. Ba thuyền máy và cả đống xuồng nhỏ."
"Tốt," Eph phấn khởi. "Tốt quá. Tôi mong các anh chị có thể xem xét cho chúng tôi mượn một thuyền. Tôi xin lỗi nếu chúng tôi đang mang rắc rối lại cho anh chị." Anh trao đổi bằng giao cảm với Ma Cà Rồng Bẩm Sinh vẫn đang đứng yên tăm tắp. "Có động tĩnh gì không?"
Không có gì đặc biệt.
Nhưng qua cách gã trả lời, Eph dám chắc họ sắp hết thời gian đến nơi. Anh bèn bảo người đàn bà tên Ann, "Bà biết rõ những đảo này chứ?"
Bà ta gật đầu. "William rành chúng nhất. Rõ như lòng bàn tay vậy."
Eph quay sang nói với William, "Ta có thể vào trong nhà hàng rồi anh phác giúp tôi mấy đường hướng cơ bản không? Tôi biết tôi đang tìm cái gì. Đó là một hòn đảo hầu như không có gì sống hay mọc bên trên được cả, lởm chởm đá, hình thù như bông hoa ba cánh, tức là một loạt ba vòng tròn chồng lên nhau. Như biểu tượng cảnh báo nguy hiểm sinh học ấy, anh có thể thử tưởng tượng thế."
Ann và William nhìn nhau cho thấy bọn họ biết chính xác Eph đang nói đến hòn đảo nào. Eph cảm thấy một luồng adrenalin xộc khắp toàn thân.
Một chiếc bộ đàm lạch xạch kêu khiến bọn họ kinh ngạc, William thậm chí còn giật mình nhảy lui ra sau. Là chiếc bộ đàm ở ghế trước xe Jeep. "Bạn chúng tôi," Fet nói, di chuyển đến cửa xe, với vào trong lấy chiếc bộ đàm. "Nora à?"
"Ôi tạ ơn Chúa," cô trả lời, giọng cô khó nghe vì nhiễu sóng. "Bọn em đã ở Bãi Thuyền Cá rồi đây. Anh ở đâu?"
"Cứ đi theo các biển chỉ đường đến bãi tắm công cộng. Em sẽ thấy một tấm biển chỉ đến khu cắm trại ven sông. Đi theo con đường đất bẩn tới mé nước. Nhanh lên, nhưng mà đến thì khe khẽ thôi. Bọn anh vừa gặp mấy người có thể giúp ta phương tiện đường thủy."
"Mấy người?" cô hỏi.
"Cứ tin anh rồi ra đây ngay đi."
"Được, em thấy biển chỉ đường ra bãi tắm rồi," cô đáp. "Bọn em đến ngay đây."
Fet bỏ bộ đàm xuống. "Họ đến gần lắm rồi."
"Tốt," Eph phấn khởi, lại quay sang Quinlan. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đang nhìn trời, như thể tìm một dấu hiệu nào đó. Thái độ này khiến Eph lo lo. "Có chuyện gì tất cả chúng ta cần biết không?"
Hoàn toàn yên lặng.
"Còn mấy tiếng nữa thì đến sáng?"
Ta e là còn nhiều giờ nữa.
"Hình như có chuyện gì khiến người lo lắng," Eph nói. "Là chuyện gì thế?"
Ta không thích đi qua vùng nước chảy.
"Cái đó thì ta biết. Nhưng sao chứ?"
Đáng lý giờ này chúng ta phải thấy Chúa Tể rồi. Ta không thích việc giờ này chúng ta vẫn chưa...
---❊ ❖ ❊---
Ann và William muốn nói chuyện, nhưng Eph chỉ muốn bọn họ vẽ phác đường ra đảo. Vậy nên anh mặc họ vẽ trên mặt sau một miếng giấy lót đĩa rồi đưa trả cho Fet đang đứng trước quả bom đặt trên quầy kem của cửa hàng kẹo kế bên nhà hàng. Qua các cửa kính, Eph thấy Quinlan đang đợi bọn ma cà rồng đằng trước bãi tắm.
"Ta sẽ còn đợi bao lâu?" Eph hỏi.
"Tôi không biết. Hy vọng là đủ lâu," Fet đáp. Anh cho Eph xem công tắc có chốt an toàn đã bật. "Quay chiều này để hẹn giờ." Quả bom đã được hẹn sang biểu tượng đồng hồ nổi trên một màn hình nhỏ. "Đừng quay sang chiều này, về phía dấu X. Có mà chạy trối chết."
Eph cảm thấy một con chuột rút nữa lại đang bò rần rần dọc cánh tay anh. Anh nắm chặt tay, gắng hết sức giấu cơn đau.
"Tôi không thích ý tưởng bỏ nó ở đấy. Đủ thứ chuyện dở hơi có thể xảy ra trong vài phút đồng hồ."
"Ta không có lựa chọn nào khác. Nếu muốn sống thì không." Cả hai cùng nhìn lên những ánh đèn pha đang tiến lại gần.
Fet chạy ra xe của Nora, còn Eph ở lại đằng sau, quay ra giám sát công việc của William. Ann đang gợi ý, còn William gắt gỏng. "Là bốn hòn đảo bên ngoài và một bên trên."
Ann vẫn chưa chịu, "Thế còn Ngón Cái Nhỏ?"
"Bà không thể gọi các đảo bằng tên chó cưng rồi mong mọi người cũng nhớ cùng được."
Ann nhìn Eph giải thích, "Hòn đảo thứ ba trông như ngón tay cái."
Eph nhìn bản vẽ. Đường ra trông đã khá rõ ràng; và ấy mới là việc quan trọng nhất.
"Hai người có thể đưa những người kia xuống sông đến hòn đảo của hai người trước chúng tôi không? Chúng tôi sẽ không lưu lại, cũng không dùng tài nguyên thực phẩm của các vị. Chỉ như là một chỗ ẩn náu đợi cho đến khi chuyện này xong xuôi," Eph nói.
Ann đáp, "Chắc chắn rồi. Nhất là nếu các anh làm được chuyện các anh nói có thể làm ấy."
Eph gật đầu. "Sự sống và trái đất sẽ lại thay đổi."
"Về lại như bình thường."
"Tôi chưa dám nói điều đó," Eph giải thích. "Chúng ta còn cả một chặng đường dài nếu muốn trở lại bất kể mức độ bình thường nào. Nhưng chúng ta sẽ không để lũ hút máu này điều khiển chúng ta nữa."
Ann trông ra dáng một phụ nữ đủ từng trải để không quá tin vào hy vọng hão huyền. "Tôi xin lỗi đã gọi anh là đồ khốn, anh bạn," bà nói. "Anh phải là gã con hoang khó nhằn mới đúng."
Eph không kìm được nụ cười. Dạo này, anh sẵn sàng nhận mọi lời bình phẩm, bất kể tốt xấu ra sao.
"Anh kể cho chúng tôi về thành phố được không?" Ann hỏi. "Chúng tôi nghe nói toàn bộ khu trung tâm đã bị đốt trụi."
"Không, chỉ là..."
Các cửa kính trong quầy kẹo bật mở, Eph quay lại. Gus đi vào, ôm khẩu súng máy trong một tay. Rồi anh thấy, qua lớp kính, Nora cũng đang đi tới cửa. Nhưng thay vì Fet, một thằng bé cao ngồng chừng mười ba tuổi bước đi bên cạnh cô. Họ đi vào và Eph cứng người không thốt lên được lời nào... chỉ có đôi mắt đang khô cong của anh tức thì cay lệ và cổ họng anh nghẹn lại vì cảm xúc bất ngờ.
Zack nhìn quanh dò hỏi, đôi mắt thằng bé lướt qua Eph đến mấy biển hiệu quầy kem cũ trên tường... rồi chầm chậm quay lại khuôn mặt bố nó.
Eph bước lại. Miệng thằng bé mở ra nhưng nó không nói. Eph khuỵu một bên gối trước mặt con, nhớ lại hồi anh còn hay làm thế, thằng bé chỉ cao đến ngang tầm mắt Eph. Giờ Eph phải nhìn lên gần chục phân. Mớ tóc rối bời rủ xuống khắp mặt che khuất phần nào đôi mắt nó.
Zack khẽ nói với bố nó, "Bố làm gì ở đây?"
Thằng bé đã cao hơn nhiều. Tóc nó dài và xơ xác, giắt lại sau tai, đúng cách nuôi tóc mà một thằng bé ở tuổi nó sẽ chọn nếu không bị bố mẹ can thiệp. Thằng bé trông sạch sẽ vừa đủ. Thằng bé có vẻ được nuôi ăn tốt nữa.
Eph kéo thằng bé lại ghì chặt. Làm thế, thằng bé trở nên chân thật hẳn. Song Zack trong tay anh dường như thật lạ lùng, tỏa ra thứ mùi khang khác, cơ bản là khác hẳn - già hơn. Yếu đuối. Eph chợt nghĩ hẳn Zack cũng sẽ thấy anh hốc hác tiều tụy biết chừng nào.
Thằng bé không ôm anh, mà chỉ đứng lặng ngắt đờ đẫn, chịu đựng cái ôm.
Anh đẩy nó lùi ra để nhìn lại một lượt. Anh muốn biết mọi điều – Zack làm sao đến được đây – nhưng nhận ra ngay lúc này không còn chuyện gì khác quan trọng cả.
Thằng bé đang ở đây. Thằng bé vẫn là con người. Nó tự do.
"Ôi, Zack," Eph xúc động, nhớ lại cái ngày anh đã để tuột mất con hai năm về trước. Anh ngân ngấn lệ. "Bố xin lỗi. Rất, rất xin lỗi."
Nhưng Zack nhìn anh một cách kỳ quặc. "Vì chuyện gì ạ?"
Anh định nói, "Vì đã để mẹ bắt con đi..." Nhưng anh dừng lại. "Zachary," Eph nói, ngập tràn vui sướng. "Nhìn con xem. Cao quá! Con đã là một người đàn ông..."
Miệng thằng bé vẫn hé mở, nhưng nó quá kinh ngạc không nói được gì. Nó chằm chằm nhìn bố - người đàn ông đã ám ảnh bao giấc mơ của nó như một bóng ma quyền lực. Người bố đã bỏ rơi nó, chạy khỏi nhà, người trong trí nhớ của nó thật cao ráo, khỏe mạnh, vô cùng khôn ngoan sắc sảo, còn giờ đây là một thứ gì đó mỏng manh, khô xác và vô nghĩa. Rối bù, run rẩy và yếu ớt.
Zack cảm thấy trào dâng một cảm giác kinh tởm.
Ngươi có trung thành không?
"Bố chưa bao giờ ngừng tìm kiếm con," Eph nói. "Bố chưa bao giờ bỏ cuộc. Bố biết bọn chúng bảo con rằng bố đã chết rồi - bố đã đấu tranh suốt cả quãng thời gian ấy. Suốt hai năm, bố đã cố giành lại con..."
Zack nhìn quanh phòng. Quinlan đã vào cửa hàng. Zack nhìn Ma Cà Rồng Bẩm Sinh lâu nhất.
"Mẹ đang đến tìm con," Zack nói. "Mẹ sẽ giận lắm."
Eph gật đầu đoan chắc. "Bố biết cô ta sẽ đến. Nhưng... mọi chuyện sắp kết thúc rồi."
"Con biết," Zack đáp.
Ngươi có biết ơn tất cả những thứ ta đã ban, tất cả những điều ta đã chỉ dạy cho ngươi không?
"Đến đây nào..." Eph nói, bóp chặt vai Zack, dắt thằng bé đến bên quả bom. Fet xáp tới định chặn họ lại, nhưng Eph hầu như không để ý. "Đây là một thiết bị hạt nhân. Chúng ta định dùng nó để cho nổ tung một hòn đảo. Quét sạch Chúa Tể và đồng loại của hắn."
Zack nhìn chằm chằm vào thiết bị. "Tại sao?" thằng bé buột hỏi, không kìm lại được.
Tàn cuộc của thời đại này đã đến gần.
Fet nhìn Nora, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc xương sống anh. Nhưng Eph có vẻ không để ý thấy gì, vẫn đang cắm cúi trong vai trò một người cha hào phóng.
"Để đưa mọi thứ trở về đúng như trước kia," Eph tiếp tục nói. "Trước Strigoi . Trước bóng tối."
Zack nhìn Eph vẻ kỳ lạ. Thằng bé đang cố tình nháy mắt một cách kỳ quặc, như một cái máy tự an ủi và đầy lo lắng. "Con muốn về nhà."
Eph vội gật đầu. "Bố cũng muốn đưa con về đó. Mọi thứ vẫn còn trong phòng ngủ của con như hôm con đi. Tất cả mọi thứ. Chúng ta sẽ đi ngay sau khi mọi chuyện kết thúc."
Zack lắc đầu, không còn nhìn Eph nữa. Nó đang nhìn Quinlan. "Nhà là lâu đài. Trong công viên Trung tâm."
Vẻ hy vọng ngóng chờ của Eph tan biến. "Không, con sẽ không bao giờ quay trở lại đó nữa. Bố biết sẽ còn mất một ít thời gian, nhưng rồi con sẽ ổn thôi."
Thằng bé đã bị biến đổi.
Eph quay ngoắt đầu lại nhìn chằm chằm Quinlan. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh cũng đang đứng nhìn Zack.
Eph nhìn con trai trân trối. Thằng bé vẫn còn đủ tóc tai; da của nó vẫn đẹp đẽ. Mắt nó không phải hai mặt trăng đen trên biển đỏ. Cổ họng nó không sưng. "Không. Anh sai rồi. Thằng bé là con người."
Về thể chất thì đúng vậy. Nhưng nhìn sâu vào mắt thằng bé đi. Nó mang theo ai đó đến đây.
Eph nắm lấy cằm con trai. Anh vén tóc khỏi đôi mắt thằng bé. Hơi tối, có lẽ vậy. Hơi co lại. Zack thoạt tiên giương mắt nhìn chống đối, rồi cố nhìn lảng đi, như cậu choai choai nào cũng sẽ làm.
"Không," Eph tiếp tục phủ nhận. "Thằng bé ổn. Nó sẽ ổn. Nó không bằng lòng tôi... chuyện đó rất bình thường. Nó giận tôi, và... chúng ta chỉ cần cho nó đi cùng. Đưa nó xuống thuyền vượt sông." Eph nhìn Nora và Fet. "Càng sớm càng tốt."
Chúng đang ở đây.
"Gì cơ?" Nora giật mình.
Quinlan kéo chiếc mũ trùm cho chặt hơn quanh đầu.
Tiến về phía bờ sông đi. Ta sẽ cố kìm chân được nhiều tên nhất có thể.
Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đi qua cửa. Eph túm lấy Zack, lôi thằng bé về phía cửa, rồi dừng lại. Anh bảo Fet, "Ta sẽ đưa cả thằng bé lẫn quả bom đi."
Fet không thích ý tưởng đó song không nói gì. "Nó là con tôi, Vasiliy," Eph nói tiếp, giọng nghèn nghẹt, van nài. "Con trai tôi... tất cả những gì tôi có. Nhưng tôi sẽ thực hiện sứ mệnh của tôi đến cùng. Tôi sẽ không làm mọi người thất vọng."
Lần đầu tiên trong nhiều năm ròng, Fet thấy trong con người Eph ý chí quyết tâm như xưa - cái tinh thần lãnh đạo anh đã từng vô cùng ngưỡng mộ. Đây chính là người đàn ông Nora từng yêu, người Fet từng theo bước.
"Vậy thì hai bố con ở đây," Fet nói, vớ lấy ba lô và di chuyển ra ngoài theo Gus và Nora.
Ann và William cũng vội vã chạy theo anh, cầm theo tấm bản đồ. Eph gọi theo, "Lên thuyền trước đi. Đợi chúng tôi."
"Chúng tôi không có đủ chỗ cho tất cả mọi người, nếu các anh định lên đảo."
"Chúng tôi sẽ tính xem sao," Eph nói. "Giờ cứ đi đã. Trước khi chúng ập đến."
Eph khóa cửa đằng sau họ, rồi quay lại chỗ Zack. Anh nhìn khuôn mặt con trai, tìm cảm giác vững lòng. "Sẽ ổn cả thôi, Z. Chúng ta rồi sẽ ổn thôi. Mọi chuyện sẽ sớm kết thúc."
Zack nháy mắt liên tục trong khi nhìn bố gấp tấm bản đồ cất vào trong túi áo khoác.