Kính vỡ đâu đó trong nhà hàng. Eph đã sẵn sàng thanh kiếm bạc. Anh đẩy Zack tới góc quầy kẹo, để con trai tránh nguy cơ thương vong và về cơ bản sẽ bị kẹt luôn ở đó, không chạy đi đâu được. Quả bom vẫn ở trên đầu tường quầy kẹo, trên cái ba lô của Gus và chiếc túi da màu đen của Ma Cà Rồng Bẩm Sinh.
Một cảm nhân lắt nhắt dơ dáy từ nhà hàng nhảy vào, theo sát gót là một tên nữa. Eph chĩa lưỡi kiếm bạc ra, mặc cho sinh vật mù lòa hít ngửi. Một thân hình hiện ra nơi cửa đi tối mờ đằng sau họ, gần như chỉ là một hình dáng tối đen như con báo.
Kelly.
Cô nom thối rữa kinh khủng, các đường nét của cô đến chồng cũ cũng khó lòng nhận nổi. Yếm thịt đỏ lựng dưới cổ cô lắc lư ủ rũ, bên dưới con mắt chết đen pha đỏ.
Cô ở đó vì Zack. Eph biết anh phải làm gì. Chỉ còn một cách để phá bỏ lá bùa. Quyết tâm làm chuyện này khiến lưỡi kiếm trong tay Eph run rẩy - nhưng xung động ấy xuất phát từ bản thân thanh kiếm, không phải tâm trí anh. Trong khi anh chĩa thanh kiếm ra trước mặt, lưỡi kiếm dường như tỏa sáng yếu ớt.
Cô bước về phía anh, hai bên có lũ cảm nhân hỗ trợ. Eph chĩa thanh kiếm cho cô thấy. "Kết thúc rồi, Kelly... tôi rất xin lỗi... mẹ kiếp, thật sự xin lỗi..." anh nói.
Cô không buồn nhìn đến Eph, chỉ chăm chăm nhìn Zack ở phía sau anh. Khuôn mặt cô không lộ chút cảm xúc nào, nhưng Eph hiểu sự thôi thúc được sở hữu và che chở ấy. Anh hiểu sinh vật này quá rõ. Lưng anh co giật và cơn đau trở nên không sao chịu nổi. Nhưng bằng cách nào đó, anh vượt qua được và trụ vững.
Giờ Kelly mới để ý đến Eph. Cô ra hiệu bằng tay, búng tay về phía trước, lũ cảm nhân liền chồm về phía anh như bầy chó săn. Chúng đến theo đội hình chéo nhau, Eph chỉ có chưa đầy một giây để quyết định xem phải đỡ tên nào. Anh đánh trượt một đứa nhưng kịp đá đứa kia sang bên. Đứa bị anh đánh trượt quay ngay lại và Eph đón nó bằng thanh kiếm chĩa ra, nhưng lại mất thăng bằng, thành thử chỉ bản kiếm bẹt đập xuống đầu nó. Con ma cà rồng cảm nhân lộn người quay lại tức thì, sửng sốt, từ từ đứng dậy.
Kelly vọt lên một chiếc bàn rồi lại vọt khỏi đó, nhăm nhe nhảy qua Eph sang chỗ Zack. Song Eph đã chạy ngay vào đường dịch chuyển dự kiến của cô, thành thử họ va vào nhau, Kelly lăn lông lốc sang bên còn Eph gần như ngã ngửa.
Eph thấy tên cảm nhân kia đang đánh giá tình hình từ một bên sườn nên chuẩn bị sẵn sàng thanh kiếm. Rồi đột nhiên Zack ào qua anh. Eph chỉ kịp túm lấy cổ áo khoác của thằng bé, kéo nó lại. Zack chui ra ngoài chiếc áo khoác nhưng vẫn bị tay áo giữ lại, đứng ngay trước mặt bố mình.
"Dừng lại!" Zack nói. Nó dang một tay về phía mẹ, tay kia về phía Eph. "Đừng mà!"
"Zack!" Eph hét lên. Thằng bé đang ở gần cả hai người họ đến độ Eph sợ cả anh và Kelly đều sẽ chộp lấy một bên tay nó và kết quả sẽ là một cuộc giằng co.
"Thôi đi!" Zack lại hét lên. "Con xin bố! Con xin bố - đừng làm hại mẹ! Con chỉ còn có mẹ...!"
Và chỉ bằng một câu ấy, thằng bé đã giáng cho Eph một đòn. Chính anh, người bố luôn vắng mặt, mới là dị vật. Anh đã luôn là dị vật. Cơ thể Kelly bớt căng trong giây lát, tay cô hạ xuống hai bên sườn trần trụi.
Zack bảo cô, "Con sẽ đi với mẹ. Con muốn về."
Nhưng rồi một thế lực khác trỗi dậy trong mắt Kelly, một thứ ý chí quỷ quyệt, xa lạ. Cô bất thình lình nhảy lên, thô bạo đẩy Zack sang bên. Hàm cô trật đi, vòi chích phóng ra nhằm vào Eph nhưng anh vừa kịp di chuyển, vẫn không rời mắt quan sát cái thứ rắn chắc kia bật trúng khoảng không nơi cổ anh vừa phơi trần. Anh xoáy kiếm nhằm vòi chích của cô, song mất thăng bằng và chém trượt.
Mấy tên cảm nhân bổ nhào vào Zack, ghì nó xuống đất. Thằng bé thét lên. Vòi chích của Kelly co ngay lại, đầu vòi lè ra ngoài mồm như một cái lưỡi mảnh bị xẻ làm đôi. Cô gieo cả thân mình vào Eph, chúi đầu cày mạnh vào bụng anh, đẩy anh bắn xuống sàn. Anh trượt dài ra sau, đập người vào chân quầy.
Anh vội gượng quỳ dậy, cơn đau thắt trở lại, các dẻ xương sườn ngay lập tức thọc mạnh ngực anh, vài dẻ sườn gãy đâm vào hai buồng phổi. Tình trạng đau đớn này thu ngắn tương đối đường lia kiếm khi anh lia ngang thanh kiếm, cố đẩy cô thoái lui. Kelly đá tay anh, bàn chân trần của cô chạm trúng bên dưới cùi chỏ anh, hai nắm đấm của anh giáng xuống phần chân quầy. Thanh kiếm văng khỏi bàn tay anh, rơi đánh keng xuống sàn nhà.
Eph nhìn lên. Mắt Kelly đỏ chói khi cô chạy lại định giết anh.
Eph cúi xuống mà không nhìn và không hiểu sao ngón tay anh vẫn tìm thấy chuôi kiếm. Anh cầm được kiếm lên đúng lúc hàm cô trật ra và cô lao vút về phía anh.
Lưỡi kiếm chạy thẳng xuyên qua cổ họng cô. Lòi ra ở đằng sau gáy cô, tách lìa phần gốc cái vòi chích. Eph kinh hãi nhìn vòi chích của cô rũ xuống, cùng cái nhìn dường như không tin nổi của cô. Cái miệng há hốc ực đầy máu trắng lúc nhúc giun, cơ thể cô sụm xuống trước thanh kiếm bạc.
Trong một thoáng - có lẽ Eph chỉ tưởng tượng ra, nhưng dù sao anh vẫn tin là thật - anh thấy con người Kelly trước kia đằng sau đôi mắt cô, đang nhìn anh với vẻ bình hòa.
Rồi sinh vật xác sống Kelly quay trở lại và oằn nhũn vì được giải thoát.
Eph để xác cô đứng nguyên thế cho đến khi máu trắng chảy xuôi xuống đốc kiếm. Rồi, vượt qua cơn sốc, anh xoay rút lưỡi kiếm, xác Kelly vật xuống nền sàn.
Zack đang gào thét. Thằng bé vùng lên trong cơn bùng nổ sức mạnh và cuồng nộ, đẩy văng lũ cận nhân. Lũ trẻ con ma cà rồng mù lòa cũng tự phát điên, lao vào Eph. Anh vung thanh kiếm... Vút lên trên, dễ dàng tiêu diệt một đứa. Cú vung kiếm khiến đứa thứ hai nhảy giật lùi ra. Eph nhìn nó thoái lui, nhảy khỏi căn phòng trong khi đầu gần như quay hẳn ra sau vai, nhìn chằm chằm Eph cho đến khi mất hút.
Eph hạ kiếm. Zack đứng bên xác người mẹ ma cà rồng, nghẹn ngào khóc nấc. Zack nhìn bố bằng cái nhìn đong đầy căm phẫn thống khổ.
Zack nói, "Ông giết mẹ rồi."
"Bố chỉ giết con ma cà rồng đã bắt mẹ rời xa chúng ta. Rời xa con."
"Tôi ghét ông! Mẹ kiếp, tôi ghét ông!"
Trong cơn điên giận, Zack thấy một chiếc đèn pin cán dài trên mặt quầy, bèn vớ lấy chạy theo bố. Eph đỡ được cú đánh vào đầu, nhưng đà lao về phía trước của thằng bé khiến nó đổ nhào vào lòng Eph và ngã đè lên anh, giáng cả người lên những xương sườn gãy của Eph. Thằng bé khỏe đến kinh ngạc và Eph thì đau cùng cực. Zack đánh anh túi bụi, còn Eph dùng cẳng tay đỡ những cú đánh của thằng bé. Thằng bé đã tuột mất cái đèn pin nhưng vẫn tiếp tục tấn công anh, những cú đấm của nó giáng xuống ngực Eph, hai bàn tay nó đập vào bên trong áo khoác của anh. Cuối cùng, Eph đành buông kiếm để nắm lấy hai cổ tay và đẩy thằng bé xa ra.
Anh thấy một mẩu giấy nhàu nhĩ trong nắm tay trái của con trai. Zack thấy Eph đã nhận ra và đang cố chống trả nỗ lực của bố hòng cạy mở những ngón tay nó.
Eph kéo được tấm bản đồ giấy nhàu nát ra. Zack đã cố lấy trộm nó từ Eph. Anh trừng trừng nhìn sâu vào mắt con trai và thấy sự hiện diện kia. Anh thấy Chúa Tể đang nhìn qua Zack.
"Không," Eph kêu lên. "Không - xin đừng. Không!"
Eph đẩy thằng bé ra. Anh thấy buồn nôn. Anh nhìn tờ bản đồ, nhét trở vào trong túi áo. Zack vẫn đứng, bước giật lùi lại. Eph biết con trai đang chực chạy về phía thiết bị nguyên tử. về phía kíp nổ.
Song, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đã ở sẵn đó, Quinlan chặn đứng và ôm choàng thằng bé, xoay nó tránh ra xa. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh bị một vết cào chéo ngang mặt, từ mắt trái sang má phải. Eph đứng dậy, cơn đau như cắt xé trong lồng ngực không so được với cảm giác mất Zack.
Eph nhặt thanh kiếm lên và tiến tới chỗ Zack vẫn đang bị Ma Cà Rồng Bẩm Sinh ôm chặt. Zack đang nhăn nhó và gật đầu theo nhịp. Eph giơ lưỡi kiếm bạc lại gần con trai, đợi xem phản ứng là gì.
Bạc không chế ngự được thằng bé. Chúa Tể ở trong tâm trí chứ chưa ở trong thân thể thằng bé.
"Đây không phải là con," Eph nói, vừa nói chuyện với Zack vừa thuyết phục chính mình. "Con sẽ ổn cả thôi. Bố nhất định sẽ đưa được con ra khỏi đây."
Ta phải nhanh lên.
Eph giật lấy Zack từ tay gã. "Xuống thuyền nào."
Ma Cà Rồng Bẩm Sinh vắt chiếc túi da lên vai, rồi nắm dây chằng quả bom, kéo lên khỏi quầy. Eph cũng vớ lấy ba lô ở dưới chân rồi đẩy Zack về phía cửa.