Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1096 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65

Bác sĩ Everett Bames trốn sau kho rác cách nhà hàng khoảng sáu mét, ngay rìa một bãi đỗ xe bẩn thỉu. Lão hít không khí vào qua hàm răng gãy, cảm thấy cái nhoi nhói dễ chịu mà cơn đau tỏa ra.

Nếu quả thật chuyện này có dính dáng đến một quả bom nguyên tử - và căn cứ theo ám ảnh trả thù lồ lộ của Ephraim thì hiển nhiên là có - Bames cần tránh chỗ này càng xa càng tốt, nhưng trước tiên lão phải bắn chết con khốn đó đã. Lão có một khẩu súng, một khẩu chín ly, với nguyên một băng đạn. Lão định dùng nó cho Ephraim, nhưng theo lão thấy thì Nora mới là phần thưởng. Mới là trái ngọt trên cao.

Lão cố lấy hơi để điều hòa cho nhịp tim chậm lại. Đặt tay lên ngực, lão cảm thấy một cơn loạn nhịp kỳ lạ. Lão còn chẳng biết mình đang ở đâu, cứ thế mù quáng tuân thủ GPS kết nối lão với Chúa Tể và biết được vị trí của Zack nhờ thiết bị giấu trong giày thằng nhóc vị thành niên đó. Mặc kệ những lời đảm bảo của Chúa Tể, Bames vẫn lo lắng; lũ ma cà rồng này đang chạy khắp trại, không có gì đảm bảo chúng sẽ biết phân biệt bạn hay thù. Để phòng hờ, Bames quyết định lấy sẵn một chiếc xe xem có cơ may đào thoát trước khi trại này nổ tung thành một cây nấm hay không.

Lão định vị được Nora cách đó chừng ba chục mét. Lão cố hết sức nhằm thẳng vào cô, xả đạn. Năm viên đạn nối tiếp nhau gấp rút bay khỏi nòng súng, và ít nhất một trong số chúng cũng trúng Nora, khiến cô ngã gục sau một hàng cây... bỏ lại một làn sương máu lơ lửng trong không khí.

"Tóm được rồi - con khốn!" Bames rít lên hân hoan.

Lão đẩy mở cổng và chạy băng khu đỗ xe bỏ ngỏ về phía hàng cây đằng xa. Nếu đi theo con đường đất ra đường lớn, lão có thể tìm thấy một chiếc xe hay phương tiện di chuyển gì đó.

Lão đến hàng cây đầu tiên, dừng ở đó, rùng mình phát hiện một vũng máu trên nền đất... nhưng không thấy Nora đâu.

"Ôi, mẹ kiếp!" lão nói và theo bản năng quay người chạy vào rừng, giắt súng trong quần. Khẩu súng đốt bỏng da lão. "Mẹ kiếp," lão ré lên the thé. Lão không hề biết súng bắn xong lại nóng thế này. Lão vòng cả hai tay che trước mặt, cành cây xé toạc bộ đồng phục và lột mất mề đay trên ngực lão. Lão dừng lại ở một quãng rừng thưa, trốn dưới một bụi rậm, thở hổn hển, họng súng nóng bỏng vẫn đốt rần rật dưới chân lão.

"Tìm tôi hả?"

Bames quay lại, thấy Nora Martinez chỉ cách đó ba cái cây. Trán cô có một vết rạch dài và sâu, một vết thương hở miệng, rỉ máu cỡ một ngón tay. Nhưng ngoài ra thì cô không thương tích gì.

Lão cố chạy, nhưng cô đã tóm được phía sau cổ áo khoác của lão, kéo lão lại.

"Chúng ta chưa bao giờ có cái hẹn cuối cùng mà ông muốn," cô nói, kéo lão qua những hàng cây tới con đường đất.

"Xin cô, Nora..."

Cô kéo lão vào một khoảng trống và nhìn lão một lượt. Tim Bames đập dồn, hơi thở dồn dập.

Nora hỏi, "Ông không điều hành trại này, phải không?"

Lão rút khẩu súng ra nhưng nó mắc vào quần. Nora nhanh chóng cướp mất và xoay khẩu súng bằng một thao tác chuyên nghiệp. Cô chĩa súng vào mặt lão.

Lão giơ hai tay lên. "Xin cô."

"A. Chúng đến rồi kia."

Từ giữa rừng cây xuất hiện lũ ma cà rồng, sẵn sàng xông lại, chỉ ngần ngừ bởi thanh kiếm bạc trong tay Nora. Chúng lượn quanh hai con người, tìm kiếm lối xông vào.

"Ta là bác sĩ Everett Bames đây," Bames thông báo.

"Tôi không nghĩ giờ này chúng còn quan tâm đến danh hiệu đâu," cô nói, cố ngăn chúng ở cách một khoảng. Cô giễu cợt đi quanh Bames và tìm thấy thiết bị nhận tín hiệu GPS. Cô giẫm mạnh lên nó. "Và tôi dám nói ông vừa sống quá giới hạn có ích rồi đấy."

"Cô định làm gì?" lão hỏi.

"Tôi định thả nguyên một bầy hút máu kia kìa, dĩ nhiên rồi," cô đáp. "Câu hỏi phải là, ông định làm gì?"

"Tôi... tôi không có vũ khí nữa rồi."

"Thế thì tệ quá. Bởi vì cũng giống ông, bọn chúng không quan tâm đến chuyện đánh giết trượng nghĩa đâu."

"Cô... cô không định thế thật chứ," lão lắp bắp.

"Tôi có đấy," cô đáp. "Tôi còn nhiều vấn đề đáng quan tâm hơn ông."

"Đưa vũ khí cho tôi... xin cô... rồi cô muốn gì tôi cũng làm. Cô cần gì tôi cũng cho cô..."

"Ông muốn vũ khí à?" Nora hỏi.

Bames lắp bắp gì đó như "Phải."

"Thế," Nora tiếp, "giả sử có vũ khí rồi..."

Từ trong túi, cô lấy ra con dao thái bơ cô đã khổ công chuẩn bị và cắm phập nó vào vai Bames, găm con dao vào giữa xương cánh tay và xương đòn.

Barnes ré lên và, quan trọng hơn, phọt máu.

Gào to một tiếng như xung trận, cô lao vào chém hạ con ma cà rồng to nhất, sau đó xoay một vòng, thu hút chúng về phía cô.

Những ma cà rồng còn lại ngần ngừ một giây như để xác nhận cho chắc con người kia không có bạc và mùi hương tỏa ra từ đó chính là máu. Rồi chúng chạy về phía lão như lũ chó đói lao vào tảng thịt.

---❊ ❖ ❊---

Eph kéo Zack đi cùng mình, theo sau Ma Cà Rồng Bẩm Sinh tới đường bờ biển nơi có bãi thuyền. Anh quan sát Quinlan ngần ngừ một giây, quả bom trông như cái thùng nhỏ nằm gọn trong vòng tay, trước khi băng qua bãi cát tới ván gỗ của bãi thuyền dài.

Nora chạy tới nhập bọn với họ. Fet phát hoảng vì vết thương của cô, bèn chạy tới. "Ai làm em ra thế này?" anh gầm lên.

"Barnes," cô đáp. "Nhưng đừng lo. Chúng ta sẽ không gặp lại lão đâu." Cô nói rồi nhìn Quinlan. "Ngươi phải đi ngay! Ngươi biết ngươi không đợi ánh sáng ban ngày được mà."

Chúa Tể muốn thế. Nên ta sẽ ở lại. Đây có lẽ là lần cuối cùng chúng ta nhìn thấy mặt trời.

"Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ," Eph nói, Zack đang níu kéo bên cánh tay anh.

"Tôi sẵn sàng rồi," Fet đáp, di chuyển về phía bãi tàu.

Eph giơ cao thanh kiếm, gí mũi nhọn vào gần cổ họng Fet. Fet nhìn anh, cơn giận dâng trào.

"Chỉ tôi thôi," Eph nói.

"Cái mẹ gì...?" Fet lấy kiếm gạt thanh kiếm của Eph đi. "Anh nghĩ anh đang làm cái quái gì vậy?"

Eph lắc đầu. "Anh ở lại với Nora."

Nora hết nhìn Fet lại đến Eph.

"Không," Fet kiên quyết, "anh cần tôi làm cùng việc này."

"Cô ấy cần anh," Eph tiếp. Từng từ một thốt ra đau nhói. "Tôi đã có Quinlan." Anh quay lại nhìn bãi thuyền, cảm thấy cần phải đi ngay. "Lấy một chiếc xuồng và chạy về cửa sông đi. Tôi sẽ phải để Zack cho Ann và William, để đưa thằng bé ra khỏi đây. Tôi sẽ bảo họ đi tìm mọi người."

Nora lên tiếng, "Cứ để Quinlan đặt kíp nổ. Anh chỉ đưa anh ta đến nơi thôi."

"Anh phải chắc chắn quả bom đã được đặt đàng hoàng. Rồi anh sẽ đi theo."

Nora ôm anh thật chặt, xong lùi ngay lại. Cô nhấc cằm Zack lên nhìn khuôn mặt thằng bé, cố cho nó chút tự tin hay an ủi. Thằng bé chớp mắt và nhìn lảng đi.

"Anh sẽ ổn cả thôi," cô bảo anh.

Nhưng sự chú ý của thằng bé đã ở đâu đó khác. Nó đang nhìn lên trời và trong giây lát, Eph cũng nghe thấy.

Những chiếc trực thăng đen. Đang từ phía Nam tiến đến. Bay rất thấp.

Gus đang tập tễnh từ bãi biển đi đến. Eph ngay lập tức thấy cánh tay trái cậu bị gãy nghiêm trọng - bàn tay trái sưng phồng tụ máu - nhưng tình trạng ấy cũng không hề giúp hạ nhiệt cơn điên giận của tên thủ lĩnh băng đảng đổ lên đầu Eph. "Anh chờ cái mẹ gì thế?"

Eph nhanh chóng tuột ba lô ra. "Giữ lấy," anh bảo Fet. Bên trong ba lô là cuốn Lumen.

"Quên hướng dẫn sử dụng đi, trời ạ," Gus cáu. "Đây là thực hành."

Gus buông súng, thả luôn cả ba lô của cậu xuống kèm theo tiếng càu nhàu đau đớn - đầu tiên là tuột khỏi cánh tay thuận, sau đó Nora giúp cậu gỡ cái quai ba lô khỏi cánh tay bị gãy - rồi lục lọi bên trong ba lô tìm hai hộp nhỏ màu tím. Cậu dùng răng nhổ chốt an toàn, rồi lăn lựu đạn khói sang cả trái lẫn phải.

Khói tím cuồn cuộn, được gió biển xốc lên cao, che mờ mịt toàn bộ tầm nhìn ra biển và bãi thuyền, cho họ một lớp ngụy trang tức thì tránh tầm quan sát của lũ trực thăng đang tiến tới. "Ra khỏi đây đi!" Gus thét lên. "Anh và thằng bé. Hãy lo vụ Chúa Tể. Tôi sẽ bọc lót cho anh - nhưng anh phải nhớ, Goodweather, anh và tôi, chúng ta sau đó còn có chuyện phải giải quyết với nhau." Gus nhẹ nhàng, dù vẫn đang vô cùng đau đớn, dồn tay áo khoác lên tránh chỗ cổ tay sưng phồng của cánh tay đau, chỉ cho Eph thấy chữ "MADRE" đã thành sẹo, kết quả từ bao lần Gus cho mẹ uống máu mình.

"Eph," Nora lên tiếng. "Anh đừng quên - Chúa Tể vẫn đang còn đâu đó ngoài kia."

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »