Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1098 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66

Ở góc xa của bãi thuyền, cách bờ chừng ba chục mét, Ann và William đợi bên trong hai chiếc xuồng nhôm dài ba mét có động cơ ở phía ngoài. Eph lôi Zack chạy lại chiếc thuyền đầu tiên. Thấy con trai không tự lên thuyền, Eph nhấc bổng cả người thằng bé lên, đặt nó vào lòng thuyền. Anh nhìn con trai. "Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này, được chứ?"

Zack không phản ứng. Nó chăm chú nhìn Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đang chuyển quả bom lên con thuyền kia, đặt vào giữa băng ghế sau và băng ghế chính giữa, rồi nhẹ nhàng mà vững chãi nhấc William ra, đặt trở lên bờ.

Eph nhớ Chúa Tể vẫn ở trong tâm trí Zack và thấy tất cả chuyện này. Thấy cả Eph ngay lúc này.

"Sắp kết thúc ngay đây," Eph nói.

---❊ ❖ ❊---

Khói tím ngụy trang cuồn cuộn bốc lên từ bãi biển, bay bạt qua cây cối, làm lộ ra lũ ma cà rồng đang tiến lên. "Chúa Tể cần một con người đưa hắn qua vùng nước chảy," Fet nói, rồi rảo bước lên cùng Nora và Gus. "Tôi không nghĩ còn ai ở đây ngoài ba chúng ta. Ta chỉ cần đảm bảo chắc chắn không ai khác xuống được các thuyền nhỏ này."

Khói tím tách ra một cách kỳ quặc, như thể đang tự vén chính nó lại. Như thể có gì đó đã đi qua nó với tốc độ không tin nổi.

"Đợi đã - hai người thấy không?" Fet kêu lên.

Nora nghe có âm thanh ù ù thông báo sự hiện diện của Chúa Tể. Bức tường khói đổi hướng hoàn toàn, uốn éo trở lại chỗ rừng cây, cuồn cuộn ngược làn gió sông bay về phía bờ - nuốt lấy họ. Nora và Fet ngay lập tức bị chia tách, lũ ma cà rồng lẳng lặng ập vào họ từ trong làn khói, những đôi chân trần của chúng mềm mại trên cát ẩm.

Các cánh quạt trực thăng vù vù trên đầu họ. Những tiếng lách tách và bùm bụp khiến cát chui vào giày họ, đó là hỏa lực súng trường từ trên cao. Các tay bắn tỉa bắn bừa vào trong màn khói ngụy trang. Một ma cà rồng hứng trọn một viên đạn vào đỉnh đầu đúng lúc Nora định chém bay nó. Cánh quạt trực thăng hất khói đen vào mặt cô, khiến cô khua một nhát kiếm đủ ba trăm sáu mươi độ từ sau ra trước, nhắm mắt ho sặc sụa. Đột nhiên, cô không chắc bên nào là bờ, bên nào là nước. Cô thấy gì đó cuồn cuộn trong làn khói, như một tên ác quỷ bụi đất, và lại nghe thấy âm thanh đều đều to ầm ầm.

Chúa Tể. Cô tiếp tục di chuyển qua lại chống đỡ với khói ngạt và mọi thứ trong đó.

---❊ ❖ ❊---

Giữ cánh tay đau sau lưng, Gus chạy bừa sang bên qua làn khói tím khó thở, di chuyển sát bờ nước. Những con thuyền buồm được chằng chặt vào bãi thuyền không dính gì đến đất liền, được thả neo giữa vùng nước cách bờ chừng mười lăm mét.

Phần thân bên trái Gus giần giật, cánh tay sưng tấy. Cậu cảm thấy ngây ngấy sốt lúc ngã ra khỏi rìa đám khói tím, trước các cửa sổ hướng ra sông của nhà hàng, chờ đợi một đội ma cà rồng khát máu. Nhưng cậu chỉ có một mình bên bờ biển.

Tuy nhiên, trên không trung thì không như thế. Cậu thấy những chiếc trực thăng đen, có đến sáu chiếc đang ở ngay trên đầu cậu, sáu chiếc khác dồn dập từ phía sau áp lên. Chúng bay chờn vờn rất thấp, ùa đến như một bầy ong máy khổng lồ, quạt cát vào mặt Gus. Một trong số chúng di chuyển ra ngoài sông, hất tung mặt nước, quất những luồng hơi ẩm rát như mảnh kính.

Gus nghe tiếng đạn súng trường đèn đẹt và biết chúng đang bắn các thuyền nhẹ. Cố gắng đuổi theo họ. Những tiếng thùm thụp dưới chân cho cậu biết chúng cũng bắn cả cậu nữa, nhưng cậu lo hơn nhiều khi thấy những chiếc trực thăng bắt đầu bay ra mặt sông - tìm kiếm Goodweather và thiết bị hạt nhân.

“Que chingados esperas?" cậu chửi thề bằng tiếng Tây Ban Nha. "Mấy người còn chờ cái gì nữa?"

Cậu bắn vào những chiếc trực thăng, cố hạ chúng. Một vết cắt nóng rực nơi bắp chân khiến cậu khuỵu gối, và cậu biết mình vừa trúng đạn. Cậu tiếp tục bắn chiếc trực thăng đang tiến ra sông, và đã thấy những tia lửa tóe ra phía đuôi máy bay.

Một loạt đạn súng trường nữa như mũi tên cắm phập vào sườn cậu. "Làm đi, Eph! Làm đi!" cậu thét gọi, đổ sập người xuống khuỷu tay, vẫn tiếp tục bắn.

Một chiếc trực thăng lảo đảo và một người từ trên đó rơi xuống nước. Chiếc máy bay không giữ được tư thế nữa, đuôi nó quay vòng ra trước khiến nó va phải một chiếc trực thăng khác, và cả đôi lộn vòng đâm sầm xuống sông.

Gus hết đạn. Cậu nằm xuống bờ biển, chỉ cách mép nước vài mét, ngắm nhìn lũ chim chết chóc vần vũ trên đầu. Trong chốc lát, cơ thể cậu bị những ánh đèn laser từ màn sương màu chiếu ra bao kín.

"Goodweather có các thiên thần chết tiệt," Gus lẩm bẩm, cười sặc, rít lấy hơi. "Mình thì có đèn laser." Cậu thấy các tay bắn tỉa ló đầu ra từ những cửa cabin để ngỏ, ngắm thẳng vào mình. "Thắp lửa tao đi nào, quân khốn nạn!"

Cát nhảy múa xung quanh trong lúc cậu bị bắn không biết bao nhiêu phát. Cả tá đạn rần rật trên cơ thể cậu, cắt xé nó, nghiền nát nó... và ý nghĩ cuối cùng của Gus là Anh đừng làm hỏng cả vụ này nữa đây, bác sĩ.

"Các người đưa tôi đi đâu?" Zack đứng giữa con thuyền đang lắc lư theo sóng. Tiếng động cơ gấp gáp của họ đã hòa lẫn vào trong bóng tối và màn sương tím, chỉ còn lại ít cảm giác rền vang trong đầu Zack, lẫn với tiếng động ầm ầm tầm thấp của những chiếc trực thăng đang đến gần.

Người phụ nữ tên Ann đẩy thuyền khỏi cọc dây bãi thuyền, trong khi William cứ kéo mãi dây dù quấn quanh cái động cơ ngoài lạch cạch, những dải khói tím bay qua họ. "Tới hòn đảo của cô chú ở cửa sông." Bà nhìn sang William. "Nhanh lên."

"Các người có gì ở đó?" Zack hỏi.

"Chúng ta có nơi trú ẩn. Những chiếc giường ấm."

"Gì nữa?"

"Chúng ta có gà. Một khu vườn. Các thứ linh tinh. Một pháo đài cũ từ thời Cách mạng Mỹ. Có cả trẻ con tầm tuổi cháu nữa. Đừng lo, cháu sẽ an toàn ở đó."

Giọng Chúa Tể vẳng đến, Ngươi đã an toàn ở đây.

Zack gật đầu, chớp mắt. Nó đã được sống như một hoàng tử, trong một tòa lâu đài thực sự giữa một thành phố khổng lồ. Nó sở hữu cả một vườn thú. Có mọi thứ nó muốn.

Cho đến khi bố ngươi cố tình đưa ngươi đi.

Có điều gì đó nhắc cho Zack biết nên tập trung quan sát cái bãi thuyền này. Động cơ quay giật, bừng sống dậy và William quay vào ghế sau, phụ trách tay lái, đưa họ vào dòng nước. Những chiếc trực thăng giờ đã rõ mồn một, đèn máy bay và đèn laser chiếu sáng bừng đám khói tím trên bờ biển. Zack đếm được bảy đốm sáng nhấp nháy trong lúc bãi thuyền dần khuất khỏi tầm nhìn.

Một vệt khói tím mờ bùng lên từ rìa bãi thuyền dài, bay qua không trung về phía họ. Từ vệt khói, Chúa Tể hiện ra, áo choàng bay phần phật đằng sau như đôi cánh, hai cánh tay dang ra, cây gậy đầu sói nắm trong tay.

Hai bàn chân trần của hắn đáp xuống chiếc thuyền nhôm. Ann đang lom khom ở mũi trước gần như không kịp quay lại. "Mẹ kiếp..." Bà nhìn thấy Chúa Tể ngay trước mặt - nhận ra lớp da thịt nhợt nhạt của Gabriel Bolivar. Đây là thằng cha cháu gái bà vẫn bô lô ba la nhắc đến mãi... Con bé mặc áo phông có in hình hắn, treo poster của hắn trên tường. Và giờ, Ann chỉ còn nhớ mình từng nói, Bà chẳng bao giờ thích được cái thứ nhạc chết tiệt của thằng cha này...

Chúa Tể đặt cây gậy xuống rồi vói lấy bà, bằng một chuyển động nhanh như chớp, xé bà làm đôi từ eo theo cách những người đàn ông lực lưỡng xé đôi quyển danh bạ dày cộp - rồi lẳng cả hai nửa xuống sông.

William đờ người vì nhìn thấy Chúa Tể, trong khi hắn xốc nách anh ta lên và đập khuôn mặt anh ta xuống mạnh đến độ cổ William gãy rắc còn đầu thì rơi ngật ra sau vai như một chiếc mũ áo khoác bị tháo bỏ. Hắn cũng hẩy anh ta xuống nước sông, rồi lại cầm cây gậy chống lên và nhìn xuống thằng bé.

Đưa ta đến đó, con trai.

Zack di chuyển đến tay lái và thay đổi hướng thuyền chạy, Chúa Tể đứng xích một bên băng ghế giữa, áo choàng cuộn bay trong gió, trong khi bọn họ chạy theo lằn sóng đang dần biến mất của chiếc thuyền đi đầu.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »