Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 1099 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67

Làn khói bắt đầu thưa dần và những tiếng gọi Fet của Nora cuối cùng cũng được trả lời. Họ tìm thấy nhau và cùng nhau tìm thấy đường quay trở lại nhà hàng, chạy trối chết tránh đạn từ các tay bắn tỉa trên trực thăng.

Bên trong nhà hàng, họ tìm thấy số vũ khí còn lại của Gus. Fet nắm lấy tay Nora và họ chạy tới các cửa sổ hướng ra sông, mở một cửa ra ngoài. Nora đã nhặt cuốn Lumen lên và mang theo người.

Họ nhìn thấy những chiếc thuyền bập bềnh ngoài xa. "Gus đâu?" Nora hỏi.

"Ta phải bơi ra thôi," Fet nói. Cánh tay bị thương của anh giờ đã đầm đìa máu, vết thương hở ngoác. "Nhưng trước hết..."

Fet bắn đèn rọi trên chiếc trực thăng, làm vỡ tan ngọn đèn đầu tiên anh ngắm.

"Chúng không thể bắn nếu không nhìn thấy!" anh hét lên.

Nora làm theo, vũ khí nảy bình bịch trong bàn tay ghì chặt của cô. Cô cũng hạ được một đèn. Những luồng sáng còn lại lia dọc bờ sông tìm vị trí của hỏa lực súng máy.

Chính khi ấy, Nora thấy xác Gus nằm trên cát, nước sông táp lên sườn cậu.

Cú sốc và cảm giác đau đớn chỉ khiến cô lịm đi trong giây lát. Ngay sau đó, tinh thần chiến đấu của Gus lại khiến cả cô lẫn Fet bừng bừng khí thế. Đừng đau thương - hãy chiến đấu. Họ rầm rập chạy ra ngoài bãi sông, bắn xối xả vào những chiếc trực thăng của Chúa Tể.

---❊ ❖ ❊---

Họ càng rời xa bờ, con thuyền càng lắc mạnh. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh giữ chặt đai quả bom trong khi Eph lái, cố gắng để họ không văng xuống sông. Dòng nước xanh đen đặc bùn vỗ hai bên mạn thuyền, bắn tóe lên hộp bom và những bình tro cốt bằng gỗ sồi, một vũng nước nông đã đọng lại bên dưới. Trời lại đang mưa lây phây và họ đang dong thuyền xuôi gió.

Quinlan nâng những bình tro cốt lên khỏi sàn thuyền ướt át, nhấc chúng tránh xa nước sông. Eph không biết thế nghĩa là gì, nhưng hành động mang di cốt các Chúa Tể cổ Đại đến địa điểm khởi nguồn của Chúa Tể cuối cùng trong số chúng nhắc Eph nhớ rằng mọi chuyện sắp kết thúc. Cú sốc vì nhìn thấy Zack như thế lại hoàn toàn đánh gục anh.

Anh lái thuyền qua hòn đảo thứ hai, nơi bờ khấp khểnh đá được bọc lót bởi cây cối trần trụi sắp chết hết cả. Eph kiểm tra bản đồ, tờ giấy trong tay anh đã ẩm nhẹp, mực bắt đầu chảy và loang ra.

Eph cố hét át tiếng động cơ và gió, cơn đau nhói ở sườn khiến anh khó nói được rõ ràng. "Làm sao không biến đổi thằng bé mà Chúa Tể lại tạo được... mối quan hệ cộng sinh thế này với con trai ta?"

Ta không biết. Mấu chốt là ở chỗ thằng bé giờ đã tránh xa được Chúa Tể.

"Có phải ảnh hưởng của Chúa Tể sẽ biến mất nếu ta tiêu diệt được hắn, cùng với tất cả ma cà rồng?"

Mọi thứ vốn là Chúa Tể sẽ ngừng tồn tại.

Eph thấy vui. Anh cảm thấy có hy vọng thực sự. Anh tin rằng họ lại có thể là bố con. "Ta đoán sẽ hơi giống như xóa bỏ một hội giáo. Không còn thứ gọi là liệu pháp chữa trị nữa. Ta chỉ muốn đưa thằng bé trở về phòng ngủ ngày xưa của nó. Bắt đầu từ đó."

Sống sót là liệu pháp duy nhất. Lúc trước ta không muốn kể cho ngươi, vì sợ ngươi mất tập trung. Nhưng ta tin Chúa Tể đang sửa soạn cho con trai ngươi làm vật chủ tương lai của hắn.

Eph nuốt khan. "Ta cũng đã sợ là như thế. Ta không thể nghĩ ra lý do nào khác khiến hắn giữ lại thằng bé chứ không biến đổi nó. Nhưng - tại sao chứ? Tại sao lại là Zack?"

Có lẽ không liên quan đến con trai ngươi.

“Ý ngươi là, tại vì ta?"

Ta không biết được. Ta chỉ biết rằng Chúa Tể là một sinh vật tai ác. Hắn thích bén rễ vào trong đau đớn. Thích làm suy đồi và mua chuộc kẻ khác. Có lẽ ở ngươi, hắn thấy một thứ thử thách. Ngươi là người đầu tiên lên chiếc máy bay đã đưa hắn tới New York. Ngươi kết bè với Abraham Setrakian, kẻ thù truyền kiếp của hắn. Khiến cả một giống loài sinh vật phải khuất phục đúng là một kỳ công, song là thứ kỳ công không của riêng ai. Chúa Tể là kẻ cần được tự mình gây ra nỗi đau. Cần được tự mình cảm nhận nỗi đau của kẻ khác, cần được tự mình trực tiếp trải nghiệm. "Ác dâm" là thuật ngữ hiện đại gần sát nhất để miêu tả hắn. Và ở đây, chính nó đang hủy hoại hắn.

Cảm thấy kiệt sức, Eph dõi mắt nhìn hòn đảo tối đen thứ ba lướt qua. Sau hòn đảo thứ tư thì anh cập thuyền vào bờ. Từ ngoài sông, rất khó luận ra hình dạng vùng đất rộng lớn ấy - và trong bóng tối như thế cũng không thể nhìn ra nổi cả sáu ụ đất nếu không đi vòng quanh nó trước - nhưng bằng cách nào đó, Eph vẫn biết rằng tấm bản đồ chính xác và đây đúng là Điểm Đen. Những cái cây trần trụi đen ngòm trên hòn đảo không người ở này giống những gã khổng lồ nhiều ngón tay bị thiêu chết, tay vẫn giơ lên trời giữa cơn thét gào.

Eph quan sát thấy một vịnh nhỏ bèn lái về phía ấy, giảm bớt tốc độ, hướng mũi thuyền thẳng phía đất liền. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh ôm quả bom đứng dậy, bước lên bờ đá gập ghềnh.

Nora nói đúng. Cứ để ta ở đây hoàn thành nốt nhiệm vụ này. Trở về với con trai ngươi đi.

Eph nhìn gã ma cà rồng mũ trùm kín đầu, khuôn mặt chằng chịt vết cắt rạch, sẵn sàng kết thúc sự sinh tồn của mình. Tự sát là hành động bất thường với người trần mắt thịt - nhưng với kẻ bất tử thì sao? Cái sự tử vì nghĩa của Quinlan là một hành động bạo lực, gắn với thiên hướng phạm tội, bất thường hơn gấp nhiều lần.

"Ta không biết phải nói gì," Eph đáp.

Ma Cà Rồng Bẩm Sinh gật đầu. Vậy thì đã đến lúc phải đi rồi.

Nói xong, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh bèn trèo lên sườn dốc lổn nhổn đá, mang theo quả bom như cái thùng nhỏ cùng di cốt các Chúa Tể Cổ Đại cất trong ba lô. Sự lưỡng lự duy nhất của Eph là về ký ức ảo mộng và những hình ảnh ám ảnh của nó. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh không được tiên tri sẽ là Đấng Cứu Thế. Nhưng Eph không có đủ thời giờ nghiền ngẫm cuốn Occido Lumen , và có lẽ lời tiên tri khác với những gì anh nghĩ.

Eph dấn chân vịt đẩy thuyền trở xuống nước và nắm chặt dây kéo. Anh định kéo mạnh thì nghe tiếng động cơ, âm thanh truyền đến tai anh nhờ một cơn gió cuộn thổi.

Một con thuyền nữa, đang tiến đến gần. Nhưng chỉ còn duy nhất một chiếc thuyền khác cũng có động cơ.

Thuyền của Zack.

Đánh máy: Mọt Sách
Biên Tập: Mọt Sách
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »