Eph quay lại nhìn Ma Cà Rồng Bẩm Sinh, nhưng gã đã biến mất sau con dốc. Trái tim nặng trĩu, Eph chằm chằm nhìn vào màn sương tối tăm bên trên dòng sông, căng mắt cố nhìn con thuyền đang tiến tới. Nghe như nó đang chạy rất nhanh.
Eph đứng lên, nhảy từ thuyền lên những hòn đá, một cánh tay chắn ngang những dẻ sườn gãy. Hai cán kiếm chập đôi lóc xóc trên vai anh. Anh leo lên dốc nhanh hết sức có thể, nền đất mù mịt sương dâng lên lẫn vào màn mưa bụi như thể đất đang bốc hơi vì lường trước được bão lửa nguyên tử sắp tới.
Eph lên đến đỉnh dốc, song không thể nhìn ra Quinlan giữa cây cối rậm rịt. Anh chạy vào giữa rừng cây chết, gọi gã, "Quinlan!", gọi to hết cỡ lồng ngực anh chịu được, rồi ló sang sườn bên kia, vào giữa một quãng rừng thưa lầy lội.
Sương đã bốc lên cao. Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đã đặt món vũ khí xuống nơi áng chừng là trung tâm hòn đảo hình hoa ba cánh này, ở chính giữa một vòng tròn đá lát nom như những vết rộp lởm chởm đen sì. Gã di chuyển xung quanh thiết bị hạt nhân, sắp đặt các bình gỗ sồi trắng đựng di cốt các Chúa Tể cổ Đại.
Quinlan nghe tiếng Eph gọi nên quay lại hướng anh - vừa hay nhìn thấy Chúa Tể tiến tới.
"Hắn ở đây!" Eph ré lên. "Hắn..."
Một luồng gió khuấy động màn sương. Quinlan chỉ kịp gồng mình sẵn sàng trước đợt tấn công, rồi nhào vào Chúa Tể không biết từ đâu vụt tới. Đà của cuộc tấn công toàn cơ thể đẩy chúng đi xa vài thước, lăn lông lốc ra giữa màn sương, không thể trông thấy nữa. Eph thấy thứ gì đó xoáy lộn và rơi qua không trung - và tin chắc đó chính là cây gậy có tay cầm hình đầu sói cũ của Setrakian.
Eph quên khuấy cơn đau trong lồng ngực, chạy đến chỗ quả bom, rút kiếm ra. Màn sương cuộn xoáy xung quanh, che khuất quả bom.
"Bố!"
Eph quay người, cảm thấy giọng của Zack ngay đằng sau. Anh tức thì quành ngay lại, biết rằng mình vừa bị lừa. Sườn anh đau thắt. Anh đi vào màn sương mù, tìm quả bom. Lần mò nền đất tìm những viên đá lát, cố tìm lối đi.
Thế rồi ngay trước mặt anh, lừng lững hiện ra từ trong màn sương: Chúa Tể.
Eph ngã ngửa, quá sốc vì nhìn thấy hắn. Hai vết rạch chéo ngang mặt con quỷ thành một hình chữ X tròn trịa, kết quả vụ va chạm của Chúa Tể với Ma Cà Rồng Bẩm Sinh và trận đánh diễn ra sau đó.
Ngu xuẩn.
Eph vẫn không thể thuyết phục được bản thân hay tìm ra lời lẽ. Đầu anh ong ong vang rền như thể nghe phải một vụ nổ. Anh nhìn thấy những vệt lăn tăn trong thịt Chúa Tể, một con giun máu thò ra ngoài vết cào hở miệng, bò qua chỗ hở đó để chui vào chỗ hở khác. Chúa Tể không mảy may để ý. Hắn giơ hai cánh tay từ hai bên sườn lên, như muốn thu nhận hòn đảo khỏi nguồn mờ sương của hắn, rồi hân hoan nhìn lên thiên đường tối đen bên trên.
Eph gom hết sức lực, nhào vào Chúa Tể, chĩa kiếm ra, nhắm thẳng họng hắn.
Chúa Tể vung tay tát thẳng mặt anh, lực tát đủ để Eph bắn vọt lên không, lộn nhào rồi rơi xuống nền đá cách đó vài mét.
Ahsudagu-wah. Đất đen.
Thoạt tiên, Eph nghĩ Chúa Tể đã tạt gãy đốt sống cổ anh. Lúc đập xuống nền, anh thở không ra hơi và còn sợ bị thủng phổi. Thanh kiếm kia đã rơi ra khỏi ba lô, văng xuống khoảng đất đâu đó giữa hai bọn họ.
Tiếng Onondaga. Những người châu Âu xâm lược đã không buồn dịch cái tên cho chính xác, thậm chí còn không thèm dịch. Thấy không, Goodweather? Văn minh văn hóa gì cũng chết cả rồi. Đời không hình tròn mà thẳng băng thô thiển.
Eph gượng đứng dậy, chỗ dẻ sườn bị gãy đâm anh đau nhói. "Quinlan!" anh gọi to, giọng gần như chỉ thều thào.
Ngươi đáng ra nên theo đúng thỏa thuận giữa chúng ta, Goodweather. Ta hẳn nhiên sẽ chẳng bao giờ tôn trọng phần thỏa thuận của ta. Nhưng ngươi ít nhất đã có thể tránh cho bản thân nỗi nhục nhã nhường này. Nỗi đau này. Đầu hàng bao giờ cũng dễ hơn.
Eph như muốn vỡ tung mọi xúc cảm. Anh đứng đó ngẩng cao đầu, cơn đau giần giật trong ngực. Anh thấy, qua màn sương, chỉ cách chừng vài sải tay, đường nét rõ ràng của quả bom nguyên tử.
Eph đáp, "Vậy để ta cho ngươi cơ hội cuối cùng để đầu hàng."
Anh dò dẫm đi về phía thiết bị, lần tìm kíp nổ. Anh nghĩ kể cũng may vì Chúa Tể lại ném anh đến gần quả bom như vậy... và chính ý nghĩ này khiến anh giật mình quay nhìn sinh vật đó.
Eph thấy một hình dáng nữa lấp ló sau màn sương trên mặt đất. Zack đang tiến lại bên Chúa Tể, chắc hẳn vừa được gọi đến bằng thần giao cách cảm. Zack trông đã gần như một người đàn ông trước mắt Eph, như đứa con yêu dấu mà đến một ngày ta không còn nhận ra nổi. Zack đứng với Chúa Tể, và đột nhiên Eph không buồn quan tâm nữa - và đồng thời, anh lại rối trí hơn bao giờ hết.
Kết thúc rồi, Goodweather. Giờ quyển sách sẽ vĩnh viễn đóng lại.
Chúa Tể vẫn đang tin tưởng điều này. Chúa Tể tin rằng Eph sẽ không làm hại con trai mình - rằng anh sẽ không cho nổ tung Chúa Tể nếu điều đó đồng nghĩa với việc hy sinh luôn cả Zack.
Con trai thường sẽ chống lại bố nó. Chúa Tể lại giơ hai bàn tay lên trời. Đó giờ vẫn thế.
Eph nhìn Zack đứng đó với con quỷ. Lệ nhòa trong mắt, anh mỉm cười với con trai. "Bố tha thứ cho con, Zack, bố thực sự..." anh nói. "Bố hy vọng con cũng sẽ tha thứ cho bố."
Eph xoay công tắc hình xoắn ốc chuyển từ chế độ hẹn giờ sang thao tác bằng tay. Anh thao tác nhanh hết mức có thể, còn Chúa Tể vẫn tiến về phía trước, rút ngắn khoảng cách giữa họ. Eph thả kíp nổ ra vừa kịp lúc, bằng không đòn đánh từ Chúa Tể hẳn sẽ cắt đứt dây thiết bị, khiến quả bom không hoạt động được.
Eph sụp người xuống. Anh mặc kệ tác động từ cú roi, cố đứng vững. Anh thấy Chúa Tể đang tới, mắt hắn ngầu đỏ.
Đằng sau hắn, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh bay tới. Quinlan cầm thanh kiếm dự phòng của Eph. Thanh kiếm xiên qua con quái vật trước khi hắn kịp quay lại, khiến Chúa Tể oằn mình vì đau.
Ma Cà Rồng Bẩm Sinh rút lưỡi kiếm và Chúa Tể quay lại, đối mặt gã. Khuôn mặt Quinlan nát bấy, má trái rách tướp, hàm trật ra, máu óng ánh phủ kín cổ. Nhưng gã vẫn vụt tới tấp về phía Chúa Tể, cố chém đứt bàn tay và cánh tay sinh vật.
Cơn thịnh nộ trong tâm trí Chúa Tể khiến màn sương rút đi hết trong khi hắn, không bị cơn đau làm cho nao núng, đuổi theo tạo vật đang bị thương của hắn, đẩy lùi Ma Cà Rồng Bẩm Sinh xa khỏi quả bom. Cha và con trong trận chiến dữ dội nhất.
Eph thấy Zack vẫn đứng một mình đằng sau Quinlan, mải mê quan sát, trong mắt thằng bé có gì đó như ngọn lửa. Rồi Zack quay lại, như thể sự chú ý lại bị thu hút tới cái gì đó khác. Chúa Tể đang ra lệnh cho thằng bé. Zack cúi xuống nhặt lên thứ gì dài dài.
Cây gậy chống của Setrakian. Thằng bé biết rõ rằng vặn cái tay cầm ra sẽ thấy một cái chuôi gỗ dưới đáy, làm lộ ra lưỡi kiếm bạc.
Zack nắm thanh kiếm bằng cả hai tay. Thằng bé nhìn Quinlan từ phía sau.
Eph đang chạy về phía thằng bé. Anh lao vào trước mặt Zack, đứng giữa thằng bé và Ma Cà Rồng Bẩm Sinh, một cánh tay che trước lồng ngực đau rát, cánh tay kia cầm kiếm.
Zack nhìn chằm chằm người bố đang đứng trước mặt mình. Nhưng nó không hạ kiếm.
Eph hạ kiếm xuống. Anh muốn Zack chém mình một nhát. Như thế, điều anh buộc phải làm sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Thằng bé run lẩy bẩy. Có lẽ nó đang đấu tranh nội tâm, cưỡng lại những điều Chúa Tể đang nhắc nó phải làm.
Eph với xuống cổ tay thằng bé kéo thanh kiếm của Setrakian ra. "Được rồi," Eph nói. "Không sao đâu."
Quinlan áp chế được Chúa Tể. Eph không thể nghe được tâm trí chúng đang nói gì với nhau; anh chỉ biết rằng tiếng gầm trong đầu anh quá đinh tai nhức óc. Quinlan nắm lấy cổ Chúa Tể, cắm ngón tay sâu vào thịt hắn, cố xé toang hắn.
Cha.
Rồi Chúa Tể bắn vòi chích ra - và như một cái van đẩy, cái vòi tự bám chặt vào cổ Ma Cà Rồng Bẩm Sinh. Lực bắn ra mạnh đến nỗi đập gãy đốt sống cổ gã. Giun máu tràn vào cơ thể hoàn hảo của Quinlan, chạy thành rãnh bên dưới làn da nhợt nhạt của gã lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.
Eph thấy những luồng sáng và nghe có tiếng cánh quạt trực thăng đang tiến đến gần hòn đảo. Các luồng sáng tìm kiếm vùng đất mờ sương. Chính là bây giờ hoặc không bao giờ cả.
Eph chạy nhanh hết sức hai buồng phổi thủng của anh cho phép, thiết bị hình cái thùng nhỏ run rẩy trong tầm nhìn. Anh chỉ còn cách vài mét thì một tiếng hú vang lên và một cú đánh mạnh giáng xuống trúng gáy anh.
Cả hai thanh kiếm trượt khỏi tay anh. Eph cảm thấy có thứ gì đó bóp nghẹt bên thành ngực, cơn đau cào xé trong anh. Anh cào đất mềm và thấy lưỡi kiếm của Setrakian lóe ánh sáng bạc. Anh vừa nắm được đốc kiếm hình đầu sói thì Chúa Tể nhấc bổng anh lên không, hất anh xoay tròn.
Cánh tay, mặt và cổ Chúa Tể đều bị cắt và nhiều máu trắng. Sinh vật này dĩ nhiên có thể tự chữa lành nhưng chưa kịp có cơ hội làm thế. Eph vung thanh kiếm bạc của ông già chém vào cổ Chúa Tể, nhưng sinh vật đã bắt được tay cầm kiếm của anh, ngăn được cú đánh. Cơn đau trong ngực Eph quá khủng khiếp, còn Chúa Tể thì mạnh. Hắn bẻ quặt tay Eph ra sau, chĩa kiếm của Setrakian vào cổ họng Eph.
Một luồng sáng từ trực thăng rọi trúng họ. Trong màn sương, Eph nhìn xuống khuôn mặt bị chém toác, lấp lóa của Chúa Tể. Anh thấy những con giun máu ngó ngoáy bên dưới da hắn, kích động bởi cự ly quá gần với máu người và dự cảm trông chờ cuộc giết chóc. Tiếng o o gầm réo trong đầu Eph, giờ thành ra một giọng nói, giọng nam cao của hắn lanh lảnh tới mức gần giống thiên thần.
Ta có một cơ thể mới đã sẵn sàng và đang chờ đợi ta. Lần tới nếu có ai nhìn mặt con trai ngươi - thì tức là bọn họ đang nhìn vào ta.
Những con giun phập phồng bên dưới lớp thịt trên mặt hắn, như thể đang phê thuốc.
Tạm biệt, Goodweather.
Nhưng Eph đã tự thôi kháng cự lại gọng kìm của Chúa Tể ngay trước khi Chúa Tể kịp kết liễu anh. Eph tự đâm họng, mở một mạch máu. Anh nhìn máu đỏ của mình phụt ra, phun vào mặt Chúa Tể - khiến lũ giun máu phát điên.
Chúng nhảy ra từ những vết thương hở miệng của Chúa Tể. Chúng bò lên từ những vết cắt trên hai cánh tay và vết thương trên ngực hắn, cố tới được chỗ có máu.
Chúa Tể rền rĩ và lẩy bẩy, vừa đẩy Eph ra vừa đưa tay ôm mặt.
Eph ngã vật xuống đất. Anh vặn mình, vận toàn bộ sức lực còn lại để có thể quay người.
Chúa Tể trượt ngã ngửa trong cột sáng từ trực thăng, cố ngăn những con giun ký sinh ăn máu người phủ hết mặt, cản trở tầm nhìn của hắn.
Eph quan sát trong cơn choáng váng mê mụ, tất cả chậm dần lại. Rồi một tiếng rầm vang trên nền đất ngay bên sườn anh, lôi anh trở về tốc độ bình thường.
Những tay bắn tỉa. Một luồng sáng nữa chiếu thẳng vào anh, những luồng đèn laser đỏ nhảy múa trên ngực và đầu anh... và quả bom, chỉ cách đó vài mét.
Eph lê người qua cát bụi, cào tay về phía thiết bị trong lúc những viên đạn văng như mưa trên nền đất quanh anh. Anh với đến nơi, kéo người dựa lên thiết bị để vươn tới chỗ kíp nổ.
Anh giữ được nó trong tay và tìm thấy cái nút, rồi đánh liều quay lại nhìn Zack.
Thằng bé đứng gần nơi Ma Cà Rồng Bẩm Sinh nằm. Vài con ký sinh máu đã bò được đến chỗ thằng bé nên Eph thấy Zack đang loay hoay cố gạt chúng ra... rồi nhìn chăm chú trong lúc chúng chui sâu vào trong cẳng tay và cổ thằng bé.
Cơ thể Quinlan nhổm dậy, một cái nhìn mới mẻ lóe lên trong đôi mắt gã - một thứ ý chí mới. Ý chí của Chúa Tể, kẻ hoàn toàn hiểu mặt tối của bản chất con người, nhưng không hiểu tình yêu.
"Đây là tình yêu," Eph nói. "Lạy Chúa, thật đau đớn - nhưng đây chính là tình yêu..."
Và anh, người trễ hẹn với hầu hết mọi chuyện trong đời, lần này đã không trễ, không trễ cuộc hẹn quan trọng nhất anh từng có này. Anh ấn công tắc.
Và không có gì xảy ra. Trong một quãng thời gian khổ sở, hòn đảo là một ốc đảo tĩnh lặng trước mắt Eph, dù lũ trực thăng vẫn đang quần quật trên đầu.
Rồi hai cú đấm giáng xuống ngực anh. Eph gục xuống nền đất, nhìn các vết thương trên người. Thấy các lỗ thủng chảy máu ngay đấy, ngay bên phải tim. Máu anh đang ngấm xuống đất.
Eph nhìn qua Quinlan sang Zack, khuôn mặt thằng bé lấp lóa dưới ánh đèn từ trực thăng. Ý chí của thằng bé vẫn hiện hữu, chỉ có điều không vượt lên nổi. Anh thấy đôi mắt Zack - con trai anh, thậm chí lúc này vẫn là con trai anh - thằng bé vẫn có đôi mắt đẹp nhất trần đời...
Eph mỉm cười.
Và rồi điều kỳ diệu xảy ra.
Chuyện xảy ra vô cùng nhẹ nhàng: không động đất, không cuồng phong, không biển sâu rẽ làm đôi. Bầu trời quang đãng trong một thoáng và cột sáng rực rỡ tỏa thứ ánh sáng tinh khiết mạnh hơn cả triệu lần bất cứ luồng sáng trực thăng nào rọi xuống. Lớp mây đen mở ra và ánh sáng thanh tẩy hiện lên.
Ma Cà Rồng Bẩm Sinh, giờ đã bị nhiễm máu Chúa Tể, quằn quại rú rít dưới ánh sáng rực rỡ. Khói và hơi tràn ra từ cơ thể trong lúc Ma Cà Rồng Bẩm Sinh gào thét như một con tôm đang bị luộc.
Không cảnh nào trong số này lay động được cái nhìn của Eph - giờ vẫn khóa chặt vào đôi mắt con trai. Và khi Zack thấy bố nhìn mình mỉm cười đằng kia - trong ánh sáng mạnh mẽ của ngày rực rỡ - thằng bé thật sự nhận ra anh.
"Bố..." Zack khẽ gọi.
Và rồi thiết bị nguyên tử được kích hoạt. Mọi thứ xung quanh điểm bốc cháy đều bay hơi - các thân thể, cát, cây cối, trực thăng - tất cả biến mất.
Thanh lọc.