Từ bãi cát tít dưới sông, gần hồ Ontario, Nora quan sát một hồi. Rồi Fet kéo cô quành qua một vỉa cát mấp mô đá, cả hai người họ sụp cả người xuống cát.
Sóng xung kích khiến pháo đài cổ bị bỏ hoang gần họ rung chuyển, giũ hết bụi và mảnh đá trên tường. Nora chắc chắn toàn bộ cấu trúc này sẽ sụp xuống sông. Hai tai cô lùng bùng, nước sông quanh họ căng vồng lên trong cú nổ cực lớn - kể cả nhắm mắt và hai tay ôm chặt lấy đầu, cô vẫn thấy ánh sáng rực rỡ.
Mưa roi tạt sườn, nền đất phát ra tiếng hú đau đớn... và rồi ánh sáng nhạt dần, pháo đài đá vẫn yên vị không sụp đổ, mọi thứ trở nên yên tĩnh.
Sau đó, cô sẽ nhận ra cả cô và Fet đã bị điếc tạm thời bởi vụ nổ, nhưng trong lúc ấy, sự im lặng quả thật sâu thẳm và chạm đến tâm linh. Fet gỡ mình ra khỏi tư thế che chở Nora và họ cùng nhau đánh liều bước ra hàng rào đá khi nước trên bãi cát đã rút đi.
Cái mà cô thấy - điều kỳ diệu trên trời - cô không hoàn toàn hiểu nổi cho mãi đến sau này.
Gabriel, tổng lãnh thiên thần thứ nhất - thực thể ánh sáng rực rỡ đến độ khiến mặt trời và quầng sáng nguyên tử trông nhợt nhạt - cuộn xoáy xuống quanh tia chớp ánh sáng trên đôi cánh bạc lấp lánh.
Michael, thiên thần bị giết, khép cánh và lao vụt xuống, đến cách hòn đảo tầm một dặm thì lấy thăng bằng, rồi lướt xuôi xuống suốt quãng còn lại.
Thế rồi, trỗi dậy như thể từ chính mặt đất, Ozryel xuất hiện, lại cùng nhau, tái sinh từ đống tro cốt gom góp lại. Đá và đất rơi ra từ những đôi cánh lớn khi y hạ xuống. Lại là một linh hồn, không phải xác thịt phàm trần nữa.
Nora chứng kiến tất cả những điềm báo này trong sự yên tĩnh tuyệt đối của cảnh điếc đặc tạm thời. Và điều đó, dĩ nhiên, thậm chí còn ấn tượng sâu sắc hơn trong tâm khảm cô. Cô không thể nghe được âm thanh ầm ầm cuồng nộ mà chân cô cảm thấy, cô không thể nghe được tiếng lách tách của ánh sáng chói lòa sưởi ấm khuôn mặt lẫn linh hồn cô. Một thời khắc Cựu Ước đích thực trước sự chứng kiến của một kẻ đang mặc đồ Gap tồn kho chứ không phải váy lanh. Thời khắc này làm rúng động các giác quan lẫn niềm tin của cô cho đến hết cuộc đời. Rồi bất giác, Nora khóc nức nở.
Gabriel và Michael nhập hội cùng Ozryel và các thiên thần cùng nhau vút bay vào trong ánh sáng. Cái lỗ thủng trên mây bừng sáng rực rỡ khi cả ba tổng lãnh thiên thần bay đến - và rồi cùng với ánh lóe cuối cùng của thứ ánh sáng thần thánh, cái lỗ nuốt cả ba lên trên rồi khép lại.
Nora và Fet nhìn quanh. Dòng sông vẫn động dữ dội, chiếc thuyền của họ đã bị cuốn đi xa. Fet kiểm tra Nora cho chắc là cô vẫn đang ổn.
Chúng ta còn sống, anh mấp máy - không chữ nào thành tiếng.
Anh thấy cảnh đó không? Nora hỏi.
Fet lắc đầu, không phải ý là Không, mà là Anh không tin.
Cặp đôi lại nhìn lên trời, đợi chuyện gì khác xuất hiện.
Trong khi đó, xung quanh họ, những vùng cát lớn hơn đã biến thành thủy tinh trắng đục.
---❊ ❖ ❊---
Các cư dân của pháo đài ló ra, vài chục người đàn ông, đàn bà rách rưới, vài người bế trẻ con. Nora và Fet đã cảnh báo họ phải ẩn nấp, nên giờ những người dân đảo nhìn họ như yêu cầu lời giải thích.
Nora phải hét lên để tất cả cùng nghe thấy. "Ann và William đâu?" cô hỏi. "Họ có đưa một cậu bé theo cùng, một cậu bé mười ba tuổi!"
Những người lớn lắc đầu.
Nora nói thêm: "Họ rời đi trước chúng tôi!"
Một người đàn ông trả lời: "Hay là lên đảo khác?"
Nora gật đầu - mặc dù cô không tin là thế. Cô và Fet đã đến được đảo pháo đài của họ bằng thuyền buồm. Ann và William đáng lẽ đã phải cập bờ từ lâu.
Fet đặt tay lên vai Nora. "Eph thì sao?"
Không có cách nào xác nhận được, nhưng cô biết anh sẽ không bao giờ trở lại.
