Tiếng ti vi từ gian bếp cách đó một cánh cửa lọt vào phòng.
Trong thành phố, cẩm tú cầu đương độ khoe sắc.
Giữa căn phòng bật máy lạnh hết công suất, Yamazaki Mio ngồi trên giường, người tựa hẳn vào tường.
Cô nữ sinh trung học đã nghỉ học tròn một tháng.
Mio bắt đầu nghỉ từ sau tuần lễ vàng*. Buổi sáng, cô không dậy nổi. Nếu cố gượng dậy, cơn hoa mắt sẽ ập tới. Và nếu vẫn cố đi học, thế nào trên tàu cô cũng bị đau bụng rồi buồn đi vệ sinh mất. Không thể kìm nổi cơn buồn tiểu khi đứng giữa toa tàu chật như nêm ấy khiến cô khổ sở và xấu hổ quá sức, dần dà thành sợ không dám đi tàu nữa.
Gió từ máy lạnh phả vào khiến toàn thân Mio lạnh cóng. Cô với lấy chiếc khăn san màu đỏ vương dưới chân mình, trùm lên đầu, vắt chéo hai đầu khăn trước bụng. Cái lạnh tan dần.
Chiếc khăn san quàng kín người hệt như tấm áo choàng này được ông bà nội làm cho Mio khi bố mẹ đưa cô lên đền làm lễ đầy tháng. Mười bảy năm đã trôi qua nhưng chiếc khăn vẫn còn mềm mại với sắc đỏ tươi nguyên.
Buông hơi thở khẽ, Mio ngước nhìn chiếc đồng hồ treo tường.
Mười giờ 30 phút sáng.
Mẹ cô dạy tiếng Anh ở một trường cấp hai tư thục trong thành phố. Sáng nào bà cũng ra khỏi nhà lúc bảy giờ. Còn bố cô – nhân viên một xưởng nghiên cứu chế tạo máy nằm ở tỉnh Kanagawa đã đi làm từ sáu rưỡi.
Từ ngày nghỉ học, sáng nào Mio cũng đợi bố mẹ đi làm rồi mới ra khỏi phòng, vào bếp, ăn sáng một mình. Nhưng hôm nay, mãi mà mẹ cô vẫn chưa đi.
“Đói quá.”
Bụng cô réo ầm ĩ như thể đồng tình.
Chịu hết nổi, Mio đành ra khỏi phòng. Mẹ đang xem ti vi trong bếp. Mái tóc thường ngày vốn được buộc gọn gàng giờ lòa xòa trên vai. Thậm chí mẹ còn chưa trang điểm.
“Con chào mẹ,” Mio rón rén lên tiếng. Thoáng giật mình, mẹ rời mắt khỏi ti vi, hỏi.
“Con ăn cơm nhé.”
“Không cần đâu ạ, Mio lắc đầu. “Con tự làm được. Mẹ… có chuyện gì à?”
“Mẹ cũng phải có hôm không muốn đến trường chứ. Giống Mio còn gì.”
Bối rối trước câu trả lời thều thào của mẹ, Mio phết mứt dâu tây lên bánh mì, đưa lên miệng rồi toan về phòng ngay. Đúng lúc ấy thì mẹ tiếp:
“Mẹ bảo này. Hôm nay bà ngoại từ Yokohama tới. Chắc sắp rồi đấy.”
“Sao ạ?” Mio lẩm bẩm, nhìn đồng hồ.
“Con có phải ra chào bà không?”
“Tùy con.”
Bà ngoại Mio sống ở Yokohama. Trước khi nghỉ hưu, bà cũng là giáo viên tiếng Anh (giống mẹ cô) kiêm giám thị suốt nhiều năm tại một trường cấp hai. Nếu ra chào, thế nào cô cũng bị hỏi sao giờ này còn ở nhà.
“Thế… con cứ ở trong phòng nhé?”
“Mẹ đã bảo tùy con rồi còn gì. Với cả, mẹ có nói con cũng có chịu nghe đâu.”
Con có thế đâu.
Cô muốn nói vậy, nhưng không thốt lên lời.
Mẹ đã quay lại xem ti vi. Mio vẫn nhìn chằm chằm vào lưng mẹ.
Đúng là có lần cô không thể làm theo ý mẹ. Nhưng cô cũng cố gắng rồi mà. Tuy không vào được trường tiểu học đúng nguyện vọng của mẹ nhưng tới kỳ thi cấp hai, cô đã đỗ vào trường nữ sinh tư thục liên cấp như bà mong muốn. Ngay cả việc chán đến trường rồi bỏ học cũng mới bắt đầu từ mùa thu năm ngoái.
Có vẻ đã cảm nhận được ánh mắt của Mio, mẹ quay đầu lại.
Mio vội vàng trở về phòng, lao mình lên giường. Tiếp đó, cô cuộn mình trong chiếc khăn san, nhắm nghiền mắt lại.
Chiếc khăn như thể được làm từ một loại vải đầy ma thuật, qua bao nhiêu năm vẫn không cũ đi chút nào. Khoác nó trên mình khiến cô cảm tưởng thời gian như đang ngừng trôi vậy.
Mio lờ mờ mở mắt, chạm vào nhãn vải với dòng chữ “Xưởng dệt – nhuộm Yamazaki” đính ở góc khăn.
Xưởng dệt nhuộm Yamazaki là xưởng dệt và nhuộm vải của ông bà nội nằm ở thành phố Morioka, tỉnh Iwate. Ông nội và bố cô vốn khắc tính, nên lúc tổ chức đám cưới, bố cũng chẳng mời ông.
Vậy mà khi sinh con gái đầu lòng, bố lại gọi cho ông bà. Ngày đưa Mio lên đền làm lễ đầy tháng, ông bà đã mang theo chiếc khăn san lặn lội xuống Tokyo tặng cho cô.
Trong những bức ảnh chụp hôm ấy, nhìn bố và ông thật hòa thuận, không hề giống hai người đang hiềm khích chút nào. Trong đó, Mio thích nhất là bức ảnh ông nội đang bế cô cháu gái đầu lòng cuộn tròn trong chiếc khăn đỏ thắm và bà nội nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mỉm cười hạnh phúc.
Mỗi lần gặp chuyện ở trường, chỉ cần nhớ lại bức ảnh đó, Mio sẽ thấy lòng nhẹ nhõm ngay. Rồi mọi chuyện sẽ ổn. Vì vẫn có những người hạnh phúc nhường ấy khi mình chào đời cơ mà, cô nghĩ.
Mio thò đầu ra, với tay lấy điện thoại.
Còn một bức ảnh nữa mà cô rất thích: bức ảnh chụp khung cảnh bên ngoài xưởng Yamazaki của ông bà nội. Cô đã cài bức ảnh hệt như được mang ra từ một cuốn sách tranh đó làm màn hình chờ.
Nằm sấp trên giường, Mio nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Trong ánh mặt trời rực rỡ, một đàn cừu đang thong dong gặm cỏ trên thảo nguyên xanh. Dưới chân chúng là những chùm hoa cỏ bốn lá trắng muốt. Bên kia đồng cỏ là rừng cây trải dài tít tắp. Đó là nông trại cừu nhỏ nằm sâu trong rừng ở Iwate.
Mio tìm thấy bức ảnh này trong một bài blog viết về những sản vật nổi tiếng của tỉnh Iwate đăng trên mạng.
Xưởng Yamazaki là xưởng dệt – nhuộm thủ công, dùng lông cừu xe thành sợi len rồi dệt nên loại vải gọi là homespun. Trong đó, “Kou homespun” – loại vải được mệnh danh “nhuộm màu nắng, dệt bằng gió” do chính tay ông nội Yamazaki Koujiro tạo nên rất được ưa chuộng vào thời Showa*.
Bài blog có mượn lời Miyazawa Kenji* để mô tả khung cảnh xưởng dệt không khác gì một “miền lý tưởng”, một “Ihatov”* tràn ngập “những cơn gió trong lành” cùng “những tia nắng sớm xinh đẹp phơn phớt hồng đào”.
Vậy mà, bố chưa một lần kể với cô về quê nội, cũng chưa từng đưa gia đình cô về đó bao giờ.
Bỏ chiếc điện thoại về chỗ cũ, Mio vùi mặt xuống gối.
Công việc ở cơ quan bộn bề nên bố thường xuyên đi sớm về muộn. Cuối tuần ông lại quen ngủ vùi, nên hai bố con có giáp mặt cũng chẳng chuyện trò nhiều.
Có điều, cứ nghĩ tới bức ảnh trang trại cừu trong rừng, Mio lại muốn hỏi bố về xưởng dệt.
“Thế là thế nào!”
Tiếng của mẹ. Ngạc nhiên trước âm thanh sắc lạnh, Mio ngẩng đầu lên ngay.
“Vậy mới nói, Maki, lũ trẻ bây giờ đứa nào chẳng thế. Giờ đâu còn như xưa nữa.”
Mio vội vàng nhìn đồng hồ. Hơn mười hai giờ rồi.
Mải nghĩ, cô ngủ quên lúc nào không biết. Trong lúc ấy, bà ngoại đã tới, đang nói chuyện với mẹ.
Giọng bà cao, vang lanh lảnh.
“Dù không chấp nhận con cũng phải lựa lựa xem thế nào…”
“Đến mẹ cũng nói vậy là sao?”
Nghe mẹ gọi bà là “mẹ” khiến Mio thấy lạ lùng quá. Cảm giác như mẹ là một cô con gái được nuông chiều chứ không phải là người lớn. Cô trót nghe trộm câu chuyện đáng lẽ không được nghe rồi. Vả lại, bà vừa nhắc tới “lũ trẻ” nên chắc chắn hai người đang nói chuyện về cô.
Mio trở mình, cuộn tròn người lại.
Buồn vệ sinh quá.
Cô tụt xuống giường, ghé tai sát cửa. Bà hạ giọng.
“Ngày xưa, hồi mẹ còn đi dạy, đám trẻ đặt cho nhau nhiều biệt danh kinh khủng lắm. Nào phì lũ, nào nấm lùn. So với mấy cái đó, biệt danh của Mio còn dễ thương chán.”
Mio cọ hai má đùi vào nhau, chân này giẫm lên chân kia. Cô chỉ muốn phóng một mạch ra nhà vệ sinh. Nhưng, giữa lúc hai người đang nói chuyện thế này làm sao ra ngoài cho được.
Cô nghiến răng, dựa hẳn vào cửa, nhớ lại chuyện xảy ra hồi hè năm ngoái.
Dàn hợp xướng Mio tham gia từ cấp hai có một buổi họp tại nhà một thành viên cùng lớp. Hôm đó trời khá nóng. Cô định đi xăng-đan thì mẹ ngăn lại. Mẹ bảo, tới nhà người khác chơi mà để chân trần là bất lịch sự.
Nhưng cô không thích mặc quần tất, mà tất cộc hay tất lười (loại chỉ đủ che ngón chân) lại không hợp với xăng-đan. Hoặc con đi tất và giày lười, hoặc nếu vẫn muốn đi xăng-đan thì mang theo tất lười, đến cửa thì xỏ vào – mẹ nói.
“Mẹ à,” cô nhăn nhó. “Ai lại đến nhà bạn chơi rồi đi tất ở trước cửa bao giờ.”
“Mio, sao lại đi tất ở đấy? Cậu sợ nhà tớ bẩn à?”
“Sao? Không phải đâu.”
“Đúng ra là thế này,” một chị tươi cười.
“Tại chân Yamazaki bẩn đấy. Yamazaki, em bị đổ mồ hôi chân hả?”
“Đổ mồ hôi chân á?” Ai đó nói.
Chị vừa nãy đáp ngay:
“Là chân lúc nào cũng đầm đìa mồ hôi nhớp nháp. Thối hoắc đó.”
“Không phải thế.”
Mio khẽ lên tiếng phản đối, nhưng lại bị tiếng cười của ai đó át đi. Thấy mình bị coi như một con ngốc, cô cuống quýt thanh minh:
“Thật ra là… mẹ em dặn không được để chân trần khi đến nhà người khác.”
“Tại em bị thối chân chứ gì.”
Nụ cười gượng gạo cùng đuôi mắt cụp xuống của Mio lúc đó trông tức cười lắm thì phải. Kể từ đó, họ luôn chòng ghẹo bằng cách gọi cô là “Abi”* hay bắt chước cả điệu cười cùng giọng điệu lúng túng của Mio.
Dù chẳng vui vẻ gì, Mio chỉ biết cười xòa cho qua. Nếu nói thẳng ra, cô sẽ bị các thành viên câu lạc bộ lẫn cả lớp tẩy chay. Quyết tâm không để bị trêu chọc thêm nữa, Mio đã cố chịu đựng, cẩn thận để ý tới từng điệu cười của bản thân suốt nửa năm, hy vọng sang năm sẽ được chuyển lớp.
Nhưng ngày lên lớp 11, danh sách lớp mới vẫn toàn những cái tên bạn học cũ, những kẻ thường gọi cô bằng biệt danh kia. Lại phải chịu đựng thêm một năm nữa ư? Nghĩ vậy, càng lúc Mio càng chán nản, không muốn đi học nữa.
Sau vài lần bị mẹ gặng hỏi lý do bỏ học, cuối cùng Mio đành thú thật. Mẹ báo với nhà trường rằng cô bị bạn bè bắt nạt ngay. Nhưng cả bạn cùng lớp lẫn các đàn chị trong câu lạc bộ đều nói, biệt danh “Abi” của cô không phải nghĩa là “thối chân” mà bắt nguồn từ Abbey – tên một ca sĩ nhạc rock người Mĩ, vì giọng Mio nghe hao hao giọng cô ta.
Cả giáo viên cũng nói mỗi lần bị gọi là “Abi”, Mio cũng cười xòa, tỏ ra như không có chuyện gì nên nhà trường không thể coi là cô bị bắt nạt được. Mẹ cô tức giận, kể với chồng rằng không ngờ ngôi trường đó giờ lại xuống cấp tới mức này. Tuy nhiên, Mio biết, vấn đề không phải ở chỗ ngôi trường có xuống cấp hay không. Còn một sự thật nữa mà cô chưa dám kể với mẹ là từ hồi tiểu học mình đã bị chế giễu “cười thấy ghê”. Và cô biết tại sao.
Mio sợ ánh nhìn của người khác. Không biết tự bao giờ, cô đã hình thành thói quen luôn để ý sắc mặt người đối diện. Cô luôn trưng ra bộ mặt tươi cười cốt để họ không ghét bỏ mình. Nụ cười giả tạo, thiếu tự nhiên đó có lẽ khiến họ ghê sợ.
Rốt cuộc, tôi mới chính là kẻ kỳ cục…
Mio mắc tiểu đến mức không thể nhịn thêm được nữa. Áp trán vào cửa, cô nghe tiếng mẹ vọng tới.
“Tóm lại là,” giọng mẹ không chút khoan nhượng. “Vì Mio quá nhút nhát nên chúng mới được đà chọc ghẹo. Con bé phải mạnh mẽ lên, không được cười xòa cho qua nữa. Cái điệu cười của nó giống hệt anh ta.”
“Chồng mình mà con gọi là anh ta cứ như người ngoài ấy nhỉ.”
Hình như bà ngoại vừa thở dài.
“Thì,” giọng mẹ đã trở nên đanh thép hơn. “Anh ta lúc nào chẳng chủ trương dĩ hòa vi quý. Có thèm quan tâm con gái đâu. Còn toàn viện cớ ‘không hiểu tâm lý phụ nữ’, rồi ‘việc công ty đã đủ bận bù đầu’ nên việc gì cũng đến tay con.”
“Mẹ nghe đồn công ty của Hiroshi sắp bị mua lại. Có thật không?”
“Con chịu, anh ta có kể bao giờ đâu. Toàn lấy công ty ra làm cớ trốn việc nhà.”
“Đàn ông đều thế đấy. Như nhau cả. Hồi bố con còn sống…”
Không thể chịu thêm được nữa, Mio lao ra khỏi phòng.
Bà ngoại ngừng lời, quay lại nhìn cô. Bà mặc bộ suit màu chàm, ve áo gắn kẹp ngọc trai trông không khác gì cô hiệu trưởng đang dự lễ tốt nghiệp.
“Cháu chào bà, cháu xin lỗi! Cháu cần… đi vệ sinh.”
Đi vệ sinh xong, Mio toan rời đi thì bà tiến lại gần, tay cầm túi xách.
“Mio, cháu ổn không? Bà nghe mẹ kể rồi.”
“… Đại khái… không sao đâu ạ.”
“Thế đi dạo cùng bà nhé? Hôm nay bà sẽ nấu bữa trưa và bữa tối cho. Cháu phụ bà mua đồ được không?”
“Cháu… không muốn ra ngoài.”
“Thết thì gay thật,” bà cười hiền hậu. “Mình bà xách đồ sao xuể.”
“Còn mẹ cháu?”
Mẹ chẳng nói chẳng rằng bỏ về phòng. Chứng kiến thái độ lạnh lùng của mẹ, bà chỉ biết cười.
“Mio, tóc cháu rối bù rồi kìa. Buộc tóc gọn gàng rồi ra ngoài với bà. Cứ nhốt mình trong phòng mãi người sẽ mọc nấm ra mất.”
“Dạ…? Vâng. Để cháu… đi.”
“Con ra ngoài à?” mẹ đã thay bộ suit, tiến về phía Mio. Khi đi qua, mẹ cô khẽ nói: “Hóa ra bà nói thì con mới nghe.”
Không phải thế.
Từ ngữ không thể nói thành lời tắc nghẹn trong cổ họng khiến Mio khó thở. Hình ảnh thảo nguyên xanh cùng đàn cừu hiện lên trong đầu. Mình muốn tới đó, muốn được tự do, ở nơi nào đó không phải nơi này…
Quá trưa, siêu thị tấp nập toàn người lớn và đám trẻ con, tuyệt nhiên không thấy bóng các cô cậu thiếu niên. Thoạt nhìn là đủ biết mình đang trốn học. Mio chỉ biết cúi gằm.
Mua đồ xong, bà rủ Mio đi uống nước. Không dám từ chối, cô cùng bà bước vào một quán cà phê trước cửa ga.
Sau khi thả mình xuống chiếc xô pha gần như ôm trọn cả người, bà cười.
“Chao ôi, thoải mái quá. Bà nói thế này thật không phải, nhưng nhà Mio lạnh lẽo thế nào ấy nhỉ. Bảo sao bố cháu cứ bồn chồn. Còn việc Mio bỏ học, bà nghĩ nguyên nhân một phần cũng nằm ở…”
Bà định nói “Maki” nhưng đã kịp sửa lại thành “mẹ cháu” ngay.
“Vụ biệt danh ‘Abi’ đó, chắc bà cũng nói giống vậy thôi.”
“Bà à,” Mio khẽ ngăn bà lại ngay. “Chuyện đó… đủ rồi bà.”
“Chưa đâu,” bà lắc đầu. “Không phải biệt danh đó là điều khiến cháu khó chịu nhất sao?”
“Vâng… Nhưng cháu không muốn nói chuyện đó ở đây.”
Bà tỏ vẻ không đồng tình, miệng nhấp một ngụm cà phê đá mà nhân viên phục vụ vừa đưa ra.
Liền sau đó, bà bỏ ống hút ra ngay, nét mặt bà trở nên hòa nhã.
“Mio vốn nhạy cảm nên dễ bị tổn thương. Còn mẹ cháu lại cứng rắn quá, chắc có nhiều chuyện khó tâm sự. Có gì cháu cứ kể cho bà.”
“Không có gì đâu ạ.”
Thật ra bà còn cứng rắn hơn cả mẹ. Và một khi đã nói là nói không dừng.
Mình muốn về nhà. Mio nghĩ. Chính xác là mình muốn về phòng, trèo lên giường, cuộn mình trong chiếc khăn san.
“Mio này,” giọng bà đanh lại. “Mạnh mẽ lên cháu nhé? Mạnh mẽ lên. Sau này ra đời còn nhiều chuyện khổ sở hơn kìa. Giờ mới vậy đã thu mình trong vỏ ốc, thì cuộc đời dài rộng sau này cháu sẽ không bao giờ thoát ra khỏi đó được đâu.”
“Cháu hiểu không?” Bà nhấn mạnh. “Mio vẫn có thể đi chợ với bà thế này cơ mà. Nhất định cháu sẽ ổn. Cháu đi học lại đi. Trước mắt cứ học một, hai tiết thôi cũng được.”
Mỗi lần lên tàu đi học, cháu sẽ bị đau bụng. Nói ra câu này thật xấu hổ. Không biết mẹ đã kể với bà những gì rồi?
“Được không Mio?” Bà cười, lặp lại lần nữa. “Vậy nhé. Đầu tiên, cần ngủ sớm dậy sớm, sống cho ra sống. Lúc ở ngoài, bà quan sát phòng cháu rồi. Ban ngày vẫn kéo rèm che kín mít như thế bảo sao tâm trạng không vui tươi lên được. À, cháu đã mặc bộ đồ lót đó chưa?”
“Dạ? Bộ đồ lót đó ư?”
Tuần trước, bà đã gửi tới rất nhiều đồ lót bằng organic cotton và vải thô. Bà nói rằng mặc vào sẽ giúp cơ thể lẫn tâm hồn trở nên thư thái. Nhưng Mio không thích loại quần lót kéo lên che cả rốn. Vì vậy, cô chưa mặc lần nào.
“Nói vậy là cháu chưa mặc rồi. Cháu nhớ thử đi nhé, rất tốt cho cơ thể. Chất liệu thiên nhiên sẽ giúp xoa dịu tâm hồn.”
“Vậy là lông cừu cũng tốt cho cơ thể?”
Bà mím môi, hút một hơi cà phê nữa.
“À, còn chiếc khăn san màu đỏ. Mẹ cháu kể Mio lúc nào cũng quàng nó. Như chăn em bé ấy nhỉ.”
“Nó là homesp…”
“Bà biết,” bà ngắt lời Mio. “Homespun của xưởng Miyazaki đúng không? Cũng là chiếc khăn cuối cùng bà nội cháu dệt. Nên bà hiểu tại sao cháu không nỡ rời xa nó.”
“Chiếc khăn cuối cùng ư?”
Năm Mio chào đời thì bà nội mất. Mặt bà nhăn lại.
“Chuyện đó bà không rõ. Dù sao cũng là chuyện gia đình bên ấy. Nhưng cũng vì thế, bố Mio không về Iwate nữa.”
“Ơ… Là sao vậy ạ?”
Bà lại hút một hơi hết sạch cốc cà phê.
“Mio, việc quan trọng hiện giờ không phải là chuyện nhà bên đó, mà là chiếc khăn đó kìa. Trong ‘Snoopy’ có một cậu bé tên là Linus đúng không?”
“Vâng, cậu bé lúc nào cũng mang một chiếc chăn bên mình.”
“Đúng rồi,” bà đặt cốc cà phê xuống bàn. “Là thế này. Không có chiếc chăn đó sẽ thấy bất an, cảm giác mình không sống nổi. Mẹ cháu cũng lo lắm. Mẹ cháu bảo, Mio suốt ngày đội khăn như con rùa ấy.”
“Con rùa…? Thật kinh khủng. Cháu không phải là rùa.”
“Mẹ cháu chỉ ví von thôi mà.”
“Mio này,” bà hạ giọng. “Mẹ cháu đang gặp khó khăn. Giờ là lúc Mio cần làm chỗ dựa cho mẹ.”
“Khó khăn? Không lẽ bố mẹ cháu… sắp ly hôn?”
“Ly hôn?” Bà lặp lại, rồi khẽ thở dài. “Là chuyện công việc.”
Mặt bà trở nên khó đăm đăm, không muốn nói thêm câu nào nữa. Cảm thấy khó chịu, cả hai rời khỏi quán về nhà.
Tại sao mình lại làm bà khó chịu? Mio nhớ lại từng câu, từng lời ban nãy, nhưng không biết mình đã nói sai chỗ nào.
Vừa vào cổng chung cư, bà dừng lại trước hòm thư.
Trên hòm thư phòng 508 – nhà Yamazaki có dán một tờ giấy. Ở trung tâm là dòng chữ đỏ: “mất tư cách giáo viên”. Dòng chữ vuông vức, đôi chỗ dính mực hệt như thấm máu.
Bà chạy vội tới, xé toạc tờ giấy.
“Mio, hòm thư mã số bao nhiêu?”
Bị bà giục, Mio đọc mã số hòm thư. Vừa mở nắp, những tờ giấy chằng chịt dòng chữ in màu đỏ bằng cả hai cỡ chữ “ck3t dj”* thi nhau rơi xuống. Bà vội vơ hết lấy, dúi vào túi đồ vừa mua.
“Gì thế? Bà cho cháu xem nào.”
Bà im lặng, bước vào thang máy.
“Bà. Sao lại ‘mất tư cách giáo viên’? Lại còn ‘chết đi’ nữa?”
“Hóa ra là nghĩa đó à.”
“Trên mạng giờ người ta viết như vậy.”
“Mio vẫn bắt kịp thời đại đấy chứ.”
Bà bặm môi.
Thang máy từ từ đi lên cùng bầu không khí nặng nề.
Một tuần sau ngày bà tới, sáng thứ Năm, Mio cùng bố ra khỏi nhà.
Xuống tới tầng một tòa chung cư, cô nhìn hòm thư.
Sau hôm hòm thư bị dán giấy, bố mẹ đã kiểm tra camera chống trộm. Có điều, thủ phạm cũng đã có biện pháp đề phòng. Hắn đội mũ, đeo khẩu trang kín mít, cẩn thận không để lộ mặt nên đến giới tính cũng khó lòng xác định.
Ban quản lý tòa nhà khuyên họ nên báo cảnh sát nhưng mẹ nói chắc do ai đó đùa dai. Riêng bố vẫn không đồng tình. Sau hôm đó, cả hai còn tranh cãi chuyện này thêm mấy lần nữa.
Gần đây xảy ra mâu thuẫn giữa mẹ với học sinh và phụ huynh trong lớp. Có lẽ trò đùa này liên quan tới vụ đó.
Tìm trên mạng sẽ thấy ngay một diễn đàn đăng tin nặc danh về trường mẹ đang dạy. Từ tên mẹ “Maki”, họ tha hồ chế giễu: hết dùng ẩn ngữ như Makin*, Makinta để gọi mẹ lại còn soi mói chuyện “con gái là một hikikomori* mà vẫn dám vác mặt lên lớp dạy con người khác”.
Thấy mẹ cũng bị người khác căm ghét như vậy, Mio rất sốc. Nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn cả là việc họ gọi cô là “Makinko”* và cười cợt việc cô bỏ học cũng như từng thi trượt hồi tiểu học.
Càng lúc, Mio càng sợ ra ngoài. Không biết mẹ có biết những trò ác ý trên mạng hay không, nhưng mẹ tuyệt nhiên không nói nửa lời.
Một tối thứ hai, mẹ về nhà. Quầng mắt thâm tới độ dùng phấn cũng không che nổi. Đọc những lời ác ý trên mạng bàn tán về việc đó, Mio quyết định không thể để mọi chuyện tiếp tục như vậy mãi được.
Bà nói đúng. Hai tiết… không, một tiết thôi cũng được. Mình phải đi học lại. Nếu không, mẹ sẽ suy sụp mất.
Mio nói với mẹ chuyện đó. Vậy là từ hôm nay – thứ tư, bố đã xin vào làm muộn hơn để lấy xe đưa cô tới trường.
Tới nhà xe nằm trong góc tầng một, bố im lặng chui vào xe. Mio sợ sệt ngồi xuống ghế phụ. Bố nổ máy, ngáp dài. Nghe như một tiếng thở dài. Mio cúi gằm mặt xuống. Xe chạy ra đường lớn, bố hỏi:
“Con ổn chứ?”
“Chắc là thế…”
“Chắc là à.”
Bố lại ngáp dài. Không thể chịu thêm nữa, hai bàn tay đặt trên gối Mio bất giác nắm chặt lại. Chắc bố đang nghĩ ngày nào cũng phải đưa đón cô thế này thật phiền phức. Nếu bây giờ mình bảo “Con không đi nữa” thì sao nhỉ? Bố có thể lên tàu đi làm. Mình cũng không còn áp lực. Nhưng… cô nhớ lại khuôn mặt mẹ lúc hai bố con ra khỏi nhà.
“Con đi đây ạ.”
Nghe cô chào, mẹ đang lau nhà cũng phải ngẩng đầu lên. Môi mẹ mím chặt, trong đầu như đang mải mê nghĩ gì đó. Hệt như không phải mẹ đang lau nhà mà đang chà xát nỗi đau xuống nền nhà.
Tiếng cần gạt nước vọng vào trong xe.
Sợ tắc đường, hai bố con đã cố tình đi sớm. Không ngờ đường lại vắng hoe. Nhờ vậy, mới hơn bảy giờ đã tới cổng trường.
“Hơi sớm quá nhỉ.”
Bố nhìn đồng hồ, giọng trầm xuống. Ông tỏ vẻ khó chịu, bồn chồn không yên.
“Con định thế nào? Ngồi trong xe đợi à?”
“Con sẽ vào luôn.”
“Mio,” bố gọi, rồi nói gọn lỏn: “Đừng gắng sức quá.”
Bố dừng cần gạt. Trong xe im phăng phắc.
“Mio, sau này con muốn làm gì?”
“Dạ?” Mio lúng búng.
“Sao tự nhiên bố lại…”
“Định vào đại học nào, rồi sau này muốn làm nghề gì chẳng hạn. Con đã nghĩ tới chưa?”
“Con… chưa.”
“Chưa à.”
Đau lòng vì làm bố giận, Mio với tay toan mở cửa xe.
“Bố, con vào lớp đây. Con đi đây. Con xin lỗi!”
Ra khỏi xe, cô quay đầu lại nhìn khuôn mặt đăm chiêu của bố. Nhận ra mình chưa cảm ơn, cô khẽ cúi đầu.
Chiếc xe phóng đi xa cũng là lúc cơn đau bụng ập tới.
“Chào em!” Một giọng nói vui vẻ vang lên. Cô giáo trẻ, phó chủ nhiệm lớp Mio vừa băng qua đường.
“Yamazaki, em đến sớm thật đấy. May quá. Em đã đi học lại rồi. Hôm nay lớp mình sẽ bàn về chuyến du lịch sắp tới. Sẽ chia theo nhóm đấy.”
“Sao ạ? Chia nhóm tự do ấy ạ?”
Giọng Mio lúng túng đến mức chính cô cũng nhận ra điều đó. Đặt tay lên bụng, cô tiến về phía cầu thang. Sau khi thay áo khoác, cô lò dò vào lớp. Lớp học không một bóng người. Vừa ngồi xuống ghế, cơn đau bụng chợt trở nên dữ dội.
Cô hoàn toàn quên mất chuyến du lịch, cũng không muốn đi. Hôm nay sẽ chia nhóm tự do. Ngay lúc này, cô đã có thể mường tượng ra cảnh mình không được chọn vào bất cứ nhóm nào, sẽ trở thành kẻ thừa thãi, đơn độc một mình.
Tiếng mưa vọng tới như tiếng ù tai. Cơn ớn lạnh từ chiếc ghế gỗ xộc lên bụng Mio.
Mio đứng dậy, định đi vệ sinh. Cô đặt tay lên bàn. Bụng réo òn ọt.
Họ mà nghe được thì… Nào đã hết. Trong giờ học, nếu cô liên tục đi vệ sinh, không khéo sẽ còn bị gán cho một biệt danh khác tồi tệ hơn cả bệnh hôi chân, rồi sẽ bị chế giễu là một kẻ đáng xấu hổ trên mạng xã hội mất.
Vớ lấy cặp sách, Mio nhoài người về phía trước, lao ra khỏi lớp. Đi vệ sinh xong, cơn đau bụng vẫn chưa hết. Cô ra khỏi cổng trường, tiến về phía nhà ga. Một chiếc xe buýt đỗ ngay trước mặt. Khó lòng đi bộ nổi, Mio leo lên xe.
Xe lăn bánh, cô ngồi như ngã xuống một chỗ trống, vùi mặt vào cặp sách đặt trên đùi.
Mưa thêm nặng hạt, đập ầm ầm ngoài cửa xe.
Lúc Mio về tới nhà thì mẹ đi làm rồi. Hành lang bóng loáng. Có lẽ mẹ đã tốn công lau dọn lắm.
Mio mở cửa phòng. Sàn cũng sạch sẽ hơn hẳn. Chắc mẹ dọn cả trong này nữa. Bộ piyama sáng nay cô cởi ra được gấp ngay ngắn, đặt trên giường.
Đừng tự tiện động vào đồ của con như thế. Cô nghĩ, toan ngồi xuống giường thì chợt nhận ra một việc khác thường.
Không thấy chiếc khăn san màu đỏ đâu hết.
Mio có linh cảm chẳng lành. Hồi tiểu học, có lần mẹ đã vứt mất món trang sức đồ chơi cô cực kỳ yêu thích. Hôm đó, lúc đi học về, phòng của cô cũng được dọn dẹp gọn gàng y chang thế này.
Sau khi tìm hết một lượt, Mio thử nhắn tin hỏi mẹ về chiếc khăn. Khoảng hai mươi phút sau, mẹ gọi lại cho cô.
Cô nghe tiếng ồn từ đầu dây bên kia. Chắc mẹ đang trong giờ ra chơi.
“Mẹ, con không thấy chiếc khăn của con đâu. Mẹ để đâu rồi?”
“Không thấy khăn đâu, tức là con đã về rồi à?”
Không biết trả lời thế nào, cô im lặng. Giọng mẹ càng đanh lại:
“Mio, mẹ muốn con tốt nghiệp.”
“Tốt nghiệp cái gì chứ?”
“Con định làm em bé đến bao giờ? Con phải tốt nghiệp thôi.”
“Nhưng tốt nghiệp cái gì mới được chứ? Mẹ… vứt rồi sao? Mẹ lại vứt rồi sao? Khăn của con…”
“Nghe mẹ nói này, Mio. Vì…”
“Mẹ lại vứt rồi đúng không? Món đồ quý giá của con…”
Mẹ còn nói gì nữa nhưng Mio đã dập máy, vội vàng chạy xuống chỗ đổ rác. Rác đã được mang đi rồi. Nhớ ra khu vứt rác không cháy và chai lọ ngoài hành lang, cô lao về, sục sạo cũng không thấy bóng dáng chiếc khăn đâu.
Ngày xưa, khi bị mẹ vứt mất món trang sức đồ chơi, Mio đã nhờ bố hỏi công ty thu gom rác. Lúc đó, cô đã biết rằng món đồ dù có quý giá đến đâu một khi bị vứt vào thùng rác và được mang đi sẽ không bao giờ lấy lại được nữa.
Cô về phòng, lao mình lên giường.
Mẹ muốn cô “tốt nghiệp”. Không phải chỉ chuyện chiếc khăn, mà còn là rời khỏi căn nhà này, gia đình này nữa.
Mio lơ đễnh nhìn màn hình điện thoại. Bức ảnh đồng cỏ xanh cùng đàn cừu lọt vào mắt cô.
Mio bật dậy, nhét đồ cá nhân vào một chiếc túi rút và một chiếc túi boston, cả tấm thẻ tài khoản tiết kiệm tiền lì xì bấy lâu vào ví, cô tra vé shinkansen đi Morioka.
Nhớ ra chiếc ví mẹ hay để tiền tiêu sinh hoạt phí, Mio mở ngăn tủ ngoài phòng khách. Bên trong có bốn tờ mười ngàn yên. Cô rút lấy ba tờ.
“Con xin lỗi… Con xin một chút thôi…”
Ra khỏi cổng chung cư, cô nhìn điện thoại lần nữa.
Dưới bầu trời mưa u ám, những bông hoa cỏ bốn lá trên thảo nguyên lấp lánh như những vì sao trắng.
Bước xuống ga Morioka trên chuyến tàu Tohoku Shinkansen*, Mio chuyển sang tàu địa phương, đi thêm bốn ga nữa tới Takizawa thì xuống. Từ đây chỉ còn cách đi ô tô, xe đạp hoặc đi bộ.
Sau khi tìm trên mạng cách đi tới xưởng Yamazaki, cô đã tưởng tượng cảnh này trong đầu suốt.
Cứ tưởng rằng chuyến đi sẽ gần thôi, nhưng không ngờ lại xa quá.
Từ lúc leo lên shinkansen ở Tokyo, cô đã rất hào hứng, máu rần rật lên đầu.
Có điều, gần Ueno thì cô bắt đầu lo, lại thêm cơn đau bụng nữa. Nhốt mình trong nhà vệ sinh, cô đã nghĩ đến chuyện tới Omiya sẽ xuống tàu, quay về nhà.
Nhưng vừa về chỗ, cô đã ngủ thiếp đi. Có lẽ vì sáng nay phải dậy sớm, mà ghế ngồi êm ái quá.
Tiếng loa thông báo làm Mio giật mình tỉnh dậy. Tàu đã qua Omiya từ lâu. Sắp tới Sendai rồi. Mio há hốc miệng kinh ngạc. Tới khi định thần lại, cô bắt đầu thấy sợ.
Tuy nhiên, khi nghe loa thông báo ga tiếp theo là Morioka, cô đã yên tâm trở lại. Bởi đó là tên nhà ga ngày nào cô cũng ngắm nhìn trên điện thoại.
Tới đây rồi nhất định phải ngắm thảo nguyên xanh với đàn cừu.
Mio tới ga Morioka lúc hơn ba giờ chiều. Ga rất rộng, tấp nập người qua lại.
Vừa nhìn bản đồ trên điện thoại, Mio vừa thẫn thờ bước trong ga. Tuyến tiếp theo cô phải lên là “Iwate Ginka Tetsudo”.
Đi một lúc thì thấy bảng tên tuyến tàu viết bằng chữ trắng trên nền xanh. Sắc xanh thẫm nhìn như ảo ảnh. Cô bất giác đọc lên thành tiếng:
“Ginka Tetsudo*…”
Sao lại có nơi đặt cho một tuyến tàu cái tên đẹp nhường này chứ. Mio thấy như mình đang mơ. Việc cô bỏ nhà đi không khác nào ảo ảnh.
Biết đâu chỉ là mơ nhỉ. Vừa ngồi xuống ghế, Mio vừa nghĩ. Mình làm sao đủ quyết tâm thế này được chứ. Với lại, mỗi lần lên tàu mình đều buồn đi vệ sinh, mà giờ có buồn nữa đâu.
Sau một hồi đoàn tàu len lỏi giữa các khu nhà đông đúc, những mảng xanh đã ngày một nhiều lên.
“Ga tiếp theo là Takizawa, Rakuen-no-mori.”
Nghe tiếng loa thông báo, Mio nhìn điện thoại.
Tới ga gần nhà ông, gần xưởng Yamazaki nhất rồi.
Nghe rõ ràng là “Rakuen-no-mori”*, nhưng tra lại chỉ thấy tên “Gakuen-no-mori”*.
Từ đây đi bộ tới xưởng Yamazaki mất bốn mươi phút. Mio nhìn bản đồ lần nữa, bước đi chầm chậm.
Chừng mười lăm phút sau, nhà dân thưa thớt dần.
Đi thêm hai mươi phút nữa, Mio đã vào hẳn đường núi, không còn thấy bóng người và xe cộ. Hơn ba mươi phút, đường đã hoàn toàn đổi thành đường rừng, chưa hề được sang sửa.
Nỗi sợ ập tới khiến bước chân cô thật nặng nề. Mio nhìn điện thoại. Tiếp theo là đường độc đạo. Cô bỏ điện thoại vào túi, ngửa cổ nhìn trời.
Lúc cô tới Morioka, trời còn mưa lất phất nhưng giờ đã hửng nắng, xanh ngắt. Hai bên đường, cây cối mọc um tùm. Từng giọt nước mưa trong vắt đậu trên đám lá xanh thi nhau rơi lộp độp.
Mio dấn sâu vào khu rừng vừa tạnh mưa. Sau khúc ngoặt, cây cối cũng biến mất, để lộ ra vùng bình nguyên giống hệt một trang trại. Cô bất giác lao lên, nhưng chân khựng lại ngay.
“Ơ?”
Chẳng thấy thảo nguyên hay bông hoa trắng nào hết. Trước mắt cô chỉ là đám cỏ dại mọc cao khẽ đung đưa. Đây đó lẫn vào vài bụi cây lùm xùm.
Có thật là xưởng dệt ở đó không?
Càng vào sâu càng thấy nhiều cây tre với dây leo cuốn quanh thân. Nơi này giống như một cánh đồng đã bị cỏ dại mọc hoang.
Định đi qua, Mio chợt dừng chân.
Đằng trước có một người đàn ông đội mũ len đen nhô lên khỏi đám cỏ dại. Ông ta mặc chiếc áo khoác kaki đã cũ, đầu đội kính bảo hộ, tay thoăn thoắt vạt cỏ.
Mio nhớ lại tên biến thái mấy năm trước cô đã gặp trên đường đi học. Hắn trần như nhộng dưới lớp áo khoác dài, chỉ chực thấy nữ sinh nào đi tới sẽ vạch ra khoe.
Mio toan chạy qua thật nhanh nhưng đất mềm quá.
“Á!” Cô kêu lên, ngã chúi về phía trước. Tay cô nắm chặt đám cỏ.
Người đàn ông nhấc kính bảo hộ lên. Thân hình ông ta cao to vạm vỡ. Ông ta chầm chậm lại gần Mio. Mỗi bước chân lại kèm theo một tiếng chuông, khiến mùi cỏ càng xộc lên nồng nặc. Cô muốn chạy, nhưng chân không còn sức.
“Cháu… cháu xin lỗi… cháu…”
Mio cuống quýt.
Ông ta dừng lại, quỳ một gối trước mặt cô. Rồi đưa một tay ra sau lưng đỡ cô dậy.
“Cháu… cháu muốn đến xưởng… Yamazaki.”
“Xưởng Yamazaki?”
Ông ta lầm bầm bằng chất giọng trầm và thấp.
“Chỗ ni.”
“Chỗ ni?”
Người đàn ông cao lớn chỉ xuống đất.
“Ở đây? Nghĩa là ở đây ạ? Vậy ông có biết ông Yamazaki Koujiro…”
“Koujiro?” Ông ta lặp lại.
“Ta đây.”
“Sao ạ?”
Ông ta cởi chiếc mũ len màu đen, đồng thời tháo hẳn chiếc kính bảo hộ.
“Chính ta đây.”
Hai tay nắm chặt, Mio ngước nhìn về phía giọng nói ôn hòa.
Sau lưng ông, rặng núi xa xa hùng vĩ trải dài.
Từ tháng trước, con gái anh, Mio, đã bỏ học. Từ ngày Mio bước vào tuổi dậy thì, quan hệ của con bé với Maki, vợ anh có vẻ không suôn sẻ lắm.
Đỗ xe vào nhà xe của chung cư, Yamazaki Hiroshi hướng về nhà.
Căn nhà 3LDK mua từ mười hai năm trước có ba phòng: một làm phòng riêng cho con gái, một phòng ngủ cho hai vợ chồng và phòng còn lại rộng khoảng năm chiếu dùng làm nhà kho. Dù ở trong chính nhà mình, anh vẫn cảm thấy mình không thuộc về nơi này, càng không biết phải làm sao để đối mặt với cô con gái luôn nhốt mình trong phòng cùng vẻ mặt u ám và người vợ luôn luôn cau có.
Giá công ty bận rộn thì tốt biết bao.
Gần mười hai năm từ khi tốt nghiệp cao học, Hiroshi phụ trách nghiên cứu sản phẩm mới cho một công ty sản xuất đồ điện vào loại khá lớn. Hồi anh mới vào làm, công ty đã trình làng một sản phẩm đột phá, ngày nào cũng bận tối tăm mặt mũi. Nhưng tám năm trở lại đây, tình hình kinh doanh xuống dốc. Hiện công ty anh đã bị một công ty lớn mua lại và sáp nhập vào một công ty khác.
Đó cũng là lý do khiến nhiều đồng nghiệp chọn ra đi. May mắn thay, anh vẫn được tiếp tục làm việc ở công ty mới. Có điều, tình hình kinh doanh ở đây cũng chẳng khá hơn. Gần đây còn có tin đồn công ty chuẩn bị dẹp bộ phận sản xuất đồ điện tử.
Từ đầu năm, lượng công việc giảm đi thấy rõ. Ngày nào Hiroshi cũng về đúng giờ tan sở. Tuy nhiên, không thể chịu nổi không khí ngột ngạt ở nhà, anh thường xuống tàu trước một ga, vào quán cà phê Doutor giết thời gian, tới tám giờ mới về nhà.
Nhưng đột nhiên, tối qua, con gái anh nói muốn đi học lại.
Lý do Mio bỏ học là do quan hệ với bạn cùng lớp và cùng câu lạc bộ không được tốt. Ban đầu, con bé còn cố chịu đựng, không kể với bố mẹ, nhưng lâu dần đã bị stress, hễ lên tàu là bụng sẽ đau quặn nên không thể đi học được.
Anh cũng vậy. Mỗi lần bị stress, cơn đau bụng sẽ ập tới. Triệu chứng của Mio rõ ràng là di truyền từ bố.
Còn lại, Mio thừa hưởng đôi mắt to tròn dễ thương và gu ăn mặc gọn gàng, chỉn chu giống hệt vợ anh hồi trẻ (cũng có thể vì bố mẹ nào chẳng coi con mình là nhất).
Một cô bé như vậy, ngộ nhỡ gặp sự cố gì trên tàu (bị són tiểu chẳng hạn) thì… Nghĩ đến đó thôi là tim anh đau thắt, thật sự muốn làm gì đó giúp con.
Vì vậy, anh đã đề nghị với vợ rằng mình sẽ lái xe đưa Mio đi học hàng ngày cho tới khi con bé làm quen lại được với trường lớp. “Anh chiều nó quá.” Maki cằn nhằn. Cả hai to tiếng, không ai chịu nhường ai.
Tuy nhiên, sáng nay, anh bỏ ngoài tai lời vợ nói, cố nén cơn buồn ngủ đưa Mio đi học. Càng đến gần trường, con bé càng rúm ró đến tội.
“Nếu con không thích thì không cần cố quá làm gì.” Nghĩ vậy, Hiroshi đánh tiếng trước. Nhưng Mio lại vội vã xuống xe như thể muốn chạy trốn khỏi anh.
Hay Mio ghét mình? Ban đầu, anh nghĩ vậy. Có điều, lúc lái xe đi, nhìn qua gương chiếu hậu, anh đã thấy Mio cúi đầu mấy lần liền.
Mio không ghét, mà sợ anh. Phải, con bé sợ anh.
Làm bố kiểu gì mà để con gái sợ mình vậy chứ?
Chẳng vì lý do gì, anh tự nhủ sẽ đi xe đi làm đến khi Mio quen với việc đi học lại. Vậy là sắp tới không vào Doutor được nữa.
Hay mình ghé vào quán ăn gia đình nào đấy để giết thời gian nhỉ, anh nghĩ. Nhưng rốt cuộc, vì không biết con gái thế nào nên hôm đó Hiroshi về nhà ngay. Lúc ấy là sáu giờ hai tám phút.
Giờ này không biết Maki đã về chưa.
Tâm trạng bồn chồn, anh vào thang máy, đứng trước cửa nhà.
Sau khi lấy hơi sẵn sàng, anh mở cửa.
“Bố về rồi đây.”
Không có tiếng trả lời. Hiroshi đi vào trong, gõ cửa phòng con gái.
“Mio, bố về rồi.”
Bên trong im phăng phắc.
“Hôm nay con đi học thế nào?”
Con bé không ở trong phòng thì phải.
“Bố mở cửa nhé?”
Anh mở cửa, khẽ nhìn vào trong. Không thấy Mio đâu hết.
Chưa biết chừng con bé được chào đón nồng nhiệt và còn tham gia câu lạc bộ rồi cũng nên. Nếu thế, thật không uổng công mình lái xe đưa con đi học.
Anh lấy từ tủ lạnh ra một chai vang sủi tăm, ngồi xuống chiếc xô pha ngoài phòng khách. Vừa mở nắp chai, Hiroshi vừa nhìn ra cửa sổ. Đám đồ ngoài dây phơi đập vào mắt anh.
Khẽ thở dài, Hiroshi đặt chai rượu xuống bàn.
Nhà này có luật người về sớm nhất sẽ phải rút quần áo và cắm cơm.
Giả vờ không thấy cũng được, nhưng nếu làm vậy, lát nữa về thế nào Maki cũng bực bội. Nhìn cảnh đó cũng chẳng sung sướng gì.
Anh vớ chiếc giỏ, đi ra phía sân phơi. Nhìn thấy bộ đồ lót của Mio, anh lại thở dài lần nữa.
Con gái ở tuổi này lỡ về trúng lúc bố đang thu đồ lót cho mình không biết sẽ nghĩ gì?
Từ khi con gái vào tuổi dậy thì, anh cảm thấy mình như đang mất dần chỗ đứng, không biết nên cư xử ra sao.
Rõ ràng nhất là hôm Maki mua áo ngực cho Mio hồi con bé lên lớp năm. Về đến nhà, cô phàn nàn ngay rằng Mio không cao lên chút nào, chỉ có ngực là nảy nở.
“Thế càng nữ tính. Cũng tốt chứ sao?” Hiroshi vừa nói vậy đã bị vợ đốp lại ngay bằng khuôn mặt có phần ghê tởm: “Sao anh lại nhìn con gái mình bằng con mắt đó được nhỉ?”
Nào anh có ý sâu xa gì cho cam. Từ đó, anh càng không biết phải cư xử với vợ và con gái thế nào nữa.
Trời đã tối hẳn. Anh bất giác kéo tấm rèm đang khép hờ, nhìn gương mặt mình in trên cửa sổ.
Bước qua tuổi tứ tuần, khuôn mặt anh càng lúc càng giống bố.
Bố anh, Yamazaki Koujiro, là chủ một xưởng dệt – nhuộm, suốt ngày vùi đầu vào công việc, chẳng mấy khi trò chuyện với cậu con trai duy nhất của mình. Để phản kháng, anh quyết không nối nghiệp gia đình, bỏ lên Tokyo học đại học và chọn con đường hoàn toàn khác. Có điều, giờ nghĩ lại, anh cũng không hề tìm được sự đồng cảm với gia đình, đâu khác gì ông ấy.
Không thu quần áo nữa, Hiroshi kéo rèm lại. Thay vào đó, anh vào bếp, vo gạo.
“Em về rồi đây. Hôm nay anh về sớm thế. Mio đâu?”
“Anh không thấy.”
Đặt túi đồ siêu thị lên bàn, Maki mở cửa phòng Mio.
“Lạ thật. Em gọi con bé suốt từ trưa mà nó không nghe.”