Đặt ruột vào nồi cơm, anh bực bội. Đây là mẫu nồi cơm mới nhất do công ty anh sản xuất. Rõ ràng có chế độ hẹn giờ, đặt từ sáng có phải tốt rồi không. Nhưng Maki nhất quyết nói gạo ngâm nước lâu sẽ mất ngon nên luôn bắt chiều mới được cắm cơm.
Maki vào phòng Mio. Hiroshi gọi với theo:
“Này, từ giờ chắc đặt cơm từ sáng luôn nhỉ? Bình thường có Mio ở nhà, nhưng con bé đi học lại rồi.”
“Đi đâu được nhỉ?”
Ra khỏi phòng, Maki hớt hải chạy vào nhà tắm, rồi nhà vệ sinh.
“Maki! Em có nghe anh nói không đấy?”
“Có. Em xin lỗi, nhưng anh bỏ túi đồ vào tủ lạnh giùm em với.”
Dù thấy thái độ của Maki thật lạ, Hiroshi vẫn làm theo yêu cầu của vợ. Trong túi ngoài rau củ các loại còn có ba chiếc bánh sừng bò phủ sô cô la, loại mà Mio thích. Chắc cho ba người đây mà. Anh vừa nghĩ tới đây thì có tiếng Maki.
“Không biết đã xảy ra chuyện gì? Con bé đi đâu được nhỉ?”
“Có khi nó tham gia câu lạc bộ.”
“Không đời nào.”
Maki khẳng định chắc nịch, tiến vào bếp.
“Sao em biết?”
“Sáng nay con bé về nhà ngay. Rồi… nó gọi điện cho em, hai mẹ con cãi nhau.”
“Sao? Về ngay ư? Mà cãi nhau chuyện gì?”
Trong thoáng chốc, vẻ mặt Maki tỏ ra não nề.
“Em chỉ bảo con bé đừng làm tình làm tội bố mẹ nữa. Đừng như trẻ con, suốt ngày trốn trong chiếc khăn đó, hãy đối mặt với hiện thực đi.”
“Sao lại liên quan đến chiếc khăn?”
“Em lấy khăn của nó”, Maki xổ tóc.
“Giống chiếc mặt dây chuyền đồ chơi dạo trước. Con bé luôn tự trói mình vào thứ gì đó, để trốn tránh hiện thực. Em rất sợ khi thấy Mio suốt ngày đội chiếc khăn đó.”
“Sợ? Tại sao?”
“Đó không phải Mio em biết mà là một người khác. Hệt như thể xác con bé ở đây, nhưng tâm hồn nó bỏ đi đâu mất rồi ấy. Không thể để Mio trốn trong đó mãi được. Nó phải ra ngoài, phải đối mặt với hiện thực.”
“Em đừng ép con như thế. Hôm nay Mio đã cố đi học đấy thôi!”
“Đi học ư…”
Giọng Maki nghẹn lại.
“Anh chỉ đưa con bé đến trường thôi chứ gì.”
“Cô đừng có nói cái kiểu đó!”
Hiroshi quăng chiếc khăn lau tay vào bồn rửa.
“Anh cũng đừng có giận cá chém thớt. Tôi hỏi anh, lúc ở trong xe, anh có nói chuyện với Mio không? Có trò chuyện giúp đầu óc con bé thoải mái để đi học không? Hay lúc nào hứng lên anh mới nuông chiều nó? Còn chuyện gì khó nói lại đẩy hết cho tôi. Ở cái nhà này, tôi lúc nào cũng là người bị ghét.”
“Có ai ghét cô đâu, Maki. Bình tĩnh lại đi.”
Maki mở tủ phòng khách, lấy ra chiếc ví đựng sinh hoạt phí.
“30 nghìn… Mio lấy tiền ở đây. Tức là không phải tai nạn hay bị bắt cóc.”
Trước mắt, Maki dúi lại chiếc ví vào ngăn tủ.
“Để tôi gọi cho mẹ.”
“Khoan. Sao lại gọi cho mẹ?”
Hễ có chuyện gì, Maki lại gọi điện hỏi ý kiến mẹ ngay. Hiroshi chán ngán nhìn Maki rút điện thoại ra. Vừa lúc ấy, điện thoại cố định đổ chuông.
“Hay là cảnh sát? Tai nạn sao? Ôi, Mio.”
Maki vồ lấy ống nghe.
Ớ, giọng Maki khẽ khàng.
“Có chuyện gì? Maki. Có chuyện gì?”
“Dạ… Cũng lâu rồi ạ.”
Maki đưa tay bịt ống nghe.
“Bố anh, gọi từ Iwate. Mio đang ở đó.”
“Sao lại ở đó?”
“Tôi không biết. Anh nghe đi.”
Nhận ống nghe từ Maki, Hiroshi áp lên tai.
“Hiroshi hả?”
Giọng bố từ đầu dây bên kia vọng tới.
Bước ra khỏi nhà tắm sau khi rửa sạch hết bùn đất bám trên chân tay do cú ngã ngoài ruộng, Mio xỏ tay vào bộ đồ thể thao bằng vải thun Jersey cô mang theo thay cho đồ ngủ.
Không ngờ mình phải thay đồ sớm thế.
Hai tiếng trước, lúc hai ông cháu gặp nhau, ông nội đang phun thuốc trừ sâu cho vườn rau. Ông dùng áo khoác thay cho áo mưa và đeo kính bảo hộ để thuốc khỏi bay vào mắt.
“Vào trong kia đợi ông làm cho xong đã,” ông nói. Mio đi sâu vào trong thì thấy mặt sau một căn nhà gỗ dài có hai tầng.
Cô vòng ra cửa trước. Ngoài cửa treo một chiếc bảng gỗ với dòng chữ viết bằng mực tàu: “Xưởng dệt – nhuộm Yamazaki”. Trước cửa có chỗ đỗ ô tô, hai bên là hai khung cửa sổ đối xứng trông không khác gì một ngôi trường cũ kỹ xây bằng gỗ.
Mio ngồi lên thành lan can gỗ trước hiên nhà. Chừng một tiếng sau thì ông về. Nghe Mio kể cháu tự tới đây mà không xin bố mẹ, ông bảo sẽ gọi điện cho họ và giục cô vào rửa chân tay.
Phòng tắm lát gạch men xanh và trắng trông khá cổ điển, nhưng bình nước nóng lại là loại mới, cách dùng giống hệt nhà bà ngoại ở Yokohama.
Ánh mắt Mio dừng lại nơi chiếc ghế đẩu màu mật ong đặt trong phòng thay đồ*.
Chiếc ghế tuy hình dáng đơn giản nhưng có vẻ là đồ cổ, bề mặt sáng bóng rất đẹp. Không riêng chiếc ghế, cả căn nhà của ông đều toát lên không khí đầy sang trọng.
Ra tới hành lang, Mio thấy ông đang gọi điện thoại từ chiếc máy cố định đặt trên tủ giày.
Gọi xong, ông quay lại.
“Ông gọi cho bố cháu rồi.”
“Bố… có nhà ạ?”
“Bố cháu ngạc nhiên đấy. Cũng phải thôi.”
Tay nắm chặt hai đầu chiếc khăn mặt quàng trên cổ, Mio ngước nhìn ông.
Trước giờ, cô luôn hình dung “Ông nội ở Iwate” – người đã dệt chiếc khăn ấm cho mình là một ông già nhỏ thó, lưng còng với khuôn mặt tươi cười hồn hậu.
Có điều, ông nội đứng trước mặt cô còn cao lớn, đĩnh đạc hơn cả bố. Đôi mắt ông rất giống bố nhưng ánh mắt sắc và giọng nói dứt khoát hơn. Thi thoảng, ông lại nhìn Mio chằm chằm bằng khuôn mặt buồn rười rượi. Và hễ Mio nhìn lại, ông sẽ lảng đi ngay.
Lúc nãy cũng vậy. Vừa nhìn ra xa, ông vừa sờ tay lên gáy. Mái tóc màu tro đã lẫn sợi bạc rất hợp với chiếc sơ mi màu chàm đậm ông đang mặc.
“Gì thế? Thấy người già lạ lắm hay sao?”
Mio rúm người lại, nghe rõ tiếng mình hít vào.
“Xin lỗi, ông hơi nặng lời. Ông không trách đâu. Tại chưa quen nên…”
Ông nhìn lên tầng hai.
“Lên chứ? Nhà ông không cầu kỳ lắm.”
Ông bước lên chiếc cầu thang nằm đối diện lối vào. Nhìn thấy chiếc cầu thang rộng rãi đủ chỗ cho bốn người lớn cùng đi, Mio lẩm bẩm: “Như trường học ấy”. Ông đáp lại ngay: “Giống bệnh viện”. Nghe thế, cô đột nhiên thấy sợ.
Hè năm ngoái, Mio cùng câu lạc bộ đã xem một bộ phim kinh dị lấy bối cảnh là một bệnh viện bỏ hoang để thi xem ai gan dạ hơn. So với bệnh viện đó, căn nhà này cũ kỹ hơn nhiều.
Sợ hãi trước chiếc cầu thang mỗi bước đi đều rùng lên cọt kẹt, Mio dừng lại.
“Sao thế? Không sao đâu. Chắc chắn lắm.”
Trên đầu có một mạng nhện giăng ngang. Mio bất giác bụm miệng, cố ngăn tiếng thét hãi hùng.
Sao thế, ông lặp lại.
“Tổ nhện… Tổ nhện… to quá!”
Ông ngước nhìn trần nhà.
“Đây hả? Chúng làm tổ khéo thật. Sợi tơ đẹp quá.”
“Không phải. Không phải thế. Sâu, nhện… cháu sợ, cháu sợ…!”
Ông khoanh tay, vẻ mặt đăm chiêu:
“Nhện là loài có ích. Chúng vừa giúp ăn côn trùng có hại, lại là đồng nghiệp của ông. Nhưng cháu sợ đến thế thì đành mời khách không mời đi cho vậy.”
Ông không đuổi đám nhện mà cứ thế đi lên tầng. Không biết “khách không mời” là lũ nhện hay cháu gái nữa.
Dù ám chỉ gì thì cô cũng biết, ông đang giận vì mình đến mà không báo trước.
“Ông ơi…”
Ông quay lại, nhìn Mio chăm chú, không hiểu chuyện gì.
“Cháu thực sự xin lỗi. Vì đường đột tới đây…”
“Không sao.”
Lên tầng hai, ông rẽ trái. Trên này có một căn bếp và phòng ăn rộng rãi. Chính giữa là chiếc bàn lớn đủ cho tám người ngồi.
“Ngồi đi,” ông nói rồi rót nước táo vào cốc, bỏ vào lò vi sóng. Lúc lấy ra, ông vừa lắc cốc vừa lấy thìa ngoáy đều. Cốc nước táo âm ấm thơm mùi bột quế mềm ngọt. Mio uống say sưa. Chiếc điện thoại trong túi kêu vang. Mio rút ra. Là mẹ gọi.
Trong lúc cô còn lưỡng lự không biết có nên nghe không thì chuông đã tắt. Mio chuyển sang chế độ rung, đút lại vào túi.
Mio ngồi đối diện ông.
“Bố cháu thế nào ạ?”
“Nãy thì bố cháu bảo vẫn khỏe. Nhưng ông nghe nói công ty gần đây gặp nhiều chuyện không hay.”
“Cháu cũng không biết… Có điều, tối nào bố cũng về muộn.”
Chiếc điện thoại trong túi lại rung lên từng chặp như thể tiếng rên.
“Sao cháu không nghe?”
Đúng lúc ông hỏi thì điện thoại ngừng. Nhưng liền sau đó lại tiếp tục rung.
Mio định tắt nguồn nhưng lại bỏ ý định đó ngay.
Ngày xưa, khi bị vứt mất báu vật, cô chỉ biết khóc. Nhưng giờ, cô đã có thể nói cho mẹ hiểu cơn giận của mình.
Mio nhắm nghiền mắt, hít một hơi sâu rồi bắt máy.
“Mio!”
Âm giọng sắc sảo của mẹ như muốn đâm thủng màng nhĩ.
“Sao con không nghe? Có biết mẹ gọi bao nhiêu lần không? Sao con lại…”
“Tại mẹ đó…”
Nói đến đây, cô đưa mắt nhìn ông rồi mặt cúi gằm. Cô không muốn nhắc chuyện bị vứt mất chiếc khăn san trước mặt ông.
“Tại mẹ đó… Tại mẹ…”
“Mẹ làm sao? Mẹ nghe đây. Con nói đi. Nào, đừng im lặng thế… Sao con không nói gì mà cứ thế bỏ đi? Sao con im lặng? Mio, con còn nghe không đấy?”
Không thể thốt ra lời, cô dập máy. Nhưng mẹ đã gọi lại ngay.
Nắm chặt chiếc điện thoại bằng cả hai tay, cô gục mặt xuống bàn, cảm giác mình không khác gì một con rùa rụt cổ.
Cô ngẩng mặt lên, định bắt máy thì một bàn tay to lớn ngăn lại.
“Bỏ đi cháu.”
Ông nhấc điện thoại lên, bấm nút tắt nguồn.
“Cứ rải rải cũng được.”
Tuy không hiểu ý ông nhưng cô đã bớt căng thẳng hơn nhiều.
Ông trả điện thoại cho Mio rồi đứng dậy.
“Nghĩa là không cần vội. Cứ từ từ cũng được.”
“Nhưng…”
“Phải thế nào cháu mới bỏ đi thế này chứ. Giờ ông đi nấu cơm. Cháu lo soạn sẵn chỗ ngủ đi.”
Ông rời khỏi bếp, tiến ra ngoài, chỉ về phía cuối hành lang.
“Nhà mình có phòng khách nhưng không ai dọn. Ngoài ra còn một phòng nhân viên… thật ra cũng là họ hàng nhà mình thường hay ngủ lại. Cháu ở đó được chứ?”
“Cháu ở đâu cũng được. Miễn là ông cho cháu ở.”
“Ngoài hành lang có chổi lau, thấy chỗ nào cần thì tự dọn. Nhà vệ sinh trên này ở đây.”
Ông mở cửa. Đó là phòng vệ sinh kiểu Nhật.
“Ui, kiểu Nhật…”
“Dưới tầng một hiện đại hơn. Trên này chỉ có vậy thôi. Sao thế?”
Mio lại nhìn lên trần, khẽ nhăn mặt. Trên này cũng có một tổ nhện lớn. Một con nhện vằn vện sọc vàng sọc xanh dang chân ra tứ phía.
Ông nhìn lên trần, khoanh tay trước ngực.
“Sợ thế cơ à?”
“Không sao, không sao ạ. Cháu sẽ cố không nhìn. Sẽ cố không nhìn.”
Ông đi xuống cầu thang. Mio nhìn theo bóng ông, nói với theo:
“Nên ông cho cháu ở lại nhé!”
“Đương nhiên rồi, Kayo.”
Nghĩ bụng chắc ông nhầm tên mình rồi, Mio lẩm bẩm.
“Cháu là Mio chứ.”
Ông quay lại, nhìn cô đăm đăm rồi mắt nhắm nghiền.
“Ừ nhỉ, Mio.”
Để ông đi lấy chăn nệm, ông nói rồi nhanh chân xuống cầu thang.
Bố Hiroshi, Yamazaki Koujirou, vừa là người thừa kế xưởng dệt homespun do tổ tiên để lại đồng thời còn là một nhà sưu tập kiêm nghiên cứu về các sản phẩm dệt – nhuộm trong và ngoài nước. Ông có mối quan hệ thâm tình với giới nghệ sĩ ở Tokyo. Mẹ anh, Kayo, kể rằng thời đại học, ông nghiên cứu về lịch sử dệt và nhuộm vải của người châu Á, và thực sự muốn ở lại trường để tiếp tục làm công tác nghiên cứu.
Sáng hôm sau khi Mio bỏ đi, Hiroshi tựa mình trên ghế tàu Tohoku Shinkasen, nhớ về quê hương mình.
Xưởng Yamazaki nhà anh nằm ở thị trấn Takizawa vừa là nhà xưởng kiêm nhà ở. Xưởng còn sở hữu một showroom gồm cả văn phòng và cửa hàng ở ngay trung tâm thị trấn Morioka. Theo như cuộc gọi tối qua, Mio đã tìm đến căn nhà ở Takizawa. Bố anh bắt gặp con bé ở cánh đồng sau nhà.
Khi được hỏi lý do, con bé chỉ đáp gọn lỏn “Điện thoại”. Có lẽ Mio đã xem bản đồ trên điện thoại để tìm tới đó.
Tàu vừa qua ga Shin-hanamaki. Trong khoảnh khắc, khung cảnh nhà ga lọt vào mắt bất giác khiến Hiroshi nhớ về mẹ – người đã dệt chiếc khăn san cho Mio.
Mẹ anh, bà Kayo, quê ở Hanamaki, kém bố anh một giáp. Nhà ông ngoại nuôi cừu nên từ nhỏ mẹ anh đã thạo việc quay sợi và dệt vải.
Sau khi học hết cấp hai, bà tới làm cho xưởng Yamazaki, ngay lập tức trở thành thợ chính. Ba năm sau, bà kết hôn với chủ xưởng Koujirou rồi sinh cậu con trai duy nhất – Hiroshi một năm sau đó.
Thời Showa, sản phẩm của xưởng Yamazaki luôn có mặt ở hầu khắp các trung tâm thương mại nổi tiếng trên toàn quốc, mỗi lần tham dự triển lãm lại nhận không biết bao nhiêu đơn đặt hàng từ các nhà may.
Trong đó, được đánh giá cao nhất là loại vải thượng phẩm làm từ lông cừu tên là “Kou homespun”. Loại vải này được đích thân chủ xưởng Koujiro thiết kế màu và nhuộm theo đúng yêu cầu của khách đặt hàng, sau đó được những người thợ dệt lành nghề quay sợi và dệt dưới sự hướng dẫn của mẹ anh. Ngoài “Kou homespun”, các loại vải khác đa phần đều do bà thiết kế màu.
Các loại khăn choàng, khăn san bằng homespun do mẹ làm ra được nhiều khách hàng – đặc biệt là các bà, các chị ưa chuộng nhờ màu sắc dễ thương. Có điều, bao nhiêu tiếng thơm bố anh đều hưởng hết, còn mẹ mãi mãi vẫn ở trong bóng tối.
Hồi nhỏ, Hiroshi từng cho rằng bố là kẻ bạo quyền. Nhưng giờ lớn rồi mới hiểu, công việc ở xưởng vốn phải như vậy.
Suốt bao năm ròng, mẹ luôn ngưỡng mộ, gọi bố là “thầy”. Nhưng hai năm trước khi Mio ra đời, do mâu thuẫn về định hướng công việc của xưởng, hai người ly thân rồi dẫn tới ly hôn.
Hiroshi kết hôn cùng Maki đúng lúc bố mẹ đang lục đục, nên rốt cuộc, chỉ có mẹ tới dự lễ cưới của anh.
Tuy nhiên, khi cháu gái đầu lòng – tức Mio – chào đời, cả hai lại bắt tay cùng nhau dệt một chiếc khăn san mang tới lễ mừng đầy tháng cháu nội. Dù vẫn chưa hòa giải hoàn toàn nhưng khi ôm Mio vào lòng, nụ cười của họ đều tràn đầy hạnh phúc.
Nhớ về bố, Hiroshi lại thấy cay cay nơi sống mũi.
Sau khi ly hôn, mẹ anh rời khỏi xưởng Yamazaki, về quê tự lập xưởng mới. Tuy nhiên, do kinh doanh ế ẩm, bà mất dần nhiệt huyết, chừng nửa năm sau lễ đầy tháng Mio thì mất.
Trong đêm canh linh cữu mẹ, anh đã lớn tiếng trách mắng sao bố không thừa nhận công lao của mẹ. Trước sự chất vấn của con trai, bố anh chỉ lặng im chịu trận. Kể từ đó, tuy không tới mức bất hòa nhưng dường như giữa họ đã dần hình thành một khoảng cách vô hình.
Một con sông lớn hiện ra bên ngoài cửa sổ tàu shinkansen. Thảm cỏ non bên bờ sông trông thật mướt mắt.
Đến sông Kitakami là sắp tới ga Morioka.
Lần gần nhất Hiroshi về quê là tám năm trước, khi anh tiện đường tạt qua viếng mộ mẹ sau chuyến công tác.
Vừa bồi hồi vừa ngại ngùng, anh bước xuống sân ga.
Căn nhà ga với những bức tường và vòm mái dày dặn nhằm chống chọi gió tuyết lờ mờ tối. Vào mùa đông, nền tuyết sẽ phản chiếu ánh mặt trời khiến không gian tràn ngập một màu trắng bình yên. Nhưng còn mùa mưa, khi trời lúc nào cũng giăng kín mây đen như lúc này có lẽ là khoảng thời gian buồn nhất trong năm.
Hôm qua, bố hẹn gặp anh ở quán cà phê Tully’s nằm trong nhà ga. “Tôi sẽ đợi ở phòng hút thuốc trên tầng hai,” ông nói.
Cầm cốc cà phê bước lên trên, Hiroshi trông thấy một ông già cao lớn cùng mái tóc xám màu đang ngồi hút thuốc. Anh lại gần, mùi khói tỏa ra ngòn ngọt. Tuy mái tóc đã điểm nhiều sợi bạc hơn trước nhưng thói quen hút thuốc này chỉ có thể là của bố anh.
Anh đặt cốc cà phê lên chiếc bàn rồi ngồi xuống cạnh ông.
“Bố vẫn hút Garam à. Đáng lẽ phải đến tuổi cai thuốc rồi chứ.”
Ánh mắt anh hướng về phía ông già trong chiếc sơ mi màu chàm đậm.
“Đây là phòng hút thuốc.”
“Cái mùi này người hút thuốc cũng chẳng ưa đâu. Người xung quanh hít phải cũng bị hại lây. Bố đừng hút trước mặt Mio.”
Ông dụi điếu thuốc vào gạt tàn.
Loại thuốc lá được sản xuất tại Indonesia này vốn làm từ lá clove. Tiếng Nhật gọi mùi này là “đinh hương”. Hồi bé, sau khi đẩy hết việc trong xưởng cho mẹ để rong ruổi khắp châu Á trong gần nửa năm mới trở về, bố đã nói với anh như vậy.
“Thì sao?” Ông hỏi.
“Thì sao ư?”
“Anh định phàn nàn cả về loại thuốc tôi hút hả?”
“Con xin lỗi!” Anh đáp lại theo phản xạ.
“… Vì không gọi về nhà mà chỉ gửi thiệp năm mới.”
“Với cả lúc hoạn nạn nữa.”
“Con thực sự xin lỗi. Chuyện Mio, chắc bố bất ngờ lắm nhỉ?”
Ông thở mạnh, nghe như tiếng thở dài.
“Bất ngờ à… Con bé ngày nào còn đỏ hỏn trong ký ức tôi giờ đột nhiên ra dáng thiếu nữ nhường ấy, đứng trước mặt gọi tôi một tiếng ông ơi thật cứ như mơ. Hôm qua tôi băn khoăn mãi, không biết đầu óc tôi đâm ngớ ngẩn rồi hay đã tạ thế không chừng.”
“Con không biết phải nói gì hơn ngoài câu xin lỗi. Thật sự đã xảy ra nhiều chuyện…”
Ông nhấp một ngụm cà phê, khuôn mặt tỏ ra lúng túng.
“Nhiều chuyện… Cũng chỉ là ghét đi học hoặc ghét bố mẹ nên mới hành động bột phát vậy thôi. Nếu có ý định bỏ nhà hẳn con bé đã chuẩn bị đồ đạc kỹ càng hơn.”
“Giờ Mio đang ở đâu?”
“Nhà tôi. Tôi định dẫn nó theo nhưng lại nghĩ cần hỏi sự tình anh trước.”
Có tiếng cười của một đám nữ sinh vọng tới. Tất cả đều mặc đồng phục cấp ba, vừa chuyện trò rôm rả vừa tiến về phía phòng cấm hút thuốc. Ai nấy đều vui tươi, rạng rỡ.
Lớp 11. Ở cái tuổi làm rơi một chiếc đũa cũng lạ lùng đến bật cười mà tại sao con gái anh lại không có lấy một ngày vui vẻ.
Bố rút bao thuốc từ túi áo ra. Nhưng không hút, mà lại đặt xuống bàn, im lặng uống cà phê.
Chắc ông cụ chờ mình mở lời. Cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, Hiroshi lên tiếng:
“Mio rất nhạy cảm. Gần đây nó đã bỏ học. Cũng lâu rồi, khoảng hơn một tháng.”
“Một tháng làm gì đã lâu. Bao nhiêu năm rồi tôi không gặp anh ấy nhỉ.”
Tiếng cười của nhóm nữ sinh ban nãy lại vọng tới.
“Thật ra con bé bị bắt nạt. Nhưng nhà trường không cho là thế. Vì vậy, Mio ở nhà suốt. Nhốt mình trong phòng, quàng chiếc khăn san đỏ.”
“Khăn san? Mùa này mà quàng khăn sao?”
Mặt ông thảng thốt.
“Chiếc khăn bố mẹ tặng Mio nhân lễ đầy tháng.”
“Chiếc khăn đó à?” Ông tỏ vẻ bất ngờ.
“Vâng, là chiếc khăn đó. Nó lúc nào cũng trùm kín khăn, bật máy lạnh, trốn rịt trong phòng. Vợ con… cô ấy làm giáo viên mà con gái mình lại như vậy nên cũng chẳng còn mặt mũi nào.”
“Thế anh nghĩ sao?”
“Con ư?” Đột nhiên bị hỏi, Hiroshi im lặng. “Con còn bao nhiêu chuyện phải nghĩ…”
Ông châm thuốc. Có vẻ không cần phải hỏi “bao nhiêu chuyện” là những chuyện gì.
“Con biết Maki cũng hết lòng vì Mio, theo cách của cô ấy. Nhưng Mio cũng có thế giới riêng của nó… Mỗi khi thích thứ gì, con bé thường chìm đắm trong đó cả ngày. Như cái mặt dây chuyền thủy tinh… hay Swarovski gì đó hồi nhỏ cũng thế. Nó cứ mê mẩn ngắm đến quên cả chơi, cả học.”
“Thế thì có gì không tốt? Ai chẳng muốn ngắm nhìn cái đẹp. Anh cũng một thời chúi mũi chơi game đấy thôi.”
Ông phả khói. Mùi hương ngòn ngọt uể oải bao phủ một khoảng không.
“Hồi đó con còn bé. Với lại, con có mải chơi đến mức ảnh hưởng tới cuộc sống thực đâu. Vợ con… Maki đã lấy cái mặt dây chuyền đó rồi lỡ tay vứt đi. Lần này cũng thế. Mãi Mio mới chịu đi học lại, mà lúc con bé đi vắng, Maki lại lấy cái khăn…”
“Vất luôn rồi hả?”
Nghe như ông nói tiếng địa phương. Liền đó là dằn mạnh điếu thuốc xuống gạt tàn.
Nhìn điếu thuốc rúm ró, Hiroshi cuống quýt mở chiếc túi mang theo.
“Vẫn còn đây. Nhưng… hình như Mio nghĩ nó bị vứt rồi. Nên mới bỏ nhà đi.”
Hiroshi rút chiếc khăn san đỏ ra khỏi túi, đặt lên bàn.
Ông với lấy chiếc khăn, xoa xoa đầu ngón tay ngẫm nghĩ. Sau đó cầm một đầu trải rộng ra.
Tấm vải đỏ tươi khiến Hiroshi nín thở.
Đã mười bảy năm trôi qua mà sắc đỏ vẫn như đang rực cháy. Sự mềm mại đặc trưng của đồ thủ công cũng mang lại vẻ yêu kiều cho sắc màu vốn đầy mãnh liệt.
Ông nhìn chiếc khăn, vuốt ve với vẻ nuối tiếc. Dưới bàn tay một ông lão, chiếc khăn đỏ ánh lên thật sống động. Ngón tay ông dừng lại nơi một vết ố.
“Ra vậy,” ông thở dài, bắt đầu gấp khăn lại.
“Tôi hiểu rồi.”
“Bố hiểu gì cơ?”
Sau khi gấp gọn chiếc khăn bằng những động tác thành thục, ông đưa nó cho Hiroshi.
“Hiroshi, hôm nay anh về một mình đi.”
“Về một mình… Bố bảo bố không khỏe nên không để Mio ở đây lâu được cơ mà? Bố bị đau chỗ nào?”
“Người già nay ốm mai đau là chuyện thường tình. Nghe anh kể là tôi hiểu rồi.”
“Bố hiểu gì? Mio đã nói với bố những gì?”
“Ngược lại,” ông dúi chiếc khăn vào tay anh. “Con bé chẳng nói gì hết.”
“Nó lúc nào cũng thế.”
“Cho nên,” ông sẵng giọng. “Đừng ép nó. Mio giống hệt Kayo.”
Linh cảm chuyện không hay, Hiroshi nhìn chiếc khăn đỏ.
Nửa năm sau khi tặng chiếc khăn này cho Mio, mẹ anh mất trên núi ở tỉnh Akita. Nguyên nhân là bà bị rơi từ vách đá xuống khi đang đi hái lá nhuộm vải. Tuy nhiên, có người quen nói bà tự vẫn vì không chịu nổi sức ép tinh thần.
Ông cũng đang nhớ lại chuyện tương tự sao, Hiroshi đưa mắt nhìn bố.
“Cứ để con bé rải rải mà nghĩ xem sao. Vì muốn tránh mặt bố mẹ nên nó mới bỏ đi. Anh và Maki cũng đừng liên lạc gì hết. Càng cố gọi điện càng khiến nó muốn phản kháng. Hãy để nó một mình.”
“Nhưng con không thể để Mio ở đây một mình được. Con bé có tự làm được gì đâu. Bố cũng không quen chăm sóc cháu…”
“Tôi sẽ bảo nó gọi cho anh chị.”
“Bố nghe con nói rồi đấy. Nếu nhà con nói chuyện được với nhau sự thể đã chẳng tới nước này!”
“Tôi về đây.”
Ông đứng dậy, tay bắt đầu bấm điện thoại.
“Ít nhất bố hãy đưa chiếc khăn cho con bé. Maki không muốn trả lại đâu, nhưng con thì…”
Hiroshi đút chiếc khăn vào túi, đưa cho ông.
“Không,” vừa áp điện thoại lên tai, ông vừa ngăn anh lại. “Dạy dỗ con cái cần sự đồng thuận của cả hai. Vợ chồng anh hãy thống nhất với nhau rồi tự trả lại cho Mio.”
Ông khó chịu đút điện thoại vào túi, bước xuống cầu thang. Hiroshi cũng đuổi theo, lao ra khỏi quán.
Ông dừng lại trước một chiếc xe gia đình màu xanh nước biển.
Cậu thanh niên ngồi ở ghế lái đưa tay mở cửa phía ghế phụ. Cậu sở hữu cặp mắt hai mí rõ ràng cùng khuôn mặt khôi ngô.
“Thầy đợi lâu chưa ạ. Mà thầy nói chuyện xong rồi à. Cháu mua sẵn cơm tối rồi đây ạ.”
“Phiền cháu quá.”
Ông dập thuốc, bước lên xe.
Cậu thanh niên lạ mặt nhìn Hiroshi, khẽ chào. Hệt như cậu ta mới là người nhà của bố anh vậy.
“Bố, khoan đã!”
Ông mở cửa sổ, nét mặt như muốn nói “Sao?”
“Tôi đã bảo anh về đi rồi cơ mà. Hay giờ anh mới thấy nhớ nhà?”
“Con hiểu rồi. Hôm nay con sẽ về. Tạm thời, Mio… nhờ bố chăm sóc con bé giùm con.”
Ông không nói gì, đóng cửa lại. Chiếc xe màu xanh dần khuất dạng.
Một cơn gió thốc tới, xua tan mùi khói thuốc còn vương vất.
Từ tầng hai căn nhà xưởng, Mio ngắm nhìn dãy núi trải dài ngoài cửa sổ.
Quá bốn giờ chiều, mây đã bắt đầu giăng. Nhưng dãy núi cao sừng sững, dù đỉnh núi lấp ló trong mây thì sườn núi với thảo nguyên bát ngát vẫn trải dài típ tắp trước mắt cô. Cảm giác vừa gần vừa xa thật lạ lùng.
Tựa vào cửa sổ, Mio đảo mắt quanh phòng.
Sàn nhà bằng ván gỗ được cọ sạch bóng trông thật dễ chịu. Nhìn ánh sáng ấy, cô nhớ lại chuyện sáng nay.
Buổi sáng khi cô thức dậy, tổ nhện trong nhà vệ sinh đã được dọn sạch. Cả tổ nhện to tướng chỗ chiếu nghỉ cầu thang cũng không còn.
Hóa ra câu thần chú ông nói hôm qua là nói với lũ nhện, cô nghĩ bụng, mừng thầm. Dọn phòng xong, cô lấy chổi lau sạch cả bếp lẫn hành lang tầng hai.
Chỉ lau qua mà sàn nhà đã bóng láng khiến Mio rất thích thú, định lau tiếp cầu thang.
Ông nội từ dưới tầng một đi lên.
“Cháu lau nhà à? Lau phòng cháu ở thôi.”
“Ông đã cho ở lại nên cháu phải lau cả tầng một, cả ngoài hiên với dọn nhà vệ sinh nữa.”
“Cảm ơn cháu. Cứ rải rải mà làm.”
Ông đã lên đến nơi, nhìn khắp lượt tầng hai.
“Chà, sạch hơn nhiều đấy. Khoảng bốn giờ bố cháu sẽ tới Morioka.”
Mio ngừng tay, mặt cúi gằm.
“Bố cháu nghỉ làm đến đây sao?”
“Nghe nói là nghỉ nửa ngày.”
Bố vốn lúc nào cũng cau có, hôm nay còn phải nghỉ làm đến tận đây. Người thường xuyên bận rộn như bố chắc chắn sẽ càng thêm cau có. Chỉ nghĩ thế thôi, Mio đã muốn trốn đi thật nhanh.
Lúc đó, cô đã nghĩ bố sẽ tới tận nhà xưởng. Nhưng khoảng ba giờ chiều thì một chiếc xe màu xanh xuất hiện trước cửa. Chỉ mình ông nội lên xe. Ngồi trên ghế lái là Kawakita Taichi, con trai một người chị họ của bố cô, hiện đang học đại học ở Morioka.
Nếu họ đi đón bố thì phải tranh thủ lúc này trốn đi thôi. Trong tích tắc, cô đã nghĩ vậy.
“Ông nhờ Mio một chuyện.” Đang định đi thì ông trịnh trọng nhắc. “Nếu có ai tới cháu cứ bảo ông đi vắng, đừng để nhà không. Cực chẳng đã phải ra ngoài thì nhớ mang quả chuông theo bên mình.” Nói rồi ông đưa cho cô quả chuông đeo bên hông lúc làm đồng. “Để đuổi gấu.”
“Ở đây có gấu ạ?” Cô hỏi.
“Chúng đi lại ngang nhiên ấy chứ.” Taichi đưa điện thoại lên tìm.
Rồi anh chìa cho cô xem dòng thông báo của văn phòng thành phố. Trên đó là dòng chữ “Chú ý gấu tấn công” cùng thông tin những lần người ta thấy chúng xuất hiện.
“Em tưởng gấu chỉ ở trong sở thú.”
“Ở đó cũng có, ở đây cũng có.”
“Tầm này có cả gấu con nữa. Nguy hiểm lắm. Cẩn thận đấy.”
Miệng nói nguy hiểm nhưng cả hai chẳng ai tỏ ra lo lắng, rồ ga phóng đi.
Nhớ lại lời ông dặn, Mio thở dài.
Nghĩ tới việc gặp bố, tâm trạng cô trở nên nặng nề. Cô không muốn về nhà. Nhưng ông đã dặn trông nhà, xung quanh lại có gấu nên cô cũng chẳng dám đi. Vả lại, trời đã bắt đầu tối.
Gió thổi mạnh, cây cối ngả nghiêng, xào xạc. Đúng lúc mấy cây đại thụ kêu cót két thì dưới tầng một vang lên tiếng lanh canh. Liền đó là tiếng kim loại lăn lông lốc.
Âm thanh ồn ào kéo dài mãi không thôi.
“Hic… Lẽ nào… là gấu?”
Mio ló đầu ra khỏi phòng, hai tay lăm lăm bình cứu hỏa đặt ngoài cầu thang.
Cô đã từng đọc truyện có cảnh dùng bình cứu hỏa tấn công kẻ đột nhập rồi chạy thoát. Chắc có thể dùng cách đó để đuổi gấu được.
Định quay về phòng, Mio đổi ý muốn xuống nhà xem xét.
Hai tay ôm chặt bình cứu hỏa, cô bước xuống cầu thang.
Căn nhà này giống hệt một ngôi trường. Cầu thang nằm chính giữa hành lang, còn các phòng hai bên y chang phòng học.
Xuống đại sảnh, Mio nhìn xung quanh.
Từ ngoài bước vào, mở cánh cửa bên phải đại sảnh sẽ thấy dãy hành lang có thể quan sát được từ tầng hai cùng một khoảng trống cỡ bằng ba căn phòng. Một gian trong đó là phòng của ông.
Mio đánh mắt nhìn sang cánh cửa đối diện.
Sau cánh cửa đó chắc cũng là một dãy hành lang và một không gian rộng rãi. Tuy nhiên, ông dặn cô không được vào đó.
Tiếng gió nổi lên, căn nhà kêu cót két.
Một âm thanh lớn nữa vang lên, tiếp đó lại là tiếng đồ vật rơi xuống. Không sai, chính là từ khu vực cấm vào.
Mio mới khẽ chạm vào tay nắm, cánh cửa đã mở ra.
Cô bật đèn. Chỗ này cũng có một dãy hành lang giống hệt tầng hai.
Mio bước vào, tay ôm khư khư bình cứu hỏa. Có tới hai cánh cửa.
Cô mở cánh cửa gần mình hơn. Đó là một căn phòng bằng bê tông, tụ đầy hơi ẩm.
Cô bật đèn. Sáu chiếc chậu màu xanh nước biển cùng bốn chiếc nồi inox cỡ đại nằm lăn lóc trên nền nhà. Trên giá chồng cả đống chậu và nồi cỡ to nhỏ khác nhau.
Gió đang thổi vào phòng. Tất cả cửa sổ đều mở toang.
“Hóa ra là gió… Gió làm chồng chậu và nồi inox trên giá bị rơi.”
Biết được nguồn gốc của âm thanh vừa rồi, Mio thở phào.
Hết cả hồn, cô lẩm bẩm, thở hắt ra một tiếng rồi đặt bình cứu hỏa xuống.
Định đóng cửa đi ra ngay nhưng hơi ẩm khiến Mio dừng bước. Chắc nên để một lúc cho thoáng khí.
Nghĩ vậy, cô cẩn thận nhặt mấy món đồ bị đổ đặt lại lên giá, để cửa hơi hé mở rồi bước ra hành lang.
Định quay về tầng hai, Mio đứng sững lại.
Một làn hơi lành lạnh tỏa ra từ cánh cửa thứ hai.
Cô mở cửa. Lần này là gió điều hòa.
Tuy hơi sợ, Mio vẫn ôm bình cứu hỏa trong tay, bật công tắc điện.
Bất giác, cô thốt lên.
Đỏ, vàng, xanh lam, xanh lục, cam. Từng bó sợi len màu đậm nhạt khác nhau dựng ngay ngắn trên những chiếc giá cao tới trần nhà. Càng lên cao, màu càng đậm dần, trông không khác gì một hộp màu khổng lồ.
Mio bước tới gần dãy sợi màu xanh lam, ngước lên nhìn. Sắc xanh đậm dần, từ xanh lơ ở giá dưới cùng tới màu chàm đen ở trên cùng.
“Giống màu trời… Và màu biển.”
Tiếp theo, cô bước tới dãy màu đỏ: bắt đầu là hồng phớt, và tới giá trên cùng là màu đỏ lửa.
Đỏ cũng nhiều loại vậy sao?
Tò mò, cô tiếp tục tiến vào trong.
Sau giá sợi không biết cơ man nào là thảm cuộn tròn thành từng ống. Ở giá trong cùng la liệt sách, vở không còn lấy một chỗ trống.
Qua dãy thảm, Mio thấy một chiếc bàn tròn, bên trên trải vài tấm khăn san nhạt màu. Quanh bàn đặt hai chiếc ghế. Có vẻ vừa rồi đã có ai đã ngồi đây ngắm chúng.
Đặt bình cứu hỏa xuống sàn, Mio với lấy chiếc khăn san. Đập vào mắt cô là chiếc tag với dòng Hán tự: “Vải 香葉”.
“Đọc là gì? Kouyou? Hay Kayou…? Úi!”
Tiếng động lớn từ sau lưng vọng tới khiến Mio bất giác buột miệng. Hình như ai đó đang tiến lại gần.
Vừa bước tới, ông nội vừa cau mặt.
“Sao cháu lại ở đây? Ông đã cấm không được vào rồi cơ mà.”
“Cháu xin lỗi. Tại có tiếng động nên…”
Ông nhìn chiếc bình cứu hỏa đặt dưới sàn.
“Sao bình cứu hỏa trên tầng hai lại ở đây?”
“Cháu mang xuống để tự vệ… Vì nghe có tiếng động nên cháu cầm theo xuống, có gì còn xịt vào mắt đối phương.”
Khuôn mặt cau có đã giãn bớt, ông nhấc bình cứu hỏa lên.
“Đúng là có thể dùng để tự vệ. Nhưng tiếng động là tiếng gì?”
“Không phải phòng này mà ở phòng bê tông bên cạnh. Cửa sổ bị mở làm rơi đồ trên giá.”
Ông vội vàng chạy sang xem xét tình hình rồi quay lại ngay với khuôn mặt tối sầm.
“Thế là thế nào. Rõ ràng mình đã đóng cửa rồi cơ mà.”
Nói rồi ông ngồi xuống ghế, đưa hai tay bưng mặt.
“Ông ơi…” Mio lúng túng. “Bố cháu đâu?”
“Về rồi.”
“Về Tokyo ạ? Sao lại thế?”
“Cháu muốn về à?”
Ông buông hai bàn tay xuống.
“Nếu cháu muốn, mai ông sẽ đưa cháu lên Tokyo. Còn nếu không thì cứ ở lại đây.”
“Cháu được ở lại sao?”
“Ngồi xuống đi,” ông gật đầu rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện.
“Chỉ cần cháu hứa hàng tuần sẽ liên lạc cho bố cháu ít nhất một lần.”
Mio nhìn xuống chiếc khăn san đặt trên bàn. Sắc hồng phớt và cam đẹp như màu kem sorbet trái cây.
“Nhưng bố cháu bận lắm… Với cả, cháu nghĩ bố chẳng lo cho cháu đâu.”
“Bố mẹ nào cũng lo cho con hết, chỉ là họ không nói ra thôi. Mà cũng không cần nói trực tiếp. Miễn sao báo với bố mẹ rằng cháu vẫn khỏe là được.”
“Cháu nhắn LINE được không?”
Ông gật đầu, định dọn tấm khăn trên bàn.
“Ông ơi, khoan đã. Tấm vải đó… nhìn dịu quá. Cũng là homespun ạ?”
Ông cầm tấm vải màu vàng nhạt lên.
“Đây là vải pongee và lụa. Được nhuộm bằng một loại lá cây tên là ‘đinh hương’. Tuy màu hơi khác màu gốc…”
Ông xếp mấy tấm khăn màu hồng đào, cam và xanh lục nhạt lên bàn.
“Còn mấy cái này nhuộm bằng lá thiến thảo, sơn trà và ngải cứu.”
“Chỗ này là nhà kho ạ? Cháu thấy có nhiều thảm với chỉ có vẻ đắt tiền.”
“Ông gọi là phòng sưu tập. Tuy có đồ đắt tiền thật, nhưng đó không phải lý do ông cấm cháu vào đây. Lý do là phòng bên cạnh có trữ hóa chất.”
Ông cầm chiếc khăn màu hồng đào lên, choàng lên đầu Mio.
“Hóa chất để làm gì? Dùng lúc nhuộm vải bằng lá sơn trà với ngải cứu ạ?”
“Ông không nhuộm bằng cây cỏ.”
Mio chạm vào tấm khăn hồng đào vừa được choàng lên đầu. Cứ nghĩ phải mềm mịn lắm không ngờ lại khá thô ráp.
Ông bắt đầu dọn mấy thứ trên bàn.
“Cháu cũng hứng thú với vải vóc à?”
“Không hẳn là hứng thú… nhưng cháu thấy yên tâm. Mỗi lần thu mình trong đó, cháu lại nghĩ sẽ ổn, mọi chuyện nhất định sẽ ổn.”
Ông đứng dậy, chỉnh lại tấm khăn trên đầu Mio thành như một chiếc lúp cô dâu.
Ngại ngùng, Mio bật cười. Ông quay lưng bỏ đi.
“Hóa ra cháu thích homespun. Thế thì tranh thủ lúc ở đây, hãy thử làm một chiếc xem.”
“Bằng cách nào ạ? Cháu vụng về lắm, lại chậm nữa. Trước giờ chưa làm được việc gì ra hồn.”
“Vụng hay khéo cũng được, miễn là cháu muốn làm. Công việc đơn giản lắm. Nhuộm, quay sợi, rồi dệt. Tất cả đều được làm thủ công, như từ thời xưa.”
Ông bước tới giá sợi, lôi ra một bó màu đỏ.
“Con người thường gửi gắm mong ước của mình vào màu sắc. Màu đỏ là sinh mệnh, sức sống, chiêu phúc, trừ tà. Vì vậy, ông bà đã chọn màu này để tặng cháu dịp làm lễ đầy tháng.”
Cầm bó sợi trên tay, ông ngước mắt lên.
“Cháu đã luôn mang nó bên mình. Cùng nó trải qua bao chuyện vui buồn. Biết được điều đó, ông vui lắm. Nhưng giờ lớn rồi, cháu hãy tự chọn đi.”
“Cháu tự chọn? Chọn gì cơ ạ?”
“Chọn một màu sắc cho riêng cháu.”
Mio bước tới bên ông, ngước nhìn giá sợi màu. Ánh mắt cô bị hút vào dãy màu trên giá. Nào hồng, nào cam, nào xanh lục, xanh lam.
“Trước hết, cháu hãy chọn lấy ‘màu của mình’. Màu nào cháu thích và đại diện cho cháu ấy. Và, cháu muốn gửi gắm gì vào đó?”
“Cháu chưa từng nghĩ tới… Màu của cháu ư?”
“Cứ rải rải cũng được,” giọng ông rất mực khoan thai.