Dệt Áng Mây Trời

Lượt đọc: 688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2
cuối tháng sáu – thần chú của ông

Đã bước sang ngày thứ mười ba kể từ khi Mio tới xưởng Yamazaki. Rửa xong bát đũa của bữa sáng, Mio lấy khăn khô lau thật sạch.

Ở đây ăn sáng bằng bánh mì, mật ong từ hoa dẻ ngựa trộn với vừng đen và cà phê au lait. Ông bảo mật ong và vừng đen sẽ giúp cơ bắp khỏe mạnh và đầu óc nhanh nhạy.

Mio nhìn chiếc bát đen đựng cà phê.

Lòng chiếc bát sơn mài sau khi được rửa sạch và lau khô ánh lên những tia mềm mại hệt như chiếc vòng ngọc trai của mẹ, khiến cô ngắm không biết chán.

Mio mang chồng bát đã lau khô cất lên chạn. Vừa mở cửa ra, cô đã trông thấy những chiếc bát màu mực đỏ, mực đen cũng óng ánh không kém.

Một ý nghĩ lóe lên. Cô dựa lưng vào chạn, lấy điện thoại chụp ảnh chiếc bát sơn mài.

Dù đã hứa với ông sẽ thường xuyên liên lạc với bố mẹ nhưng tuần này Mio vẫn chưa làm.

“Con vẫn khỏe”. Gõ xong dòng tin nhắn, cô đính kèm tấm ảnh chụp “bát cà phê của ông” rồi gửi cho bố. Có tin trả lời lại ngay.

(Bố mẹ cũng vẫn khỏe. Cà phê? Đó là bát cháo. Bát cháo đấy…)

Cháo ư? Cô đang lẩm bẩm thì có tiếng ông hỏi, có chuyện gì thế.

“Có tin từ bố mẹ cháu ở Tokyo hả?”

“Vâng,” Mio cất điện thoại vào túi áo. “Cháu gửi ảnh bát cà phê của ông thì bố bảo đó là bát cháo.”

“Đúng là hồi Hiroshi ở nhà ông dùng nó để ăn cháo.”

Ông nhấc chiếc cốc đen lên.

“Có điều, dùng làm bát đựng cà phê cũng hợp. Vừa nhẹ, đưa lên miệng lại vừa vặn. Đặc biệt là giữ nóng được… Mà cháu đã chọn được màu chưa?”

“Chưa ạ. Có nhiều màu đẹp quá. Màu nào cháu cũng thích nên khó chọn thật.”

“Cháu thử nghĩ thế này xem. Nếu làm một lá cờ cho mình, cháu sẽ lấy màu gì?”

“Một lá cờ? Cháu còn không nghĩ đến việc làm một lá cờ.”

Mio nhìn ông, thấy ông đang chăm chú nhìn bát cà phê. Hóa ra ông cũng thích màu của đồ sơn mài giống như mình.

Mình muốn nói chuyện với ông nhiều hơn nữa.

“Cháu ví dụ thôi nhé. Nếu là ông, ông chọn màu gì?”

“Ông á,” ông hơi lúng túng, nhưng nét mặt nghiêm nghị trở lại ngay. “Giờ ông khác xưa rồi… Giờ chắc là… ừ, màu lông cừu thô. Trắng hay xám cũng được. Ông sẽ làm một tấm vải tự nhiên không nhuộm màu gì.”

“Tuyệt quá! Giống màu tóc của ông.”

Nét mặt ông đột nhiên thay đổi, không biết là đang bối rối, ngạc nhiên hay đang cười. Thấy vậy, Mio cuống quýt xua tay.

“Cháu xin lỗi vì đã ví ông giống con cừu… Nhưng cháu không có ý xấu đâu. Không một chút nào.”

Ông đưa tay vuốt tóc.

“Đúng là màu và hình dáng bộ lông cũng là dấu hiệu đặc trưng của từng loài vật.”

“Ông giận ạ? Lần nào ông liến thoắng nói như đọc thần chú là ông đang giận.”

“Ông không giận.” Vừa nói, ông vừa xỏ tay vào chiếc sơ mi bằng vải dungaree*.

“Đó là lúc ông ngạc nhiên thôi. Lông cừu thô được giao tới rồi đấy, cháu xem chưa? Giai đoạn này vẫn gọi là sợi bẩn.”

Ông bắt đầu rảo bước. Mio theo xuống tầng một thì thấy ông đi vào xưởng – căn phòng “cấm vào” hôm trước.

“Ông ơi, cháu vào được không?”

“Ông dọn hết đồ nguy hiểm đi rồi. Giờ cháu có thể dùng chỗ này. Nó đây.”

Trước căn phòng bê tông đặt hai bao ni lông to tướng cao ngang ngực. Một bao màu trắng, bao còn lại màu bùn.

Ông mặc bộ đồ như áo phòng thí nghiệm, mở bao ni lông màu bùn.

Thứ mùi khó chịu như một bãi nôn khiến Mio bịt mũi. Giống hệt mùi cô từng ngửi ở chuồng bò hồi nhỏ.

“Ông ơi.”

“Sao?”

“Thối quá.”

“Đúng rồi. ‘Sợi bẩn’ Hán tự là ‘ô mao’ – ô trong ‘ô nhiễm’ còn ‘mao’ chỉ lông cừu. Tức là những tấm lông cừu còn dính nhiều chất bẩn*.”

“Cháu không cần biết Hán tự thế nào. Ông buộc lại đi.”

“Không được.”

Ông thọc tay vào trong, lôi ra một cục lông cứng trông giống một miếng khoai tây chiên, nửa trên màu trắng sữa, nửa dưới màu nâu nhạt.

Khi đưa cục lông lên sát mặt, mùi hôi thối kinh khủng tỏa ra khiến Mio bất giác thấy ngứa ngáy khắp mặt.

“Cục nâu nâu này là…”

“Cứt cừu.”

“Cháu biết ngay mà.”

“Thế này còn đỡ chán,” ông tiếp tục lôi đống sợi bẩn ra. “Ngày xưa, mỗi lần giặt sợi bẩn là mùi bám cả lên tóc. Giờ thì đỡ rồi.”

“Thối lắm. Mà ông đừng gọi là cứt nữa.”

“Phân hay cứt cũng giống nhau thôi.”

Ông buộc bao ni lông lại, Mio thở phào. Tuy nhiên, mùi hôi vẫn còn phảng phất.

“Khó chịu đến thế cơ à,” thấy Mio ậm ọe, ông cười. “Tuy còn dính phân nhưng thứ bẩn nhất đã được loại bỏ lúc xuất hàng rồi. Giờ vấn đề quan trọng hơn là dầu nhờn.”

“Dầu nhờn?” Mio lặp lại, bất giác nhớ tới bệnh hôi chân cùng biệt danh “abi” mình từng bị trêu chọc.

“Lông cừu có chứa dầu nhưng cũng đâu có gì xấu. Vì chúng sẽ được dùng làm nguyên liệu sản xuất mĩ phẩm. Có điều, không loại bỏ dầu nhờn sẽ khó nhuộm màu. Đó là lí do cần giặt lông thô.”

“Giặt bằng máy hay sao ạ?”

“Cháu nói gì thế? Đương nhiên là giặt tay rồi.”

“Ôi trời!” Mio thở dài. Nếu được, cô không muốn dùng tay không giặt đám lông dính phân đó chút nào.

Ông mở bao còn lại.

“Ông chuẩn bị sẵn loại khác nữa đây. Đây là lông cừu đã được giặt bằng máy, gọi là scoured*.”

Ông bốc ra một nhúm lông trắng tinh giống hệt hình dung về “lông cừu” trong trí tưởng tượng của Mio.

“Sờ thử xem,” ông nói. Mio liền lấy đầu ngón tay sờ thử. Lông cừu giặt máy rất mềm và xốp.

“Cháu dùng loại nào, Mio? Sợi bẩn hay scoured?”

Toan nói “scoured”, Mio chợt dừng lại nghĩ. Tại sao ông phải chuẩn bị cả hai loại sợi làm gì?

“Bình thường ông dùng loại nào?”

Ông chỉ vào bao sợi bẩn.

“Nhưng dùng cái này phải giặt tay mà? Sao phải mất công thế ạ?”

Ông lấy từ trong túi ra một nhúm lông cừu, tiếp đó lấy một lượng tương đương từ bao lông cừu giặt máy. “Cháu nhắm mắt lại, đưa hai tay đây.”

Mio làm theo lời ông. Ông đặt hai nhúm lông cừu lên hai tay cô.

“Sờ bên nào dễ chịu hơn?”

“Bên trái!”

Câu trả lời ngay lập tức bật ra theo phản xạ. Cô nắm hai bàn tay lại, kiểm tra thêm lần nữa.

“Vẫn là bên trái.”

“Cháu nghĩ là tại sao?”

“Tại sao í ạ? Vì bên này mềm hơn.”

“Mềm thế nào?”

“Thế nào ư? Hừm… cháu không biết. Khó diễn tả quá.”

Dù Mio không thể trả lời, giọng ông vẫn rất mực dịu dàng. Có lẽ, kể cả cô có trả lời ngớ ngẩn thế nào chắc chắn ông cũng không chế giễu hay mắng mỏ đâu.

“Cháu thấy… giống như kem… giống kem tươi phết lên bánh kem ấy. Rất mềm và mượt.”

“Cách diễn tả hay lắm. Đó là sợi bẩn sau khi được giặt tay.”

Mio mở mắt, nhìn chằm chằm hai nhúm lông cừu trên tay mình. Cả hai trông giống hệt nhau.

“Chúng khác nhau ở điểm nào? Sao lại khác nhau thế ạ?”

“Khi giặt tay, cháu có thể loại bỏ được cả những chất bẩn rất nhỏ, nhưng máy móc không thể làm vậy được. Vì vậy, nếu giặt máy, người ta phải giặt rất lâu, thậm chí dùng hóa chất để hòa tan chất bẩn lẫn trong sợi khiến thành phẩm bị thay đổi đôi chút. Đó là điểm khác biệt giữa giặt tay và giặt máy.”

Scoured được giặt bằng máy cũng rất mềm. Có điều, bên giặt tay mượt hơn hẳn, cảm giác muốn sờ mãi không thôi.

“Vậy… cháu sẽ thử… giặt tay… xem sao.”

“Không cần gắng sức quá đâu.”

“Cháu nghĩ thêm chút nữa được không?”

Ông gật đầu, dùng một tay cởi chiếc áo trắng. Động tác có vẻ thành thục trông mới tuyệt làm sao.

“Cháu học cách giặt tay xong rồi quyết định cũng được. Giờ ông có việc phải tới showroom, cháu đi cùng chứ? Ông sẽ giới thiệu cô giáo cho cháu.”

“Ối!” Mio lại bất giác thốt lên.

“Không phải ông hướng dẫn cháu ở đây à?”

“Để người giỏi làm mẫu sẽ tốt hơn. Người đó sẽ thay ông quản lý xưởng Yamazaki. Chính là bác Yuko, mẹ của Taichi.”

“Họ hàng nhà mình ạ?”

“Đúng thế. Cô ấy là chị họ của bố cháu. Taichi đến đón bây giờ đấy, cháu đi chuẩn bị đi.”

Kitagawa Taichi là cậu sinh viên vừa hôm trước mới đến đây. Cậu được phép tùy ý sử dụng xe của ông nhưng bù lại, khi nào ông nhờ chuyển đồ hoặc chở đi đâu, cậu sẽ phải lái xe. Taichi sở hữu cặp lông mày rậm, mắt to cùng thân hình cường tráng với bờ vai rộng, rắn chắc không kém gì bố và ông. Bởi vậy, cậu là người Mio sợ nhất.

Nghĩ đến việc phải ở cạnh một người như vậy cũng đủ khiến vùng bụng dưới Mio trở nên nặng trịch.

Taichi lái xe tới chở ba người đi. Khoảng ba mươi phút sau, họ đã tới thành phố Morioka. Mưa bắt đầu nặng hạt.

Ra tới đường lớn, chiếc xe lần lượt lướt qua những chậu hoa màu cam treo dọc đường cùng những chậu hoa màu đỏ, màu hồng trang trí cách quãng trên lan can những cây cầu lớn.

Tựa đầu vào cửa sổ, Mio nhìn chúng chăm chú.

Showroom nơi họ đang tới trước kia vốn là chỉ trưng bày sản phẩm và thương thảo chuyện làm ăn. Tuy nhiên, chủ xưởng hiện tại – “bác Yuko”, tức Kitagawa Yuko đã biến nó thành studio và phòng tiếp khách.

Gọi thế cho oách chứ thật ra là nơi tụ tập của mấy bà già, lúc nãy Taichi nói vậy.

Theo lời ông, xưởng Yamazaki trước đây có khá đông thợ dệt, tính cả những người sống ngay tại xưởng. Có điều, theo thời gian, lượng đặt hàng ngày càng giảm, thợ cũ tuổi cũng đã cao nên giờ chỉ còn mình Yuko chuyên làm homespun.

Nghe nói hôm nay, một cầu thủ bóng đá xuất thân từ tỉnh Iwate hiện đang thi đấu ở nước ngoài cùng vị hôn thê sẽ tới thăm showroom. Gia đình anh ta vốn là khách quen, từ xưa đã thường xuyên đặt hàng homespun của xưởng.

Đang nói chuyện với Taichi, ông quay lại hỏi Mio có biết cầu thủ Aoyama không.

“Không… Cháu không biết.”

“Thầy ơi, con gái không quan tâm bóng đá đâu. Biết làm sao được.”

“Cậu ta chơi ở đội tuyển quốc gia đấy. Đọc báo thế nào cũng thấy.”

“Lũ nhóc gần đây cũng ít đọc báo rồi.”

Em còn nhỏ nữa đâu. Chỉ không quan tâm đến thể thao thôi. Mio muốn đáp lại nhưng lại e dè giọng nói lạnh lùng của Taichi.

Taichi xoay gương chiếu hậu đi một chút. Cảm giác như mình vừa bị mắng, Mio khẽ cúi đầu.

“Nhìn không khác gì một con cừu.”

“Đó là một lời khen hả?”

“Tôi chỉ thấy sao nói vậy thôi.”

Một lần nữa, bụng dưới Mio lại trở nên nặng trịch.

Hai người tiếp tục bàn luận về bóng đá, về việc cầu thủ Aoyama thi đấu rất năng nổ trong trận đấu vừa rồi.

Đường dần nhỏ lại, phía trước xuất hiện một tòa tháp trông giống như có một ngọn hải đăng với cửa sổ kính bao quanh mọc lên từ tầng hai một căn nhà gỗ nâu đen.

“Kia là gì thế ông?”

“Tháp canh lửa,” ông đáp.

“Ngày xưa, có người luân phiên được cắt cử trèo lên đó để canh hỏa hoạn, vì vậy nó tên là tháp canh lửa. Giờ không ai dùng nữa.”

“Khu này khác quá.”

Ông ngước nhìn tháp canh lửa.

“Khu này gọi là Morioka Machiya, còn lưu giữ nhiều căn nhà vừa làm nhà ở, vừa làm cửa hàng. Showroom nhà mình cũng thế. Tuy bên ngoài trông cũ kỹ nhưng nội thất đều được sang sửa lại cả. Kỵ ngoại của ông, chắc nên gọi là tổ tiên nhà mình… cũng từng buôn bán ở đây.”

Xe dừng lại trước cửa một căn nhà hai tầng.

“Giờ cháu đi đỗ xe, thầy và Mio vào trước đi.” Taichi nói.

Mio xuống xe, nhìn dãy phố.

Hai bên con đường hẹp là hai dãy nhà hai tầng, căn nào căn nấy đều bằng gỗ nâu đen xếp san sát nhau. Mái tầng một của showroom Yamazaki và các căn nhà bên cạnh đều hơi chìa ra đường, trong hệt như một mái vòm mini. Cửa sổ và cửa chính đều được lắp chấn song làm từ những thanh gỗ vuông đều tăm tắp nhằm tránh những ánh mắt tò mò.

“Mấy cái chấn song bằng gỗ đẹp quá.”

“Chấn song đó gọi là koushi. Ở cửa sổ là koushi-mado. Ở cửa chính là koshi-do*.”

Ông đưa tay kéo koushi-do. Bên trong là một căn phòng rộng với sàn lát gỗ. Ở chính giữa đặt một khung cửi đang mắc những sợi chỉ màu cam.

Sau khung cửi đặt một bức bình phong chăng bằng tấm vải màu vàng và lục nhạt. Bên trong nữa là một căn phòng rộng, thông tầng với sàn lát chiếu tatami.

Vừa bỏ giày vào tủ giày, ông vừa giải thích căn phòng đặt khung cửi gọi là “mise”*, còn khoảng thông tầng bên trong gọi là “joi”.

“Joi Hán tự là ‘thường cư’*, nghĩa là luôn luôn có người ở. Có cả ban thờ đấy, cháu thấy không.”

Ông chỉ lên cao, chỗ đáng ra là trần nhà tầng một của joi. Đúng là ở đó có một ban thờ lớn.

“Để tránh giẫm lên ban thờ nên joi đặt ở chỗ thông tầng, không có tầng hai.”

Tay ông chỉ lên trần rồi quay một vòng.

“Tầng hai bao quanh joi. Một phòng ông ở vào mùa đông. Còn lại bác Yuko và Taichi dùng làm nhà kho và văn phòng cho cửa hàng online.”

“Có cả cửa hàng online ạ? Thế mà cháu không biết.”

“Taichi mới mở gần đây thôi. Ông cũng không rõ lắm.”

Ông đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt bolo rồi bước vào joi.

Trong căn phòng lát chiếu tatami rộng rãi bên dưới khoảng thông tầng có đặt một chiếc bàn trà bệt. Có bốn người ngồi quanh bàn: một phụ nữ trung niên có vẻ là “bác Yuko” và một cô gái trẻ cùng hai người đàn ông. Tất cả đều tì lên bàn, chăm chú nhìn thứ gì đó giống như một cuốn album.

“Anh Aoyama.”

Ông lên tiếng. Hai người đàn ông với gương mặt hao hao cùng ngước nhìn ông.

Có lẽ đó là cầu thủ Aoyama và bố anh ta. Người bố thấp, đậm người trong khi cậu con trai cao lớn, dáng thon gọn. Ngồi cạnh họ là một cô gái với lúm đồng tiền khá dễ thương.

Ông bố đang định đứng lên đã bị ông ngăn lại.

“Không sao, anh cứ ngồi đi. Thấy anh vẫn khỏe mạnh thế này, thật không còn gì bằng. Nghe nói sự nghiệp cậu Aoyma cũng đang trên đà phát triển.”

“Có đáng gì đâu. Mà trông thầy cũng vẫn thế.”

Ông Aoyama giới thiệu cô gái trẻ với ông. Đó là vị hôn thê của cầu thủ Aoyama, đang làm ở đài truyền hình Sendai.

“Ồ,” ông Aoyama nhìn Mio.

“Thợ học việc mới của xưởng phải không ạ? Ngày càng có nhiều thợ trẻ quả là tín hiệu đáng mừng.”

“Nhưng chẳng ai kiên trì cả. Chỉ dăm ba bữa là nghỉ.”

Ông ngồi xuống, lưng quay ra cửa. Thấy ông chỉ tay ra sau chỗ mình ngồi, Mio cũng ngồi xuống đó.

“Ngồi mé phải,” bác Yuko tủm tỉm cười. Tóc bác cắt ngang vai, khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Thầy Koujiro,” bác Yuko gọi. “Anh Aoyama ưng chiếc áo lần trước lắm. Anh ấy khen mặc vào rất dễ chịu.”

“Cực kỳ dễ chịu,” ông Aoyama cười rạng rỡ.

“Lúc nãy tôi cũng kể với chị Yuko. Từ năm ngoái đã dùng quen rồi, giờ chỉ mong tới mùa đông để lấy ra dùng. Đi đâu tôi cũng mặc thay áo khoác. Cả lúc chạy ra cửa hàng tiện lợi tôi cũng tiện tay khoác lên luôn.”

Đúng là rất đẹp, Aoyama nhìn bố.

“Cháu cũng muốn may một chiếc áo khoác như thế.”

“May cho con dâu trước đã. Kento có áo của ông rồi. Thầy nhìn này.”

Ông Aoyama mở bọc furoshiki*, lấy ra một chiếc áo khoác màu chàm.

“Đây là áo khoác của ông nội, giờ Kento đang mặc. Không sờn cũ tẹo nào. Vẫn dùng được tốt.”

“Vâng. Còn mặc được dài dài. Ông nhà biết giữ đồ thật.”

“Cháu mặc đi đâu cũng được khen lắm.”

Aoyama đứng dậy, khoác áo lên người. Đó là một chiếc peacoat hai hàng sáu khuy.

“Chắc tại tạng người cháu giống ông. Cả vai lẫn lưng đều vừa như in.”

Đúng thật, Mio khẽ lẩm bẩm thì ông quay lại.

“Ông nhà hình như cũng là cầu thủ bóng đá thì phải.”

“Chắc cháu không biết nhỉ.”

Ông Aoyama mơ màng như đang hồi tưởng lại quá khứ.

“Từ thời còn mấy tập đoàn Yanmar Diesel hay Công nghiệp nặng Mitsubishi… Mỗi lần ông cụ thi đấu, cháu cũng thường đi theo cổ vũ. Hồi đó nào dám mơ tới việc Nhật tham dự World Cup hay con trai mình sau này sẽ khoác áo đội tuyển quốc gia.”

Aoyama mặc nguyên áo khoác ngồi xuống, đưa tay xoa ngực.

“Hồi nhỏ, ông hay mặc chiếc áo này mỗi lần tới xem cháu tập hay thi đấu. Nên bây giờ, lần nào ra nước ngoài, cháu cũng mang nó bên mình. Vì chắc ông cũng muốn được đi khắp thế giới.”

Aoyama nhìn vị hôn thê.

“Vì vậy, cháu cũng muốn tặng cô ấy một chiếc áo thế này. Một chiếc áo để truyền lại cho con cháu, cùng với những kỉ niệm về ông bà chúng.”

“Chúng tôi sẽ toàn tâm toàn ý.”

Nghe ông nói, bác Yuko gật đầu. Ông nhẹ nhàng hỏi vị hôn thê:

“Cháu đã chọn được màu chưa?”

“Cháu phân vân quá,” cô gái ngại ngùng nói, chìa chiếc điện thoại ra. “Cháu rất thích bức ảnh này. Màu trời ấy ạ. Đây là cảnh bình minh nhìn từ máy bay. Màu tía hơi ngả hồng sáng… như pha giữa đỏ và xanh…”

Vị hôn thê cho ông xem bức ảnh trên điện thoại. Mio cũng rướn lên nhìn.

Nơi đường chân trời là tầng tầng lớp lớp sắc đỏ rượu vang, tím hồng và tím oải hương. Bên trên là sắc xanh trong từ nhạt tới đậm.

“Ra vậy. Cháu thích lớp màu nào nhất?”

“Ưm,” cô gái nghiêng đầu.

“Chỗ tím tím hồng hồng ấy ạ. Cháu ưng màu đó. Nhưng càng xem màu mẫu lại nghĩ, màu xanh cũng đẹp, màu chàm cũng đẹp… Giờ cháu lại thấy màu đỏ nhìn cũng rực rỡ.”

“Cô ấy chọn được mấy màu rồi đây. Chỗ dán giấy nhớ ấy ạ.”

Bác Yuko đưa cho ông cuốn sách trông như một cuốn album.

Ông lật cuốn sách ngoài bìa đề “Bảng mẫu”. Đó là một cuốn sách dày, bên trong dán nhiều miếng vải vuông cỡ 5 centimet.

Bác Yuko rút ra năm cuốn giống như vậy từ dưới gầm bàn.

“Mio.”

“Dạ,” Mio trả lời theo phản xạ.

“Lấy các chỗ đánh dấu đưa cho ông đi.”

Được bác Yuko gọi tên khiến Mio khá bất ngờ, nhưng sức nặng của mấy cuốn sách mới khiến mắt cô mở to. Trong đó tập hợp tất cả mẫu vải xưởng đã làm từ trước tới nay.

Sau khi chăm chú nhìn mấy miếng vải mẫu mà vị hôn thê của cầu thủ Aoyama đã chọn, ông khởi động chiếc máy tính vừa mang tới và bắt đầu thao tác.

Tiếng kéo cửa vang lên. Taichi bước vào joi.

“Taichi,” không rời mắt khỏi máy tính, ông gọi.

“File số 890 tới 913.”

“Dạ.” Taichi đáp rồi nhẹ nhàng lên tầng, sau đó khệ nệ ôm xuống một xấp giấy khổ lớn.

Ông cởi dây, để lộ một tờ giấy dày, khổ to như tờ báo. Nửa trên là hàng chữ “Bản thiết kế màu”, còn nửa dưới đính một búi chỉ màu tím nhạt. Có vẻ đây là bản mô tả cách nhuộm ra màu tương ứng.

Bên dưới búi chỉ màu có một cột trống với rất nhiều con số. Bên trái đính mấy nhúm lông cừu đủ màu, từ đỏ tới xanh nước biển và hồng.

Ông nhìn lần lượt kiểm tra từng bản thiết kế màu. Sau khi xem khoảng mười tấm, ông đưa chúng cho Mio đang ngồi đằng sau.

“Mio, trải hết ra.”

Mio cẩn thận bày tất cả bản thiết kế màu vừa nhận từ tay ông lên sàn nhà. Giấy tuy dày nhưng chỗ gắn nhúm lông cừu khá nặng, không cầm bằng cả hai tay sẽ bung ra mất.

Hai mươi tư bản thiết kế – hàng ngang sáu bản và hàng dọc bốn bản – được bày hết ra sàn. Hai mươi tư búi chỉ màu đỏ, xanh nước biển và tím oải hương cùng những nhúm lông cừu sặc sỡ lấp kín một mảng chiếu.

Ông đứng dậy, khoanh tay nhìn xuống chúng vẻ đầy suy tư.

Yuko và Taichi đứng lên bên cạnh. Sau đó, cả bố con cầu thủ Aoyama cùng vị hôn thê cũng làm theo. Mio đứng cách xa một chút, chăm chú quan sát tất cả bọn họ.

Sắc đỏ trong veo, hồng phơn phớt, xanh lam của bầu trời mùa hạ và xanh lục nhạt tựa sắc lá non. Vị hôn thê nheo mắt, nhìn từng nhúm lông cừu đủ màu sặc sỡ trải rộng dưới chân mình.

“Đẹp quá, y như một cánh đồng hoa. Có điều…”

Cô nhìn ông vẻ tò mò:

“Đây là bản thiết kế ạ? Mấy búi chỉ với lông cừu này là gì thế?”

Ông quỳ xuống chiếu, chạm vào bản thiết kế.

“Chúng tôi cũng pha các loại lông cừu khác màu nhau để tạo ra màu mới, giống như vẽ tranh ấy. Ví dụ muốn ra màu tím thì nhuộm lông cừu màu đỏ với xanh lam, trộn lẫn với nhau rồi xe thành sợi dệt.”

“Sao lại thế ạ? Cháu nghĩ nếu từ đầu làm bột màu… hay là thuốc nhuộm màu tím rồi ngâm sợi vào đó sẽ nhanh hơn chứ.”

“Tùy từng thành phẩm, cũng có loại cần nhuộm theo cách đó. Nhưng riêng vải hay khăn san thì…”

“Ai,” ông Aoyama gọi con dâu.

“Con mang áo khoác của ông ra chỗ sáng nhìn thử xem.”

Aoyama đưa chiếc áo cho vị hôn thê. Cô nhìn chăm chú.

“A,” có tiếng reo khe khẽ.

“Lúc đầu tưởng là màu chàm, nhưng nhìn kỹ thì có cả xanh nước biển, đen, xanh lục, nâu… hình như cả màu vàng nữa ạ.”

Ông cười tủm tỉm.

“Trộn các loại lông cừu khác màu với nhau như vậy thoạt nhìn sẽ tưởng chỉ có một màu, nhưng những màu sắc ẩn chứa bên trong sẽ mang lại chiều sâu, cảm giác và ánh sáng cho tấm vải.”

Ông đặt tay xuống chiếu, cầm một bản thiết kế lên.

“Nghe cháu nói xong thì bác nghĩ màu này hợp đấy. Cháu thấy sao?”

Tất cả cùng ghé đầu nhìn bản thiết kế. Trên đó dán búi chỉ màu tím oải hương tuyệt đẹp. Vị hôn thê khẽ chạm vào nó.

“Vâng, đúng là màu này, cháu rất thích. Cảm giác nhẹ nhàng quá…”

Ông vuốt nhúm lông cừu màu đỏ đính bên cạnh.

“Ta sẽ pha nhiều màu đỏ chút nhé? Làm vậy sẽ rất tôn da, giúp khuôn mặt trông rạng rỡ hơn.”

Bác Yuko nhoài người nhìn bản thiết kế.

“Cần thêm chút màu đỏ ạ? Vừa hay có màu mới trộn xong, mời thầy xem thử. Taichi.”

Taichi lại lên tầng, bê xuống một bao ni lông lớn trông giống bao sợi bẩn Mio mới thấy ở nhà.

Ông mở miệng bao. Bên trong nhồi đầy lông cừu màu tím oải hương nhàn nhạt.

“Bồng bềnh thật đấy.”

Vị hôn thê reo lên, chạm vào đám lông cừu.

“Cảm giác dễ chịu quá. Màu cũng đẹp nữa.”

Yuko nhúm một nhúm lông cừu rồi dùng đầu ngón tay vê lại. Nhúm lông biến thành một sợi len vừa giống màu hồng nhạt, vừa giống màu tím.

“Khi xe sợi màu sẽ đậm hơn, giống thế này.”

“Tuyệt quá!” Cô gái càng thêm hào hứng. Vị hôn phu đứng bên cạnh cũng gật đầu. “Màu này đẹp lắm.”

“Nhìn rất sang,” ông Aoyama sờ vào đám lông cừu.

“Cháu chọn màu này. Rất đẹp. Cháu rất thích.”

Cô gái chỉ vào sợi len trên tay bác Yuko. Má cô ửng hồng, giọng nói trở nên thánh thót.

“Vậy ta sẽ lấy đây làm màu gốc để thiết kế làm sao cho hợp với màu áo của cậu Aoyama.”

Ông đưa bản thiết kế cho bác Yuko, nhìn lại bức ảnh trên điện thoại.

“Bức ảnh đẹp lắm. Ánh sáng bình minh xua tan đêm tối. Là màu hy vọng.”

Màu hy vọng. Nghe ông nói, Mio nhìn bao lông cừu màu tím oải hương nhàn nhạt.

Đúng là màu này rất hợp với vị hôn thê. Kết hôn với một cô gái vừa xinh đẹp vừa hợp với màu hy vọng khác nào luôn được kề bên nữ thần chiến thắng.

“Tốt rồi,” ông Aoyama vỗ lưng con trai.

“Vậy xin nhờ thầy giúp.”

“Giữa lúc bận rộn thế này mà anh và hai cháu vẫn hạ cố tới đây…”

Ông Aoyama xua tay.

“Không không, chúng tôi phải xin lỗi mới phải chứ. Nhờ thầy càng sớm càng tốt. Tổ chức hôn lễ xong Ai phải đi rồi. Hy vọng lúc đó con bé được mang theo chiếc áo ấm.”

Nghe bố chồng nói, cô gái ngượng ngùng cúi đầu. Sắc hồng vương trên hai gò má cô thật đẹp.

Aoyama cùng vị hôn thê đưa mắt nhìn nhau, miệng khẽ cười.

Chợt thấy nóng bừng, Mio bất giác đưa tay lên má. Hai má cô hình như cũng đang ửng đỏ.

Sau khi tiễn gia đình Aoyama, tất cả cùng quay lại showroom. Bác Yuko nói:

“Chiếc áo đó là do cô Kayo làm phải không thầy? Đẹp thật.”

Ông không trả lời, lẳng lặng quay lại joi. Bác Yuko đuổi theo ông.

“Chiếc áo lần này họ đặt hàng sẽ được đặt cạnh áo của cậu Aoyama. Nghĩa là sánh đôi với tác phẩm của cô Kayo. Tôi không chịu thua đâu. Tôi sẽ cố hoàn thành thật tốt.”

“Chắc sẽ ổn thôi.”

Ông chỉ nói một câu rồi ngồi xuống, chỉ tay sang bên cạnh. Mio chỉnh lại vạt váy rồi ngồi xuống.

“Taichi, pha trà.”

“Trà hoji được không ạ? À, có trà lúa mạch nữa.”

“Trà lúa mạch,” ông nói rồi rút bao thuốc trong túi ra, nhìn bác Yuko.

“Cô Yuko, về chuyện tôi nói với cô qua điện thoại.”

“À vâng.”

Bác Yuko vừa buộc gọn tóc bằng một sợi thun đen, vừa ngồi xuống đối diện ông.

“Cháu là Mio phải không? Bác nghe ông kể rồi. Chào mừng cháu tới đây.”

Không biết có phải do giọng địa phương hay do Mio chưa quen nghe nên giọng bác Yuko lúc cao, lúc thấp. Tuy nhiên vẫn cảm nhận rõ sự ấm áp. Mio khẽ gật đầu, cảm giác cơ thể cứng đờ vì căng thẳng đã được thả lỏng đôi chút.

“Vậy là Mio sẽ nối nghiệp ông nội?”

“Chuyện đó… cháu chưa nghĩ tới.”

“Không cần biết có nối nghiệp hay không”, ông nhấn mạnh, “cũng cần hiểu rõ về công việc của gia đình.”

“Vâng. Có điều, giờ việc ở xưởng rất bận, tôi không thể hướng dẫn từng chút được. Nếu Mio muốn làm một chiếc khăn san thì phải tự dệt được miếng vải cỡ khăn choàng đã. Sau đó tôi mới chỉ được.”

“Tôi hiểu.”

“Tôi có thể nhờ Taichi được không? Những lúc bận quá…”

“Cái gì…” Taichi đưa khay trà lên, giọng hơi khó chịu. Trên khay là bốn cốc thủy tinh lớn nhưng cậu chỉ nhẹ nhàng đỡ bằng một tay.

“Sao lại là con?”

“Con học sư phạm còn gì? Coi như thực tập đi.”

“Không thể coi như thế được. Con có đứng lớp dạy nhuộm dạy dệt đâu?”

Đặt ba cốc trà trước mặt từng người, Taichi cầm cốc của mình, toan đi lên tầng.

“Ơ kìa, đừng có trốn, Taichi. Ngồi xuống đây. Đấy thầy xem. Thế này có bực không.”

Yuko rút từ túi tạp dề ra một tờ giấy.

“Gần đây, hễ nhờ việc gì là tôi bị nó đòi tiền công. Rõ ngớ ngẩn. Còn lập hẳn bảng tính tiền thế này đây.”

Ông cầm tờ giấy, bắt đầu đọc:

“Giặt sợi bẩn: 1500 yên/tiếng. Gỡ búi sợi: 400 yên/tiếng. Thế này là rẻ hay đắt? Cháu căn cứ vào đâu để tính giá này?”

“Cháu tính bừa thôi ạ,” Taichi dựa vào tay vịn chỗ chiếu nghỉ đáp.

“Thưa cô Yuko, xin cô hãy có chừng mực, đừng bất thình lình gọi một cú điện thoại điệu em đến giúp nữa. Em cũng bận việc của em…”

“Thầy nghe cái giọng nó kìa. Có khó chịu không. Mỗi lần thế này đều gọi mẹ bằng ‘cô’ xưng ‘em’ đấy!”

Mio nhìn bảng tính tiền đặt trên bàn. Trên giấy liệt kê tên và tiền công của chừng gần ba mươi công đoạn.

Phải mất chừng ấy công đoạn để làm ra một tấm homespun sao? Vậy mà cô nghĩ, dệt vải là việc đơn giản.

Mio uống một ngụm trà lúa mạch, cảm nhận hương vị mùa hè.

Hết mùa mưa cũng là lúc học kỳ kết thúc. Nghĩ đến đây, cô chợt nhận ra mình đã nghỉ học từ lâu.

“Chưa tính tới chuyện tiền công,” ông nghĩ ngợi hồi lâu rồi lên tiếng, khoanh tay trước ngực.

“Để Taichi dạy Mio e Hiroshi sẽ…”

“Sao lại có Hirocha ở đây?”

“Dù sao Hiroshi cũng là bố của Mio. Taichi với Mio tuy là anh em họ, nhưng một nam một nữ tuổi ấy kè kè bên nhau như vậy e khó cầm lòng.”

“Thầy quá đáng rồi đó.”

Tiếng Taichi từ trên tầng vọng xuống.

“Cháu cũng có gu của cháu. Thứ nhất, không đời nào cháu động vào con nhỏ đó.”

Hai tiếng “con nhỏ” khiến Mio khó chịu, ngước nhìn lên trần.

“Anh…”

Taichi tránh ánh mắt cô. Từ trên cao nhìn xuống, cặp mắt hai mí với đuôi mắt dài của cậu càng tạo thêm áp lực với đối phương.

“Em học cấp ba rồi, không còn nhỏ nữa.”

“Không phải ý đó.”

“Xin lỗi cô,” ông nhún vai.

“Tôi định dạy Mio được gì thì dạy, có điều gần đây lực bất tòng tâm.”

Ông im lặng một chút rồi sờ vào cuốn sổ mẫu trên bàn.

“Quan trọng không phải là Mio có nối nghiệp hay không. Quan trọng là nếu có hứng thú thì con bé nên biết về công việc mà ông bà tổ tiên chúng ta đã từng làm.”

Tiếng mưa mỗi lúc một to. Mio ngước nhìn. Phía trên khoảng thông tầng là một cửa sổ lớn. Mưa đập mạnh vào cửa sổ, chảy dài như nước mắt.

“Waza-ari!”* Taichi hô vang hệt như một trọng tài Judo.

“Osake-komi*. Thầy đã nói đến thế thì cô Yuko từ chối sao nổi.”

“Thôi ngay, Taichi.”

“Ồ, 30 giây rồi. Cô Yuko, cô sẽ thoát khỏi thế kìm giữ bằng cách nào đây?”

“Con về phe nào đấy hả?”

Mio ngước nhìn theo bà. Taichi đang cười. Khi anh cười, cặp mắt to híp lại trông thật hiền.

“Tôi hiểu rồi,” bác Yuko có vẻ đã chịu thua, nhìn xuống sáu cuốn sổ mẫu đặt trên bàn.

“Tôi hiểu. Tôi rất hiểu rằng thầy muốn Mio biết về công việc của nhà ta. Tôi sẽ cố gắng hết sức, trong phạm vi có thể.”

Taichi im lặng đứng dậy, đi tiếp lên tầng. Ông kéo bao ni lông lại gần, bốc lên một nhúm lông cừu màu oải hương.

“Cô bảo mai bắt đầu giặt sợi bẩn đúng không? Vậy cứ bắt đầu dạy Mio từ đó. Mio, mai cháu bắt đầu nhập môn.”

Đột nhiên bị nhắc, Mio hết nhìn ông lại nhìn Yuko.

“Úi! Cháu… nhập môn ạ?”

“Bình thường, thợ học việc ngày nào cũng phải tới xưởng. Nhưng cháu còn chưa quen sống ở đây nên một tuần tới hai, ba lần là được. Phải không, cô Yuko?”

“Đương nhiên rồi ạ,” bác Yuko gật đầu.

Mọi chuyện đã được quyết định trong khi bản thân còn chưa hiểu ra sao. Không theo kịp, Mio bất giác nắm vạt áo ông:

“Khoan đã ông ơi. Cháu tới đấy… bằng cách nào?”

“Đi bộ hoặc đi xe đạp từ ga.”

“Ở đây có một chiếc xe đạp không dùng tới. Nếu đã quyết định như vậy thì nhờ thầy giúp tôi một tay.”

Ông đi vào trong cùng bác Yuko. Chân Mio tê dại. Bàn tay đang đặt trên đầu gối khẽ nắm chặt lại. Quỳ trên chiếu, Mio không nói được câu nào. Cô quả là một “con nhỏ” – đúng như lời Taichi nói.

*

Ngày đầu tiên Mio theo bác Yuko học việc là một ngày nắng hiếm hoi giữa mùa mưa.

Buổi sáng, cô dậy sớm, đi xuống bếp thì đã thấy ông đã pha xong cà phê. Được ông nhờ ra đồng hái lá tía tô xanh, Mio vòng ra sau nhà. Nông trại trong hình nền điện thoại bấy lâu giờ đã thành một cánh đồng. Từ hồi bố cô còn nhỏ, ông đã thôi nuôi cừu và nhập khẩu lông cừu từ nước ngoài.

Nắng sớm chói chang làm mắt Mio nheo lại. Cô bước ra đồng, nhìn những chùm hoa trắng lấp ló giữa tán lá xanh. Dây đậu leo phủ kín những thanh tre cắm cách đều nhau làm giàn chống cao ngang ngực.

Mio hít căng lồng ngực bầu không khí lao xao giữa những tán cây, nhớ lại những câu từng đọc trên blog.

“Những tia nắng sớm xinh đẹp phơn phớt hồng đào” cùng “những cơn gió trong lành”.

Chắc chắn là cảm giác này. Dù nông trại đã không còn nhưng nắng và gió vẫn như xưa.

Mio vui vẻ lấy điện thoại chụp ảnh dây đậu. “Chào buổi sáng!” Cô gửi cho bố.

Có tin nhắn trả lời ngay. “Ảnh gì thế?” Bố cô tò mò.

Mio cất điện thoại vào túi, tiến về khóm tía tô xanh.

Sau khi hái vài lá như ông dặn, cô đi lại phía con mương ở cuối ruộng, rửa sạch nắm lá.

Con mương tuy hẹp, có thể dễ dàng nhảy qua không khó khăn gì nhưng dòng nước chảy bên trong thì trong vắt, dồi dào. Cô vốc một hớp đưa lên miệng, vốc nước phảng phất mùi tía tô xanh, có lẽ từ tay cô.

Da tay rịn ướt, Mio vốc nước lên rửa mặt. Không có khăn lau nên cô lắc đầu rũ nước, khiến từng hạt nước bắn ra lóng lánh.

Lúc Mio trở lại bếp, ông đang cầm một tô lớn trên tay, nhìn cô khó hiểu.

“Sao thế? Tóc cháu ướt sũng rồi.”

“Cháu rửa mặt nên sơ ý làm ướt tóc. Con suối… hay là mương ở cuối ruộng, thích lắm ông ạ.”

“Đó là rạch nước ngầm từ núi Iwate. Khoan khoái đúng không?”

“Mát lạnh. Nước từ dãy núi sừng sững đó chảy tới tận đây cơ ạ?”

“Không chỉ ở bề mặt mà sâu dưới chân núi có mạch nước ngầm chảy ngoằn ngoèo trong lòng đất rồi mới lộ ra ngoài. Do được lọc qua nhiều tầng đất nên rất trong. À, cháu có ăn được mù tạt nguyên hạt không?”

“Một chút thôi ạ.”

Ông bỏ thêm một chút mù tạt lợn cợn vào mayonaise trong tô.

“Lấy túi thịt gà giúp ông. Loại đã lọc xương ấy.”

Tủ lạnh chất đầy những túi thịt đùi gà hút chân không. Lúc nào chỉ cần hâm nóng rồi ăn thì dùng loại nguyên xương, lúc nào trộn với đậu Hà Lan hay dưa chuột thì dùng loại đã lọc xương.

“Ông làm gì thế?”

“Cơm hộp cho cháu. Sau này quen rồi thì cháu tự làm.”

“Sandwich ạ?”

“Nhìn kỹ nhé. Món khoái khẩu của bà nội và bố cháu đấy.”

Ông cắt nhỏ thịt gà, bỏ vào tô mayonaise trộn đều, sau đó kẹp vào giữa hai lát sandwich rồi cho vào máy nướng. Chiếc máy là sản phẩm của công ty bố cô đang làm, tuy giờ đã đổi tên sau vụ sáp nhập.

“Máy của công ty bố cháu à?”

“Từ lâu lắm rồi. Nhưng vẫn dùng tốt, không hỏng hóc gì. Lấy cho ông cái bình ủ.”

Mio đưa cho ông chiếc bình inox miệng rộng đặt cạnh bếp ga. Ông đổ nước nóng trong bình ra, bỏ tảo bẹ và mơ khô vào, thêm một ít thịt lườn gà, miến và tía tô xanh xắt nhỏ, cuối cùng đổ nước nóng từ bình điện vào trong.

“Ông không muốn dùng lửa. Thế này là trưa có món canh ăn kèm. Sau này quen cháu tự nghiên cứu mà làm, có sách tham khảo đấy.”

“Vâng,” Mio vừa đáp vừa nhìn chiếc bình điện và máy nướng sandwich.

Đồ điện trong nhà toàn là sản phẩm của công ty bố.

Làm xong hộp cơm, ông tiễn Mio ra khỏi nhà. Cô chạy xe dọc con đường núi, xuyên qua khu rừng tĩnh mịch.

Khi đi quá trường đại học Iwate, dừng chờ đèn đỏ, Mio bất giác ngoái lại về phía nhà ông. Ngọn núi cô trông thấy ngoài cửa sổ giờ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nước mưa rơi trên núi, ngấm xuống lòng đất và phun trào ngay chân núi – chỗ nhà ông sao.

“Đó là núi Iwate…”

Mio ngước nhìn đỉnh núi. Sườn phải trải rộng như hình chữ “bát”*, trong khi sườn trái thoai thoải, thấp dần. Cả ngọn núi trông giống viền ngoài của chữ “trảo”hay chữ “qua”.

Chạy hết con dốc, Mio đã tới gần ga Takizawa. Cô lên tuyến Iwate Ginka Tetsudo, đi tới ga Morioka, sau đó thuê xe đạp đi tới showroom.

Vừa xem bản đồ trên điện thoại, Mio vừa đạp xe thật thận trọng. Lúc đi tới cầu sắt màu trắng tên Kaiun, cô bất giác nhìn về phía thượng nguồn. Chân núi Iwate lại hiện ra sừng sững.

Ở thị trấn này, từ chỗ nào cũng có thể trông thấy núi Iwate. Cô nhìn xuống dưới gầm cầu. Bên vạt sông cỏ mọc xanh ngắt là một con đường nhỏ chừng đủ cho hai người sánh vai nhau chạy tít tắp tới tận hạ lưu.

Khá tò mò về con đường đó nhưng Mio vẫn chạy xe từ đường ô tô xuống đường cho xe đạp. Đi chừng hai chục phút, qua một bia đá lớn là tới showroom.

Mio căng thẳng dựng xe ở cửa sau. Từ tòa nhà, khá nhiều bà lão lũ lượt ùa ra.

“Chào buổi sáng!” Cô cất tiếng. Một người tóc bạc tỏ ra ngạc nhiên cực độ.

“Ùi ùi ùi! Cô Kayo!”

Những người khác cũng nhìn Mio, ngạc nhiên không kém.

“Ôi trời, giống hệt. Giọng cũng giống.”

“Đúng cô Kayo rồi! Đúng giọng cô ấy rồi!”

“Con gái Hirocha thì phải.”

Một bà cụ lưng còng rạp tiến đến trước mặt, nhìn Mio chằm chằm.

“Xinh quá. Giống hệt Hirocha.”

“Này này, Hirocha cũng ra dáng đàn ông lắm. Bố cậu ấy là thầy Koujiro cơ mà.”

Một người khác dáng nhỏ thó tiến lại, nhìn Mio bằng ánh mắt trìu mến.

“Bố cháu vẫn khỏe chứ?”

Đột nhiên trở thành tâm điểm của bao nhiêu người khiến Mio không khỏi bồn chồn. Cô cuống quýt:

“Vâng. Khỏe, khỏe ạ. Chắc vậy.”

“Bao tuổi rồi nhỉ?”

“Mười… à, tuổi bố cháu ạ? Bố cháu… hơn bốn mươi một chút.”

Mấy bà lão lại nhìn nhau, phá lên cười.

“Hirocha bé bỏng ngày nào giờ đã ngoài bốn mươi. Bảo sao chúng ta không thành mấy bà già lọm khọm.”

Một bà cụ tóc màu tím nhạt nắm tay cô.

“Cháu nhập môn với cô Yuko hả? Cố lên nhé.”

“Cô giáo đang đợi đấy. Mau mau vào đi.”

Bị giục, Mio vội bước vào phòng. Bên phải là nhà vệ sinh, bên trái là nhà bếp. Bước vào sâu bên trong là một căn phòng rộng, đặt sẵn hai chiếc bàn đối diện nhau. Bác Yuko đang ngồi ở đó.

“Chào buổi sáng, Mio. Chắc mọi người ngạc nhiên lắm nhỉ. À, có khi cháu ngạc nhiên hơn. Cháu ngồi đi.”

“Dạ,” Mio đáp rồi ngồi xuống đối diện. Cô nhìn vào bên trong. Chính là căn phòng joi hôm nọ cô tới cùng ông.

Căn nhà dài và hẹp thật, Mio nghĩ, đảo mắt nhìn quanh.

“Mấy bà lão vừa rồi trước kia từng làm ở đây ạ?”

“Tiền bối của bác đấy. Sáng nào họ cũng có mặt ở đây lúc tám rưỡi, cùng tập thể dục theo đài ở joi rồi giúp giặt và gỡ búi sợi chừng một tiếng.”

Bác Yuko vừa viết gì đó vào tài liệu vừa nói.

“Hôm nào không có việc thì họ ngồi uống trà và xem ti vi thôi. Hễ ai vắng mặt là sẽ có người trên đường về tiện ghé vào hỏi thăm. Họ hầu hết đều sống một mình, coi như kiểm tra xem có gặp chuyện hay không.”

Mio nhớ lại hôm trước Taichi gọi showroom là “nơi tụ tập của mấy bà già”.

Bác Yuko dọn dẹp tài liệu, chỉ lên chiếc bàn Mio đang ngồi.

“Cháu dùng bàn đó nhé. Có đồ gì thì để dưới gầm. Hai ngăn kéo trên cùng có thể tùy ý sử dụng.”

Trên chiếc bàn đặt một chiếc điện thoại, bên cạnh là một chú cừu nhồi bông nho nhỏ. Chú cừu trắng trông không khác gì một miếng sushi nhồi vỏ đậu phụ chiên – inarrzushi với cái đầu và chân tay màu nâu làm bằng dạ.

Dưới chân nó đặt tấm thẻ “Chào mừng”.

“Cái này cho cháu ạ? Dễ thương quá.”

Bác Yuko nhìn chú cừu nhồi bông.

“Biết tin cháu tới ai cũng mừng. Chiều nay bác có việc phải ra ngoài, nên Taichi sẽ dạy cháu cách nghe điện thoại hay tiếp khách tới showroom. Còn buổi sáng ta tranh thủ giặt sợi bẩn nhỉ.”

Bác Yuko xắn tay áo, đeo tạp dề. Thấy vậy, Mio cũng đeo chiếc tạp dề đen ông chuẩn bị sẵn cho mình lên.

“Cháu mang sẵn cả tạp dề cơ à. Thầy Koujiro chu đáo thật. Đây là chỗ làm việc.”

Bà kéo cánh cửa lùa. Bên trong là một căn phòng với mái nhà bằng kính trong suốt, sáng sủa hệt như một ga-ra. Sàn nhà bằng bê tông, trong góc đặt khá nhiều thùng gỗ và bếp ga lớn cỡ bằng chiếc máy giặt. Cảm giác khá giống với tầng một ở nhà ông.

Bác Yuko mở nắp một chiếc xô lớn. Lập tức, mùi hôi thối xộc lên. Cảm giác kinh khủng giống hệt lúc ông mở bao sợi bẩn hôm trước.

Thối quá, Mio định nói nhưng đã kịp nuốt lời. Mio liếc mắt nhìn. Bác Yuko cúi thấp xuống, nhìn vào trong xô với vẻ mặt thản nhiên.

“Bác đã ngâm sẵn từ đêm qua rồi. Mio, cháu lấy cái xô kia, đổ nước bẩn đi rồi vớt lông cừu ra rổ.”

Mio làm theo, nhìn vào trong xô. Bên trong là thứ nước màu nâu đục ngầu. Mio chắt hết nước, vớt lông cừu lên một chiếc rổ to rồi đưa cho bác Yuko. Lông cừu ướt sũng trở nên nhão nhoét, không giống lông cừu bình thường chút nào.

Bác Yuko đổ rổ sợi bẩn vào một chiếc máy cao ngang đầu gối ở góc phòng.

“Đây là máy vắt công nghiệp. Dùng máy giặt cũng được nhưng loại này mạnh hơn. Chỉ vài giây là vắt kiệt nước. Vắt quần bò cũng nhanh lắm. Theo trình tự là phải ngâm sợi bẩn vào nước nóng hòa xà phòng từ đêm hôm trước rồi mới tới bước này.”

Nói rồi bà tiếp tục bật bếp ga có đặt một chiếc nồi lớn bên trên.

“Luôn phải giặt sợi bẩn bằng nước nóng. Vì vậy, cần đun nước ở đây. Lửa, hóa chất và nước nóng – toàn thứ nguy hiểm nên cháu phải hết sức chú ý.”

Mio gật đầu. “Sao không trả lời?” Bác Yuko nhắc.

“Ơ… dạ, vâng. Cháu xin lỗi!”

“Lúc làm việc mọi người thường quay lưng với nhau nên phải trả lời dõng dạc vào.”

“Vâng!”

Mio lấy sức hét to. Bác Yuko cười khúc khích.

Mio thao tác máy vắt theo sự hướng dẫn của cô giáo. Trong lúc đó, bác Yuko đổ nước nóng ra chậu rồi đo nhiệt độ nước.

“Lượng chất tẩy thường bằng 3% tới 5%, có khi tới 10% lượng lông cừu cần giặt. Ước lượng chừng ấy là được. Làm vài lần cháu sẽ quen.”

“Nước nóng khoảng bao nhiêu độ ạ? Cháu thấy nóng quá.”

“Lần đầu chừng 60 độ. Đủ để giặt sạch dầu nhờn. Lần cuối chừng 40 độ.”

“Lần đầu và lần cuối? Tức là phải giặt nhiều lần ạ?”

“Đúng. Phải giũ sạch nữa. Lặp đi lặp lại nhiều lần.”

Bác Yuko đổ nước vào chiếc chậu thứ hai rồi đổ thêm nước ấm và chất tẩy vào một chiếc xô lớn khác.

Cả căn phòng ngập trong hơi nước. Lâu lắm mới có ngày nắng đẹp nhưng hôm nay độ ẩm khá cao. Hơi nước nóng nghi ngút khiến lưng Mio rịn mồ hôi.

Sau đó, bác Yuko đặt hai chiếc ghế nhựa loại thường dùng trong phòng tắm hai bên chậu gỗ.

“Bắt đầu nhé. Nhìn bác làm mẫu này.”

Bác nắm một túm lông cừu đặt trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng dìm xuống chậu nước, dùng ngón tay cái ấn nhẹ nhàng.

“Không được bóp mạnh. Chỉ dùng bụng ngón tay cái ấn xuống để đẩy chất bẩn và dầu ra. Lấy từng chút một thôi nhé. Bóp mạnh sẽ thành nỉ mất.”

“Nỉ… là vải nỉ làm đồ thủ công ấy ạ?”

“Lông cừu bị ép bởi nhiệt và áp suất sẽ thành vải nỉ. Nước giặt đã nóng sẵn rồi, nếu mình bóp mạnh sẽ tạo ra áp lực biến lông cừu thành nỉ, lúc dệt sẽ khó, thậm chí còn phải vứt đi. Nên cháu phải chú ý đấy. Giờ cháu làm thử đi.”

Mio làm theo cách cô giáo chỉ, nhúm một chút lông cừu rồi dùng bụng ngón tay cái ấn nhẹ nhàng. Nhúm lông cừu dần chuyển sang màu trắng, lơ lửng trong làn nước nóng.

“Tốt, tốt lắm. Cháu khéo tay lắm, Mio. Tiếp tục như thế nhé. Cứ vậy, lặp đi lặp lại. Lặp đi lặp lại.”

Bác Yuko ngồi bên cạnh cũng bắt đầu giặt. Cả hai lặng lẽ làm việc giữa làn hơi nước. Mồ hôi chảy từng dòng trên lưng, đọng thành giọt lớn trên mặt Mio. Cô muốn lau đi nhưng cả hai tay đều đang chìm trong nước.

Có tới hai rổ lớn mà chỉ được dùng đầu ngón tay để rửa từng chút một. Công việc vất vả quá chừng. Có điều, Mio không quên cảm giác chạm vào nhúm lông cừu được giặt bằng tay không khác gì chạm vào một nhúm kem tươi.

Chất bẩn dần thôi ra khiến nước trong chậu đổi màu. Bác Yuko nhìn chậu của Mio nói:

“Tốt lắm. Cháu quen dần rồi đấy.”

“May quá…”

“Chuẩn bị thay nước đi. Rửa một hồi phải thay nước mới. Thấy nước đục chừng này là thay được. Cháu nhớ lấy.”

Sau khi thay nước và chất tẩy mới, cả hai lại tiếp tục. Hai rổ sợi bẩn vơi dần. Bác Yuko dùng tạp dề lau mồ hôi trên mặt, buột miệng hỏi:

“Hirocha vẫn khỏe chứ?”

“Chắc là khỏe ạ.”

“Chắc là?” Bác tỏ vẻ ngạc nhiên.

Lảng tránh ánh mắt đó, Mio đáp:

“Cháu… không nói chuyện với bố mấy. Cũng ít khi giáp mặt nhau.”

“Hirocha vẫn chẳng khác gì. Lúc nào cũng chúi mũi đọc sách. Hồi xưa cũng thế.”

Hầu như toàn ngủ chứ không đọc sách, Mio nghĩ bụng nhưng ngại nói nên đành im lặng.

“Bố… bố cháu hồi nhỏ thế nào?”

“Ừm…” Bác Yuko húng hắng.

“Cũng có chơi game, nhưng suốt ngày chỉ toàn đọc sách. Đàn ông nhà Yamazaki ai cũng thế cả. Cả thầy Koujiro, bố của thầy cũng thế. Rồi tới Hirocha và Taichi nhà bác.”

Sau khi giặt hết một lượt bằng nước nóng già, lần này cả hai bắt đầu giặt bằng nước ấm. Đám lông cừu cáu đen giờ đã trắng hơn, không còn nặng mùi như trước. Thậm chí, mùi xà phòng ngòn ngọt hòa trong làn nước ấm còn khiến Mio dễ chịu.

“Ai da,” cô khẽ hô lên, chỉnh lại tư thế ngồi. Ngồi lâu một chỗ khiến mông cô đau nhức.

“Giống thật,” bác Yuko ngồi bên cạnh lẩm bẩm.

“Cháu kêu ‘ai da’ giống hệt cô Kayo.”

“Giọng cháu giống bà thế cơ à?”

“Giống lắm. Tuy giọng cháu hiền hơn.”

“Thế ạ,” Mio lắng tai nghe giọng mình. “Cháu chẳng nhớ gì về bà hết, thế mà giọng lại giống, lạ thật. Bà cháu là người thế nào?”

Bác Yuko chợt ngừng tay, nhưng lại tiếp tục ngay.

“Hiếu thắng? Lý trí… Tóm lại là một người mạnh mẽ.”

“Thế thì cháu không giống bà rồi.”

“Nhưng không hiểu thực chất thế nào. Gần đây bác hay nghĩ thế.”

Tiếng nước lặng lẽ vỗ lên thành chậu.

“Bác nghe kể khoảng hai, ba năm thì phải… sau khi thầy Koujiro chuyển từ Tokyo về Morioka, cô Kayo bắt đầu vào làm ở xưởng. Ở tầm tuổi cháu đã thành thợ cả… nói thế này hơi lạ, nhưng đã là thợ dệt duy nhất trong xưởng này rồi.”

Tầm tuổi này đã thành thợ cả… tức là bà còn chưa hết cấp ba? Bác Yuko nói hồi đó hầu hết mọi người đều chỉ học hết cấp hai là đã đi làm.

“Với người nghệ nhân, tầm mười tuổi trở ra là khoảng thời gian rất quan trọng. Giống vận động viên thể thao ấy. Ở tầm tuổi đó, khả năng trau dồi kỹ thuật tiến bộ rất nhanh, sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho tương lai. Hồi đó bà cháu chưa được gọi là ‘cô’ nhưng yêu cầu của thầy Koujiro cao cỡ nào cũng đáp ứng được hết. Họ đúng là một cặp ăn ý. Sau đó đã kết hôn với nhau.”

“Úi,” Mio thảng thốt. Liền đó, nghĩ tới việc cả câu cảm thán này cũng giống hệt bà nội khiến cô thấy nhột.

“Nhưng ông cũng biết dệt phải không ạ? Sao ông không tự làm.”

“Biết chứ, tất cả các công đoạn. Nhưng việc quan trọng nhất của thầy Koujiro là thiết kế màu và nhuộm. Hai người họ giống như nhà sản xuất? À không, huấn luyện viên và vận động viên thì chính xác hơn.”

“Bà cháu cũng giặt lông cừu thế này sao?”

“Có. Hồi còn ở Hanamaki bác từng thấy rồi. Cô Kayo đã dốc nhiều tâm huyết để làm một chiếc khăn san cho lễ thôi nôi của cháu.”

Ngón tay đang ấn nhúm lông cừu của Mio chợt cứng lại.

Hồi mình mới sinh, bà cũng làm việc này ư. Chiếc khăn san màu đỏ…

Nhớ tới việc chiếc khăn đã bị vứt đi, mặt Mio bất giác cúi gằm.

Sau khi giặt sạch chất bẩn, lần này hai người tiếp tục giũ lông cừu trong nước nóng cho trôi hết xà phòng. Xong xuôi, cô bỏ vào một chiếc rổ, mang tới máy vắt dưới sự giám sát của bác Yuko. Lông cừu sau khi vắt khô được trải mỏng ra ba nong lớn, hong ở nơi thoáng gió.

Bác Yuko vặn mình, đấm lưng thùm thụp.

“Khốn khổ cái lưng tôi. Mio còn trẻ nên chắc không sao.”

“Đi ăn trưa nhé,” bà vừa bước lên thềm vừa nói.

“Nghỉ đi ăn đã. Hôm nay bác mời. Gần đây có quán cà phê được lắm.”

“A… Hôm nay cháu có cơm hộp. Ông làm sandwich cho cháu rồi.”

“Ôi… Ngày trước thầy Koujiro cũng hay làm cơm hộp cho cô Kayo lắm.”

Bác Yuko nhoẻn cười.

“Vậy bác đi một lúc rồi về. Taichi! Taichi!”

“Dạ?” Giọng bực tức từ trên tầng vọng xuống.

“Bữa trưa con tính sao?”

“Con không cần.

“Con không đi học hả?”

“Không.”

“Nói năng kiểu gì thế hả. Giáo viên như thế làm sao dạy được học sinh.”

Bác Yuko đã ra tới cửa sau, vừa xỏ dép vừa ngước lên tầng:

“Nó vậy đấy nhưng tốt tính lắm. Cháu đừng sợ.”

Miệng thì đáp “vâng” nhưng nhớ tới giọng điệu cục cằn của Taichi khiến Mio không khỏi rùng mình. Căng thẳng, cô về bàn mình ngồi, mở hộp cơm trưa. Đúng lúc ấy, con cừu nhồi bông đập vào mắt Mio. Cô dừng tay, nắm lấy.

Chú cừu trắng xinh xinh, mềm mại. Cảm giác mới dễ chịu làm sao. Bất giác cơ mặt cô dãn ra, một nụ cười khẽ nở trên môi.

« Lùi
Tiến »