Những tin nhắn gần đây Mio gửi về lần nào cũng chỉ gọn lỏn vài câu.
Đôi khi có gọi điện cũng chẳng trò chuyện được lâu, đôi bên chỉ hỏi thăm sức khỏe là cùng.
Mấy bữa trước, con bé nhắn sẽ bắt đầu học việc ở xưởng Yamazaki của ông nội, bao giờ tự mình dệt được một tấm homespun mới về Tokyo.
Hiroshi gọi cho bố than vãn. Bao giờ Mio mới dệt xong chứ, và con bé đang nghĩ gì? Ông chỉ lạnh lùng đáp, anh tự hỏi nó đi.
Một ngày đầu tháng Bảy, giống như mọi ngày, Hiroshi lại ngồi cả tiếng trong quán cà phê trước khi về nhà. Để giết thời gian thôi, cho đến gần đây là vậy. Có điều, giờ đêm nào Hiroshi cũng trằn trọc nghĩ về cách cư xử của mình.
Ở công ty, do kế hoạch xúc tiến để bàn giao cho một nhà sản xuất nước ngoài, bộ phận sản xuất đồ điện của anh đang đứng trước nguy cơ cắt giảm nhân sự quy mô lớn.
Nghe đồn bên trên không chỉ lập danh sách nhân sự cần cắt giảm mà còn có cả danh sách các kỹ sư không được nhảy việc sang công ty khác. Kể cả khi những người này xin nghỉ, phía công ty cũng sẽ bác đơn.
Tám năm trước, khi công ty anh bị xóa sổ sau khi buộc phải sáp nhập vào một công ty lớn trong ngành, Hiroshi đã đứng đầu danh sách đó. Tính đến nay, việc anh làm chỉ là cái gai trong mắt người khác.
Liệu lần này anh có tiếp tục đứng đầu danh sách? Và có thể làm công việc mình mong muốn hay không?
Gần đây, ngày nào anh cũng nghĩ về chuyện đó. Dù không thể tìm ra câu trả lời thỏa đáng.
Hiroshi mở cửa nhà, nhìn thấy đôi giày bệt màu đen đặt cạnh lối vào. Từ trong phòng tỏa ra mùi nước xả vải nước ngoài khá nồng nặc. Biết là mẹ vợ từ Yokohama tới, Hiroshi khẽ thở dài.
“Anh về rồi à?” Maki nói. Tiếp đó, mẹ vợ từ trong bếp tiến ra hành lang.
“Hiroshi đi làm về đấy hả?”
“Hôm nay mẹ nấu cơm đấy.”
“Thế ạ, cảm ơn mẹ! Phiền mẹ quá.”
Mẹ vợ luôn giữ một chìa khóa dự phòng. Thực sự mà nói, anh không thích việc bà tới đây và làm việc nhà trong lúc hai vợ chồng đang đi vắng. Có điều, khi cả hai cùng phải đi làm, có người giúp dọn dẹp nhà cửa và dạy dỗ con cái là điều không thể thiếu. Hơn nữa, khi cả hai mua căn nhà này, chính bà cũng đã giúp một khoản kha khá, nên thật khó để nói ra điều đó.
“Có món khoai sọ con thích đấy. Mẹ nấu nhiều lắm.”
“Hay quá, cảm ơn mẹ!”
“Mấy món hầm mẹ làm rất ngon.”
Vừa thay đồ trong phòng ngủ, anh vừa nén tiếng thở dài, cố không để hai người bên ngoài nghe được.
Dù rất biết ơn mẹ nhưng cả lúc về nhà sau một ngày mệt mỏi vẫn phải giữ kẽ với người nhà vợ thế này thì phiền thật. Đã vậy, từ ngày Mio bỏ đi, bà càng năng sang đây nhiều hơn.
Ra tới bếp, anh thấy vợ và mẹ vợ ngồi quanh bàn nhưng chỉ còn một suất ăn đặt bên trên.
“Sao hai người không ra xô pha ngồi cho thoải mái?”
“Không việc gì đâu,” mẹ vợ xua tay.
“Mẹ về ngay ấy mà. Trước khi về, mẹ muốn nhờ con một chuyện.”
“Chuyện gì vậy ạ? Nghe nghiêm trọng thế.”
Hiroshi cố nặn ra một nụ cười, tay vừa nhấc đũa lên lại đặt xuống.
“Anh ăn đi. Vừa ăn vừa nghe cũng được.” Maki giục.
Mẹ vợ cười nhưng trông bà có vẻ buồn.
“Mio bỏ đi… Nhưng không xuống Yokohama mà lại tới tận nhà nội ở Iwate, trước nay vốn chẳng gặp gỡ bao giờ thực sự khiến mẹ rất sốc. Từ ngày nó còn nhỏ xíu, mẹ đã luôn thương yêu, che chở như thế mà những lúc khó khăn, con bé lại không tìm đến mẹ…”
“Chuyện đó con e phải hỏi Mio mới biết…”
Hiroshi gắp một miếng khoai đưa vào miệng. Hoàn toàn vô vị.
Maki vừa rót nước vừa nói:
“Con nghĩ không phải vì Mio không tin mẹ đâu. Chắc là con bé không muốn bị dắt về ngay thôi.”
“Vậy tức là, nó không muốn ở nhà nữa. Đúng không? Với Mio, căn nhà này không còn là nơi an toàn nữa. Hai anh chị tự nhìn lại mình xem.”
Dù cũng muốn nói câu đó nhưng Hiroshi đành nuốt vào trong.
Mẹ vợ rút trong túi ra một bao thư, đặt lên bàn.
“Hiroshi. Mẹ viết thư này cho Mio, nhắn con bé rằng mẹ sẽ nghiêm khắc dạy bảo hai vợ chồng con để con bé chịu về. Chuyển cho Mio giúp mẹ. Cứ thế này thì bị lưu ban mất.”
“Mẹ tự gửi qua bưu điện cũng được mà?”
“Những lúc thế này không đưa trực tiếp Mio sẽ không đọc được đâu.”
“Ý mẹ là bố con sẽ giữ, không đưa cho nó?”
“Không phải thế, Hiroshi.”
Bà nhìn phong thư trên bàn, như thể đang nhắc nhở một cậu học sinh nói năng bất cẩn.
“Ý mẹ là bọn con phải đi đón Mio về ngay. Có phải con bé đòi học dệt vải không? Thậm chí bỏ cả học ư…”
“Chỉ mới học việc thôi ạ.”
“Vậy bao giờ nó về? Không thể ỷ lại vào lòng tốt của nhà bên ấy mãi thế được. Cả Mio nữa, chuyện lần này không giải quyết triệt để là không được. Vì con bé tự bỏ đi nên giờ có muốn về e cũng không dám. Nhưng chỉ cần bố mẹ đến đón, con bé sẽ ngoan ngoãn về ngay.”
“Con lại nghĩ cứ để mặc Mio một thời gian thế lại hơn.”
Tin nhắn Mio gửi về tuy cộc lốc nhưng lần nào cũng là một phát hiện mới mẻ, đâu có giống tâm trạng một người “muốn về nhưng ngại nên không dám”.
“Em cũng nghĩ giống mẹ, phải đi đón Mio về thôi. Sao anh vô tâm với con thế?”
“Anh cũng định về đó xem tình hình thế nào đấy chứ…”
“Em cũng đi. Bây giờ Mio đòi học việc, nhưng đến lúc chán lại bỏ ngang thì phiền mọi người ở đó lắm. Thực sự muốn học nghề cũng phải tốt nghiệp cấp ba xong đã. Em muốn đón nó về ngay, nhưng cuối tuần này còn bận hướng dẫn lũ trẻ trong câu lạc bộ. Anh đi một mình được không?”
“Được, để anh đi.”
Thú thực, bản thân Hiroshi cũng nghĩ đã đến lúc phải lên gặp và nói chuyện với Mio.
“Sao lại cuối tuần?” Mẹ vợ thảng thốt, nhoài người lên.
“Hiroshi, không được. Cuối tuần thì xưởng nghỉ mất rồi. Phải xuống ngày thường mà chào hỏi những người đang trông nom, dạy dỗ Mio chứ.”
Bà lại đưa phong thư ra.
“Phải mang cái này xuống cho Mio. Đọc thư, chắc chắn con bé sẽ hiểu bố mẹ nó đã phải vất vả thế nào vì nó, sẽ hối hận về những điều nó đã làm. Trong này mẹ cũng viết, nếu không đi học nó sẽ bị lưu ban mất.”
Hiroshi nhận bức thư, đặt xuống cạnh cốc nước.
“Maki quá nghiêm khắc, con lại ít nói. Mẹ nghĩ để mẹ khuyên nhủ nhẹ nhàng là tốt nhất.”
Hiroshi im lặng, tiếp tục ăn.
“Hiroshi. Sao con cứ im lặng mãi thế.” Mẹ vợ nhìn Maki với vẻ mặt không hiểu anh đang nghĩ gì.
Giữa căn phòng im ắng vang lên tiếng Hiroshi cắn một miếng củ cải muối takuan.
Hai ngày sau. Mười một giờ sáng thứ Sáu. Hiroshi bắt taxi ở ga Morioka, tìm tới showroom của xưởng Yamazaki. Lần này, anh quyết định phải nói chuyện với bố và Mio. Trước đó phải chào hỏi Kitagawa Yuko – người đang dạy việc cho Mio nữa.
Anh đặt chân xuống showroom ở Natayacho đúng lúc Yuko cũng ra tới cửa sau. Chị mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài đến ngang hông, quần denim xanh, bên ngoài khoác chiếc tạp dề màu xanh lục đậm.
“Hirocha, lâu quá rồi mới gặp cậu. Đột nhiên hôm qua lại nhận điện thoại… tôi ngạc nhiên quá.”
“Cảm ơn chị đã dạy bảo Mio!”
“Thôi, có gì lên nhà hãy nói. Lâu quá rồi cậu mới về.”
Người thừa kế xưởng dệt nhuộm Yamazaki, Kitagawa Yuko, là chị họ bên nội, hơn Hiroshi bảy tuổi.
Mẹ của Yuko là chị ruột của bố Hiroshi, cũng là thợ lành nghề nhất trong xưởng tính đến khi Kayo – mẹ anh xuất hiện. Hồi Yuko còn nhỏ, bà thường hay dẫn con gái tới xưởng dệt đồng thời là nhà mẹ đẻ, gửi Yuko cho ông bà ngoại chăm.
Cùng lớn lên trong vòng tay của ông bà nên trong ký ức của Hiroshi lúc nào cũng có “chị Yuko” bên cạnh. Tuy không thân thiết như chị em ruột nhưng họ đã trải qua thời thơ ấu cùng nhau.
Ngồi xuống chiếc bàn trà bệt ở joi, Hiroshi đưa gói bánh quy đã mua ở ga Tokyo ra làm quà. Yuko nhận lấy, mắt nheo lại:
“Lại còn câu nệ thế này nữa… Hirocha, cậu lớn thật rồi. Hay già rồi nhỉ?”
Yuko năm nay chừng năm mươi nhưng trông vẫn rất tươi tắn, trẻ trung với khuôn mặt nhỏ cùng cặp mắt hai mí to tròn.
“Còn chị chẳng thay đổi gì hết.”
“Thói độc miệng của tôi cũng thế. Cậu uống trà nhé?”
Vâng, Hiroshi suýt đáp lại bằng giọng địa phương nhưng đã ngăn lại kịp. Thay vào đó, anh gật đầu.
“Quả tình cũng lâu lắm rồi tôi không có dịp về đây.”
“Cậu nói năng trịnh trọng quá. Bao lâu rồi nhỉ? Hình như từ khi cô Kayo qua đời.”
Đúng vậy, Hiroshi gật đầu lần nữa.
“Chắc Mio làm phiền chị lắm. Mong chị thứ lỗi.”
“Tôi chẳng phiền đâu.”
Yuko xua tay cười khẽ, nhưng sau đó đanh mặt lại ngay.
“Nhưng Hirocha… cậu đã xin lỗi thầy Koujiro chưa? Đến giờ tôi vẫn không thể tha thứ cho cậu. Về chuyện xảy ra ở lễ canh linh cữu năm đó.”
Bị nhắc lại chuyện mình đã trách móc cha ngay trong đám tang của của mẹ, Hiroshi cụp mắt xuống.
Anh rất hối hận, và đó cũng là lý do giữa hai cha con họ hình thành một khoảng cách vô hình. Nhưng giờ nói ra chẳng khác nào bao biện.
“Cậu chẳng biết chút gì về công việc ở xưởng cũng như về họ nhưng lại lớn tiếng sừng sộ trách cứ thầy Koujiro trước mặt bao nhiêu người… Thậm chí cả việc cô Kayo lên núi cốt là để hàn gắn cuộc hôn nhân đó cậu cũng không biết.”
“Họ định quay lại với nhau ạ…”
Hiroshi chưa từng nghe nhắc tới chuyện này. Giọng anh thật thà như một đứa trẻ.
“Chứ sao nữa,” Yuko đáp, cũng với âm điệu giống hệt “chị Yuko” hồi đó.
“Sau nhiều trận cãi vã, đặt cái tôi của mình lên quá cao, họ đã dần dần làm hòa với nhau. Chính thầy Koujiro đã đệ đơn tìm người vì không liên lạc được với cô Kayo. Cũng chính vì thế khi tìm thấy thi thể cô trên núi. Hơn ai hết, thầy là người đau khổ nhất, tự trách mình nhiều nhất. Vậy mà còn hứng chịu những lời chỉ trích từ con trai… Trong khi cậu còn chẳng mấy khi về cái nhà này.”
“Em cũng biết là em sai rồi.”
Yuko đặt tay lên tai:
“Cái gì? Cậu nói lại lần nữa xem.”
“Em cũng biết là em sai rồi.”
Hiroshi hối hận khôn cùng. Nếu gần gũi gia đình hơn, hẳn anh đã biết chuyện mẹ mất trong lúc đi hái lá và bố mẹ đang có ý định hàn gắn lại cuộc hôn nhân rạn vỡ. Đằng này, quá bận rộn với cuộc sống riêng, anh đã không đoái hoài gì tới bố mẹ ở quê nhà.
Hiroshi nắm chặt tay hai bàn tay đang đặt trên gối.
Rốt cuộc, giữa anh và những người thân của mình – với bố mẹ, với vợ, với con gái – đều có một khoảng cách vô hình.
“Nếu cậu đã biết mình sai, tại sao từ đó tới giờ cậu lại bỏ mặc thầy Koujiro như vậy? Có cô cháu gái dễ thương nhường ấy cậu cũng không cho thầy gặp? Ngoài ra còn nguyên nhân gì nữa hả?”
“Không có gì hết. Tất cả là lỗi của em.”
Yuko khẽ thở dài.
“Cậu chẳng khác thầy ấy chút nào. Không bao giờ biện hộ cho hành động của mình.”
Hiroshi ngẩng đầu lên, Yuko đang cười với vẻ mặt như muốn nói thật chẳng biết làm sao.
“Tôi có cảm giác như mình mới là kẻ có tội ấy. Hirocha, cậu với Mio cũng ít nói chuyện đúng không?”
“Mio nói thế à?”
“Cần gì phải nói mới biết. Có thể không viện cớ này cớ nọ mới đáng mặt nam nhi, nhưng có những điều nếu cậu không nói ra thì không ai hiểu được đâu.”
“Em biết…”
“Nói thì nói thế, chứ tôi nhiều lúc cũng khác gì đâu.”
Yuko quay ra nhìn showroom.
Gian joi trước đây trưng bày cơ man nào vải, khăn san cùng các món phụ kiện và đồ trang trí giờ chẳng còn gì ngoài độc một chiếc xa quay sợi ở góc phòng.
“Mãi gần đây tôi mới hiểu nỗi lòng của cô Kayo. Mới hiểu tại sao cô muốn theo đuổi cách nhuộm đó đến cùng, cũng như tại sao thầy Koujiro lại kiên quyết phản đối. Và phần nào hiểu tâm trạng cậu nữa.”
“Tâm trạng của em? Ý chị là gì?”
Yuko mỉm cười. Những nếp nhăn nơi khóe mắt trông thật hiền.
“Tài năng của cô Kayo luôn bị núp dưới cái bóng của thầy Yamazaki Koujiro. Cậu thương mẹ hơn, nên chứng kiến cảnh đó hẳn khiến cậu trăn trở rất nhiều… Hôm trước, nhìn Mio tôi mới thấy. Con bé giống cô Kayo quá.”
“Giống nhau? Ở điểm nào chứ? Nếu không muốn nói là hoàn toàn ngược lại. Mio có được rắn rỏi như mẹ em đâu.”
“Này, cậu nói vậy là sao? Rõ ràng có nhiều điểm giống mà.”
Nét mặt Yuko như thể đang nhớ lại xem “nhiều điểm” đó là những điểm gì.
“Mà Mio… Sao đột nhiên con bé lại muốn học nghề?”
“Tôi cũng không rõ. Nhưng thầy Koujiro nói thầy rất vui nếu có thể dạy con bé biết về công việc mà cha ông và bản thân mình đã tiếp nối bao đời.”
“Vậy sao ông ấy không tự dạy mà lại giao cho chị? Không chỉ Mio mà cả ông ấy cũng làm phiền chị. Em thực sự xin lỗi.”
Hiroshi cúi đầu thật sâu. Thấy vậy, Yuko xua tay:
“Không không. Nghe thì to tát, nhưng thực lòng tôi rất vui nếu con bé có hứng thú với nghề. Với lại, tôi cũng cần tìm tòi cách hướng dẫn bọn trẻ sao cho hiệu quả.”
Nghe Yuko hào hứng kể chuyện dạy việc cho Mio, Hiroshi nhớ lại câu “làm phiền cả mọi người trong xưởng” của Maki, anh khẽ nhún vai.
“Mio định làm gì thế?”
“Một chiếc khăn san. Cậu chưa biết à? Con bé tự giặt sợi bẩn, quay sợi… tự làm tất cả các công đoạn.”
“Tất cả sao? Không hiểu nó nghĩ gì nữa. Mà khăn lớn cỡ nào?”
Vì hồi nhỏ từng phụ việc ở xưởng nên Hiroshi nắm được gần như tất cả công đoạn. Một người mới toe tự làm một chiếc khăn san là việc cực kỳ vất vả và tốn thời gian.
“Lớn cỡ nào ư?” Yuko nghiêng đầu.
“Chắc tùy ý con bé thôi. Nhưng Mio đang cố gắng. Con bé đến xưởng sớm để dọn dẹp, khi rảnh tay thì xem sổ thiết kế mẫu vải. Nhìn cảnh một con nhóc tỉ mẩn xem từng miếng vải do cô Kayo, mẹ tôi, bà nội… Mio gọi bằng cụ nội nhỉ, để lại, không hiểu sao tôi thấy rất xúc động.”
Yuko chấm nước mắt, bẽn lẽn cười.
“Ôi, dạo này tôi mau nước mắt quá. Thấy Mio thích thú với homespun khiến tôi rất vui. Và nếu con bé biết rằng, mình cũng có thể tiếp bước con đường này thì tôi còn vui hơn nữa. Tôi cũng nói với con trai tôi như vậy.”
Khi Yuko lấy chồng và sinh con, mẹ anh đều báo cho anh biết nên anh đã gửi quà mừng. Hình như thằng bé lớn hơn Mio vài tuổi.
“Con trai chị mấy tuổi rồi?”
“Hai mươi. Đang là sinh viên năm hai. Thỉnh thoảng nó cũng phụ việc ở xưởng. Mà, nó học trường cấp ba của cậu đấy, Hirocha.”
“Vậy à. Nó có theo nghề không?”
“Tôi không biết nữa,” Yuko uể oải lắc đầu. “Tôi nghĩ nghề của nhà mình đến đời tôi là hết, nhưng thi thoảng tôi lại nghĩ, biết đầu thằng bé sẽ nối nghiệp tôi. Không biết nó nghĩ thế nào nhỉ. Đúng là sinh con mới hiểu lòng cha mẹ. Bố mẹ chúng ta chắc cũng từng lo lắng không biết chúng ta nghĩ gì.”
“Chẳng biết nữa,” Hiroshi cười.
Yuko đưa tay cốc nhẹ lên trán anh. “Đừng trưng bộ mặt đó ra, Hirocha.”
“Bộ mặt gì? Em không hiểu.”
Hết cốc lên trán, Yuko lại vỗ vào má Hiroshi. “Bộ mặt của ‘Hirocha thỏ đế’. Cậu làm tôi nhớ lại ngày xưa.”
“Thỏ đế” nghĩa là sợ hãi và hèn nhát. Hồi nhỏ, Hiroshi rất sợ khi nghe thấy một tiếng động lớn trong bóng tối. Mỗi lần như thế, bà nội sẽ cười và nói như vậy.
“Hirocha, cậu sợ phải nói chuyện với Mio đúng không? Và cả thầy Koujiro nữa. Thực sự cậu không muốn về nhà. Phải thế không?”
“Nhà” mà Yuko nói là nhà bố mẹ Hiroshi. Nhưng trong lòng anh, câu đó nói về căn nhà ở Tokyo cũng chẳng sai. Hiroshi im lặng.
“Chuyện đó… em thừa nhận là có một chút…”
“Lại còn tỏ vẻ thế nữa cơ à. Thôi được rồi. Để tôi giúp. Taichi!”
“Gì nữa?” Một giọng nói như ngáp từ tầng hai vọng xuống.
“Nhà đang có khách nên đừng có trả lời mẹ kiểu đó. Xuống đây.”
“Là… con trai chị hả?”
Bất ngờ trước chất giọng dày dặn, Hiroshi buột miệng hỏi.
“Xin lỗi cậu!” Yuko ngại ngùng.
“Tôi vừa sai Mio ra ngoài có chút việc và dặn con bé lúc về mua bánh mì rồi. Giờ Taichi sẽ lấy xe. Tôi sẽ dặn Mio chờ cậu trước cửa hàng rồi cùng đi ăn trưa.”
Một thanh niên cao lớn từ tầng hai bước xuống. Cặp mắt to của cậu rất giống Yuko, nhưng đôi lông mày rậm rạp tỏa ra sự nam tính ngời ngời.
Chính là cậu thanh niên đã đến đón bố anh ở ga Morioka.
“A…”
Dường như cậu ta cũng nhận ra Hiroshi nên khẽ cúi đầu chào.
“Hai người biết nhau rồi hả? Đây là chú Hiroshi. Em họ của mẹ, bố của Mio.”
Yuko rút điện thoại ra, bắt đầu bấm.
“Taichi, đưa chú Hiroshi đến cửa hàng chỗ Mio mua bánh. Mẹ sẽ dặn con bé chờ ở đó.”
“Không cần đâu.”
“Tôi vừa gửi rồi. Taichi, cửa hàng bánh mì Fukuda nhé.”
Yuko nhìn con trai, cười mãn nguyện. Trong khi đó, Taichi lại khom lưng, gãi gãi cổ:
“Nhưng trưa con bận việc rồi.”
“Giờ đã trưa đâu.”
Taichi đánh mắt đi chỗ khác. Chàng thanh niên hai mươi tuổi đang cố giấu ánh mắt bực bội.
“Con lên lấy chìa khóa,” cậu nói rồi lại leo lên tầng.
*
Xe của Taichi rộng hơn Hiroshi nghĩ. Có điều, ghế xe lại là dạng băng ghế dài khiến anh cứ nhấp nhổm hoài. Loại này dành cho thanh niên đàn đúm thì không có gì đáng phàn nàn, nhưng cho hai người đàn ông cao lớn xem chừng khá chật vật.Taichi tỏ ra ái ngại.
“Xin lỗi chú! Hơi hẹp thì phải. Dù sao đây cũng không phải xe cho hai người đàn ông to lớn. Chú có muốn ra ghế sau không?”
“Không cần đâu, ngồi một tẹo thôi mà. Lần trước cháu cũng đến đón bố chú nhỉ. Cảm ơn cháu đã chăm nom ông ấy!”
“Làm gì đến mức chăm nom cơ chứ.”
Taichi vỗ vô lăng.
“Với lại, đây vốn là xe của thầy Koujiro. Thầy cho cháu dùng. Lúc nào thầy cần thì chở đi là được.”
“Xe của ông ấy sao? Chẳng hợp tẹo nào.”
“Có lẽ vậy,” Taichi vừa nói vừa tăng tốc. “Từ năm ngoái, sức khỏe của thầy giảm sút hẳn. Trước thầy đi xe thường, nhưng từ đó muốn chuyển sang loại nhỏ hơn nên đổi sang xe này. Có điều, đến lúc mua xong thầy lại không lái được luôn.”
“Yếu đến mức ấy cơ à.” Mỗi lần gọi điện, Hiroshi thấy bố vẫn khỏe mạnh như xưa. Nhưng có thể chỉ là ông tỏ ra như vậy, bởi cái bóng của tuổi già đang ập tới là điều không thể tránh khỏi.
“Nhưng dạo này bỗng nhiên thầy vui vẻ hẳn. Mẹ cháu nói vì có Mio tới. Bà ấy cũng rất vui.”
“Mio và mẹ cháu có xung khắc gì không?”
“Có vẻ là không.”
Taichi vui vẻ nói.
“Mẹ cháu còn khen Mio thật thà, ngoan ngoãn, hiếm đứa trẻ nào thời nay được như vậy cơ mà. Cháu cũng nghĩ thế. Cứ tưởng nữ sinh trung học ở Tokyo phải xấc xược lắm chứ. Hôm trước có một vị khách cùng vợ sắp cưới đến showroom. Chỉ nhìn họ thôi mà Mio còn đỏ mặt.”
“Họ đã làm gì à?”
“Không. Thật sự họ chẳng làm gì hết. Chỉ nhìn nhau cười thôi. Thế mà cũng đỏ mặt được. Cảnh đó trước giờ chắc chỉ thấy trong truyện tranh.”
“Taichi, cháu nghĩ thế nào về Mio?”
Sau khi buột miệng, Hiroshi tự hỏi tại sao mình lại hỏi Taichi câu này.
Giọng nói của Taichi có một nhịp điệu rất kỳ lạ, khiến lời nói cứ thế từ miệng đối phương tuôn ra một cách trơn tru.
Taichi gãi gãi đầu.
“Với tư cách một cô em họ thì nói thật, chẳng dễ thương gì hết. Kiểu gì cũng giống mẹ cháu – thoạt nhìn tưởng nhu mì lắm nhưng thực ra lại mạnh mẽ, thậm chí có phần thô bạo. Còn nếu không thì cũng dễ thương. Nhỏ nhỏ, trắng trẻo, hệt như một con cừu.”
“Một con cừu?” Hiroshi hỏi lại. Thú thực, thấy người khác khen con gái mình dễ thương như một con cừu khiến anh thấy chẳng vừa lòng chút nào.
“Ngày xưa, lâu lắm rồi nhà chú từng nuôi cừu. Nó vừa hôi vừa kêu the thé. Chẳng thấy dễ thương chỗ nào.”
“Ví von vậy thôi mà. Cháu cũng trông thấy sợi bẩn rồi, nên đương nhiên cũng biết không phải cứ là cừu lông sẽ trắng tinh. Ý cháu là, chắc ở nhà được cưng như trứng mỏng.”
Nghĩ thêm một chút, Taichi thì thầm: “Và cứ xa cách thế nào ấy, lạ lắm.”
“Cũng không đến mức cưng như cưng trứng. Có điều, con bé học trường nữ sinh. Cháu hãy coi Mio như một cô em gái, để ý đến nó giúp chú.”
“Cái gì?” Taichi hỏi lại. “Em gái cháu thì còn lâu. Nó sẽ thành Yuko phiên bản nhí.”
Nếu giống Yuko, Mio sẽ thành một đứa trẻ vui vẻ, hay cười và hoạt bát.
Dù lời nói có phần gay gắt nhưng Yuko và Taichi đều có thể truyền đạt hết suy nghĩ của mình cho đối phương một cách dễ dàng.
Còn nhà mình, tại sao mọi câu chuyện đều trở nên nặng nề đến thế?
“À, phải rồi. Hồi trung học, chú ăn ở đó bao giờ chưa? Cửa hàng bánh mì Fukuda ấy.”
“Không ăn mới lạ.”
Điểm đặc biệt của cửa hàng bánh mì nằm gần trường cũ của Hiroshi là món bánh mì kẹp nhân tự chọn. Khách hàng có thể tùy theo tâm trạng hôm đó mà chọn loại nhân kẹp yêu thích từ danh sách thực đơn phong phú. Nào là dạng phết như đậu đỏ, mứt, nào là dạng kẹp như korokke, salad khoai tây, gà rán teriyaki, thậm chí cả spaghetti.
Có lẽ đang đúng giờ ăn trưa nên có vài chiếc xe chờ đỗ trước cửa.
“Chú Hiroshi, hay chú mua bánh rồi tìm chỗ nào cảnh đẹp mà ăn. Hồ Takamatsu chẳng hạn? Chú cứ lái đi. Mang về nhà thầy Koujiro luôn cũng được.”
“Còn cháu?”
“Đằng sau có xe đạp rồi. Chú định ở đây bao lâu?”
“Đến sáng mai.”
“Thế thì chú cứ đi xe, mai mang thẳng tới ga Morioka, đưa cháu chìa khóa với vé đỗ xe là được.”
Hiroshi làm theo đề nghị của Taichi, nói khi nào quyết giờ về sẽ nhắn. Hàng xe chờ tới lượt đã tiến lên một chút.
Hiroshi đã trông thấy Mio đứng cạnh cửa ra vào, mặt sầm sì. Con bé mặc một bộ váy liền sọc xanh và trắng, cổ quàng khăn san màu hồng nhạt. Trông con gái người lớn hẳn khiến anh bối rối.
Nó có cao lên không nhỉ? Và hơi gầy đi thì phải. Mái tóc dài ra thêm một chút buông xuống vai cùng khuôn mặt nhìn nghiêng có vẻ gì rất xa xăm.
“Taichi, hồ Takamatsu đi đường nào?”
“Chú đi theo hệ thống dẫn đường là được.”
“Nếu không phiền thì cháu đi cùng chứ? Chú sẽ đãi.”
“Cả hôm qua lẫn hôm kia cháu đều ăn ở đây rồi.”
“Thế à,” giọng Hiroshi xen lẫn tiếng thở dài.
Taichi cúi xuống vô lăng, bật cười.
“Lạ thật, chú Hiroshi. Chú giống hệt thầy Koujiro.”
“Giống chỗ nào? Có gì buồn cười sao?”
Taichi lại cười, lái xe đi thêm một chút nữa. Chiếc xe phía trước vừa rẽ vào bãi đỗ.
“Thầy Koujiro thỉnh thoảng hay nhìn cháu như thế. Thường là những lúc tranh cãi với mẹ cháu. Như muốn bảo cháu ở lại đi, vì chỉ còn hai người thì khó xử lắm. Cháu đoán đúng không?”
“Khoảng 80%.”
“80% là gần như chính xác. Mặt con cừu cũng thế luôn kìa.”
Có vẻ đã nhận ra xe của Taichi, Mio nhìn về phía họ.
Mio nhíu mày, vẻ bối rối. Taichi liền bắt chước ngay, miệng thì thầm:
“Ôi không, bố mình. Bố đến thật sao. Có thêm ai ở đây thì tốt.. Nhưng Taichi thì còn tệ hơn…”
Mio cúi mặt, đá mũi giày xuống đất. Thấy vậy, Taichi lại tiếp:
“Nhưng dù sao có vẫn hơn…”
“Cháu tinh ý thật.”
Hành động của Mio ghép cùng giọng lồng tiếng của Taichi hệt như phần mở đầu một bộ phim truyền hình khiến Hiroshi có cảm giác như đang nghe tiếng lòng của chính Mio. Một chiếc xe rời khỏi bãi. Taichi đánh ngay xe vào chỗ trống.
“Hai người thật đúng là… Thôi được rồi. Bữa này chú đãi nhé. Cháu sẽ lái xe đến hồ Takamatsu. Được chứ?”
“Được,” Hiroshi gật đầu, bước xuống xe. Mio cũng đã vào trong.
Anh cũng vào theo. Phía trong quầy gọi món bày la liệt các loại nhân bánh giống hệt như xưa.
*
Hồ Takamatsu cách ga Morioka khoảng 15 phút lái xe. Nó rộng đến mức tên đúng là “ao” nhưng có thể gọi là “hồ”. Khu vực xung quanh được xây thành công viên để ngắm hoa anh đào vào mùa xuân, chơi đùa bên bờ hồ mát mẻ vào mùa hè, ngắm lá đỏ vào mùa thu và ngắm bầy thiên nga vào mùa đông.Sau khi đỗ xe vào bãi, Hiroshi và Mio tìm một băng ghế và ngồi xuống. Taichi xuất hiện sau bụi cẩm tú cầu trắng với ba chai trà trong tay.
Ở Tokyo, cẩm tú cầu nở rộ vào tháng Sáu, còn ở đây là tháng Bảy. Thậm chí khóm hoa trồng ở căn hộ của họ còn nở sớm từ cả tháng trước khi Mio bỏ đi.
Taichi đưa cho Hiroshi một chai. “Ồ, cảm ơn! Chú quên mất đấy.”
“Trà lạnh chắc là ổn nhỉ?”
“Tất nhiên rồi. Đúng không Mio?”
Ngồi bên phải Hiroshi, Mio im lặng gật đầu, nhận một chai.
“Chú Hiroshi, cháu ngồi đâu?”
Hiroshi chỉ sang bên trái. Taichi ngồi xuống, gãi gãi cổ.
“Ăn thôi nhỉ?” Hiroshi nói với Mio và Taichi.
“Mio, con chọn gì thế?”
“Sữa dâu và kem tươi.”
Sáng suốt đấy, Taichi ngoạm một miếng lớn.
“Cháu thì sao, Taichi?”
“Thịt bò muối và salad khoai tây.”
“Có vẻ cũng ngon,” Hiroshi đáp.
“Đương nhiên,” Taichi trả lời. Còn Mio vẫn im lặng.
Có tiếng chim vọng tới. Những bông hoa dại màu hồng và vàng rung rinh bên vệ nước.
Hiroshi uống một ngụm trà rồi nhìn xung quanh.
Mình nên nói gì đây? Thật sự không biết phải mở lời như thế nào.
Anh lại nhìn quanh. Đập vào mắt là một hàng cây chạy dọc bờ hồ.
“Chỗ này… có phải điểm ngắm anh đào nổi tiếng không, Taichi?”
“Vâng, đẹp lắm.” Taichi đáp lại như máy, rồi chỉ vào ngọn núi hùng vĩ trải rộng phía xa.
“Kia là…”
“Núi Iwate,” Mio thì thầm.
“Ồ, biết hả? Chắc nghe thầy Koujiro nói.”
Mio gật đầu.
“Cháu leo lên đó bao giờ chưa?” Hiroshi hỏi.
“Sao? À vâng, rồi.”
“Còn bố?”
“Bố cũng rồi, hồi cấp hai.”
“Chắc bác Yuko cũng leo rồi nhỉ.”
“Rồi chứ,” Taichi đáp, quệt miếng salad khoai tây dính trên mép. “Hè năm nào cũng leo.”
“Đúng như ông nói.”
Mio cười khúc khích, cắn một miếng bánh mì. “Người Iwate ai cũng leo ngọn núi đó ít nhất một lần trong đời.”
“Phải vậy không?” Mio tìm kiếm sự đồng tình từ Taichi.
“Ừ. Như mấy dịp dã ngoại cùng trường chẳng hạn.”
“Ùi ùi ùi… Thế có đúng không?”
“Đúng gì cơ?”
Mio cúi mặt. Taichi khẽ huých Hiroshi.
“Cách dùng câu ‘ùi ùi ùi’ ấy. Nghe có vẻ dễ thương, nhưng cứ sai sai thế nào ấy nhỉ.”
Ánh mắt Mio thoáng bối rối. Có vẻ con bé ngạc nhiên khi vừa được khen dễ thương.
“Chắc ít người như cháu lắm nhỉ, Taichi. Ý kiến cá nhân của chú thôi nhé, nhưng đàn ông vùng Đông Bắc không mở miệng ra là khen con gái dễ thương đâu.”
“Chú Hiroshi, chú lên Tokyo từ bao giờ?”
“Khoảng 24, 25 năm trước.”
“Thế thì phải khác rồi chứ. Thậm chí một đứa trẻ sinh ra hồi đó giờ đã có quyền bầu cử.”
Giọng điệu đó thật giống bố anh. Hiroshi thở dài.
“Tệ quá. Chú có cảm giác như đang nói chuyện với bố chú vậy.”
“Thầy Koujiro? Cũng đúng. Vì với cháu, thầy lúc nào cũng như một người cha.”
Nhét nốt mẩu bánh vào miệng, Taichi đứng dậy.
“Cháu đi trước nhé.”
Nhìn Taichi rảo bước rời đi, Mio thì thầm: “Bố anh Taichi…”
“Chắc là mất khi cậu ta còn nhỏ. Bố cũng không rõ lắm.”
“Thế mà con không biết,” trông Mio có vẻ lo lắng. “Anh ấy đang giận gì à?”
“Không. Đàn ông nhà mình thường ít nói. Chỉ khi rượu vào mới cao hứng thôi.”
“Thế ạ…”
“Giống hệt con.”
“Giống con?” Mio hỏi. Hiroshi gật đầu.
“Lúc gửi bát cháo, con chỉ viết ‘Bát cà phê’. Lần thứ hai là ‘Chào buổi sáng’; cùng bức ảnh đang khuấy gì đó. Kèm theo ảnh con cừu bằng bông chỉ là một câu gọn lỏn ‘Ngày thứ ba’. Thế không là ít nói thì là gì? Nhưng bố đã bật cười.”
“Thú vị đến thế… cơ ạ.”
Mio bồn chồn uống một ngụm trà.
“Không hẳn là thú vị… mà bố vui vì thấy con có hứng thú với chúng. Trên đường đi làm, bố luôn tự hỏi ảnh gì thế nhỉ.”
Mio lại uống trà. Từng tiếng ực ực vang lên khe khẽ.
“Ông có ít nói đâu. Ông kể cho con nhiều chuyện lắm. Lúc đầu con còn hơi ngạc nhiên vì ông xưng “tôi”*. Nghe lạ lạ…”
“Từ xưa đã vậy rồi. Ông là một nhà sưu tập… đúng hơn là có máu nghệ sĩ. Nói chung cũng hơi khác thường.”
Nghề dệt homespun được hình thành ở Morioka dưới ảnh hưởng của phong trào phát triển nghệ thuật đại chúng bắt nguồn từ thời Taisho. Sau nhiều năm phát triển, homespun đã trở thành sản phẩm được giới văn nghệ sĩ vô cùng yêu thích.
Bố anh là chủ một xưởng nhuộm và dệt vải, đồng thời là một nhà sưu tập vải vóc và đồ thủ công mỹ nghệ từ khắp nơi trên thế giới. Rất nhiều người trong giới cũng như những người đam mê nghệ thuật từ tận Tokyo, Kyoto tìm đến gặp ông.
Những chiếc áo khoác làm từ “Kou homespun” được họ tin dùng đã làm nên tên tuổi cho xưởng dệt – nhuộm Yamazaki.
Mio xé một miếng bánh, mắt nhìn dãy núi Iwate.
“Bố này. Hôm trước con thấy ông kể bố cũng từng học trường cấp ba của anh Taichi.”
“Cả ông cũng thế.”
“Con nghe các bà nói trường đó chỉ dành cho những đứa trẻ thông minh.”
“Hồi thi vào cấp hai Mio cũng rất cố gắng rồi.”
“Nhưng hồi tiểu học con đã trượt… Còn bây giờ…”
Mio cúi đầu, lặng lẽ đưa miếng bánh lên miệng.
Tiếng chuông trường từ phía kia bờ hồ vọng lại. Mio ngẩng đầu, nhìn về phía đó.
Lúc đứng trước cửa hàng bánh mì Fukuda, Hiroshi thấy con gái người lớn bao nhiêu thì giờ đây, nó lại trẻ con bấy nhiêu.
Phải nói gì đó để Mio không sợ hãi. Nhưng anh không biết phải nói gì.
“Sô cô la đậu phộng…”
Mio ngạc nhiên. Anh chỉ vào chiếc bánh, nói tiếp: “Loại này bây giờ được bán ở cả căng tin trong trường, nhưng thời của bố, muốn ăn bánh nhân sô cô la và bơ đậu phộng chỉ có cách đến mua trực tiếp ở cửa hàng. Buổi trưa bố hay phải mượn xe đạp của bạn đạp đến đó xếp hàng.”
Mio khẽ nhoẻn cười.
“Vì nhớ hồi đó nên hôm nay bố chọn vị này. Con muốn thử không?”
Hiroshi xé một mẩu bánh đưa cho Mio. Mio nhận lấy, đưa lên miệng.
“Ôi, ngon quá…” Vừa lau sô cô la dính trên miệng, Mio vừa cười.
Thấy vậy, Hiroshi thở phào. Lâu lắm rồi anh mới thấy con gái cười vô tư đến vậy.
Mio cũng xé một mẩu bánh của mình.
“Bố cũng ăn một miếng đi.”
“Không, không cần đâu. Con ăn đi. Sao thế?”
Mio nhìn chằm chằm mẩu bánh trên tay.
“Không sao đâu,” con bé ngẩng đầu lên nói.
“Có chuyện gì vậy? Sao con lại nhìn miếng bánh chằm chằm như thế?”
Mio bỏ miếng bánh vào miệng vẻ ngại ngùng:
“Kem tươi ngon quá.”
“Vì ngon nên con mới chọn còn gì.”
“Hôm nọ, sau khi giặt xong, lông cừu cũng trở nên trắng muốt, mềm mại và bông lên giống hệt kem tươi. Thích thật bố nhỉ. Cả kem lẫn lông cừu.”
Hiroshi uống một ngụm trà rồi thở dài. Sau đó, anh ngẩng đầu lên. Một ngọn gió mát băng qua mặt hồ thổi tới. Và một đám đám mây trắng bồng bềnh trên đỉnh Iwate.
“Hồi nhỏ, bố từng nghĩ lông cừu giống như mây. Ở nhà có hẳn một nhà kho chất đầy lông cừu nhuộm đủ màu.”
“Gian phòng trong cùng ở tầng một?”
“Con biết rõ nhỉ. Nhảy vào đó chắc sẽ giống như ở trên mây. Bố còn nghĩ việc của nhà mình là dệt mây cơ đấy.”
Mio ngồi bên cạnh, gật gù liên tục. Thấy con gái đồng tình, Hiroshi càng thêm hào hứng, tiếp tục kể:
“Hồi đó, cụ nội, mẹ bác Yuko cùng ông bà nội, tất cả đều cùng nhau nhuộm và dệt vải, xưởng dệt lúc nào cũng nhộn nhịp.”
“Thế bố…”
Sau một chút lưỡng lự, Mio nói tiếp:
“Bố đã bao giờ nghĩ đến việc nối nghiệp ông chưa?”
“Cả nhuộm lẫn dệt, bố làm gì cũng tệ. Từ sớm bố đã biết là không thể.”
“Tức là nếu làm tốt thì bố sẽ nối nghiệp ông?”
“Nói sao nhỉ. Vì sự thật là bố không giỏi, nên không biết nếu giỏi sẽ thế nào hết.”
Hiroshi cố gắng kết thúc câu chuyện bằng một câu trả lời dĩ hòa vi quý. Đúng lúc ấy, ánh mắt hai bố con gặp nhau. Ánh mắt đó khiến Hiroshi thốt ra một câu mà anh không nghĩ mình sẽ nói: “Có một lần… bố đã nghĩ tới chuyện đó.”
“Khi nào? Lúc sinh con à?”
“Không, từ lúc chưa lấy mẹ con. Ngay sau khi mới xin được việc. Lúc còn chật vật, khổ sở vì chưa quen với môi trường mới. Nhưng bố cũng thích nghề chế tạo. Và công ty cũ là nơi tốt nhất để bố làm điều đó.”
“Bố đã không chạy trốn.”
“Nhưng lúc chọn không nối nghiệp, bố đã chạy trốn đó thôi. Con có biết khẩu hiệu của xưởng Yamazaki là gì không?”
“Có khẩu hiệu sao? Con không biết.”
“Không hẳn là khẩu hiệu. Chắc nên gọi là câu cửa miệng của cụ nội con. ‘Làm việc cẩn thận’ và ‘Tạo ra những thứ giúp ích cho đời’. Dù không tiếp tục nghề dệt mây, bố vẫn luôn nằm lòng câu đó.”
Mio lặp lại hai câu nói ấy. Cảm giác nghe con gái mình nhắc lại câu nói mình từng nghe khi còn ngồi trong lòng ông nội thật kỳ lạ biết bao.
“Tủ lạnh, máy giặt của công ty bố đều màu trắng… Chắc đó là đám mây của bố nhỉ.”
Nghe con gái nói ra tâm tư trong lòng, Hiroshi ngại ngùng nói như đùa: “Đừng kể cho ông với mẹ con nhé.”
Nhưng Mio không hề cười. Con bé cúi mặt, hạ giọng nghe như tiếng muỗi kêu.
“Mẹ có… nói gì không? Về con.”
Vừa nhắc tới Maki, thái độ của Mio thay đổi ngay khiến Hiroshi bối rối.
Anh cẩn thận nghĩ xem nên nói gì:
“Mẹ bảo, sang học kỳ II con quay lại trường được thì tốt. Bố cũng nghĩ thế.”
“Con đã đọc mấy bài đăng về trường mẹ… ở trên mạng. Không biết nếu con tiếp tục nghỉ học thì mẹ sẽ thế nào.”
“Đừng quan tâm chuyện đó.”
Hiroshi cũng lén Maki đọc những bài viết thoắt ẩn thoắt hiện đó. Không ngờ Mio cũng vậy. Tuy có phần ngạc nhiên nhưng đúng là lũ trẻ ngày nay rành công nghệ hơn nên cũng chẳng lạ.
Hiroshi muốn nói “Chuyện đó không liên quan đến con” nhưng không thể.
Không biết nói thế nào, anh đưa mắt nhìn hồ nước. Gió đã mạnh hơn, làm mặt nước gợn sóng lăn tăn.
Sau khi nghĩ thêm một chút, anh hỏi Mio:
“Chắc con muốn ở lại Morioka ít lâu nữa nhỉ?”
“Không phải muốn ở, mà con muốn biết. Về nhiều thứ.”
Mio ngước mắt nhìn, như thể đã hạ quyết tâm.
“Hôm nọ, ông nội đã hỏi con có biết về bản thân mình không. Con thích màu gì, âm thanh gì… cảm giác gì, hương vị gì… và điều gì khiến con vui vẻ. Con không thể trả lời được. Không một câu nào. Trong khi những điều con ghét về bản thân mình thì lại trả lời được ngay.”
“Con đã hỏi ông là,” Mio liến thoắng.
“Chỉ toàn làm điều mình thích cũng đâu có được phải không ạ? Nhưng ông bảo chỉ trách cứ bản thân cũng không thể giúp mình khá lên được. Thay vì tìm cách chữa bệnh hễ đi học là đau bụng, hãy tìm cách để tận dụng nó xem sao. Được không ạ? Con không cần chữa cũng được ư? Ông nói vậy nhưng con không hiểu. Nhưng mà… cho nên… vì thế…”
Đang liến thoắng, Mio đột nhiên im lặng.
“Con sao thế?”
Mio lại cắm cúi ăn. “Con sao thế?” Hiroshi lặp lại, nhưng Mio chỉ lắc đầu.
Khuôn mặt Mio sầm sì trở lại. Hiroshi cũng nhai trệu trạo.
Bữa trưa kết thúc trong sự im lặng đột ngột. Sau khi đưa Mio về showroom, Hiroshi lái xe về nhà ở Takizawa.
Trong chuyến công tác lần trước, anh đã ghé qua Morioka thăm mộ mẹ. Nhưng về ngôi nhà này thì… đã sáu năm rồi, anh chưa làm điều đó.
Cảnh vật xung quanh đã thay đổi hoàn toàn. Nông trại giờ biến thành một cánh đồng chằng chịt cỏ dại, không thể phân biệt được đâu là ruộng, đâu là đất bỏ hoang. Dãy hàng rào nam sơn tra và mâm xôi mô phỏng một trang trại cừu nước Anh giờ mặc sức mọc um tùm toàn gai nhọn.
Hiroshi dừng xe cạnh cánh đồng, bước dọc theo con đường nhỏ. Phía sau bụi cẩm tú cầu xanh biếc là căn nhà đầy hoài niệm.
“Con về rồi đây,” Hiroshi kéo cửa, cất tiếng gọi. Bố anh xuất hiện. Trông ông nhỏ bé quá, khác hẳn hôm trước. Cổ họng nghẹn lại, Hiroshi nhìn bố chăm chú. Ông cũng nhìn lại bằng nét mặt hiền hòa.
“Cuối cùng anh cũng về.”
Ông vỗ nhẹ lưng, giục Hiroshi vào trong. “Mừng con về nhà, Hiroshi.”
Hiroshi cảm nhận được mùi xà phòng dùng để giặt lông cừu tỏa ra từ những bức tường và cả sàn nhà. Mùi hương ngọt ngào của ngôi nhà giống hệt mùi hương của mẹ trong ký ức của anh.
*
Bố Hiroshi luôn nói rằng xưởng Yamazaki sẽ kết thúc ở đời ông và không ép anh tiếp quản công việc của gia đình. Tuy nhiên, có lẽ đâu đó trong thâm tâm ông vẫn mong cậu con trai duy nhất sẽ trở về sau khi tốt nghiệp đại học trên Tokyo.
Mười giờ tối. Hiroshi đã tắm xong, bước lên hành lang với chiếc khăn tắm trên vai.
Một năm sau con trai xin vào làm cho một công ty điện máy, ông đã giảm quy mô của xưởng cũng như chuyển hầu hết các chức năng (bao gồm cả nhà xưởng) từ căn nhà này sang showroom ở Morioka.
Các căn phòng trống giờ được dùng làm nhà kho và phòng tiếp khách. Cả chỗ mẹ từng làm việc giờ cũng được cải tạo lại, không còn lại chút gì hình bóng căn nhà thời thơ ấu.
Hiroshi định lên phòng ngủ dành cho khách trên tầng hai thì thấy bố đẩy một chiếc xe chất một chiếc hộp lớn đi tới. Ông mặc áo lót trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác kimono màu đen.
“May quá. Đẩy giúp tôi được không?”
Hiroshi thay bố đẩy xe xuống tầng một – nơi trước kia từng là nhà xưởng. Vừa bước vào trong đã thấy ngay chiếc lò sưởi vẫn còn đó.
Quanh lò sưởi này, bố anh từng cùng các bằng hữu nướng mochi, đối ẩm và đàm đạo về nghệ thuật. Dù rất tự hào về những cuộc tranh luận thú vị cùng các văn nhân nổi tiếng, ông đồng thời cũng nhận ra rằng dẫu sao mình vẫn không thể bì được với họ.
Mấy năm nay, anh đã đôi lần bắt gặp cáo phó của họ trên mặt báo.
Ông bước từng bước chân chắc nịch. Hình như ông đã cố giấu vẻ mệt mỏi so với lúc nãy trước hiên nhà.
“Bố, cái này đặt ở đâu?”
“Để ở đấy là được. Rồi, mở hộp ra đi.”
Ông chỉ về phía trước dãy kệ bày khoáng vật rồi ngồi xuống chiếc ghế windsor. Hiroshi bê chiếc thùng xuống, lấy những thứ bên trong ra.
Anh muốn xin lỗi vì bấy lâu đã không về và việc xảy ra trong lễ tang của mẹ, nhưng từ trưa, vì bố đã cư xử như thể không có chuyện gì nên anh càng khó mở lời.
“Bố,” Hiroshi gọi. Ông hướng mắt nhìn.
Chiếc áo choàng kimono óng ánh màu ngọc trai cùng bộ đồ lót bên trong mặc thay đồ ngủ khiến ông không khác gì một nhà thông thái thường xuất hiện trong các bộ phim fantasy.
“Sao? Có gì mà trông mặt anh lạ thế.”
“Máy giặt trong phòng thay đồ… của công ty con đúng không? Cảm ơn bố!”
“Ừ. Chạy tốt đấy.”
“Vâng, nó được làm cẩn thận lắm. Việc giặt giũ ở đây thế nào? Trên Tokyo, Maki luôn giặt hết đồ cho cả nhà.”
“Mỗi người tự giặt riêng. Có chức năng sấy lại càng nhàn. Trước khi đi ngủ, Mio chỉ cần bật công tắc rồi sáng hôm sau thu đồ về phòng. Bây giờ anh đang làm gì?”
“Một bộ phận ở cửa tủ lạnh… có nói bố cũng không hiểu đâu. Cũng khó giải thích.”
Ông rút ra một điếu thuốc.
“Liên quan đến tủ lạnh à?”
Thứ ông lôi ra từ chiếc thùng lúc nãy là một chiếc xa quay sợi ngày xưa mẹ anh từng dùng. Trên đế vẫn còn miếng sticker Bicklyman Hiroshi dán vào hồi nhỏ.
“Đồ của mẹ con phải không? Bố định làm gì?”
“Tôi lấy ra cho Mio tập. Lâu lắm không động tới cũng không ổn. Anh đã nói chuyện với Mio chưa?”
“Vẫn chưa nói được gì quan trọng.”
Khoảng hơn sáu giờ, Mio từ showroom trở về, nhưng khuôn mặt vẫn sầm sì. Hiroshi được bố sai đi mua sushi về. Ba người cùng ngồi ăn nhưng hầu như chẳng nói gì. Ăn xong, Mio vội vàng đi tắm rồi về phòng ngay.
“Hễ con bé về phòng là con không dám gọi. Con không hiểu tâm lý con gái lắm.”
“Ừ.”
Ông đứng dậy, tiến về phía góc phòng.
“Bố cũng vậy sao? Nhưng con thấy bố nói chuyện với Mio rất bình thường.”
“Nhưng không giống anh hay Taichi. Hôm trước, tôi vừa bật cười trước một cử chỉ dễ thương thì con bé đột nhiên im lặng rồi chẳng nói thêm gì nữa.”
“Đúng thế. Thỉnh thoảng đột nhiên Mio lại im phăng phắc. Chắc phải có lý do, nhưng lý do gì thì con chịu.”
Ông mang ra một thùng dầu bôi trơn và đưa cho Hiroshi.
“Anh bôi dầu giúp tôi. Còn nhớ cách không?”
Hiroshi bắt đầu bôi dầu vào bánh xe trên chiếc xa quay trong khi ông ngồi xuống bên cạnh, đốt một điếu thuốc mùi như đinh hương.
Có tiếng lách tách. Cùng với đó là hương hoa nhiệt đới tỏa khắp phòng.
“Hôm nọ tôi đã nhượng lại bộ sưu tập cho một người bạn.”
“Bộ sưu tập nào? Băng đĩa? Đồ gốm? Hay thảm?”
“Thìa. Thấy Mio thích nên tôi bảo con bé có thể giữ lại bất cứ chiếc thìa nào nó thích. Kết cục, nó chọn chiếc thìa của Shohoji.”
“Bố có nói đó là đồ sơn mài của Iwate không?”
“Không, tôi không nói gì hết. Lúc tôi hỏi tại sao lại chọn, Mio chỉ nói mình thích chiếc thìa đó nhưng không giải thích được tại sao.”
Dễ thương thật đấy, ông lẩm bẩm.
“Thấy Mio khổ sở như vậy khiến tôi rất đau lòng. Con bé lúc nào cũng luôn miệng không sao, không sao. Nhưng khi hỏi gì thì chỉ đáp hay nói không sao vậy thành quen.”
“Đúng là Mio hay nói vậy lắm.”
Sao lại có câu cửa miệng như thế được chứ, ông hít một hơi thuốc.
“‘Sẽ không sao hết, mình vẫn ổn.’ Sống mà trong đầu cứ phải nghĩ những điều như thế thật đáng thương. Con người sinh ra đâu phải để đau khổ. Con người sinh ra là để vui chơi… để tận hưởng cuộc sống này. Ngày nào cũng khổ sở như vậy, chẳng chóng thì chày con bé sẽ tìm cách giải thoát khỏi thế giới này. Thật may nó mới chỉ bỏ nhà thôi đấy. Ít nhất thì, Mio vẫn ở đây.”
“Bố đừng nói gở.”
“Mất rồi mới nhận ra thì đã muộn. Khi bị dồn vào đường cùng, người ta không nhìn xa được đâu. Chỉ người thân mới có thể kéo họ về lại nơi an toàn.”
Ông rút trong túi áo ra một chiếc gạt tàn, dụi điếu thuốc vào đó.
“Hiroshi,” ông nói.
“Đừng lặp lại sai lầm của tôi.”
Ông chạm vào miếng sticker đã mờ trên khung cửi. “Anh cũng đang né tránh việc nói chuyện thẳng thắn với gia đình mình, giống hệt tôi ngày xưa. Kết quả thế nào, anh là người rõ nhất.”
Nói rồi ông buông tay ra, quay lại nhìn Hiroshi. Chưa bao giờ gương mặt ông hiền từ đến vậy. Ông lại châm thuốc rồi mở cửa sổ.
Hiroshi tra dầu vào bánh xe chiếc xa quay, đưa chân đạp thử.
Trong mùi đinh hương thơm ngào ngạt, bánh xe chậm rãi quay.
Sáng hôm sau, Hiroshi đưa chiếc xa quay cho con gái. Mắt Mio sáng rực lên, đạp thử mấy lần.
“Bố cháu sửa cho đấy,” ông nói. Mio vui vẻ cảm ơn bố với ánh mắt đầy biết ơn. Mỗi khi nhớ lại ánh mắt đó, Hiroshi lại thấy ngại ngùng.
Sau khi làm thêm mấy việc tay chân, sau bữa trưa, Hiroshi lái xe đi mua vài món đồ cần thiết như bột giặt, giấy vệ sinh… Ít nhất trong thời gian tới, hai ông cháu sẽ không gặp khó khăn gì.
Sau đó, cả hai tiễn Hiroshi ra ga Morioka.
Tuy không nói chuyện được nhiều nhưng nhìn ánh mắt hấp háy của Mio lúc nhận chiếc xa quay, Hiroshi đã từ bỏ ý định thuyết phục con gái về Tokyo. Anh cũng lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng quyết định không đưa lá thư của bà ngoại cho Mio nữa.
Đến ga, Hiroshi tiến về cửa soát vé shinkansen, nơi đã hẹn trước với Taichi. Còn hơn ba mươi phút nữa mới tới giờ hẹn nhưng cậu đã xuất hiện.
“Ôi, vẫn còn sớm mà!” Hiroshi vừa nói, vừa tiến về phía Taichi.
“Hóa ra chú cũng có thói quen đến sớm ba mươi phút hả?”
“Tại đường vắng hơn chú nghĩ.”
“Ra vậy, làm cháu chạy hộc tốc vì sợ để chú chờ lâu.”
Hiroshi cảm ơn Taichi vì đã cho mượn xe rồi đưa chìa khóa và vé gửi xe cho cậu. Taichi cất chúng vào túi áo khoác rồi nhìn đồng hồ.
“Chú vào trong luôn chứ? Còn sớm mà.”
“Chú định đi uống cà phê.”
“Hay là ăn jajamen? Ở Tokyo chắc ít chỗ bán.”
“Không phải ít mà hoàn toàn không có.”
“Thế thì đi. Chuỗi Pairon có một chi nhánh ở FES’AN đấy.”
Quán Pairon ngay trước cổng torii đền Sakurayama nằm gần tòa thị chính tỉnh Iwate là nơi khởi nguồn món jajamen. Hồi trung học, Hiroshi thường xuyên ghé chỗ này.
“Đi nào,” anh nói ngay, không cần thời gian suy nghĩ.
Vừa đặt chân lên thang cuốn tầng một của tòa nhà ga, Hiroshi vừa lẩm bẩm: “Không biết bao lâu rồi nhỉ.”
Taichi cười tươi: “May quá.”
“Chú uống bia không? Cháu còn phải lái xe chứ chú đi shinkansen mà.”
“Được đấy,” anh hồ hởi đáp.
Jajamen là món mì lạnh đặc sản của Morioka, có thể sánh ngang với wanko soba. Nó được biến tấu từ món mì tương đen jaajaamen của các nhà hàng Trung Hoa, và cái tên cũng được rút ngắn lại thành jajamen.
Hiroshi cùng Taichi bước vào trong, gọi một suất jajamen cỡ vừa và một chai bia.
Bia đã được mang ra. Taichi nhanh nhẹn rót vào cốc giúp anh.
“Cảm ơn! Cháu tinh ý thật.”
“Vì cháu có ý đồ.”
“Ý đồ gì thế?”
“Cháu muốn xin ý kiến của tiền bối… Sang năm lên năm ba, cháu không biết nên đi xin việc hay chỉ tập trung cho kỳ thi tuyển giáo viên thôi. Vì vậy, cháu muốn xin chú lời khuyên.”
“Cháu không nối nghiệp mẹ cháu sao?”
“Đến chú mà cũng nói thế à? Thật ra cháu cũng đang băn khoăn…”
“Còn băn khoăn là còn tốt. Chí ít mẹ cháu vẫn có thể trông cậy được. Hồi đó, chú không hề băn khoăn chút nào. Bố chú có một cậu con trai như cháu thì tốt thật.”
“Cũng chưa biết có tốt hay không.”
Taichi cười rồi nghiêm mặt lại ngay.
“Thỉnh thoảng thầy Koujiro vẫn nhầm tên cháu là Hiroshi cơ ạ. Mỗi lần gọi nhầm, thầy lại nghệt mặt ra. Có lẽ thầy muốn cháu làm thay việc đáng lẽ thầy muốn con trai hoặc cháu mình làm đấy.”
Hiroshi đưa cốc bia lên miệng, cảm giác đắng ngắt.
“Cháu nói năng trịnh trọng hẳn nhỉ.”
Taichi bật cười, gắp một miếng đồ ăn kèm.
“Lúc nhìn thấy chú ở cửa soát vé, cháu chợt nhớ ra chú là tiền bối đồng môn. Giờ lại đang sống ở Tokyo nữa chứ. Tiếp xúc với người trên ấy thì phải khác.”
“Không đâu. Giờ Tokyo và các vùng khác không còn khác nhiều như xưa nữa.”
“Đó là dân Tokyo thấy thế thôi. Lên Tokyo chú thấy sao? Có mừng vì đã thoát ly không? Đã bao giờ muốn về quê chưa ạ?”
“Nghĩ cũng chẳng thay đổi được gì, nên chú không nghĩ nữa rồi.”
Taichi khẽ cúi đầu, đưa một tay ra xoa gáy.
“Tại sao thầy Koujiro lại cư xử lạnh nhạt với chú thế nhỉ. Lúc nào cũng rất kiệm lời. Cháu thì chưa bao giờ ra khỏi Iwate. Trường đại học cũng nằm ngay gần cấp ba. Nhiều lúc cháu nghĩ hay là thử ra ngoài một lần xem sao. Cũng băn khoăn lắm chú ạ.”
“Thấy cần thì đi. Mà không cần thì thôi.”
Thiệt tình, Taichi nhăn nhó, rót thêm bia vào cốc. “Chú không thể coi cháu là con một người họ hàng mà chia sẻ thân tình hơn sao?”
“Thay vì về quê hay không, chú từng tự hỏi nếu mình làm một công việc khác thì sẽ thế nào. Nhưng nghĩ cũng chẳng khác đi được. Như lúc giặt sợi bẩn xong thấy vẫn cứng chứ không mềm như mình nghĩ cũng có làm gì khác được đâu.”
“Vâng, cảm ơn chú vì lối ví von dễ hiểu.”
“Không biết cháu có cảm nhận được chút tấm lòng của người cha trong lời khuyên đó hay không.”
Taichi bật cười.
“Nếu chịu khó nói chuyện với bố nhiều hơn biết đâu con cừu… à, Mio sẽ phát hiện ra bố mình cũng là một tay tếu táo đấy chứ. Có điều, Mio không được hướng ngoại cho lắm. Đúng là ‘Mio thỏ đế’.”
“Gì cơ?” Trước câu nói quen thuộc, Hiroshi buột miệng.
Taichi ngượng nghịu.
“Từ địa phương mà chú. Giờ hầu như không ai dùng nữa. Nhưng hồi bé mẹ hay gọi cháu là ‘Taichi thỏ đế’. Nghĩa là nhút nhát ấy.”
“Chú biết. Vấn đề là… Mio cũng thế sao?”
Jajamen được mang ra, cắt ngang cuộc trò chuyện của cả hai.
Phía trên là dưa chuột và miso, dưới là mì udon. Hiroshi trộn tất cả lên cùng với một chút gừng bào nhuyễn.
Sợi mì trắng được nhuộm nâu màu miso. Hiroshi gắp một miếng. Sợi mì đậm vị miso trôi tuột vào miệng, gắp thêm miếng dưa chuột mọng nước, hết miếng này tới miếng khác.
Ăn hết ba miếng, anh rưới thêm dầu ớt, sau đó thêm giấm và trộn đều lần nữa. Vừa với lấy bát tỏi bào, anh chợt nhớ lát nữa phải lên shinkansen nên đành bỏ lại. Thay vào đó, anh lấy một chút gừng bào.
“Cậu Hiroshi thích rưới đẫm xốt nhỉ.”
“Cho nhiều dầu ớt mới ngon.”
“Hóa ra chú thích gia vị mạnh. Mà, tại sao chú lại xin vào làm ở một công ty sản xuất?”
“Cứ như chú đang đi trả lời phỏng vấn xin việc ấy nhỉ.”
“Cháu chỉ muốn tìm hiểu thêm thôi mà.”
Hiroshi nhớ lại việc bố anh khen chiếc máy giặt đêm qua.
Hồi đi phỏng vấn xin việc, khi được hỏi tại sao lại xin vào làm ở đó, anh đã nói về chiếc máy giặt. Không biết có phải vì vậy không mà dự án đầu tiên sau khi trúng tuyển cũng là chế tạo máy giặt.
“Lý do xin việc à…”
Hiroshi nhấp một ngụm bia. Có lẽ vì mệt nên anh hơi chếnh choáng.
“Hồi chú học tiểu học, có lần máy giặt nhà chú bị hỏng. Nhân viên bảo hành của hãng đã đến sửa, còn xin lỗi vì làm phiền nữa. Chú vẫn ấn tượng chuyện đó đến giờ. Nên chú muốn mình cũng có thể làm và bán những sản phẩm giúp ích được cho mọi người, góp phần phát triển kinh tế đất nước.”
“Ồ, có thể dùng nguyên câu này đi phỏng vấn được đấy.”
“Thật sự chú đã trả lời như thế và kể một chút về xưởng dệt của gia đình lúc đi phỏng vấn ở công ty khác và còn được họ đánh giá cao. Đương nhiên, chiếc máy giặt bị hỏng là của hãng khác.”
“Đậu vào đó có phải tốt rồi không.”
“Vì không có thư giới thiệu nên không chỗ nào khác chịu nhận chú.”
“Công nhận là chú xuất sắc thật đấy.”
Taichi đổ thêm dầu ớt vào bát của mình.
“Xuất sắc nỗi gì. Công ty đầu tiên của chú bị một công ty lớn mua lại, giờ không còn nữa. Nếu xuất sắc chí ít cũng vào được chỗ nào không bị xóa sổ như thế. Chưa kể, công ty còn đang có kế hoạch dẹp phòng của chú…”
“Cháu xem tin trên Yahoo rồi. Một công ty Trung Quốc đúng không?”
“Giờ họ vẫn đang xem xét chứ chưa quyết định chính thức.”
Hiroshi thêm dầu ớt vào bát jajamen, trộn thêm lần nữa. “Nội bộ đang râm ran là công ty nước ngoài. Không có gì là chắc chắn cả, trước khi quyết định cuối cùng được đưa ra.”
Taichi để lại một ít mì trong bát, với lấy quả trứng sống trên bàn. Hiroshi cũng lấy một quả, đập vào bát, khuấy đều.
“Chú Hiroshi, cháu gọi chiitan cho chú nhé!”
Taichi gọi nhân viên phục vụ như thể muốn xua tan bầu không khí u ám.
Cậu đưa bát trứng sống cho nhân viên. Một lát sau, anh ta mang lại cho hai người bát trứng có thêm miso, hành lá và xúp nóng. Xúp nóng khiến trứng đông lại thành một bát canh nổi vân bồng bềnh.
Chiitan là cách gọi tắt của chiitantan hay kê đản thang*, một từ tiếng Trung chỉ món canh (thang) làm từ trứng gà (kê đản). Chút mì còn sót lại thấm đẫm miso quyện với gia vị trong nước dùng mang lại cho món ăn thêm một tầng sâu hương vị.
Hiroshi nêm thêm chút muối, đưa bát húp. Hơi ấm truyền tới từng ngóc ngách cơ thể giúp tâm trạng anh khá lên nhiều.
“Thôi thì… phàn nàn gì được nữa. Còn làm được gì thì cứ làm thôi.”
Taichi cũng húp canh, quệt mồ hôi trên mũi.
“Thẳng thắn nói ra hết có phải tốt rồi không. Sao từ đầu chú không làm thế?”
“Chú thuộc tuýp lạc hậu, không giống bọn cháu. Người sinh ra và lớn lên ở vùng lạnh hiếm khi mở miệng lắm.”
Lạ thật, Taichi cầm chai bia lên, rót thêm một cốc. “Thầy Koujiro cũng thế, rượu vào lời ra.”
“Vì uống vào người sẽ nóng lên mà.”
Taichi cười xòa, gương mặt giãn hẳn ra.
Về nhà, mình sẽ nói chuyện thẳng thắn với Maki. Hiroshi uống nốt cốc bia, lấy thìa vớt thêm canh trong bát.
Có cảm giác hương vị quê nhà sau ngần ấy thời gian vừa sống lại trong anh.
“Vậy… rốt cuộc anh không đưa thư cho Mio sao?”
Maki vừa đi dạy về. Vẫn trong bộ đồ đó, cô ngồi xuống ghế bàn ăn.
Tám giờ tối. Tokyo tháng Bảy oi bức hơn Morioka – nơi sáu tiếng trước anh còn ở. Thi thoảng lắm mới có ngày nắng, nhưng nghe nói từ đêm trời sẽ lại mưa.
“Maki, em đi thay đồ cho thoải mái đi đã.”
“Em muốn nghe chuyện của Mio trước.”
Khi Hiroshi từ Morioka trở về, Maki vẫn chưa về nhưng trên bàn đã la liệt các món Mio thích, kể cả chirashi-sushi. Có vẻ lúc Maki đi vắng, mẹ vợ đã tới để chuẩn bị sẵn. Đó cũng là lý do tại sao Maki bực tức đến vậy khi anh nhắn tin lúc lên shinkansen rằng mình không đón con về.
Hiroshi cũng áy náy với mẹ vợ, nhưng nghĩ kỹ thì, anh không hề nói rằng mình sẽ đưa Mio về cùng.
Anh đành bỏ món khoai sọ hầm vào lò vi sóng hâm lên làm đồ nhắm. Lúc mở lon thứ hai thì Maki về. Chưa kịp thay quần áo, Maki đã hỏi chồng ngay về chuyện xảy ra ở Morioka. Hệt như thẩm vấn.
“Maki, anh xin lỗi vì đã báo với em hơi muộn, nhưng Mio cũng có lý do của con bé. Không thể một, hai hôm nói về là về ngay được.”
“Thế còn thư của mẹ. Sao anh không đưa? Mẹ đã viết để con bé có thể thoải mái hơn khi nghĩ tới chuyện về nhà. Rồi, anh có nói với nó chuyện trường lớp không? Có nói chuyện nó nghỉ học nhiều sẽ thế nào không? Anh tỏ ra tử tế với bố, với Mio, nhưng chuyện quan trọng sao anh không hé răng câu nào hả?”
Không biết phản bác thế nào, Hiroshi im lặng tiếp tục uống. Lon thứ hai cũng chẳng mấy mà cạn sạch.
Maki cởi chiếc áo khoác vải lanh, treo lên lưng ghế. Hiroshi đứng dậy, định đi lấy lon thứ ba.
Anh mở tủ lạnh, hỏi Maki: “Em có muốn uống không?” nhưng Maki lắc đầu.
“Về đó, anh đã nghĩ rất nhiều. Có lẽ anh đã quá kiệm lời. Chúng ta cần nói chuyện. Vừa uống vừa nói cũng được.”
Thay vì bia, Hiroshi rót cho Maki một cốc trà.
“Giờ anh mới biết à,” Maki lẩm bẩm. Giọng điệu bình thản của vợ khiến Hiroshi không đoán được cô đang đùa hay nghiêm túc.
“Lúc nào anh cũng vờ như không biết.”
“Anh không giả vờ mà vì anh rất bận. Mio vẫn khỏe. Tuy có chút lo lắng chuyện trường lớp nhưng giờ Mio đang tập trung vào việc học nghề. Thỉnh thoảng còn cười nữa. Chí ít, Mio ở Morioka cũng tốt. Nên anh không nói chuyện đưa nó về được.”
“Sao anh không bàn với em mà lại quyết định một mình? Hôm nọ, lúc họp gia đình, có cả mẹ ở đây, chúng ta đã thống nhất là đón Mio về rồi còn gì.”
“Đúng thế, nhưng mà…” Hiroshi đặt lon bia sang một bên.
“Từ giờ, có chuyện gì hai vợ chồng phải bàn với nhau trước đã. Đừng chuyện gì cũng nhất nhất bàn với mẹ. Chuyện trong nhà nên để cả nhà tự thu xếp với nhau.”
“Mẹ không phải người nhà sao?”
Maki nhìn những món ăn la liệt trên bàn. Món nào món nấy đều được trang trí đẹp mắt, phủ màng bọc, chỉ cần hâm nóng là ăn được.
“Từ sáng mẹ đã chuẩn bị từng này món, cho Mio đấy. Biết tin Mio không về, mẹ phải về trước để anh đỡ khó xử. Giờ chắc mẹ đang ăn một mình. Gần đây, hễ mẹ tới là anh tỏ ra khó chịu.”
“Vì anh mệt. Đương nhiên, mẹ cũng là người nhà. Nhưng hơn hết, chúng ta là vợ chồng đấy!”
Vợ chồng ư, Maki lẩm bẩm.
“Bao lâu rồi anh chưa làm thế với tôi?”
“Cái gì?”
Trong phút chốc, không hiểu Maki muốn nói gì, Hiroshi nhìn vợ chằm chằm.
“Chuyện đó…”
Đột ngột bị nhắc tới chuyện vợ chồng, anh buột miệng:
“Vậy… giờ làm là được chứ gì?”
“Đồ tồi!”
Maki gục mặt vào hai bàn tay đang đan chặt trên bàn.
“Tôi không nói về chuyện đó.”
Nhận ra mình vừa buột miệng, môi Hiroshi run rẩy. Mặt Maki vẫn đang gục xuống.
“Maki, em nói gì vậy. Anh không hiểu em muốn anh làm gì. Ở tuổi chúng ta thế là thường. Với lại, Mio ở phòng bên thì làm sao được. Ngày nào anh cũng mệt mỏi, đâu còn sức nghĩ tới chuyện đó. Em lạc đề rồi. Chúng ta đang nói về Mio.”
“Chính anh mới lạc đề thì có.”
Maki ngẩng mặt lên. “Gần đây, tiền đình của tôi có vấn đề, thường xuyên hoa mắt, có lúc suýt ngã ở ga. Vì vậy, lúc tôi bàn chuyện sẽ đi taxi đi làm, anh có nhớ anh đã nói gì không? Anh hỏi ‘hết bao nhiêu?’ đấy.”
Hiroshi nhớ đúng là mình đã nói thế. Chỉ đơn giản là hỏi chi phí thôi mà.
Môi Maki run lên.
“Anh không hỏi tôi đau ốm thế nào mà chỉ lo tốn tiền thôi chứ gì? Thế mà con gái chỉ cần khóc một cái là anh tình nguyện sáng nào cũng lái xe đưa nó đi học. Anh quan tâm đến con, nhưng lại dửng dưng với vợ anh. Đó là chuyện tôi muốn nói.”
“Lại còn, giờ làm là được chứ gì…” Maki khinh khỉnh.
“Anh có biết mình đang nói gì không thế? Khỏi cần. Tôi không muốn. Vả lại, đó có phải là vấn đề đâu. Anh lạc đề rồi. Đó là lý do tại sao cả Mio cả tôi đều chán ghét anh.”
Maki uể oải đứng dậy, đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, lấy ra mấy bộ đồ đi dạy treo trên mắc.
“Em định làm gì? Bỏ đi sao?”
“Từ giờ tôi sẽ sang phòng của Mio. Tôi không muốn nằm cạnh anh nữa.”
“Khoan, đúng là cách nói của anh không khéo. Nhưng em nói thế có nặng nề quá không? Em ghét anh đến mức ấy sao? Con gái đang tuổi ẩm ương đã đành, giờ còn cả vợ nữa… Tại sao chúng ta lại ở bên nhau?”
Maki ôm đống quần áo vừa vứt lên giường ra khỏi phòng.
“Chờ đã, Maki.”
Hiroshi tóm lấy vai vợ, nhưng Maki hẩy vai gạt ra ngay.
“Đừng có động vào tôi! Tôi vẫn sẽ giặt giũ và dọn dẹp như bình thường, nhưng chúng ta sẽ chia phòng ngủ. Nếu anh không thích mẹ tôi đến thì không cần ăn chung cũng được. Chỉ cần anh chào hỏi bà thôi.”
“Vẫn ở cùng nhà nhưng ly thân sao?”
“Trong thâm tâm tôi đã vậy từ lâu rồi.”
“Nếu đã chán ghét đến thế thì ở bên nhau làm gì nữa.”
“Ý anh là… chia tay?”
Maki quay lại nhìn, mắt mở to một cách đáng sợ.
“Đúng,” Hiroshi thều thào, giọng như sắp tắt.
“Vẫn ở cùng nhà nhưng sống ly thân thì thà ly hôn còn hơn.”
“Làm vậy Mio sẽ không còn nơi nào để quay về.”
“Tức là cô cam chịu sống cùng một người chồng mà mình chán ghét chỉ vì nghĩ cho con gái thôi sao?”
“Chính anh như vậy thì có,” Maki lẩm bẩm. “Không phải anh đang cam chịu hay sao? Anh có thích về căn nhà này đâu. Vậy, tôi hỏi anh. Sao anh không về thẳng nhà mà ngày nào cũng giết thời gian ở quán cà phê thế?”
Bất ngờ bị dồn, Hiroshi không thốt lên được câu nào.
“Anh tưởng tôi không biết hả?”
Maki mở tủ đồ, gạt mấy cái mắc áo sang một bên.
“Tôi tìm thấy lúc gom rác đất. Biên lai cà phê Dout bị vứt cả nắm. Giờ thanh toán hầu hết giống nhau, tất cả đều vào buổi tối. Anh giết thời gian bên ngoài… Vì ghét phải về cái nhà này đến thế sao?”
“Chuyện đó…”
“Mio cũng thế. Cũng không muốn về cái nhà này.”
Maki tì trán vào cửa tủ.
“Gia đình là gì? Sao anh lại ở đây?”
Mùa mưa còn lâu nữa mới qua. Từng hạt mưa rả rích bên ngoài cửa sổ căn phòng vắng bóng Mio.