Đỗ quyên truyền kỳ

Lượt đọc: 313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 23
hồi thứ hai mươi ba: mặc tích và kỳ nhi

❊ ❊ ❊

Hồi trước kể rằng thư ngốc Mặc Tích vội vàng giải thích với Tiểu Thần Nữ, nói rằng mình chỉ là ví von mà thôi. Tiểu Thần Nữ cười đáp: "Đa tạ công tử đã khen ngợi hai chị em chúng tôi!"

Tiểu Quái Vật lại chen vào: "Các chị là tiên tử, vậy chẳng phải tôi là tiểu thần tiên sao? Bản lĩnh của tôi cũng không nhỏ đâu đấy!"

Thư ngốc Mặc Tích nghe Tiểu Quái Vật nói vậy, như trút được gánh nặng, vội cười bảo: "Không sai! Thiếu chưởng môn quả thực là một vị tiểu thần tiên du ngoạn nhân gian."

Tiểu Quái Vật kinh ngạc: "Tiên sinh làm sao biết tôi là thiếu chưởng môn? Hình như tôi chưa từng tự giới thiệu thân phận với tiên sinh mà!"

Mặc Tích nói: "Không dám giấu thiếu chưởng môn, tại hạ cũng từng tới Đại Lý, Vân Nam. Những chuyện thú vị về việc thiếu chưởng môn du ngoạn nhân gian, tại hạ đã sớm nghe danh, hơn nữa còn có may mắn được diện kiến thiếu chưởng môn một lần, chỉ là thiếu chưởng môn không nhận ra tại hạ thôi."

Tiểu Thần Nữ nói: "Xem ra công tử đi được không ít nơi, ngay cả vùng biên viễn như Đại Lý, Vân Nam cũng đã đặt chân tới!"

"Tam tiểu thư, tại hạ vốn thích ngao du danh sơn đại xuyên. Điểm Thương Sơn ở Đại Lý, Vân Nam cùng hồ Nhĩ Hải dưới chân núi, phong cảnh vô cùng u nhã. Đặc biệt là Hồ Điệp Tuyền, càng khiến tại hạ ngưỡng mộ, sao tại hạ có thể không đến thăm thú cho được?"

Uyển Nhi nói: "Anh cứ đi đông chạy tây như vậy, không sợ đụng phải kẻ ác sao? Anh lại chẳng biết võ công, nếu gặp phải sơn tặc, thổ phỉ như vừa rồi, chẳng phải tiêu đời rồi sao?"

Thư ngốc cười khổ một tiếng: "Tứ tiểu thư, cái gọi là sinh tử có mệnh, phú quý tại thiên. Nếu định sẵn một người phải chết, thì dù không ra cửa cũng sẽ chết. Huống hồ con người ai cũng có ngày phải chết, sao tôi lại không ra ngoài thăm thú đây?"

Kỳ Nhi lại nói: "Nhị thiếu gia nhà tôi không biết võ công, nhưng tôi biết mà! Tôi có thể bảo vệ Nhị thiếu gia của tôi."

Tiểu Thần Nữ và mọi người thấy Kỳ Nhi ra vẻ ông cụ non, lại còn ngây thơ vô số tội, không nhịn được mà bật cười. Uyển Nhi nói: "Kỳ đệ, không phải chị coi thường đệ, dựa vào hai chiêu võ công đó của đệ thì không bảo vệ được Nhị thiếu gia đâu, ngay cả chị đây, e rằng cũng chẳng bảo vệ nổi!"

Thư ngốc cũng nói: "Kỳ Nhi, em đừng tưởng biết mấy chiêu đó là có thể bảo vệ ta! Nếu số ta đã định phải chết, thì thật sự không ai bảo vệ nổi ta đâu."

"Nhị thiếu gia, vậy sao người còn mang tôi ra ngoài? Chẳng phải người thấy tôi biết võ công sao?"

"À! Cái ta coi trọng không phải võ công gì cả, mà là cờ của em đánh rất hay, gần như đến cả ta cũng không thắng nổi em. Ta mang em theo, một là dọc đường không cô quạnh, có người trò chuyện; hai là những ngày mưa không ra ngoài được, có thể đánh cờ giết thời gian, không đến nỗi chán chường. Tất nhiên, có chuyện gì thì chúng ta cũng có thể chăm sóc lẫn nhau, nếu chỉ có một mình ta, chẳng may đổ bệnh thì đến người chăm sóc cũng không có!"

Kỳ Nhi ngẩn người: "Nhị thiếu gia, người mang tôi theo là vì vậy sao?"

"Kỳ Nhi, chẳng phải em cũng thích ta mang em đi khắp nơi du ngoạn sao? Nếu em không muốn, lần sau ta sẽ không mang em đi nữa!"

"Không không! Nhị thiếu gia, người cứ mang tôi đi là tốt nhất, tôi sợ ở nhà một mình lắm, chẳng dám đi đâu cả."

Tiểu Thần Nữ cười nói: "Kỳ đệ, lời Nhị thiếu gia nhà đệ nói tuy là vậy, nhưng nếu đệ thực sự biết hai môn võ công này, gặp phải năm tên tặc nhân bất nhập lưu như vừa rồi, quả thực có thể đối phó, bảo vệ được Nhị thiếu gia của đệ đấy."

"Tam tiểu thư, tôi tất nhiên là biết hai môn võ công này rồi!"

"Vậy là được! Kỳ đệ, ta muốn hỏi đệ, vị thần y kia sao lại truyền cho đệ hai môn võ công này?"

"Tôi cũng không biết, chắc là thần y thấy tôi bị kẻ xấu ức hiếp, bị một đám ác thiếu đánh đập tàn nhẫn, nên không chỉ cứu tôi, chữa thương cho tôi mà còn dạy tôi hai môn võ công này để phòng thân thôi!"

Uyển Nhi hỏi: "Đệ ở Mặc phủ, tại huyện Tân Ninh cũng coi là một gia đình có mặt mũi, sao lại có người ức hiếp đệ được?"

"Lúc đó tôi đâu có ở Mặc phủ, mà là đang ở dưới quê chăn bò cho người ta!"

"Ồ!? Đệ không phải người của Mặc phủ?"

"Tôi tất nhiên không phải người của Mặc phủ rồi! Chỉ là một hôm tôi gây họa, đánh bị thương con trai của một lão địa chủ, lão địa chủ phái một đám người tới, khí thế hung hăng bắt tôi lại, thề sẽ đánh chết tôi. May mà Mặc Nhị thiếu gia dẫn Thiệu bộ đầu của quan phủ tới, không những cứu tôi, còn bồi thường cho địa chủ không ít bạc, mời thầy thuốc giỏi nhất chữa trị cho con trai lão, gia đình địa chủ mới chịu bỏ qua."

"Vì vậy mà đệ đi theo Mặc Nhị công tử?"

"Đại ân như thế, tôi sao có thể không báo đáp?"

"Chuyện này xảy ra khi nào?"

"Là mùa thu năm ngoái ạ!"

Uyển Nhi nói: "Hèn chi khi chúng tôi ở Mặc phủ không thấy đệ!"

Kỳ Nhi lại ngẩn người: "Các chị cũng từng tới Mặc phủ rồi sao?"

Thư ngốc nói: "Kỳ Nhi, họ không những từng ở nhà ta một ngày, mà còn là ân nhân cứu mạng mấy lần của ta đấy!"

"Vậy sao? Thế thì Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư cũng là ân nhân cứu mạng của Kỳ Nhi tôi rồi!"

Tiểu Quái Vật nháy mắt nói: "Còn tôi nữa!"

Kỳ Nhi sửng sốt: "Cậu cũng ở cùng Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư, cứu Nhị thiếu gia nhà tôi rồi sao?"

"Lúc đó tôi còn ở Vân Nam, sao ở cùng họ được?"

"Thế sao cậu lại là ân nhân cứu mạng của Nhị thiếu gia nhà tôi?"

"Vừa rồi tôi đánh chết ba tên phỉ, chẳng phải cũng cứu các người sao?"

Thư ngốc vội nói: "Kỳ Nhi, thiếu chưởng môn vừa rồi quả thực là ân nhân cứu mạng của chúng ta, chúng ta nên dập đầu tạ ơn mới phải."

Tiểu Quái Vật vội nói: "Ấy! Mặc công tử, tôi nói đùa với Kỳ Nhi thôi, anh đừng coi là thật! Tôi không phải cứu các người, mà là cứu chính mình, nếu tôi không ra tay, chẳng phải hai tên phỉ đó sẽ giết tôi ngay sao?"

Thư ngốc nói: "Dù thiếu chưởng môn nói thế nào, người vẫn là ân nhân cứu mạng của chúng ta, tại hạ không dám quên."

Tiểu Thần Nữ nói: "Mặc công tử, anh tuy không phải người trong giang hồ, nhưng cũng coi như nửa người giang hồ. Người giang hồ thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ, thấy chết không cứu là tiêu chuẩn đạo đức nên có, anh việc gì phải ghi tạc trong lòng? Cái gì mà ân nhân cứu mạng, cha mẹ tái sinh, những lời đó sau này anh đừng nói nữa! Nói ra lại thành xa cách, không còn là bạn bè nữa rồi!"

"Vâng vâng! Tại hạ sau này sẽ luôn ghi nhớ trong lòng, không nói nữa là được."

Đột nhiên, Kỳ Nhi kêu "Ơ" một tiếng, thư ngốc hỏi: "Kỳ Nhi, em lại sao thế?"

"Nhị thiếu gia, hình như xe ngựa không phải đang đi trên đường tới huyện thành An Nhạc."

Thư ngốc sửng sốt: "Không thể nào? Em không nhìn nhầm chứ?"

"Nhị thiếu gia! Tôi không nhìn nhầm. Người xem, xe ngựa không đi trên đường dịch trạm của quan phủ, mà là một con đường nhỏ dẫn vào thôn quê."

Tiểu Quái Vật nói: "Không phải phu xe muốn tới An Nhạc sớm hơn nên đi đường tắt đấy chứ?"

Kỳ Nhi nói: "Tôi đi hỏi phu xe xem sao lại đi con đường nhỏ này!"

Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên, xe ngựa không đi trên con đường dịch trạm rộng rãi mà là con đường nhỏ dẫn vào thâm sơn. Họ thầm nghĩ: Là phu xe đi đường tắt tới An Nhạc, hay tên phu xe này là sơn tặc, định đưa họ đến nơi không người để ra tay? Nếu vậy thì tên phỉ này tới số rồi! Vì vậy khi Kỳ Nhi muốn đi hỏi phu xe, Tiểu Thần Nữ nói: "Kỳ Nhi, đệ đừng hỏi nữa! Đến lúc đó, tự nhiên chúng ta sẽ biết chuyện gì xảy ra."

Cuối cùng, xe ngựa dừng lại ở một thung lũng. Trong rừng cây ở thung lũng, thấp thoáng hiện ra một ngôi nhà. Tiểu Quái Vật không nhịn được hỏi phu xe: "Sao ông dừng lại? Không đi nữa à?"

Phu xe cười gian xảo: "Thiếu gia! Tới nơi rồi! Các người xuống xe đi!"

Tiểu Quái Vật ngẩn người: "Cái gì? Đây là huyện thành An Nhạc sao?"

"Thiếu gia, đây tuy không phải huyện thành, nhưng cũng là địa phận huyện An Nhạc."

"Chúng ta muốn tới huyện thành An Nhạc, sao ông lại đưa chúng tôi tới đây?"

"Tôi thấy huyện thành các người đừng tới nữa, cứ nghỉ ngơi tại đây đi!"

"Ông có ý gì?"

"Chẳng có ý gì, các người sau này không cần đi đâu nữa! Cứ nằm yên ở đây, đỡ phải bôn ba phiền não cả đời, chẳng phải tốt sao?"

Lúc này, năm sáu gã hán tử từ trong rừng nhảy ra, trong đó một gã có cái đầu đặc biệt lớn, lại còn là đầu trọc, hắn gầm lên: "Người trên xe cút xuống hết cho ta, để lại toàn bộ hành lý trên xe."

Tiểu Quái Vật như vừa bừng tỉnh, kinh ngạc nói: "Hóa ra các người là một bọn cướp giết người!"

Gã đầu to gầm lên: "Đừng có lảm nhảm với Đại Đầu Phật ta! Mau cút xuống xe."

Tiểu Quái Vật lại ngạc nhiên: "Cái gì? Ngươi chính là Đại Đầu Phật sao! Được được! Ta cút, ta cút xuống xe trước đây!"

Tiểu Quái Vật nói xong, thực sự giống như một quả bí đao, lăn từ trên xe ngựa xuống đất! Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi đều bật cười, họ biết Tiểu Quái Vật lại giở trò gì đó để trêu chọc bọn phỉ này! Nhưng Kỳ Nhi lại thấy kinh ngạc, hỏi: "Thiếu gia, cậu thực sự lăn xuống xe như thế à?"

Tiểu Quái Vật lăn trên đất chớp chớp mắt nói: "Kỳ đệ, chúng bảo ta cút xuống xe, ta dám dùng chân bước xuống sao? Chỉ đành lăn như quả bí đao thôi. Chứ không, chúng giết ta thì làm thế nào?"

Đám phỉ thấy Tiểu Quái Vật lăn xuống xe như vậy, ai nấy đều ngẩn người, sao bảo chúng cút xuống mà thằng nhóc này lại thực sự lăn như quả bí đao? Nó sợ hãi hay đầu óc có vấn đề?

Bọn cướp này ở vùng này đã cướp không ít hành khách, có kẻ sợ hãi quỳ xuống cầu xin, có kẻ quay đầu bỏ chạy, nhưng chưa bao giờ thấy ai bảo cút xuống lại lăn như quả bí đao thế này!

Kỳ Nhi trên xe hỏi: "Tôi cũng lăn xuống à?"

Tiểu Quái Vật nói: "Chẳng phải đệ lăn rất giỏi sao? Nếu muốn chúng không giết đệ, tốt nhất là cứ lăn xuống!"

Kỳ Nhi bất đắc dĩ nói: "Vậy tôi cũng lăn đây!"

Kỳ Nhi ôm đầu ôm chân, cuộn tròn như con tê tê, thực sự "bộp" một tiếng lăn xuống dưới. Cậu lăn còn đẹp và nhẹ nhàng hơn cả Tiểu Quái Vật, khi lăn xuống đất vẫn còn xoay tròn, khiến bọn phỉ cùng cười rộ lên, cảm thấy thú vị.

Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi nhìn mà kinh ngạc, nếu nói Tiểu Quái Vật lăn xuống là để trêu chọc bọn phỉ, thì Kỳ Nhi sao lại nghe lời thế? Bảo lăn là lăn! Nó thật thà hay ngây thơ vô số tội đây?

Kỳ Nhi lăn trên đất, lăn thẳng đến trước mặt một tên phỉ, tên này định tung một cước đá cậu văng đi như quả bóng. Kỳ Nhi đột nhiên nhảy lên, bất ngờ tung một chưởng, không lệch một ly, đánh trúng huyệt Chương Môn của tên cướp. Hắn kêu thảm một tiếng, thân hình văng ngang ra ngoài, khi ngã xuống đất đã hộc máu, dù chưa chết ngay cũng chẳng còn hơi sức gì!

Sự việc đột ngột không ai ngờ tới này khiến tất cả bọn phỉ đều chết lặng. Chúng không thể tin được chuyện như vậy lại xảy ra, những chuyện chúng cho là thú vị, buồn cười lại có biến chuyển thế này, ngay cả Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi cũng sững sờ! Hành động của Kỳ Nhi nằm ngoài dự liệu của họ, một tiểu thư đồng tay không tấc sắt, ngây thơ buồn cười, lại có thể bất ngờ ra tay hạ gục một tên cướp hung ác! Cậu quả là nghé con không sợ hổ, không màng đến hậu quả đáng sợ của sự việc.

Sau khi bọn phỉ bừng tỉnh, hai tên cướp đột nhiên vung đao chém tới Kỳ Nhi. Tiểu Quái Vật cũng ra tay vào lúc này! Động tác lăn của cậu không thú vị bằng Kỳ Nhi, nhưng khi hành động lại nhanh nhẹn như bóng ma. Cậu thi triển một trong những môn võ công gia truyền, Huyễn Ảnh Ma Chưởng, nhanh như chớp lao tới, cũng nhanh như chớp túm lấy hai tên cướp hung ác kia rồi ném văng ra ngoài. Bọn phỉ thậm chí không nhìn thấy Tiểu Quái Vật ra tay thế nào, hai đồng bọn của mình đã vô duyên vô cớ văng ngang ra ngoài, khi ngã xuống đất đã là hai cái xác không hồn.

Sáu tên cướp cầm đao bao vây, trong chớp mắt đã mất ba tên, còn lại Đại Đầu Phật và hai đồng bọn vẫn ngẩn người không thể cử động, chúng không dám tin đây là sự thật. Tên cướp còn lại chính là tên phu xe, hắn cầm roi ngựa cũng đứng ngẩn ngơ một bên.

Tiểu Quái Vật ném hai tên cướp đi, thấy Kỳ Nhi vẫn đứng tại chỗ, tập trung ứng chiến như một tiểu hiệp sĩ, liền hỏi: "Kỳ đệ, đệ không sao chứ?"

Kỳ Nhi nói: "Thiếu gia! Tôi không sao."

"Thằng nhóc giỏi lắm! Đệ lại ra tay trước cả ta! Chiêu thức này của đệ, ta thật không ngờ tới. Được được, đệ mau trở lại xe ngựa, bảo vệ Nhị thiếu gia của đệ đi!"

"Thiếu gia! Còn ba tên cướp nữa, tôi đi rồi, một mình cậu có ổn không?"

"Ổn chứ! Đừng nói ba tên, ba mươi tên ta cũng chẳng sợ. Kỳ đệ, đệ mau trở lại xe đi, ta thấy Nhị thiếu gia của đệ trên xe đang sợ hãi co rúm lại kìa!"

"Không sao, Nhị thiếu gia nhà tôi có hai vị tiểu thư bảo vệ rồi, tôi vẫn nên ở lại cùng cậu đối phó ba tên cướp này, cùng nhau đánh đuổi chúng."

Tiểu Quái Vật thấy Kỳ Nhi tuổi còn nhỏ, lại không có võ công thượng thừa gì mà lại dũng cảm như vậy, vừa vui vừa ngạc nhiên. Cậu định khuyên Kỳ Nhi lui lại, thì lúc này, bọn cướp đã bừng tỉnh. Đầu tiên là Đại Đầu Phật giận dữ gầm lên: "Chúng ta cùng xông lên, băm vằm hai thằng nhóc này cho ta!"

Tên Đại Đầu Phật này cậy mình có võ công, ở vùng này có thể nói là xưng vương xưng bá, khiến bọn cướp gần đó không dám bén mảng vào địa bàn của hắn nửa bước, cũng chưa từng chịu tổn thất nặng nề thế này, trong chớp mắt mất đi ba anh em. Hắn hoàn toàn không coi hai đứa trẻ này ra gì, cảm thấy chúng hạ gục ba thủ hạ của mình chỉ là đánh lén, nhân lúc người của hắn không đề phòng; nếu có phòng bị, giao phong thực sự thì chúng làm sao là đối thủ của hắn.

Hắn cầm đao hung hăng lao về phía Tiểu Quái Vật, một tên phỉ theo sau, tên còn lại thì chém về phía Kỳ Nhi. Kỳ Nhi nhanh nhẹn lăn trên đất tránh được nhát đao đó, rồi nhảy lên, định thi triển ba chiêu cứu mạng của mình. Nhưng tên phỉ này đã đề phòng, nhảy ra xa rồi lại giơ đao chém xuống.

Kỳ Nhi chỉ biết ba chiêu cứu mạng này, võ công khác không biết, không thể phản kích, đành phải thi triển chiêu lăn đất chạy trốn của mình! Bản lĩnh cứu mạng này của Kỳ Nhi quả thực rất hữu dụng, cậu lăn lộn trên đất, dù tên phỉ có chém loạn thế nào, chém hơn mười đao cũng không nhát nào trúng Kỳ Nhi. Tên phỉ càng chém càng ngẩn người, thầm nghĩ: Thằng nhóc này là chiêu lăn đất quái dị gì thế? Hắn sơ ý một chút, Kỳ Nhi lại đột nhiên nhảy lên, thuận thế tung một chưởng đánh trúng huyệt đạo hiểm yếu của tên phỉ, hắn kêu "á" một tiếng, đổ gục xuống, không thể bò dậy được nữa.

Kỳ Nhi hạ gục tên cướp xong, thở phào một hơi, thần thái có chút chật vật, định thần nhìn Tiểu Quái Vật, ai ngờ Tiểu Quái Vật đứng một bên mỉm cười nhìn cậu. Kỳ Nhi ngạc nhiên hỏi: "Thiếu gia! Hai tên cướp muốn giết cậu đâu rồi? Chúng chạy rồi à?"

"Đúng vậy! Chúng chạy hết rồi! Một tên chạy về hướng thành Phong Đô; một tên bị người ta bắt ra sau xe ngựa, quỳ trên đất không dám nhúc nhích."

Hóa ra Kỳ Nhi mải mê giao chiến với tên cướp, hoàn toàn không chú ý xung quanh xảy ra chuyện gì, trong cuộc đấu sinh tử, cậu không thể phân tâm.

Kỳ Nhi nhìn quanh, ngay cả tên phu xe cũng đang quỳ bên cạnh xe ngựa! Cậu biết, không phải Tứ tiểu thư thì là Tam tiểu thư đã bắt sống tên phu xe hiểm độc này, liền hỏi: "Thiếu gia, giờ tôi an toàn rồi chứ?"

Tiểu Quái Vật cười nói: "Đúng vậy, giờ chúng ta an toàn rồi! Hai tên cướp bị bắt sống, năm tên cướp đều đi gặp Diêm Vương rồi."

Kỳ Nhi lại thở phào một hơi: "Vậy thì tôi yên tâm rồi!"

"Kỳ đệ, không ngờ chiêu lăn đất chạy trốn này của đệ quả thực hữu dụng, tên cướp này dùng đao chém thế nào cũng không trúng, linh hoạt lạ thường!"

Uyển Nhi bên cạnh xe ngựa vẫy tay gọi họ: "Hai người còn không qua đây? Đang nói gì thế? Trời tối rồi!"

Kỳ Nhi nhìn lại, quả nhiên mặt trời đã lặn sau núi, ráng chiều rực rỡ, bóng tối đang dần bao phủ mặt đất. Cậu và Tiểu Quái Vật cùng trở lại bên cạnh xe ngựa.

Uyển Nhi và Tiểu Thần Nữ nhìn Kỳ Nhi đầy ngưỡng mộ. Uyển Nhi mỉm cười nói: "Kỳ đệ, môn võ công này của đệ không tệ đâu! Hạ gục được hai tên cướp, chả trách đệ nói có thể bảo vệ Nhị thiếu gia của đệ!"

Tiểu Thần Nữ cũng mỉm cười nói: "Đệ không những biết hai môn võ công này, mà đáng quý hơn là sự dũng cảm, nhanh nhẹn và bình tĩnh khi đối chiến. Nếu trong tay đệ có một con dao găm sắc bén, chiêu lăn đất này sẽ càng phát huy uy lực! E rằng bốn năm tên cướp cũng không lại gần đệ được. Kỳ đệ, đệ có muốn học cách sử dụng dao găm không?"

"Tam tiểu thư! Tôi tất nhiên là muốn rồi!"

Mặc Tích trên xe ngựa nghe vậy, vội nói: "Kỳ Nhi, còn không mau bái tạ Tam tiểu thư, cầu xin cô ấy dạy đệ môn dao găm này?"

Kỳ Nhi quỳ xuống đất, dập đầu với Tiểu Thần Nữ nói: "Cầu xin Tam tiểu thư dạy tôi môn dao găm này, sau này tôi sẽ càng bảo vệ tốt Nhị thiếu gia của tôi hơn!"

Tiểu Thần Nữ cười: "Đệ đứng lên đi! Tối nay ta sẽ dạy đệ."

Kỳ Nhi lại dập đầu nói: "Đa tạ Tam tiểu thư!" rồi đứng dậy.

Tiểu Thần Nữ nói với Uyển Nhi và Tiểu Quái Vật: "Xem ra đêm nay chúng ta không thể tới huyện An Nhạc rồi, các người áp giải hai tên cướp này tới ngôi nhà kia, đêm nay chúng ta nghỉ lại đó, ngày mai rồi đi tiếp."

Tiểu Quái Vật nói: "Ngôi nhà đó e rằng là hang ổ của cướp, chúng ta phải cẩn thận."

Tiểu Thần Nữ nói: "Ta tất nhiên biết đó là hang ổ của cướp, nhưng nó đã không còn người rồi! Chúng ta có thể yên tâm mà ở."

Kỳ Nhi ngạc nhiên: "Tam tiểu thư, sao cô biết nó không còn cướp nữa?"

Tiểu Thần Nữ cười: "Chẳng phải đệ nói ta là tiên tử sao? Đã là tiên tử thì còn gì mà ta không biết?"

Quả nhiên, Tiểu Thần Nữ dựa vào nội lực thâm hậu của mình, đã sớm nhận ra ngôi nhà kia không một bóng người, vì người trong hang ổ này đều đã ra ngoài cướp chiếc xe ngựa này rồi!

Họ áp giải Đại Đầu Phật và tên phu xe, kéo xe ngựa tới ngôi nhà tranh trong rừng cách đó chưa đầy nửa dặm, quả nhiên không một bóng người. Uyển Nhi và Tiểu Quái Vật vẫn không yên tâm, lục soát trong ngoài một lượt, đúng là không có ai. Nhưng trong một căn hầm, kim ngân, trang sức, quần áo mà bọn cướp cướp được không ít, trong bếp cũng có lương thực, dầu muối, thịt khô các loại, ngay cả rượu cũng có vài hũ. Bề ngoài, nơi đây trông như một ngôi nhà bình thường trong thâm sơn, không ai ngờ nó lại là hang ổ của Đại Đầu Phật. Tại thị trấn nhỏ kia còn có tai mắt của chúng, giúp bọn cướp cướp đoạt tài vật một cách chính xác.

Tiểu Thần Nữ lôi Đại Đầu Phật ra thẩm vấn, hỏi hắn cướp bao nhiêu lần, giết bao nhiêu người. Tên Đại Đầu Phật hung hãn kiêu ngạo đáp: "Lão tử giết người, cướp của không nhớ bao nhiêu lần rồi! Các người muốn chém muốn giết thì cứ làm, việc gì phải hỏi nhiều?"

Tiểu Thần Nữ hỏi: "Ngươi không muốn sống nữa sao?"

"Lão tử làm nghề này là đã mang đầu trên cổ rồi, sống chết lão tử chẳng để tâm, chết thì sợ gì? Hai mươi năm sau lại là một trang nam tử!"

Uyển Nhi bên cạnh nói: "Tam tỷ, kẻ đến chết cũng không chịu hối cải này, giết quách cho xong! Để lại hắn cũng chỉ hại người."

Tiểu Thần Nữ gật đầu: "Đã vậy, chúng ta thành toàn cho hắn!" Nói rồi, nàng tung một chưởng, khiến hắn kinh mạch đứt đoạn, nội tạng nát vụn, đổ gục xuống.

Sau khi Tiểu Thần Nữ giết Đại Đầu Phật, lại nhìn tên phu xe, khiến tên này sợ hãi vội vàng quỳ xuống dập đầu cầu xin, nói mình bị Đại Đầu Phật ép buộc, nếu không hắn sẽ giết cả nhà già trẻ của mình.

Tiểu Quái Vật hỏi: "Vậy sao? Nhưng nghe giọng điệu ông quát chúng tôi xuống xe lúc nãy, ông hoàn toàn là một tên trong bọn chúng, chẳng giống bị đe dọa chút nào."

"Vâng vâng! Tiểu nhân đáng chết. Tiểu nhân sau này không dám nữa! Xin các vị tha cho tiểu nhân."

"Ngươi muốn sống thì khai thật ra, còn bao nhiêu đồng bọn của Đại Đầu Phật, chúng đang ở đâu?"

"Vâng vâng! Tiểu nhân xin khai thật." Tên cướp liền khai ra từng người. Thực ra số lượng bọn cướp của Đại Đầu Phật không nhiều, thực sự đi cướp bóc khắp nơi chỉ có sáu tên, giờ đều đã chết hết, các tai mắt khác, ở thành An Nhạc có một tên, huyện thành Đại Túc cũng có một tên, các thị trấn nhỏ như Đường Bá, Ngũ Quế, Thạch Dương Trường đều có tai mắt.

Tiểu Thần Nữ bảo hắn viết tên tuổi, công việc thường ngày của những tên tai mắt này ra. Rồi nói: "Được! Giờ chúng ta tha cho ngươi một con đường sống, sáng mai, ngươi phải đưa chúng ta tới thành An Nhạc an toàn."

"Vâng vâng! Sáng mai tiểu nhân nhất định cẩn thận đánh xe, đưa các vị tới huyện thành An Nhạc."

Đột nhiên, Tiểu Thần Nữ búng một viên thuốc vào miệng hắn, chỉ nghe hắn nuốt ực một tiếng. Tên cướp mặt mày biến sắc: "Cô, cô, cô cho tôi uống cái gì vậy?"

Tiểu Thần Nữ cười nói: "Yên tâm! Đây là Định Thần Hoàn, cũng là thuốc độc. Hai ngày nữa, nếu ngươi không có thuốc giải của ta, độc tính sẽ phát tác, ngươi sẽ chết thảm hơn Đại Đầu Phật nhiều."

"Ngươi, ngươi, ngươi không phải đã hứa sẽ tha cho mạng nhỏ của ta sao? Sao lại..."

"Yên tâm! Chỉ cần ngươi đưa chúng ta đến thành An Nhạc, ta tự nhiên sẽ đưa thuốc giải cho ngươi uống, bảo đảm ngươi không chết, hơn nữa còn thấy tinh thần sảng khoái. Nếu ngươi dám giở trò quỷ, đừng nói là bất kỳ lang trung nào trên đời này, dù cho đại la thần tiên hạ phàm cũng không cứu nổi ngươi. Sống hay chết, đều tùy vào biểu hiện của ngươi đêm nay và ngày mai! Bây giờ, đi xuống bếp làm cơm tối cho chúng ta đi!"

"Vâng vâng! Tiểu nhân đi ngay."

Tên trộm này quả nhiên không dám nảy sinh ý đồ xấu nữa, càng không dám bỏ trốn trong đêm, ngoan ngoãn phục vụ Tiểu Thần Nữ cùng bốn người kia, sợ rằng chỉ cần mình sơ suất một chút, ngày mai sẽ không nhận được thuốc giải.

Trước khi ăn tối, Tiểu Thần Nữ gọi Kỳ Nhi ra ngoài, muốn truyền thụ cho cậu một môn đâm chém bằng đoản đao. Bởi vì trong lúc lục soát xung quanh, Uyển Nhi đã tìm thấy hai con đoản đao sắc bén trong một căn phòng, còn có cả bao đao. Khi rút ra khỏi bao, hàn quang tỏa ra tứ phía, chói mắt người nhìn, xem ra đây là vật yêu quý của Đại Đầu Phật.

Uyển Nhi cảm thấy Tiểu Thần Nữ và Tiểu Quái Vật không mang theo binh khí, mặc dù họ chẳng cần đến chúng. Nhưng có một con đoản đao bên mình cũng tốt, thế là nàng đưa một con cho Tiểu Quái Vật, một con cho Tiểu Thần Nữ. Tiểu Thần Nữ liền dùng con đoản đao này để dạy Kỳ Nhi cách đâm chém.

Kỳ Nhi cảm thấy hơi đột ngột, hỏi: "Bây giờ học luôn sao?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Nếu đêm nay ngươi không học, sau này sẽ không còn thời gian nữa đâu."

Mặc Đích vội nói: "Sao ngươi còn chưa mau theo Tam tiểu thư đi? Sau này ta còn trông cậy vào ngươi để bảo vệ đấy!"

Kỳ Nhi vội vàng theo Tiểu Thần Nữ ra ngoài. Tiểu Thần Nữ nói: "Môn đâm chém đoản đao này phức tạp hơn môn Tam Chưởng Pháp ngươi đã học nhiều, tổng cộng có mười hai thức, nhưng lại đơn giản hơn nhiều so với cái gọi là Phiên Thân Cổn Địa Pháp, ngươi sẽ không khó học đâu. Bây giờ ta làm mẫu trước, ngươi phải chú ý ghi nhớ!"

"Vâng! Tam tiểu thư."

Tiểu Thần Nữ bắt đầu chậm rãi thi triển từng chiêu từng thức, rồi hỏi Kỳ Nhi: "Ngươi nhìn rõ chưa?"

Kỳ Nhi kinh ngạc: "Tam tiểu thư, môn đâm chém đoản đao này dường như rất phối hợp với các động tác của Phiên Thân Cổn Địa Pháp."

Tiểu Thần Nữ thích thú nói: "Môn đoản đao này chính là để phối hợp với Phiên Thân Cổn Địa Pháp của ngươi đấy, ngươi nhìn ra rồi sao?"

"Tam tiểu thư, người cũng biết Phiên Thân Cổn Địa Pháp ư?"

Tiểu Thần Nữ thầm buồn cười, môn Phiên Thân Cổn Địa Pháp này vốn là chiêu thức nhập môn của Ly Miêu Thiên Biến Thân Pháp, sao ta lại không biết chứ? Môn thân pháp này còn là do ta truyền cho sư phụ ngươi, tính theo bối phận, ngươi nên gọi ta là sư tổ mới đúng. Nhưng Tiểu Thần Nữ không nói toạc ra, chỉ đành nói: "Chính vì ta xem Phiên Thân Cổn Địa Pháp của ngươi nên mới nghĩ ra môn đoản đao này, ngươi thấy có tốt không?"

"Tam tiểu thư, đương nhiên là tốt rồi!"

"Đến đây! Bây giờ ta sẽ dạy ngươi từng thức một."

Tiểu Thần Nữ rất thích sự thông minh, cơ trí và dũng cảm của Kỳ Nhi, tất nhiên, trong đó cũng có một phần là nể mặt thư ngốc Mặc Đích. Nàng cảm thấy tên thư ngốc thích du sơn ngoạn thủy, chạy nhảy khắp nơi này thực sự rất nguy hiểm. Bây giờ nàng truyền võ công cho Kỳ Nhi, đối với Mặc Đích mà nói, cũng là thêm một tầng bảo vệ. Ít nhất thì mấy tên trộm cướp dọc đường cũng không thể lại gần Kỳ Nhi, dù là những kẻ giang hồ có võ nghệ cũng có thể đối phó, không đến mức bó tay chịu trói, mặc cho bọn phỉ làm thịt, ít nhất có thể bảo vệ thư ngốc chạy trốn. Tất nhiên, đối phó với cao thủ nhất lưu trong võ lâm thì vẫn không được. Nhưng cao thủ nhất lưu cũng chẳng rảnh đi bắt nạt một thư ngốc không biết võ công! Trừ khi thư ngốc này giống như ở thành Hành Sơn, thích lo chuyện bao đồng, đánh bất bình, đắc tội với "Hành Sơn Nhất Hổ", khi đó mới gặp họa sát thân.

Kỳ Nhi quả nhiên thông minh, học ba bốn lượt là cơ bản đã nắm được mười hai thức đâm chém đoản đao, cũng có thể thi triển ra được. Lúc này, Uyển Nhi đến gọi họ đi ăn cơm.

Tiểu Thần Nữ nói: "Được! Kỳ Nhi, chúng ta đi ăn cơm, ăn xong ngươi cứ ở lại đây luyện tập, luyện đến khi thành thạo thì thôi."

"Vâng! Tam tiểu thư, đêm nay ta nhất định sẽ luyện tập thật tốt."

Uyển Nhi ngạc nhiên, hỏi Kỳ Nhi: "Ngươi học môn đâm chém đoản đao nhanh vậy sao?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Cậu ấy biết Phiên Thân Cổn Địa Pháp, học môn này đương nhiên dễ dàng hơn nhiều! Chỉ là trong tay có thêm một con đoản đao thôi, mọi động tác xoay người, nhảy vọt đều là chiêu thức cũ cả."

Uyển Nhi nói: "Ra là vậy, tốt quá! Đêm nay ta cũng muốn xem Kỳ huynh đệ luyện tập thế nào."

Dùng cơm tối xong, Tiểu Quái Vật và Uyển Nhi đều ra khoảng đất trống dưới gốc cây ngoài sân xem Kỳ Nhi luyện đoản đao. Tiểu Thần Nữ và thư ngốc Mặc Đích ngồi dưới đèn trò chuyện, nàng muốn thăm dò thêm xem tại sao tên thư ngốc này lại xuất hiện ở Tứ Xuyên vào lúc này, chứ không phải đi du ngoạn ở nơi khác. Còn về tên trộm đánh xe ngựa, quả nhiên rất thành thật, sau khi rửa bát đũa, cho ngựa ăn xong thì co ro ngủ trong đống củi ở nhà bếp.

Tiểu Thần Nữ dưới ánh đèn dù thăm dò thế nào, câu trả lời của tên thư ngốc này gần như không có sơ hở. Đây quả thực là một thư ngốc tính tình phóng khoáng, không sợ sống chết, yêu thích du sơn ngoạn thủy, muốn đi khắp danh sơn đại xuyên, ngắm nhìn hết danh lam thắng cảnh trên khắp thần châu đại địa.

Tiểu Thần Nữ hỏi: "Ngày mai ngươi định đi An Nhạc để xem các bức tượng khắc đá ở đó sao?"

Thư ngốc Mặc Đích nói: "Tượng khắc đá An Nhạc, bây giờ ta không muốn đi nữa!"

"Ồ? Tại sao?"

Mặc Đích có vẻ hơi ngượng ngùng nói: "Vì ta hơi sợ."

"Sợ? Ngươi sợ cái gì?"

"Nghe đám trộm trước đó nói, nơi đó là địa bàn của 'Thôi Mệnh Diêm Vương', ta sợ đụng phải bọn chúng thì sẽ không còn may mắn như hai lần trước nữa!"

"Chẳng phải ngươi có Kỳ Nhi bảo vệ sao?"

Thư ngốc cười khổ: "Tam Chưởng Pháp, Phiên Thân Cổn Địa Pháp của Kỳ Nhi chỉ có thể đánh bất ngờ để chạy thoát thân, nếu đụng phải đám cướp đông người, ta thật sự lo cho cậu ấy."

"Ngươi không đi An Nhạc, vậy muốn đi đâu?"

"Ta cảm thấy chúng ta đã đến đây rồi, từ đây đi trấn Ngũ Quế của huyện Đại Túc cũng không xa, nên ta muốn đến xem tượng khắc đá Đại Túc trước. Hơn nữa tượng khắc đá Đại Túc có khi còn nổi tiếng hơn An Nhạc. Vốn dĩ ta định đi An Nhạc trước rồi mới đến Đại Túc, bây giờ đành đi Đại Túc trước vậy."

"Ngươi đi Đại Túc, không sợ lại đụng phải cướp sao?"

"Chắc không đâu nhỉ? Đám cướp ở vùng này là Đại Đầu Phật, bây giờ bọn chúng đều chết cả rồi, còn đâu cướp nữa?"

Tiểu Thần Nữ nghĩ cũng phải, dù có thì cũng chỉ là một hai tên trộm vặt, tên tiểu đồng lanh lợi như Kỳ Nhi cũng đủ sức đánh đuổi. Nàng đành nói: "Mấy bức tượng đá này đẹp lắm sao? Khiến ngươi lặn lội ngàn dặm, không ngại nguy hiểm đến xem?"

"Tam tiểu thư, người không biết đó thôi, tượng khắc đá Đại Túc là tượng đài cuối cùng của nghệ thuật hang động thần châu, vốn có danh xưng 'Bắc Đôn Hoàng, Nam Đại Túc'. Nó khởi công từ thời Đường, thịnh vượng vào thời Bắc Tống, Nam Tống, kéo dài đến tận triều Đại Minh ngày nay, văn bia có hơn mười vạn chữ, tượng lớn nhỏ có hơn năm vạn pho. Điều đáng quý hơn là nó không giống Đôn Hoàng, toàn là những thứ của Phật giáo, nó dung hợp cả Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo, ba giáo phái vốn tranh đấu với nhau, trải qua gần ngàn năm, là điển phạm của nghệ thuật hang động. Nếu là người đọc sách mà không đến xem, thì thật là nuối tiếc cả đời!"

Tiểu Thần Nữ nghe xong thấy không tán đồng, cũng chẳng hứng thú, thứ nàng quan tâm là võ học. Hiện tại, nàng chỉ quan tâm đến việc bắt giữ hung thủ thực sự đã sát hại Tây Môn đường chủ của Bạch Long Hội ở Trùng Khánh để bình định giang hồ, đối với mấy thứ tượng đá này, đúng là râu ông nọ cắm cằm bà kia. Nàng không hiểu những người này rảnh rỗi thế nào mà đi tạc nhiều tượng đá như vậy. Nàng dường như bắt đầu cảm thấy mơ hồ về tên thư ngốc trước mắt này, chẳng phải trước đây hắn rất quan tâm đến đại sự quốc gia, lo nước lo dân sao? Sao giờ lại quan tâm đến mấy thứ tượng đá này? Có người còn nghi ngờ hắn là "Đỗ Quyên" bí ẩn nào đó, đúng là hoang đường, hắn hoàn toàn là một tên thư ngốc ngốc nghếch!

Tiểu Thần Nữ hỏi: "Vậy ngươi không theo chúng ta đến huyện An Nhạc nữa?"

"Tam tiểu thư xin thứ lỗi, tại hạ một lòng muốn xem tượng đá ở hai nơi này. Hơn nữa Tam tiểu thư cũng đâu phải đi An Nhạc, chỉ là đi ngang qua thôi, còn phải đi làm đại sự."

"Ồ? Sao ngươi biết ta đi làm đại sự?"

"Gần đây giang hồ đồn đại Tây Môn đường chủ của Bạch Long Hội bị 'Đỗ Quyên' bí ẩn sát hại, Tam tiểu thư là bậc nữ hiệp hiệp can nghĩa đảm, làm sao có thể không động lòng đi truy tìm hung thủ này chứ? Cho nên tại hạ không muốn vì mình mà làm chậm trễ hành trình của các vị."

"Thư ngốc, xem ra ngươi cũng khá quan tâm đến chuyện giang hồ đấy nhỉ!"

"Tại hạ không dám nói là quan tâm, chỉ là giang hồ ai cũng đồn như vậy, tại hạ không tránh khỏi nghe được vài phần."

"Ngươi đã biết Tứ Xuyên sắp có đại loạn, tại sao còn chạy đến đây làm gì?"

"Tại hạ trước đó không biết, nếu biết thì đã chẳng dám đến! Bây giờ đến rồi thì đành tùy cơ ứng biến, hơn nữa tượng khắc đá Đại Túc ở ngay gần đây, thôi thì cứ đi xem thử."

"Ngươi xem xong tượng đá Đại Túc, lại định đi đâu?"

"Hiện tại Tứ Xuyên loạn lạc như vậy, sau khi xem xong tượng đá, tại hạ định đi Quý Châu, Vân Nam, tránh xa chốn thị phi binh đao này."

"Được! Ngươi rời đi sớm là tốt nhất."

"Đa tạ Tam tiểu thư quan tâm, nhưng tại hạ muốn nói một câu, kẻ sát hại Tây Môn đường chủ, sợ rằng không phải là Đỗ Quyên."

"Ồ? Sao ngươi biết không phải là Đỗ Quyên?"

"Tại hạ chỉ dựa vào cách đối nhân xử thế của Đỗ Quyên trước đây mà nói, người mà Đỗ Quyên muốn giết là những kẻ đại ác đầy nợ máu và những kẻ gian tà trong giang hồ, tuyệt đối không thể sát hại một Tây Môn đường chủ có tiếng nhân nghĩa. Cho nên tại hạ khuyên Tam tiểu thư đừng nghe lời đồn đại mà đối đầu với Đỗ Quyên, gây ra cảnh người thân đau lòng, kẻ thù hả hê."

"Ngươi lo ta sẽ đối đầu với Đỗ Quyên ư?"

"Chẳng phải chuyến này Tam tiểu thư ra ngoài là để truy tìm, bắt giữ Đỗ Quyên sao?"

"Ta có thể nói cho ngươi biết, ta đến đây là để truy tìm hắn, nhưng không phải là đối đầu với hắn."

"Vậy Tam tiểu thư tin rằng kẻ sát hại Tây Môn đường chủ không phải do Đỗ Quyên làm?"

"Cái này ta không biết, có lẽ là hắn, có lẽ không, nhưng hung thủ thực sự sát hại Tây Môn đường chủ, chúng ta đã có chút manh mối! Hắn trốn không thoát sự truy đuổi của chúng ta đâu."

Thư ngốc có chút mừng rỡ: "Tam tiểu thư có manh mối gì rồi?"

"Đây là bí mật, không thể nói cho ngươi biết. Thực ra ngươi biết cũng chẳng ích gì."

"Tam tiểu thư nói đúng, chuyện trong võ lâm tại hạ không nên hỏi nhiều, tại hạ chỉ lo Tam tiểu thư sẽ oan uổng cho Đỗ Quyên!"

"Thư ngốc! Có vẻ như ngươi rất quan tâm đến Đỗ Quyên nhỉ! Hắn và ngươi có liên quan gì không?" Câu này của Tiểu Thần Nữ lại là một lần thăm dò.

Mặc Đích cười khổ: "Hắn sao có thể liên quan đến tại hạ được? Ta còn chưa từng gặp mặt hắn, chỉ nghe danh mà thôi. Tại hạ ngưỡng mộ hắn cũng giống như ngưỡng mộ Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư, là một nhân vật hiệp can nghĩa đảm, thấy việc nghĩa hăng hái làm, không sợ sống chết, chí hướng trừ hại cho dân, rất đáng khen ngợi!"

"Ngươi chưa từng gặp hắn, càng không từng trò chuyện với hắn, sao biết hắn là nhân vật như vậy?"

"Tam tiểu thư, hắn chắc không phải là một kẻ ngụy quân tử âm hiểm xảo trá đâu nhỉ?"

"Cái này rất khó nói! Lòng người hiểm ác, không thể không phòng."

"Nếu vậy, tại hạ thật đúng là có mắt không tròng, nhìn lầm người rồi!"

"Ngươi cũng không cần như vậy, biết đâu hắn đúng như lời ngươi nói, là một nhân vật hiệp can nghĩa đảm! Được rồi! Chuyện Đỗ Quyên chúng ta không nói nữa, ngươi thực sự định ngày mai rời xa chúng ta, đi Đại Túc xem tượng đá sao?"

"Mục đích chuyến này của tại hạ chính là như vậy, vốn định sau khi xem tượng đá sẽ đi Thanh Thành Sơn dạo chơi. Nhưng bây giờ xảy ra đại sự như thế này, tại hạ cũng không dám ở lại Tứ Xuyên nữa!"

"Đã vậy thì ngày mai ngươi ngồi xe ngựa này đến huyện Đại Túc đi!"

Mặc Đích sững sờ: "Các vị không phải ngồi xe ngựa này đến An Nhạc sao?"

"Chúng ta chủ yếu là vì ngươi nên mới thuê chiếc xe ngựa này, chúng ta đâu cần ngồi xe ngựa làm gì."

Mặc Đích trầm ngâm không nói, Tiểu Thần Nữ hỏi: "Ngươi sao thế? Sao không lên tiếng?"

"Tại hạ có chút sợ?"

"Cái gì? Sợ? Ngươi sợ tên đánh xe này sẽ làm hại ngươi?"

"Các vị không ở đó, tại hạ thật sự không yên tâm. Nhỡ đâu hắn nảy sinh ý đồ xấu giữa đường, thì ta..."

"Ai, ngươi yên tâm, hắn dám làm vậy thì trừ khi không muốn sống nữa! Đừng nói là hắn đã uống thuốc độc của ta, không dám làm càn, nếu hắn thực sự làm càn, dựa vào hai môn võ công hiện có của Kỳ Nhi, đừng nói là một, dù có hai ba tên, Kỳ Nhi cũng đủ sức đánh đuổi bọn chúng để bảo vệ ngươi bình an vô sự. Ngươi cứ yên tâm ngồi xe ngựa đi!"

"Tam tiểu thư đã nói vậy, thì tại hạ sẽ ngồi xe ngựa."

"Thế mới phải! Trước đây ngươi một mình không sợ hãi gì mà chạy nhảy khắp nơi, sao bây giờ có Kỳ Nhi bên cạnh lại trở nên nhát gan như vậy? Có vẻ không giống con người trước đây của ngươi nhỉ!"

"Đó là do tại hạ trước đây vô tri, từ sau khi trải qua vài lần nguy hiểm, tại hạ quả nhiên đã trở nên nhát gan hơn rồi!"

"Nếu vậy, tốt nhất sau này ngươi đừng ra khỏi cửa nữa."

Nói đoạn, Kỳ Nhi, Tiểu Quái Vật và Uyển Nhi đều quay lại. Tiểu Thần Nữ thấy Kỳ Nhi vẻ mặt phấn khởi, mỉm cười hỏi: "Xem ra, mười hai thức đâm chém đoản đao của ngươi đều đã học xong và luyện nhuần nhuyễn rồi?"

Uyển Nhi nói: "Tam tỷ tỷ, Kỳ Nhi luyện tốt lắm nhé! Muội tùy ý nói ra bất kỳ chiêu thức nào, cậu ấy đều thi triển ra được."

Tiểu Quái Vật cũng nói: "Kỳ huynh đệ có thêm môn võ công này, dù đối phó với mấy tên trộm như Đại Đầu Phật, không cần chúng ta, một mình cậu ấy cũng đủ sức đánh đuổi."

Tiểu Thần Nữ cười nói với Kỳ Nhi: "Thật khó cho ngươi, trong một hai canh giờ mà đã luyện thành thục."

Kỳ Nhi nói: "Tam tiểu thư, đây là võ công phòng thân bảo vệ Nhị thiếu gia nhà ta, ta đâu dám không chuyên tâm luyện tập?"

"Tốt lắm, tốt lắm, Kỳ Nhi, sau này ngươi phải bảo vệ Nhị thiếu gia của ngươi thật tốt! Nhưng nhớ kỹ, đừng bao giờ cậy tài mà lo chuyện bao đồng, làm mấy việc đánh bất bình. Mấy môn võ công này của ngươi chỉ đủ để phòng thân tự vệ, nhưng nếu giao phong với cao thủ thì không được. Nếu không có ai đe dọa đến an toàn tính mạng của các ngươi, thì tốt nhất đừng rút đao, sẽ gây ra án mạng đấy. Phải biết nhẫn nhịn, có thể nhường thì nhường, không được cậy mạnh háo thắng."

Kỳ Nhi nói: "Tam tiểu thư, người yên tâm, dù Kỳ Nhi có muốn, Nhị thiếu gia nhà ta cũng sẽ không cho ta lo chuyện bao đồng, cậy mạnh háo thắng. Nhị thiếu gia nhà ta gặp chuyện gì cũng đều nhẫn nhịn, có thể tránh thì cố gắng tránh."

"Tốt lắm, được như vậy, các ngươi có thể bớt được rất nhiều rắc rối không cần thiết, bình an trở về nhà. Bây giờ muộn rồi, chúng ta đi ngủ thôi!"

Đêm đó không có chuyện gì xảy ra. Sáng hôm sau, họ ăn sáng xong thì chuẩn bị chia tay lên đường. Uyển Nhi, Tiểu Quái Vật và Kỳ Nhi từ đêm qua đã biết chuyện phải chia tay và lý do. Uyển Nhi và Tiểu Quái Vật đều cảm thấy, nếu mang theo một thư ngốc không biết khinh công lên đường thì thật bất tiện cho hành động của mình, họ rời đi là tốt nhất. Kỳ Nhi lại lưu luyến không rời, không muốn tách khỏi Tiểu Thần Nữ. Nhưng cậu biết điều đó là không thể, Tiểu Thần Nữ còn phải làm đại sự, không thể giống Nhị thiếu gia đi du sơn ngoạn thủy khắp nơi.

Nhưng tên trộm đánh xe lại ngẩn người! Hắn nghe tin mình phải đưa chủ tớ thư sinh đi Đại Túc, không theo Tiểu Thần Nữ đến An Nhạc, liền hỏi: "Vậy thuốc giải của tiểu nhân phải làm sao?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Yên tâm, ta đã đưa thuốc giải cho vị công tử này rồi, chỉ cần ngươi đưa họ đến Đại Túc bình an, hắn tự nhiên sẽ đưa thuốc giải cho ngươi, dạy ngươi cách uống, bảo đảm ngươi không phải xuống gặp Diêm Vương."

Tên trộm không dám lên tiếng nữa, đành ngoan ngoãn đi chuẩn bị xe ngựa. Mặc Đích lúc sắp lên xe, cúi người hành lễ sâu với Tiểu Thần Nữ và mọi người: "Tại hạ hôm nay chia tay, không biết bao giờ mới được gặp lại tiên dung của ba vị."

Uyển Nhi nói: "Ngươi muốn gặp chúng ta đâu có khó? Ngươi hoàn toàn có thể đến thăm chúng ta mà! Phải rồi! Chẳng phải ngươi từng nói muốn đến thăm chúng ta sao? Sao không thấy ngươi đến?"

Thư ngốc thở dài: "Tại hạ sao lại không muốn đến? Chỉ là sau lần bị kinh hãi trở về, cha mẹ không cho tại hạ ra khỏi cửa nữa! Lần này lén trốn ra ngoài, vốn định đến thăm tiên phủ, nhưng nghĩ đến mùa xuân hoa nở, hai vị có lẽ đang ra ngoài hành hiệp trượng nghĩa, không có ở nhà. Trên đường quả nhiên nghe tin hai vị đã ra ngoài, nên đành bắc tiến đến Tứ Xuyên dạo chơi, dự định sau này tìm cơ hội đến phủ thăm hỏi."

Tiểu Thần Nữ nói: "Được rồi! Sau này ngươi tìm cơ hội đến thăm chúng ta đi! Bây giờ các ngươi mau lên xe đi!"

Thư ngốc lại hành lễ, rồi cùng Kỳ Nhi lên xe ngựa. Tiểu Thần Nữ nhìn theo chiếc xe ngựa khuất dần, nói với Tiểu Quái Vật: "Tiểu huynh đệ, bây giờ có chuyện muốn nhờ ngươi!"

Tiểu Quái Vật Vạn Lý Phiêu hỏi: "Tam tỷ, tỷ có chuyện gì cần đệ làm?"

"Ngươi lặng lẽ theo dõi chủ tớ hai người họ, xem có bình an đến Đại Túc hay không, nhưng không được để họ biết!"

Tiểu Quái Vật ngạc nhiên: "Tại sao phải làm vậy?"

"Tiểu huynh đệ, ngươi đừng hỏi, coi như ta cầu ngươi!"

"Tam tỷ, sao tỷ lại nói vậy? Đệ chịu sao nổi? Được! Đệ đi ngay đây."

Sau khi Tiểu Quái Vật đi, Uyển Nhi khó hiểu hỏi: "Tam tỷ, tỷ lo thư ngốc này gặp nguy hiểm? Tên trộm đánh xe sẽ ra tay độc ác với chủ tớ họ?"

"Đây chỉ là một trong những nguyên nhân."

"Vậy còn nguyên nhân gì nữa?"

Nói đoạn, Tiểu Quái Vật đột nhiên quay lại, Uyển Nhi hỏi: "Sao đệ lại quay lại? Họ không thấy đâu à?"

"Không không!" Tiểu Quái Vật nói, "Đệ có một chuyện quên hỏi!"

Tiểu Thần Nữ hỏi: "Huynh đệ có chuyện gì quên hỏi?"

"Tam tỷ, sau khi đệ theo họ đến Đại Túc, quay về thì tìm tỷ ở đâu?"

Uyển Nhi nói: "Chẳng phải đệ có cái mũi đặc biệt nhạy bén sao? Còn lo không tìm thấy chúng ta?"

"Không không! Vẫn nên hỏi cho rõ ràng thì hơn, tỷ có biết để dùng cái mũi này của đệ, phải tiêu hao bao nhiêu chân khí trong người không?"

"Dùng mũi ngửi ngửi mà cũng phải tiêu hao chân khí sao?"

"Tỷ tưởng không trả giá thì có thể phân biệt được trong hàng ngàn hàng vạn mùi vị khác nhau sao?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Được rồi! Tiểu huynh đệ, ta sẽ đợi ngươi ở một khách sạn nổi tiếng trong thành An Nhạc, ngươi mau đi đi!"

"Vâng!"

Tiểu Quái Vật lóe người, lại biến mất nhanh chóng. Công phu Huyễn Ảnh Ma Chưởng của Điểm Thương Phái, khinh công tuyệt thế, quả thực độc bộ võ lâm.

Sau khi Tiểu Quái Vật đi, Uyển Nhi lại hỏi: "Tam tỷ tỷ, còn nguyên nhân gì nữa?"

Tiểu Thần Nữ hỏi: "Nha đầu, đệ không thấy sự xuất hiện của thư ngốc vào lúc này có chút kỳ quặc sao?"

"Đúng vậy! Sự xuất hiện của hắn, lúc đầu đệ thực sự thấy kinh ngạc, không sớm không muộn, lại đúng lúc Trùng Khánh xảy ra vụ án đẫm máu này, hắn lại xuất hiện ở đây! Nhưng nghe hắn và Kỳ Nhi nói chuyện, lại không thấy gì cả. Tam tỷ tỷ, tỷ gọi Tiểu Quái Vật đi, chủ yếu là để âm thầm quan sát hành tung của hắn? Vậy sao tỷ không nói rõ với Tiểu Quái Vật?"

"Nếu nói rõ, Tiểu Quái Vật sẽ mang định kiến để quan sát họ, chi bằng không nói thì hơn. Nha đầu, đến đây, chúng ta thu dọn vàng bạc, y phục của ổ trộm này, tìm một nơi chôn giấu cẩn thận, rồi phóng hỏa đốt sạch."

"Được thôi!"

Hai chị em nàng chôn giấu vàng bạc, tài vật và mấy sấp vải xong, liền phóng hỏa đốt ổ trộm, rồi lên đường đến thành An Nhạc.

Khoảng giờ Tỵ buổi sáng, Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi xuất hiện ở thành An Nhạc. Để Tiểu Quái Vật dễ tìm, họ trọ tại khách sạn Phúc Lai không xa cửa thành phía Đông, đây cũng là một khách sạn hạng sang trong thành An Nhạc.

Huyện An Nhạc là một huyện nhỏ nằm ở phía nam nhất của Đồng Châu, dân số không đông, nhưng cũng là một con đường giao thông huyết mạch từ Trùng Khánh đến Thành Đô. Đồng Châu tuy là một châu, nhưng trực thuộc quản lý của Tứ Xuyên Bố Chính Ty, châu này có điểm khác biệt, dường như bên dưới nó là một mỏ muối khổng lồ. Bảy huyện dưới quyền quản lý của nó, không huyện nào là không có giếng muối, sản xuất muối ăn dồi dào. Đây là một loại thực phẩm bổ sung thiết yếu cho đời sống nhân dân. Tứ Xuyên từ xưa được mệnh danh là Thiên Phủ, ngoài sản vật phong phú, còn có thể tự sản xuất muối ăn, không cần vận chuyển từ bên ngoài vào.

Vì Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi cải trang thành một đôi chủ tớ thư sinh, trên người không mang binh khí, nên họ không thu hút sự chú ý của người giang hồ, cũng không chiêu dụ đám ong bướm đuổi theo, tiết kiệm được nhiều rắc rối không cần thiết.

Tầng dưới khách sạn Phúc Lai là nơi khách qua đường uống trà, uống rượu, ăn cơm, tầng trên là phòng khách. Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi chọn một căn phòng thuận tiện cho việc ra vào ban đêm. Căn phòng này có một cửa sổ nhìn ra ngõ nhỏ, ánh sáng đầy đủ, không khí lưu thông, đối diện qua ngõ là một tòa đại trạch của nhà giàu, nhìn từ cửa sổ xuống có thể thấy người đi lại trong ngõ.

Sau khi nhận phòng, Uyển Nhi nói: "Tam..."

Tiểu Thần Nữ suỵt một tiếng, khẽ nói: "Chú ý, vách có tai, bất kể lúc nào ở đâu, đệ đều phải gọi ta là Tam thiếu gia, ta gọi đệ là Tứ tiểu tử."

Uyển Nhi cười: "Muội biết rồi! Ý muội là không biết khi nào Tiểu Quái Vật mới quay về."

"Hắn đi Đại Túc cùng tên thư sinh ngốc đó, làm sao mà quay về nhanh thế được, muội cứ an tâm ở lại đây chờ đi!"

"Vậy phải chờ bao lâu?"

"Một ngày cũng chưa biết chừng, hai ba ngày cũng khó nói."

"Nếu mười ngày nửa tháng hắn không tới, lẽ nào chúng ta cũng phải ở đây mười ngày nửa tháng sao?"

"Hết cách rồi, vậy ta đành phải để muội lại đây chờ hắn thôi!"

"Tam tỷ, tỷ không nói đùa đấy chứ?"

"Muội xem, lại gọi sai rồi! Muội sợ phải ở lại một mình à?"

"Muội đương nhiên là sợ rồi! Dù nói gì muội cũng không làm đâu! Thế nào muội cũng phải đi theo tỷ."

Tiểu Thần Nữ cười nói: "Được rồi! Hắn đêm nay không về, ngày mai chắc chắn sẽ tới kịp, không cần muội phải ở đây chờ mười ngày nửa tháng đâu! Thế này được chưa?"

"Tỷ tỷ, sao tỷ cứ hay trêu chọc người khác thế?"

"Ai bảo muội cứ thật thà nghiêm túc quá làm gì? Thôi! Giờ đã là giờ Ngọ, chúng ta xuống lầu ăn cơm, nghe xem mấy vị khách qua đường nói gì. E là chuyện đường chủ Tây Môn bị hại đã truyền tới đây rồi!"

Hai người xuống lầu, chọn một góc ngồi xuống, gọi một bát canh, hai món ăn và cơm trắng. Lúc này đang là giờ ăn trưa, khách tới quán ăn không ít.

Huyện An Nhạc cũng có một phân đường của Bạch Long Hội, mấy huynh đệ phân đường mang theo nhiệm vụ đặc biệt, tới đây uống rượu, âm thầm chú ý những kẻ giang hồ khả nghi, xem có hung thủ sát hại đường chủ Tây Môn xuất hiện hay không.

Chuyện đường chủ Tây Môn bị hại và sự xuất hiện của Đỗ Quyên thần bí đương nhiên trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Nhóm khách vừa vào quán lúc nãy còn bàn luận về việc nhìn thấy thi thể của đám phỉ đồ mặt sẹo xanh trên đường, không biết là vị cao thủ giang hồ nào đã xử lý sạch đám phỉ đồ này! Chuyện này không những thu hút sự chú ý của người Bạch Long Hội, mà còn khiến những vị khách khác quan tâm. Có người hỏi: "Là kẻ nào đã giết bọn chúng? Liệu có phải là Đỗ Quyên thần bí tiện tay trừ khử không?"

Trong bảy tám vị khách đó, có một gã đàn ông mặc đồ bó sát nói: "Không thể nào là do Đỗ Quyên làm!"

"Lão huynh! Sao huynh biết không phải Đỗ Quyên làm?"

Gã đàn ông nói: "Ta cũng là người trong giang hồ, cũng từng nghe chuyện Đỗ Quyên giết người. Nhưng tại hiện trường trên bãi đá lộn xộn bên suối, không hề để lại dấu hiệu là một nhành hoa đỗ quyên, hơn nữa người chết đều chết dưới đao và chưởng lực mạnh, không một ai chết dưới kiếm, có thể thấy không phải do Đỗ Quyên gây ra!"

Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi giả làm một cặp thư sinh, thư đồng nhát gan sợ hãi. Hai người ngây người lắng nghe, ăn cơm xong lại vội vã trở về phòng. Thực ra nghe đi nghe lại cũng chẳng có tin tức gì mới, chỉ là những người này thêm mắm dặm muối, nói nghe như thần thánh, khiến hai người thầm thấy buồn cười.

Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi chờ ở khách điếm thêm một buổi chiều nữa vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Quái Vật đâu, Uyển Nhi bắt đầu sốt ruột: "Tiểu Quái Vật này! Không biết chạy đi đâu chơi rồi, cũng chẳng lo chúng ta đang chờ hắn."

Đúng là chờ người thì chê lâu, ghét người thì chê xấu, người chờ đợi thường cảm thấy thời gian trôi qua đặc biệt chậm chạp. Tiểu Thần Nữ cười nói: "Xem ra tốt nhất chúng ta nên ra phố dạo xem sao, nếu không muội cứ ngồi đây như kiến bò chảo nóng, cứ đứng ngồi không yên."

"Tiểu Quái Vật này sẽ không gặp chuyện gì chứ?"

"Hắn có một thân võ công kỳ dị, lại có bảo y hộ thể, người lại quái đản, có thể gặp chuyện gì chứ? Muội nói thư sinh ngốc và Kỳ Nhi gặp chuyện còn có lý hơn!"

"Phải rồi! Thư sinh ngốc sẽ không gặp chuyện gì chứ?"

"Ta thấy cũng không đâu."

"Tỷ tỷ, sao tỷ nói chắc chắn thế? Nhỡ tên trộm đánh xe đó giữa đường nảy lòng tham, cố tình lật xe xuống khe núi, chẳng phải bọn họ xong đời rồi sao?"

"Này! Sao muội lại nói thế? Điềm lành không linh mà điềm gở lại linh, ngàn vạn lần đừng để muội nói trúng đấy."

"Vậy sao bây giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Tiểu Quái Vật?"

"Thôi được rồi, chúng ta ra ngoài dạo một chút, đỡ cho muội ở đây suy nghĩ lung tung, cứ nói mấy lời xui xẻo."

Tiểu Thần Nữ dẫn Uyển Nhi rời khỏi khách điếm, đi ra phố lớn. Hai người cũng ăn tối tại một quán cơm, đến tận lúc lên đèn mới quay về khách điếm Phúc Lai. Hai người gọi tiểu nhị mở cửa phòng, thắp đèn. Khi tiểu nhị lui ra, Uyển Nhi lại không kìm được mà ra cửa sổ nhìn ngóng, hy vọng Tiểu Quái Vật có thể lúc này lóe thân vào từ cửa sổ. Một ngày này, Uyển Nhi cảm thấy như đã trải qua cả năm trời.

Khi nhìn ngoài cửa sổ không thấy người, nàng quay lại trách móc: "Tiểu Quái Vật này, không biết chết ở đâu rồi!"

Cũng đúng lúc này, một vật đen sì từ trên xà nhà rơi xuống, rơi trúng giường của Uyển Nhi, làm nàng giật bắn mình. Uyển Nhi nhìn dưới ánh đèn, vật rơi trên giường nàng là một người không cử động.

Uyển Nhi sững người: "Ngươi, ngươi, ngươi là người thế nào?"

Vật đen sì đó thều thào: "Ta, ta, ta chết ở đây rồi!"

Uyển Nhi vừa nghe giọng liền kinh ngạc hỏi: "Tiểu Quái Vật, là ngươi à?"

"Không phải ta thì là ai?"

"Sao ngươi lại dọa ta, tự dưng rơi từ trên xà xuống?"

"Chẳng phải ngươi nói không biết ta chết ở đâu rồi sao? Ta không rơi xuống thì sao ngươi biết ta chết ở đây? Nhưng cú này làm gãy xương thắt lưng của ta rồi!"

"Ngươi đừng nói đùa đấy chứ?"

"Đương nhiên là thật rồi! Nếu không sao ta không cử động được, nói chuyện cũng thều thào thế này?"

"Ngươi đừng dọa ta, ta không tin."

"Ngươi không tin thì ta cũng chịu! Ai bảo ta thích trêu chọc người khác? Vốn dĩ chỉ muốn dọa ngươi, ai ngờ lại hại chính mình, khiến giờ phải nằm liệt giường một năm rưỡi không cử động được! Ăn cơm uống nước đều phải nhờ người hầu hạ."

Uyển Nhi trong lòng hơi hoảng, hỏi: "Ngươi thực sự ngã gãy lưng à?"

"Đúng vậy! Giờ ta đau quá!"

Tiểu Thần Nữ cười nói: "Được rồi! Được rồi! Tiểu đệ, đệ đừng giở trò quái đản nữa! Đệ không đứng dậy, nhỡ xương thắt lưng của đệ, ta sẽ đánh gãy nó thật đấy, để đệ phải nhờ người hầu hạ cả đời thật luôn."

Uyển Nhi sững sờ: "Tỷ tỷ, hắn là đang giả vờ sao?"

"Con bé này đúng là, muội bị hắn trêu mấy lần rồi mà còn chưa hiểu tính cách của hắn à?"

"Tỷ tỷ, hắn giả giống quá!"

"Không giống thì sao lừa được muội?"

"Được lắm! Ta nhớ hắn như vậy mà hắn còn giở trò trêu chọc ta, lần này ta không đánh gãy lưng hắn mới lạ." Uyển Nhi tức giận tìm gậy gỗ để đánh Tiểu Quái Vật!

Tiểu Quái Vật nhảy phắt từ trên giường xuống: "Ngươi, ngươi, ngươi đừng nghiêm túc thế! Ta chỉ muốn trêu ngươi cho vui thôi mà."

"Ngươi làm thế mà gọi là vui sao? Ngươi muốn dọa chết ta thì có! Không được! Ta nhất định phải đánh gãy lưng ngươi mới được."

Tiểu Thần Nữ vội kéo Uyển Nhi cười nói: "Được rồi, muội muội, cũng tại muội quá tin hắn nên mới bị hắn trêu."

"Tỷ tỷ, sau này muội không bao giờ tin lời quỷ quái của hắn nữa."

Tiểu Thần Nữ mỉm cười, hỏi Tiểu Quái Vật: "Tiểu đệ, đệ về từ bao giờ?"

"Ta về được một lúc rồi, thấy hai người không có ở đó, cũng không thấy để lại mảnh giấy nào, nghĩ chắc hai người đi ra ngoài rồi! Không những thuê phòng sát vách hai người để ở, còn ăn no rồi nữa!"

"Vậy đệ trốn lên xà nhà trong phòng ta từ bao giờ?"

"Lúc tiểu nhị mở cửa cho hai người, ta đã lẻn từ xà nhà phòng bên qua rồi, ai ngờ không cẩn thận nên ngã xuống, suýt gãy lưng."

Uyển Nhi tức giận nói: "Ngươi đây là không cẩn thận sao? Quỷ mới tin ngươi, rõ ràng ngươi cố ý dọa chúng ta!"

Tiểu Quái Vật nhún vai: "Được được! Ngươi nói ta cố ý thì là cố ý vậy!"

"Chẳng lẽ ngươi không cố ý? Không rơi sớm không rơi muộn, lại đúng lúc ta nói không biết ngươi chết ở đâu rồi thì rơi xuống! Còn nói ngươi chết ở đây cơ đấy!"

Tiểu Quái Vật nháy mắt nói: "Phải phải! Ta cố ý đấy, tứ muội, muội không giận nữa chứ?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Được rồi, tiểu đệ, đệ đừng đùa nữa! Ta hỏi đệ, thư sinh ngốc và Kỳ Nhi thế nào rồi?"

"Bọn họ ấy hả! Căn bản không phải đi thành Đại Túc!"

"Ồ? Vậy bọn họ đi đâu?"

"Họ tới một nơi gọi là trấn Ngũ Quế thì xuống xe, đưa cho tên đánh xe một gói thuốc giải gì đó, rồi đuổi xe đi, sau đó đi bộ tới xem cái gọi là khắc đá."

"Ngũ Quế có khắc đá để xem sao?"

"Có chứ! Trong một ngọn núi không xa Ngũ Quế có khắc đá lớn nhỏ để xem, tên thư sinh ngốc đó xem rất say sưa. Ta thật không hiểu, mấy món đồ chơi bằng đá này có gì hay mà xem. Hắn đúng là ăn no rửng mỡ, lặn lội ngàn dặm từ Hồ Quảng tới Tứ Xuyên để xem mấy món đồ chơi bằng đá."

"Sau đó thì sao?"

"Họ vẫn đang xem từng chỗ một! Ta thấy họ không có chuyện gì nên quay về."

"Tiểu đệ, tên thư sinh ngốc đó không có cử động gì bất thường chứ?"

"Có chứ!"

"Cử động bất thường gì?"

"Đối diện với mấy món đồ chơi khắc trên vách đá, vừa xem vừa nói, Kỳ Nhi đứng bên cạnh chỉ ngây người lắng nghe, ta thấy Kỳ Nhi đúng là chịu khổ hình! Đây chẳng phải là cử động khác người sao?"

"Tiểu đệ, điều bất thường đệ nói chính là những thứ này?"

"Không phải những thứ này thì hắn còn có gì bất thường nữa?"

Uyển Nhi nói: "Ta thấy ngươi cũng chẳng khác gì mấy món đồ chơi đá ở Đại Túc kia!"

Tiểu Quái Vật ngẩn ra: "Sao ta lại giống đồ chơi bằng đá?"

"Ngươi tưởng tỷ tỷ chỉ bảo ngươi đi âm thầm bảo vệ tên thư sinh ngốc đó thôi sao?"

"Không phải thế thì bảo ta đi làm gì?"

Tiểu Thần Nữ hỏi: "Tiểu đệ, đệ thực sự không nhìn ra tên thư sinh đó có cử động gì bất thường sao?"

"Tam tỷ, tỷ làm ta rối trí rồi! Tên thư sinh đó có cử động bất thường gì chứ? Không có mà!"

Uyển Nhi nói: "Ngươi còn nói mình lanh lợi gì nữa! Có cái mũi khác người, ta thấy ngươi y hệt đồ chơi bằng đá!"

Tiểu Quái Vật sững người, ngơ ngác nhìn Tiểu Thần Nữ và Uyển Nhi, hỏi: "Hắn không phải người của Đông Xưởng đấy chứ? Một tên thư sinh đáng sợ tâm cơ khó lường?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Tiểu đệ, đệ đừng suy nghĩ lung tung, tên thư sinh ngốc này không phải loại nhân vật đáng sợ mà đệ nói đâu."

"Vậy ngoài vẻ đờ đẫn ra, hắn có gì khác thường với người thường?"

"Tiểu đệ, đệ đã không nhìn ra thì thôi vậy! Đệ vất vả cả ngày rồi, về phòng ngủ đi! Ngày mai sáng sớm chúng ta còn phải lên đường, đuổi theo đoàn buôn."

Tiểu Quái Vật vẫn thắc mắc hỏi: "Tên thư sinh ngốc này rốt cuộc là nhân vật thế nào?"

Tiểu Thần Nữ nói: "Ta mà biết thì đã không bảo đệ âm thầm theo dõi hắn rồi!"

Uyển Nhi nói: "Chẳng lẽ đệ không cảm thấy hắn có chút kỳ quái sao?"

"Kỳ? Vậy ta chẳng phải càng kỳ hơn sao?"

"Đúng vậy! Ta suýt quên, ngươi là một Tiểu Quái Vật có tiếng!" Uyển Nhi châm chọc nói.

Tiểu Thần Nữ nói: "Được rồi, chúng ta ngủ thôi!"

Tiểu Quái Vật mang theo đầy bụng thắc mắc, nhảy lên xà ngang, lẻn về phòng mình! Hắn nằm trên giường, càng nghĩ càng không ngủ được, thầm nói: "Không được! Mình nhất định phải làm rõ tên thư sinh ngốc này là nhân vật thế nào." Thế là hắn lặng lẽ dậy, từ cửa sổ nhảy lên mái nhà, thi triển thần công gia truyền, hướng về phía huyện Đại Túc mà đi. Nhưng hắn vừa rời khỏi thành An Nhạc không xa, đột nhiên thấy một bóng đen lao tới trước mặt mình, còn tung ra một luồng chưởng phong sắc bén tấn công. Tiểu Quái Vật giật mình, nhanh nhẹn tránh né, chuẩn bị tung chưởng phản kích. Nhưng hắn vừa định ra tay, bóng đen kia đã dùng thân pháp và thủ pháp không thể tin nổi, tung người chộp lấy hắn.

Cú này làm Tiểu Quái Vật hồn bay phách lạc, hắn cảm thấy võ công của người tới thật không thể tin nổi. Trong võ lâm ngày nay, hầu như có thể nói, không có mấy người có thể bắt được mình, mà người này dường như rất quen thuộc võ công của mình, dễ như trở bàn tay đã nhấc bổng mình lên như con gà. Hắn kinh hãi hỏi: "Ngươi là ai? Sao lại bắt ta?"

Bóng đen kia cười khúc khích: "Ta không bắt ngươi, ngươi chẳng phải lẻn đi Đại Túc rồi sao?"

Tiểu Quái Vật nghe vậy càng sững sờ: "Tam tỷ tỷ, là tỷ?"

"Không phải ta thì ai bắt được Vạn Lý Phiêu như đệ?"

Bóng đen này quả nhiên là Tiểu Thần Nữ. Tiểu Quái Vật kêu lên: "Tam tỷ tỷ, tỷ mau thả đệ xuống! Tỷ xách đệ thế này không mỏi à?"

"Đệ còn chạy nữa không?"

"Tam tỷ tỷ, trước mặt tỷ, đệ chạy được sao?"

Lúc này lại có một giọng thiếu nữ trong trẻo vang lên không xa: "Tam tỷ tỷ, ngàn vạn lần đừng thả hắn xuống. Chúng ta xách hắn về, rồi từ từ tra khảo. Sao hắn không một tiếng động rời bỏ chúng ta, muốn đi làm gì?"

Tiểu Quái Vật nói: "Tứ muội muội, muội không trêu chọc ta như thế chứ? Chẳng lẽ hai người còn không biết ta đi làm gì?"

"Ai bảo ngươi cứ hay trêu chọc ta? Lần này ngươi đáng đời rồi!"

Tiểu Thần Nữ cười, đặt Tiểu Quái Vật xuống: "Tiểu đệ, có phải đệ muốn tới Đại Túc làm rõ tên thư sinh ngốc đó là nhân vật thế nào không?"

Tiểu Quái Vật nói: "Xem ra, chuyện gì ta cũng không giấu được Tam tỷ tỷ."

"Tiểu đệ, đệ đừng đi nữa! Như vậy chỉ làm bứt dây động rừng, khiến tên thư sinh đó đề phòng. Nếu hắn là nhân vật thần bí kia, càng khiến hắn đề phòng chúng ta, tránh xa ra; nếu hắn không phải, thì đệ làm thế là thừa thãi, chưa biết chừng còn khiến hắn phản cảm với ta."

Tiểu Quái Vật càng thắc mắc: "Tam tỷ tỷ, hắn là nhân vật thần bí gì chứ?"

"Đệ muốn biết?"

"Ta mà không biết thì khổ lắm, sẽ mất ăn mất ngủ, gầy rộc đi mất."

Uyển Nhi nói: "Không nghiêm trọng thế chứ?"

"Có! Có! Thậm chí còn có chuyện nghiêm trọng hơn thế."

"Ồ! Đó là gì?"

"Một người mất ăn mất ngủ, gầy rộc đi, đến cuối cùng sẽ thoi thóp, duỗi chân một cái là đi gặp Diêm Vương rồi! Muội xem, có nghiêm trọng không?"

"Quỷ mới tin lời nói nhảm của ngươi!"

"Tam tỷ tỷ, Tứ muội muội, hai người không thể thấy chết không cứu chứ?"

Tiểu Thần Nữ cười: "Chúng ta nói cho đệ biết cũng được, nhưng đệ ngàn vạn lần đừng nói với bất kỳ ai!"

"Ta đảm bảo, tuyệt đối không nói với bất kỳ ai!"

Uyển Nhi nói: "Nhỡ ngươi nói ra thì sao?"

"Vậy ta chết không toàn thây, ruột gan nát bấy!"

Uyển Nhi nhổ một ngụm vào hắn: "Ai cần ngươi thề độc như thế!"

[DeepSeek phụ dịch] C.5
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: MotSach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 6 năm 2026