Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 1215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Tôi không có ký ức chính xác về những ngày sau đó, hẳn là tôi còn một vài cam kết phải thực hiện: gặp gỡ ở các nhà sách, thư viện đa phương tiện, tới nói chuyện ở các lớp học. Tôi đã cố gắng hạn chế đi tỉnh, giảm xuống còn một chuyến mỗi tuần, để ở bên các con và dự định dừng mọi thứ vào cuối tháng Năm. Sẽ đến lúc cần phải tạo lại sự im lặng quanh mình, quay lại làm việc, tìm lại quỹ đạo cho mình. Tôi vừa muốn lại vừa sợ hãi thời điểm này, nhưng tôi đã làm cho nó xảy ra và từ chối mọi lời mời sau thời hạn ấy.

Một tối thứ Sáu, khi trở về nhà sau hai ngày vắng mặt (tôi đã được tiếp đón ở một câu lạc bộ đọc sách tại Geneva), tôi thấy một lá thư trong hộp thư, giữa vài tờ hóa đơn. Tên và địa chỉ của tôi được in trên nhãn, dán vào phần dưới phong bì. Tôi kết luận rằng đó là một thư quảng cáo và suýt nữa thì vứt đi mà không kiểm tra nội dung. Nhưng một chi tiết đã thu hút sự chú ý của tôi. Trên nhãn dán, có số căn hộ của tôi được in to, số đó vốn dĩ không xuất hiện trên bất kỳ thư từ hành chính nào. Vả lại, tôi cũng từng không biết đến sự tồn tại của nó trong một thời gian khá lâu. Trên thực tế, người ta thấy con số ấy trên một tấm biển nhỏ bằng đồng đóng đinh vào cột hành lang bên ngoài, cách một mét phía bên trái mỗi cửa ra vào, cạnh các tấm biển cũ của bên Bưu chính Viễn thông. Tôi phải mất vài năm mới nhận thấy nó. Căn hộ của tôi mang số 8, của nhà hàng xóm là số 5, sự thiếu logic này càng khiến chúng trở nên bí ẩn trong mắt tôi.

Tò mò, tôi bóc phong bì và mở lá thư bên trong, được đánh máy trên giấy A4. Vào thời đại này, ai mà lại vẫn dùng máy đánh chữ chứ, đó là điều tôi nghĩ trước khi bắt đầu đọc.

Tôi chép lại ra đây toàn bộ văn bản, cú pháp và từ vựng có vẻ được lựa chọn kỹ để tôi không thể xác định giới tính của tác giả.

Delphine,

Cô hẳn đang nghĩ rằng cô đã xong nợ. Cô cho rằng mình có thể thoát ra như vậy, bởi vì cuốn sách của cô được cho là một cuốn tiểu thuyết và cô đã thay đổi vài cái tên. Cô nghĩ rằng cô sẽ có thể tiếp tục cuộc sống tầm thường nhỏ mọn của mình. Đã quá muộn. Cô đã gieo thù hận, cô sẽ gặt hái nợ nần. Những kẻ đạo đức giả quanh cô vờ tha thứ cho cô trong khi họ không hề nghĩ thế, cô có thể tin tôi, họ giận dữ và họ chờ thời cơ của mình, họ sẽ không bỏ qua cho cô khi thời điểm đến. Tôi ở vào vị trí phù hợp để biết được điều đó. Cô đã đặt một quả bom, chính cô sẽ phải đếm các mảnh vỡ. Sẽ không ai làm điều đó thay cô.

Đừng nhầm lẫn về ý định của tôi. Tôi không muốn điều xấu cho cô. Thậm chí tôi còn chúc cô điều tốt đẹp nhất. Tôi chúc cô thành công rực rỡ, phải đóng thuế thu nhập ở mức cực cao, vì tôi hình dung rằng cô thuộc cánh tả giống như tất cả những kẻ trưởng giả cùng hạng với cô, và rằng cô sẽ bỏ phiếu cho François Hollande.

Cô đã bán mẹ mình và điều đó mang lại cho cô nhiều tiền. Chẳng phải mục đích của cô là kiếm tiền sao? Câu chuyện gia đình được giả nhỉ, nó đem lại nhiều tiền đấy chứ?

Vậy thì hãy gửi một tấm séc đi.

Hồi đó tôi nhận được rất nhiều thư qua nhà xuất bản của mình, hàng tá thư độc giả, bó thành từng bó nhỏ, được chuyển tới mỗi tuần trong một chiếc phong bì bằng giấy kraft. Email cũng vậy, được chuyển đến hộp thư của tôi từ trang web của nhà xuất bản.

Nhưng đó là lần đầu tiên tôi nhận được một lá thư nặc danh gửi đến địa chỉ nhà riêng. Và lần đầu tiên tôi nhận được một lá thư bạo lực đến vậy về một trong những cuốn sách của tôi.

Tôi vừa đọc xong thư thì điện thoại di động đổ chuông. Số điện thoại hiển thị là số lạ, tôi lưỡng lự trước khi nghe máy. Trong thoáng chốc, tôi nghĩ đó là cùng một người, tác giả của bức thư và của cuộc gọi, ngay cả khi điều ấy không có ý nghĩa gì. Tôi bấn loạn (và nhẹ nhõm) đến nỗi dường như không thấy bất lịch sự khi nhận ra giọng nói trầm, hơi nghèn nghẹn, của L., dù trước đó tôi không cho cô số điện thoại của mình.

L. thường nghĩ về tôi kể từ khi chúng tôi gặp nhau và cô ấy mời tôi uống trà, cà phê, một ly rượu vang hay bất kỳ đồ uống nào khác mà tôi chọn, vào một trong những ngày tới, tùy ý tôi, cô ý thức được rằng cách tiếp cận của cô có vẻ lạ, hơi táo bạo đối với tôi, cô cười trước khi nói thêm:

– Nhưng tương lai thuộc về những người đa cảm.

Tôi không biết phải nói gì, trong đầu tôi chợt hiện ra hình ảnh Sói đa cảm , một cuốn sách tranh dành cho trẻ em mà tôi đã đọc cho các con tôi nghe hàng chục lần khi chúng còn nhỏ, với nhân vật chính là Lucas, một chú sói con hoạt bát rời gia đình để sống cuộc sống của chính mình. Vào lúc chia tay, cha chú xúc động đưa cho chú danh sách những thứ chú có thể ăn: cô bé quàng khăn đỏ, ba chú heo con, dê mẹ và dê non, v.v. Mặc chiếc quần soóc lửng và áo len cổ lọ (tôi nêu ra những chi tiết góp phần tạo nên sức quyến rũ không thể chối cãi của nhân vật này), Lucas bắt đầu cuộc phiêu lưu, bồn chồn và tự tin. Nhưng mỗi lần gặp một con mồi trong danh sách, chú lại bị dỗ dành và thay vì nuốt chửng con mồi, chú lại tiếp tục con đường của mình. Sau khi bỏ qua một vài bữa tiệc – mà chú đã không để lỡ dịp thiết lập mối quan hệ bạn bè -, cuối cùng Lucas bụng đói cồn cào gặp con yêu tinh khủng khiếp (theo như tôi nhớ thì đó là con yêu tinh trong truyện Chú bé tí hon ) và chú nuốt chửng trong một miếng hay gần như thế, nhờ đó giải thoát cho các sinh vật dễ bị tổn thương trong khu vực khỏi mối đe dọa này.

Nói thật, ngoài câu chuyện này, tâm trí tôi không nghĩ ra ví dụ nào chứng minh được kết cục có hậu sẽ đến với những người đa cảm. Dường như với tôi, ngược lại, những người đa cảm thường là con mồi ưu tiên của những kẻ biến thái và đê tiện.

Dù sao tôi vẫn nghe thấy mình nhận lời cô, tại sao lại không chứ, rất vui lòng, hoặc điều gì đó tương tự như thế. Chúng tôi thống nhất gặp lại vào thứ Sáu tuần sau tại một quán cà phê mà L. biết. Trong khi trò chuyện, cô nhiều lần hỏi tôi mọi thứ có ổn không, như thể từ chỗ của mình, cô nhận thấy sự bối rối trong tôi.

Sau này, khi tôi muốn biết làm thế nào cô có được số điện thoại của tôi, L. trả lời rằng cô có đủ mối quan hệ để có được số điện thoại của bất kỳ ai.

« Lùi
Tiến »