Quyền hiến định là những quyền do Hiến pháp quy định, quyền luật định là những quyền do luật pháp quy định. Còn quyền mặc định tức là những quyền tự nhiên, hiển nhiên, do tạo hóa ban cho con người khi sinh ra (còn gọi là quyền thiên định, quyền mặc nhiên), không cần phải bàn cãi, không ai có thể tước đoạt hay xâm phạm (kể cả nhà nước), cũng không cần phải hiến định đưa vào hiến pháp) hay luật định (đưa vào luật), vì nó quá hiển nhiên như là tôi có quyền hít thở khí trời, quyền ăn uống, quyền đi vệ sinh... Tương tự, những quyền con người (nhân quyền) như là quyền bình đẳng, quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc... cũng là quyền mặc định.
Nhân quyền - quyền con người (quyền làm chủ bản thân và quyền tự do cá nhân) và dân quyền - quyền công dân (quyền làm chủ đất nước và quyền tự do công dân), là những quyền mặc định của dân (bên cạnh những quyền hiến định và luật định khác mà họ có). Khi đã là quyền mặc định thì họ sẽ nghiễm nhiên có nó mà chẳng cần hiến pháp hay luật pháp quy định mới có, cũng chẳng cần bất cứ cá nhân hay tổ chức nào ban cho mới được.
Nhân dân có quyền mặc định, nhưng nhà nước thì không. Nhà nước chỉ có quyền hiến định và luật định. Vì mọi quyền lực nhà nước đều thuộc về nhân dân và từ nhân dân mà ra. Và nhân dân tạo ra nhà nước là để nhà nước phục vụ mình, bảo vệ các quyền của mình, nhất là quyền mặc định của mình.
Chẳng hạn như trong phần trên, chúng ta thấy rằng nhà nước trong các xã hội dân chủ bị hạn chế quyền can thiệp với học thuật hay truyền thông vì ở đó, quyền tự do học thuật hay tự do ngôn luận hay các quyền tự do khác cũng là đương nhiên như quyền hít thở không khí, quyền ăn cơm và uống nước. Nếu trong hiến pháp hay pháp luật không ghi rõ là người dân có quyền hít thở không khí, có quyền ăn cơm hay uống nước thì người dân vẫn mặc nhiên có những quyền này. Vì đây là những quyền mà "tạo hóa đã ban cho họ", những quyền "không ai có thể xâm phạm được, không ai có thể chối cãi được".
Voltaire, đại văn hào và cũng là một triết gia của nước Pháp từng có một câu nói rất nổi tiếng về quyền tự do ngôn luận như sau: "Tôi không đồng tình với những gì bạn nói, nhưng tôi sẵn sàng chết để bảo vệ quyền được nói của bạn". Điều này cũng đã ăn sâu vào nhận thức của người dân ở những xã hội dân chủ khác. Tổng thống Obama, trong bài phát biểu của mình tại Phiên họp thứ 67 của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, cũng đã từng tự hào nói với thế giới: "Là Tổng thống của Hoa Kỳ và Tổng tư lệnh của quân đội, tôi chấp nhận rằng mọi người sẽ réo tên tôi như những thứ xấu xa mỗi ngày - và tôi sẽ luôn luôn bảo vệ quyền để họ làm như vậy". Những tràng pháo tay đã vang lên khắp khán phòng của Liên Hiệp Quốc sau câu nói này, bởi nó đã khái quát một cách ngắn gọn mà súc tích ý nghĩa của khái niệm "tự do ngôn luận". Ông cũng kể thêm rằng, tại Hoa Kỳ có vô số các ấn phẩm kích động lòng thù hận của người Hồi giáo đối với người Mỹ. Có rất nhiều người hỏi ông tại sao không cấm những ấn phẩm như vậy, và câu trả lời của ông luôn luôn là: "Nó được định rõ trong luật pháp của chúng tôi: Hiến pháp của chúng tôi bảo vệ quyền thực thi tự do ngôn luận... Người dân Hoa Kỳ đã chiến đấu và hi sinh trên khắp thế giới để bảo vệ quyền của tất cả mọi người được bày tỏ quan điểm của họ, ngay cả những quan điểm mà chúng tôi hết sức không đồng ý". Tất nhiên, kể cả khi Hiến pháp hay luật pháp của nước Mỹ không ghi rõ quyền tự do ngôn luận của người dân thì người dân Mỹ vẫn có quyền đó. Nhưng một nhà nước có trách nhiệm sẽ luôn tìm cách bảo vệ và thực thi những quyền mặc định của người dân một cách đàng hoàng như vậy!
Có rất nhiều quyền khác của dân mà chúng ta có thể nhắc đến. Nhưng trong tất cả các quyền thì quyền nào là quan trọng nhất, mà nếu nhân dân không có quyền này một cách thực chất thì khái niệm “dân chủ” ở những quốc gia này chỉ là nói cho vui?
Đó là quyền "lập quyền". Quyền lập quyền là “quyền mẹ”, còn các quyền lực nhà nước như quỵền lập pháp, quyền hành pháp và quyền tư pháp là "quyền con". Nói một cách khác, quyền lập quyền là “quyền gốc” thì các quyền lực nhà nước như quyền lập pháp, quyền hành pháp và quyền tư pháp là "quyền nhánh".
Vậy quyền "lập quyền" cụ thể ở đây là quyền gì? Quyền "lập quyền" ở đây còn được gọi là quyền "lập hiến". Tức là nhân dân sẽ làm ra hiến pháp và dùng hiến pháp để tạo ra nhà nước (hay để thay đổi nhà nước) và trao các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp cho các cơ quan nhà nước. Mục đích chính của hiến pháp đó là để kiểm soát, khống chế nhà nước và để bảo vệ những quyền mặc định của người dân như quyền sống, quyền bình đẳng, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.
Nếu như nhà nước có quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp để quản lý xã hội thì nhân dân có quyền lập hiến (làm ra Hiến pháp) cũng như có cách bảo hiến (bảo vệ Hiến pháp) để kiểm soát nhà nước, và tất nhiên, pháp luật do nhà nước tạo ra không được vi hiến (vi phạm Hiến pháp). Bất cứ văn bản quy pháp luật nào của nhà nước ban hành mà vi hiến thì đều không có giá trị pháp lý (ở nhiều quốc gia, thường có “tòa bảo hiến” để phán xử việc này). Chủ thể duy nhất của quyền lập hiến trong một xã hội dân chủ và chế độ pháp quyền là nhân dân. Và chỉ khi nhân dân có quyền lập quyền này một cách thực chất và thực thi quyền này một cách triệt để thì khi đó mọi quyền lực nhà nước mới xuất phát từ nhân dân và nhà nước chỉ có một số quyền khi những quyền đó là do nhân dân trao cho (thông qua Hiến pháp).