Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8289 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q.2 Chương 118
lỡ sa vào bẫy

❊ ❊ ❊

Thần Niên đột nhiên đoán được dụng ý của Văn Phượng Minh. Ban đầu nghĩa phụ mang nàng rời khỏi Thanh Phong Trại, lúc ấy Trương Khuê Túc âm thầm phái Diệp Tiểu Thất giao quân bài khắc “Trương Sĩ Cường” cho nàng, muốn Dương Thành thả bọn nàng xuất quan.

Lúc này Văn Phượng Minh gọi Diệp Tiểu Thất đến, chắc chắn là muốn thổi phồng chuyện này.

Trương Khuê Túc chưa nói, Lưu đầu lĩnh bên cạnh đã bất bình: “Được lắm Diệp Tiểu Thất, uổng công Đại đương gia xem ngươi như con cháu, ngươi lại lòng lang dạ sói, muốn cùng kẻ xấu vu hãm Đại đương gia phải không?”

Thân hình Diệp Tiểu Thất cao hơn trước rất nhiều, giọng nói thay đổi âm thanh có chút khàn khàn, nghe vậy lạnh lùng nói: “Diệp Tiểu Thất ta không vu cáo ai, ta chỉ nói sự thật!”

“Hay” Văn Phượng Minh giương giọng khen: “Hay cho một câu chỉ nói sự thật! Diệp Tiểu Thất, ta hỏi ngươi, ngày ấy Mục Triển Việt mang theo nghĩa nữ Tạ Thần Niên rời đi, ngay đêm hôm ấy Trương Khuê Túc lén lút tìm ngươi, kêu ngươi đi làm chuyện gì?”

Diệp Tiểu Thất đáp: “Đại đương gia bảo ta đi tìm Mục Triển Việt.”

“Đi tìm Mục Triển Việt làm gì?” Văn Phượng Minh lại hỏi.

“Đại đương gia đưa cho ta một khối quân bài, bên ngoài khắc: “Trương Sĩ Cường”, phía trên quân bài khắc: Thanh nhất thất tứ cửu [1], Đại đương gia lệnh cho ta đem quân bài này giao cho Mục Triển Việt, chuyển lời cho ông ấy nói chỉ cần cầm quân bài kia đi tìm Dương Thành, hỏi một câu: “Còn nhớ không tình tổ tông đồng bào năm đó.” Dương Thành sẽ thả ông ấy đi.

[1] Thanh nhất thất tứ cửu: Là mã vạch của quân bài nha bà con (Thanh Châu 1749).

Diệp Tiểu Thất vừa nói xong, trên dưới đài nhất loạt ồ lên. Diệp Tiểu Thất nói rõ ràng như vậy, ngay cả phía trên quân bài kia cũng nói ra, xác nhận là có vật ấy.

Văn Phượng Minh ra hiệu bảo mọi người bình tĩnh lại, lúc này mới nói thêm: “Mọi người hẳn là còn chưa biết Trương Sĩ Cường là người phương nào, ta cũng vậy tra xét hồi lâu mới biết được người này là tổ tiên của Đại đương gia, xưa kia Đại đương gia Thanh Phong Trại vốn mang họ Tức, nhưng đến đời thứ năm, Lão trại chủ không có con trai liền đem Thanh Phong Trại truyền cho độc nữ [2]. Sau này Trương Sĩ Cường lấy độc nữ này, từ đó về sau Thanh Phong Trại mới mang họ Trương!”

[2] Độc nữ: Con gái duy nhất; độc nam: Con trai duy nhất.

Văn Phượng Minh quát hỏi Trương Khuê Túc: “Trương Khuê Túc, ngươi cùng Dương Thành vốn có nhiều liên hệ, ngươi bị hắn xúi giục, giết Tiết Trực làm loạn Ký Châu, để hắn tận dụng thời cơ! Chỉ tiếc Tiết Trực tuy chết, nhưng Ký Châu không loạn, không những Dương Thành không đạt được lợi ích, ngược lại gặp báo ứng tử thân ở sườn Phi Long, hai tay dâng thành Thanh Châu tặng cho Tiết Gia. Chỉ có Thanh Phong Trại chúng ta là đáng thương, toàn bộ đều là vì dã tâm của Đại đương gia, tai ương kia hoàn toàn đã định sẵn như cá nằm trong chậu!”

Mọi người nghe vậy, tất cả đều kinh ngạc nhìn về phía Trương Khuê Túc, giống như không dám tin Trương Khuê Túc lại có thể làm ra chuyện như vậy.

Văn Phượng Minh lại lớn tiếng ép hỏi: “Đại đương gia, lời ta nói có sai không?”

Trương Khuê Túc sắc mặt tuy rằng xám như đất, im lặng một lát cũng cắn răng gật đầu nói: “Đúng vậy Trương Sĩ Cường là tổ tiên của ta, lão nhân gia vốn là người trong quân Giang Bắc, từng theo Mạch soái chống lại Thát Tử Bắc Mạc, sau khi thành công không muốn nhận phong thưởng của triểu đình, lúc này mới dừng chân ở Thanh Phong Trại.”

Hắn trả lời như vậy vượt xa dự kiến của mọi người, ngay cả Lục Kiêu cũng vô cùng kinh ngạc, nhịn không được thấp giọng hỏi Thần Niên: “Sao hắn cứ như vậy dễ dàng thừa nhận?”

Trương Khuê Túc cấu kết với Dương Thành đã là việc không thể giấu diếm, cứ nói dối như vậy chi bằng thản nhiên thừa nhận, may ra còn có thể xoay chuyển tình thế. Ánh mắt Thần Niên gắt gao nhìn chằm chằm trên đài, thấp giọng nói: “Ta thấy ông ấy đang muốn hồi sinh từ cõi chết, chỉ có điều…sợ là rất khó.”

Quả nhiên chợt nghe được Trương Khuê Túc nói thêm: “Chỉ là, ta giết Tiết Trực cũng không phải vì bản thân tư lợi!”

Văn Phượng Minh trăm phương nghìn kế dồn Trương Khuê Túc vào đường cùng, làm sao để hắn nói tiếp phía sau. Trương Khuê Túc vừa mở miệng Văn Phượng Minh liền cao giọng ngắt lời: “Trương Khuê Túc mặc cho ngươi vì cái gì, kết quả mọi người đều thấy được, Thanh Phong Trại vì ngươi mà bị phá, cha mẹ người thân cũng vì ngươi mà chết thảm dưới đao quan binh, không nói đến cái khác, hai điểu này ngươi thừa nhận hay không thừa nhận?”

Nếu đổi lại là người có tâm tư linh hoạt một chút, loại tình hình dưới kia nói đến thế nào cũng không thể thừa nhận, nhưng Trương Khuê Túc là người trung hậu ngay thẳng, vốn luôn áy náy tự trách hai điều này, hiện nghe Văn Phượng Minh chất vấn, khó khăn đáp: “Phải, đúng là trách nhiệm của ta.”

Văn Phượng Minh không để cho hắn có thời gian cân nhắc, lại ra đòn cảnh cáo nói: “Đây đâu chỉ là trách nhiệm của ngươi, mà đây là tội nghiệt của ngươi! Chỉ bằng hai điều này, Trương Khuê Túc ngươi chết không đủ tội! Ngươi ngẫm lại nam nữ lão ấu chết thảm ở sườn Phi Long đi, ngươi ngẫm lại lúc quan binh chém giết huynh đệ trong trại đi! Trương Khuê Túc nếu ngươi còn nửa điểm lương tri, nên ở trên đài đây lấy cái chết tạ tội với các vị huynh đệ.”

Mỗi một câu đều giống như một thanh cự chùy nện vào tim Trương Khuê Túc, ba hồn bảy vía đều đã rời thân, trước mắt hắn hiện lên đầy những hình ảnh cực kỳ bi thảm: những thi thể của nam nữ lão ấu bị ném xuống mương, những phần còn lại của thi thể đều bị quan binh chặt đứt, cụt chân cụt tay….

Không sai, đều tại hắn! Đều là hắn hại Thanh Phong Trại ra nông nỗi như thế, đều là hắn hại vô số người người chết, đều là hắn hại mẫu thân, thê tử, con gái hắn chết thảm ở sườn Phi Long! Trương Khuê Túc trong lòng hối hận vạn phần, muốn giơ tay vỗ xuống đầu mình.

Lưu đầu lĩnh bên cạnh vội đưa tay ngăn cản bàn tay đang rơi xuống của Trương Khuê Túc, gấp giọng kêu lên: “Đại đương gia!”

Dưới đài trại chúng thấy tình hình như vậy, đều tin lời của Văn Phượng Minh, nhất thời giống như thuốc nổ, không ít người phẫn nộ kêu la: “Lấy chết tạ tội, lấy chết tạ tội!”

Thậm chí cũng có người, đã bắt đầu cao giọng cả giận nói: “Giết Trương Khuê Túc, giết Trương Khuê Túc!”

Văn Phượng Minh đạt được mục đích, liền âm thầm nhìn về phía Đan đà chủ một cái. Đan đà chủ thoáng gật đầu, dẫn đầu hướng tới Trương Khuê Túc vẫn đang đắm chìm trong quá khứ tự trách. May mà Lưu, Triệu hai vị đầu lĩnh cực kỳ trung thành với Trương Khuê Túc, thấy tình hình không ổn liền bảo vệ Trương Khuê Túc hộ ở phía sau, quát hỏi mọi người: “Các ngươi muốn làm gì?”

Đan đà chủ kia cười lạnh một tiếng: “Muốn làm gì? Đương nhiên là muốn thay Thanh Phong Trại diệt trừ phản đồ!”

Lời còn chưa dứt hắn đã phía trước đánh tới, Triệu đầu lĩnh động thân ra tiếp hắn một chưởng. Lưu đầu lĩnh trong lòng khẩn trương, lại thấy Trương Khuê Túc đờ đẫn không nói, vội lớn tiếng kêu lên: “Đại đương gia! Chúng ta trúng gian kế của giặc rồi!”

Trương Khuê Túc lúc này mới tỉnh ngộ, vốn là hắn phải vạch trần mặt nạ của Văn Phượng Minh, chưa từng nghĩ lại lạc vào bẫy của hắn.

Giờ phút này ngoại trừ một số người thận trọng kiên định trên đài vẫn bảo trì thế trung lập, những người còn lại mơ hồ chia làm hai phe, nhưng thật ra người đứng về phía Văn Phượng Minh nhiều hơn một chút. Cũng may những năm gần đây Trương Khuê Túc giao hảo cởi mở với các huynh đệ, đến giờ phút này vẫn bằng lòng che chở cho hắn.

Trên đài người của hai phe tranh chấp, Lục Kiêu phía xa xem trò thấy náo nhiệt cũng không quên hỏi Thần Niên: “Ngươi nói hai người bọn họ ai sẽ thắng?”

Trước mắt rõ ràng là Văn Phượng Minh chiếm ưu thế, thậm chí hiện tại hắn có thể giết Trương Khuê Túc, hoàn toàn có khả năng giành lấy đại cục. Thần Niên nói: “Nếu ta là Trương Khuê Túc, lúc đầu sẽ không hòa hoãn đấu võ mồm với Văn Phượng Minh, giết trước nói sau!”

Giống như Phong Quân Dương từng nói với nàng, nếu ngươi đã đối địch, thì tâm phải ác tay phải độc, nếu như không làm được điểm này, dứt khoát đừng đi khiêu chiến với người ta. Văn Phượng Minh võ công thấp kém, thua xa Trương Khuê Túc, Trương Khuê Túc khi trước không giết hắn lại muốn cùng hắn nói cái gì gọi là đạo lý, vậy thì đừng trách Văn Phượng Minh câu đạo lý đi.

Lục Kiêu nghe Thần Niên nói đằng đằng sát khí, không khỏi ghé mắt nhìn nàng một cái, hỏi: “Vậy hiện tại thì sao? Nếu ngươi là Trương Khuê Túc, hiện tại làm sao bây giờ?”

Thần Niên đáp: “Đương nhiên vẫn là dùng vũ lực bắt Văn Phượng Minh trước làm mọi người khiếp sợ, sau đó chậm rãi vì chính mình biện giải. Bằng không hiện tại ai cho hắn nói chuyện?”

Lục Kiêu lặng một lút lại hỏi: “Tiểu Liễu có thật là bằng hữu tốt của ngươi?”

Thần Niên gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Lục Kiêu lại hỏi: “Văn Phượng Minh có thật là cha ruột của Tiểu Liễu?”

Thần Niên không biết vì sao hắn đột nhiên lại hỏi tới điều này, có chút kỳ quái nhìn hắn một cái: “Sao ngươi lại hỏi như vậy?”

Đầu mày Lục Kiêu không khỏi nhăn lại: “Ta chỉ là thấy kỳ lạ, Văn Phượng Minh là cha ruột của bằng hữu tốt của ngươi, sao ta lại nghe ra ngươi cùng hắn giống như có thù oán?”

Thần Niên sừng sốt đáp: “Tiểu Liễu là Tiểu Liễu, Văn Phượng Minh là Văn Phượng Minh, Tiểu Liễu là người tốt, chưa chắc cha muội ấy nhất định là người tốt.” Nàng dừng lại, giải thích nói: “Ngươi không hiểu việc trong trại, tuy rằng giết Tiết Trực đúng là do Trương Khuê Túc cùng Dương Thành hợp mưu, nhưng chung quy mà nói Văn Phượng Minh cũng không phải người tốt lành gì.”

Nàng đang nói, đột nhiên thất thanh hô nhỏ: “Hỏng rồi! Trương Khuê Túc muốn chạy.”

Thần Niên mặc dù nói chuyện với Lục Kiêu, nhưng ánh mắt vẫn chú ý tình hình phía trên đài, chỉ thấy phía sau Trương Khuê Túc động thủ, nhưng vẫn giữ lại chiêu thức, hiển nhiên là không muốn ra tay tàn nhẫn với huynh đệ ngày xưa. Bọn họ nhiều người vốn là chiếm được ưu thế, cứ như vậy, lại càng không thể là đổi thủ của đám người Đan đà chủ. Nhìn tình thế không ổn, Lưu đầu lĩnh liền dặn đám người Trương Khuê Túc đi trước.

Lục Kiêu nhìn lên đài vài lần, ngạc nhiên nói: “Đánh không lại tất nhiên phải chạy, chẳng lẽ còn muốn ở lại trên đài chờ người ta đánh chết?”

Thần Niên cũng nói: “Hắn lần này chạy đi, liền không thể quay về Thanh Phong Trại được nữa.”

Bây giờ Trương Khuê Túc chạy đi, sẽ gánh lấy tội danh kia. Thanh Phong Trại một khi rơi vào trong tay Văn Phượng Minh, làm sao còn có thể để hắn trở về?”

Trên đài cao, Trương Khuê Túc vốn là muốn chạy khỏi bao vây của đám người Đan đà chủ, nhưng quay lại thấy đám người Lưu đầu lĩnh vẫn còn kẹt lại ở bên trong, không ngờ xoay người vọt trở lại, một lần nữa bị mọi người bên trong bao vây tấn công.

Lục Kiêu nhìn một lát, không khỏi nhíu mày thật sâu, nói: “Trương Khuê Túc lòng dạ mềm yếu không thể xuống tay giết người. Ta thấy những người đó đối với hắn không có một chút lưu tình.”

Thần Niên trâm mặc một lát, đột nhiên thở dài tự nhủ: “Ngươi nói đối với những người này mà hắn còn hạ không được sát thủ, sao có thể bán gia quyến Thanh Phong Trại? Tàn nhẫn đem người thân của mình đi đổi phú quý?”

Đang nói chuyện, trên đài cao không ngừng có người nhảy lên tham gia vây đánh, Đan đà chủ thừa dịp Trương Khuê Túc chưa chuẩn bị, đánh lén ở phía sau, một chiêu trúng ngực Trương Khuê Túc. Lưu Triệu hai vị đầu lĩnh cắn răng vì Trương Khuê Túc giết mở một con đường máu cao giọng quát: “Đại đương gia, đi mau!”

Trương Khuê Túc người bị túm một phen, từ trên đài cao bay vút xuống, điểm lên đỉnh đầu của đám người, không rơi xuống đất, xông ra bên ngoài.

Lục Kiêu nhìn những người đó liền biết đang hướng đến chỗ mình trốn, không khỏi mắng thầm một tiếng, giục Thần Niên rút đi, đáng tiếc vẫn là chậm một bước, bị người khác trông thấy.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »