Giang Bắc Nữ Phỉ

Lượt đọc: 8184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »
Q.1 Chương 93
gặp lại khâu tam

❊ ❊ ❊

Đại quận chúa của Thịnh Đô chính là người chị cả của Phong Quân Dương gả vào hoàng thất, Quý phi của đương kim Hoàng đế. Vị Phong Quý phi này xuất thân cao quý, ở trong cung lại nhận được sủng ái muôn phần, nên ngay cả Hoàng hậu cũng phải giữ lễ ba phần. Nếu đặt trong nhà người khác, thì đây vốn là chuyện vinh dự không gì bằng, nhưng Thuận Bình lại hiểu quá rõ Phong Quân Dương cực kỳ không thích người khác nhắc đến hai chữ “Quý phi” này trước mặt hắn, vì thế từ trước đến giờ vẫn dựa theo thói quen ngày xưa, gọi Phong quý phi là “Đại quận chúa”.

Phong Quân Dương chưa từng nghĩ thư hồi âm lại đến nhanh như vậy, nên có chút bất ngờ, xé bức thư ra xem, sắc mặt từ từ trầm xuống. Sau khi Triều Dương Tử trị thương cho hắn xong, hắn đã gửi một phong thư cho người chị cả đang ở Thịnh Đô, kể sơ qua tình hình ở hai châu Thanh Ký, lại nói thêm việc mình bị thích khách đả thương, may mà có một cô nương cứu giúp. Cô nương này lương thiện dũng cảm lại thông minh kiên nghị, trong lòng hắn vô cùng ái mộ, muốn dẫn về Thịnh Đô để chị cả gặp mặt.

Tình cảm giữa Phong Quân Dương và người chị cả này của mình rất tốt, nên mới gửi thư xin được giúp đỡ, vốn dĩ đầu tiên là hy vọng có được sự ủng hộ của chị, tạo một thân phận giả cho Thần Niên để có thể môn đăng hộ đối với vương thất Vân Tây. Trong thư hắn tuy chưa nói thẳng ra, nhưng ý tứ truyền đạt thì lại rất rõ ràng, hắn thích Thần Niên, muốn lấy nàng làm vợ.

Nhưng Phong Quý phi lại trả lời hắn một cách rất chắc chắn rằng: Nếu thật sự thích, thì có thể nạp làm thiếp, chỉ là chính thất vẫn còn chưa lấy, thì không được quá công khai, càng không được có con nối dõi trước.

Con người Phong Quý phi thông minh như vậy, sao có thể không nhìn thấu ý đồ của Phong Quân Dương chứ, lý do hồi đáp như vậy chỉ có một, đó là nàng không tán thành, không tán thành chuyện Phong Quân Dương cưới một dân nữ không mảy may có gốc gác về làm vợ. Trong thư, Phong Quý phi còn dạy hắn phải lấy gia đình quốc gia làm trọng, nhất định không thể trầm mê trong nữ sắc, ngàn vạn lần không được vì tư tình nữ nhi mà không quan tâm đến xã tắc phụ mẫu.

Mặc dù không có một câu trách móc mắng mỏ nào, nhưng lời lẽ lại rất nặng nề.

Phong Quân Dương thu bức thư lại, sắc mặt sầm sì ủ dột, một mình lặng lẽ thiêu hủy bức thư đi, ngước mắt lên hỏi Thuận Bình: “Phía Hạ Trạch thế nào rồi?”.

Thuận Bình đoán trong bức thư nhất định là đã viết điều gì đó mới khiến tâm tình Phong Quân Dương không vui như vậy, nên trả lời lại càng dè dặt cẩn trọng hơn, “Sáng sớm hôm qua đã ra khỏi Ký Châu, mấy ngày nữa là sẽ đến thôi ạ, nghe nói còn dẫn theo cả cô nương của Tiết gia cùng đi.”

Phong Quân Dương hơi hơi gật đầu.

Thuận Bình nghĩ ngợi một lúc lại nói: “Khâu Tam quay lại rồi ạ.”

“Người đang ở đâu rồi?” Phong Quân Dương hỏi.Thuận Bình đáp: “Gặp Tạ cô nương ở ngoài tiểu viện, không để ý lỡ lời nói một câu, khiến Tạ cô nương không vui, liền bị Tạ cô nương lôi đi rồi.”

Phong Quân Dương ngạc nhiên nhướng nhướng mày, hỏi: “Hắn nói gì?”.

Thuận Bình cố nhịn cười giải thích: “Thật ra hắn cũng không nói gì cả, chỉ là lúc nhìn thấy Tạ cô nương không cẩn thận thốt ra một tiếng ‘Ối’, Tạ cô nương hỏi hắn ối cái gì, hắn nói nhìn Tạ cô nương dung mạo càng lúc càng yêu kiều, ai ngờ lại chọc khiến Tạ cô nương không vui.”

Phong Quân Dương nghe xong bất giác bật cười, một tiếng ‘Ối’ này của Khâu Tam nhất định là kinh ngạc vì màu da của Thần Niên rồi, lúc Thần Niên hỏi hắn nguyên do, nếu hắn thành thật trả lời có lẽ sẽ không sao, nhưng hắn lại tự cho mình là thông minh đi tâng bốc Thần Niên, kết quả lại khiến Thần Niên càng thêm tức giận. Chỉ nghĩ đến tình hình lúc đó không thôi, mà tâm tư nặng nề của Phong Quân Dương đã vơi đi không ít, bèn đứng dậy nói với Thuận Bình: “Đi, chúng ta qua đó thử xem.”

Thuận Bình thấy tâm tình hắn chuyển biến tốt lên, bèn vội vàng theo sau cùng đi ra ngoài, không ngờ Phong Quân Dương chưa ra khỏi cửa lại dừng bước, nói: “Thôi, không đi nữa, đợi tới lúc ăn cơm hãy qua vậy.”

Thuận Bình không biết tại sao Phong Quân Dương lại đột nhiên thay đổi ý định, nhưng thấy hắn không dặn dò gì khác, liền nhẹ tay nhẹ chân lui ra ngoài canh cửa chờ hầu.Phong Quân Dương lại quay trở lại ngồi xuống sau thư án, cầm một quyền sách lật ra xem, thoạt nhìn thì có vẻ rất tập trung, nhưng tâm tư thì lại chuyển đến nơi khác. Thần Niên không phải là người nhỏ mọn, tuy rằng yêu cái đẹp, nhưng cũng tuyệt đối không vì một câu nói vô tâm của người khác mà thật sự phát cáu nổi giận, nàng lôi Khâu Tam đi như vậy, chỉ có thể là có lý do khác. Mà lý do đó là gì, hắn chỉ thoáng suy nghĩ thôi là đã hiểu ra, vì thế hiện giờ hắn không thể đi tìm nàng được. Nàng đã có nghi vấn, thì hắn giành cho nàng thời gian để hỏi.

Phong Quân Dương dự đoán không sai, Thần Niên lôi Khâu Tam đi, thật sự không phải là vì câu nói lỡ lời của hắn, mà là muốn hỏi hắn một số chuyện. Nhưng nàng cũng không phải cố ý tránh né Phong Quân Dương, chỉ là cảm thấy bên chỗ Vân Sinh nhiều người không tiện, nên dứt khoát lấy cớ tức giận kéo Khâu Tam đến chỗ ở của mình.

Vì trước đó đã được Phong Quân Dương dặn dò, nên Khâu Tam không mảy may che giấu điều gì với Thần Niên, kể lại tất cả những chuyện xảy ra sau khi chia tay ở núi Chiếu Bích, “…… Hôm ấy tiểu nhân ra sức vung roi phi ngựa quay về trong trại Thanh Phong báo tin, sau đó chưa đến hai ngày Thế tử gia đã bảo người bí mật tới tìm tiểu nhân, dặn dò tiểu nhân đến chỗ Tiết tướng quân nghe lệnh, tiểu nhân rời trại đi tới chỗ Tiết tướng quân, sau đó lại cùng ngài ấy tới Thanh Châu. Vì tiểu nhân tương đối hiểu rõ thành Thanh Châu, nên Tiết tướng quân đã lệnh cho tiểu nhân giúp ngài ấy sắp xếp quân vụ trong thành, dạo trước sự vụ trong thành bận bụi, mãi không có thời gian rảnh để tới thăm cô nương và Thế tử gia được. Hôm nay mới luân phiên đến lượt tiểu nhân nghỉ, nên tiểu nhân đã vội vàng đến đây ngay.”

Trên người Khâu Tam đang mặc quân phục, tuy rằng vẫn mắt la mày lén như hồi trước, nhưng cả người cũng toát lên không ít vẻ oai dũng. Thần Niên mặc dù không nắm rõ các chức quan trong quân đội, nhưng cũng nhìn ra được qua cách ăn mặc của hắn không phải là một tiểu binh bình thường. Nàng chần chừ một lúc, vẫn không nhịn được hỏi Khâu Tam: “Ngươi có biết hiện giờ trại Thanh Phong thế nào không?”.

“Gần đây nhất tiểu nhân ở suốt trong thành Thanh Châu, nên không nghe thấy tin tức gì có liên quan đến trại Thanh Phong. Nhưng,” Khâu Tam dừng lại một thoáng, rồi mới lại nói tiếp: “Hôm đó lúc Lý Sùng dẫn quân tấn công vào trong sơn trại, vừa hay tiểu nhân đang hầu bên cạnh Tiết tướng quân, có nghe được lõm bõm mấy câu quân báo, rằng người trong trại thương vong không ít, Tam đương gia đã chết trận, Đại đương nha và Nhị đương gia dẫn mấy trăm người còn lại chạy trốn vào sâu trong núi.”

Quân báo đương nhiên không nói như vậy, những lời trên thực tế còn tàn khốc hơn nhiều. Hôm trại Thanh Phong bị công phá, sơn phỉ trong trại thương vong quá nửa, Lưu Trung Nghĩa bị chém chết tại chỗ, thủ lĩnh đám sơn phỉ Trương Khuê Túc và Văn Phượng Minh dẫn đám người còn lại chạy vào sâu trong núi, Lý Sùng đích thân dẫn tinh binh đi truy kích, thề rằng sẽ giết sạch toàn bộ sơn phỉ của trại Thanh Phong, không tha dù chỉ một người.

Thần Niên bất giác ảm đảm, so với người sống trong trại Thanh Phong được hơn một tháng như Khâu Tam, tình cảm nàng giành cho trại sâu đậm hơn rất nhiều, tuy rằng sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự nghe thấy trại rơi vào tình cảnh này, trong lòng nàng vẫn không khỏi có chút đau đớn âm ỉ. Nàng ngồi im lặng hồi lâu, lại mang theo một thoáng hy vọng hỏi Khâu Tam: “Vậy có biết tin tức gì của Diệp Tiểu Thất và tiểu Liễu cô nương không?”.

“Không ạ”. Khâu Tam lắc đầu, thấy Thần Niên rất quan tâm đến hai người bọn họ, lại lên tiếng an ủi nàng: “Tạ cô nương không cần phải lo lắng đâu, tiểu nhân từng bảo một người vào trong trại tìm kiếm rồi, trong số những người chết không thấy có hai người bọn họ, nên có lẽ đã cùng chạy thoát với đám người Đại đương gia rồi. Hiện giờ tình hình như thế này, không có tin tức gì ngược lại chính là tin tốt đấy.”

Thần Niên biết những lời này chẳng qua chỉ để an ủi mình mà thôi, nàng cười khổ, cũng không nói gì thêm.

Mấy ngày sau, vì chuyện trong trại Thanh Phong mà Thần Niên cứ u sầu không vui, cả người lộ rõ vè thờ ơ không chút tinh thần. Ngày nào Triều Dương Tử cũng theo dõi nàng vận công bức độc, thấy nàng không vui vẻ nhảy nhót như những ngày trước nữa trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quái, có một hôm thật sự không nhịn nổi nữa, bèn trợn mắt khinh thường dạy bảo nàng: “Con nhóc tuổi không lớn, mà tâm tư lại không ít nhỉ, cũng không biết là lo lắng ở đâu mà nhiều thế! Nào, nói thử với đạo gia ta xem rốt cuộc là chuyện gì khiến ngươi chán nản không vui.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1: Gặp mặt đầu tiên chốn sơn cốc. Q1 Chương 2: Lần đầu ra quân thất bại. Q1 Chương 3: Ngược lại còn rơi vào tay địch. Q1 Chương 4: Gặp phải biến cố bất ngờ. Q1 Chương 5: Xin người giúp đỡ. Q1 Chương 6: Nghĩa phụ Triển Việt. Q1 Chương 7: Nghe được tin dữ ở dịch trạm. Q1 Chương 8: Họ Tiết ở Ký Châu. Q1 Chương 9: Tại sao lại giết người?. Q1 Chương 10: Tiến thẳng đến Thanh Châu. Q1 Chương 11: Cách ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 12: Xông thẳng ra khỏi cửa khẩu. Q1 Chương 13: Kẻ ngoại đạo không hiểu được đâu. Q1 Chương 14: Hành hiệp trượng nghĩa. Q1 Chương 15: Con người Dương Quý. Q1- Chương 16: Đột nhập vào nhà vợ bé. Q1 Chương 17: Oan gia ngõ hẹp. Q1 Chương 18: Bị địch khống chế. Q1 Chương 19: Tạm thời chấp nhận xui xẻo. Q1 Chương 20: Tạm thời ở phủ kẻ khác. Q1 Chương 21: Có ý đồ khác. Q1 Chương 22: Sinh tử nhất niệm. Q1 Chương 23: Lời dặn của nghĩa phụ. Q1 Chương 24: Ở dưới mái hiên nhà người ta. Q1 Chương 25: Lý do Tiểu Thất tới đây. Q1 Chương 26: Ký Châu tấn công. Q1 Chương 27: Rời khỏi Thanh Châu. Q1 Chương 28: Nửa đường bị tập kích. Q1 Chương 29: Cùng nhau chạy trốn. Q1 Chương 30: Tìm con đường sống trong chỗ chết. Q1 Chương 31: Đồ vô sỉ. Q1 Chương 32: Cùng hội cùng thuyền. Q1 Chương 33: Đồng hành trong núi. Q1 Chương 34: Các loại nhân vật. Q1 Chương 35: Tiểu viện trong trại. Q1 Chương 36: Bị người khác ám toán. Q1 Chương 37: Tính mạng như chỉ mành treo chuông. Q1 Chương 38: Lần đầu rung động. Q1 Chương 39: Thăm dò lẫn nhau. Q1 Chương 40: Tạm thời ở lại trong sơn trại. Q1 Chương 41: Ở chung một phòng. Q1 Chương 42: Rửa tay nấu canh*. Q1 Chương 43: Rời trại tránh nạn. Q1 Chương 44: Cưỡi chung một ngựa. Q1 Chương 45: Trên điện tử lương. Q1 Chương 46: Trong ta có nàng, trong nàng có ta*. Q1 Chương 47: Tin dữ kinh thiên. Q1 Chương 48: Tàn bạo, hiểm độc. Q1 Chương 49: Nàng không thể đi. Q1 Chương 50: Thiếu niên dị tộc. Q1 Chương 51: Cách để cứu người. Q1 Chương 52: Dời hoa nối cây*. Q1 Chương 53: Tùy cơ hành sự. Q1 Chương 54: Bắt ép uy hiếp. Q1 Chương 55: Ở nhất tuyến thiên. Q1 Chương 56: Liên tục xảy ra biến cố. Q1- Chương 57: Cách để trốn thoát. Q1 Chương 58: Phi ngựa đến cứu. Q1 Chương 59: Đổi trắng thay đen. Q1 Chương 60: Mất rồi lại có được. Q1 Chương 61: Quyến rũ trong xe. Q1 Chương 62: Trả ơn thế đấy. Q1 Chương 63: Đúng mà lại như không đúng. Q1 Chương 64: Thế cục toàn thiên hạ. Q1 Chương 65: Người trong trại tới. Q1 Chương 66: Nản lòng thoái chí. Q1 Chương 67: Ở cùng với ta. Q1 Chương 68: Gặp lại bạn cũ. Q1 Chương 69: Ngủ chung một phòng. Q1 Chương 70: Đóa hải đường chớm nở. Q1 Chương 71: Đàn gảy tai trâu. Q1 Chương 72: Mỗi người một tâm tư. Q1 Chương 73: Tình cảm khó kiềm chế (16+). Q1 Chương 74: Triền miên không dứt. Q1 Chương 75: Hạ Trạch của Thái Hưng. Q1 Chương 76: Chuyện tình cảm. Q1 Chương 77: Gặp dịp thì chơi. Q1 Chương 78: Tình thế xoay chuyển. Q1 Chương 79: Quãng thời gian niên thiếu. Q1 Chương 80: Biểu muội Vân Sinh. Q1 Chương 81: Thần y như thế đấy. Q1 Chương 82: Bệnh không chữa được. Q1 Chương 83: Bóng ma chết chóc. Q1 Chương 84: Phân tranh nổi lên. Q1 Chương 85: Đấu võ mồm. Q1 Chương 86: Có ẩn tình khác. Q1 Chương 87: Lằng nhằng rắc rối. Q1 Chương 88: Nắm chắc năm phần. Q1 Chương 89: Lấy mạng đổi mạng. Q1 Chương 90: Đồng sinh cộng tử. Q1 Chương 91: Bức độc thế đấy. Q1 Chương 92: Ngoại truyện về Trang Thiếu Khâm. Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.2 Chương 113 Q.2 Chương 114 Q.2 Chương 115 Q.2 Chương 116 Q.2 Chương 117 Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Q.2 Chương 121 Q.2 Chương 122 Q.2 Chương 123 Q.2 Chương 124 Q.2 Chương 125 Q.2 Chương 126 Q.2 Chương 127 Q.2 Chương 128 Q.2 Chương 129 Q.2 Chương 130 Q.2 Chương 131 Q.2 Chương 132 Q.2 Chương 133 Q.2 Chương 134 Q.2 Chương 135 Q.2 Chương 136 Q.2 Chương 137 Q.2 Chương 138 Q.2 Chương 139 Q.2 Chương 140 Q.2 Chương 141 Q.2 Chương 142 Q.2 Chương 143 Q.2 Chương 144 Q.2 Chương 145 Q.2 Chương 146 Q.3 Chương 147 Q.3 Chương 148 Q.3 Chương 149 Q.3 Chương 150 Q.3 Chương 151 Q.3 Chương 152 Q.3 Chương 153 Q.3 Chương 154 Q.3 Chương 155 Q.3 Chương 156 Q.3 Chương 157 Q.3 Chương 158 Q.3 Chương 159 Q.3 Chương 160 Q.3 Chương 161 Q.3 Chương 162 Q.3 Chương 163 Q.3 Chương 164 Q.3 Chương 165 Q.3 Chương 166 Q.3 Chương 167 Q.3 Chương 168 Q.3 Chương 169 Q.3 Chương 170 Q.3 Chương 171 Q.3 Chương 172 Q.3 Chương 173 Q.3 Chương 174 Q.3 Chương 175 Q.3 Chương 176 Q.3 Chương 177 Q.3 Chương 178 Q.3 Chương 179 Q.3 Chương 180 Q.3 Chương 181 Q.3 Chương 182 Q.3 Chương 183 Q.3 Chương 184 Q.3 Chương 185 Q.3 Chương 186 Q.3 Chương 187 Q.3 Chương 188 Q.3 Chương 189 Q.3 Chương 190 Q.3 Chương 191 Q.3 Chương 192 Q.3 Chương 193 Q.3 Chương 194 Q.3 Chương 195 Q.3 Chương 196 Q.3 Chương 197 Q.3 Chương 198 Q.3 Chương 199 Q.3 Chương 200 Q.3 Chương 201 Q.3 Chương 202 Q.3 Chương 203 Q.3 Chương 204 Q.3 Chương 205 Q.3 Chương 206 Q.3 Chương 207 Q.3 Chương 208 Q.3 Chương 209 Q.3 Chương 210 Q.3 Chương 211 Q.3 Chương 212 Q.3 Chương 213 Q.3 Chương 214 Q.3 Chương 215 Q.3 Chương 216 Q.3 Chương 217 Q.3 Chương 218 Q.3 Chương 219 Q.3 Chương 220 Q.3 Chương 221 Q.3 Chương 222 Q.3 Chương 223 Q.3 Chương 224 Q.3 Chương 225 Q.3 Chương 226 Q.3 Chương 227 Q.3 Chương 228 Q.3 Chương 229 Q.3 Chương 230 Q.3 Chương 231 Q.3 Chương 232
Tiến »