Qua một ngày, bệnh điếc của bác gái lại hết, đột ngột như lúc nó xuất hiện. Bà già sung sướng tán chuyện luôn mồm với mọi người, thậm chí còn hứng lên muốn nghe cả đài thu thanh nữa.
Còn tôi, trớ trêu thay, lại bị đau răng nên hết cả tán chuyện.
– Sao cháu không đến gặp ông nha sĩ ở Xen-Mô-rít? - bác gái ái ngại cho tôi. - Ông ta đã hàn răng cho bác rất tốt, không hề đau trở lại lần nào nữa. Tìm dễ thôi, ở ngay đầu cầu mà. Cháu hãy ghi lấy địa chỉ: phố Các-ti-e, nhà số 5.
Tôi cảm ơn bác gái và đã ghi địa chỉ nhưng vẫn cố chịu đựng, không muốn đi đâu cả. Cũng có thể rồi nó tự khỏi.
Tôi sợ phải xa rời bác gái, thậm chí chỉ trong vài tiếng đồng hồ, và sự lo xa của tôi đã không vô ích.
Bác gái bắt đầu thấy các ảo giác. Có lúc bác ấy không thể ra khỏi phòng được vì chẳng trông thấy gì cả. Lúc khác bà già cảm thấy mình bị nhốt trong xà lim kín mít và đã hoảng lên do quá kinh sợ rồi ngất xỉu.
Đôi khi bác ấy lại cười lên sằng sặc. Trong bữa ăn trưa, bà già nhìn thấy ở trên đầu tôi mọc lên hai cái sừng ngộ nghĩnh.
– Những chiếc sừng rất hợp với khuôn mặt cháu, cô bé ngốc ạ. Đừng tháo chúng ra nhé!
Thần kinh tôi không chịu đựng nổi điều đó và cả răng cũng đau mạnh hơn. Tôi nhờ bác sĩ Re-na trông hộ bác gái rồi lấy xe phóng như bay tới nhà ông nha sĩ.
Nhưng theo địa chỉ mà bác gái đã đưa không có một nha sĩ nào hết. Tôi đứng thẫn thờ mấy phút trước tủ kính một quầy hàng tồi tàn và so sánh số nhà, sau đó hỏi dò những người láng giềng nhưng họ đều nhún vai:
– Ở nhà này chưa bao giờ có nha sĩ cả.
Hay là giọng nói ấy đã trêu chọc tôi bằng cách ám thị qua bác gái chăng? Tuy vậy, oán trách nó làm gì cho phí công. Chắc bác gái đã nói sai, bà già bao giờ cũng nhầm lẫn địa chỉ.
Cuối cùng tôi nổi cáu lên rồi lao vào trung tâm thành phố. Gặp nha sĩ đầu tiên, tôi nhờ nhổ ngay cái răng tai quái đó đi. Đáng ra chỉ cần hàn thôi, nhưng tôi ngại mất thời gian.
Bác gái không cho chúng tôi yên tí nào.
Suốt ngày bà già trông thấy con mèo hung của nhà tự nhiên đuôi biến thành màu đen. Bà già cứ than vãn, dằn vặt vì chuyện đó. Trên thực tế làm gì có sự việc kỳ lạ ấy. Tất nhiên tất cả chúng tôi ai cũng đều có kinh nghiệm cay đắng nên không dám thuyết phục bác ấy nữa.
Liên tục mấy tiếng đồng hồ bà già chẳng nói chẳng rằng mà chỉ nhại lại từng câu đã nghe được. Cứ như là tiếng vọng!
Sau này tiến sĩ Gia-cốp nói cho tôi biết hiện tượng đó là chứng lặp lời nói, nó rất dễ được gây ra bằng ám thị. Nhưng lúc ấy tôi thấy sợ ghê gớm. Khi trả lời câu hỏi: “Bác ơi, bác có thấy cái đê ở đâu không?”, bà già nhắc lại: “Bác ơi, bác có thấy cái đê ở đâu không?” với một giọng điệu y hệt như vậy.
Tội nghiệp cô đầu bếp Li-na, do sợ quá nên lúc thì cho muối quá tay, lúc thì quên cho muối vào canh, còn món rán lại để cháy quá. Cô ta yêu cầu chồng phải luôn luôn ở cạnh mình, tuy rằng theo tôi An-tô-ni-ô cũng là một người mê tín nên rất sợ những cơn nổi cuồng của bác gái. Còn Rô-da-li đã kiên quyết từ chối đi vào buồng ngủ của bà chủ. Tôi phải tự tay mình chuẩn bị giường cho bác gái dưới những cái nhìn lạnh gáy của bà già. Rõ ràng là bác ấy đang nghĩ rằng tôi có ý định lục soát.
“Hãy luôn luôn để ý đến các gia nhân!” Nhớ lại lời tiến sĩ, tôi càng bực thêm. Tất cả mọi người trong nhà đều hoảng sợ và luống cuống đến mức không thể tìm được một bằng chứng vô tội nào của họ tốt hơn nữa.
Hầu như tất cả đã thôi chuyện trò với bác gái. Bà già càng ngày càng nghi ngờ và căm ghét tôi. Bây giờ bà già không hề kể gì về “tiếng trời” nữa, tuy rằng rõ ràng nó đang xúi giục bác ấy chống lại tôi. Riêng đối với bác sĩ Re-na, bác gái vẫn tin tưởng như xưa, không giấu giếm một điều gì cả. Bác sĩ đã ghi lại mọi chuyện nhưng không muốn cho tôi biết những gì mà giọng nói đã kết tội tôi.
– Toàn là những điều vớ vẩn - bác sĩ xua tay khi tôi gạn hỏi.
Chắc là giọng nói đê tiện ấy đã vu khống, bịa đặt cho tôi những chuyện khá thú vị đấy!
Bác sĩ và tôi hầu như ngày nào cũng tâm sự với nhau. Ông già khăng khăng cho rằng bác gái bị một căn bệnh nào đó, một chứng rối loạn tâm thần tạm thời. Ông không tin vào sự tồn tại của tiếng nói và luôn luôn chế nhạo tôi khi tôi lái câu chuyện sang hướng ấy.
Tôi thấy mình hết sức lẻ loi. Thậm chí ngay cả với cô bạn gái thân nhất là An-ni - người đã khuyên tôi đến gặp Gia-cốp - tôi cũng không thể chia sẻ được nỗi lo âu. Cô ta đã đi du lịch ở Pháp rồi. Cả ngày tôi ngồi lì trong buồng để nghe ngóng từng tiếng động nhỏ. Có khi lại lo lắng ngó xuống vườn, chỉ sợ sẽ thấy bác gái đang làm những trò kỳ cục hoặc đang say mê nói chuyện với bóng ma.
Tôi đã hoàn toàn vứt bỏ công việc, bút chì và bút lông xếp xó. Mà lúc bấy giờ tôi đang vẽ theo một đơn đặt hàng quan trọng và cấp bách.
Bạn bè thường bảo tôi là người khá nhẹ dạ và trái tính trái nết. Cũng có thể họ nói đúng đấy. Nhưng riêng đối với công việc, tôi rất nguyên tắc. Tôi đau khổ vì sai hẹn với khách hàng, nhưng lại không thể nào bắt tay vào vẽ được.
“Phải làm gì đây? Trời ơi, tôi phải làm gì đây?” Ý nghĩ đó cứ như một chiếc đinh đóng trong đầu tôi.
Bây giờ thì tôi mới hiểu hết được những nỗi bất hạnh mà giọng nói đã gieo rắc cho mình.
Thậm chí ngay cả trong phòng riêng, tôi cũng không dám mở đài vì sợ tiếng nói bí ẩn lại lọt đến tai mình. Chính tiến sĩ đã nói rằng sự ám thị có thể được bắt đầu khi mà bản thân vẫn chưa nhận thấy được.
Những ngày đó sao mà dài lê thê, buồn chán và ghê sợ đến thế! Mùa hè năm ấy lại nóng bức, luôn luôn có giông. Tôi đã chán đọc sách nhưng lại bắt đầu say mê đọc báo.
Bây giờ cứ mở báo ra là tôi lại nhận thấy ngay những mục mà trước kia tôi cho là buồn cười và phi lý, như dự đoán của các nhà chiêm tinh, quảng cáo của các thầy pháp, phù thủy. Biết bao nhiêu thứ trong một tờ báo! Trước kia tôi không để ý đến sự hoành hành, tác oai tác quái đó của tệ nạn mê tín dị đoan. Thế mà nay...
Sáng dậy, khi nhìn vào báo, tôi thấy ngay một bản quảng cáo có đóng khung cẩn thận.
KHOA HỌC HUYỀN BÍ
Nếu: Quý vị là người lo lắng và đau khổ...
Quý vị là người sợ ngày mai và sống bằng hy vọng...
Quý vị là người hoài nghi đang cố mỉm cười...
Quý vị có thể tự kiểm tra mình mà không tốn công sức gì.
Không nên do dự nữa!
Hãy gửi câu hỏi về cho giáo sư Ma-rích theo địa chỉ:
Pa-ri, phố A-na-tôn La-phốt, nhà số 7.
Quý vị sẽ hết sức ngạc nhiên.
Chỉ cần nêu tên, ngày sinh, nghề nghiệp và kèm một con tem để trả lời.
Bên cạnh đó là một bản quảng cáo khác rất ngắn gọn và thực dụng:
“Máy cầu hồn - một loại kỹ thuật dùng để liên lạc với âm phủ. Được sáng chế trên kinh nghiệm ba mươi năm hành nghề. Ai muốn mua sẽ có ngay. Đồng thời nhanh chóng thực hiện các đơn đặt hàng chế tạo bùa, ngải. Tùy theo từng loại hàng mà giá cả thay đổi từ một đến năm phrăng”.
Tôi cầm tờ báo khác. Một bản thông cáo rất màu mè, có nhiều minh họa về “Đại hội phù thủy quốc tế”. Té ra cái đại hội mờ ám đó vừa kết thúc tại một khu rừng âm u của xứ Hêm-si, nước Anh. Đông nhất là đoàn đại biểu của nước đăng cai - những thành viên của “Liên đoàn phù thủy Anh quốc”. Liên đoàn này có trên tám ngàn hội viên tích cực, có bí thư chuyên về “ liên lạc với xã hội” và một thư ký báo chí mà các tác giả gọi một cách thân mật là “Mụ phù thủy của báo chí”.
Chủ tịch vừa được bầu của cái đại hội kỳ quặc ấy là một bà Lích nào đó. Đây, ảnh bà ta đây, một phụ nữ trẻ trung, ăn mặc lịch sự, duyên dáng, với nụ cười mê hồn đang đứng cạnh máy bay lên thẳng. Đấy là máy bay riêng mà bà ta đã bay để đến dự đại hội, đúng hơn là dạ hội phù thủy.
Tôi hơi thất vọng: đến dự đại hội phù thủy thì phải bay trên cái chổi truyền thống chứ! Còn ở đây lại là máy bay lên thẳng.
Tôi biết được nhiều chuyện ly kỳ qua những ngày miệt mài xem báo ấy.
“Phỏng vấn” ngài Uyn-xơn -pháp sư tối cao của bạch ma thuật.
– Thưa ngài Uyn-xơn, báo chí Luân Đôn đã đưa tin rằng nghề phù thủy ở Anh quốc hiện đang ở một đỉnh cao chưa từng thấy từ thời Trung cổ tới nay, có đúng vậy không?
– Sự thực là như vậy.
– Do đâu mà có hiện tượng đó?
– Theo tôi, hiện tượng này được giải thích bằng sự bất lực của nhà thờ trước nhu cầu về tinh thần của con người. Loài người đã trở nên thông minh hơn và họ không muốn tin mù quáng vào tất cả những điều mà tôn giáo khẳng định. Nhà thờ không kịp thích nghi với thế giới hiện đại. Nó vẫn nằm ở mức độ của thời Trung cổ. Trong khi đó ma thuật và bùa phép không hề cảm thấy gánh nặng của sự giáo điều.
– Trong số những người sủng mộ các ngài, có nhiều thanh niên không?
– Họ là những người thuộc đủ mọi lứa tuổi.
– Các ngài định nghĩa ma thuật như thế nào?
– Ma thuật là sự tôn sùng thiên nhiên. Nhà thờ đã tuyên truyền xuyên tạc đủ thứ về các nhà phù thủy. Chúng tôi hoàn toàn không làm hại súc vật và mùa màng. Ngược lại, chúng tôi, những người phù thủy, luôn luôn cố gắng phù hộ cho mọi người.
– Thưa ngài Uyn-xơn, ai có nguyện vọng đều được kết nạp vào tổ chức của các ngài phải không?
– Tất nhiên. Không có một sự phân biệt đối xử nào hết.
– Các ngài có cơ sở gì để than phiền rằng chính quyền không ủng hộ và đồng cảm không?
– Không, tuyệt đối không có cơ sở nào!
“Gương thần màu nhiệm “pháp sư”
Là một phương tiện phục vụ đắc lực cho công tác bói toán và các thí nghiệm ma thuật, khoa học huyền bí.
Chế tạo theo đơn đặt hàng cá nhân, chiểu theo những yêu cầu về chiêm tinh học và ma thuật.
Khi đặt hàng cần phải nộp trước ít nhất là một nửa giá thành”.*
Tôi lật tờ báo và xem ngày tháng. Không, rõ ràng là báo ngày hôm nay chứ không phải báo thời Trung cổ.
Các tờ báo được trang trí những bức ảnh chụp bằng kỹ thuật quang học mới nhất. Tuy vậy, toàn bộ những chuyện huyền bí ấy có vẻ buồn cười, không có thực. Nhưng phải chăng hàng ngày tôi không nhìn thấy những điều mê tín quanh mình? Chỉ có điều là trước kia tôi không để ý tới chúng.
Li-na tin vào những điềm báo mộng, An-tô-ni-ô sợ ma và luôn luôn đeo bùa làm từ chân thỏ sấy khô. Còn Rô-da-li thì thực sự sợ hãi kể cho tôi nghe các chuyện phù thủy bay trên làng trên núi, cứ như là chính mắt mình đã trông thấy.
Hồi nhỏ tôi đã được nghe bao nhiêu chuyện thần thoại ma quỷ rồi? Người ta hát cho tôi nghe những bài ca về nàng công chúa bị phù thủy hóa thành đá mà đến bây giờ tôi vẫn chưa quên. Chúng đã được in sâu vào trí nhớ. Chiều chiều, trong buổi hoàng hôn, những tảng đá có hình dáng như thân người cũng làm tôi rờn rợn.
Bác Phrăng mỗi khi đi đến nhà băng thường đoán “thắng” hay “thua” theo các biển số xe gặp trên đường “chẵn” hay “lẻ”. Còn trước khi qua đời, bác ấy đã trở nên một kẻ mê tín tuyệt đối.
“Tất nhiên, đấy là do bệnh tật đã ảnh hưởng đến bác ấy”. Tôi tự nhủ mình. Nhưng đến khi giọng nói bí ẩn bắt đầu tiết lộ sức mạnh...
Cứ mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy tôi lại kinh hoàng nghĩ rằng: Hôm nay bác gái sẽ thế nào? Lại thêm những trò gì nữa?
Có đôi lần bác gái bỗng nhiên dường như không nhận ra mọi người. Bác ấy nói chuyện với tôi, với bác sĩ Re-na, với các gia nhân đang hoảng hốt cao độ, một cách rất lô-gích, sáng suốt tế nhị và lịch thiệp, nhưng giống như với những người lạ, mới gặp lần đầu.
Và chúng tôi chỉ còn biết vụng về đóng vai những người lạ. Trong nhà đã hình thành một màn kịch nghiệp dư điên loạn, với những diễn viên bất tài bị ép phải sắm vai.
Vì vậy mà Rô-da-li đã ngất xỉu, tôi phải giội nước mãi mới tỉnh lại.
– Thưa cô Clô-đi-na, em không chịu nổi nữa đâu. Cô thanh toán cho em đi! - cô sen khóc sướt mướt và van xin.
Vất vả lắm tôi mới thuyết phục được cô ta chờ thêm ít lâu nữa.
Phải làm gì nhỉ? Tôi chỉ còn biết sáng sáng, chiều chiều nhẫn nại đọc lời thần chú: “Càng ngày công việc của tôi càng tốt hơn và tốt hơn. Cái đó sẽ qua thôi, cái đó sẽ qua thôi...”
Chắc là bác sĩ Re-na cũng đang say mê với những câu thần chú ấy. Song chúng chẳng giúp ích gì cả.
Một hôm, bác gái không ra ăn sáng. Tôi lo lắng mở cửa bước vào phòng và thấy bà già đang đứng lên giường, hai tay dang rộng giống hệt như tư thế chúa Giê-xu bị hành hình.
– Có chuyện gì thế hả bác? - tôi hoảng lên.
– Đừng quấy rầy! Bác phải rửa tội mình.
Mặc cho tôi và bác sĩ Re-na cố thuyết phục, bác ấy vẫn đứng vậy cả ngày, cứ như ai đã đóng đinh vào tường.
Tôi không chỉ đã làm việc với những người chuyên nghề tạo dáng mà còn đứng làm mẫu cho các họa sĩ khác. Tôi biết rõ rằng rất khó mà đứng lâu được ở tư thế dang hai tay như vậy, thậm chí chỉ trong vòng năm phút.
Nhưng bác gái đã đứng yên, không cựa quậy, tựa như hóa đá. Đến tối bỗng nhiên bà già đổ gục xuống sàn và hoàn toàn kiệt sức nhưng vẫn mấp máy đôi môi khô héo ra vẻ thỏa mãn, toại nguyện:
– Ngài đã tha thứ cho tôi. Ngài đã cởi tôi ra khỏi cây thánh giá.
Tôi cho rằng bác gái đang nói về giọng nói khốn nạn kia. Nhưng đột nhiên bà già lại thủ thỉ:
– Tội nghiệp ông Phrăng, bây giờ ông cứ yên tâm! Tôi sẽ thực hiện ý nguyện của ông.
– Bác đã nghe thấy tiếng nói của bác trai à? Bác đã nói chuyện với bác ấy à?
– Ờ - bà già thì thào rồi ngất đi.
Hết chuyện rồi đấy! Bây giờ lại nghe được cả tiếng nói người chồng đã khuất!
Khi bác gái được khiêng vào nhà đặt lên giường thì tôi bỗng khiếp đảm nhìn thấy trên cổ tay bác có hai vết nhỏ đang rỉ máu. Chúng có vẻ giống vết đinh đóng, dường như cả ngày bà già thực sự bị treo trên cây thánh giá!
– Đúng là vết tích - bác sĩ Re-na vừa xem xét vừa lẩm bẩm. -Những vết tích tôn giáo thực thụ... Cần phải băng bó ngay. Qua tài liệu y học tôi biết rằng chúng xuất hiện dưới ảnh hưởng của sự xúc cảm và sự ám thị. Nhưng chưa lần nào tôi được nhìn thấy tận mắt... Kỳ lạ thật!
Ông già cứ ngạc nhiên mãi, còn tôi thì sắp phát điên. Tôi lao tới máy điện thoại và gọi điện đến nhà Gia-cốp. Rất may là anh có nhà.
– Bác sĩ Re-na nói đúng đấy! - tiến sĩ an ủi tôi. - Những vết tích như vậy xuất hiện dưới ảnh hưởng của sự ám thị. Không có gì đáng sợ cả, ngày mai chúng sẽ biến đi nhanh chóng như lúc xuất hiện thôi. Chỉ có điều tất nhiên đấy không phải là tự ám thị mà là việc làm của “tiếng trời”...
– Nhưng bác ấy cứ quả quyết rằng hình như đã bắt đầu nghe được tiếng bác Phrăng! - tôi gào vào ống nghe.
– Thế à? - giáo sư hỏi vội vàng. - Tiếng người chồng quá cố à? Chị không nghe nhầm chứ?
– Vâng. Bác ấy nói thế. Lại còn bảo rằng sẽ thực hiện theo ý nguyện của chồng mình.
– Ồ, chị đã bắt đầu tin vào những giọng nói âm phủ rồi chăng?
– Thế thì nó ở đâu ra? Hay là anh nhầm rồi: cũng có thể đây là bệnh tật và tự ám thị như bác sĩ Re-na đã nói chăng? Có quá nhiều giọng nói.
– Vâng, cũng lạ đấy - tiến sĩ trầm ngâm trả lời và im lặng hồi lâu.
Tôi hiểu rằng Gia-cốp cũng không thể giúp được gì nên vội xin lỗi anh vì đã quấy rầy, tôi chào tạm biệt và bỏ ống nghe xuống.
Bác sĩ Re-na vẫn tiếp tục khẳng định rằng không có tiếng nói nào hết, tất cả là do bệnh tật và tự ám thị. Ông già nêu tên hàng loạt công trình nghiên cứu khoa học, cứ như tôi ít nhiều hiểu được chúng.
Tìm ai bây giờ nhỉ? Tôi quyết định đưa bác gái đến bác sĩ tâm thần, ngay cả khi bác ấy kháng cự lại. Nhưng sáng hôm sau, bác gái lại trở dậy vui vẻ, khỏe mạnh và những vết rỉ máu trên cổ tay cũng chẳng còn để lại vết tích gì. Tôi lại do dự.
Sau đó thì bà già trở về tuổi ấu thơ.
Bác ấy dậy rất sớm, chạy lăng xăng ra thềm hát một bài hát trẻ con đã bị lãng quên từ lâu. Bà già cầm trong tay một cái gói gì đó để làm búp bê. Rồi bác ấy làm đủ mọi chuyện ngộ nghĩnh: chạy khắp vườn, bất ngờ nhảy từ trong bụi cây ra rồi la lối om sòm, bắt tôi và bác sĩ Re-na cùng nhảy vòng tròn trên bãi cỏ.
Quá ư buồn cười và kỳ quặc!
Bà già không hề giả vờ, không đóng kịch. Thực sự bác ấy đã trở về một cô gái bảy tuổi, đú đởn như trẻ con. Không một tí lo lắng, nhớ nhung gì.
Bác ấy giật lấy tờ báo trong tay tôi rồi múa hát líu lo, lè lưỡi ra trêu tức tôi, sau đó chạy vào góc nhà vụng về xếp thành chiếc thuyền giấy.
Chơi chán, bác gái kéo ghế, chồng lại thành ngôi nhà rồi nấp trong đó kêu lên:
– Cúc cù! - và ranh mãnh nhìn chúng tôi.
Khi tình cờ bị kim băng đâm vào tay, bác ấy khóc nức nở rồi lấy mảnh giấy thấm nước bọt dán vào vết thương. Chính tôi hồi còn nhỏ cũng đã hành động y hệt như vậy.
Tôi khiếp đảm, còn đôi mắt của bác sĩ Re-na thì cháy rực lên sự tò mò, cứ như ông già đang theo dõi một thí nghiệm có một không hai.
– Năm nay bà bao nhiêu tuổi? - bác sĩ hỏi.
Bác gái ngửa mặt lên cười như nắc nẻ.
– Bà cười cái gì thế?
– Ôi, ông buồn cười quá. Cứ làm như cháu là người lớn ấy.
– Thế cháu còn nhỏ à?
– Vâng ạ.
– Cháu bao nhiêu tuổi rồi?
– Bảy tuổi.
– Cháu sinh năm nào?
– Năm 1894.
– Bây giờ là năm bao nhiêu?
Bà già lúng túng nhún vai, ấp a ấp úng nhìn bác sĩ.
– Không biết à? - bác sĩ Re-na hỏi. - Thế cháu đã đi học chưa?
– Rồi.
– Cháu học giỏi không?
– Cháu mới đi học.
– Sao lại mới đi học?
– Năm ngoái cháu bỏ học nhiều quá.
– Thế cháu đã biết đọc, biết viết, biết đếm chưa?
– Biết rồi, nhưng chán lắm. Cháu xin phép vào vườn chơi có được không?
Bác sĩ Re-na gật đầu. Bà già vui vẻ nhảy lò cò ra tận cửa.
– Không, có lẽ tiến sĩ Gia-cốp nói đúng đấy, - ông già ngoảnh lại phía tôi - còn chính tôi bị nhầm. Dẫu sao đấy cũng là sự thôi miên chứ không phải bệnh tâm thần, kỳ lạ thật! Tôi đã đọc về thôi miên nhưng bây giờ mới tận mắt trông thấy lần đầu. Ai có thể thôi miên bà ấy nhỉ?
– Giọng nói - tôi rầu rĩ trả lời.
– Chuyện phù phiếm! - bác sĩ tức giận khoát tay. - Không có giọng nói nào hết và không thể có được! Đơn giản là ảo giác và tự ám thị. “Con người mê tín chỉ vì nhút nhát, anh ta nhút nhát chỉ vì không có văn hóa”. Hôn-bách!*
Ngay cả nét chữ của bác gái cũng bị thay đổi và nó trở nên loằng ngoằng như của trẻ con. Điều này đã được bác sĩ Re-na kiểm tra. Giống như một thầy giáo nghiêm khắc, ông đã đọc cho bác gái viết mấy dòng. Bà già chăm chú viết tới mức lè cả lưỡi ra liếm môi. Vừa viết bác ấy vừa liếc sang phía tôi, lấy bàn tay che tờ giấy lại rồi nói nhí nhảnh:
– Này, đừng có mà nhìn trộm bài nhé!
Chúng tôi đã so sánh bản viết đó với một cuốn vở của bác gái từ hồi học cấp một. Chúng giống nhau kinh khủng, giống cả về những lỗi ngữ pháp mà người lớn không bao giờ mắc phải.
Cơ hội thuận tiện đã đến, tôi quyết định lục soát phòng ngủ của bác gái trong lúc bác ấy đang đú đởn ngoài vườn.
Hai lần bác gái chạy vào nhà, tôi lặng người đi, nhưng bác ấy chỉ lấy vội cái gì đó rồi chạy ra, không hề để ý đến tôi.
Tôi lục lọi mọi nơi như trong truyện trinh thám, thậm chí tôi còn gõ khắp tường. Không thấy một máy thu thanh hoặc mi-crô nào hết!
Sau đó tôi ngồi trên đống chăn đệm vứt lổng chổng ở đi-văng, mắt lơ đãng ngó lên trần và buồn rầu nghĩ: cái giọng nói đê tiện ấy núp ở đâu nhỉ?
Dẫu sao đi nữa vẫn có thể tồn tại thần giao cách cảm và những người trời mầu nhiệm đang ám thị qua khoảng cách, không cần máy thu thanh.
Tiếc là không có ai để bàn bạc. Nếu gọi điện cho Gia-cốp, tiến sĩ sẽ cười. Còn bác sĩ Re-na thì sẽ trả lời bằng một câu ngạn ngữ giáo huấn nào đó. Ông già cũng không tin vào thần giao cách cảm.
Báo chí vẫn chỉ có vậy thôi. Một bài phỏng vấn “Đại pháp sư Nê-a-pôn”:
“Chỉ riêng ở Nê-a-pôn đã có tới bảy ngàn rưởi pháp sư thần học hoạt động công khai. Nhà nước cần phải quan tâm đến tương lai của các nhà bói toán và các pháp sư. Chúng tôi cũng đóng thuế cho Nhà nước, do đó phải hoàn toàn có quyền được đảm bảo y tế, trợ cấp tàn tật và hưu trí”.
Thật buồn rầu và cô đơn làm sao!
Hôm ấy là một ngày nóng nực, mệt mỏi và bế tắc. Tôi không tìm được chỗ nào để yên thân. Lúc nào đầu cũng như búa bổ, cứ muốn chạy lung tung.
Tôi quen dần với những trò nghịch ngợm của bác gái và cố chịu đựng với một sự kiên nhẫn thờ ơ. Nhưng rõ ràng rằng sự chịu đựng của tôi đã căng thẳng quá mức. Sắp tới lúc nó bị đứt tung ra.
Trong bữa cơm trưa, tôi định đeo cho bác gái một cái yếm vì bác ấy cứ đùa nghịch làm thức ăn đổ lung tung khắp người. Bỗng nhiên bà già vùng dậy và lấy hai tay bóp cổ tôi!
Li-na đánh rơi đĩa xuống bàn, rú lên một tiếng man rợ rồi ù té chạy mất. Bác sĩ Re-na vội lao tới để giải phóng cho tôi. Nhưng bà già đã siết chặt họng tôi như một chiếc kim sắt, mắt long lên đầy oán ghét. Bây giờ thì bác ấy không còn là một cô bé tinh nghịch nữa! Tay bác ấy cứng hơn đá... Lúc tôi bắt đầu xỉu đi thì An-tô-ni-ô đã kịp chạy đến giúp bác sĩ Re-na kéo tôi ra khỏi tay bác gái. Vất vả lắm hai người mới đưa được bà già vào buồng ngủ.
Tôi bổ nhào tới máy điện thoại và quay số nhà Gia-cốp. Mẹ Ma-ri cầm ống nghe lên và khi nhận ra tiếng nức nở của tôi thì cụ già không nói gì thêm mà chạy đi gọi tiến sĩ. Một lát sau, Gia-cốp đã có mặt ở đầu dây đằng kia.
– Bác gái định bóp cổ tôi. Thế mà hồi sáng còn giả vờ làm cô gái bảy tuổi. Tôi không thể chịu đựng nỗi nữa! - tôi gào lên. - Anh thì không sao! Anh có nhìn thấy những điều khủng khiếp ấy đâu. Chính những tên ăn cướp “vũ trụ” đang làm cho bác gái tôi hoàn toàn mất trí. Chúng nó đã làm được điều đó rồi chăng?
– Không, chúng sẽ không làm điều đó đâu - tiến sĩ vội trả lời.
– Tại sao? Sao anh lại tin như vậy.
– Bọn chúng cần một người điên để làm gì? Bà già vẫn chưa cúng hết tiền cho chúng, đúng không?
– Hiện giờ thì chưa.
– Mà bọn chúng thì chỉ cần tiền thôi. Hiện nay chúng muốn làm cho chị hoảng sợ để chị lùi bước, không kháng cự và cắt đứt liên lạc với tôi. Tôi nghĩ rằng cảnh bóp cổ hôm nay là trò phô trương của bọn chúng. Bà già sẽ bình yên thôi, chúng chỉ ám thị trong khi ngủ một cách kín đáo để bác gái chị nhanh chóng đem cúng hoặc làm di chúc để lại toàn bộ của cải cho tổ chức khốn kiếp đó.
– Do đâu mà anh nghĩ như vậy?
– Để bản di chúc được công nhận là hợp lý thì bác gái chị phải ký tên và như luật sư nói là “trong tình trạng suy nghĩ tỉnh táo và trí nhớ sáng suốt”. Còn ở tình trạng như bây giờ thì không một viên chưởng lý nào dám công nhận bà già là người bình thường.
– Tôi cảm thấy rằng chính anh đã nhầm, còn bác sĩ Re-na nói đúng. Đơn giản là bác ấy ốm. Tôi đã lục hết buồng ngủ mà không thấy một máy thu thanh nào cả...
– Có nghĩa là chị tìm chưa kỹ. Nó được giấu ở một chỗ cất kín nào đó. Tốt nhất là hãy chuyển bác ấy sang một buồng khác trong một thời gian ngắn. Chị hãy bịa ra một lý do gì đó như sửa chữa buồng chẳng hạn. Chị có nghe tôi nói không?
– Chắc gì bác ấy đã tin.
Tôi trả lời một cách mệt mỏi và chán chường đến mức tiến sĩ phải đột ngột đề nghị:
– Này, hay là chị hãy đến nhà tôi. Chị cần phải nghỉ ngơi.
– Thế còn bác gái? Chính anh đã nói rằng...
– Sẽ không có gì xảy ra với bác ấy đâu. Có khi lại còn tốt hơn, nếu chị vắng nhà một thời gian. Bọn chúng sẽ nghĩ rằng âm mưu đã thành công, chị đã hoảng sợ, đã cãi nhau với bác gái và bỏ nhà ra đi. Ngoài ra, chị sẽ không làm ngứa mắt bác gái nữa. Xét về mọi phương diện thì chị nên đi. Còn cạnh bà già đã có bác sĩ Re-na tò mò và cẩn tắc. Ông già sẽ ghi chép tỉ mỉ và luôn luôn liên lạc với chúng ta.
– Anh chờ cho một tí. Hình như bác sĩ đang đi lại đây. Để tôi bàn với ông già đã rồi sẽ trả lời anh sau.
Đặt ống nghe xuống, tôi lao về phía bác sĩ:
– Bác ấy ra sao rồi, thưa bác sĩ?
– Chúng tôi đã đặt bà ấy lên giường và bây giờ thì đang ngủ say. Ồ, bác gái đã để lại những vết thương tím bầm trên cổ cháu mình! Tội nghiệp, phải bôi thuốc cho cô mới được!
– Không sao đâu bác ạ, sẽ hết thôi - tôi khoát tay. - Tiến sĩ Gia-cốp khuyên cháu nên vắng nhà ít ngày.
– Một sáng kiến thông minh đấy!
– Thế thì chỉ còn lại một mình bác thôi à?
– Nếu bà ấy lại phát cuồng, tôi sẽ gọi y tá đến cho đưa vào bệnh viện tâm thần.
– Bây giờ bác lại cho rằng đây là bệnh tâm thần à?
– Tôi cũng không biết nữa - bác sĩ thở dài.
– Còn cháu, cháu rất tin rằng chính giọng nói khốn nạn đã ám thị bác gái tấn công cháu.
– Cô bé thân mến, cô phải đi ngay thôi - bác sĩ Re-na khẩn khoản yêu cầu.
Ông già quay về buồng bác gái. Tôi lại gọi điện cho tiến sĩ, rõ ràng là anh vẫn đứng đợi ở máy. Tôi nói rằng tôi sẽ đi ngay lập tức trên chuyến tầu đầu tiên và đề nghị tiến sĩ thuê hộ buồng trong một khách sạn vắng vẻ nào đó.