Giọng Nói Giữa Đêm Khuya

Lượt đọc: 681 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11. CÓ THỂ LÀ THẦN GIAO
cách cảm chăng

Tiến sĩ và mẹ Ma-ri đón tôi ở ga xe lửa. Nhìn thấy tôi, mẹ Ma-ri liền chạy lại an ủi, thậm chí còn chảy nước mắt khi hôn tôi. Tôi chưa kịp nói về chuyện khách sạn thì cụ già đã kéo tôi lại xe hơi rồi nói:

– Nhanh lên! Nhanh lên! Vịt quay không thể để lâu được.

Cụ đàng hoàng ngồi vào sau tay lái, còn tôi và tiến sĩ thì ngồi vào ghế sau.

– Sao anh lại nhìn tôi như thế? - tôi hỏi Gia-cốp khi xe bắt đầu chuyển bánh. - Vâng, tôi đã già đi đến mười tuổi rồi. Anh có thấy những vết tím bầm trên cổ tôi không? Ngay cả phấn son cũng không thể che nổi. Tất cả là tại anh hết.

– Bằng chứng đâu?

– Sao anh lại không có quyết định gì? Anh còn chờ gì nữa? Đợi cho đến lúc tôi và bác gái đều phát điên cả à?

Tiến sĩ lúng túng im lặng, sau đó trả lời:

– Bắt một tên giết người trắng trợn đưa ra tòa thì dễ. Trong trường hợp này khó tố giác hơn, tuy rằng chúng phạm tội ngay trước mắt mọi người. Vâng, không phải một tội mà đến mấy tội - chẳng những chúng đang đầu độc nạn nhân của mình một cách từ từ mà còn làm tổn thương đến tinh thần những người xung quanh. Thậm chí khi bắt được một tên giết người kiểu này cũng không dễ gì mà buộc tội được hắn. Khó lòng mà đưa được cái “tiếng trời” khốn kiếp ấy ra tòa. Một mình tôi không thể tìm được nó. Cần phải có sự hỗ trợ của anh bạn Vi-li. Không may hiện giờ anh ta đang đi du lịch. Song sắp tới Vi-li sẽ về, tôi đã gọi điện cho anh ấy rồi.

– Vi-li là ai thế? Nhà ảo thuật à?

– Không, là kỹ sư!

– Cũng giống như anh đã tự giới thiệu với bác tôi chứ gì?

– Không, Vi-li thực sự là một kỹ sư có tài. Anh đã thay thế lão già An-ri nát rượu sáng chế cho tôi một thứ máy móc đặc biệt. A, tôi vừa nói chuyện với lão già hôm kia. Tôi đã thóa mạ, thuyết phục lão để suy nghĩ lại. Tuy vẫn say mèm như thường lệ nhưng theo tôi, lão An-ri đã không bỏ qua những lời của tôi. Lão chối là không quan hệ với Gô-ran. Dù sao tôi cũng đã làm cho lão phải suy nghĩ. Chị đừng lo, nếu An-ri không giúp được gì thì cuối cùng chúng ta vẫn tóm gọn bọn lưu manh.

– Anh cứ nói hoài về một điều... - tôi thở dài. - Còn tôi, tôi không tin rằng bọn lưu manh “nhà trời” đang theo dõi bác gái. Tôi đã lục hết mọi xó buồng ngủ mà bà già vẫn nghe được giọng nói như thường, và bây giờ lại còn thêm cả tiếng của người chồng đã chết nữa. Nó từ đâu ra vậy?

– Thực lòng mà nói, tôi cũng đang thắc mắc, nhưng tôi không tin vào tiếng người chết - tiến sĩ buồn rầu trả lời. - Chúng ta sẽ giải đáp câu hỏi này. Bây giờ chị đã mệt, đã bị giày vò, đã mất tự chủ, thêm vào đó hiện đang có cơn gió nóng. Cơn gió này tác hại lên tất cả mọi người. Các bác lái xe giầu kinh nghiệm lúc này thường cố đi về bên trái.*

– Đúng đấy! - mẹ Ma-ri nói chen vào, đầu lắc lư cái mũ lỗi thời. - Già biết rõ điều đó.

– Các bác sĩ ngoại khoa bắt đầu run tay và trong cơn gió nóng, họ chỉ mổ những ca tối khẩn cấp. Nhưng rồi gió sẽ hết thôi, chị sẽ được nghỉ ngơi, bình tâm lại. Chúng ta còn nhiều thời gian, tạm thời bây giờ chắc chúng sẽ để yên bác gái của chị.

Tôi hơi xấu hổ vì đã nặng lời với tiến sĩ. Anh nói đúng: tất cả là do cơn gió nóng. May là lúc này mẹ Ma-ri đáng yêu lại tham gia trò chuyện. Chúng tôi bắt đầu nói về thời tiết, về giá cả đắt đỏ ở chợ, về một kiểu váy ngắn kỳ quái.

– Nhưng nó rất hợp với cô đấy, cô gái đáng yêu ạ. Cô có dáng người rất đẹp.

Tiến sĩ ngồi cạnh tôi hình như không nghe thấy gì, anh đang suy nghĩ triền miên. Vẻ mặt anh sầu não đến mức tự nhiên tôi muốn vuốt đầu âu yếm anh như một cậu bé bị mắng oan.

Sau bữa cơm tối, tôi không muốn về khách sạn để ngồi trong cảnh cô đơn nữa. Cả mẹ Ma-ri đáng yêu lẫn tiến sĩ đều quan tâm săn sóc tôi chu đáo đến mức khi họ thuyết phục tôi ở lại nhà họ tôi cũng không phản đối mấy.

Đêm ấy, một cơn giông theo làn gió nóng ập tới. Lập tức không khí trở nên dễ chịu hơn. Sáng hôm sau tôi gọi điện cho bác sĩ Re-na để hỏi tình hình bác gái và thông báo địa chỉ của mình phòng khi cần thiết phải tìm tôi gấp. Mọi chuyện đều tốt lành: bác gái ngủ yên cả đêm và tỉnh dậy bình thường không cần mời bác sĩ tâm thần đến nữa.

– Tôi đã nói rằng cô có việc phải đến nhà xuất bản ở Pa-ri trong hai tuần. Theo tôi thì bác gái của cô đã tin là thế thực. Cô hãy nghỉ đi, đừng lo ngại gì, cô bạn thân mến ạ. Cho tôi gửi lời chào tới đồng nghiệp Gia-cốp nhé - bác sĩ Re-na nói.

Tôi được bố trí ở tại tầng dưới, trong một căn phòng yên tĩnh, sạch sẽ, cạnh buồng của mẹ Ma-ri. Duy chỉ có một điều trên tường có bức phiên bản khắc họa của Gôi-a “Trí tuệ u mê sinh ra ma quái...”. Tôi không muốn lúc nào cũng phải trông thấy cảnh con người gục xuống, tay ôm đầu, giữa những đàn yêu quái và quỷ hút máu bay lượn chập chờn. Tôi đã đề nghị thay nó bằng bức tranh phong cảnh nào cũng được.

Mẹ Ma-ri cứ quả quyết rằng mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy và bác gái sẽ khỏi bệnh. Có lần cụ già liếc mắt về phía cửa buồng Gia-cốp rồi thì thầm:

– Chính già đôi khi cũng nghe được những tiếng nói trong đêm. Chỉ có điều là già không nói cho Gia-cốp biết.

Cuối cùng tôi cũng không hiểu nổi: cụ già đôn hậu đã bịa ra để động viên tôi hay là thực sự cụ đang bị một chứng ảo giác nào đó mà tiến sĩ Gia-cốp thậm chí cũng không ngờ tới chăng.

Đến ngày thứ ba kể từ khi tôi rời khỏi nhà, bác sĩ Re-na lại gọi điện tới. Dễ chịu biết chừng nào khi nghe giọng nói quen thuộc của ông già! Thêm vào đó bác sĩ còn mang tới những tin tức tốt lành. Hôm qua bác tôi đã tuyên bố rằng từ giờ trở đi sẽ hoàn toàn khỏe mạnh. Giọng nói đã ra lệnh như vậy.

– “Ngài đã hài lòng với tôi và sẽ không giày vò tôi nữa...” Đấy là những lời bà ấy nói ra từ cửa miệng mình, rất chính xác đấy. - bác sĩ thông báo một cách nghiêm túc. - Và cô có biết không, bác gái cô đã hoàn toàn yên tâm. Tôi cố tình chưa gọi điện cho cô ngay hôm qua vì còn muốn theo dõi thêm. Không còn một cơn bột phát nào nữa.

– Tuyệt lắm, công việc sắp đến lúc tháo nút - Gia-cốp mừng rỡ ra mặt khi nghe tôi nói lại những tin tức mới mẻ ấy.

– Cũng có thể bọn chúng đã hoảng sợ, quyết định rút lui và để cho bác tôi yên chăng? - tôi hơi hy vọng.

– Đã chắc gì! Đây là một trò chơi hết sức công phu và nguy hiểm, không dễ gì mà chúng tự nguyện bỏ dở nửa chừng. Chúng tạm thời để yên bác ấy một thời gian để cho mọi người xung quanh cảm thấy bà già đã bình phục và hoàn toàn quyết đoán được những hành động của mình. Tôi đã nói với chị rằng tất nhiên chúng phải làm thế. Chị thấy chưa, dự đoán của tôi đã được chứng minh. Chúng ta đã nắm được chiến thuật của kẻ thù. Bây giờ bọn chúng sẽ chuyển sang tấn công kịch liệt đây. Để vượt trước kẻ thù, chúng ta phải nhanh chóng biết được rằng giọng nói đã lọt vào nhà chị bằng cách nào, máy thu được giấu ở đâu. Nếu như chuyển được bà già sang buồng khác ít lâu thì tôi và Vi-li sẽ tìm thấy nó ngay.

– Nếu chẳng có máy thu nào cả thì sao?

Gia-cốp nheo mắt và hỏi giễu cợt:

– Lại thần giao cách cảm à?

– Sao lại không nhỉ? Hay là anh cho rằng tất cả những người tin vào thần giao cách cảm đều là lưu manh và lừa đảo chăng?

– Chị cường điệu lên như thế để làm gì? Nhiều người thực sự bị lầm lạc khi họ ngộ nhận những sự trùng lặp tình cờ của ý nghĩ hoặc cảm giác mơ hồ thành thần giao cách cảm. Song bọn lừa đảo cũng đầy dẫy. Chúng thích “đục nước béo cò”, mà trong lĩnh vực tâm lý học còn rất nhiều điều mờ mịt. - Đột nhiên giáo sư bật cười. - Tôi kể cho chị nghe chuyện hai thằng đại bịp đã đánh lừa thầy tôi, giáo sư Rên-hát, nhé! Ông ấy say mê thần giao cách cảm, thậm chí còn viết mấy bài báo chấn động dư luận về đề tài này. Chẳng hạn trong một bài ông mô tả những khả năng hoàn toàn kỳ lạ của hai tên láu cá. Chúng đã tiến hành tại nhà giáo sư một thí nghiệm như sau. Một thằng phát sóng leo lên tầng hai, vào buồng làm việc của giáo sư. Tại đấy, giáo sư nói cho nó một vài con số hoặc một câu dài. Tên này đặt tay lên vai giáo sư vài phút, mắt nhìn thẳng vào ông để tập trung ý chí rồi nói: “Xong!”. Sau đó giáo sư nhanh chóng theo cầu thang tụt xuống tầng một. Ở đó tên thu sóng đang đứng đợi. Tên này cũng đặt tay lên vai giáo sư, nhìn thẳng vào mắt ông và nói rất chính xác con số hoặc cả câu nói. Hai tên bịp không thể chuyện trò với nhau được vì chúng ở hai tầng khác nhau, trong những buồng không có máy điện thoại.

– Kỳ lạ thật! Thí dụ đó chưa thuyết phục được anh sao?

– Không, bởi vì đấy là một sự bịp bợm sơ đẳng.

– Như thế nào?

– Té ra tên phát sóng bỏ trong túi một tờ giấy quết hồ sẵn và lén viết ngoáy lên đó những lời nói hoặc con số mà giáo sư đã nói. Sau đó hắn bày trò đặt tay lên vai và nhìn thẳng vào mắt giáo sư, nhưng kỳ thực hắn đã dán mảnh giấy ấy lên vai nhà nghiên cứu. Khi giáo sư xuống gặp tên thu sóng thì tên này đọc những gì được ghi trên mảnh giấy và bằng một động tác trịnh trọng kín đáo bóc tờ giấy ra. Ngài giáo sư kính mến của chúng ta đã làm người đưa thư cho bọn bịp bợm.

Cả hai chúng tôi cùng cười. Sau đó tôi hỏi:

– Tất nhiên là chính anh đã phát giác ra chuyện này chứ?

– Ồ, - tiến sĩ trả lời với một vẻ khiêm nhường cố ý - giáo sư còn có nhiều học trò khác. Song trường hợp buồn cười đó một lần nữa cho thấy rằng trở thành giáo sư vẫn chưa đủ sức để vạch mặt bọn gian lận. Ở đây cần có những chuyên gia, những người thông thạo mọi trò ảo thuật.

– Lấy độc trị độc.

– Vâng, chính thế.

– Tôi lấy làm lạ là thầy Rên-hát không truyền sang cho trò Gia-cốp sự ham mê thần giao cách cảm. Hay là sau lần ấy giáo sư đã thôi tin vào nó rồi?

– Than ôi! Rất tiếc là giáo sư chỉ cay cú và than phiền rằng trên thế gian này sao còn có những người bất lương như vậy. Sau lần đó ông lại đi tìm những đối tượng mới.

– Cũng hơi tiếc, nếu thần giao cách cảm chỉ là một trò gian lận - tôi thở dài. - Tôi muốn tin rằng trong cuộc đời này vẫn có những điều kỳ diệu chưa được khám phá. Còn anh thì sao? Nếu không, chúng ta sống buồn tẻ quá.

– Tôi cũng rất tiếc - tiến sĩ cười. - Tôi thích mọi thứ bí ẩn. Tôi quan tâm đến số phận của những nhà thám hiểm bị mất tích, của tàu thủy không trở về bến, của người phi công bay qua đại dương rồi không để lại vết tích gì... Tôi mê những bí mật và chúng không cho tôi yên khi chưa được giải đáp. Nhưng chị đã sai lầm khi nghĩ rằng hình như thế gian này nghèo những điều bí ẩn. Các câu đố của thiên nhiên có một đặc điểm kỳ diệu: càng khám phá chúng thì càng thấy xuất hiện thêm nhiều bí mật khác. Chỉ có điều là không nên tạo ra những bí ẩn mà chúng thực sự không tồn tại để đánh lừa bản thân và mọi người.

– Anh đang trở nên thông thái và mô phạm như bác sĩ lão thành Re-na đấy! - tôi nói đùa. - Nhưng theo tôi, lúc nào cũng làm một kẻ duy lý tỉnh táo là không tốt đâu.

– Tôi là một nhà duy lý tỉnh táo à? - Gia-cốp phật lòng. - Tôi biểu diễn ảo thuật, tôi lập tức dính vào bí ẩn “tiếng trời” ngay từ tiếng gọi đầu tiên của chị!

–Nhưng anh làm điều đó nhằm phát giác sự bí mật...

– Sự bí mật giả tạo - tiến sĩ dằn giọng. - Những loại bí mật như vậy ngăn cản cuộc sống của mọi người bằng cách lấy bức màn huyền bí che mắt họ và biến họ thành nạn nhân của đủ mọi thứ lừa đảo. Những tay đại bịp “thiên hỏa” ấy đã tóm lấy một giả thuyết khuôn sáo là thần giao cách cảm và trường sinh học, dựa vào đó, chúng dựng lên màn kịch với sự ám thị ý chí. Ám thị thì có thực, còn thần giao cách cảm thì chẳng dính dáng gì cả. Tất nhiên là chúng đã sử dụng máy phát vô tuyến và ở bác gái của chị có máy thu được giấu kín ở đâu đó. Kỹ thuật hiện đại cho phép chế tạo những máy thu, máy phát tí hon. Chúng có thể được giấu ở bất kỳ nơi nào, qua chúng có thể truyền đi đủ các kiểu ám thị.

– Khủng khiếp quá! - tôi thì thào. - Anh nói toàn những chuyện ghê rợn. Tôi phải tin là có thể chờ đợi ở giọng nói ấy đủ mọi chuyện! Thế mà chúng ta vẫn còn chần chừ.

– Tôi cần Vi-li - tiến sĩ khoát tay.

« Lùi
Tiến »