Giọng Nói Giữa Đêm Khuya

Lượt đọc: 674 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9. NHỮNG NGÀY ĐIÊN DẠI

Trong nhà êm ả, bình yên. Bác gái còn đợi tôi nên chưa đi ngủ. Hai bác cháu tôi ngồi uống chè với mật ong và nói chuyện về tình hình sức khỏe của người bạn gái. Phải bịa ra những câu trả lời đột xuất thật là một việc khó khăn và xấu hổ. Tôi lấy cớ là mệt rồi xin phép bác gái đi nằm ngay.

Đêm trôi qua yên tĩnh. Sáng dậy bác gái rất vui vẻ, bận rộn và đáng yêu. Sau bữa cơm sáng, chúng tôi cùng nhau hái anh đào ở vườn, bác gái bị công việc cuốn hút và bắt đầu cất giọng hát những bài ca vui nhộn. Li-na và Rô-da-li cũng phấn khởi hòa theo. Anh chàng An-tô-ni-ô thậm chí còn vẽ ra chuyện sơn hàng rào để được ở gần chúng tôi.

Nhưng đến sáng hôm sau nữa, khi tôi vừa bước vào buồng ăn và theo thói quen định ôm hôn bác gái, bà già đột nhiên đẩy tôi ra và hỏi:

– Hôm kia mày đi đâu?

Tôi im lặng, sững sờ và ấp úng như cô bé bị bắt quả tang về tội nói dối.

– Tao biết hết cả rồi, sao mày lại đánh lừa tao?

– Bác lại nghe được tiếng nói à? - tôi như người mất hồn, không dám ngửng đầu lên.

– Đúng. Và Ngài đã báo cho tao biết âm mưu đê tiện của chúng mày. Sao mày vẫn cứ đi lại với tên lừa đảo ấy hả? Nó đã dạy cho mày những điều bẩn thỉu gì rồi? Trả lời đi!

– Chúng cháu chỉ muốn giúp bác - tôi lắp bắp.

Song bác gái đã căm giận gào lên:

– Đừng nói láo! Tao biết rõ ràng chúng mày muốn gì rồi. Tiếng nói đã mở mắt cho tao. Không thể giấu Ngài được đâu! Ngài biết tất cả, Ngài làm được tất cả. Ngài phải buộc lòng trừng phạt cả tao lẫn mày về tội hoài nghi và lừa dối. Đấy, mày đã toại nguyện chưa hả?

Bà già vụt đứng dậy, xô đổ ghế và bước ra khỏi phòng ăn. Tôi ở lại một mình và hoàn toàn bị choáng váng.

Một nỗi kinh hoàng câm lặng và đen tối bao trùm lấy tôi. Phải chăng không thể giấu tiếng nói ấy được một điều gì hay sao? Nó định trừng phạt chúng tôi như thế nào? Cái gì đang đe dọa bác gái và tôi?

Bây giờ lại đến lượt mình à? Lẽ nào mình lại sẽ nghe được giọng nói và làm mọi chuyện kỳ cục để mọi người xung quanh kinh ngạc rồi gọi mình là con điên hay sao?

Tôi cố gắng tự an ủi mình rằng không có gì là siêu tự nhiên và huyền bí trong giọng nói ấy cả. Nó đâu phải là của thượng đế mà hoàn toàn thuộc về con người, thuộc về một bọn người độc ác chưa bị tóm cổ. Bọn chúng cũng không phải là hùng mạnh vô biên, có thế lực tuyệt đối. Giáo sư Gia-cốp nhất định sẽ cố gắng giúp đỡ chúng tôi, bảo vệ chúng tôi.

Nhưng nỗi lo sợ vẫn không nguôi. Cả ngày tôi lang thang hết trong nhà lại ra vườn như kẻ mất hồn. Bác gái khóa trái cửa buồng rồi ngồi lì ở trong. Bác sĩ Re-na cứ như cố tình đã đi thăm con bệnh ở đâu đó. Cái ngày đau khổ ấy kéo dài lê thê, tràn ngập nỗi lo sợ và chờ đợi căng thẳng. Những quỷ kế vô hình, khủng khiếp luôn rình mò xung quanh tôi.

Cả đêm hầu như tôi không chợp mắt tuy cũng đã uống thuốc ngủ. Hơi chợp mắt một tí lại thức dậy vì những cơn ác mộng rùng rợn, mồ hôi toát ra đầm đìa. Sau đó, tôi nằm trong bóng tối, mắt mở trừng trừng, hồi hộp đón nghe “tiếng trời”.

Không, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở lo lắng của chính mình. Xung quanh hoàn toàn yên lặng, yên lặng tới mức tôi nghe được tiếng vo vo trong tai.

Tôi lại quên đi trong chốc lát để rồi tỉnh dậy vì một cơn ác mộng tiếp theo.

Sáng hôm sau, rất may là bác sĩ Re-na cũng đến ăn sáng cùng gia đình. Tôi vội thì thầm kể cho ông già nghe sự kiện vừa qua, thỉnh thoảng lại lo sợ liếc nhìn về phía buồng bác gái.

Bác gái bước ra chào tôi một cách khô khan, còn với bác sĩ thì vẫn như ngày thường, rất vồn vã. Chúng tôi bắt đầu ăn sáng, nói đủ mọi chuyện từ thời tiết, mùa màng cho đến việc phải mời thợ bếp lò đến chữa ống khói.

Tôi thấy nhẹ nhõm cả người. Tất cả đều diễn ra bình thường. Dần dần tôi bình tâm lại và vui hơn. Những nỗi lo sợ đêm qua trở nên vô cớ và thậm chí còn có vẻ buồn cười nữa.

Bỗng nhiên tôi nghe được một câu nói lạ lùng, chính bác gái đã thốt lên câu đó bằng một giọng thản nhiên như ngày thường.

– Ồ, sao ông lại quên được nhỉ? Chuyện đó xảy ra năm ngoái, đúng một ngày sau hôm cháy nhà, tôi nhớ rất rõ mà.

Tôi tưởng mình đã nghe nhầm.

– Sau lần cháy nhà nào hả bác? - tôi hỏi lại.

– Sao? Sau lần nào à? Nhờ trời chúng ta bị cháy nhà một lần thôi. Vào năm ngoái, cháu quên rồi hả?

Tôi và bác sĩ Re-na liếc nhìn nhau, song tôi không kìm được mình nữa nên đã nhẹ nhàng phản đối:

– Bác ơi, năm ngoái nhà mình có bị cháy đâu.

– Thế thì bác đã lẩm cẩm rồi hay sao? - bà già lau trán. - Không, bác nhớ rõ là năm ngoái có cháy nhà, vào ngày mười lăm tháng tư, ông chắc còn nhớ chứ, thưa bác sĩ. Ông đã chạy đến trước tiên khi lửa bắt đầu bén đến mái nhà. An tô-ni-ô định lấy cành cây dập lửa và tí nữa thì ngã lăn từ trên mái xuống.

Bác gái đưa ra hết chi tiết này đến chi tiết khác, mọi thứ rất sinh động, cụ thể. Khó mà bịa ra được một chuyện như thế.

Nhưng tôi biết rất rõ là tuyệt nhiên không có chuyện cháy nhà. Không bao giờ có, không vào năm ngoái, không trước đó!

Có lẽ vì tôi đã nhìn bác gái với đôi mắt kinh hoàng nên bà già bỗng giận sôi lên như hôm qua.

– Mày lại giả vờ làm như tao nghĩ ra chuyện đó chăng? - bác gái gào lên, tay đấm xuống bàn mạnh đến mức cốc chén nhảy lên loảng xoảng. - Vẽ ra chuyện tao điên đã đủ rồi đấy! Mày nhớ rất rõ vụ cháy ấy, chính mày đã bị bỏng nặng. Mày hãy nhìn lên tay mày mà xem, vẫn còn sẹo đấy. - Bỗng bà già chộp lấy tay tôi và vặn về phía bác sĩ làm tôi đau điếng cả người. - Chính ông đã cứu chữa cho nó. Mà sẹo bỏng thì còn lại suốt đời! Bằng chứng này không thể xóa được, không thể vứt đi được. Đây, nó đây này!

Không có vụ cháy nào cả và do đó không thể có vết sẹo bỏng trên tay tôi! Nhưng bác gái cứ quả quyết như vậy nên tôi cũng phải cố nhìn vào tay mình.

Không, không có dấu sẹo nào hết. Nhưng bác sĩ Re-na đã đưa mắt ra hiệu cho tôi rồi nói:

– Vâ...âng, cũng hơi giống vết bỏng cũ. À, bây giờ thì tôi nhớ ra rồi.

Bác gái hất tay tôi ra, ném khăn ăn xuống bàn, hét lên một cách giận dữ: “Con bé dối trá!”, rồi chạy vọt ra khỏi phòng.

Cánh cửa bị đóng mạnh đến mức các chao đèn bằng pha lê reo lên loảng xoảng.

– Cái gì thế này? - tôi nghẹn ngào. - Không hề có vụ cháy nào hết và sẹo ở tay cháu cũng không. Bác hãy nhìn xem! - nước mắt tôi chảy đầm đìa.

– Tất nhiên là không có rồi! - bác sĩ Re-na lấy tay vuốt má tôi.

– Thế mà bác cứ gật đầu lia lịa.

– Nhưng không thể tranh cãi với bà ấy trong một tình trạng như vậy. Phải bình tĩnh, cô bạn thân mến ạ, đừng gây mâu thuẫn với bác gái!

– Phải đồng ý với mọi điều ngu xuẩn hay sao? Công nhận mọi sự rồ dại hay sao? Bác cho rằng bằng cách đó, chúng ta giúp đỡ được bác ấy chăng? Bác ấy đang bị mất trí dần, mà chúng ta thì không giúp gì được. Cần phải làm gì chứ!

– Dù sao cũng đành phải mời bác sĩ tâm thần giàu kinh nghiệm - Bác sĩ Re-na nói. - Chị hãy gọi điện hỏi ý kiến tiến sĩ Gia-cốp xem sao.

– Anh ấy thì làm được gì - tôi khoát tay nhưng rồi cũng đi vào buồng, lau nước mắt và quay số điện thoại.

Khi nghe giọng nói cằn nhằn của mẹ Ma-ri, tôi lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn đi. Nhận ra tiếng tôi, cụ già vui vẻ lên và xuýt xoa liên hồi.

– Tiến sĩ có nhà không hả mẹ? - tôi hỏi.

– Có nhà, có nhà, cô bé thân mến ạ. Đang ở trong phòng thí nghiệm.

– Mẹ gọi hộ anh ấy cho cháu với, cháu rất cần gặp tiến sĩ.

– Sao thế, công việc tồi lắm hả? - cụ già hỏi tôi với một giọng an ủi. Rõ ràng là Gia-cốp không thể giấu cụ ấy được một điều gì.

– Tồi lắm mẹ ạ - tôi trả lời.

– Tôi đi gọi ngay bây giờ đây, cô bé đáng yêu ạ!

Mấy phút sau trong ống nghe đã vang lên giọng nói lo lắng của Gia-cốp.

– Chào chị! Có chuyện gì vừa xảy ra thế?

Tôi kể cho tiến sĩ nghe sự việc khủng khiếp ban sáng.

– Có thế thôi à? - tiến sĩ như trút được gánh nặng. - Sao chị lại phải sợ đến thế? Đấy chỉ là sự ám thị bình thường, gọi là những hồi tưởng giả. Không có gì đáng ngại đâu, ngày mai bác ấy sẽ bình phục. Đáng lẽ ra bác sĩ Re-na phải tự giải quyết lấy rồi chứ.

– Bác sĩ Re-na nghĩ rằng cần phải mời một bác sĩ tâm thần giỏi. Chính vì vậy mà ông ta khuyên tôi nên hỏi ý kiến anh.

– Theo tôi không cần thiết đâu. Thật đáng ngạc nhiên khi một bác sĩ lão thành như vậy mà cũng bị hoang mang. Cần phải nói thêm rằng ông già đã bị lạc hướng: cứ quả quyết rằng bác gái nhà cô bị bệnh tâm thần, còn tiếng nói chỉ là ảo giác. Nhưng chị đừng sợ! Những sự kiện ban sáng đã chứng minh cho giả thuyết của tôi. Hồi tưởng giả đôi khi cũng xuất hiện ở những người bình thường. Tôi chẳng hạn, tôi nhớ rất rõ rằng con tàu mà tôi đã đi hồi nhỏ bị chìm nghỉm trên sông Lê-man như thế nào. Thực tế không có gì tương tự cả, song cho đến giờ phút này tôi vẫn sẵn sàng thề rằng hồi tưởng của tôi là có thực, bởi vì tôi đã quá tin vào sự tồn tại của điều đó. Còn ở bác gái của chị rõ ràng là hồi tưởng do ám thị.

– Bằng giọng nói à?

– Chắc chắn là như vậy. Tôi tha thiết đề nghị chị kiểm tra kỹ, tất nhiên là không để bác gái biết. Hãy xem trong buồng ngủ có máy thu thanh nào không. Nó có thể bé tí tẹo, được giấu trong gối, đầu giường hoặc thậm chí ở ngay trong bóng đèn.

– Tôi sẽ cố gắng, nhưng rất khó đấy. Những ngày gần đây rõ ràng là bà già nghi ngờ tôi về một chuyện gì đó, không tin tôi.

– Thế à? - tiến sĩ kéo dài giọng một cách ưu tư. - Có gì đâu, một bước phát triển lô-gích. Chúng đang xúi giục bác gái chống lại chị và bằng cách đó cách ly hoàn toàn bà già.

– Anh cho rằng giọng nói ám thị bác gái không tin tôi à?

– Tất nhiên rồi.

– Trời ơi, cái đó còn kéo dài đến bao giờ nữa? Anh hãy làm một điều gì đó, không thì tôi sẽ quỵ mất! Ngôi nhà chúng tôi đang biến thành một địa ngục điên loạn.

– Chị hãy cứng rắn lên, chúng ta chưa có những chứng cớ rõ ràng - Gia-cốp hoạt bát hẳn lên và anh nói thêm: - À, tôi đã lấy được tin tức về người đàn bà ấy rồi.

– Về người đàn bà nào?

– Người đàn bà mù đã được sáng lại nhờ ám thị. Tên chị ta là Ác-ne-xa Ru-ten.

– Thì sao nào?

– Như tôi đã dự đoán, chị ấy không có tổn thương thực thể của cơ quan thị giác. Cách đây một năm rưỡi chị ta đã bị mù do một cơn chấn động tinh thần. Bệnh này hoàn toàn chữa khỏi được bằng ám thị. Rất tiếc là tôi không thể gặp chị ấy trước khi rơi vào tay bọn lừa đảo. Chứ không tôi cũng đã chữa cho chị ta rồi và lẽ ra lại có thêm một người theo chủ nghĩa vô thần nữa.

Nghe tiến sĩ nói mà tôi bắt đầu phát cáu. Thần kinh tôi bị loạn mất rồi.

– Giáo phái “Thiên hỏa huynh đệ” còn trẻ lắm, mới xuất hiện cách đây không lâu, sau khi bác trai chị đã mất. Nhưng trước kia Gô-ran đã kiếm ăn bằng vô tuyến cảm giác và nghề thầy lang. Chị có nghe không đấy? Vì vậy hắn hoàn toàn rất có thể đã thư từ qua lại hoặc thậm chí đã gặp gỡ bác trai chị rồi. Bọn chúng không thể bằng lòng với chuyện bác trai chết trước khi chưa cống hết tiền cho chúng. Do đó bây giờ lại đến lượt bác gái... Còn về chuyện lão già An-ni có lẽ chị đã nói đúng đấy. Hình như lão có cộng tác với bọn Gô-ran, chính vì vậy mà bọn nó mới có những trang bị kỹ thuật cừ khôi như thế. Chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn đấy.

– Tôi không thèm quan tâm đến lý lịch của bọn tội phạm - tôi nổi nóng. - Cả anh lẫn bác sĩ Re-na đều bị tính tò mò khoa học lôi cuốn, trong khi đó tôi đã phát điên lên rồi!

– Nhưng bác gái chị vẫn khỏe mạnh cơ mà, chị đừng lo - Gia-cốp lúng túng. - Chị hãy bình tĩnh, sắp tới chúng ta sẽ tóm được bọn bịp bợm.

Tiến sĩ còn nói gì thêm nữa nhưng tôi đã bỏ ống nghe xuống.

Suốt ngày hôm ấy cả tôi lẫn bác gái đều ngồi lì trong buồng mình. Còn bác sĩ Re-na tội nghiệp lững thững dạo chơi một mình trong vườn, không dám về nhà.

Song tiến sĩ đã nói đúng. Sáng hôm sau, bác gái trở dậy ăn sáng rất bình thường. Bà già còn nhớ rõ rằng phải mời thợ lò bếp và đã sai Rô-da-li vào làng. Nhưng riêng chuyện vụ cháy nhà bác ấy chẳng hề đả động gì đến nữa.

Thú thật tôi rất muốn hỏi bác gái rằng chuyện cháy nhà là có thực hay bác ấy đã quên sự kiện hôm qua rồi, song tôi đã kìm lại được.

Sau bữa cơm sáng, bác gái dạo chơi trong vườn cùng chúng tôi. Bà già trò chuyện bình thường, thỉnh thoảng lại cười đùa rồi sau đó ngồi đan len trên thềm.

Bữa cơm trưa cũng trôi qua bình yên. Hôm ấy là ngày thứ bảy. Như thường lệ, sau khi ăn trưa, Li-na lại mang sổ quyết toán của cả tuần đến để bà chủ ký.

– Cháu vào buồng lấy hộ bác kính và bút với.

Tôi làm theo yêu cầu của bác ấy. Bút thì tôi đặt lên bàn, còn kính bà già đeo vào rồi bắt đầu xem sổ sách và theo thói quen lại thỉnh thoảng càu nhàu về chuyện cô đầu bếp chi tiêu quá mức.

Bác tôi rất rộng rãi đối với những khoản tiền lớn song lại ky bo đến mức buồn cười khi thanh toán những món chi tiêu vặt vãnh. Tất cả mọi người đã quen với điều đó, và đáp lại sự khiển trách của bác gái, Li-na bắt đầu ca thán về giá thực phẩm đắt đỏ...

– Tôi làm sao thế này? - bỗng nhiên bà già hoảng hốt kêu to.

Tôi ngửng đầu lên và kinh ngạc nhìn thấy bác gái đang cố với lấy cái bút trên bàn nhưng không lấy được. Các ngón tay không tuân theo bác ấy nữa.

Tôi lao tới, lấy bút đặt vào tay bác gái. Bà già cầm lấy bút, nhìn nhìn, ngó ngó nhưng rõ ràng là không biết nên làm thế nào nữa.

– Bác viết đi! - tôi nói.

– Viết thế nào? bà già trả lời một cách bất lực và lo sợ. - Bác không biết phải làm thế nào.

Li-na sợ quá rú lên, lấy tạp dề che mặt rồi lao ra cửa, suýt nữa đạp phải con mèo đang ngủ ở đó. Chú mèo hoảng lên chạy lung tung khắp phòng.

Bác gái không hề có ý giả vờ. Bà già cố gắng lấy bút đè lên giấy nhưng không điều khiển được tay, giống hệt như một đứa bé vớ được cái bút chì mà vẫn chưa biết vẽ nên một đường thẳng.

Tôi nhìn bác sĩ Re-na nhưng ông già cũng lúng túng.

Không riêng chúng tôi mà cả bác gái cũng hoảng lên.

– Bác sĩ ơi, tôi làm sao thế này? - bà già nức nở. - Tôi không viết được nữa. Tôi ốm à?

– Bà đừng sợ, rồi sẽ qua thôi - bác sĩ cố gắng an ủi. - Đây là chứng co thắt rất bình thường, nhưng đáng tiếc là rất phổ biến ở thời đại chúng ta. Do bút bi đấy! Bà hãy đặt bút xuống và trấn tĩnh lại. Đi lại đây tôi xem tay nào? Tôi bôi thuốc là hết ngay thôi.

Bác sĩ đưa bà già đi và mãi chẳng thấy quay lại. Tôi sốt ruột thấp thỏm, tay vò nát cả chiếc khăn tay mới.

– Tôi tưởng đấy là chứng co thắt nhưng sợ rằng chuyện này phức tạp hơn - cuối cùng ông già đã quay trở lại. - Có lẽ đấy là chứng liệt trung ương. Tất cả mọi chức năng của cơ vai không hề biến đổi, đơn giản là bà ấy mất khả năng viết.

– Tại sao hả bác?

Bác sĩ nhún vai.

Nhưng tôi biết là lại giọng nói khốn nạn ấy...

– Ngày mai phải đưa bà ấy vào thành phố để nhờ các bác sĩ chuyên khoa khám hộ. Ồ, ngày mai là chủ nhật phải không? Nếu vậy thì phải thứ hai - bác sĩ Re-na lo lắng nói. - Bà ấy đã hoảng lên rồi, chắc sẽ đồng ý thôi.

Chúng tôi thống nhất với nhau như vậy. Nhưng sáng hôm sau, lúc vừa tỉnh dậy tôi đã nghe giọng nói hân hoan của bác gái:

– Bác viết được rồi! Bác viết được rồi!

Bà già chạy thẳng vào phòng tôi, tay cầm chặt tờ giấy đã được viết đầy những câu chữ loằng ngoằng, vô nghĩa.

– Cháu thấy chưa, bác sĩ Re-na nói đúng. Bác lại viết được rồi đấy!

Tôi cầm lấy tờ giấy với một nỗi lo sợ. Nét chữ vội vàng, chồng chéo lên nhau, ý nghĩa rời rạc. Tuy vậy các chữ hoàn toàn lô-gích, không có sai sót gì. Đơn giản là sự “thử bút”. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay lúc đó bác gái ngồi vào bàn viết một ngân phiếu năm ngàn phrăng cho vào phong bì rồi sai Rô-da-li phải lập tức gửi đi cho “Thiên hỏa huynh đệ”.

Cả ngày hôm ấy trôi qua bình yên. Nhưng hóa ra đấy là ngày yên ổn cuối cùng.

Sáng hôm sau, lúc ngủ dậy bác gái vẫn bình thường. Sau bữa cơm sáng bỗng nhiên bà già bê chậu hoa đặt trên cửa sổ xuống, lấy khăn gói nó vào và đặt lên bàn rồi vái ba lần.

Sau đó bác ấy quay lại nói chuyện và thản nhiên như không có gì xảy ra.

Lúc vô tình trông thấy chậu hoa ở trên bàn, bà già ngạc nhiên chau mày rồi lập tức gọi Rô-da-li đến mắng cho một trận về chuyện để đồ đạc lộn xộn.

Hôm thứ ba, bác gái tự nhiên bị điếc. Bà già không nghe được gì hết nên đã hoảng hốt chạy lung tung khắp nhà rồi khóc ầm lên và van xin bác sĩ Re-na cứu chữa. Kinh sợ thật! Chúng tôi đành phải viết các câu trả lời và an ủi lên trên giấy.

Bác sĩ Re-na đã mời một người bạn đồng nghiệp quen thân từ thành phố đến. Người bạn vui lòng đến ngay và bây giờ họ đang khám bệnh cho bác gái tại phòng ăn, ở đó sáng hơn.

Hình như cuộc hội chẩn có vẻ còn kéo dài. Tôi lợi dụng cơ hội này để kiểm tra buồng ngủ của bác gái theo yêu cầu của tiến sĩ Gia-cốp. Cần phải tìm được nơi ẩn náu của giọng nói giết người ấy! Tôi không thể chịu đựng nỗi những mối lo lắng và giày vò mà chính giọng nói đã mang đến cho cả tôi lẫn bác gái.

Tôi vội vàng tung chăn đệm, lục soát kỹ từng chiếc gối.

Không có gì hết!

Tôi xem xét chiếc bàn để cạnh giường, đèn ngủ rồi hộp thuốc, lại còn với lên cả bức tranh trên tường nữa để xem có máy thu thanh giấu trong khung ảnh hay không.

– Cháu làm gì ở đây vậy? - bỗng tôi nghe giọng nói lo lắng của bác gái.

Bà già đang đứng trên ngưỡng cửa ngó trân trân vào tôi.

Tôi đỏ bừng mặt lên và lí nhí: “Cháu định xếp dọn, lau bụi bặm”.

Nhưng bác gái đã bị điếc rồi cơ mà! Bác ấy không thể nghe được những lời biện bạch của tôi.

– Mày tìm gì thế? Sao mày dám vào lục lọi trong buồng tao hả? - bác gái nổi khùng.

Tôi cố gắng thuyết phục bà già. Song bác ấy có nghe được đâu, mà đoán theo miệng thì chưa kịp học.

Thật là một cảnh tượng khủng khiếp.

Tôi vọt ra hành lang, lấy tay bịt chặt tai để khỏi nghe thấy những lời phỉ báng ghê sợ của bác gái. Như một mũi tên bắn, tôi phóng tới chiếc ghế trong vườn rồi gục xuống đó khóc thút thít.

Khi bình tâm trở lại, tôi nghe tiếng chào tạm biệt của bác sĩ Re-na đang tiễn chân người bạn đồng nghiệp từ thành phố đến. Tôi lau vội nước mắt và tiến về phía họ.

– Tôi không dám khẳng định một điều gì cả - ông bác sĩ đó nói trước khi tôi kịp hỏi. - Và thú thật là tôi không biết gì hết. Tình trạng cơ quan thính giác của bà ấy hoàn toàn bình thường so với lứa tuổi mình. Không hề có một tổn thương thực thể nào hết. Nhưng bà vẫn không nghe được gì, thậm chí cả những âm thanh mạnh. Lần đầu tiên sau ba mươi năm hành nghề... - ông dang tay ra. - Có lẽ ông nói đúng đấy, ông bạn Re-na thân mến ạ. Chắc là một biến chứng nào đó trên cơ sở thần kinh.

– Trong trường hợp ấy nó cũng chóng khỏi thôi - bác sĩ Re-na vội tiếp lời, chắc là để an ủi tôi.

– Vâng, vì không có tổn thương thực thể - người bạn đồng nghiệp của ông trả lời.

– Có chuyện gì thế, cô bạn - bác sĩ Re-na ngồi xuống bên tôi khi khách đã ra về. - Lại thêm những chuyện phi lý à?

– Vâng. Không thể chịu nổi nữa bác ạ. Cháu sẽ phát điên mất thôi. Bác hãy cho cháu một ít thuốc an thần nào đó đi!

– Được, tôi sẽ mang lại cho. Ờ, - ông nói và nhìn tôi thông cảm -cô hoàn toàn quỵ mất rồi, cô Clô-đi-na ạ.

– Còn bác?

– Ô, tôi đang làm tròn trách nhiệm bác sĩ của mình. Như dân gian thường nói: “Thực hiện nghĩa vụ của mình đôi khi rất cơ cực, nhưng không thực hiện lại càng cơ cực hơn”. Thế này nhé: thuốc thì thuốc, nhưng cố hãy thử nghiệm cách trấn tĩnh thần kinh xem sao. Một biện pháp kinh điển, đã được kiểm nghiệm bằng thực tế nhiều rồi.

– Thực chất của nó là gì, thưa bác sĩ.

– Không phức tạp lắm đâu. Sáng sớm, khi tỉnh dậy, và buổi tối, khi đi ngủ, hãy nhắm mắt lại, rồi tập trung ý chí nói cho mình nghe hai mươi lần liên tục câu này: “Mọi chuyện của tôi ngày càng tốt hơn. Rồi đâu sẽ vào đấy thôi, đâu sẽ vào đấy thôi”.

– Như đọc lời cầu nguyện phải không, thưa bác sĩ, - tôi hỏi mỉa mai.

– Đúng đấy, như lời cầu nguyện. Chỉ khác rằng ở đây là liệu pháp điều trị bằng tự ám thị, tất nhiên là nó không dính dáng gì đến tôn giáo. Nó hoàn toàn có cơ sở khoa học và đã giúp ích cho nhiều người rồi. Chẳng hạn tôi cũng hay sử dụng nó.

– Đã có lợi gì chưa, thưa bác sĩ? - tôi hỏi một cách hoài nghi.

– Có rồi.

Tôi tin vào ông già và đã làm theo lời khuyên ấy. Bây giờ cứ sáng dậy và buổi tối tôi nằm trên giường nhắm mắt và luôn miệng lẩm bẩm: “Rồi đâu sẽ vào đấy thôi, đâu sẽ vào đấy thôi. Mọi chuyện của tôi ngày càng tốt hơn và tốt hơn. Rồi đâu lại vào đấy thôi, chuyện ấy sẽ qua thôi...”

Nhưng chuyện ấy vẫn không qua.

« Lùi
Tiến »