Tiến sĩ lột giầy, cởi tuột quần dài ra và dúi chúng vào tay tôi:
– Chị cầm hộ nhé!
Tiến sĩ chỉ còn mặc một chiếc áo mỏng và quần bơi, giống hệt như hôm anh biểu diễn ở rạp “Lô-li-ta”. Anh nhẹ nhàng nhảy lên thành lan can chắn trước mặt chúng tôi rồi hét to:
– Kính thưa các quý vị, xin hãy chú ý!
Tất cả ngoảnh lại phía anh.
– Tôi là người vô thần, tôi chẳng tin vào trời cũng chẳng tin vào những tiếng nói của âm phủ. Nhưng tôi vẫn có thể tạo nên những điều kỳ diệu ấy.
Tiến sĩ cởi phăng áo, nhảy xuống phòng, lách qua đám đông đang giãn ra nhường bước cho anh. Tiến sĩ đi thẳng lại phía hố than đang rực hồng. Anh nhảy vào đống than, lấy hai bàn tay vục đầy than rồi lắc đầu và nói to: “Tiếc quá, nguội mất rồi!”. Tiến sĩ phồng mồm thổi phù phù để làm bay những lớp tro xám.
Than lại cháy rực lên và Gia-cốp bắt đầu dùng chúng xát vào chân, cứ như đang cầm một miếng cao su để kỳ cọ!
– Các quý vị đã thấy chưa, không nhất thiết phải là thánh! - tiến sĩ vui vẻ nói và giơ cao tay cho mọi người thấy những hòn than đang rực cháy trong đó.
Tiếp đấy, tiến sĩ bắt đầu nhảy múa trên than. Từ dưới hai bàn chân trần của anh, những tàn lửa văng lên tung tóe.
Người phóng viên nhiếp ảnh tất nhiên là đã không để lỡ cơ hội. Những chớp sáng kế tiếp nhau liên tục.
Nhà thuyết giáo và cô gái vụt biến mất. Tiến sĩ nhảy khỏi đống than và với những động tác vui nhộn tránh né các bà già đã nổi cơn tam bành. Người thì cầm ô, kẻ thì giơ nắm đấm định nện anh. Gia-cốp nhảy qua lan can, lên đứng cạnh tôi thở phì phò.
– Ta chạy thôi! - vừa kéo quần áo, tiến sĩ vừa nói liến thoắng như một cậu bé.
Giày thì anh không kịp đi nữa. Một tay xách giày, một tay dắt tôi, tiến sĩ lao ra cửa rồi cả hai chúng tôi vọt xuống sân, qua cổng sau chạy thẳng ra đường phố. Rất may là lúc ấy chẳng còn một tên gác cổng nào nữa.
Từ phía cửa “đền thờ vũ trụ”, những “anh trai” và “chị gái” đang ùa ra loạn xạ. Gia-cốp giơ cao tay vẫy họ rồi vừa cười vừa kéo tôi đi.
– Anh liều thật! Trời ơi, tôi suýt chết vì lo đấy! Chân anh thế nào rồi?
– Tuyệt! - Gia-cốp nhoẻn miệng cười.
– Không thể để thế được! Anh phải đến bệnh viện ngay bây giờ!
– Để làm gì?
– Để được cứu chữa kịp thời, chân anh bỏng hết rồi còn gì!
– Không một mảy may, chị hãy yên tâm. Phải đi giầy vào chứ nhỉ? - tiến sĩ ngồi xuống ghế và bắt đầu xỏ giày trước sự ngạc nhiên của khách qua đường. - Đây không phải là lần đầu tiên tôi biểu diễn trò này. Nhiều lần các thầy thuốc đã kiểm tra chân tôi ngay sau khi biểu diễn với mục đích phát hiện xem tôi có dùng loại dầu mỡ chống bỏng nào không. Khi nào chị qua nhà, tôi sẽ cho chị xem các kết luận của y tế. Thậm chí chúng còn được đóng dấu hẳn hoi nữa đấy.
Nỗi lo sợ của tôi dần dần biến thành niềm khâm phục. Chúng tôi ngồi vào xe. Không có ai theo dõi cả. Xe vừa lao đi được một quãng, bỗng nhiên Gia-cốp phanh lại đột ngột làm tôi suýt va mặt vào kính. Tôi lo lắng đưa mắt ngó xung quanh rồi hỏi:
– Có chuyện gì thế hả anh?
– Chị đừng lo, không có ai đuổi theo đâu - tiến sĩ cười. - Chắc chị đã nghe câu chuyện hài hước về tính chậm chạp của người dân Béc-nơ rồi phải không?
– Chuyện gì mới được cơ chứ? Người ta kể nhiều chuyện lắm.
– Chuyện một người dân Béc-nơ thi nhảy dù ấy mà. Cần phải bấm nút mở dù khi đếm đến “ba”. Mọi người đều làm như thế, nhưng riêng anh kia thì bị rơi uỵch xuống đất vì dù không mở. Khi các bác sĩ cấp cứu chạy đến, trước lúc trút hơi thở cuối cùng, người dân Béc-nơ xấu số ấy vẫn còn đếm “hai”.
– Chuyện cũng vui đấy! - tôi nói và bất giác bật cười.
– Bởi vậy nên chúng ta không sợ ai đuổi cả, chỉ có điều là tôi trông thấy cái tiệm ấm cúng kia và lập tức nhớ ra rằng chúng mình còn chưa ăn trưa. Chị xem, liệu có được không?
– Chẳng sao, không đến nỗi tồi lắm. Ít ra thì cũng vắng vẻ.
– Thế thì chúng ta hãy vào ăn một tí gì đó trước khi trở về.
Chúng tôi ngồi vào bàn, gọi ba-tê và một chai rượu vang. Tôi lập tức cảm thấy đói cồn cào.
– Thực sự anh không dùng một loại thuốc bí mật nào à? - tôi hỏi tiến sĩ một cách ngờ vực rồi đưa mắt ngó tay hầu bàn lầm lì. Chẳng hiểu sao hắn vẫn chưa vào bếp lấy các thứ mà còn loay hoay với cái hộp đàn cũ rích.
– Hoàn toàn không. Chỉ có sự khéo léo của đôi tay, nói đúng hơn là đôi chân, chẳng hề có tí lừa đảo nào hết. Một tiết mục rất trong sạch.
– Nhưng sao anh lại làm được như thế? Lại còn thổi tàn than nữa, kinh thật... Anh là một tay quá đáng đấy!
– Thổi tàn là tôi cố tình, để gây ấn tượng cho khán giả mà. Đi trên than thì đơn giản hơn, ít nguy hiểm hơn.
– Lại thêm một nghịch lý nữa phải không?
– Không chỉ đơn thuần sự kiện khoa học. Những trò ảo thuật này rất phổ biến không riêng ở châu Á và châu Phi. Ở miền nam Bun-ga-ri, nơi tiếp giáp với Thổ Nhĩ Kỳ, hằng năm trong mọi thôn xóm vẫn tổ chức ngày hội cổ truyền “Nê-tin-na”. Tiết mục át chủ bài của họ là nhảy múa trên than nóng đỏ. Đặc biệt đáng kinh ngạc là những vũ nữ đó không phải loại phù thủy lão luyện mà là những người nông dân quê kệch, những bà già mặc váy mốt cổ xưa. Tôi đã đến đấy với mục đích xem nhảy và thậm chí còn chụp được cả ảnh màu nữa. Nếu có dịp, tôi sẽ đưa chị đi xem. Về sau tôi quyết định chọn tiết mục ấy để bổ sung cho những “bài giảng kèm ảo thuật” của mình. Chị có biết không? Rất hiệu quả.
– Vâng, thế thì còn gì bằng nữa.
– Chúng cho phép tôi vạch trần những trò huyền bí của bọn mạo danh Y-ô-ga. Một lần tôi thử làm và thấy cũng làm được.
– Anh nói dễ nghe quá nhỉ - nhìn thấy, thử làm rồi làm được. Cứ như nhảy qua sợi dây thừng ấy. Dẫu sao tôi vẫn chẳng tin rằng ở đây không có bí mật nhà nghề. Chính anh cũng đã bảo đấy là trò ảo thuật cơ mà.
– Ồ, ảo thuật là ở chỗ có thể mang nó ra biểu diễn và làm khán giả ngạc nhiên. Còn bí mật thì chẳng có đâu. Đơn thuần là dựa trên những đặc điểm sinh lý của cơ thể con người và các định luật vật lý. Tuy rằng thực lòng mà nói tôi cũng chưa rõ hết được mọi điều. Đầu tiên tôi nghĩ rằng đấy là tự ám thị. Nếu như có thể tạo ra bỏng bằng cách ám thị thì bằng ám thị cũng dễ dàng đi qua than mà không bị bỏng. Dưới ảnh hưởng của tự ám thị, toàn bộ hệ thần kinh giao cảm tăng cường hoạt động, các mạch máu co lại, máu đông nhanh hơn. Tất cả là ở chỗ phải tin tưởng rằng mình nhất định sẽ đi trên ngọn lửa.
Đột nhiên anh cười vang. Tôi ngơ ngác nhìn.
– Tôi vừa nhớ lại một chuyện buồn cười - tiến sĩ giải thích. - Một lần sau buổi biểu diễn, tôi bước lại gặp gỡ các phóng viên. Vô tình chân tôi giẫm phải một mẫu thuốc lá đang cháy đỏ của ai đó vứt ra. Tôi bị bỏng nên đã xuýt xoa kêu lên và nhảy lò cò. Chị có tưởng tượng hết sự ngạc nhiên của mọi người không? Tôi vừa mới nhảy múa trên than hồng mà bây giờ lại sợ tàn thuốc lá!
– Buồn cười nhỉ. Chắc họ nghĩ rằng anh là một tên bịp bợm láu cá.
– Tất nhiên rồi. Nguyên nhân là do tôi chưa sẵn sàng, chưa chuẩn bị tâm lý để đón gặp mẫu thuốc oái oăm đó. Nó bắt gặp tôi một cách bất thình lình. Còn khi đi trên than, tôi đã tập trung ý chí và tự ám thị rằng hoàn toàn có thể đi được.
Cuối cùng tay hầu bàn đã mang khay đến.
– Dẫu sao tôi vẫn không tin rằng chỉ bằng ý chí mà có thể đi qua được ngọn lửa một cách vô hại - tôi nói và với tay cầm lấy miếng ba-tê. - Tại sao chiếc váy của cô gái dũng cảm đó đã không bị bốc lửa? Tôi cứ lo mãi.
– Nó được may bằng một loại vải không cháy. Phải học lỏm chúng nó mới được! - Gia-cốp trả lời một cách rất thực dụng.
Gã hầu bàn chậm rãi trịnh trọng mở chai rượu phủ đầy bụi, trước khi rót ra ly hắn còn cẩn thận ngửi lại nút chai.
– Không, chắc là có bí mật nào đó mà anh chưa muốn để lộ - tôi không chịu thua. - Bí mật nhà nghề chăng? Luật danh dự của các phù thủy cấm anh hay sao?
– Trong trường hợp này tôi không hề giấu giếm gì hết, tôi xin thề đấy. Như tôi đã tự thú nhận rồi, còn có cái gì đó mà tôi chưa hiểu. Hình như vấn đề này không chỉ có việc tự ám thị. Chắc còn những khả năng khách quan đã giúp tôi đi trên than hồng mà không bị bỏng. Đấy là một hiện tượng vật lý rất lý thú với cái tên “hiệu ứng Lây-đen-phrốt”. Nếu ta nung đỏ một cái đĩa bằng kim loại tương đối dày rồi sau đó rót từng giọt nước nóng lên thì nước không chảy lan ra xung quanh như bình thường mà lại có hình quả cầu bẹp. Quả cầu xoay tít mù nhưng nước vẫn không sôi. Nó bốc hơi chậm hơn khi sôi khoảng năm mươi lần. Thực tế quả cầu nước đó thậm chí không hề chạm tới bề mặt kim loại nung đỏ. Chúng bị gián cách bằng một cái đệm hơi nước. Phải nói thêm rằng từ lâu rồi người ta đã sử dụng hiệu ứng đó trong các nồi hơi nhiệt độ cao. Chắc chị đã chán ngấy những chi tiết khoa học rồi nhỉ?
– Không, không đâu anh ạ! Tôi cũng muốn học đi trên lửa.
– Lời giải có lẽ là ở chỗ khi tôi đi trên than hồng mồ hôi ra nhiều và những quả cầu chất lỏng được hình thành đã chống bỏng cho chân. Ngoài ra, tất nhiên còn có ảnh hưởng của tự ám thị lên hệ thần kinh giao cảm. Mà chính ngay bản thân chị cũng đã biểu diễn trò này nhiều lần rồi, chỉ có điều là nó không được bố trí để gây ấn tượng mạnh như vậy thôi.
– Tôi ấy à? Bằng cách nào hả anh?
– Khi chị dùng ngón tay để thử độ nóng của bàn là. Hãy nhớ lại đi: chị luôn luôn tẩm nước bọt vào ngón tay trước khi sờ.
– Đúng đấy.
– Hơi nước giữa ngón tay và bàn là đã giữ cho ngón tay không bị bỏng. Những ông thợ hàn lành nghề thậm chí còn dùng bàn tay ướt để hướng dòng thiếc chảy theo ý mình. Nhưng họ làm việc đó không có đông đảo khán giả và không được hưởng những tràng vỗ tay tán thưởng. Hiện nay tôi đang chuẩn bị cho bài giảng sắp tới của mình một tiết mục còn hấp dẫn hơn.
– Tiết mục gì thế? - tôi có ý đề phòng.
– Dùng lưỡi liếm vào vòng sắt nung đỏ.
– Khiếp quá! Anh đừng làm trò ấy trước mặt tôi nhé.
Tiến sĩ ngoan ngoãn gật đầu và chúng tôi ăn bánh ngọt. Đến lúc uống cà phê, tôi nói:
– Xin lỗi anh nhé. Anh biết không, với hành động tinh nghịch của trẻ con vừa nãy, anh đã tự tố giác mình rồi đấy. Bây giờ thì các cha cố của giáo phái “Thiên hỏa huynh đệ” đã biết rằng anh đang quan tâm đến những hoạt động mờ ám của chúng.
– Ồ, bọn chúng còn lạ gì tôi nữa - tiến sĩ trả lời không lấy gì làm tin tưởng lắm.
– Nhưng hôm nay rõ ràng là chúng bị bất ngờ.
– Vâng, hình như vậy. Té ra “tiếng trời” cũng chưa thông thái hết mọi chuyện đâu.
– Còn anh thì bị lộ mặt rồi. Hãy can đảm mà thú nhận đi.
– Vì bọn chúng đã bôi bác hết mức. Tôi không chịu nổi nữa - anh nói như một cậu bé bị phạm lỗi - Tôi căm ghét những trò xỏ lá ấy! Ngoài ra thời điểm đó rất thuận tiện. Chúng đã cố ý mời phóng viên nhiếp ảnh đến để lưu danh muôn thuở cái điều kỳ diệu kia. Còn bây giờ chắc anh ta không cầm lòng được nữa và đã đăng ảnh tôi đang nhảy múa trên than. Phép lạ bị lật tẩy, trò bịp của hội “Thiên hỏa huynh đệ” bị tẩy chay.
Chúng tôi hút thuốc và cùng đi ra xe. Mặt trời đã la đà trên đỉnh núi. Cần phải về gấp, không bác gái lại lo lắng.
Khi xe đã bỏ qua những ngõ phố chật hẹp và lao trên đường cái thênh thang, tôi nói:
– Còn bây giờ ngài đã có gì mới mẻ chưa, thưa ngài Séc-lốc Hôm?
– Tôi cũng chỉ thấy những gì mà chị đã thấy.
– Anh định đến đây để kiểm tra giả thiết của mình cho rằng những tay bịp bợm ấy hình như đang tác động bác tôi một cách bí mật nào đó, có đúng không? Nếu quả thực đấy là những thằng bịp bợm thì chúng cũng tài giỏi, ranh ma và khôn khéo đấy. Tôi là một người bình tĩnh, hoàn toàn vô thần, nhưng tất cả cảnh tượng ấy đã gây cho tôi một xúc cảm mạnh mẽ.
– Vâng, những nhà huyền bí học ngày nay không giống như ngày xưa. Họ biết sánh vai cùng thời đại, biết ngụy trang các cơn sốt mê tín bằng những bộ mặt khoa học của con người, sự tin tưởng vào sức mạnh tuyệt đối của nó. Bây giờ mà cứ nói về thượng đế hay đấng tạo hóa thì không hay ho gì cho lắm. Bởi vậy mới xuất hiện những “bậc tiên sinh” nào đó có thể sáng tạo ra bao điều kỳ diệu dựa trên những quy luật tự nhiên mà khoa học chưa biết đến. Chúng gọi Giê-xu và Mô-ha-mét là nhà du hành vũ trụ. Lúc tụ tập với nhau, chẳng hạn như dạ hội các nhà chiêm tinh, chúng gọi khác đi là “Đại hội liên kết khoa học”, - Tiến sĩ nhìn tôi và nói thêm: - Vạch mặt bọn huyền bí học hiện đại nói chung là không đơn giản đâu. Chắc chị đã nhận thấy rằng chúng biết lợi dụng rất khôn khéo một thực tế là dù cho khoa học có hùng mạnh đến đâu đi nữa, nó cũng không thể phủ nhận được sự tồn tại của thượng đế.
– Tại sao vậy? - tôi ngạc nhiên.
– Làm thế nào mà có thể phủ nhận được một cái không tồn tại và dĩ nhiên là không có bằng chứng? Điều mà khoa học có thể làm được là trong mỗi trường hợp cụ thể phải chứng minh chặt chẽ rằng hiện tượng đó không có gì kỳ diệu và thần thánh, nó xảy ra dưới tác động của những quy luật tự nhiên nào đó, chứ không hề có sự can thiệp của thượng đế. Như La-pla-xơ đã hãnh diện tuyên bố với Na-pô-lê-ông khi giải thích về sự hình thành của vũ trụ: “Tôi không cần giả thuyết về thượng đế!”. Nhưng bọn huyền bí học và pháp sư lại lập tức chộp lấy một bí ẩn mới của thiên nhiên mà khoa học chưa giải thích được và công bố rằng đấy là nơi trú ngụ của thần thánh. Chúng thay vào chỗ lão thượng đế già nua những “lực huyền bí của tự nhiên”, những “bậc tiên sinh” hay những “siêu đẳng ngoài thiên hà”. Những lực lượng hùng mạnh đó tồn tại ở khắp mọi nơi và bí mật điều khiển các công việc của thế gian. Bản chất không thay đổi. Nhưng chị hãy thử dùng khoa học để bác bỏ sự tồn tại của các “đấng ngoài thiên hà” đó xem!
– Vâng, chúng đã bố trí rất khéo - tôi tán thành. - Giê-xu, Pi-ta-go, Anh-xtanh, Xi-ôn-cốp-xki, rồi cả những “người khổng lồ trên núi Hy-ma-lay-a”. Một mớ hỗn độn khủng khiếp. Thế mà vẫn gây ấn tượng, vẫn tác động lên tâm lý.
– Cái tệ hại chính ở chỗ ấy. Mọi thứ đều được ném vào một đống: huyền bí học, đạo Phật, học thuyết Y-ô-ga, rồi những điều mê tín bậy bạ khác đã được gắn thêm các thuật ngữ khoa học rất kêu. Chúng tác động lên những người đã quen tin tưởng mù quáng. Các tên tuổi có danh tiếng đã thôi miên họ.
– Sao anh lại rẽ vào đây? - tôi ngắt lời tiến sĩ. - Chúng ta có đi theo đường này đâu?
– À, tôi muốn tránh những người dự hội hát dân ca - Gia-cốp giải thích - Nếu không, họ sẽ cản đường chúng ta. Có lẽ bây giờ đang là thời điểm vui nhất đấy.
– Anh nói rất phải.
Nhưng trên đường này chúng tôi cũng không gặp may: đường đang sửa chữa. Những công nhân người I-ta-li-a rám nắng đang lúi húi trên đường. Thụy Sĩ thuê nhiều công nhân nước ngoài đến làm việc vì tiền công rẻ hơn so với công nhân bản địa.
– Vâng, phải công nhận là bọn chúng biết cách gây ấn tượng - tôi nói, khi nhớ lại cảnh mờ ảo, bí mật của gian phòng và những bài “thánh ca” du dương. - May là tôi đã xem anh biểu diễn hôm trước. Thực sự đấy là một loại liệu pháp trị độc tâm lý không đến nỗi tồi.
Giáo sư Gia-cốp sung sướng:
– Có thật không hả chị?
– Thật đấy! Nếu không, có lẽ tôi đã tin vào những phép lạ ấy rồi. Bằng cách nào mà cô gái lại tự nhiên hiện ra hở anh?
– Chuyện vặt - Gia-cốp lắc đầu. - Đấy là một “buồng tối” sơ đẳng của các nhà ảo thuật kinh điển. Tôi có thể cho chị xem sự xuất hiện “diệu kỳ” thậm chí của cả con voi bằng cách phủ lên nó một tấm vải đen rồi sau đó nhanh chóng kéo ra.
– Còn việc cô gái đoán được ý nghĩ thì sao? Các câu trả lời tất nhiên là mơ hồ, chung chung, phù hợp với mọi chuyện. Nhưng làm thế nào mà cô ta nghe được câu hỏi? Do bọn chúng bố trí trước, hay là bằng thần giao cách cảm?
– Trước kia cô gái ấy và Gô-ran đã từng biểu diễn các “thí nghiệm thần giao cách cảm”. Hồi đó tiết mục của chúng đặc sắc hơn nhiều, nhưng chúng vẫn hành động thận trọng và khôn khéo nên khó xác minh và tố giác. Còn bây giờ sự lừa đảo thật quá trắng trợn.
– Màn kịch với người đàn bà mù được bọn chúng bố trí hết sức khéo léo đấy chứ anh?
Tiến sĩ liếc tôi và trả lời:
– Chị nhầm rồi đấy, riêng trường hợp này không có chút lừa đảo nào hết.
– Tại sao? Chị ấy thực sự là người mù à?
– Vâng!
– Và mắt đã sáng lại chứ?
– Vâng, mắt đã sáng lại. Chẳng có gì là kỳ diệu đâu. Tôi đã nói với chị rằng sự ám thị bằng thôi miên có thể chữa được một số bệnh, nếu như những bệnh đó xuất hiện trên cơ sở rối loạn chức năng thần kinh, không có tổn thương thực thể. Chính tôi cũng đã nhiều lần trả lại thị giác cho người mù và dựng người bại liệt dậy. Tại phòng thí nghiệm của tôi có cả một bộ sưu tập những trường hợp chữa bệnh bằng “phép thánh” tương tự. Lúc nào tiện, tôi sẽ cho chị xem.
– Tuyệt diệu thật! Thế mà tôi cứ đinh ninh rằng đấy là một trò bày sẵn. Chị ta đã ngủ ngay lập tức.
– Đây là phương pháp “thôi miên chớp nhoáng” do tu sĩ Pha-ri-a người Bồ Đào Nha đề xuất vào thế kỷ 18. Cần nói thêm rằng ông ta đã học được điều đó ở các phù thủy Ấn Độ. Nó đặc biệt hiệu nghiệm đối với những người đã bị thôi miên vài lần trước đó.
Tiến sĩ im lặng một lúc, mắt dán vào mặt đường rồi nói tiếp:
– Màn kịch được xây dựng một cách có suy nghĩ. Đấy là điểm quan trọng mà tôi đã khẳng định được. Chứng tỏ ở đây có bàn tay chỉ đạo của một đạo diễn dày dạn kinh nghiệm. Chỉ một mình Gô-ran không làm nổi việc này. Ai đã cung cấp cho chúng một kỹ thuật hết sức hoàn hảo như thế nhỉ? Lão già An-ri chăng?
– Chắc là vậy! - tôi hùa theo. - Cả chuyện lão đã thông báo cho “tiếng trời” việc anh đến thăm nhà tôi. Chính mắt lão đã nhìn thấy hai chúng mình đang nói chuyện ở “Lô-li-ta”.
– Cũng có thể đấy - tiến sĩ chau mày lẩm bẩm. - Cần phải đi sâu vào những kẻ sùng bái “thiên hỏa” này mới được. Tiếp cận chúng cũng hơi khó đấy....
Tôi chăm chú nghe giáo sư nhưng trong lòng không nguôi ngờ vực. Anh ta đã lầm chăng? Bằng cách nào mà bọn lưu manh kia có thể ám thị bác tôi từ một nơi xa như thế này? Khó tin thật! Làm thế nào mà “tiếng trời” lại đến được tai bác ấy nhỉ?
– Thưa tiến sĩ, có thể trò đoán ý nghĩ của bọn chúng cũng không phải là bố trí sẵn chăng? Là thần giao cách cảm chăng? - tôi thốt lên.
– Ôi dào, làm gì có thần giao cách cảm ở đây! Rặt một sự lừa đảo tầm thường. Máy thu được giấu trong người cô gái, thậm chí ngay ở trong tai, còn ở Gô-ran là máy phát. Kỹ thuật ngày nay cho phép chế tạo những chiếc máy ghi âm bé bằng con ruồi hoặc hạt đậu.
– Song tôi không rời mắt khỏi Gô-ran. Thậm chí hắn cũng chẳng hề mấp máy môi.
– Những kẻ biết nói tiếng bụng cũng chẳng cần mấp máy môi mà vẫn phát ra cả tràng độc thoại. Có thể ở cổ Gô-ran đã được gắn một cấu trúc giống như mi-crô họng của phi công. Chỉ cần nói trong não một lời nào đó là ở cơ họng đã xuất hiện các xung điện. Nhưng xung điện đó rất dễ dàng truyền đến kẻ khác qua máy thu thanh.
Chuyến đi của chúng tôi bị kéo dài ra. Trời đã nhập nhoạng tối. Ánh đèn bắt đầu thấp thoáng trong các thôn ven đường. Thiên nhiên trầm lắng, êm ả. Còn tâm hồn tôi thì sao?
– Anh không tin vào thần giao cách cảm à? - tôi hỏi.
– Tôi là một nhà khoa học, một nhà nghiên cứu, mà khoa học không phải là tôn giáo. Trong khoa học “tin” hay “không tin” chưa phải là luận chứng. Những năm gần đây xung quanh vấn đề thần giao cách cảm đã dấy lên cả một màn sương mù huyền bí và vô số những lời phỏng đoán đến nỗi bất kỳ một nhà nghiên cứu tỉnh táo nào cũng phải thận trọng. Nói chung, việc nghiên cứu các quá trình tâm lý là rất phức tạp, bởi vì ý nghĩ không thể sờ nắn được, không thể theo dõi được để xem chúng du hành theo các nếp nhăn như thế nào. Còn vấn đề thần giao cách cảm, chúng ta buộc phải hoàn toàn xét đoán theo những ý kiến chủ quan của những kẻ có vẻ đã chứng kiến. Chưa có một loại máy móc nào để ghi nhận thần giao cách cảm. Tuy vậy, tâm lý con người hết sức lắt léo và chúng ta mới nghiên cứu nó được quá ít đến mức rất dễ bị các ấn tượng chủ quan đánh lừa.
Xe lao nhanh qua nhiều thị trấn, thôn xóm, và chúng tôi tán đủ mọi chuyện tương tự như vậy. Giáo sư Gia-cốp thuật lại cuộc đấu tranh gian khổ, dai dẳng của anh với đủ mọi hạng lưu manh và lừa đảo. Trong đó có nhiều chuyện buồn cười nhưng cũng không ít các pha nguy hiểm. Té ra cũng đã có thời bọn huyền bí học và những kẻ cuồng tín tìm cách buộc trường đại học tổng hợp đình chỉ công tác giảng dạy và nghiên cứu khoa học của giáo sư Gia-cốp. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao tiến sĩ lại căm ghét bọn chúng đến thế. Rõ rằng là bọn bịp bợm cũng đã làm anh tốn không ít mồ hôi, công sức.
Do mải nói chuyện nên suýt nữa Gia-cốp phóng xe vượt qua tiệm cà phê, nơi rẽ vào nhà tôi.
– Không hiểu sao bây giờ phản xạ của tôi lại trở nên chậm chạp như vậy? - Gia-cốp hơi lúng túng. - Một phút thôi, tôi đang vòng lại đây.
Xe chúng tôi quay lại và tiến đến gần tiệm.
– Một ly cà phê trước khi chia tay nhé - Gia-cốp đề nghị.
– Không kịp nữa rồi. Bác tôi chắc đang mong.
– Nhưng chính bà già đã khuyên chị ở lại ít ngày ở nhà bạn gái cơ mà.
– Nếu thế tôi lại phải gọi điện về nhà từ trưa rồi chứ.
– Ồ, chị bị “quản lý” nghiêm ngặt quá! Một sự ngoan ngoãn vâng lời như vậy ở thời đại chúng ta là hiếm có đấy.
– Bác gái nghĩ về tôi không tốt như vậy đâu.
Giáo sư tiễn tôi đến tận chiếc xe của tôi và nói:
– Hãy theo dõi bác ấy thật sát và mọi thứ đều phải ghi chép hết, đừng phó mặc tất cả cho trí nhớ. Mô tả những gì đã xảy ra và vào thời gian nào, phải chính xác đấy nhé.
– Nhưng bác sĩ Re-na cũng ghi nhật ký rất cẩn thận cơ mà.
Hình như việc nhắc đến tên bác sĩ Re-na làm Gia-cốp không vừa ý. Song anh không định tranh cãi với tôi mà chỉ nói:
– Cứ mặc ông già, còn chị phải ghi lại hết.
Tôi thầm hiểu ý của tiến sĩ là “và sau đó tôi sẽ so sánh”.
– Cũng cần phải để ý đến các gia nhân - anh bổ sung một cách đầy hàm ý. - Còn trong trường hợp có biến cố đột xuất hoặc có những kẻ lạ mặt xuất hiện ở quanh nhà, hãy gọi điện cho tôi. Nếu tôi đi vắng, mẹ Ma-ri luôn luôn biết cách tìm tôi về.
Tôi nhìn về phía nhà mình. Từ các cửa sổ, ánh sáng đang chiếu ra bình yên và êm dịu.
– Anh cho rằng sẽ có những biến cố à? - tôi hỏi tiến sĩ, giọng hơi run run.
– Nhất định sẽ có. Chúng không rút lui dễ dàng như vậy đâu. Xét theo mọi mặt mà nói, chúng cũng đã làm được khối việc rồi đấy. Tất cả mọi sợi chỉ bí mật đã được ngụy trang rất kỹ. Tôi nghĩ rằng sắp tới bọn chúng sẽ hoạt động tích cực hơn để vượt trước chúng ta.
Bỗng nhiên tôi thấy sờ sợ:
– Biểu hiện của sự tích cực đó là ở đâu? Tôi phải chờ đón những gì?
– Tôi không biết - tiến sĩ thành thật trả lời. - Song chị hãy nhớ rằng: bất kỳ lúc nào tôi cũng sẽ cấp tốc đến giúp chị, nếu chị gọi điện.
– Anh chưa đi nghỉ mát chứ?
– Chưa.
– Xin cảm ơn anh!
– Cần phải chặn tay chúng lại. Vấn đề không chỉ ở sức khỏe của bác ấy mà còn là một khoản tiền rất lớn.
– Vâng chỉ cần nghĩ đến chuyện bọn lưu manh sẽ lấy tiền bác gái để phục vụ những ngôi đền thờ “lửa trời” ấy là tôi đã nổi gai ốc lên rồi.
– Chúc chị ngủ ngon - Gia-cốp chào tôi.
– Xin tạm biệt anh! Tôi hy vọng rằng giấc ngủ sẽ bình yên.
Trên đường rẽ vào cổng, tôi còn ngoảnh lại nhìn.
Tiến sĩ vẫn đứng cạnh xe trông theo tôi trong bóng tối lờ mờ, hình như anh đang vẫy tay để động viên tôi.